<![CDATA[Trần Kỳ Trung]]> http://trankytrung.com/index.php vi http://trankytrung.com/read.php?689 <![CDATA[ĐÂU LÀ TÂM CỦA NGƯỜI LÀM BÁO ? - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 19 Jun 2013 10:44:25 +0000 http://trankytrung.com/read.php?689 ĐÂU “TÂM” CỦA NGƯỜI LÀM BÁO – Bình luận

       Quả thực tôi rất ngạc nhiên khi thấy báo “ LAO ĐỘNG” đưa tin như thế này: “Nguồn tin riêng của Báo Lao Động cho biết, trong 5 ngày từ 13.6 đến 17.6.2013, Chánh Văn phòng UBND thành phố Đà Nẵng  đã điều hơn 60 công chức thuộc các phòng, ban của UBND thành phố Đà Nẵng để phục vụ đám tang một cán bộ lãnh đạo hưu trí.
Công việc chính của các công chức này trong đám tang được phân công cụ thể là tiếp nước, lau chùi ly chén, dọn vệ sinh… tại đám tang. Thuở còn đương chức, vị cán bộ lãnh đạo hưu trí này được anh chị em CBCC yêu quý vì tác phong gần gũi và có năng lực công tác... Tuy vậy, việc điều động hành chính hơn 60 cán bộ, công chức của Văn phòng UBND thành phố lần lượt phục vụ đám tang một cá nhân, bỏ bê công vụ cũng đã gây bức xúc ngay trong chính bản thân các CBCC được phân công; đồng thời ảnh hưởng đến công việc điều hành chung, tiếp dân của chính quyền thành phố trong các ngày này. 
PV Báo Lao Động đã liên lạc với lãnh đạo UBND TP. Đà Nẵng; một phó chủ tịch UBND TP cho biết, không biết gì về chuyện này. ”.

            Nên nói lại chuyện này cho rõ:

          Bà Nguyễn Thị Lãnh – Nguyên Phó chủ tịch tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng cũ, có thể nói, đó là một tấm gương mẫu mực của một người đảng viên, một người lãnh đạo tròn vẹn với đất nước và gia đình. Có những điều khi bà mất mới nói ra. Trước năm 1975, với tấm lòng yêu nước chân thành, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, bà để lại miền bắc những đứa con thơ dại, vào nam thực hiện nghĩa vụ của một người dân cứu nước, giành độc lập thống nhất non sông. Sau năm 1975, trên cương vị một trong những người lãnh đạo tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ) bà sống, làm việc hết lòng vì quê hương, quên cả bản thân mình. Khi về hưu, tài sản gần như không có gì, chỉ một ngôi nhà 27 – Lý Thường Kiệt – Đà Nẵng do nhà nước bán. Đã thế, với người chồng bị tai biến, gần như nằm một chỗ và người con trai tâm trí không bình thường, bà Nguyễn Thị Lãnh là chỗ dựa duy nhất của cả gia đình. Điều tôi khâm phục bà, dẫu gia đình có những điều không may như thế, nhưng bà Lãnh không hề cậy mình từng là chức vụ “to” để đòi hỏi thành phố chu cấp thế này, thế nọ. Bà tằn tiện từng đồng lương hưu để nuôi chồng, nuôi con. Chăm sóc chồng, con chu toàn khi chồng, con không sinh hoạt được như người bình thường. Đó là một công việc vô cùng vất vả. Không những thế, với  công tác đoàn thể, từ thiện bà vẫn tham gia, tham gia nhiệt tình. Vì sao tôi biết chuyện này? Vì mẹ của tôi hay kể những tấm gương mà bà khâm phục, trong đó có tấm gương bà Nguyễn Thị Lãnh.

        Ở Đà Nẵng, có nhiều cán bộ lãnh đạo cao cấp về hưu, nhưng để mọi người nhắc đến tên nhiều nhất, có tên bà Nguyễn Thị Lãnh.

         Như vậy, để thấy rằng, sự tri ân của thế hệ sau với những tấm gương như tấm gương của bà Nguyễn Thị Lãnh có  nói, viết, giúp đỡ bao nhiêu… cũng không đủ.

          Việc 60 cán bộ công chức của văn phòng UBND thành phố Đà Nẵng vào phụ giúp đám tang bà Nguyễn Thị Lãnh phải nhìn ở góc độ như thế.

        Cũng phải nói thêm, không phải 60 cán bộ này đến giúp đám tang này cùng một lúc mà từng tốp, 5 người một thay phiên nhau, giúp trong 5 ngày. Hơn nữa, báo LAO ĐỘNG quên rằng, trong năm ngày đó có hai ngày thứ 7 và chủ nhật  là ngày nghỉ, ai cũng có thể đến giúp, tùy tâm. Còn ngày thứ hai là ngày đưa tang. Như vậy tính thật cụ thể, chỉ có hai ngày là ngày làm việc của UBND thành phố Đà Nẵng, mọi người có thể thu xếp công việc, người này thay người kia để làm một việc tri ân với người đã mất, người ấy cả thành phố thương tiếc. Tôi cho điều đó là một điều tốt, thể hiện đạo lý “ uống nước nhớ nguồn”, của anh chị em trong UBND thành phố Đà Nẵng. Hơn nữa, khi tôi với mẹ của tôi đến viếng bà Nguyễn Thị Lãnh, thấy trong đám tang, ngoài họ hàng bà con thân thuộc, còn thấy các anh ,các chị trong UBND thành phố Đà Nẵng lo việc tiếp khách, dẫn đoàn vào viếng, giúp ghi sổ tang… rất nhiệt tình, chu toàn, mọi người dự đám tang cũng thấy ấm lòng.

       Chuyện chỉ có như vậy, nên khi đưa tin, tôi nghĩ cần chính xác trung thực, nói đúng bản chất thật của sự việc.

        Còn viết như báo LAO ĐỘNG ( như trích dẫn ở trên), dẫn đến  người đọc hiểu sai vần đề.

         Chỉ một tin nhỏ như vậy, đưa không chính xác thì đâu là “ Tâm” của người làm báo?

  

]]>
http://trankytrung.com/read.php?681 <![CDATA[TẠI SAO HỌ LẠI PHONG THÁNH CHO TRƯƠNG DUY NHẤT ? - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Fri, 31 May 2013 12:36:18 +0000 http://trankytrung.com/read.php?681 TẠI SAO HỌ LẠI PHONG “THÁNH” CHO TRƯƠNG DUY NHẤT ? – Bình luận

          Với Trương Duy Nhất, tôi chơi không thân nhưng biết, vì cũng nhiều lần ngồi với nhau.

        Nhận xét riêng của tôi, đây là một nhà báo có cá tính, không nước đôi, đi đến tận cùng của sự việc. Nên thế Trương Duy Nhất có nhiều người yêu, cũng có nhiều kẻ ghét.  

        Tôi cho đó là chuyện bình thường.

       Và hình như, Nhất cũng coi chuyện đó là bình thường. Rõ nhất, trong nhiều lần nói chuyện, Nhất chỉ im lặng lắng nghe, nếu có ai đó nói chuyện về mình, nét mặt Nhất bình thản. Những chuyện “đại sự” diễn ra, bàn tán râm ran trong bàn nhậu, Nhất rất ít tham gia, nhưng tối về trên blog của Nhất, thế nào cũng có một đề tài nóng hổi, Nhất viết, được bạn đọc quan tâm.

        Thường những bài báo  của Nhất có rất nhiều ý kiến tranh luận, nếu không nói là nhiều nhất nước.

       Một người viết báo, những bài báo mình viết, được bạn đọc quan tâm, đó là điều hạnh phúc. Nhất là người viết blog độc lập, chỉ muốn thể hiện ý kiến của mình trên các bài báo do mình viết và chịu trách nhiệm về những ý kiến đó.

       Trên trang blog “ Một góc nhìn khác” , gần như duy nhất bài của Nhất, Nhất rất ít khi đăng lại bài của các trang blog khác.  

       Nhất không ký, không tham gia vào bất cứ kiến nghị nào được phổ biến trên các trang mạng khác.

      Trong xã hội, nhất là xã hội chúng ta đang sống có nhiều biến động, có nhiều suy nghĩ, cách lý giải khác nhau, chúng ta cần tôn trọng trao đổi, không phỉ báng, gò ép hay truy bức.

