<![CDATA[Trần Kỳ Trung]]> http://trankytrung.com/index.php vi http://trankytrung.com/read.php?502 <![CDATA[NHỚ VĂN GIANG]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 25 Apr 2012 11:51:33 +0000 http://trankytrung.com/read.php?502

Một hình ảnh quá đau: Chẳng lẽ những người dân Văn Giang hy sinh cho nền độc lập dân tộc, kết quả như thế này sao?

                                                                                                  NHỚ VĂN GIANG

             Ngày 16/4/1972, Mỹ quay lại ném bom miền bắc, lúc đó, lớp sử  ( khóa 1971-1975) Trường ĐHSP Hà Nội 1 của tôi, theo lệnh của BGH,  cùng toàn trường đi sơ tán gấp.          

           Mới đầu thì về Đồng Văn ( Duy Tiên) Hà Nam ( Xin lỗi, nếu tôi nhớ nhầm địa danh). Ở đấy được khoảng một tháng, chúng tôi lại chuyển địa điểm, về Đan Phượng ( Hà Tây cũ) . Ở đây Thầy, trò tổ chức thi cuối học kỳ xong, lại di chuyển một lần nữa, về lại địa điểm mà các khóa trước của Khoa Sử từng sơ tán đó là Văn Giang ( Hưng Yên).

           Tôi nhớ, tôi ở với anh Long, cán bộ đi học, người Thanh Hóa ở nhà Mẹ Hòe, trong một thôn, tôi quên mất tên, nhưng còn nhớ là thôn này đi chỉ  một đoạn đường là ra đến chợ cầu Váu, qua cầu Váu là đến đường lộ về Bần Yên Nhân, nơi chế biến tương nổi tiếng. Chồng của Mẹ mất sớm. Mẹ có ba người con, hai người con trai đi bộ đội vào chiến trường miền Nam, còn người con gái lấy chồng làng bên, chồng của chị cũng đi bộ đội vào chiến trường. Mẹ Hòe, tuổi cao, nhưng dáng còn nhanh nhẹn, hoạt bát, có tính thương người. Lũ sinh viên chúng tôi ở nhà Mẹ như về lại chính nhà mình. Mẹ nhường cho cả phòng trong, cùng một cái phản gỗ rộng, còn Mẹ nằm chõng tre. Thấy chúng tôi ái ngại, Mẹ nói vui: “ Tiên sư các anh, nằm thế thích lại còn giả vờ…”. Rồi Mẹ giải thích, tấm phản ấy hay dành cho khách, giờ chưa có khách thì chúng tôi cứ nằm, đừng e ngại gì cả vì Mẹ nằm chõng tre cũng quen rồi. Thấy chúng tôi ăn uống kham khổ, chiều chiều Mẹ lại giục tôi với anh Long cầm rổ nan tre theo Mẹ ra ruộng. Diện tích ruộng 5 o/o cũng chẳng đáng là bao, Mẹ trồng đậu, rau dền, rau cải… Tôi với anh  Long giúp Mẹ, lúc hái đậu về nấu chè, lúc hái rau, về luộc hay xào, ăn thêm cho chắc bụng. Có lúc tôi hỏi Mẹ: “ Sao Mẹ lo cho chúng con thế ?”. Mẹ cười với nụ cười hiền hậu: “ Có các con ở đây,  Mẹ vui, nhà vắng con trai, nó trống vắng lắm. không có các con, chiều chiều ngồi thui thủi một mình, nhớ  thằng Nhàn với thằng Hạ thắt ruột. Bây giờ không biết hai đứa nó sống chết thế nào ? Chỉ mong đất nước yên hàn, chúng nó nguyên lành về, có mẹ, có con”. Mẹ vừa cười đấy, nói thế lại khóc. Mẹ lấy vạt áo chùi nước mắt, tôi cũng thấy bùi ngùi…  Chị Dung, con gái của Mẹ, lấy chồng, ở cạnh chồng được sáu ngày, rồi anh ấy đi, đi luôn, cũng vào nam, không biết ở phương trời nào, gần hai năm, không có một tin tức gì… Mỗi lần chị Dung về thăm Mẹ, ngồi nói chuyện với chúng tôi chỉ được một lúc, Mẹ lại “đuổi” con gái về. Chị có muốn ngồi lại với chúng tôi một lúc nữa, mẹ cũng không cho. Con gái đi khỏi cổng, Mẹ lẳng lặng ra ngõ nhìn theo, cho đến tận bóng con gái đi khuất. Tôi nói với Mẹ  : “ Sao Mẹ lại làm thế, tội chị ấy quá! ”. Mãi sau này Mẹ mới giải thích với tôi: “ Nó mới quen hơi chồng, giờ vắng là thèm, con biết không? Thấy các con, rồi nó nhớ chồng, biết đâu chịu không được, làm điều gì đó khổ cho nó, khổ cho cả mẹ… Thôi, gắng chịu cho đến khi đất nước hòa bình, nó muốn gì mà chẳng có.” . Chỗ tôi sơ tán, thỉnh thoảng có đoàn bộ đội hành quân qua. Mỗi lần như  vậy Mẹ cùng với dân làng lại tất bật, lúc thì vận động bà con đóng góp con gà, thêm tý lương thực, lúc Mẹ huy đông lũ sinh viên chúng tôi đi chặt tre giúp các anh đan sọt hành quân…Mẹ làm nhiệt tình, y như làm cho con của mình.

