<![CDATA[Trần Kỳ Trung]]> http://trankytrung.com/index.php vi http://trankytrung.com/read.php? <![CDATA[TRUYỆN NGẮN - 80]]> kytrung <trungky_tran@yahoo.com> Thu, 28 Sep 2017 04:35:15 +0000 http://trankytrung.com/read.php?  

       Chúng cháu tìm truyện ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                                               SỐ NHÀ

 

 

Nó là bạn thân của tôi từ lúc tóc để chỏm. 
Hồi nó học phổ thông, ăn tàn phá hại, nghịch chỉ thua “tôn ngộ không”, dốt “có chuôi”, thi đại học, cầm chắc, điểm thấp dưới O. Nó đành ở nhà không đi thi nữa.
Thế mà… chỉ mười năm sau, sau khi tốt nghiệp phổ thông, khởi nghiệp là cán bộ đoàn. Giờ đã Giám đốc sở…
Tôi hỏi:
- Làm cách nào mà ông tiến nhanh thế?
Nó cười rồi nói:
- Số nhà sẽ giải thích cho ông?
Nó nói mà tôi không hiểu!
… Đúng hẹn tôi đến. Phố nó ở chỉ có dăm ngôi nhà, đường to, nhiều cây xanh mới trồng. Thằng bạn đón ngày đầu phố, nét mặt có vẻ tự hào pha chút kiêu hãnh. Thấy ánh mắt của tôi, nó đoán trúng ngay:
- Chắc ông ngạc nhiên về số nhà?
Tôi gật đầu, thừa nhận:
- Tôi đã đi nhiều, nhưng chưa thấy đâu có số nhà “kỳ” như ở đây! Ông giải thích được không? 
Nó chỉ từng ngôi nhà:
- Ngôi nhà đầu tiên kiến trúc theo kiểu Hy Lạp cổ, số 39, nhiều tượng phụ nữ cởi trần bưng lọ là của anh ruột tôi. Ngôi nhà hoàn thành khi ông từ trưởng phòng lên làm Tổng giám đốc Công ty X…lúc ba mươi chín tuổi (39), thời gian đó ông kèm cặp tôi về cách tổ chức tạo nên ê kíp trung thành… 
- Còn số 51?
- Đấy là nhà bác ruột của tôi, Bộ trưởng bộ G… đã về hưu. Ngôi nhà bác hoàn thành lúc 51 tuổi, khi từ Thứ trưởng lên Bộ trưởng, sau ba năm thi công. Bác ấy thích kiến trúc kiểu nhà mái đình gỗ lim Bắc Bộ. Ngôi nhà có hơn năm chục cột lim cao mấy mét, hai người ôm mới hết vòng…Bác ấy về hưu, hàng ngày vẫn dạy tôi về tư tưởng, đạo đức của một người lãnh đạo làm sao cho trên yêu quý mình…
- Còn nhà số 72, chắc tuổi ông nội? Nguyên bí thư tỉnh ủy – Tôi chỉ một ngôi nhà to vật vã như lâu đài
- Ông đoán đúng! Ngôi nhà hoàn thành lúc ông nội 72 tuổi. Tiền làm nhà, ngoài ông nội có, còn có sự đóng góp của cả họ hàng, con cháu… người đưa chục triệu, người trăm triệu… Ông Nội dạy tôi cách làm thế nào để loại những người không ăn cánh, khi mình lãnh đạo…
- Còn ngôi nhà này, số 30, chắc là của ông – Tôi hỏi nhưng bên trong thừa biết là của nó. Ngôi nhà to, đồ sộ nhưng lại mang dáng dấp pha nửa tây, nửa ta, không biết nên gọi nó là ngôi nhà gì!!!
Nó cười:
- Ông biết rồi lại còn hỏi – Rồi giảng giải – Chỉ riêng số nhà thôi, ông thấy không dòng họ tôi có truyền thống phấn đấu, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Số nhà ở đây là một minh chứng.Tôi đi lên bắt đầu từ số nhà chứ có phải là dựa dẫm vào ai đâu…
Nó nói thì nghe vậy, tôi vẫn thắc mắc:
- Thế số nhà của bố ông đâu?
Nó chỉ ngay một ngôi nhà đối diện với bốn ngôi nhà này, bên kia đường, duy nhất chỉ ghi một số, số 1. Giời ạ! Bề ngang ngôi nhà này kéo dài dọc luôn con phố, nhiều cửa sổ chạm trổ cầu kỳ, của ra vào cỡ chục cái. Cửa nào cũng tạc lính canh đứng hai bên. Ngôi nhà trông to hơn cả “ phủ chủ tịch”:
- Nhà của bố tôi đấy! Là bí thư tỉnh ủy, ông phải đứng riêng, thể hiện sự độc lập, quyết đoán không lệ thuộc vào ai, nên phải là số 1. Ông là tấm gương sáng tôi noi theo… - Nó vỗ vai tôi – Qua số nhà, ông hiểu truyền thống gia đình và con đường phấn đấu của tôi rồi chứ!
Nghe nó nói, tôi công nhận: 
- Đúng là số nhà ở đây nó chẳng có thứ tự, bất chấp cả bên phải, cả bên trái, cứ lộn tùng phèo... nhưng qua đấy biết truyền thống gia đình ông, một truyền thống quá... giỏi!

