<![CDATA[Trần Kỳ Trung]]> http://trankytrung.com/index.php vi http://trankytrung.com/read.php?687 <![CDATA[ỐI ! GIỜI - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Sat, 15 Jun 2013 06:20:41 +0000 http://trankytrung.com/read.php?687

Ngày chủ nhật, cười tý cho vui ( Ảnh minh họa)

ỐI, GIỜI ! – Phút thư giãn

          Một ông giám đốc Nhà xuất bản đến bây giờ mới tâm sự thật với tôi, cũng vì một nhẽ, tôi và ông ấy, kẻ trước người sau, đã về hưu:

              - Cái đận anh đến liên hệ công tác ở cơ quan tôi có nói, sao cơ quan anh lại đông người thế? Ối giời! Toàn “ con ông cháu cha” cả, cứ mang cái bằng “ cử nhân văn chương”, “ Cử nhân báo chí”…chẳng biết trình độ ra sao? Lại phải nhận, vì tổ chức tỉnh ủy, tổ chức chính quyền, ban truyên giáo, đơn vị chủ quản của mình đồng ý rồi, không nhận mà chết à! Ai chi tiền in sách trợ giá? Ai duyệt kế hoạch? Ai bảo vệ mình? Ối giời!- Ông giám đốc này hay, cứ nói xong một câu lại “ Ối!Giời”. Ông nói tiếp – Biên chế thừa loạn xà ngầu, không biết bỏ ai, bớt ai! Đến khổ, Cũng còn may là cơ quan mình là “ doanh nghiệp đặc thù” của tỉnh, nghĩa là cho phép lỗ, miễn là đáp ứng được yêu cầu “ các tác phẩm văn học phải giữ được vị trí là người lính gác của đảng trên mặt trận tư tưởng văn hóa”, nên có thừa biên chế cũng chẳng sao, chỉ chết quỹ lương nhà nước. Ối, giời! – Ông kêu lên hai tiếng đó rồi tiếp tục – Nói đến đâu rồi ông nhỉ! À, thừa biên chế, không biết giảm ai, tôi mới lên Trưởng ban… nêu chuyện khó khăn về thừa biên chế và đề nghị ông ấy cho phương hướng giải quyết. Tưởng ông ấy bàn với mình cách tinh giảm biên chế như thế nào cho tinh gọn khoa học nhất, ai dè…ông ấy lại đề xuất, Nhà xuất bản nên thành lập một phòng Biên tập mới, bố trí những người thừa vào đó. Nghe vậy mình quá hoảng: “  Thưa anh, nhưng Ban biên tập của Nhà xuất bản đã đầy đủ phòng ,tổ rồi, nay lại thêm một phòng…”. Ông Trưởng ban phẩy tay: “ Làm khoa học bất kể khoa học xã hội hay khoa học tự nhiên phải có sáng tạo. Cậu làm công tác xuất bản sách là một công việc khoa học, làm sao, lúc nào gọi là “đầy đủ”? Mình hơi ngạc nhiên đấy! Phải thành lập phòng mới đi”. Ông ấy vỗ vai mình, nói rất thân mật: “ Thêm phòng mới, thêm người, thêm tiền lương nhà nước cấp, cậu làm gì phải lo. Mình có đứa cháu nội sắp tốt nghiệp tổng hợp Văn, nó ra trường, cậu nhận cho mình. Mình sẽ ủng hộ cậu hết lòng khi phương án này trình bày trước Thường vụ…”. Ối, giời! Đây mới là nguyên nhân thật để ông ấy đồng ý cho mình thành lập một phòng biên tập mới. Mình với hỏi ông ấy: “ Nhưng anh ơi! Đã có phòng biên tập Văn Nghệ, phòng biên tập Khoa Học Xã Hội, phòng biên tập Khoa Học Tự Nhiên…dưới còn tổ, rất chi li rồi. Phòng biên tập mới, theo anh, mình định đặt tên gì ạ!”. Ông ấy trầm ngâm một lúc rồi giảng giải: “ Phòng biên tập này phải có chức năng khác, so với các phòng Biên tập hiện có. Nghĩa là không thể thụ động, nó vừa là làm nhiệm vụ  Giao dịch, hợp tác với các đối tác để  xuất bản sách. Đúng không ? như vậy…” Ông trưởng ban… lấy tay vỗ vỗ trán rồi “ À” lên một tiếng như vừa tìm ra một phát kiến mới:“ Anh đặt tên phòng Biên tập mới với đầy đủ chức năng, quyền hạn của nó là phòng GIAO DỊCH HỢP TÁC  XUẤT BẢN SÁCH. Để anh chị em trong phòng phát huy hết khả năng của mình. Hay ! ”. Ông ấy tự khen, nhưng chỉ được vài giây ông lại trầm ngâm: “  Chỉ ghi chữ “ SÁCH” là chưa nói được vai trò quan trọng của nó trên mặt trận tư tưởng, cần phải nhấn mạnh đây là sứ mạng “ TINH THẦN ĐẶC BIỆT ” như các nghị quyết đã nêu, nên phòng Biên tập đó phải có tên như thế này: Phòng “ GIAO DỊCH HỢP TÁC XUẤT BẢN TINH THẦN ĐẶC BIỆT”. Mình thấy tên phòng có vẻ “ lòng thòng”, thẽ thọt: “ Thưa anh, tên phòng này dài quá, anh xem có tên như thế nào để đặt lại cho gọn?”. Ông ấy nghe thế phê bình mình ngay: “ Không được, đó là tên phòng tôi thấy khoa học, văn minh nhất. Còn để cho gọn, mà người ta vẫn hiểu vị trí, vai trò, chức năng quan trọng của phòng này thì cậu cho viết tắt ví dụ như “ Giao dịch” mình chỉ lấy chữ “ Giao…” Còn chữ “ Hợp tác…” mình chỉ lấy chữ : “ Hợp…”... Đó, cứ như thế mà làm.Tên phòng biên tập hay, sáng tạo, chỉ rõ chức năng khi trình bày trước Thường vụ, dễ cho các anh ấy duyệt”.

       Tôi nghe vậy, gật đầu.

       Nhưng ông biết không , khi về, tôi thực hiện đúng lời chỉ bảo của ông Trưởng ban… viết tắt tên phòng thì cái tên phòng đó nó ra thế này “ …”!

            

   Nghe ông cựu giám đốc Nhà xuất bản nói như vậy, tôi vội thốt lên - Ối, giời!

]]>
http://trankytrung.com/read.php?686 <![CDATA[Ở ĐỒ SƠN KHÔNG CÓ GÁI MẠI DÂM - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Fri, 14 Jun 2013 06:08:29 +0000 http://trankytrung.com/read.php?686  

   Các em gái ở Đồ Sơn đang thất nghiệp chúng ta cần giúp đỡ ( ảnh minh họa)

ĐỒ SƠN KHÔNG CÓ MẠI DÂM!- Thư giãn

 

            Anh bạn nhìn tôi với ánh mắt nghiêm khắc, nói giọng cảnh cáo:

         - Ông thôi viết những mặt trái xã hội này đi nhé! Đồ dở hơi, viết nhăn ,viết cuội, đồ ba láp, ba sàm…Ông chỉ cứ thấy một, hai hiện tượng xấu rồi nói “vống” lên là xã hội chúng ta đang sống đúng vào thời “ bấn loạn”.

         - …

         - Không đúng à! Ông nhìn gì? Nước mình là nước văn minh, đi đúng đường lối XHCN  nên không có mại dâm…

         - …

         - Ông định thắc mắc, hôm nọ tôi xuống Đồ Sơn chơi gái phải không? Nhìn ánh mắt của ông là tôi hiểu liền à.

        -…

        - Đúng là tôi vào nhà nghỉ, đúng là tôi có làm việc đó nhưng tuyệt đối không phải là “ chơi gái” mà tôi làm từ thiện giúp đỡ những người nghèo đang thất nghiệp có một khoản tiền nhỏ trang trải nợ nần. Đồng thời họ có những phút giây sung sướng sau những giờ mệt nhọc chán nản vì đợi…khách.

         -…

         - Ông cũng muốn đi với tôi chứ gì? OK, nên thế. Vì ở Đồ Sơn chỗ nào cũng gặp những hoàn cảnh éo le, cơ nhỡ, nhất là nữ thanh niên, ông nên xuống đó làm những việc thiết thực, giúp đỡ họ, giống như tôi. Như vậy có phải hơn không? Lại đi viết nhăng, viết cuội. Ông nhớ nhé! Đồ Sơn không có gái mại dâm! (1)

---------------------

(1) Tại buổi tọa đàm về công tác phòng chống mại dâm và cai nghiện phục hồi tổ chức ngày 13/6, ông Phạm Ngọc Dũng, Phó trưởng phòng Chính sách phòng chống mại dâm, Cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Bộ LĐ-TB&XH) cho biết, Cục đã nhiều lần chỉ đạo kiểm tra, đánh giá về tệ nạnmại dâm tại Đồ Sơn (Hải Phòng) và Quất Lâm nhưng kết quả báo cáo của các địa phương đều khẳng định là không phát hiện có mại dâm tại hai địa điểm này. Các địa phương báo cáo chỉ có một vài trường hợp, không đáng kể.

 

-------------------------------------

      Nguồn : soha

 

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?664 <![CDATA[THƠ SINH VIÊN RA TRƯỜNG]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 24 Apr 2013 01:13:09 +0000 http://trankytrung.com/read.php?664

Đi về đâu hỡi em ? ( ảnh có tính chất minh họa)

 

Theo tôi, thời này thơ trào phúng nở rộ nhất. Ở bất cứ lĩnh vực nào, ta cũng có thể gặp những bài thơ cười đến méo cả mồm.  

        Vì sao ư? Các bạn đọc bài thơ này, sẽ hiểu.

 

 

Thực trạng sinh viên ra trường

Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô,
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào,
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...
 