            Tôi ở với Mẹ được khoảng gần hai tháng, thì phải nhập ngũ. Ngày tôi tạm biệt lớp cũng là tạm biệt Mẹ, Mẹ lo cho tôi từng vắt cơm nắm, tý muốn vừng,một nhúm tép kho khế ủ vào cái lá chuối nướng, bọc bên ngoài là chiếc khăn tay của cô bạn gái cùng lớp tặng. Thương nhất, Mẹ lấy trong tay nải treo trên vách ra tờ năm đồng, gấp  phẳng phiu, Mẹ đưa cho tôi: “ Con cầm lấy mà tiêu, cũng chẳng nhiều nhặn gì! Mẹ định dành cho hai anh của con. Nhưng giờ con cầm cũng như hai anh con cầm. Con đừng ngại”. Tôi cương quyết không cầm, Mẹ có vẻ giận. Ai ngờ! Lúc đến vị trí tập kết, tôi kiểm tra đồ mình mang theo, tờ năm đồng của Mẹ rơi ra, không biết Mẹ bỏ vào đó lúc nào? Cầm tờ năm đồng của Mẹ, tôi nghẹn ngào mà như nghe thấy lời Mẹ dặn cứ văng vẳng đâu đây: “ Con vào đấy, cầu trời, cầu phật, gặp được hai anh của con, con nhớ nói, Mẹ vẫn khỏe, đừng lo lắng gì cả. Nếu gặp chồng con Dung cũng nói thế, nghe con… Mẹ nhớ con cả các anh của con lắm”.

        Tôi vào chiến trường, ngoài hình ảnh của người thân trong gia đình, có thêm hình ảnh của Mẹ Hòe ( Văn Giang) luôn bên cạnh động viên, tiếp thêm cho mình nghị lực…

         Sau 30/4/1975 tôi xuất ngũ, về lại với đời sinh viên. Ổn định xong việc nhập học, nhận lớp, sinh hoạt… tôi đến thăm Mẹ. Trên đầu mẹ hai vành khăn tang trắng. Mẹ ôm tôi khóc: “ Con ơi! Hai anh con không về, giấy báo tử hai anh con cách nhau có ba tháng chứ mấy. Còn chồng con Dung đến giờ cũng chưa thấy tin tức gì! Nó như điên như dại, suốt này ngồi cứ lẩm bẩm gọi tên chồng…”.

         Bây giờ nhìn thấy cảnh người dân Văn Giang bị công an, dân phòng… cưỡng chế, đàn áp dã man chỉ vì một nguyên nhân,  người dân Văn Giang cố giữ mảnh đất của mình. Mảnh đất đã thấm bao mồ hôi, nước mắt của những con người yêu nước, họ hy sinh tất cả để giữ gìn sự toàn vẹn của Đất Nước, của Dân Tộc.

        Hình ảnh của Bà Hòe và những người dân Văn Giang xưa kia lại hiện lên trong tôi.

        Tôi ghi vội những kỷ niệm này!

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?484 <![CDATA[KỶ NIỆM VỀ BÀI HÁT SAO RƠI TRÊN BIỂN]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Tue, 06 Mar 2012 02:52:09 +0000 http://trankytrung.com/read.php?484                  KỶ NIỆM VỀ BÀI HÁT “ SAO RƠI TRÊN BIỂN

         Những năm tháng đi sơ tán tránh máy bay Mỹ ném bom ( năm 1966 – 1967) với các bạn Hà Nội ở huyện Phúc Thọ ( Sơn Tây cũ ), các bạn ấy đã dạy tôi bài hát này. Tất nhiên lúc đó chúng tôi chỉ hát thầm, hát vụng vì người ta nói đây là “nhạc vàng” cấm hát. Lời bài hát, do “ truyền miệng” nên không chính xác, nhưng giai điệu của bài hát, không đứa nào là không thuộc.

