TRUYỆN CỰC NGẮN - 44

[Không rõ 29/01/2017 20:39 | by kytrung ]

 

Cháu đang xem truyện cực ngắn của chú đây! ( Ảnh minh họa)

 

                         “LỘC” CUỐI NĂM !

 

        …Lão thầy bói phán, năm nay là năm hanh thông, cuối năm có “lộc” ! Có ai ngờ…chỉ còn non chục tiếng nữa hết năm, ông lại gặp “hạn”!

           Cả nhà kéo nhau về, mặt mày người nào, người nấy lem luốc, áo quần dính đầy bùn đất…ông nhìn phát ngợp, hỏi:

          - Thế nào! Có tìm thấy không?

          Thằng con cả trả lời:

          - Nếu tìm thấy chúng con đã điện…

           Thằng út nói:

          - Tụi con bới tung tất cả, ngay chỗ họ vừa đổ, đúng như lời bố dặn, không cho ai biết mục đích tìm…thậm chí cả bọn quay truyền hình nữa…

         Ông giật mình:

          - Làm sao có bọn truyền hình vào đây! Chúng nó biết chuyện à?

          Thằng cả giải tích:

          - Không phải, chúng đến quay buổi làm việc của công nhân công ty vệ sinh cuối năm… thấy mẹ với tụi con ở đấy…rất ngạc nhiên, một người của đài hỏi, tại sao gia đình ông chủ tịch tỉnh lại ở đây…?

          - Thế mày trả lời như thế nào?

          - Cũng như mấy lần bố trả lời phỏng vấn báo chí, truyền hình…chúng tôi làm bất cứ việc gì cũng nghĩ đến dân, đến những người nghèo khổ trước tiên…nên ra đây tham gia lao động… thế là họ quay luôn…

         Ông gật gù:

          - Trả lời thế được đấy! – Nhưng rồi…nét mặt ông cau có, quay lại với thực tại – Thôi ,tất cả đi tắm rửa đi, hôi quá! Thế là mất toi gần tỷ bạc chứ ít gì…

          … Chẳng là… ông chuẩn bị một chiếc nhẫn hạt xoàn có gắn kim cương rất đẹp ,rất đắt …đặt tại Nam Phi để tặng cho vợ một ông “rất to”.  Ông cho chiếc nhẫn đó vào một hộp rất cẩn thận, nhưng bề ngoài, ngụy trang bằng một bọc giấy báo, để trên bàn chuẩn bị đưa cho vợ để vợ tặng vợ ông kia…Không biết thế nào,  nghe thấy tiếng chuông xe rác reo bên ngoài, lại tưởng đó là gói rác, thằng Cả chạy ra cho luôn vào thùng rác mang ra đổ…

        Tiếc của, ông bắt vợ con chạy ngay ra bãi rác bới tìm, tuyệt đối không cho ai biết. Lúc này đã là chiều ba mươi tết…

        Buổi tối, cả nhà ngồi quây quần ăn bữa cơm tối trong phòng ăn sang trọng, có đặt một chiếc ti vi to, mặt người nào người nấy như đưa đám. Chuyện mất chiếc nhẫn làm bữa ăn cuối năm mất ngon, vợ nhìn ông lấm lét như “rắn mùng năm”. Thằng cả, người sơ ý làm mất chiếc nhẫn, nhìn ông, ánh mắt ân hận, chỉ dám nói lớn hơn hơi thở: “ Con xin lỗi bố!”. Ông tức nó đến tím mặt,  không thèm trả lời…

       Vừa lúc đó, trên ti vi phát chương trình phóng sự, màn hình hiện lên cảnh công nhân công ty vệ sinh đang hối hả làm việc, đặc biệt họ quay cận cảnh vợ con ông với lời bình: “ …Chiều ba mươi tết cận kề, chúng tôi chứng kiến một hình ảnh đặc biệt, những người thân của đồng chí chủ tịch tỉnh… theo yêu cầu của đồng chí chủ tịch  cùng làm với anh chị em trong công ty vệ sinh. Thấy hình ảnh đó, những người thực hiện phóng sự này, rất cảm động. Đây là việc làm rất có ý nghĩa của một đồng chí lãnh đạo gần dân, sát dân, hiểu việc làm của dân... Chúng tôi hy vọng rằng, với những hình ảnh như thế thế này, sẽ nhân rộng ra cả nước..”.

        Cả nhà ông trợn tròn mắt ngạc nhiên!