 

 

                                               GÓI TIỀN

 

 

Thằng con điện thoại cho bà, giọng gấp gáp:
- Mẹ mở ngay ti vi, xem bố kìa…không ra làm sao cả!
- Chuyện gì ? – Bà hỏi lại nó.
- Mẹ cứ mở ra mà xem…mở ngay đi…không họ lại chuyển sang tin khác…
Bà lập bập lấy chiếc điều khiển tự động bấm kênh. Trên màn hình hiện ra cảnh chồng bà, Cục trưởng, Cục chống tham ô – thu hồi tiền, hàng phi pháp đang nói giọng rất hùng hồn:
- … Đây là gói tiền sáu trăm triệu, riêng tôi góp năm trăm triệu, còn một trăm triệu là của họ hàng, bà con… đóng góp vào việc cứu trợ người nghèo và gia đình có hoàn cảnh neo đơn… Đi thực tế xuống địa phương, trực tiếp gặp, chứng kiến những cảnh khốn khó, tôi không đành lòng. Số tiền tôi tiết kiệm hơn hai chục năm qua không nhiều, nhưng đây là tấm lòng của một đảng viên, một người con báo hiếu với nhân dân khi coi nhân dân là cha mẹ…
Bên dưới mọi người vỗ tay, trên màn hình ti vi, hiện rõ nét cảnh chồng bà trao gói tiền tận tay người đại diện….
Bà điên tiết, tắt phụt ti vi, vội mở két sắt.
Gói tiền mặt hơn một tỷ đồng không cánh mà “bay”. Đây là số tiền hoa hồng do bà chỉ đạo “ăn “chệch lệch thuốc” từ thuốc “giả” thành thuốc “thật” mà có. Bà đang cố tích góp mua nhà cho thằng út học bên Mỹ. 
Chồng bà mang gói tiền này đi làm từ thiện!!! 
Trời ơi, không thể tưởng tượng được “lão” này.
Điên thật rồi! Loạn trí thật rồi!
Ngu còn quá “ông tổ” của loại bò.
Nhưng nghĩ lại, bà cũng hơi thắc mắc! Không lẽ như thế…Vì chính chồng bày cho bà cách lấy tiền của nhà nước một cách tinh vi, khó ai phát hiện. Chồng bà làm việc này thành tinh, thành cáo… Không ai có thể lấy của ông ấy một xu, thế mà ông ấy lại đi làm “từ thiện” cả năm trăm triệu, cứ như không! Tại sao ?
Chợt, bà nhớ ra. Tiền trong két là hơn một tỷ, ông ấy mới làm “từ thiện” năm trăm triệu, vậy số tiền còn lại đi đâu?
Đúng rồi! Một nỗi căm tức, ghen trào máu họng dâng lên. Ông ấy giả vờ làm “từ thiện” để che mắt mẹ, con bà, số tiền còn lại để cho “bồ”, chứ một mình ông ấy, “ăn như kiến, ỉa như giun” tiêu làm sao hết. 
Điên tiết về suy nghĩ đó, điên tiết hơn, bà bấm điện thoại, điện cho ông thì toàn được báo: “…Không liên lạc được…vì ngoài vòng phủ sóng…”.
Mấy lần bấm điện thoại gọi cho chồng, vẫn vậy, bà không còn tâm chí làm ăn gì được nữa.
Cả đêm không ngủ, mắt bà cứ mở chong chong…
Chiều mai, chồng về, một sống, hai chết!
...
… Chồng quát bà:
- Nghe điện thoại cái gì! Đang nước sôi, lửa bỏng mà cứ điện thoại, công an đứng đầy xung quanh…
Bà khóc tức tưởi:
- Ông lừa tôi, lấy tiền đi nuôi “bồ” rồi còn giả vờ lấy tiền đó làm “ từ thiện”. Ông lừa ai ,chứ lừa thế nào được mẹ con tôi!
- Tiền nào?
- Tiền trong két ấy, có còn đồng nào đâu. Chỉ có ông…
Nghe vậy, chồng vội chạy lại bịt mồm bà:
- Bà im mồm ngay! Số tiền ấy, trước khi đi, tôi gửi tiết kiệm, lấy tên thằng em ruột. Nó là thằng tử tế, không sợ. Bà biết không, sắp tới cơ quan yêu cầu kê khai tài sản cá nhân. Tiền ấy còn trong két để chết à!
- Thế còn tiền ông làm “từ thiện” ? – Bà lờ mờ hiểu ra
- Số tiền sáu trăm triệu là của mấy thằng doanh nghiệp nhà nước “biếu ”, khi tôi đi thanh tra vì có đơn tố cáo tham nhũng, ăn cắp. Chúng “biếu” để tôi bỏ qua. Ai ngờ để trong khách sạn, một thằng ăn cắp lẻn vào, toan lấy, bảo vệ bắt được. Công an hỏi tôi số tiền ấy, đành phải nói là tiền đi làm “ từ thiện”… 
Ông thở dài thườn thượt, có vẻ tiếc rẻ…

 

 

 

 

                      

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

         

]]>
http://trankytrung.com/read.php?#blogcomment <![CDATA[[Nhận xét] TRUYỆN NGẮN - 80]]> <user@domain.com> Thu, 01 Jan 1970 00:00:00 +0000 http://trankytrung.com/read.php?#blogcomment