        Đây là ý kiến riêng của tôi, tất cả những người viết báo ở nước ta có một thái độ, cách viết rành mạch, rõ ràng như Trương Duy Nhất, dù đó là ý kiến phản biện, thì tôi tin, nếu như những vị lãnh đạo đảng, nhà nước có tinh thần cầu thị, tôn trọng, biết lắng nghe những ý kiến đó, sẽ có cơ sở định hướng lại đường lối lãnh đạo, sửa chữa những chính sách sai lầm, đưa ra những quyết sách phù hợp với lòng dân, đoàn kết trong đảng và cả dân tộc thành một khối, xây dựng kinh tế phát triển, xã hội ổn định, không sợ bất cứ thế lực xâm lược nào.

       Trương Duy Nhất viết báo có  lẽ cũng chỉ mong thế. Nhiều người viết báo, viết blog chân chính cũng chỉ mong thế.

           Nhưng không hiểu sao Trương Duy Nhất lại bị bắt!!  

       Việc Trương Duy Nhất bị bắt đã gây xôn xao trong dư luận trong và ngoài nước. Bộ ngoại giao Đức, Pháp… và các tổ chức phi chính phủ bảo vệ nhân quyền quốc tế lên án việc này, đòi nhà nước Việt Nam phải thả tự do cho Trương Duy Nhất ngay lập tức.   Một trang mạng cung cấp cho bạn đọc được biết, “ Trương Duy Nhất” là dòng chữ được truy cập lớn nhất ( hơn 10.000.000 lượt) trong mấy ngày qua.

        Điều này, tôi tin, Trương Duy Nhất và nhiều nhà báo chân chính không hề mong muốn.  

         Vậy, ai đã phong “thánh” cho Trương Duy Nhất?

]]>
http://trankytrung.com/read.php?668 <![CDATA[ĐOÀN KẾT - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Mon, 29 Apr 2013 10:32:13 +0000 http://trankytrung.com/read.php?668  

 ĐOÀN KẾT – Bình luận

 

            Trước khi mất, Cụ Hồ để lại một bản di chúc, trong bản di chúc đó, Cụ có nhắn gửi với hậu thế, cần phát huy một truyền thống tốt đẹp của dân tộc, của đảng cộng  sản Việt Nam, đó là Đoàn kết “ … Đoàn kết là truyền thống cực kỳ quý báu của đảng…”.

             Từ đó có thể hiểu:

             Nhờ đoàn kết, đảng cộng sản Việt Nam mới đứng vững được hơn tám mươi năm nay.

            Cũng nhờ đoàn kết, đảng cộng sản Việt Nam đã làm nên chiến thắng.    

            Cũng vì đoàn kết, đảng cộng sản giữ vững chính quyền.

            Cũng do đoàn kết, đảng cộng sản không sợ bất cứ thế lực phản động nào chống phá.

           Tóm lại:

            Có đoàn kết, nên từ ngày thành lập đến nay, đảng cộng sản tồn tại.

            Còn từ nay đến tương lai:

             Nếu trong nội bộ đảng cộng sản, nhất là trong Bộ chính trị và Trung ương đảng cộng sản mất đoàn kết!!!

            Bạn đang đọc bài này nghĩ sao?

]]>
http://trankytrung.com/read.php?663 <![CDATA[TÔI AO ƯỚC BAO GIỜ  NƯỚC TA ĐƯỢC NHƯ THẾ - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Mon, 22 Apr 2013 01:25:42 +0000 http://trankytrung.com/read.php?663

 

 

 

TÔI AO ƯỚC BAO GIỜ NƯỚC TA ĐƯƠC NHƯ THẾ - Bình luận

 

           Sáng nay ( 22/4/2013) tôi xem chương trình chào buổi sáng của VTV 1, trong chương trình đó, phóng viên Minh Hà có cho khán giả Việt Nam biết ( đại ý): Tổng thống Ấn Độ thông bao với Quốc Hội cũng như tất cả người dân Ấn Độ được biết, Chính phủ sẽ ra những quyết sách, giải pháp mạnh để giải quyết tận gốc nạn bạo hành, hiếp dâm trẻ em. Vì gần đây ở Ấn Đọ có xảy ra một số vụ như báo chí đưa tin, trẻ em bị hiếp dâm, rồi cả cưỡng dâm trên xe buýt v.v… Tôi không biết ở Ấn Độ, một ngày xảy ra bao nhiêu vụ như thế này. Vì trên thực tế, chỉ thấy ti vi, báo chí đưa tin những vụ việc mà… so với Việt Nam , báo chí đưa tin những vụ tương tự, thì những sự việc của Ấn Độ quá nhỏ. Ở Việt Nam nhiều vụ kinh khủng hơn nhiều: Bố dượng hiếp con riêng của vợ, nhiều thanh niên cưỡng bức con gái nhà lành đến chết, thanh niên hiếp rồi giết bà già cướp của, đó là chưa kể những chuỷện kinh thiên động địa, chém chết nhiều người để cướp vàng, chém người yêu đến chết ngay trước đồn công an…

          Nếu chịu khó ra các sạp báo, không thiếu những tin này để cho người đọc, đọc đến mỏi mắt.

          Nhưng có một điều khác ở Việt Nam, ở Ấn Độ những vụ án như thế, nhân dân phẫn nộ biểu tình lên án mạnh mẽ, còn người đứng đầu chính phủ, thể hiện trách nhiệm của mình trước dân lên ti vi, ra trước quốc hội hứa sẽ thực thi những yêu cầu của nhân dân để một xã hội ổn định, lành mạnh dù những vụ việc này, nếu ở Việt Nam “ nhỏ như con thỏ”.

           Ở Việt Nam chúng ta chưa hề thấy một ông lãnh đạo cấp cao nào của đảng, nhà nước, quốc hội… điều trần trước dân, quốc hội về những vấn đề sát sườn đến xã hội, đời sống người dân như tổng thống Ấn Độ điều trần.

           Lẽ ra, với một đảng cầm quyền, những cán bộ lãnh đạo của đảng, nhà nước từng thừa nhận là “ đầy tớ” của dân,  phải có những lời nói, hành động  những biện pháp cụ thể, hứa trước quốc dân đồng bào,  làm cho xã hội, kinh tế ổn định, kể cả những việc nhỏ nhất như tổng thống Ấn Độ đã làm.

       Tôi tin, người dân có lẽ cũng chỉ yêu cầu đến thế!

        Nhưng không! Khi tiếp xúc, nói chuyện, các ông ấy luôn luôn đề cập đến phải có biện pháp kiên quyết, cảnh giác với  “ các thế lực phản động chống phá nhà nước XHCN”, “ tự diễn biến”, “ Luận điệu tuyên truyền chống đảng của các thế lực thù địch", " suy thoát đạo đức", "suy thoái chính trị"… Rồi, nếu không phải những vấn đề đó, thì cũng là những bài nói về lý luận, về CNXH, trên thực tế, không hề có chút thuyết phục, người nghe không tin, không hiểu…Còn những bức xúc cụ thể của người dân, hình như, đó là điều không phải để các ông ấy chú ý.

            Yếu tố quyết định thành bại trong chuyện giữ chính quyền, giữ vai trò lãnh đạo của một đảng là lòng tin của dân vào chính quyền, vào đảng đó. Muốn vậy, phải có lời nói, việc làm của các vị lãnh đạo thật thiết thực phù hợp nguyện vọng người dân, để người dân còn tin, còn ủng hộ, ít nhất cũng như tổng thống Ấn Độ đã làm.

               Bao giờ nước ta được như thế!

]]>
http://trankytrung.com/read.php?649 <![CDATA[ƯỚC MƠ CỦA TÔI - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Sun, 24 Mar 2013 01:19:45 +0000 http://trankytrung.com/read.php?649  

 Đất nước mình bao giờ chỉ có hoa hồng?

 

MƠ ƯỚC CỦA TÔI ! – Bình luận

 

 

         Mới gần hết quý I của năm 2013, nói thật, với thời cuộc, một người dân bình thường như tôi, nhiều lúc không muốn để ý, muốn an phận cùng vợ con làm ăn. Nhưng, vẫn không yên, vì nhìn quanh bao nhiêu sự kiện buộc tôi phải suy ngẫm, không thể không nói.