         Nhưng ngạc nhiên hơn… Độ hơn một tiếng sau, ông nghe điện thoại, đầu dây bên kia là tiếng của ông “rất to”: “… Tôi vừa xem phóng sự phát trên ti vi, rất khen việc làm của đồng chí, chiều ba mươi tết đồng chí còn động viên gia đình ra làm việc cùng anh chị em trong công ty vệ sinh. Một biểu hiện sinh động của những đồng chí lãnh đạo biết “kiến tạo, thực hành, gần dân”. Trong cuộc họp Hội đồng … sắp tới, tôi sẽ yêu cầu tất cả lãnh đạo phải học tập việc này. Rất cảm ơn đồng chí!”

        …Đang là đêm ba mươi mà trước mặt ông như sáng bừng, sáng hơn cả ban ngày. Không phải đi máy bay mà thấy như lơ lửng, rồi ông  nhìn  xung quanh, tất cả đẹp một cách lạ lùng. Ông vội gọi:

      - Cả đâu! Mày ra đây cho bố hôn mày một cái!

           Ông thầy bói nói đúng, cuối năm nhà ông có lộc, mà lộc to!

 

 

 

 TRẢ THÙ !

 

           Hắn nằm một mình trong căn nhà ẩm thấp, khuất ở một ngõ nhỏ. Chưa bao giờ hắn thấy đời khốn nạn như thế này.

          Một thời hắn chỉ là thằng sinh viên nghèo, ngày học, tối phải làm thêm bưng bê, chạy hàng…Những ngày đó, cũng có lúc quá khuya, đường về ký túc xá lại xa, của hàng đóng cửa…hắn phải nằm co ro  trên vỉa hè , đắp một tấm chăn mỏng…

          Rồi có những ngày không có một đồng tiền dính túi, đói quay ,đói quắt mà vẫn cố chạy hàng, gục dưới bánh xe…

          May thời đó hắn gặp em, cũng một sinh viên nghèo. Hàng ngày em học, giống hắn, tìm cách làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt hàng ngày…Tình yêu của em và hắn, những ngày đó, bao vất vả nhưng thật đẹp…

        Sau này ra trường, em với hắn ở lại thành phố. Đám cưới đến với hai người, cũng hy vọng sẽ có một tổ ấm, một hạnh phúc…Nhưng, đời người, rất khó định sẵn một điều gì thật tròn vẹn, hay có ngã rẽ bất chợt. Hắn trúng những mối kinh doanh, ban đầu nho nhỏ rồi lớn dần…khi có vốn, hắn chơi những cú liều, lại trúng …Còn em, vẫn chăm chỉ hạt bột, hỗ trợ hắn, lúc thì chi tiền, quản lý nhân công, lúc nữa…giúp hắn về ngoại giao…em nhanh, nhưng so với hắn,  giống như một con chim sẻ với một con đại bàng…

         Khi có tiền, hắn đổ đốn, sau này hắn mới nhận ra điều đó…cón lúc ấy, hắn lao vào những cuộc đỏ đen, những trò chơi của giới quý tộc, hắn đi đứng theo dáng của người thừa tiền…Với em, hắn quên đi những ngày đầu vất vả, quên đi những ngày mưa gió, em vẫn lầm lũi đạp xe trong đêm đưa cho hắn chiếc áo lạnh… Phũ phàng hơn, mặc cho em khóc, van nài…hắn chạy theo một người đàn bà khác, có nhan sắc, có tiền…Đuổi em và đứa con ra khỏi nhà… Hắn nhớ như in, kỳ lạ, mọi lần em khóc, em quỳ dưới chân hắn, van xin, nhưng lần ấy, em không khóc, nhìn hắn với ánh mắt căm giận, cười khinh bỉ, đi thằng với những bước chân dứt khoát…

         … Khi có tiền ,hắn lên tiên, còn bây giờ hắn gục ngã, gục ngã đau đớn. những phi vụ làm ăn thất bại, tiền đội nón ra đi, vợ sau bỏ hắn, tiếp đến những món nợ lớn ,không kham nổi…Hắn đã định trốn, nhưng trời không tha, hắn bị một chiếc xe ô tô đâm phải…

               Hắn nằm viện, lúc đó trong túi không còn một xu, tiền viện phí lại cao, đang không biết tính toán như thế nào, thì có người đến đưa cho hắn một bọc tiền:

            - Chị L…gửi anh! Nói anh cố gắng chữa trị.