H.M.N
-----------------------------------------------
nguon: TTHN

                        

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?641 <![CDATA[SO SÁNH ÔNG ẤT VỚI ÔNG Ơ - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 13 Mar 2013 11:05:55 +0000 http://trankytrung.com/read.php?641

Chọi trâu ở Đồ Sơn - Cả hai con trâu đều ngu

                              ( Ảnh minh họa)

 

 

SO SÁNH ÔNG ẤT VỚI ÔNG Ơ – Phút thư giãn

 

 

 

             1)  Khác nhau:

 

 

 

             - Ông Ất cao tuổi hơn ông Ơ

             - Nhưng tóc ông Ất đen nhánh, còn tóc ông Ơ bạc trắng

             - Ông Ất hay cười, ông Ơ  nghiêm nghị.

             - Ông Ất hay ăn diện, ông Ơ  giản dị hơn.

             - Ông Ất mê gái, còn hiện thời ông Ơ không.

             - Bằng cấp Ất, Ơ khác nhau

             - Ông Ất  nói hay nhìn vào giấy, ông Ơ thỉnh thoảng.

             - Ông Ất gặp ai cũng muốn ôm hôn ra vẻ thân thiện, ông Ơ không làm chuyện đó.

             - Ông Ất đi đến đâu đều muốn trống dong, cờ mở. Ông Ơ ít đi hơn, đón tiếp đơn giản hơn.

             - Ông Ất ngu hơn ông Ơ.

              Nhưng…

            -  Ông Ất thật thà hơn ông Ơ.

               2) Giống nhau.

            

              - Thể hiện qua cách ăn nói thấy dốt bằng nhau

              - Cùng sợ và hèn với “giặc lạ”.

              -  Cùng một giọng vu khống người ngay thẳng.

              - Cùng một suy nghĩ không biết mình là ai?

              - Cùng coi thường trình độ nhân dân, trí thức.

              - Cùng sợ tổ chức mình tan vỡ, mình sống với ai?

              - Cùng nói một đằng, làm một nẻo.

                Và cuối cùng…

              - Cùng mất uy tín như nhau.

            

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?632 <![CDATA[NHỮNG KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐỜI SINH VIÊN THỜI BAO CẤP - Phần II - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 20 Feb 2013 06:35:07 +0000 http://trankytrung.com/read.php?632

NHỮNG KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐỜI SINH VIÊN THỜI BAO CẤP - Phần II – Phút thư giãn
 