         Sự kiện nhỏ, chỉ cần điểm qua, nhiều lúc cũng thấy giật mình. Chẳng đâu xa, ở Đà Nẵng đến mấy siêu thị lớn, người mua vắng hẳn, chỉ đông mấy gian hàng thực phẩm, còn mấy gian hàng bán đồ điện tử, gia dụng…vắng như “ chùa bà đanh” một chuyện chưa từng có nếu so sánh cách đây hơn một năm.

         Đọc báo thấy bao nhiêu tin mục “ bán nhà”, “ bán đất”… giá xuống thấp đên bất ngờ. Tin ấy cứ đăng báo hết ngày này, qua ngày khác… chẳng thấy ai mua.

        Bất động sản gần như “ chết đứng” chỗ nào cũng thấy đất quy hoạch bỏ hoang,  biệt thự bỏ hoang

        Rồi chuyện trốn nợ, giật nợ khiến có người phải tự tử không hiếm. Nhiều vụ giết người cũng vì chuyện này.

       Cũng đầu năm, nói về nhưng vụ tai nạn giao thông lại giật mình, có vụ chết hơn chục người.  Gần như ngày nào trên cả nước ta lúc nào cũng có tai nạn giao thông, hết đường bộ, lại đến đường tàu… Bao nhiêu nghị quyết, biện pháp mà tai nạn không giảm, số người chết vẫn cao.

       Xã hội như bất an hơn, cướp giật gần như công khai, giữa ban ngày, những vụ giết người táo tợn với những nguyên nhân không đâu. Chồng giết vợ, con giết bố, hàng xóm đâm chém lẫn nhau… báo chí liên tục đưa tin, liên tục cập nhật. gần đây nhất là vụ hàng ngàn dân Vĩnh Yên chở xác người bị nạn đi biểu tình đòi công lý, bởi họ nghi cái chết của nạn nhân liên quan đến con của một ông “ quan” đầu tỉnh. Rồi còn chuyện, bên công an đề nghị, cần thiết phải dùng biện pháp mạnh, bắn vào nhưng kẻ chống lại người thi hành công vụ. Thế là có chuyện rồi, nhiều kẻ gây tội ác, đã “ nhờn” với pháp luật, cụ thể hơn, ở nước ta, nhiều kẻ coi như một đất nước không có pháp luật.

             Lại còn xuất hiện hiện tượng học sinh trầm cảm, lo lắng việc học hành dẫn đến tự tử cũng không hiếm.

        Báo chí nhất là những tờ phụ trương, tên báo thì nghe rất hay nhưng nội dung bên trong gần như toàn đăng chuyện giết người, hiếp dâm, trộm cắp, thần linh quỷ ám, người biến thành rắn… cứ như xã hội ta đã đến “ lực cùng, sức kiệt”.

       Đó là chưa kể chuyện văn chương, giáo dục, sân khấu, điện ảnh… sờ đâu cũng có chuyện.

       Những chuyện trên vẫn là nhỏ, còn chuyện lớn hiện diện rõ ràng, trực tiếp chứng kiến, với tôi, có một tâm trạng bất an, thậm chí có lúc lo lắng, không biết rồi tương lai, tiền đồ đất nước về đâu?

        Rõ nhất là lòng tin của người dân vào đảng cộng sản đang nắm quyền và sự điều hành của nhà nước về kinh tế, xã hội có một sự giảm sút rất rõ rệt. Báo chí, đài, ti vi… nói cứng về sự thống nhất, tin tưởng, toàn dân… nhưng không thể dấu sự lo lắng bên trong.

      Ngày nào ti vi cũng đưa tin trong bản tin thời sự về sự tin tưởng của dân vào đảng, vào nhà nước, báo chí khẳng định sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng, nhất là cuộc phát phiếu thăm dò ý kiến của người dân vào sửa đổi hiến pháp, được tỷ lệ người dân “ đồng thuận cao về những điều đã sửa đổi nhất là đồng tình không bỏ điều 4 hiến pháp”.

         Ai cũng hiểu, tuy có người không nói ra, điều đó chỉ là lý thuyết, vì toàn bộ đài, báo, ti vi…đều do đảng, nhà nước quản lý, không thể có ý kiến khác được. Nếu như có một cuộc thăm dò ý kiến người dân, cho phép họ được tự do phát biểu chính kiến của mình, không bị truy bức, đàn áp hoặc như được phép bỏ phiếu kín, có sự kiểm phiếu vô tư, minh bạch tôi tin kết quả sẽ khác rất nhiều so với những lời nói, bài viết trên báo, ti vi. Theo tôi, đảng và nhà nước cũng nên làm như vậy để thấy niềm tin của dân vào đảng ở mức độ nào, giúp những vị lãnh đạo đảng, nhà nước hiểu vị trí mình đứng ở đâu trong lòng đồng bào, dân tộc mà tìm ra những quyết sách đúng mà sửa sai.

        Rất tiếc, đảng cộng sản và những người lãnh đạo chính quyền lại không làm, hay cố né tránh điều đó. Họ ra sức tuyên truyền sự trong sạch “ vì dân” của đảng thì thực tế lại ngược hẳn. Hãy nhìn vào biệt phủ của ông  Nguyễn Trường Tô ( nguyên bí thư tỉnh uỷ tỉnh Hà Giang) mà báo mạng đã đăng, so sánh với nhưng căn nhà tình nghĩa bà mẹ Việt Nam anh hùng, gia đình có công với cách mạng !!! Không riêng ông Nguyễn Trường Tô có biệt phủ hoành tráng, hãy làm một số liệu thông kê tất cả những tài sản của các vị từ chủ tịch tỉnh trở lên đang đương chức, thì mới thấy cảnh bất công, phân hóa giàu nghèo lớn đến như thế nào? Chỉ một vụ trộm ở Kom Tum vào nhà ông giám đốc sở tài chính mà bọn trộm còn lấy được vàng, tiền, sừng tê giác… trị giá gần 3 tỷ đồng!

         Một ông giám đốc sở của một tỉnh miền núi, còn nhiều khó khăn mà giàu cỡ đó, thì các tỉnh khác, đỡ nghèo hơn, cán bộ lãnh đạo từ cấp sở trở lên còn giàu đến cỡ nào?

          Đây chính là một trong những nguyên nhân làm cho dân mất lòng tin vào đảng. Rồi lúc nào các vị lãnh đạo đảng cũng nói đến việc đoàn kết trong đảng, nêu tấm gương của cụ Hồ để học tập. “ Nói vậy nhưng không phải vậy”, tình trạng mất đoàn kết từ cấp cơ sở đến cấp trung ương, chẳng cần tinh ý, ai cũng nhìn thấy. Rồi đảng, nhà nước đề cao câu “ nhà nước ta là nhà nước dân chủ,  dân chủ gấp triệu lần nhà nước tư bản”, nhưng chỉ một câu hỏi nhỏ, tôi tin những vị lãnh đạo khó trả lời: Nói dân chủ tại sao không cho công khai toàn văn, đâỳ đủ những ý kiến phản biện của đông đảo các vị nhân sỹ, trí thức trên đài, ti vi, báo chí? Và hình như, những người dân bình thường như tôi, có suy nghĩ, chính những việc làm như vậy đảng và những vị lãnh đạo chính phủ đang thể hiện hai điểm cực yếu: Nếu cho công khai phản biện để toàn dân biết, thì những luận điểm bảo vệ đảng, chế độ của bên đảng, chính phủ sẽ kém tính thuyết phục, dân càng không tin. Còn không cho phản biện công khai, thì càng thể hiện sự hạn chế về tính minh bạch của một đảng lãnh đạo, một nhà nước toàn trị.

           Có người nói, đảng giữ điều 4 trong hiến pháp, thực chất là giữ quyền thống trị, quyền lợi của đảng cộng sản. Những người đó giải thích, nhìn những đảng viên từ cấp cơ sở đến trung ương, khi có chức vụ trong tay, thì “ quyền” và “lợi” của những con người đó sẽ lớn như thế nào? Không kể chuyện tài sản, tiền bạc tăng lên với cấp số nhân, chuyện con cháu được sắp xếp vào những chỗ có bổng lộc, mà quan trọng hơn nữa, là họ được ăn, được nói, thậm chí cả làm những việc vượt qua luật pháp… mà không ai dám động đến họ. Điều đó giải thích vì sao  những đảng viên này dùng đủ cách để bảo vệ đảng, đảng của họ bao giờ cũng cao hơn dân tộc. Nên thế, hiện nay những tấm gương liêm khiết, một lòng một dạ phục vụ nhân dân, phục vụ tổ quốc của những đảng viên chân chính, giống như vài ánh lửa le lói giữa đêm đen, không hề đem lại cho người dân, như tôi, một niềm tin nhỏ nhoi nào.