          Hắn giật mình, tại sao em vẫn còn nhớ đến hắn? Rồi hắn tự giải thích, có thể tình yêu ban đầu, không ai có thể quên, em còn yêu hắn! Hắn muốn gặp em, nhưng người đưa tiền nói, chị ấy ở rất xa, làm kinh doanh, nên rất bận, dẫu vậy chị vẫn biết rõ bệnh tình của anh, có gì cần ,anh cứ nói với tôi, tôi sẽ nói cho chị ấy biết.

         Nhờ  những đồng tiền của em, bệnh tình hắn đỡ, dù nằm liệt một chố, phải có người giúp…

          Em thuê cho hắn một căn nhà nhỏ, một người giúp việc…

          Hắn tha thiết  muốn gặp lại em, muốn nói ngàn lời xin lỗi, muốn nối lại tình  xưa . Em giúp hắn như thế này, là em vẫn còn thương và yêu, hắn rất ân hận. Nghĩ đến em,  trong bóng tối nhập nhoạng, dơi bay, leo lét ngọn đèn, hắn khóc… “ Về với anh!”

          Em đến gặp hắn, dáng em vẫn vậy đoan trang, nét mặt nhẹ nhàng nhưng biểu lộ của nghị lực, ánh mắt của em không yếu đuối như dạo nào, nghiêm khắc, không sợ sự đớn hèn. Hắn thấy em cố nhỏm dậy:

          - Em! Anh đợi, khao khát gặp em. Sao bây giờ em mới tới! Không có em, chắc anh chết rồi… - Giá như đứng dậy được ,hắn sẽ ôm em…

          Em nhìn hắn, nói không hề biểu lộ tình cảm:

          - Ai cho anh chết! Tôi cấm anh chết…vì thế ,bằng mọi giá…tôi yêu cầu các bác sỹ phải cứu anh…

          -…

          - Anh phải sống để nhìn thấy những điều anh làm với đời, với tôi, kết quả như thế nào…Anh phải mở to mắt nhìn người đàn bà mà anh đã phản bội làm được những gì…Tôi cho anh sống để thấy sự nhục nhã của sự phản bội…

         - Thế không phải là…em vẫn còn thương anh!- hắn vớt vát.

         - Không! Anh đừng nói câu nói đó với tôi! Đây là sự trả thù ,anh hiểu không! Trả thù !

           Em nói to với tất cả sự uất hận rồi bước ra khỏi căn nhà…

 

 

 

 

 

BẮN RƠI!

 

             Chuyện này cũng xảy ra hồi xa lắc, xa lơ, thời miền bắc còn bị máy bay Mỹ ném bom, trước năm 1973.

…Thành tích của nó quá lớn, dùng súng trường bắn rơi máy bay Mỹ, tôi được phân công gặp nó và viết về chuyện này.

        Trước khi gặp, tôi ra thực địa, nơi chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi, quan sát kỹ và chụp ảnh…

         Tại đại hội : “ Những cá nhân điển hình có thành tích” nó được báo cáo đầu tiên.

        Tóc cắt cao thẳng thớm, áo đại cán bốn túi mới toanh, đôi dép cao su vừa vặn, ngực gắn huân chương lấp lánh, nó nhìn vào bản báo cáo thành tích, giọng đọc trơn tru, diễn tả lại cảnh hạ chiếc máy bay Mỹ bằng súng trường:

         - … Quan sát kỹ, tôi phục sẵn trên một ngọn đồi cao,  đón máy bay Mỹ thường bay thấp qua đây.  Tôi luyện rèn, bất kể ngày lẫn đêm …thậm chí có ngày tôi quên cả đói, trong lòng chỉ còn sự căm thù quân xâm lược, muốn trút nỗi căm thù đó lên đầu ngọn súng…

         Bên dưới vỗ tay…

        Đợi cho tiếng vỗ tay vừa dứt, nó cúi xuống đọc tiếp…

       -… Thời cơ đến, sáng ấy, vừa nghe tiếng ì ầm phía xa,. Tôi giương  khẩu súng lên, chờ đợi. Phía xa,  hai chiếc máy bay phản lực Mỹ xuất hiện, trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn chuẩn bị đi gieo tội ác. Tôi nhìn rõ, lại nhớ những tội ác của chúng gây ra cho đồng bào miền Nam. Còn chần chừ gì nữa! Phải trả thù…Và khi chúng bay qua ,cách chỗ tôi khoảng hai trăm mét,  lập tức tôi nổ súng, một tràng dài…chiếc máy bay phản lực Mỹ bùng lên, rơi xuống. Nhìn chiếc máy bay Mỹ bị đền tội, tôi cực kỳ hả dạ, muốn nói to lên: “ Đồng bào miền Nam ơi! Chúng ta sắp thắng rồi!”.

