<![CDATA[Trần Kỳ Trung]]> http://trankytrung.com/index.php vi http://trankytrung.com/read.php? <![CDATA[TRUYỆN NGẮN - 91]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Sat, 11 Nov 2017 14:42:13 +0000 http://trankytrung.com/read.php?  

Nghe chuyện của người lớn chán quá. Cháu phải bịt tai ( Ảnh minh họa)

 

                                            TRÙNG …HỌ!

 

 

Nó có họ tên đầy đủ mà bố mẹ đặt cho là: Cường Thế Dương. Có một bài thơ sáng tác về đề tài đánh nhau, nó lấy bút danh là Vương Văn Đùng. Bài thơ ấy được giải. Để ghi nhận “chiến công” này, trong quyển “ Tiểu sử các nhà văn, nhà thơ của tỉnh ở thế kỷ XX” nó đề: “ Nhà thơ Vương Văn Đùng, quê Phú Lao, Tỉnh Lao Bắc. làm việc ở Hội liên hiệp văn học – nghệ thuật tỉnh…”. 
Từ đó anh em trong cơ quan quen gọi nó, nhà thơ Vương văn Đùng, quên đi cái tên khai sinh.
Còn ông To hay xuất hiện trên ti vi, miệng lúc nào cũng tươi, gặp ai cũng vỗ vai thân mật, có câu cửa miệng cực kỳ quần chúng : “ Cậu đấy à ! Tuyệt vời”. Họ tên đầy đủ ông ấy: Vương Văn Đoàng, cũng quê ở Phú Lao, tỉnh Lao Bắc.
Mới đầu tin đồn chỉ manh nha, ông Đùng ở cơ quan mình có họ hàng với ông "to" kia. Chẳng gì “ Đùng Đoàng” nghe như tiếng nổ của pháo công đồn, phải có gốc rế như thế nào mới có hai tên như thế chứ! 
Rồi từ manh nha đến “đặc quánh” lại , đúng rồi, lại cùng quê Phú Lao, Tỉnh Lao Bắc, dứt khoát là có “họ hàng”, không thể sai được. Một người hỏi nó:
- Anh là thế nào với ông Vương Văn Đoàng?
Nó trả lời lấp lửng:
- Khó nói với ông lắm, nếu nói về họ hàng tôi là “chi” dưới, ông ấy là “chi” trên…
- Có nghĩa là anh phải gọi ông ấy bằng “bác “ hoặc bằng “chú”!
- Hiểu như thế cũng được - Nó gật gù, tán đồng.
Thế là trong cơ quan đồn rầm lên, nó có họ hàng với ông “ to ”. Nó cũng không cần giải thích, gần như mặc nhiên thừa nhận, người đi bên cạnh cũng có vẻ thơm lây vì được đứng cạnh “Cháu của ông Vương Văn Đoàng”.
Có một lần ông Vương Văn Đoàng về tỉnh, đến thăm cơ quan, nó cùng mọi người ra đón. Nó đứng ngay hàng đầu, tặng hoa, rồi nói với ông Đoàng:
- Chào bác Đoàng, cháu là Đùng, quê ở Phú Lao, bác khỏe không ạ!
Ông Đoàng nhìn nó ngạc nhiên, rồi như mọi lần, miệng cười tươi. Ông quen tay, vỗ vai nó thân mật. Ông quen miệng, nói một câu cực kỳ quần chúng:
- Cậu đấy à! Tuyệt vời…
Cuộc gặp gỡ đó lan truyền khắp cơ quan, lan ra ngoài xã hội, khẳng định, nó là cháu của ông Đoàng.
Từ đó, cơ quan tín nhiệm, giao cho nó đi xin đất, xin nhà, xin đi du lịch... cho mấy nhà văn, nhà thơ nghèo. Mấy chỗ nó cần đến, họ cũng tưởng nó là cháu của ông “to” có tên Đoàng , nên mọi việc tự nhiên suông sẻ.