         Còn một điều nữa gây ra sự bất bình trong xã hội, dẫn đến những mâu thuẫn đối kháng , tôi e rằng, mới đầu là tự phát, cứ đà này sẽ dẫn đến những cuộc biểu tình, bạo động lớn đó là tính thuyết phục của đảng và chính phủ.

         Không khó tìm nguyên nhân những cuộc biểu tình của nhân dân gần đây, từ biểu tình chống nhà cầm quyền Trung Quốc gây hấn, âm mưu thôn tính Việt Nam đến những cuộc biểu tình đòi đất, khiếu kiện, án oan của người dân…Lẽ ra với đảng cầm quyền, chính phủ điều hành cần có những đối thoại công khai, trên tinh thần tôn trọng luật pháp của chính nhà nước, quốc hội Việt Nam đã thông qua, bình đẳng, cùng lắng nghe, cùng thấu hiểu để tìm ra được cách giải quyết hợp lý, hợp tình nhất. Nhưng không? Tất cả chỉ là sự trấn áp, truy chụp, đổ những lỗi “ không có” mà người dân phải hứng chịu như: Do “ bị kích động của phần tử cơ hội, bất mãn, phản động”, hoặc như: “ Đó là nhưng phản ứng tiêu cực gây nên sự bất ổn xã hội…”. Tôi có cản giác, đảng và nhà nước Việt Nam đang dồn dân sang một phía để tạo ra lực lượng “ đối kháng”. Vì sao tôi nói thế? Có lúc nào việc bắt bớ, xử án “ các thế lực phản động, thù địch” nhiều như bây giờ. Mà bắt bớ, xử án ai? Toàn là người dân đất Việt ở trong nước, kể cả những người từng là đảng viên, công an, nhà báo, luật sư, nhạc sỹ… của chế độ này. Các cuộc xử án đó, mang tính “ công khai”, trên thực tế, không cho hoặc hạn chế người vào dự. Rất nhiều vụ án, hầu như sự bào chữa của luật sư không hề có một chút giá trị nào, vì án đã được định sẵn trước khi xử!!!

          Một điều đáng lo ngại nữa, là sự giả dối lan tràn, đến độ xã hội coi chuyện đó là bình thường.Người dân nhìn rất rõ việc này, cho dẫu họ im lặng, nhẫn nhục chịu đựng. Giả dối ngự trị từ lời nói đến việc làm. Các vị lãnh đạo đảng cộng sản ra sức tuyên truyền học tập tấm gương của cụ Hồ. Nói rất hay, nhiều bài viết rất hay, người kể chuyện rất hay nhưng thực tế như thế nào? Không khó tìm ra những câu trả lời rất đau lòng.Tôi tin ông chủ tịch tỉnh Bình Phước vừa mất chức, đã rất nhiều lần ông ta rao giảng về đạo đức, phong cách sống của người cộng sản, người lãnh đạo. Nhưng chính tự ông ta, bằng việc làm của mình, tự lột mặt nạ, lộ nguyên hình là kẻ cơ hội, trục bám vào tài sản nhà nước để làm lợi cho riêng mình. Ở nước ta hiện tại,  chuyện này không chỉ riêng tỉnh Bình Phước. Ở một tỉnh miền trung, một ông nguyên là bí thư tỉnh uỷ, bây giờ bị quần chúng tố cáo khai man lý lịch, khai man thành tích để nhận danh hiệu anh hùng. Ông này cũng từng bị một một nữ tiếp viên nhà hàng cho một cái tát về tội sàm sỡ. Ấy vậy, ông ta, hồi đương chức được tuyên dương là một trong những người “ Học tập và tuyên truyền tấm gương của bác Hồ” tốt nhất!!!

           Nếu như đảng cộng sản muốn dân tin, còn có cơ sở để tin giữ vững quyền lãnh đạo, không còn con đường nào khác, phải lôi bằng được nhiều con “ sâu” này ra trước vành móng ngựa, không khoan nhượng, xử công khai, may ra với điều đó mới khôi phục lại niềm tin của dân vào luật pháp, vào những người lãnh đạo.

           Là một người dân, tôi tin rất nhiều người có suy nghĩ giống tôi. Mong sao đất nước chúng ta, q ua một cuộc bầu cử dân chủ, tự do đúng nghĩa, người dân đựơc phát huy hết quyền công dân của mình, bầu lên một lãnh tụ có bản lĩnh, tự tin, có kiến thức, có tầm văn hóa, có tài tổ chức lãnh đạo, liêm chính, trong sạch,  một đảng cầm quyền được tất cả các thành phần, giai cấp trong xã hội công nhận. Lãnh tụ đó, đảng đó đưa đất nước của chúng ta vượt qua khó khăn, kinh tế phát triển, xã hội ổn định, thể chế chính trị vững vàng, một nền dân chủ tiên tiến, một hiến pháp tiến bộ được toàn dân đồng thuận, thực hiện.

               Một mơ ước đơn giản, sao lúc này ở Việt Nam thấy khó thế!

       

     

        

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?637 <![CDATA[NGHĨ VỀ LỄ HỘI - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 27 Feb 2013 09:48:26 +0000 http://trankytrung.com/read.php?637

 

NGHĨ VỀ LỄ HỘI – Bình luận

           Có lẽ chưa bao giờ đất nước ta nhiều lễ hội như hiện nay. Mới tính sơ sơ trên cả nước, đã có bảy ngàn,chín trăm, sáu mươi sáu lễ hội -( Theo VTV3 , trong chương trình cà phê sáng ngày 2/2/2013). Nhiều lẽ hội lớn, hoành tráng… đài báo đều đưa tin.

           Phải chăng, dân nước mình ham thần thánh, ưa cúng bái, thích chùa chiền… Nếu nói thế, e rằng nhìn nhận vấn đề phiến diện, lệch lạc không chính xác.

            Trước năm 1975, ở phía nam, dưới sự quản lý của chính thể Việt Nam Cộng Hoà ( trừ những vùng do MTDTGPMNVN và CPCMLTCHMNVN quản lý) ngày tế, lễ người dân cũng hay đến chùa chiền cúng bái, ngày lễ rằm, mùng một đều đặn có mâm cúng tổ tiên… nhưng nhiều bậc cao niên cho biết, cũng không nhiều như bây giờ? Các bậc cao niên đã ở trong vùng của chính thể VNCH quản lý cũng cho biết, đi lễ chùa lúc đó cũng có nhiều quan chức chính quyền, nhưng họ đi công khai, thành tâm như những người dân bình thường…

         Còn ở phía bắc, lúc đó đất nước dưới sự quản lý thống nhất của nhà nước dưới sự lãnh đạo  của đảng lao động Việt Nam, lại theo chủ nghĩa Mác –Lê Nin, chấp nhận sự vô thần, chùa chiềng có lúc đập phá tan tành, tượng thờ vứt bỏ, thờ cúng không cho phổ biến, nhiều lễ hội bị cấm tổ chức… nếu có tổ chức cũng diễn ra trong phạm nhỏ làng, xã…không rầm rộ, nghi thức vô cùng đơn giản…Chuyện tham gia cúng vái hay góp tiền, vàng cúng chùa mong phù hộ độ trì của những người lãnh đạo từ cấp cao xuống đến địa phương, lúc đó, tôi không thấy. Còn một điều nữa phải nhấn mạnh, lúc đó người dân miền bắc đặt trọn niềm tin vào Cụ Hồ, vào ban lãnh đạo đảng lao động Việt Nam. Niềm tin đó theo tôi nghĩ, lúc đó còn hơn cả thần thánh, người dân nhìn vào người lãnh đạo, nhất là tấm gương cụ Hồ có một sự tin tưởng lớn…

         Vậy tại sao bây giờ đất nước thống nhất hơn ba mươi năm, vẫn một đảng lãnh đạo, một chính phủ điều hành, cũng tưởng kinh tế phát triển, trình độ dân chí nâng cao… mà lễ hội lại mở ra một cách rầm rộ như vậy, nhiều lễ hội biến tướng, mất đi nét văn hóa, thay vào đó là sự mê tín đến mộng  mị, là cảnh làm tiền một cách trắng trợn, là sự xô bồ nhảm nhí lôi kéo tất cả, từ người lãnh đạo đến người dân. Mà hình như… sự mê tín vào thánh thần, ở thời điểm này, tôi thấy đã ở mức cực điểm.