 
Sau khi viết phần I “ Những kỷ niệm khó quên đời sinh viên”, đăng trên trankytrung.com, tôi nhận được nhiều phản hồi của bạn đọc, yêu cầu cố gắng viết tiếp phần II, như đã hứa.
Đáp lại tấm lòng thịnh tình của bạn đọc, cũng là một cách nhớ lại những kỷ niệm không thể quên, cũng một lần ôn lại những năm tháng dạt dào cảm xúc, không biết bao giờ mới gặp lại.
Bây giờ tôi thấy sinh viên sinh hoạt có vẻ thoả mái hơn chúng tôi, những sinh viên thời bao cấp. Phim ảnh cũng hơn, phương tiện cũng hơn, trình độ ngoại ngữ cũng hơn…nghĩa là hơn nhiều phương diện. Thời của chúng tôi, ngoài xem phim ở sân trường, một tháng có vài tối, thì có thêm ti vi, mà đâu có được xem thường xuyên, chỉ có tối thứ bảy ban quản lý ký túc xá vác một cái ti vi đen trắng to tổ bố của Ba Lan hiệu “Nét tuyn” (1) đặt trên một cái thùng phi để ở góc sân vận động, sinh viên muốn đến xem phải đi sớm để tranh chỗ. Có ông đến muộn không còn chỗ, giở ngay cái trò bẩn, thả con rắn nước ( có lẽ bắt được từ chiều ở ruộng ngoài khu ký túc xá) rồi hét toáng lên: “ có rắn”, mọi người bỏ chạy tán loạn, thế là các “ bố ” có chỗ xem ti vi. Kinh khủng hơn nữa, hồi đó ti vi chiếu bộ phim “trên từng cây số”, có nhân vật đẹp trai Đâyanốp mà sinh viên nữ chết mê, chết mệt. Thế là, nhà giáo viên nào có ti vi, thế nào cũng có vài ba cái đầu đen thập thò ngoài của sổ xem ké, đuổi cũng không đi. Còn chiếc ti vi để ngoài hành lang thư viện, tầng 2 (A5) màn hình bé tí hin phát bộ phim này, phía trước người ngồi không còn chỗ trống, nêm chặt còn hơn nêm cối, la oai oái, có người phải bám vào cửa sổ, thân chênh vênh bên ngoài, cổ rướn vào bên trong, xem anh Đâyanốp hoạt động thế nào? Mà ti vi phát hình lúc tốt không sao, có lúc trên màn hình nổi lên những bọt trắng lổn nhổn cứ như ti vi chứa “ đầy dòi”, hoặc nữa hình ảnh trên màn hình cứ chạy lên, chạy xuống như “ Anh hùng Đào Thị Hào dệt vải” thế mà vẫn cố xem. Lúc về phòng có ông quần rách toạc một vệt dài ở phía trước do tranh chỗ ngồi, không thèm để ý, vẫn hỉ hả khoe với mấy ông không được xem ti vi: “ … Bị bọn phát xít phóng ô tô đuổi bắt, Đâyanốp thả ngay dầu nhớt xuống đường, xe của bọn phát xít dính dầu nhớt, chạy không được, trôi luôn xuống vực. Đâyanốp tài thế…tài thật…” Ông ấy kể có vẻ phấn khích, cứ như chỉ một mình được xem bộ phim “trên từng cây số”, mặc cho quần đùi, qua chỗ quần dài bị rách, tòi ra ngoài hở cả… Còn nhớ một lần, ở sân vận động trường chiếu bộ phim của Đức, trong trường không có người chuyên về tiếng Đức, nên đề nghị: “ Ai trong khán giả có thể thuyết minh bộ phim này cho mọi người hiểu thì lên trên này”. Tự nhiên có một ông ở khoa Văn giơ tay: “ Tôi làm được!”. Rồi bố ấy hiên ngang, vung tay, mắt nhìn thẳng, đi lên xe chiếu phim. Mọi người nhìn theo bán tín, bán nghi: “ Trường mình có học tiếng Đức đâu mà thằng này lại thuyết minh phim tiếng Đức?”. Còn ông kia sau khi an toạ chỗ thuyết minh, đằng hắng giọng: “ Mời các bạn nghe tôi thuyết minh phim.”. Trên màn ảnh những hình ảnh lần lượt hiện ra thế là ông ấy phán : “ Chúng ta đang chứng kiến một toà nhà rất hiện đại, hiện đại hơn khu ký túc xá A6, A7 của trường ta… và kìa… có người đi vào… các bạn chú ý, bên phải màn ảnh là nữ, bên trái… một cụ già…họ gặp nhau rồi… họ nói… họ cười… nhắn gửi một lời gì đó trông có vẻ thân mật…một chiếc ô tô bốn chỗ đang lao trên đường… bánh xe quay tít… tôi với bạn đựơc ngồi xe này nhỉ… sướng gấp mấy lần đi xe buýt từ Cầu Giấy đến Nhổn…và kia nữa… cảnh gì thế này…ôi dòng sông quá đẹp… nhưng làm sao đẹp bằng sông Đáy quê mình…”. Mới đầu, mọi người nghe ông ấy thuyết minh cười rũ rượi, được cái ông này có họ “trơ văn thớt” nghe mọi người cười như vậy, ông càng “ thuyết minh” to hơn, trên màn ảnh có gì, ông nói cái nấy. Sau tiếng cười, thấy ông ấy nói mãi như thế đâm nhạt, mọi người yêu cầu ông ấy xuống. Đi qua mấy chỗ nữ ngồi, nghe thoảng tiếng nói: “ Không biết tiếng Đức mà dám leo lên thuyết minh. Chịu bố này!” Ông ấy trả lời tỉnh bơ: “ Thì các bạn yêu cầu người thuyết minh phim chứ có yêu cầu người dịch phim đâu. Được người ta thuyết minh sướng thế lại còn chê!”. Ông này y như một ông trong lớp tôi, lại nhớ có đợt đi thực tế lịch sử địa phương ở Hà Nam. Qua một ngôi chùa có tấm bia đá khắc chữ Nôm. Cả tấm bia chi chít chữ, chúng tôi đứng nhìn bần thần vì không thằng nào đọc được, thì ông ấy nói : “ Để tao dịch cho chúng mày nghe” . Tay ông ấy lần từng chữ trên tấm bia, đến chữ ông ấy biết, hét rất to: “ đây là chữ “ tâm” nghĩa là “lòng người”… Còn đây là chữ “ nguyệt” nghĩa là “ trăng”… chữ này “ Đại” nghĩa là “to”… chữ này “ tiểu” nghĩa là “ nhỏ”, còn đây nữa chữ … chữ gì nhỉ… để tao nghĩ đã!”. Ông ấy lấy tay vỗ vỗ vào trán trông có vẻ hiền triết lắm.
Cả bọn chúng tôi nhìn ông ấy dịch mà không nín được cười.
Cái tuổi sinh viên cũng có lúc háo thắng, nhưng nghĩ lại cũng thấy vui. Cũng một phần, nếu không có những nhân vật như thế, đời sinh viên của bọn tôi thời bao cấp sẽ tẻ nhạt biết chừng nào!
Hồi chúng tôi học, làm gì có chuyện được xem trực tiếp trên ti vi cúp C1 hay những giải bóng đá lớn khác, thế thì rộng quá, ngay tranh giải hạng nhất quốc gia, diễn ra ở sân Hàng Đẫy, chúng tôi cũng không được xem mà chủ yếu nghe tường thuật qua đài. Nghe riết đâm nghiền. Chiều chiều, bên khoa văn có Trương Nguyên Việt đứng ở hành lang A7 “ tường thuật” bóng đá cho sinh viên cả mấy khoa nghe. Nghĩa là Trương Nguyên Việt cứ tưởng tượng trong đầu đang có trận bóng đá, rồi tường thuật, mà tường thuật như thật, giống y chang như giọng của Đình Khải trên đài. Dọc hành lang A7 và bên A6 ở các cửa sổ nhìn sang là các khán giả sinh viên. Mỗi khi Trương nguyên Việt nói “ vào rồi…vào rồi… các bạn ơi!” thế là đồng loạt vỗ tay như đang xem trực tiếp trên sân vận động. Vui đáo để!
Cũng chuyện bóng đá, có nhiều điều để nói.
Mỗi lần nhà trường tổ chức giải bóng đá giữa các khoa tranh giải nhà trường, sân vận động trường tôi vui như hội. Lúc ấy, không có quần áo đồng phục thay ra, thay vào như bây giờ, chủ yếu là áo vải dệt kim đồng màu, có in số, để cả năm trong kho, không giặt, hôi rình. Còn quần, có gì mặc nấy, nên ra sân ông quần dài, ông quần đùi, ông quần soóc…chạy tứ tung, gặp bóng là đá, đã bóng vào lưới đối phương cũng hò hét vang trời. Giữa trận đấu, cũng thay người, ông này cởi áo cầu thủ đang mặc, đưa cho ông kia ( vì không có áo dự bị). mùi mồ hôi chua loét, ướt đẫm, đã thế bố ấy mà ở bẩn độ ba, bốn hôm chưa tắm, thì chiếc áo ấy có mùi… khăm khăm, thum thủm rất khó tả. Ông kia mặc vào, thấy cái mùi ấy, mặt nhăn như mặt khỉ, nhưng vẫn mặc, rồi chạy dọc sân đến gần đám con gái đang đứng xem, làm động tác khởi động vung tay, vung chân, người uốn éo cứ như một cầu thủ chuyên nghiệp cốt để khoe với chị em. Nhưng vào sân, bố ấy đá quả thứ nhất thì trượt, đá quả thứ hai trúng khán giả, đến độ, một khán giả ( là sinh viên) chạy ra chỉ cho ông ấy thấy: “ Khung thành đằng kia cơ mà!”… Khoa tôi hồi ấy có một ông tên là Rừng, vốn là học sinh miền nam, đá rất gấu. Đội bóng của khoa gồm cả thầy giáo và sinh viên. Ấy vậy vào sân, hăng lên với quả bóng, ham sút, quên tất cả, gần đến khung thành đối phương, ông Rừng hét to “ Đưa bóng cho tau nhanh lên! Nhanh lên…”. Người đang giữ bóng là thầy V, dạy cổ đại thế giới, vội đá quả bóng về phía Rừng.
Bên ngoài chúng tôi được dịp cười ngặt nghẽo.
Bây giờ, nếu có người hỏi chúng tôi, sinh viên thời bao cấp sợ nhất điều gì? Đói cũng chẳng phải. Đói kiểu gì rồi cũng tìm ra cái ăn. Học cũng chẳng phải. Học kiểu gì, dù có thi lại, cũng lên lớp… Hồi đó chúng tôi sợ nhất là bình bầu hạnh kiểm ở lớp, xét phân loại đoàn viên ở chi đoàn. Cũng lạ! Cứ tự nhiên hành hạ lẫn nhau, nhưng hồi ấy coi như bình thường hoặc như đó là điều phải có của sinh viên. Hồi đó cứ cun cút học, học là trên hết. Nhưng đời sinh viên, tuổi thanh niên làm sao bắt phải bó rọ trong chuyện ấy. Ham vui, yêu đương, rồi bày nhưng trò nghịch ngợm… thế mới là sinh viên. Than ôi! Đừng đùa nhé, nếu như mấy cán bộ lớp lại là cán bộ đi học, đảng viên để ý đến chuyện đó, thì bị kiểm điểm ra trò. Thằng H, bạn thân tôi chỉ đứng trên giường tầng, quá vui, tự nhiên nhảy dựng lên rồi vung tay, nhại lại câu thơ của ông Tố Hữu:
Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt…
Hê… hê….
Đảng ta đây trăm mắt mắt, nghìn tay…
Thế là cả lớp có buổi kiểm điểm quật lên, quật xuống cho thằng H ra bã,vì cái tội : “ Lập trường tư tưởng không vững vàng…” hạ mức hạnh kiểm học kỳ, đoàn viên loại B.
Trong lớp tôi, có một ông cán bộ đi học, đảng viên tuổi ngoài ba mươi. Cứ mỗi buổi tối, ông cán bộ ấy lại bỏ một ít gạo nếp, đỗ xanh vào một cái phích ( bình thuỷ). Sáng ra có ngay một bát cháo ngon lành. Có điều, ông ấy ít san sẻ cho ai, chỉ ăn một mình, nên trong lớp có người không ưa. Một hôm…cũng như mọi lần, ông cán bộ ấy hý hửng mở nút phích ( bình thuỷ) để lấy cháo. Mở ra, trút ra bát, gạo vẫn hoàn gạo, đậu xanh vẫn hoàn đậu xanh, ông cứ giơ chiếc phích lên, bỏ chiếc phích xuống quyết tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng, phát hiện cái núm ở đáy ruột phích ( bình thuỷ) đã bị người nào trong lớp tìm cách bẻ gãy để không khí lọt vào khiến việc giữ nhiệt của phích ( bình thuỷ) mất tác dụng, ông la như cha chết: “ Ối giời ơi! Trong lớp có thằng phá tôi rồi, giết tôi rồi!”. Rồi đến lượt một bếp dầu của ông cán bộ nọ, có lẽ có người ghét ( chỉ vì ông này toàn nấu mỳ rồi thả màn, chùm chăn ăn một mình) nên đổ nước lã vào, khiến bấc bị thối, không nấu được… Những biểu hiện : “ Quần chúng coi thường cán bộ” đã xuất hiện trong lớp. Lớp kiểm điểm, chi đoàn kiểm điểm mấy tối liền để phân tích, truy tìm ra thủ phạm. Thủ phạm là ai đến bây giờ tôi vẫn không biết, nhưng mấy tối đó ngồi dựa vào tường ngáp lên, ngáp xuống, muỗi cắn, bụng đói… nghĩ lại tức, mình có làm chuyện ấy đâu mà lôi vào kiểm điểm. Kiểm điểm những chuyện ấy không bằng kiểm điểm của mấy ông đảng viên trong lớp. Nào, lớp có chuyện gì bí mật, ai xấu, ai tốt cả lớp biết tất cả, thậm chí tính cách của các ông ấy, cũng biết. Ấy vậy, cứ cuối học kỳ, ngoài xét để bình bầu hạnh kiểm trong lớp, thì mấy ông đảng viên là cán bộ đi học, sinh hoạt trong một chi bộ còn họp để bình bầu đảng viên đủ tư cách và không đủ tư cách, thực chất cũng là kiểm điểm. Cuộc kiểm điểm này diễn ra hết sức bí mật, quần chúng tức là lũ sinh viên chúng tôi, không được tham dự. Có sáu người, không biết kiển điểm điêù gì, có khi đến quá nửa đêm mới thấy các ông ấy lò dò về khu ký túc xá. Sáng sau, tôi hỏi một ông: “ các anh họp gì mà về khuya thế?”. Ông này văng tục: “ Có cái đéo gì! Mỗi tội ngủ gật trong lớp, đùa với chúng mày hơi qúa một chút mà chúng nó bảo tao là không “gương mẫu”. Tao không chịu…thế là…về khuya thôi!”. Rõ khổ cho mấy ông đảng viên! Nhưng hồi ấy, “ mon mem” được làm đối tượng đảng không phải dễ. Phấn đấu cật lực, nào là học tập phải có thành tích, rồi đi lao động phải xung phong, đưa ra chi đoàn xét, chi bộ trong lớp xác nhận… mới gọi là đối tượng đảng. Bây giờ tôi không biết chuyện kết nạp đảng trong sinh viên như thế nào? Chứ hồi tôi học, rất ít người được vinh dự này, chỉ khổ cho mấy người “phấn đấu”. Cầm một giấy xác nhận là đối tượng đảng đã phấn đấu đến long cả gân tay, tòi cả gân chân vẫn chỉ là “ đối tượng đảng”. Tốt nghiệp ra nơi công tác lại phấn đấu tiếp!
Cái thời tôi học, vì là môi trường phải mô phạm nên điều gì hơi thái quá một tý, y như rằng có chuyện. Bây giờ con gái, kể cả các trường đại học ăn mặc quá thoả mái, quần ngắn, áo hở chẳng làm sao, ấy thế thời bao cấp, đã bao cấp về tư tưởng, trên nói sao cứ tin như thế, còn ăn mặc không theo nếp, sẽ kỷ luật. Hồi ấy, không biết có phải thách đố không ? Một bạn nữ khoa Sinh chỉ mặc bikini thân liền áo, hở mỗi đùi, đi xuống nhà ăn tập thể lấy cơm. Đã nhìn thấy cái gì đâu, chỉ hơi hở một chút thế mà cũng thành “ sự kiện ghê gớm, ai cũng bàn tán. Bạn gái “mạnh bạo” này bị ban chủ nhiệm khoa rồi ban giám hiệu nhà trường kỷ luật, đuổi học.
Rõ là tội.
Còn các bạn nữ bên khoa Hoá múa điệu múa Chàm rông ( Tây nguyên) hở hai vai trễ xuống một tý, so với bây giờ chẳng là cái đinh, phòng chính trị nhà trường cũng phê bình. Nếu cứ như thế, mà ăn mặc như bây giờ khéo đuổi cả trường không có sinh viên học.
Nghiêm khắc quá, sinh viên giở trò.
Tôi nhớ ở trường hồi ấy có nhiều sinh viên Lào học, nhân ngày tết té nước của Lào, các thầy dạy trong trường nói sẽ lên thăm và không quên dặn: “ Thầy lên chúc tết các em, các em đừng té nước nhé!”. Các bạn sinh viên Lào gật đầu ngay. Khi mấy thầy vào ký túc xá của các bạn Lào chúc tết mặc comlê, thắt caravats, đi giày đen dắt theo con cười tươi, không thấy bị té nước vui lắm. Khi ra về, một xô nước sau cánh cửa bất ngờ hắt ra, các thầy ướt thượt lượt vẫn cố cười, coi như không có chuyện gì. Nhưng đến chân cầu thang tầng dưới, mấy xô nước dội từ trên xuống thì thằng bé đi với thầy chịu không nổi nữa hét toáng lên: “ Tổ sư chúng mày nhé! Tao làm gì mà chúng mày té ướt hết thế này!”. Thầy giáo phải lấy tay bịt vội miệng của nó lại, thằng bé giằng tay thầy giáo ra, định chửi tiếp…
Chuyện này do sinh viên nhà ta tổ chức, biết thế nào các thầy, cô cũng lên phòng ký túc xá sinh viên Lào chúc tết, mấy bạn sinh viên nữ, được sinh viên nam tư vấn, nói với mấy ông tướng sinh viên Lào, dấu dưới chân cầu thang tầng trên, sau cảnh cửa nhiều xô nước, đợi thầy chúc tết xong ra về sẽ dội nước, coi như “ các bạn Lào chúc tết các thầy”. Mấy ông sinh viên Lào chết mê, chết mệt nữ sinh viên Việt Nam, nghe các bạn nữ nói vậy, thực hiện liền…
Chuyện yêu đương của sinh viên thời chúng tôi có muôn vàn chuyện để nói. Vào đến năm thứ nhất nam đã để ý đến nữ, chuyện muôn đời, nhưng không được tự do như bây giờ. Bây giờ còn “ góp gạo thổi cơm chung”, ở chung như vợ chồng ngoài ký túc xá, hồi chúng tôi đi học, tuyệt đối không có chuyện đó. Bởi một lẽ đơn giản, tất cả ở trong ký túc xá, hơn nữa với chế độ tem phiếu ( trừ mấy ông cán bộ có chút dư dả) sinh viên đều sinh hoạt như nhau, không có ai thừa tiền để bao cấp người yêu, đã vậy còn bị cấm đoán, trong giờ tự học mà rủ nhau đi tâm sự ngoài bờ ruộng, hay trong góc tối cờ đỏ túm được thì… thôi rồi! Kiểm điểm mửa mật. Dẫu thế, tiếng gọi trái tim thì có làm “bức tường lửa” họ vẫn vượt qua. Nhiều đôi yêu nhau mới đầu thì thầm kín, sau vì quá yêu mà dẫn đến…cuồng loạn. Có lần bên khoa văn, có ông là bi thư chi đoàn ( hay là cán bộ lớp) dám vung dao đâm chết người tình của mình ngay ngoài hành lang A7, công khai, giữa thanh thiên, bạch nhật chỉ vì ghen. Cô Nga, hiệu trưởng trường lúc đó, lên tận nơi nói ông ấy bỏ dao xuống, ông ấy cũng không bỏ, mắt trợn trừng, tay lam lăm con dao dính đầy máu, dưới chân là xác người yêu, trông cứ như trên phim kinh dị. Có điều, hồi đó trong nhiều lớp ở các khoa mấy ông cán bộ đi học từng ở bộ đội, đi đâu cũng khoe “ Tôi ở đặc công dùng tay không bẻ cổ mấy chục thằng nguỵ…” Rồi: “ Có lần tôi bí mật đột nhập vào một căn cứ của Mỹ, chỉ dùng dao găm hạ sát mấy thằng.” Vậy mà…bây giờ, nhìn ông giết người yêu tay lăm lăm dao găm, chẳng thấy mấy ông “ đặc công” kia xông vào, chỉ đứng ngoài hò hét ba lăng nhăng. Đến chán!
Chán nữa, đến khi ông giết người yêu kia bị bắt, giải lên ô tô thì lao vào đấm đá…
Chuyện này gây xôn xao trong trường ĐHSP Hà Nội một thời.
Sinh viên thời bao cấp, đồ đạc không có bao nhiêu, ngoài mấy quyển sách, giáo trình ra chỉ có thêm vài bộ quần áo với cái chăn, cái gối, cái màn… sang hơn là một chiếc xe đạp…Thế mà vẫn bị ăn cắp.
Thôi, nếu kẻ cắp ở trong trường, bắt được, xét kỷ luật nhưng kẻ cắp ở ngoài mà bắt được…
Chẳng phải bây giờ bắt được kẻ trộm chó, dân đập chết, đốt xe máy, hồi ấy sinh viên bọn tôi mà bắt được kẻ ăn cắp từ ngoài vào, thì kẻ ấy no đòn.
Đòn đánh hội đồng, đến giờ ngồi nghĩ lại, tôi vẫn hãi… đánh người ta lòi cả con ngươi, dập cả xương, nhũn cả đầu…không ra hồn người mà vẫn xông vào đánh…Có can, đừng đánh nữa, vẫn lao vào đánh.
Hình như, cái ác xuất phát từ nghèo hèn. Sinh viên nghèo quá, mất một bộ quần áo, cũng tức. Từ “ tức” đến “ ác ” khoảng cách không xa…
Một lần ở dãy nhà lá đầu A1 có tiếng hò hét, bắt thằng trộm đang trốn trong một phòng của sinh viên phải chui ra. Phía bên trong tiếng thằng trộm : “ tôi xin mọi người, tôi không phải ăn trộm, tôi là sinh viên, mọi người lầm rồi!”. “ Lầm thế nào được, sinh viên mà trèo tường à! Lôi cổ nó ra đây…”. Bên ngoài nhiều người kéo đến, tụ tập ngày một đông, tiếng hò, tiếng hét phấn khích ngày càng to, càng vang, càng cuồng. Bên trong mấy người sinh viên không dám giữ thằng ăn trộm nữa, tống ra ngoài vì họ sợ đám đông kia tràn vào phòng.
Chỉ chờ có thế, kẻ cầm gậy, người cầm đá lao vào nện thằng ăn trộm chí chết. Non chục phút, thằng ăn trộm thành cái xác mềm nhũm…
Mọi người có vẻ hỉ hả vì cái chết đáng đời của một tên ăn trộm.
Nhưng đến hôm sau, mọi người mới tá hoả khi thấy công an vào, xác nhận chuyện đánh chết “ tên ăn trộm” tối qua là vụ đánh chết lầm người rất nghiêm trọng.
Nạn nhân không phải là “tên ăn trộm” mà thực sự là sinh viên, nguyên cán bộ đi học, có vợ, một con bên trường sư phạm ngoại ngữ ( trường III) sang bên trường I chơi. Chỉ vì muốn đi đường tắt, trèo tường vào thì bị đánh lầm…
Mấy ông hôm qua to mồm khoe “ chiến công” của mình, hôm sau im thin thít như thịt nấu đông, mặt tái như đít dê, da xám ngoét như đít nhái khi bị công an gọi lên để thẩm vấn…
Chuyện sinh viên thời bao cấp còn nhiều kỷ niệm đáng nhớ nữa, kể mãi không hết. Những kỷ niệm này đi theo tôi suốt đời, mỗi khi ngồi nghĩ lại, trong lòng trào lên nhiều cảm xúc vui, buồn lẫn lộn.
Mong sao, sinh viên thời nay, không phải sống như thời chúng tôi ngày xưa. Các bạn được học ra học, chơi ra chơi, không bị những những “tai ươn” như kiến thức vô bổ, những kiểu quản lý giáo dục duy ý chí, cách dạy học phi khoa học…đè nén để sau khi tốt nghiệp, các bạn trở thành người có ích thực sự cho xã hội.
Và các bạn có nhắc về những kỷ niệm thời sinh viên, thì những kỷ niệm đó toàn những chuyện vui, chứ không phải như chúng tôi, nhắc lại kỷ niệm thời sinh viên, cười đấy, nhưng chỉ một lúc sau nghĩ lại, nước mắt chảy dài…
--------------------
(1) hiệu ti vi đen trắng của Ba Lan
]]>
http://trankytrung.com/read.php?631 <![CDATA[Tết này ông đi đâu? - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Mon, 11 Feb 2013 15:15:53 +0000 http://trankytrung.com/read.php?631