     Lúc đó, nó bỏ bản báo cáo xuống, giơ tấm ảnh đen trắng chụp chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi lên cao, cho mọi người xem…

       Cả hội trường vỗ tay như sấm dậy…

       Buổi tối theo sự phân công, tôi về phòng ở chung với nó, có điều kiện hỏi thêm một số chi tiết viết bài báo.Tôi nhìn nó,nói:

       - Anh chỉ hỏi em mấy câu hỏi, trong bản báo cáo thành tích, anh rất thắc mắc, em căn cứ vào đâu mà  nhìn rõ : “…Trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn…”. Rồi  làm sao để em ước lượng chính xác từ chỗ máy bay đến chỗ em ngắm bắn là “hai trăm mét”…

         Nó có vẻ lúng túng nhưng vẫn gân cổ lên cãi:

          - Em … nhìn thế quen rồi…

         Tôi cười:

          - Cứ cho là thế đi, vậy em cho anh biết, súng trường của em bắn phát một, sao trên cánh máy bay là dính năm phát đạn, tạo thành năm lỗ to liền kề nhau…không lẽ …máy bay Mỹ đứng yên…

         Nó lúng túng không trả lời được. Tôi bồi thêm:

         - Còn một điều nữa, cả năm vết đạn trên cánh máy bay đều có ám khói của đạn bắn cự ly gần…Tại sao thế? Em trả lời đi.

          Nó mếu máo:

         - Thế là anh biết cả rồi! Em có bắn đâu! Lấy thành tích, các anh tỉnh đội dẫn em ra chỗ máy bay Mỹ vừa bị tên lửa bắn rơi, lấy súng bắn vào cánh máy bay… Rồi nói là em bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường… chuyện này không được nói cho ai biết…

         - Tại sao là em mà không phải người khác? – Tôi thắc mắc…

         - Em là đảng viên, con chủ tịch Tỉnh, có tên trong danh sách đi dự đại hội sinh viên quốc tế ủng hộ cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam, thì cũng phải có thành tích chứ!

         Nghe vậy…tôi chịu…

 

 

          

           

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

                                                                                                                                                                                                                                  

 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 43

[Không rõ 24/01/2017 16:11 | by kytrung ]

 

 Chán! Cháu không muốn đọc truyện cực ngắn của chú nữa! ( Ảnh minh họa)

 

SƯỚNG 

 

        

          …Vì nghèo, ông bà tạm xa quê, xa căn nhà nhỏ  lên thành phố cố kiếm việc làm. Hai thân già dựa nhau, sống qua ngày.

        Mấy hôm rày tiết trời gần tết mà  rét căm căm, gió bấc thổi hun hút , mây xám xịt, mưa bay lất phất như rây bột… lạnh tê tái như ngấm vào da thịt…

           Trước một biệt thự  có cái cổng to, mái che lớn như cái nhà … tối khuya hai ông bà về đây trú tạm…

          Ông bà cũng định  ở đây vài đêm thôi, đợi trời hết rét về lại chỗ cũ ở trong chợ…

          Nhưng có một điều lạ, ban đêm căn biệt thự to đùng không thấy đèn bật, trừ mấy ngọn đèn trong sân sáng hiu hắt, tịnh tiếng người, tiếng chó…chỉ rõ nhất là tiếng lá rơi trong đêm…Còn lạ hơn nữa, ông bà ở đây mấy đêm rồi, không thấy ai ra nhắc nhở…Thế là ông bà ở luôn…bao giờ người ta đuổi, thì ông bà đi… Cũng nhờ thế, hai ông bà có chỗ tâm sự mà không sợ làm phiền ai…bao nhiêu chuyện đời ông bà rủ rỉ, kể không hết…

          - Bà nép vào lưng tôi đi! Cho ấm! – Ông nói với bà rồi lấy tay quàng qua vai, kéo bà xích lại.

          Bàn tay bà sờ sẫm tấm lưng của ông, nói thương cảm:

          - Dạo này ông gầy quá đấy, thế mà không chịu ăn, còn mua quà cho tôi!