        Tại sao có hiện tượng trên?

         Nếu như ở nước ta có một xã hội ổn định, luật pháp nghiêm minh, những kẻ gây ác với đồng bào, dân tộc phải bị trừng trị thích đáng. Những người lãnh đạo là tấm gương mẫu mực về lối sống trong sạch, cần kiệm để dân tin, lời nói đi đôi với việc làm… không giả dối, tôi tin sự tôn sùng vào thần thánh của người dân không nhiễu loạn như hiện nay.

          Người dân bây giờ tin ai?

          Chẳng lẽ tin vào một tầng lớp lãnh đạo, không phải là tất cả, nhưng có nhiều người lãnh đạo sống như vua con, nói rất hay nhưng làm rất dở, có nhà to, xe đẹp, coi mạng dân như cỏ rác. Dân có gào, có kêu than, mất đất, có quẫn bách, họ cũng mặc kệ. Điều họ lo nhất, không phải cuộc sống của người dân mà cái ghế đang ngồi, cái chức đang quản. Nên thế, ngoài việc đi lại với cấp trên, họ còn nhờ đến thánh thần phù hộ độ trì. Một điều rất hiếm ở cán bộ lãnh đạo miền bắc trước năm 1975. Điều nữa, nếu như ở miền nam, trước 1975, với sự nghiêm cẩn của một bộ máy hành chính khoa học hơn miền bắc, cán bộ lãnh đạo tỉnh, công sở được đào tạo đàng hoàng, có trí thức nên họ cũng không cần dựa đến thánh thần. Nếu có đi chùa là theo nghi lễ truyền thống, chứ không phải vì chức quyền. Còn hiện nay, trong đội ngũ cán bộ lãnh đạo, không ít người đầu đội mác “trí thức”, “tiến sỹ”. “giáo sư”… kỳ thực kiến thức về quản lý vô cùng yếu kém, trình độ không có, tất cả dựa vào đồng tiền, chỗ đút lót, chỗ tham ô… để lên chức lãnh đạo, họ nhận thức rất mơ hồ tâm linh và khoa học, nên thế, phải đến vái chùa, mua ấn giữ chức là điều đương nhiên. Cũng vì thế,  nhiều người lãnh đạo nhận thức lễ hội không còn khái niệm văn hóa, hay là “tâm” của con người mà họ nghĩ đến lễ hội là sự hiện diện thật của  “thánh thần” , mong thánh thần chở che cho họ “ tai qua, nạn khỏi” giữ được chức, hay thăng  được quan.

           Trình độ thế, nhận thức như thế, không khó khăn gì trong những lễ hội lớn như phát ấn, phát lộc… không thiếu xe công, ông to bà lớn đi lễ chùa kéo theo cả một bầu đoàn thê tử cúng vái không tiếc tiền, vàng. Những người lãnh đạo như vậy làm sao người dân không mất niềm tin. Đã mất niềm tin thì làm sao lại tin một xã hội có thể ổn định khi mọi chuyện hiện hữu trước mặt. Ra đường thì sợ tai nạn giao thông, đến cơ quan nhà nước thì sợ bị hành, còn gặp lãnh đạo thì sợ thái độ quan liêu, hống hách, theo đường học vấn lại sợ ra trường không có việc làm, đi làm công nhân sợ đồng lương chết đói, chủ bóc lột thậm tệ… nghĩa là muôn vàn nỗi sợ, cuối cùng người dân phải vấu víu vào thần linh mong được sự an ủi tinh thần, biết đâu có một chút may mắn về kinh tế…  Người dân, dù có nghèo hèn, không có bao nhiêu tiền vẫn cố đến ngày lễ đi cúng chùa. Nhiều cấp lãnh đạo, tuy không nói ra, nhưng phải thừa nhận, không dễ gì làm tiền bằng những lễ hội. Vừa có thể lừa mị dân chúng , mở lễ hội để “ củng cố niềm tin người dân, đáp ứng được tâm lý  tâm linh người dân đang đòi hỏi” và cũng đáp ứng được tâm linh của chính những người lãnh đạo này. Nếu như là người lãnh đạo có văn hóa, nhân việc này, có thể giải đáp những nguyện vọng của người dân một cách thoả đáng, giúp họ về đường làm ăn kinh tế,  về khốn khó cuộc sống v.v…  Nhưng không, họ không còn tâm trí làm việc đó,  cái chất làm tiền vô văn hóa “ ngấm sâu” tận nhân tế bào của một số vị lãnh đạo, đầu óc “ cô đặc lại” vì chỉ còn một chữ “ tiền”. vừa bỏ một đồng vốn có thể thu hàng trăm đồng tiền lời mà không bị kiện cáo, thưa gửi, thanh tra, cũng là một cách rửa tiền tốt nhất… Vì vậy, bỏ ngoài tai tất cả mọi sự phân tích, can ngăn của các nhà khoa học, tri thức tiến bộ… bằng mọi giá, họ vẫn mở lễ hội theo hướng biến tướng xa dần với tôn chỉ mục đích ban đầu mà những lễ hội này vốn có. Chùa xây thật to, tượng đúc thật lớn, bất chấp mọi quy tắc của phật giáo. Lễ hội tràn ngập những hiện tượng phản khoa học, phản cảm như bói toán, đốt vàng mã, để thùng công đức lan tràn,  mua bán ấn. Thậm chí đến ngựa , tượng ông Thánh Gióng, một hình tượng thần thánh hóa lòng yêu nước, cũng được một ông lớn đề nghị đúc thêm tim bằng đồng để nhét vào …Đó là chưa kể một cảnh chen lấn, giẫm đạp lên nhau, để cố mua hoặc giành một mẩu vải vàng, chữ triện đỏ làm một lá bùa phù hộ.

          Mà không biết có phù hộ được không?

          Đã có nhiều kẻ quan to, chức lớn, tượng phật để trong nhà, thờ cúng thường xuyên nhưng vẫn bị nạn, không vào tù vì tham ô thì đường con cái cũng gặp hạn.

         Một xã hội không ổn định, một đường lối kinh tế bất cập, tạo nhiều kẽ hở cho tệ tham nhũng phát triển lan tràn, khoảng cách giàu nghèo giãn biên ngày càng rộng, niềm tin vào chính phủ, người lãnh đạo không có… tất yếu diễn ra lễ hội biến tướng.

         Lễ hội càng biến tướng, biểu hiện xã hội càng chao đảo, càng mất ổn định.

         Và cứ tổ chức lễ hội như thế này không biết tương lai của đất nước ta sẽ đi về đâu?

          

            

      

  

]]>
http://trankytrung.com/read.php?634 <![CDATA[CẦN CÓ NHỮNG HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ ĐỂ CHỨNG MINH LUẬN ĐIỂM ĐÓ LÀ KHÔNG ĐÚNG]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Tue, 26 Feb 2013 01:36:46 +0000 http://trankytrung.com/read.php?634  

 

CẦN CÓ NHỮNG HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ ĐỂ CHỨNG MINH  LUẬN ĐIỂM ĐÓ LÀ KHÔNG ĐÚNG – Bình luận

 

           Hồi còn sống, đương chức, tổng thống Việt Nam Cộng Hoà là ông Nguyễn Văn Thiệu có nói lên một luận điểm về đảng cộng sản: “ Đừng nghe cộng sản nói, hãy xem kỹ những việc cộng sản làm.”

            Để chứng minh luận điểm trên của ông Nguyễn Văn Thiệu là sai lầm, theo thiển ý tôi, đảng cộng sản đang nắm quyền độc tôn lãnh đạo và nhà nước Việt Nam hãy thực thi:

       -  Nên kéo dài thời gian thảo luận việc sửa đổi hiến pháp 1992 trong nhân dân, công bố công khai, minh bạch đầy đủ tất cả những ý kiến của mọi người dân muốn tham gia cuộc thảo luận này.