Nghĩ mãi, không biết ông ấy đi đâu? - Anh minh hoạ

 

Tết này ông đi đâu? – Phút thư giãn
 
Mọi tết trước, trên báo chí, ti vi…tôi thường thấy ông đi, không thăm cơ quan thì thăm bà mẹ anh hùng. Không đến một doanh nghiệp thì cũng đến một công trình đang xây dựng…cười một tý, vỗ vai một tý, bắt tay một tý rồi trao quà…
Nghĩa là hình ảnh của ông xuất hiện với tầng suất rộng, sâu trên ti vi cũng như báo chí.
Cũng không ai thắc mắc chuyện này, vì ông chức to, quyền lớn thì chuyện trên là bắt buộc phải có.
Tết này tôi hy vọng, nếu ông xuất hiện trên ti vi vẫn nụ cười tươi tắn, đầu đội mũ cối, áo trắng bỏ trong quần, một tay chống nạnh, tay kia bắt tay với người đối diện… hình ảnh đó biểu hiện cái thế của ông vẫn vững, đặc biệt nhất, sẽ dẹp bỏ những lời đồn đoán không hay về ông.
Tôi cũng hy vọng, qua hình ảnh của ông trên ti vi, sức khoẻ của ông thật vượng, nhất là nét mặt, nụ cười, cử chỉ giao tiếp…từ đó suy ra, không có chuyện đấu đá nội bộ để ông mất ăn, mất ngủ, ảnh hưởng đến sức khoẻ. Cũng rằng… cái thế của ông trong đảng, trong nhà nước là mạnh, không ai có thể phế bỏ ông.
Tôi nghĩ, việc ông xuất hiện trên ti vi, báo chí… trong dịp tết này, nhất là ở thời điểm này, không phải chỉ là chuyện hiếu hỷ bình thường, mà nó thực sự có ý nghĩa thời sự, buộc mọi người phải quan tâm.
Nhưng… cho đến hôm nay, mùng 2 tết, khác hẳn với mọi tết trước, hình ảnh của ông không thấy xuất hiện trên ti vi, báo mạng (lề phải). Từ đó, có lời đoán:
Có thể ông bị đau nặng, không thể đi đâu được.
Cũng có thể, ông đang bị một trở ngại nào đó về quyền lực, buộc tập trung chống đỡ, không còn tâm trí đi thăm thú các nơi.
Hay hơn nữa, xung quanh ông, không còn tâm phúc, để ông cô đơn, một thân một mình, không phương hướng, không biết làm gì trong những ngày tết!
Còn không phải như thế, thì tết này ông đi đâu? Mà ti vi không đưa tin!!!
 