          Nhắc lại giai điệu bài hát, là tôi lại nhớ đến bãi ngô non, gió vờn với tiếng đùa, tiếng hát của tuổi mới lớn. Nhắc đến giai điệu bài hát là tôi nhớ cánh buồm của con thuyền trôi xa xa trong mờ ảo của ánh trăng khi chúng tôi ngồi trên mặt đê nhìn xuống, giọng hát của cô bạn, người Hà Nội, ngân lên nho nhỏ: “ Ngàn sao rơi xuống đây, để soi sáng phương này, đưa anh vào kỷ niệm…”. Rồi tôi vào bộ đội, hay nằm cạnh thằng Quỹ ( quê Từ Liêm – Hà Nội), nó thuộc rất nhiều bài hát “nhạc vàng”. Bài mà thằng Quỹ hay hát là bài “ Sao rơi trên biển”. Hành quân trên dãy Trường Sơn, khi về đến bãi khách ( bãi để cho bộ đội dừng chân sau một ngày hành quân), cơm nước xong, mắc võng, Thằng Quỹ nằm trên võng đu đưa, cất giọng thật buồn: “ Lênh đênh đài cao chiến hạm, anh ngồi nhìn sao rơi, nhắc đến tên em…”. Ông Thành, Chính trị viên Đại đội, mắc võng nằm cạnh đấy, nghe thằng Quỹ hát như vậy, quát lớn: “ Quỹ ! Mày là thằng có tư tưởng bi quan, tiêu cực lại tìm cách làm nhụt ý chí chiến đấu của anh em bằng bài hát phản động ấy à! Im ngay.”. Thằng Quỹ liền đổi “tông” gào lên thật to: “ Vì nhân dân quên mình. Vì nhân dân hy sinh. Anh em ơi vì nhân dân quên mình!”. Sau đấy, trên đường hành quân vào Nam, không ai cấm được, thằng Quỹ vẫn hát “ nhạc vàng”, nó hát “ Sao rơi trên biển” cho tôi và nhiều người nữa cùng nghe, chỉ có điều nó hát thầm, không để ông Chính trị viên Đại đội biết.

            Đến vị trí tập kết trên đất Căm Phu Chia, tôi và thằng Quỹ chia tay nhau, về các đơn vị chiến đấu Đông Nam bộ. Do thời gian gấp gáp,tôi cũng chưa kịp bảo thằng Quỹ chép lời bài hát “ Sao rơi trên biển”, vì mình còn thuộc lõm bõm.

            Sau 1975, tôi muốn gặp lại Quỹ mong nghe nó hát trọn vẹn bài hát này một lần nữa,  thì được một thằng bạn cùng đơn vị với nó kể: “ … Hôm trước lúc đánh nhau, ở vị trí tập kết trong khu rừng già Đông Nam bộ, Quỹ vẫn còn nghêu ngao trên võng: “…lênh đênh đài cao chiến hạm…”. Hát nửa chừng, ông chỉ huy yêu cầu mọi người trật tự, giữ bí mật. Thằng Quỹ đành bỏ lửng bài hát, nói: “ Ngày mai đánh nhau xong, về đây tao hát tiếp cho chúng mày nghe. Đoạn sau bài hát này hay lắm!” nhưng rồi…bài hát “ Sao rơi trên biển” bạn bè  trong tiểu đội chiến đấu ngày hôm ấy của thằng Quỹ, chúng nó không bao giờ được nghe tiếp. Thằng Quỹ hy sinh sau khi bắn cháy một chiếc M113 trên đường 13…”.

           Vừa rồi tôi có đọc tiểu thuyết “ LÍNH TRẬN” của nhà văn Trung Trung Đỉnh, cũng có nhắc một chi tiết, giống như thằng bạn tôi, lính ta trước khi đi vào nam chiến đấu, khi huấn luyện cũng có người hay hát bài hát này.

           Một bài hát giai điệu buồn, có thời cấm hát, nhưng rất lạ,cứ tồn tại lâu dài với thời gian. Riêng với tôi,  bài hát đó gợi cho mình  rất nhiều kỷ niệm. Mỗi khi nghe lại giai điệu bài hát này, những kỷ niệm đó hiện về, trong lòng trào một nỗi nhớ khôn nguôi…

          Nhớ tuổi thơ và nhớ cả những người bạn của mình đã mất.

           Mời các bạn nghe lại bài hát “ SAO RƠI TRÊN BIỂN” Sáng tác của NGUYÊN VŨ qua giọng ca TUẤN VŨ và HƯƠNG LAN

      

]]>
http://trankytrung.com/read.php?147 <![CDATA[ĐÔI LỜI VỚI BẠN ĐỌC ]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 23 Mar 2011 16:36:19 +0000 http://trankytrung.com/read.php?147 Sắp đến Đại Hội  Nhà Văn, trankytrung.com nhận được một  số bài viết xung quanh Đại Hội này. Trước hết xin cảm ơn sự quan tâm của bạn đọc  đến trankytrung.com. Còn một số bài viết đề cập đến Đại Hội Nhà Văn, kytrungtran.com có ý kiến như sau:

- Chúng ta hãy coi Đại Hội này là một dịp tốt để gặp gỡ giao lưu bạn văn với nhau. Làm thế nào để có tác phẩm hay, nội dung tốt, bạn đọc hào hứng đón nhận? Theo tôi, đó mới là nội dung quan trọng nhất để trao đổi trong Đại Hội này.

- Không nên đề cao quá chuyện bầu cử vào BCH. Hễ ai thấy mình xứng đáng hãy tự ứng cử, người đó trình bày chương trình hành động của mình trước cử tọa, nói nôm na" vận động tranh cử" thật văn hóa, thật chuyên nghiệp, thật dân chủ. Nếu giống như tranh cử ở các nước Văn Minh thì tốt. Biết đâu, đây là hình mẫu để nhà nước ta, trong tương lai, sẽ  tiến hành bầu cử trong Đảng, Quốc Hội.
............
]]>