          Nhất là vấn đề điều 4, trong hiến pháp năm 1992, có nên để lại hay không?

       -  Những vụ xử án chính trị liên quan đến an ninh, ổn định thể chế cần xử công khai, rõ ràng cho toàn dân, dư luận trong nước và nước ngoài biết, không xử án “ bỏ túi”, theo sự chỉ đạo ở trên. Điều đó thể hiện một nhà nước dân chủ, vững mạnh, đảng cầm quyền là chính đáng.      

         - Với những vụ tham ô lớn cần phải xử công khai, tuyên phạt thật nặng cho dù đối tượng bị xử ở bất cứ chức vụ nào. Chức vụ càng lớn, án phạt càng nặng, tịch thu toàn bộ tài sản, sung vào công quỹ.

        - Lực lượng quân đội, công an không phục vụ mục đích tồn tại bất cứ đảng phái nào, chỉ phục vụ một mục đích duy nhất, bản vệ toàn vẹn lãnh thổ, cuộc sống củai moi người, ổn định xã hội,  chống xâm lược.

          - Với các thế lực phản động lăm le xâm chiếm nước ta, như nhà cầm quyền Bắc Kinh hiện nay, đảng và nhà nước dựa vào sức mạnh của nhân dân, của cả dân tộc và dư luận tiến bộ trên thế giới thể hiện một bản lĩnh cương quyết, khôn khéo, tự tin để buộc nhà cầm quyền Bắc Kinh từ bỏ dã tâm đó và trả lại Hoàng Sa, một số đảo ở Trường Sa và những vùng đất trên biên giới mà họ lấn chiếm trái phép.

       - Cần có một văn đàn công khai tất cả những những bài viết, tiếng nói phản biện của các trí thức yêu nước, giàu lòng tự trọng muốn cống hiến tất cả sức lực, trí tuệ vào sự phục hưng, cường thịnh của dân tộc. Có sự tranh luận công khai, không truy chụp, không cắt xén, xuyên tạc… trên tinh thần bình đẳng, tôn trọng, thượng tôn pháp luật.  Tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất cho những cuộc biểu tình của nhưng người yêu nước được diễn ra, không đàn áp, bắt bớ, truy chụp … Điều đó cũng thể hiện một nhà nước văn minh, một đảng cầm quyền tiến bộ.

      - Với bộ máy hành chính quá cồng kềnh như hiện nay, quan liêu, hành dân… cần có những giải pháp cải cách đồng bộ, khoa học để tổ chức bộ máy hành chính này gọn nhẹ, hoạt động hiệu quả. Muốn làm được điều này cần dựa vào ý kiến của các nhà khoa học, có kinh nghiện tổ chức ở trong nước và nước ngoài, kể cả những trí thức ngoài đảng để thực hiện, chứ không phải bằng những nghị quyết, báo cáo…duy ý trí, lý luận suông.

       - Nếu không thực hiện được những điều trên và còn nhiều điều nữa, những người tri thức yêu nước chân chính, người dân đóng góp, đảng tự nguyện rút lui, chấm dứt một vai trò lịch sử giành thống nhất dân tộc, toàn dân ghi ơn. Đảng nhường quyền cho quốc hội đứng ra lập những đảng mới, thông qua một cuộc bầu cử dân chủ, tự do, minh bạch có sự giám sát quốc tế bầu lên một đảng cầm quyền thay đảng cũ, được dân tin tưởng, quốc tế ủng hộ, lãnh đạo đất nước bước vào thời kỳ phát triển mới.

      …

      Còn thêm nhiều ý kiến của mọi tầng lớp xã hội, nhất là các văn sỹ, trí thức yêu nước, các vị tướng lĩnh đương chức, về hưu muốn đóng góp nhiều ý kiến để đảng giữ được quyền lãnh đạo, thể hiện sức mạnh của mình bằng lòng tin của người dân, chứ  không phải là sự áp đặt,  truy chụp, là sử dụng sức mạnh của cường quyền, vũ khí, đàn áp…

         Nếu đảng thực hiện đúng như thế thì luận điểm của ông Nguyễn Văn Thiệu về đảng cộng sản là sai hoàn toàn, không ai ủng hộ.

         Còn nếu không phải như thế, chẳng lẽ đảng cộng sản lại muốn chứng minh, luận điểm đó của ông Nguyễn Văn Thiệu là đúng!!!  

      

      

    

]]>
http://trankytrung.com/read.php?616 <![CDATA[MONG ANH CHÂN CỨNG, ĐÁ MỀM - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Thu, 03 Jan 2013 07:01:45 +0000 http://trankytrung.com/read.php?616

Cầu sông Hàn Đà Nẵng

 

 

MONG ANH “CHÂN CỨNG, ĐÁ MỀM” – Bình luận
 
 
Mấy hôm nay, thành phố cứ rân ran chuyện anh chuyển công tác ra trung ương.
Anh chuyển công tác, vào một chức vụ to hơn, nặng nề hơn, bao quát lớn hơn. Có nhiều người kỳ vọng ở anh, nhất là các tỉnh ở hai đầu đất nước, vì họ chứng kiến từ lời nói, đến việc làm và cả sự phát triển của một thành phố mà anh là người lãnh đạo chủ chốt.
Nhưng cũng có nhiều người lo cho anh, cụ thể là người dân, cán bộ trong thành phố này. Ở cương vị lãnh đạo một thành phố, có thể làm tốt, vì đó là đất của anh, quê của anh, có một đội ngũ cán bộ hiểu anh, thương anh, đồng lòng cùng chung vai gánh vác, anh dễ làm việc. Còn người dân thành phố này, kể cả một số ít người chưa đồng tình việc làm của anh, nhưng đều phục anh. Vì họ biết rằng, một cá nhân ở vị trí lãnh đạo, không thể toàn mỹ cả, nhất là tư duy lãnh đạo. Một công việc rất khó, đòi hỏi có tài, có trí, có suy nghĩ tầm chiến lược… Hiện tại ở Việt Nam có một người lãnh đạo như thế, không dễ! Còn ra trung ương, nơi đó, nói thẳng không thể dễ làm việc bằng địa phương. Đó là chưa kể, ở đó liệu họ có cùng đồng tâm nhất trí làm việc với anh không? Khi quyền lợi, mà họ đổ không ít tiền của, danh dự, tâm trí, kết tụ bao nhiêu năm trời hình thành “ nhóm lợi ích” phục vụ quyền lợi một nhóm người… nếu như, với một cơ quan mới, chức năng, như trung ương đảng giao nhiệm vụ cho anh, giữ trong sạch bộ máy lãnh đạo đảng, nhà nước, sẽ động chạm đến quyền lợi của họ, dễ gì họ buông xuôi, chấp nhận sự thất bại. Họ sẽ phản công, cô lập anh bằng rất nhiều thủ đoạn, có lẽ anh là người trong cuộc hiểu hết. Mọi người, trong đó có tôi, lo cho anh, liệu anh có thể thành công trên cương vị mới như đã thành công khi còn ở chức vụ cao nhất lãnh đạo thành phố này?
Anh chuyển công tác ra trung ương, có nhiều người buồn. Buồn vì từ nay sẽ ít được nghe những buổi nói chuyện thực sự hiểu nhau giữa người lãnh đạo với người dân. Nỗi buồn nữa, nhất định trong hàng ngũ lãnh đạo thành phố có sự xáo động, một khoảng trống nhất định. Nếu “tốt” không sao, còn không phải như thế, ít nhiều lòng dân không yên. Tôi, một người dân, mong ở lãnh đạo thành phố, tuy anh ra trung ương, nhưng ở đây vẫn có đội ngũ kế cận làm tốt nhiệm vụ anh đã làm. Những người lãnh đạo đó không xa dân, hiểu dân, không quan liêu với dân, làm những điều dân tin, dân ủng hộ, để người dân bớt khổ.
Chúng tôi hiểu, anh chuyển công tác ra trung ương, thực tế trong tâm trạng đang ngổn ngang bao nhiêu nỗi niềm cần giải toả. Làm thế nào có uy tín trước cả triệu đảng viên đang kỳ vọng vào mình? Làm thế nào để khôi phục lòng tin của dân vào đảng, vào chính phủ, nhất là việc chống tham nhũng, quan liêu, mà những việc này đang thành khối u ác tính đe doạ sự tồn vong của cả một chế độ…
Không còn con đường nào khác, như lời cụ Hồ đã dạy, phải dựa vào sức mạnh của dân, dựa vào sức mạnh tập thể, liên kết được mọi tầng lớp trong xã hội thống nhất một khối.
Anh hãy lắng nghe lời phản biện của những nhà trí thức yêu nước, lời của những tướng lĩnh còn nặng lòng với dân tộc, chống tham nhũng triệt để, không nửa vời. Cương quyết chống những kẻ nhân danh đảng, nhưng thực tế đang chống đảng, chống nhân dân, phá hoại đất nước, phá hoại chế độ.
Anh hãy đi cùng với người dân trên con đường bảo vệ trọn vẹn lãnh thổ thiêng liêng Việt Nam. Với những người yêu nước chân chính, anh ủng hộ, không những bằng lời nói mà cả việc làm. Lời nói, việc làm của mình phải quang minh, chính đại không giả dối, không nguỵ biện như anh đã nói và đã làm ở thành phố này, để người dân cả nước tin và ủng hộ anh.
Với những lời tâm sự chân thành của một người dân từng chứng kiến lời nói và việc làm của anh, mong anh “ chân cứng đá mềm”, thành công trên cương vị mới.
]]>
http://trankytrung.com/read.php?594 <![CDATA[RỘN TIN ĐỒN NHỜ CHÙA LINH ỨNG - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Sun, 28 Oct 2012 09:54:43 +0000 http://trankytrung.com/read.php?594