]]>
http://trankytrung.com/read.php?630 <![CDATA[TẾT SINH VIÊN THỜI BAO CẤP - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Sun, 10 Feb 2013 02:41:59 +0000 http://trankytrung.com/read.php?630

Cảnh về tết thời bao cấp

 

TẾT SINH VIÊN THỜI BAO CẤP– Phút thư giãn
 
Nói đi, nói lại, cũng may cho Việt Nam có thời bao cấp. Cái thời ấy, bất cứ chuyện gì xảy ra, bây giờ kể lại, cứ như chuyện tiếu lâm, cười chảy nước mắt.
Thế hệ trẻ hiện đại nghe tôi kể, toàn nói: “ Chú lại bịa!”
… Không khí tết bắt đầu len lỏi trong suy nghĩ của sinh viên độ đầu tháng chạp. Nghĩa là, ngồi học trong lớp mà cứ nghĩ mình đang ở nhà. Tất nhiên rồi, nếu ở nhà có tết, dù nghèo mấy cũng có miếng thịt lợn để mỡ dính mồm, có tý chả nhai thấy rõ mùi thịt, có cơm trắng lùa vào miệng, răng được vận hành liên tục…sướng rơn cả người. Từ một chỗ cơm độn mỳ, ngô…thức ăn không có gì, canh lõng bõng nước, vù một cái, có bữa ăn rau ra rau, thịt ra thịt… ai chẳng thích. Hơn nữa, ít ra cũng gần hai tuần nghỉ ngơi, đầu óc thoả mái, khỏi giáo trình, công thức, lên lớp, thư viện, xêmine… Đạp xe lên phố huyện, sang hơn nữa đi ké honđa của thằng bạn lên tỉnh thăm thú bạn bè, khỏi cảnh nhồi nhét kiến thức…không gì sướng bằng.
Nhưng đó là tưởng tượng, mong ước, chứ còn thời gian này, nếu đang ở trường, có muôn “ cực hình” giăng ra, sinh viên cố sống, cố chết gắng vượt.
Đầu tiên, không biết các trường Đại học khác như thế nào? Riêng trường ĐHSP Hà Nội I, nơi tôi học, cứ đến gần tết là phải thi hết học kỳ I. Mà không thi liên tục, trước tết thi hai đến ba môn. Rồi sau tết, thi tiếp mấy môn còn lại. Kiểu thi giữ sinh viên như thế này quả là quá khổ! Tết đến nơi rồi, trăm thứ lo, lo xếp hàng mua hàng tết theo tiêu chuẩn tem phiếu. Nào có nhiều nhặn gì, mỗi sinh viên may ra được nửa lít nước mắm, một hộp mứt tết, độ một phần ba lạng mỳ chính, ba lạng đường… nhưng phải đi từ sớm, tìm chỗ xếp hàng mới có. Dù đang rất bận thi, nhưng trong lớp cũng phải phân công mấy thằng khoẻ mạnh nhất, đi xếp hàng mua hàng tết cho cả lớp. Đến trưa những thằng ấy đạp xe về, mặt tái nhợt như vừa mới vớt ở sông lên, quần áo đẫm mùi mồ hôi vừa nồng, vừa chua… Thằng mua được hàng tết, ôm một bọc, nhìn mọi người cười mà trông như khóc, nói méo xệch cả mồm: “ Chúng nó chen tao, lấn chỗ bẹp cả ruột. May mà phân công thằng đẩy người giữ chỗ để thằng kia mua… mới được ngần này hàng. Mai phải đi sớm hơn… tận Đồng Xuân kia!” Nói xong, nó ngồi bệt luôn xuống nền nhà, thở phì phò cứ như vừa xong cú đấu vật. Mấy đứa con gái thương tình pha cho cốc nước đường, uống bồi dưỡng. Nó tu một hơi hết sạch, còn đưa mắt nhìn ngơ ngác: “ Còn không ? Cho tao một hớp nữa”. Thế là hạnh phúc đấy! Tôi còn nhớ, trong lớp có bạn nữ, tự động đi mua hàng bị bọn lừa đảo lấy sạch tem phiếu, tiền… về đến khu ký túc xá rũ rượt đầu tóc, quần áo xộc xệch lăn luôn ra giường, khóc còn hơn người yêu bỏ: “ Có tí tiền… để tận chỗ này này…thế mà chúng cũng lấy… ”. Lớp lại đứng ra quyên góp, đã nghèo lại gặp eo, nhưng biết thế nào, chẳng lẽ để bạn ở lại ăn tết một mình !
Gần tết, một mắt thì ngóng mua hàng: “ Chỗ nào ? Mỳ chính hử… không xếp hàng à…Đường trắng nhé…không phải đường vàng…mua ngay đi… không hết…”. Còn mắt kia thì dồn vào việc học thi. Đã cận ngày tết, ngoài đường, dẫu cảnh còn nghèo, nhưng cũng nhận thấy người đi lại tấp nập hơn, gồng gánh nhiều hơn, tiếng nói cũng lao xao hơn…ít nhiều ảnh hưởng đến việc học, không thể tập trung, kiến thức không vào. Đã thế, thỉnh thoảng trong trường, không biết tướng nào lại đốt pháo. Tiếng nổ pháo bất chợt, giật mình, kiến thức trong đầu “văng” ra, chẳng biết mình đang học cái gì!!!Họp lớp, phía trên lớp trưởng cứ thao thao bất tuyệt, bên dưới thì thầm to nhỏ: “ tết này nhà mày đã chuẩn bị những gì? Có giò chả không ?”. “ Nhà tao sẵn hai con lợn rồi. Lần này tao về ăn cho chán thịt thì thôi.”. “ Cứ nghĩ đến tết lại thèm bánh chưng.”…nghĩa là, họp lớp gần tết, bên dưới chỉ bàn toàn chuyện ăn… còn bên trên, lớp trưởng nói về “ Phấn đấu”. “ phê bình”, “ các đồng chí cố gắng hoàn thành tốt kỳ thi…”… không biết ông ấy nói cho ai nghe!
Nói thì nói vậy, gần tết, nhất là bên nam cũng bày lắm trò. Tôi nhớ trong lớp tôi, một thằng mua được chai rượu Thanh Mai, của cực hiếm lúc đó. Nó để chai rượu đó lên giường tầng giữa phòng tập thể. Nó đố thằng nào ở trong phòng, tay phải vòng qua nách trái, nắm được dáy tai trái, cúi xuống, lấy ngón trỏ tay trái chỉ xuống đất, quay người theo chiều ngược kim đồng hồ mười vòng, thành công sẽ lấy được chai rượu Thanh Mai kia. Có thằng tưởng bở, dễ làm vội xin thực hiện. Mới quay đến vòng thứ bảy đã ngã lăn ra đất. Hãi nhất là “ bố” ấy nôn toé loe cơm canh vừa ăn, cả mật xanh, mật vàng… ra nền nhà, rồi ngất lịm. Cả bọn hoảng khiêng “ bố” xuống bệnh xá nhà trường. Còn “ bãi chiến trường” kia, may là đúng ngày cả phòng về nghỉ tết, cả bọn thống nhất, khóa phòng, ra tết sẽ dọn!!! Kể lại vẫn còn thấy khiếp.
Chuyện xếp hàng để tìm mua hàng tết, dẫu có cực thế nhưng mới chỉ bằng một phần mười chuyện tìm vé tầu, vé xe để về tết. Lúc ấy đâu có phải thoả mái xe cộ như bây giờ, nhất là phương tiện đi về phía nam, thời gian gần tết, có khi khó y như tìm đãi vàng. Tôi nhớ có một tết, cùng Lê Văn Anh ( Hiện là phó giám đốc ĐH Huế), hai anh em ra ga Hàng Cỏ ( Hà Nội) từ rất sớm. Đến nơi cả hai anh em hoảng hồn khi thấy những hàng người xếp hàng dài như rồng rắn. Thấy một người thanh nữ, thôi thì… bất chấp dung nhan bị xô lệch, kể cả lưng ông trung niên phía trước ép xuống, phía sau ngực anh thanh niên đẩy lên, người của người thanh nữ ấy như bị ép còn hơn ép khuôn dép, thế mà nàng ấy vẫn không chịu rời hàng… Thật kinh khủng! Nhưng cũng chính hình ảnh đó động viên hai anh em, họ là nữ còn như thế ,mình là thanh niên, khỏe mạnh lại chịu thua à! Thế là hai anh em cũng lao vào xếp hàng…Có ai dè, đứng chỉ một lúc cả hai bị đẩy dồn lên trên. Phía trên, bị dồn đột ngột, một ông tức quá lấy cùi chỏ thúc mạnh vào sau, trúng ngay mặt, tôi thấy như có ngàn sao tóa ra trước mặt, tưởng như mình bị bật văng ra khỏi hàng. Lê Văn Anh thương quá, hỏi tôi: “ Anh có làm sao không ?”. Tôi lắc đầu coi như không có chuyện gì xảy ra, hai anh em quyết “ chiến đấu” tiếp…
Cuối cùng thì hai anh em cũng mua được chiếc vé tầu hỏa, những chiếc vé cuối cùng của chiều hai mươi bảy tết cùng hai gói quà tết mà nhà ga gửi tặng hành khách. Cầm chiếc vé nhỏ bằng hai ngón tay, nhầu nhĩ, đẫm mồ hôi mừng còn hơn bắt được vàng. Quên cả chiếc dép nhựa tiền phong bị đứt quai, hàng khuy bị đứt mấy cái nút, từ sáng sớm chưa có hạt cơm vào bụng, thế mà giờ hai anh em không thấy đói, tung tẩy với hai gói quà mang về. Mải vui, vung tay mạnh quá, gói quà tôi đang cầm bay ngay xuống rãnh nước bên đường, nước chảy đen ngòm, hôi thối có cả c…đang trôi. Tôi và Anh đưa mắt nhìn nhau, Anh nói: “ Gói quà bọc bằng ni lông, không sao đâu anh ạ! Mang ra máy nước rửa là xong. “ Nghe Anh nói vậy, tôi thấy cũng có lý, hơn nữa, chẳng lẽ về nhà ăn tết lại không có quà. Thế là tôi lại vớt gói quà lên, mang ra máy nước, hai anh em hỳ hục cọ rửa…
Nghĩ lại, thấy không gì tội bằng tết sinh viên.
Đấy là chưa kể, tết đến, nhiều thằng nghèo quá, không đủ tiền về quê, không có phương tiện nữa, đành ở lại trường.
Nghe chúng nó kể mà thấy thương.
Hồi đó không có chuyện sinh viên làm thêm trong các cửa hàng tư nhân vì một lẽ đơn giản hồi đó, thời bao cấp, những của hàng tư nhân chủ yếu là bán phở, của hàng ăn nhỏ, đâu cần nhiều người phục vụ. Còn cửa hàng nhà nước, thì đừng mơ! Ai người ta cần người làm thêm, tất cả vào biên chế, hơn nữa, ở cửa hàng nhà nước làm gì có việc mà làm thêm. Thế là, mấy đứa ở lại trường không thể về tết, chỉ quanh quẩn trong khu ký túc xá. Sang hơn một chút, ra Cầu Giấy đi tàu điện vào Bờ Hồ để “ lượn” quanh hồ Hoàn Kiếm cho hết ngày. Cũng nhớ có vài người bạn ở Hà Nội, ghé thăm, nhưng rồi đứng lên ngay vì một nhẽ, toàn nhà chật, trong khu tập thể phòng bé tí hin, vừa ăn, vừa ở, vừa là phòng khách, vừa là cả chỗ… nuôi lợn mà cả đại gia đình đang sinh hoạt, mình đến thăm nên “tế nhị” nhường chỗ cho người khác. Chứ ngồi lâu, họ lấy cái gì mà tiếp! Đi chơi về bụng đói meo, không có cái gì ăn, may có thằng còn một ít bột mỳ, cho vào xoong, để lên bếp dầu, quấy lên thành cháo, cả bọn ngồi xì sụp húp.
Thế cũng hết mấy ngày tết.
Cũng có thằng khoe với tôi, mấy ngày tết giúp cho một cô giáo trong khoa bán chè đỗ đen đầu cổng trường cho người đi chơi tết, được cô mời về ăn cơm cùng gia đình mấy ngày tết đó.
- No thật mày ạ!- Nó cười nhăn nhở, trông vui lắm!
 