Cũng mặc nhiên từ đó nó tự coi là có họ hàng với ông Đoàng. 
Có những lúc lẩn thẩn, nó giở ảnh ông Đoàng đang tiếp khách nước ngoài được in trên tờ báo trung ương ra so sánh. Ờ! Trán ông ấy hơi hói, thì trán mình cũng sắp hói, miệng ông ấy hay “tươi”, miệng mình cũng vậy, khi tiếp khách, ông ấy quan “to”, mình quan “nhỏ”, biết đâu bằng tuổi ông ấy, mình cũng là quan “to”…
Nó thầm tự hào với bút danh: Vương Văn Đùng để bây giờ nó được thiên hạ để mắt tới.
Ở cơ quan hay “mơ mộng”, nó là nhà thơ, cũng hay “mơ mộng”. Vì có “ họ hàng” với ông “to”, trong một bữa nhâu, nó nói về dòng họ “ Vương Văn… đùng đoàng”:
- Tôi nói với các ông nhé ! Đấy là dòng họ lớn, có truyền thống làm “quan”, đường học hành, văn thơ đều phát triển mạnh theo hướng đi lên. Ví như be bé giống tôi, cỡ lớn là bác Vương Văn Đoàng. Mỗi lần bác ấy về quê, cả Tổng ra đón, ai cũng vui. Đứng lẫn trong đoàn người ra đón bác Đoàng, không biết cơ man là tiến sỹ, giáo sư làm hiệu trưởng, hiệu phó ở các trường đại học danh tiếng, số còn lại đứng vào chức tỉnh, quận nhiều vô số kể…
Nghe nó nói như vậy, nhất là được một bữa nhậu do nó khoảng đãi, nhiều người ngồi nghe gật gù thán phục.
Nhưng rồi ai học được chữ “ngờ”!
Ông Vương Văn Đoàng bị kỷ luật, mất chức về rất nhiều tội: tham ô, ủ hóa, quan liêu…Tên và tội của ông đầy mặt báo. Mấy tối liền, trong mục thời sự ti vi đều đưa tin. Đã vậy thằng “ facebook” được thể ‘hằng hà sa số” bình luận, mà toàn bình luậu “đểu”. Ông Vương Văn Đoàng nếu có đọc được, khéo phải lấy mo cau úp vào mặt, chui xuống đất.
Lúc này anh em trong cơ quan nhìn nó bằng con mắt khác, chẳng gì là “cháu” của ông Vương văn Đoàng, ít nhiều …cũng dính dáng, nhất là cái tên “ Đùng” đi liền với “Đoàng”. Nhiều người đến gặp nó, nói như vạch mặt:
- Dòng họ nhà anh có người như thế, quá nhục, từ giờ đừng có khoe nữa. Anh là nhà thơ, có một ông bác như vậy, có xấu hổ không?
Đúng là quá khốn khổ, khốn nạn, chỉ vì một chút danh “hão” lại mang cái ách vào tròng. Không lẽ nó phải đi khắp cả tỉnh này, rồi cả… nước nói với thiên hạ rằng, tôi không phải là cháu của ông Vương Văn Đoàng, rằng Vương Văn Đùng chỉ là “bút danh”, không may trùng “họ” với ông ấy!!!
… Nó gửi bài thơ đến để in vào tạp chí nghệ thuật số tháng tới. Anh biên tập thơ hỏi nó:
- Em vẫn để tên như cũ chứ: Vương Văn Đùng.
Nó giãy nảy:
- Thôi…thôi…! Anh không dại, dây vào lũ ấy, nhục lắm…
- Thế lấy tên gì bây giờ?
- Lấy cái tên khai sinh mà bố mẹ đặt cho anh đi. " Cường Thế Dương", nếu thấy dài em viết tắt, " Cường Dương" cũng được.