Tượng Phật Bà Quan Âm ở chùa Linh Ứng ( Bán đảo Sơn Trà - Đà Nẵng)

 

 

        RỘN TIN ĐỒN “NHỜ CHÙA LINH ỨNG” – Bình luận

       Cơn bão Sơn Tinh, nghe cái tên đã sợ (Đổ bộ vào Việt Nam ngày 27/10/2012), cường độ bão lớn,  tốc độ di chuyển nhanh. Cứ theo như thông báo ban đầu của đài, báo, ti vi… dự báo hướng di chuyển của cơn bão này, rất dễ khu vực các tỉnh, thành phố Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi… hứng chịu. Chẳng hiểu sao, đánh “nhoằng” một nhát, cơn bão Sơn Tinh lại rẽ lên hướng bắc. Nhiều người dân ở Đà Nẵng phán ngay: “ May có chùa Linh Ứng…”. Còn nhớ cơn bão trước đó, hướng ban đầu cũng là đi vào Đà Nẵng – Quảng Nam, những sau đó, bão thay đổi hướng đi, về phía Tây Nam, mà trung tâm bão đổ bộ là tỉnh Quảng Ngãi và một phần mấy huyện phía bắc Bình Định. Bà con Đà Nẵng lại nói: “ Cũng nhờ chùa Linh Ứng”…

        Giờ thì, điều gì Đà Nẵng đạt được, tránh họa, người dân Đà Nẵng nói riêng, một phần miền trung nói chung, trong suy nghĩ thường hay gắn đến việc tâm linh. Nhất là từ khi chùa Linh Ứng, cùng bức tượng Phật Bà Quan Âm cao nhất nước hiện diện trên bán đảo Sơn Trà, hình như… mọi việc làm của Đà Nẵng có phần hanh thông. Nhỏ như việc di chuyển làng phong từ bên ngoài Hải Vân vào đất liền, lớn như làm mấy cây cầu bắc qua Sông Hàn. Ban đầu tưởng trục trặc, cấn cái, rồi đâu cũng vào đó. Cầu Rồng, một cây cầu có hình dáng đẹp, hiện đại vào bậc nhất miền Trung bắc qua sông Hàn, vừa hợp long xong, chắc sẽ hoàn thành đúng kế hoạch, ngày 29/3/ 2013 khánh thành. Rồi bệnh viện ung thư hiện đại sắp đưa vào sử dụng,  đã nhen lên hy vọng của rất nhiều người bệnh mắc bệnh nan y đang chờ chết. Họ còn vui hơn nữa, bệnh viện sẽ điều trị miễn phí nếu như đó là bệnh nhân nghèo, cùng cực… Tất cả điều đó, mọi người dân Đà Nẵng đều cho rằng, cũng nhờ “…Có chùa Linh Ứng và tượng Phật Bà Quân Âm” trên bán đảo Sơn Trà độ trì. Ngôi chùa  và bức tượng Phật Bà lớn linh thiêng đến mức độ, có lần người ta đã chụp được ảnh, có ánh sáng phát quang bảy mầu, phát ra từ bức tượng này!!!

        Chùa Linh Ứng cũng như bức tượng Phật Bà Quan Âm chỉ mới khôi phục và xây dựng trong thời gian gần đây. Ban đầu, khi bắt tay vào khôi phục và xây dựng chùa cũng như bức tượng Phật Bà ( Hiện lớn nhất nước), không ít những ý kiến không đồng tình. Nhưng hiện nay, có thể nói, chùa Linh Ứng và bức tượng Phật Bà hiện trở thành một chỗ dựa tinh thần, một niền an ủi không thể thiếu, của người dân Đà Nẵng, khi gặp phải những điều không may trong cuộc sống. Thiêng hơn, từ ngày có bức tượng Phật Bà Quan Âm ngự ở bán đảo Sơn trà, mặt quay ra hướng biển, mọi cơn bão có cường độ lớn ( đến thời điểm hiện tại, đều không đổ bộ vào Đà Nẵng và khu vực tỉnh Quảng Nam), ngừơi dân Đà Nẵng càng tin hơn sự linh thiêng của ngôi chùa này. Và bây giờ, nhất là ngày rằm, mùng một thiện nam, tín nữ lên lễ chùa đông như đi hội.

        Một điều tưởng khó lý giải, nhưng nghĩ kỹ, cũng không khó giải thích. Một xã hội muốn ổn định, một chính phủ muốn trường tồn một cách vững chắc, không có con đường nào khác, phải có những chính sách, biện pháp AN DÂN.  

       So với mặt bằng của nhiều tỉnh, thành, nhất là thời điểm này, kinh tế sa sút, niềm tin của người dân vào lãnh đạo chính quyền thấp, nạn tham nhũng, tai nạn giao thông, hối lộ vẫn diễn ra gay gắt, chưa có dấu hiệu thuyên giảm… thì ở Đà Nẵng vấn nạn trên, tôi nghĩ, thấp hơn rất nhiều. Đặc biệt,  uy tín của những người lãnh đạo thành phố Đà Nẵng tính đến thời điểm này được đại đa số nhân dân trong thành phố tin tưởng. Với những người lãnh đạo thành phố Đà Nẵng, lời nói đi đôi với việc làm, mọi việc minh bạch, công khai, hiểu dân, không dấu khuyết điểm, quyết đoán… Làm được những việc đó, đã lấy lại được niềm tin của người dân. Hơn nữa, giữa thời đại bùng nổ thông tin, thực tế là một câu trả lời rõ ràng nhất. Mọi việc khuất tất, cho dù dùng rất nhiều mỹ từ để che dấu cũng không thể dấu dân, lừa dân. Thậm chí, nói thẳng, để người dân đặt niềm tin vào một chủ nghĩa, một học thuyết như một thứ “tôn giáo”, khi chủ nghĩa đó, học thuyết đó phi thực tế là việc làm không tưởng.

       Vậy, những việc làm của lãnh đạo thành phố Đà Nẵng cố gắng ổn định xã hội, ổn định kinh tế, hợp lòng dân, đi đôi với việc làm đó là vấn đề tinh thần, giúp mọi người hướng thiện, sống nhân hòa, bằng hữu, cứu nhân, độ thế… mà hàng nghìn năm trước đây, con người đã muốn hướng đến. Nên thế, xây dựng chùa Linh Ừng và tượng Phật Bà Quan Âm trên bán đảo Sơn Trà, chứng tỏ lãnh đạo thành phố Đà Nẵng hiểu nguyện vọng của dân và thương dân, được người dân thành phố Đà Nẵng ủng hộ.