]]>
http://trankytrung.com/read.php?623 <![CDATA[MỘT BÀI THƠ CỦA ÔNG ĐẠP XÍCH LÔ GỬI TỚI ÔNG NGUYỄN BÁ THANH - Phút thư giãn ]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Tue, 22 Jan 2013 11:55:09 +0000 http://trankytrung.com/read.php?623

Ông Nguyễn Bá Thanh

 

MỘT BÀI THƠ CỦA ÔNG XÍCH LÔ TẶNG ÔNG NGUYỄN BÁ THANH – Phút thư giãn
 
 
Một người bạn thân gửi bức thư này đến tôi. Tôn trọng ý kiến độc giả, Trankytrung.com đăng toàn văn bức thư và bài thơ này.
 
------------------------
 
“ Anh Trung thân!
Đầu kiệt nhà tôi có ông xích lô nghèo hay đậu xe chờ khách.
Tôi biết, đã mấy lần đón tết, ông cùng rất nhiều người có cùng hoàn cảnh như ông, được ông Nguyễn Bá Thanh mời đến hỏi thăm, cho quà tết. Với ông xích lô nghèo này, ông Nguyễn Bá Thanh là thần tượng. Có thể nói xấu ai thì được, nhưng nói xấu ông Nguyễn Bá Thanh, ông xích lô này phản ứng tức thì, tranh cãi đến cùng để bảo vệ thần tượng của mình. Tôi cũng nghe một chuyện, không biết có đúng hay không? Đã một lần ông mời khách xuống xe, không thèm lấy tiền chỉ vì ông khách này “ … Nói không đúng về ông Nguyễn Bá Thanh, tức không chịu được.”.
Tôi cũng tưởng tính cách “Quảng Nam” của ông xích lô nghèo này, hơi cố chấp, cũng có thể vì học thức, vì văn hóa… Té ra tôi nhầm, ông xích lô nghèo cố đạp xe, kiếm ăn cho đủ ngày hai bữa, có suy nghĩ, không phải như tôi nghĩ. Ông rất quan tâm đến thời cuộc, quan tâm đến nhân tình thế thái, nhận xét thấu đáo. Hình như…mọi lời nói, việc làm của cán bộ lãnh đạo không thể qua nổi con mắt người dân, họ có thể phân biệt việc đó đâu là “chính”, đâu là “tà”, như câu chuyện tôi kể dưới đây.
Sáng nay, vẫn như mọi lần, tôi gặp ông xích lô nghèo đang ngồi chờ khách. Biết tôi có quen biết một vài nhà báo, ông chuyển bài thơ vừa sáng tác, nhờ đăng, với yêu cầu đừng đề tên tác giả, mà chỉ cần đề “ tiếng nói người dân Đà Nẵng”.
Đọc bài thơ, tôi giật mình.
Trước hết đây là vấn đề “nhạy cảm”, hình như đã có chỉ thị của Ban tuyên giáo yêu cầu báo chí, ti vi, đài… ngừng thông tin về việc này. Điều nữa, tôi tưởng,về vấn đề “nhạy cảm” này, cũng chỉ một bộ phận trí thức còn quan tâm đến vận mệnh Dân tộc, Tổ quốc, đảng là bàn tán hoặc viết bài, còn dân nghèo mải lo kinh tế, còn đâu thì giờ, hoặc nữa, bị hạn chế thông tin, họ không biết… Tôi lại nhầm lần nữa, khi ông xích lô đưa bài thơ này ra.
Tất cả mọi chuyện thời sự nóng bỏng liên quan đến vận mệnh sống còn của dân tộc, người dân biết tất cả, rõ tất cả. Có điều họ phát biểu như thế nào thôi.
Tôi biết, bài thơ này gửi các báo giấy trong nước, chắc chắn không báo nào dám đăng. Để bảo đảm tính thời sự, tôi mạn phép tác giả, gửi đến anh bài thơ của một ông xích lô nghèo, người Đà Nẵng, đề nghị đăng vào trang trankytrung.com.
Tôi nghĩ, đây cũng là một tiếng nói của người dân gửi đến ông Nguyễn Bá Thanh. Một tiếng nói tuy còn “ thô”, nhưng là sự tin tưởng của người dân vào ông Nguyễn Bá Thanh, ông Nguyễn Bá Thanh sẽ làm được những điều mà người dân kỳ vọng.
Còn không phải như thế…! Ông Nguyễn Bá Thanh chỉ đứng số …5…số 6…bài thơ của người xích lô nghèo, tôi tin, chắc chắn sẽ có nội dung khác.
 
Dưới đây là nội dung của bài thơ:
 
“ …Hoan hô anh Nguyễn Bá Thanh
Lãnh đạo cũng giỏi, đá banh cũng tài
Ra ngoài chẳng sợ chi ai
Chơi anh, anh chơi lại, không sứt tai cũng vỡ đầu
Quy hoạch làm tốt như xây cầu
Nhà “ chồ” (1) xóa sạch, thêm chầu pháo hoa
Mọi việc đều đã tính xa
Thanh tra chính phủ chẳng qua trò đùa
Đã làm quyết không chịu thua
Bá Thanh số MỘT, đừng đùa với anh.”
 
 
 
- Tiếng nói người dân Đà Nẵng -
-------------------
(1) - Nhà chồ: Trước đây, dọc bờ đông sông Hàn ( Đà Nẵng) rất nhiều dãy nhà lụp xụp, mái lợp bằng tôn, chật chội, bẩn, nhếch nhác... gọi là "nhà chồ", nơi ở, sinh hoạt của các hộ nghèo, không có việc làm. Chính quyền thành phố Đà Nẵng có những quyết sách tốt, hợp lòng dân, tạo công ăn việc làm, chỗ ở tốt hơn cho các hộ ở đây. Nhà chồ đã xóa sạch, trả lại một hình ảnh đẹp, phong quang cho bờ đông sông Hàn.
Mọi người dân Đà Nẵng, nhất là các hộ nghèo từng ở nhà chồ rất hoan nghênh việc làm này của chính quyền Đà Nẵng, mà người đứng đầu là ông Nguyễn Bá Thanh - trankytrung.com
 
 
]]>
http://trankytrung.com/read.php?610 <![CDATA[NHỮNG KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐỜI SINH VIÊN THỜI BAO CẤP - Phần I - Phút thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Wed, 19 Dec 2012 04:36:56 +0000 http://trankytrung.com/read.php?610

Trường đại học sư phạm Hà Nội

 

NHỮNG KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐỜI SINH VIÊN – Phút thư giãn
 