 

 

                              HẬU “ SỐNG CHẾT MẶC BAY”

 

      Kính viếng hương hồn nhà văn Phạm Duy Tốn, tác giả truyện ngắn nổi tiếng “ Sống chết mặc bay” ( Năm 1918). Lớp hậu sinh xin viết tiếp phần II

 

Ngoài kia bắt đầu mưa.
Gió cũng bắt đầu thổi.
Nhưng hình như cả nghìn người ngồi trong rạp phủ vải bạt này gần như không để ý đến điều đó. Họ vẫn dõi mắt rất háo hức tập trung lên sân khấu xem mấy chục cô gái nõn nà làn da,dáng chuẩn, mặt đẹp, hết mặc áo dài, rồi đến áo dạ hội… đi lại trên sân khấu trong ánh đèn chớp nháy, trong tiếng nhạc rộn rã của cuộc thi Hoa hậu “ Biển Lớn” 
Họ trầm trồ. 
Họ khen ngợi.
Riêng ông, rồi cả gia đình ông cũng háo hức, hồi hộp y như đám người kia. Nhưng còn một điều nữa làm cho sự hồi hộp, háo hức tăng gấp bội là đứa con gái thứ của gia đình ông cũng lọt vào vòng chung khảo. Qua vòng thi áo dài, áo dạ hội đều đạt điểm cao… giờ nó cùng đám bạn thi tiếp vòng bikini…ông cũng tin…
Có tiếng chuông điện thoại di động réo. Ông đi ra ngoài để nghe. 
Trong điện thoại vang rõ tiếng thằng phó ban phòng chống lụt bão của tỉnh:
-Báo cáo anh! Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn cho mình biết đây là cơn bão mạnh, hướng chính có thể vào tỉnh mình. Anh là Chủ tịch tỉnh kiêm trưởng ban phòng chống Bão lụt, cần về ngay, cho họp các đầu ngành để chỉ đạo…
Ông quát vào máy điện thoại:
-Anh nghe rõ đây, vậy chức “ phó ban” của anh để làm gì!!! Trong lúc tôi đi vắng, anh phải thay tôi làm việc này. Anh cho họp ngay các cán bộ đầu ngành, phổ biến, phải tích cực đề phòng bão lớn, giữ được mạng sống của người dân, nhà nhà phải cột dây, chằng chống, các mái tôn phải có bao cát đè, tránh, bay ,tốc… Anh quán triệt không xong, tôi sẽ kỷ luật anh…
Ông bỏ máy điện thoại, quay vội vào trong vì lúc này đến lượt con gái ông ra sân khấu.
Trên sâu khấu, MC đẹp trai, thường hay xuất hiện trên truyền hình, đang đọc đến tên con gái của ông:
-Xin giới thiêu, nữ thí sinh…số báo danh… ra sân khấu…
Con gái của ông, trong bộ bikini đỏ, cổ chòang một khăn voan mỏng càng tôn nước da trắng mịn. Môi hồng của con gái ông nở một nụ cười thật tươi, ánh mắt long lanh, đang sải bước tự tin qua ban giám khảo bao gồm những nghệ sỹ, giáo sư nổi tiếng…ngồi bên dưới…
Ông và cả gia đình nhìn con gái thầm tự hào, nhất là nghe MC đẹp trai, giới thiệu:
-Nữ thí sinh….số báo danh…vòng một…vòng hai …vòng ba… là sinh viên đại học văn hóa năm cuối. Mơ ước lớn nhất của cô khi tốt nghiệp là được đến với các học sinh vùng còn khó khăn, sống ở đó dạy các em tri thức, những bài hát biết ơn đảng, bác Hồ, rèn cho các em kỹ năng sống, trở thành người có ích cho đời…
Bên dưới tiếng vỗ tay vang dậy…
Bên ngoài mưa mỗi lúc một mạnh hơn.
Gió thổi gầm gào nghe rõ cả tiếng rít, mái bạt rung lên bần bật.
Lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại, ông vội ra ngoài.
Bực mình lắm, nhưng ông vẫn phải nghe:
-… Báo cáo anh - Vẫn tiếng thằng phó ban phòng chống bão lụt tỉnh - Bão này rất to anh ạ! Hướng chính đúng vào tỉnh mình, mọi người đang tích cực phòng chống, nhưng giá như có anh trực tiếp xuống chỉ đạo thì hay hơn… theo tôi…
Chỉ nghe đến đó, ông đã quát:
-Tôi chỉ đạo chung ,anh hiểu không? Cuộc thi hoa hậu” Biển Lớn” là bộ mặt của tỉnh, là danh dự, là trách nhiệm, có ý nghĩa văn hóa rất lớn. Bão to thế này, chứ to hơn nữa, cuộc thi thi hoa hậu vẫn phải tiến hành một cách trọn vẹn, tôi không thể rời đây dược. Anh phải chỉ đạo thay tôi. Mọi việc không đến nơi ,đến chốn, tôi sẽ kỷ luật, người đầu tiên là anh…
Ông đi vào.
Đây là thời điểm quyết định, ban giám khảo cho điểm và quyết định ai sẽ đạt được vương miện hoa hậu”Biển Lớn”.
Ông và các thành viên gia đình đều hồi hộp, không ai nói với ai câu nào, trong đầu mọi suy nghĩ đều tập trung vào một mối: con gái của ông có đạt được Hoa Hậu hay không? Đường đi, nước bước ông lo chi ly, nhưng biết đâu… 
Đầu ông căng như dây đàn…
Thời khắc như trôi chậm chạp.
Mặccho trên sâu khấu đang có một đoàn vũ công đùi, vế phơi ra hát, múa…
Và mặc…
Bên ngoài mưa đổ như thác, nước chảy ầm ầm…
Gió thổi mạnh, rất mạnh làm cho những khung sắt rung lên bần bật. có tiếng người la hét… 
Ông cũng không để ý.
Thậm chí tiếng chuông điện thoại réo, rung lên trong túi quần, ông cũng mặc kệ…
Và khi anh chàng đẹp trai MC hay xuất hiện trên ti vi công bố con gái ông đoạt vương miện hoa hậu, cả nhà ông reo lên sung sướng. Ông là người vui nhất!
Phải thế chứ!
Mấy thằng trong ban giám khảo cuộc thi không nói dối ông, gữi được chữ “tín” sau khi nhận của ông một bọc tiền…
Lại nữa, con gái ông từ đây bước vào đài danh vọng. Dưới chân con gái ông sẽ là những đại gia.Nếu không phải thế, cũng là con trai của những gia đình “trâm anh thế phiệt” …
Chỉ nghĩ thế thôi, ruột ông nở từng khúc.
… Có tiếng chuông điện thoại, giọng của thằng phó ban phòng chống lũ lụt của tỉnh gấp gáp có phần hoảng sợ:
-Anh ơi! Nguy quá, hàng loạt nhà của đồng bào ven biển bị bão thổi bay, lồng cá nuôi vỡ hết rồi. Tin dữ nhất, ba thuyền đánh cá của ngư dân bị bão đánh chìm, sáu ngư dân mất tích. Giờ tính sao anh?
-Tính gì! Tôi sẽ kỷ luật các anh, kỷ luật nặng… - Ông quát
-Sao lại thế ạ!
-Anh hỏi tôi câu thế à! Không lo được cho dân, để dân chết là tội rất to. Tôi sẽ kỷ luật, đầu tiên là anh. Hiểu không! –Ông bỏ máy xuống.
Cứ nghĩ đến chuyện con gái đoạt vương miện Hoa Hậu, dạ ông vẫn lâng lâng

 

                        

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

]]>
http://trankytrung.com/read.php?#blogcomment <![CDATA[[Nhận xét] TRUYỆN NGẮN - 91]]> <user@domain.com> Thu, 01 Jan 1970 00:00:00 +0000 http://trankytrung.com/read.php?#blogcomment