       Từ ngày khôi phục, xây dựng xong chùa Linh Ứng và tượng Phật Bà Quan Âm trên bán đảo Sơn Trà, nhiều cơn bão lớn đã “tránh” Đà Nẵng, đời sống của nhân dân khá hơn trước, xã hội không có nhiều xáo động, bất an…

         Có thể mọi chuyện trên, là sự ngẫu nhiên mà nhân dân đã vận vào.

       Cũng biết đâu có sự “tâm linh” ở đây cần có sự lý giải của các nhà khoa học!

         Nhưng suy cho cùng, nếu người lãnh đạo một chính quyền đi cùng nhân dân, coi quyền lợi của người dân của dân tộc là trên hết, mọi suy nghĩ, việc làm đều xuất phát từ suy nghĩ, nguyện vọng của người dân… Đó là “ bức trường thành” chống được mọi “ cơn bão lớn” định phá hoại.

        Người lãnh đạo của chính quyền đó sẽ được nhân dân nhớ, biết ơn.

        Và lúc đó, người dân sẽ đổ đến chùa Linh Ứng và tượng Phật Bà Quan Âm đông hơn, nhiều hơn bây giờ, do những điều họ cầu khấn, mong mỏi, tâm niệm đã trở thành hiện thực!

 

        Chùa Linh Ứng và tượng Phật Bà Quan Âm cũng sẽ thiêng hơn chính vì những điều đó.

]]>
http://trankytrung.com/read.php?576 <![CDATA[QUAN TÂM ...THỜI SỰ - Bình luận]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Mon, 08 Oct 2012 10:29:04 +0000 http://trankytrung.com/read.php?576  

   Toàn cảnh hội nghị lần thứ VI - khóa XI TW Đảng

 

                   QUAN TÂM… THỜI SỰ - Bình luận

 

       Với những người ở lứa tuổi trung niên như tôi, thời điểm trước tháng 4/1975, có lẽ không bao giờ quên. Lúc ấy tôi đang ở chiến trường, còn ở miền bắc, sau này mẹ tôi có kể. Tháng 3 cho đến cuối tháng 4/ 1975 gần như miền bắc trong cơn say chiến thắng, quên hết tất cả, chỉ còn một điều thực hiện duy nhất là nghe đài và xem báo. Những bản tin chiến sự từ miền nam đưa ra, qua loa phóng thanh, tối nào cũng có rất đông mọi người tụ tập lắng nghe, bàn tán râm ran. Còn báo, nhất là hai tờ Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân thì không có mà bán. Lúc đó chưa có potocopy như bây giờ, tờ báo chuyền tay nhau đọc, đến rách nát. Còn cán bộ tuyên huấn đến nói chuyện thời sự, người đến nghe đứng chật cứng hội trường… Có thể nói lúc đó ở miền bắc và những vùng giải phóng của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam hay là vùng quản lý của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền nam Việt Nam ở miền nam…  dân tộc với chính phủ là một. Hay nói rõ hơn, lúc đó người dân, nhất là ở miền bắc tin Đảng. Là bởi, sự chiến thắng, thống nhất tổ quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng đã hiện hữu trước mặt. Đây là thời điểm đất nước sẽ chấm dứt một cuộc chiến tranh dai dẳng, gây nên tổn thất khủng khiếp về sinh mạng con người. Cũng từ đây sẽ chấm dứt nhưng cảnh chia lìa vợ với chồng, bố mẹ với con cái…chấm dứt cả cảnh “ đi không biết bao giờ mới về”…

          Niềm tin ở Đảng đã có một thành quả cụ thể, rõ nhất là niềm sung sướng vô biên của những người chiến thắng trong ngày thống nhất đất nước…

         Chính lẽ đó, trước tháng 4/1975, người dân, nhất là người dân ở miền bắc vô cùng quan tâm đến thời sự với sự háo hức, say mê, tin đến tuyệt đối như đã nói ở trên.

        Tôi tưởng không khí thời sự đó sẽ không tái diễn trên đất nước chúng ta. Nhưng không ngờ…! Chính tại thời điểm này, sự quan tâm của người dân đến tin tức thời sự lại cháy bỏng, cũng hầm hập, gây sốt, đủ lời đồn đoán nhưng với không khí thời sự ngược hẳn lại với không khí thời sự trước tháng 4/1975. Đó là sự lo lắng, bất an, mất lòng tin, bi quan với tương lai đất nước. Không hề có những cuộc bàn tán công khai, rôm rả dưới chân cột đèn có mắc loa phóng thanh như năm nào, nhưng hiện vào bất cứ quán cà phê nào có trí thức, thậm chí các công sở hay nhưng câu lạc bộ hưu trí… đều nghe thấy những chuyện bàn luận về thời cuộc. Thay vào tâm trạng hồ hởi, lạc quan đó là tâm trạng bi quan. Trước đây là niềm tin vào những vị lãnh đạo cao nhất của Đảng và Chính phủ thì nay là sự mất niềm tin. Có lẽ trong lịch sử lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa trước đây, nay là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chưa bao giờ uy tín của những vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước chúng ta đặt lên bàn cân để dân tự đánh giá “nặng, nhẹ” như hiện nay. Chỉ riêng việc đồn đoán sự mất đoàn kết trong đội ngũ lãnh đạo Đảng, Chính Phủ lan tỏa giãn biên rộng đến cả bà nội trợ cũng biết. Thay vì những lời bình phẩm như trước đây: “ Tài giỏi”, “ mưu lược”, “ quyết đoán”… thì nay là “dốt nát”, “ kém cỏi”, “hèn”… Trước đây người dân ca ngợi đức liêm khiết, chí công vô tư tạo nên một trong những động lực chiến thắng dân tộc của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước lớn bao nhiêu, thì bây giờ ngồi chỗ nào cũng nghe về sự hối lộ tham nhũng, quan liêu, sống xa hoa,  của một số vị  lãnh đạo Đảng, Nhà nước với những lời bình phẩm chán nản, mệt mỏi, không tin tưởng nhiều bấy nhiêu.

            Cũng chính lẽ đó, nếu như trước tháng 4/ 1975, niềm tin vào sự lãnh đạo Đảng, Nhà Nước lớn vô biên, tin tưởng vô biên nên khi báo, đài chính thống lúc đó nói gì người dân, nhất là người dân miền bắc lúc ấy, ai cũng muốn nghe, cũng muốn đọc, cán bộ tuyên huấn về truyền đạt, ai nấy đều phấn khởi. Còn bây giờ… không khí nghe đài, đọc báo buồn như “ chợ chiều vãn khách”, cán bộ tuyên giáo đến phổ biến nghị quyết, nói chuyện thời sự người nghe cho có lệ, thậm chí không muốn nghe, cười ruồi.

          Niềm tin không còn, thực tế phản bác hoàn toàn những điều đài, báo đã nêu, cán bộ tuyên giáo đã truyền đạt… họ nghe để làm gì !!!

            Hội nghị nghị trung ương lần thứ VI đang diễn ra, lại có những lời đồn đoán trên các trang “mạng” nhiều không kể xiết, những cuộc rỉ tai, thì thầm trong câu lạc bộ hưu trí chỗ nào cũng có, những lời tiên đoán của “ dị nhân, thánh thần” mang ra mổ xẻ liên hồi… để nói về thời cuộc đất nước sắp tới.

           Là một người dân, tôi rất mong, sau Hội nghị trung ương này, những lời đồn đoán về tương lai đất nước đang lao nhanh vào sự suy thoái trầm trọng về chính trị, kinh tế, xã hội…sẽ chấm dứt. Những kẻ “ ăn tàn, phá hại” đất nước, hèn hạ, cam tâm bán đất đai tổ tiên, làm tay sai ngoại bang…bị cách chức, ra trước tòa án nhân dân, để nhân dân xét xử.

           Đất nước chúng ta bước vào một thời kỳ mới, thay đổi hẳn cơ chế, hệ thống, ổn định phát triển, nền dân chủ mới được xác lập…

         Nếu làm được như thế tôi tin,  lại có không khí náo nức của người dân nghe những bản tin thời sự trên đài, ti vi, trên báo chí như trước tháng 4/1975 ở miền bắc.

          Còn không phải như thế, chắc chắn người dân sẽ quay lưng với mọi thông tin tuyên truyền của đài, báo, ti vi mà nhà nước đang nắm quyền độc tôn.

          Nguy hại hơn nữa, vận nước sẽ đến hồi nguy báo!         

        .

]]>