Những năm học đại học thời bao cấp, tôi lấy thời điểm từ năm 1975 đến năm 1986, có lẽ không riêng với tôi mà với nhiều người đã học ở các trường Đại Học trong nước, nhất là chuyện ăn, học… rộng ra là những sinh hoạt thường ngày có lẽ có rất nhiều kỷ niệm khó quên.
Những ngày tháng choáng ngợp với chiến thắng qua đi, sau đó đến những khó khăn cực kỳ của thời bao cấp, rõ nhất là sinh viên các trường Đại Học thấm đòn. Ở trường ĐHSP Hà Nội I, nơi tôi học, việc “ăn” phải có ngàn chuyện để kể. Học đến hết tiết thứ 3 là bụng đã réo sôi, một hơi phi hành mỡ thoáng qua từ bếp sinh viên bay đến lớp, thế là trong lớp có tiếng hít hà thật sâu như “cố nuốt”! Đến lúc đói quặt ruột, mặc cho lời thầy giảng, bọn tôi, có đứa buông bút, mắt lờ đờ nhìn ra bên ngoài. Bị bạn ngồi đằng sau nhắc, ngơ ngác quay lại hỏi thằng ngồi bên cạnh: “ Thầy giảng gì thế mày?”. Thằng bên cạnh tưởng nghe chăm chú, hóa ra chống tay ngủ gật, giật mình: “ Chuyện gì thế? Hết giờ rồi à!” . Thế là hai thằng không biết thầy giảng cái gì, lời thầy trả lại cho thầy cũng vì …đói.
Lúc xuống bếp tập thể, đi thật nhanh, sáu thằng một mâm. Một kho, một luộc, một nấu canh. Kho mấy miếng đậu phụ, luộc thường có rau cải, rau muống rửa không sạch, có khi lẫn sâu, lẫn sạn, canh “ toàn quốc” nước lõng bõng, váng mỡ nổi gọi là có… Dẫu vậy, ăn không nhanh là hết.Cơm độn ra độn. Hôm thì mỳ nắm hầm to bằng nửa bàn tay, hôm thì ngô ( bắp), hôm thì bo bo, “ăn như thế nào, ra đúng thế ấy,”không tiêu! Đói vẫn hoàn đói. Cuối buổi ăn cơm thế nào cũng có vài “ ông ” sinh viên lảng vảng quanh chỗ rửa xoong xin chị nuôi những miếng cơm cháy thừa, để ăn thêm. Nhục thế, mà không thấy ngượng. Tôi còn nhớ ở trường tôi có một lần nhà bếp cho sinh viên ăn cà bát muối, muối trong thùng phi to. Cà muối dính rỉ sét của thùng phi trông vàng suộm, ăn chua, ròn… nhưng rất bẩn, thế mà các “ông”, các “ bà” sinh viên cố nhét. Nửa đêm mới biết thế nào là “lễ độ”. Nhà vệ sinh, hồi đó chúng tôi gọi là A8, cả bên nam, bên nữ xếp hàng dài đợi đến lượt vì “tào tháo” đuổi. Bụng đau quặn ruột, mặt nhăn nhó, tay ôm đít, tay vội vội ở tư thế cởi thắt lưng để chạy…cũng không kịp. Thế là bất chấp lịch sự tối thiểu, nhiều người “vãi” ngay ra bờ ruộng cạnh đó, có thằng liều, chạy lên sân thượng, chọn góc tối, tương ra, thối um. Đến sáng, quanh khu A7, A6 ( khu ký túc xá sinh viên) trắng xóa giấy.
Đói quá, chả thiết học, trong đầu lúc nào cũng tưởng tượng được một bữa no. Không biết từ trên ở đâu lệnh ban ra, khoảng đất trống nằm giữa các khu A, thường ngày là sân bóng chuyền, bây giờ cuốc lên để trồng khoai lang. Củ khoai lang chưa thấy đâu, ngọn khoai lang đã bị vặt sạch để nấu ăn. Rồi chiều chiều, bụng réo, mấy thằng rủ ra ngoài ruộng bắt cua. Ra đến bờ ruộng, mấy lỗ cua đã bị người khác móc hết rồi. Lại đi tìm, tình cờ phát hiện có mấy anh cũng giống mình, mình trần, mặc quần đùi vải, rộng thùng thình, gầy giơ xương cũng đi bắt cua. Hỏi ra, mới biết mấy anh ấy ở trường Đảng Nguyễn Ái Quốc ngay bên cạnh, tranh thủ ngày nghỉ đi kiếm cái cải thiện. Tay giơ con cua “ tám cẳng, hai càng” đang ngọ nguậy lên ngắm nghía trông có vẻ tự hào, có anh nói rất hiên ngang:
Trường ta không phải trường thường
Là trường Ái Quốc trung ương cơ mà.
Nghe có sợ không ?
Để tự an ủi, các anh ấy lại đọc cho chúng tôi nghe mấy câu thơ:
Từ trong gian khổ chui ra
Vươn vai một cái rồi ta chui vào
Chui vào ta thấy thế nào?
Thấy toàn gian khổ( thôi) không vào, không ra…
Rồi các anh ấy cười hỉ hả, cúi xuống, chổng mông dò dẫm đi tìm lỗ cua mới. Thằng bạn tôi thì thầm: “ Mấy bố ấy học xong là làm lãnh đạo đấy!”.
Chẳng biết bây giờ có ông nào là Uỷ viên… hay Chủ tịch tỉnh… có còn nhớ cái hồi học ở “ Ái Quốc…” đói quá, phải đi móc cua không?
Thời ấy, khổ quá khổ, nghĩ lại cũng thấy vui, nhất là học những môn như CNXH khoa học hay Lịch sử Đảng, chúng tôi học khoa Lịch sử còn thêm môn Lịch sử Việt Nam hiện đại ( giai đoạn từ 1930 đến nay) khẳng định chắc như “đinh đóng cột”, CNXH nhất định thắng lợi, CNTB sẽ giãy chết!
Đói vàng mắt, chân tay có lúc run lẩy bẩy, vẫn tin sái cổ!
Còn chuyện đi vệ sinh, sinh viên chúng tôi hồi ấy, làm gì có toa lét sạch như bây giờ. Khu vệ sinh, chúng tôi gọi đùa là “ là A8”, phía sau khu A7 ( ký túc xá khoa Văn) là hai dãy nhà thấp chia thành từng buồng nhỏ vừa một người ngồi xổm, bên nam, bên nữ, quay lưng vào nhau. Ở giữa là một lối vừa đôi quang gánh đi dọc để họ lấy phân bắc. Mấy cái buồng, không còn cái nào nguyên vẹn, cửa long bản, nghiêng ngả, rơi rụng… nghĩa là, người đi bên ngoài cứ nhắm mắt mà đi, liếc ngang là nhìn thấy... gần như tất cả. Thường đi vệ sinh, lại hay rủ cặp cho có đôi. Buồng vệ sinh sát cạnh nhau, vách lửng, đứng lên là nhìn thấy nhau, nên dễ có chuyện trao đổi, đủ chuyện trên trời, dưới đất trao qua, đổi lại, giúp mình quên mùi “thối”. Mùa đông, mưa rả rích dầm dề, lội ra nhà “A8” để “giải quyết vấn đề thời đại” là cả một cực hình, đường đất nhão nhoét, bẩn không thể tưởng, không may “bố” nào dẫm phải “mìn” lôi vào phòng, cả phòng ấy “ no đòn ” về “mùi”. Ấy vậy vẫn không sợ bằng mùa hè. Vào mấy cái buồng “A8” có lẽ “ đế quốc sài lang” tra tấn “người yêu nước” cũng không ghê như thế! Mái nhà bằng những tấm lợp xi măng hấp nắng, phả hơi nóng xuống hầm hập, ngồi xổm vừa rặn, vừa lấy tay lau mồ hôi đang đổ ra thành giọt, khổ không thể tưởng. Phía dưới là hơi… xú khí bốc lên, cuốn chặt lấy người ngồi, hình như mồ hôi người cũng hấp thụ ngay cái mùi “nặng khí này” không cho thoát. Nên thế, “ Bố” nào vừa giải quyết xong mà đi vào phòng tập thể, là cả phòng biết ngay. Không khí nặng, ám mùi bay thốc vào từng lỗ mũi của mấy người ngồi trong nhà, ai cũng nhăn mặt,bịt mũi, đành lịch sự mời “bố” ấy ra hành lang đứng cho bay hết cái mùi ấy mới được vào phòng. Dẫu vậy, cũng không kinh bằng, đang ngồi “ mặt xanh, đanh đỏ” dồn sức tống bã ra khỏi cơ thể, bỗng… giật mình, cúi xuống nhìn phía dưới. Qua lỗ thoát của phân, miệng to bằng bát đấu, thấy một cái sào bằng tre, phía đầu sào gắn một cái phễu sắt. Có người đang cào lấy phân! Chiếc sào có gắn cái phễu sắt ấy cứ đưa qua, đưa lại trên nền sàn xi măng đầy c…, phát ra những tiếng xoèn xoẹt…xoèn xoẹt…nghe rợn cả người. Chẳng là, lúc đó người ta bón ruộng, nhất là vùng rau ở Nhổn ( Từ Liêm –Hà Nội) toàn dùng phân người để bón, chứ không dùng phân hóa học như như bây giờ. Tranh nhau mới có chỗ cho, thế mới có chuyện, trên, c… rơi xuống, phía dưới vẫn tiếp tục cào, hót rất tự nhiên.
Thấy cái sào cứ đưa ra, đưa vào liên tục ngay dưới chỗ ngồi, có ông sợ quá vội lấy giấy che…
Mảnh giấy bé tẹo, làm sao che kín cả “đùm”!
Cũng xung quanh “A8” có bao nhiêu chuyện. Có hôm, không biết vô tình hay cố ý, có “bố” bước lạc sang bên khu vệ sinh nữ. Mà bên đó cũng như bên nam, cửa cũng long bản, hở lung tung, có cũng như không. Tự nhiên có một “ông tướng” đi vào, thế là lộ hết, chị em kêu ré thất thanh còn hơn bị nhà cháy, “bố” ấy chạy ra còn cười, nhe cả hàm răng ám khói thuốc lào.
Ban đêm, phía cuối khu ký túc xá A6, A7 có mỗi một nhà vệ sinh tiểu tiện cho nam, không đèn đuốc, tối thui. Nhiều lần có ông đi vào, mót quá, không nhìn thấy gì, “tương” ngay vào chân ông đứng trước mặt. Thế là chửi nhau, chửi từ trong nhà tiểu, chửi ra. Chung quy lại, cũng vì bí chỗ tiểu tiện, cũng vì thiếu bóng đèn!!! Vì bí chỗ đi tiểu như thế, nên sân thượng khu A6, A7 chiều chiều cứ thấy ông nào, người tựa sát vào tường như đang đắm chìm trong suy nghĩ với ánh mắt tự lự nhìn hoàng hôn buông xuống phía xa xa. Lát sau rùng mình một cái, mắt lấm lét nhìn xung quanh, bí mật cài khuy quần, lẳng lặng đi ra chỗ khác là y như rằng… dưới chân ông ấy vừa đứng có vũng nước, khai mù.
Cái thời sau 1975 về học, phút hoan ca, tự hào có lẽ cũng chỉ được năm đầu. Liên tiếp mấy năm sau, là ngấm đòn về cảnh quản lý kinh tế duy ý chí, bất chấp quy luật. Các trường đại học, rõ nhất là cách ăn mặc của sinh viên. Cư như một trại lính khổng lồ. Nữ quần lụa đen, áo chiết ly, mùa đông thêm chiếc áo bông xanh. Còn nam, như cán bộ đi học chúng tôi, không biết các trường đại học khác thế nào ? Bên đại học sư phạm, mỗi đứa “ ních” thêm bên ngoài chiếc áo đại cán bộ đội, trông cũng “ nguyễn văn oai”. Thiếu dép. Thiếu giầy, thế là các “ bố” nghĩ ngay ra một trò là đi guốc mộc. Chiều chiều dọc hành làng khu ký túc xá cứ vang lên tiếng lộc cộc của guốc gỗ gõ xuống nền sàn gạch, cũng vui đáo để.
Cũng thời bao cấp, vải cấp theo chế độ tem phiếu, 5 mét, một người. Có phiếu vải đâu dễ mua, xếp hàng chờ đến lượt cũng khốn. Phần nhiều sinh viên, nhận được tem phiếu mua vải toàn bán cho mấy mụ “phe” đứng đầy Cầu Giấy…Thiếu quần, thiếu áo nên trong trường nạn mất quần áo diễn ra thường xuyên. Phơi áo trên sân thượng, ngồi đó mà trông cho đến khô, hở một tý là “bay”. Tôi còn nhớ, có thằng ngồi trông, ngủ gật, nó bảo: “ Tao chỉ chợp mắt đúng mười lăm giây, thế mà mất áo đấy! Nhanh hơn điện!”…
Quần áo phơi cứ đứng canh, có lẽ duy nhất chỉ có thời bao cấp.
Thế mà học, vẫn cứ nói, vẫn cứ viết: “ CNXH của cải tuôn ra dào dạt.”!
Học Đại Học hồi đó, các Khoa trong trường ĐHSP, cả tự nhiên lẫn xã hội đều phải học các môn chung như Triết học Mác Lê Nin, CNXH khoa học, Lịch Sử Đảng… thi tốt nghiệp đại học, môn thi viết, bắt buộc phải có môn Lịch sử Đảng. Bây giờ, tôi có hỏi, vẫn giữ mấy môn chung này để giảng dạy cho sinh viên.
Qua thực tế, ngần này năm sống, làm việc tôi mới nhận ra rằng, học mấy môn đó là rất lãng phí thời gian, không hề có một tác dụng mảy may nào áp dụng vào cuộc sống, thực tiễn, mà thời bao cấp, sinh viên học khốn khổ nhất là học mấy môn này.
Đến cuối năm thứ tư, chuẩn bị kiến thức thi môn lịch sử Đảng, ngoài giáo trình, những trang viết dài dằng dặc, đứa nào trong bọn tôi cũng phải ôm quyển “ Dưới lá cờ vẻ vang của Đảng…” của ông Lê Duẩn. Coi quyển sách này là quyển sách gối đầu giường, cố gắng học thuộc. Dù không hiểu, nhưng có ông thuộc gần như hết nội dung cuốn sách này. Năm bài học trong quyển sách đó, ví như “ Quyền làm chủ tập thể…” , hay “ Kết hợp hai ngọn cờ Độc lập dân tộc và CNXH…” chúng tôi phải “nghiền” nhuyễn còn hơn cám. Nhất là mấy ông cán bộ, tuổi lớn học trước quên sau, nên rất khổ. Chiều chiều mấy ông ra ngoài cánh đồng, cầm quyển “ Dưới lá cờ vẻ vang…” bắt đầu ngồi học thuộc từng đoạn. Mà đoạn nào đoạn nấy cứ như xã luận báo Nhân Dân, học vào rất khó , buông ngay một câu: “ Viết dài thế này, bố thằng nào thuộc!”. Buông xong câu nói đó, vội lấy tay che miệng, mắt mấy ông cán bộ đó dớn dác nhìn ra xung quanh, sợ có ai nghe thấy!
Có người cũng nghe thấy, nhưng vờ như không biết. Vì thực tế, đúng thế thật, chỉ có điều, có người biết mà không nói ra thôi.
Hồi tôi học ở trường ĐHSP Hà Nội I, giai đoan 1975 – 1978, và sau này học sau đại học, giai đọan 1980 – 1982, ở trường chỉ vui nhất là những đêm có những ca sỹ ở Hà Nội đựơc mời vào trường biểu diễn. Những đêm ấy, hội trường nhà lá, đầu khu ký túc xá A1, đông nghẹt sinh viên, không còn chỗ chen chân. Người đứng, kẻ ngồi, có một tiết mục hay, đứng cả lên ghế, làm ghế gãy, người ngã, tiếng la oai oái. Hãi nhất, vì không có chỗ xem, có nhiều sinh viên nam rất liều, trèo ngay lên mái nhà lá hội trường, kiếm chỗ xem cho rõ. Có lần ca sỹ Mạnh Hà đang hát, ông ngẩn lên,dưới đáy nóc nhà, không thấy người đâu, chỉ thấy mấy cái đầu đen đang ngọ nguậy, thò xuống. Ông không nhịn được cười, bỏ dở bài hát nửa chừng, yêu cầu mấy người kia treò xuống cho an toàn, rồi mới hát tiếp…
 
Chuyện sinh viên thời bao cấp, còn nhiều chuyện vui nữa, như yêu đương, kiểm điểm, bầu hạnh kiểm, trốn học, phấn đấu vào đảng… Do quá khổ, lại tự giác “ tự hành hạ lẫn nhau”, nên nảy ra không biết bao nhiêu yếu tố bi, hài, kể mãi, không hết chuyện.
Xin hầu bạn đọc vào dịp khác.
 
]]>
http://trankytrung.com/read.php?607 <![CDATA[HAI MẨU CHUYỆN VỀ MẤY ÔNG ĐỐN CỦI - Thư giãn]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Mon, 10 Dec 2012 10:20:03 +0000 http://trankytrung.com/read.php?607

 " Niềm tin"  giữa phố - Ảnh minh hoạ

 

HAI MẨU CHUYỆN VỀ MẤY ÔNG ĐỐN CỦI – Thư giãn
 
 
           Mẩu chuyện thứ nhất:
     
         Một ông đốn củi, chuyên đốn củi để đốt lấy than. Người ta bảo, muốn có than tốt phải chọn cây, đừng đốt lung tung, à uôm, sẽ không có than cháy đượm. Ông ấy nói: “ Cứ lấy củi khô, đốt với củi tươi, rồi tất cả cùng cháy. Không lo…”.
         Ông ấy cho củi khô lẫn củi tươi vào lò, rồi đốt.
         Có khúc trông như gỗ xù xì, rất nặng, mọi người nói với ông đốn gỗ, đây không phải là gỗ, khuyên bỏ đi, ông ta không nghe, bảo đấy vẫn là gỗ rồi tống nó vào lò, hy vọng mấy đám lửa của củi khô thiêu cháy khúc gỗ này, tạo được than tốt.
           Lò đốt củi lấy than, cháy mấy ngày mới hết. Còn trơ lại một khúc trông như gỗ xù xì nặng trịch kia, không cháy. Ông đốn củi, đốt củi lấy than, ngạc nhiên, thò tay vào sờ thử xem sao? Ai dè… bị nóng phỏng tay.
          Hoá ra khúc gỗ ấy hóa thạch (đá)
          Khúc gỗ hóa thạch ấy đốt không cháy mà còn làm cho ông đốn củi phỏng tay.
 
        Lời bàn: Không nghe những lời góp ý của người tốt, cứ làm theo suy nghĩ của mình, có lúc ôm hận. Cái đã chai sạn, bất chấp, chỉ còn nước vứt bỏ, cố vớt vát làm gì. Để lại, có lúc nó sẽ làm hại chính mình.
        Lúc ấy ân hận thì mọi chuyện đã muộn.
 
         Mẩu chuyện thứ hai:
      
          Lại có một ông đốn củi đốt lấy than khác đi vào rừng, thấy một cây cổ thụ chết khô, toan chặt về làm củi. Nhưng ông thấy thân cây to quá không biết chặt theo hướng nào ?
         Ông không quyết định được, bèn đi hỏi mọi người. Người thì bảo ông chặt theo hướng tây, người hướng đông, người bảo chặt dứơi gốc, người bảo chặt từ trên ngọn xuống.
         Ông không quyết định được, cứ lưỡng lự, nghĩ bạc cả tóc,  rồi đi quanh gốc cổ thụ chết khô, nhẩm tính nên chặt theo hướng nào cho kết quả nhất. Đi chán hướng phải, rồi lại quay về hướng trái, miệng cứ lẩm bẩm: “ Cây mục rồi, chặt theo hướng nào nhỉ? … hướng nào nhỉ?...”.
          Bất ngờ có một cơn gió to, thổi mạnh, làm đổ cây cổ thụ chết khô.
         Cây cổ thụ chết khô đó đè chết ông đốn củi đốt lấy than.
 
        Lời bàn: Lưỡng lự, không có chính kiến, ngu trung, không dám quyết định với một việc làm đúng, có lúc chính điều đó sẽ giết chết mình.
 
         
 
        
 
         
 
            
]]>