          Ông cười:

          - Gầy nhưng tôi khỏe hơn bà, còn bốc vác được, sáng nay tôi chuyển được cả chục sọt rau cho họ đấy! Tiền đây này…

          Ông rút trong túi mấy đồng bạc, trong bóng tối nghe tiếng sột soạt của mấy đồng tiền lẻ, ông bà thấy vui vui…

         Có tiếng động đằng sau làm cho ông bà cảnh giác, bà nói thì thào:

          -  Hình như có người rình mình…ông ạ! Mấy tối rồi đấy…

          - Tôi cũng linh cảm như thế…nhưng có rình, có nghe…thì chắc họ bỏ ngoài tai…chuyện vợ chồng mình có gì mà họ phải nghe…

          Đang như vậy thì cảnh cổng biệt thự mở làm cho ông bà giật mình, quay lại nhìn. Trước mặt ông bà là một người thanh niên. Anh nói với ông bà:

         - Mấy tối rồi, cháu đứng sau cánh cổng nghe ông bà nói chuyện…

         - Thật thế sao? Chết! Tôi xin lỗi anh…cũng tại…ở ngoài chợ không có chỗ trú, lại lạnh quá! Anh cho vợ chồng tôi trú tạm…sáng mai chúng tôi đi thôi - Bà nói với anh thanh niên.

         - Không! Cháu ra đây mời ông bà vào trong nhà ở tối nay, chứ ngồi ngoài này lạnh lắm…

        Thấy ông bà có vẻ ái ngại, anh thanh niên giục:

         - Cháu mời thật tình mà, ông bà đừng ngại!

          Cũng qua được một đêm lạnh, hai ông bà theo anh thanh niêu líu ríu đi vào…

          Phòng khách căn biệt thự rộng mênh mông, đồ đạc cực kỳ sang trọng, những bộ bàn ghế ông bà chưa thấy bao giờ…ông nhìn quanh rồi trầm trồ:

        - Chú sướng thật đấy! Nhà đẹp quá…

          Anh thanh niên lắc đầu:

        - Trông như thế nhưng cháu đâu có sướng. Bố mẹ bỏ nhau, em cháu ở nước ngoài chán, không muốn về, căn biệt thự này…mấy tháng nay chỉ có mình cháu ở… Cháu chỉ thích bố mẹ nói chuyện với nhau…như ông bà…tình cảm với nhau như ông bà…mà có đâu! Ông bà mới sướng ! – Anh thanh niên nói trong giọng buồn bã…

 

 

 

 

                                GIỮ UY TÍN DÂN TỘC

 

          Chuyện xảy ra ở miền bắc,  cũng xa lắc, xa lơ…từ hồi nước mình chưa thống nhất, còn tạm chia làm hai miền.

         Nó được gọi lên ,giao nhiệm vụ:

         -  Vừa rồi, đồng chí lãnh đạo nước coi thịt chó là “quốc hồn ,quốc túy” sang thăm, nếm thử món thịt chó do chúng ta chế biến, nhất là món rựa mận  đồng chí khen hết lời, nói rằng, ngon hơn bên đồng chí ấy. Đồng chí muốn mời một đầu bếp giỏi chuyên chế biến các món ăn bằng thịt chó sang hướng dẫn cho các đầu bếp bên ấy, đặc biệt là món rựa mận. Sau khi nghiên cứu lý lịch, tay nghề …thấy anh phù hợp, chúng tôi nhất trí cử anh đi…

       Thời gian hướng dẫn chế biến thịt chó cho học viên là ba tháng, bên người ta nói thế ,làm nó phân vân. Hướng dẫn chế biến thịt chó, chậm là ba ngày, tiếp thu nhanh, nửa buổi, ba tháng thì phải làm thế nào???

           Trằn trọc mất mấy hôm, nó mới nghĩ ra được…

       … Đầu tiên, nó phân loại học viên, vì lớp học có rất nhiều thành phần ưu tú: Nhà văn, công nhân, sỹ quan quân đội…

           Với nhà văn, phải học bài lý luận: Phương pháp sáng tác hiện thực Xã Hội Chủ Nghĩa trong thịt chó, nghĩa là tả thịt chó phải tả thực, tránh bôi đen, nói xấu…Giả như nhìn thịt chó có màu vàng ươm  phải tả như ánh bình minh, đó là tương lai sáng lạng mà đất nước đang vươn tới…Rồi thảo luận, thu hoạch, đánh giá…

            Với sỹ quan quân đội, phải học bài: Phân biệt rõ địch thù, trong thịt chó. Nghĩa là người chế biến thịt chó với đồng đội phải chế biến thật ngon, còn với kẻ thù…không bao giờ có chuyện đó, chỉ có tiêu diệt…Lại thảo luận, thu hoạch, đánh giá…

            Với học viên là công nhân phải học bài: Tính chất liên minh công nông trong thịt chó… Thịt chó muốn chế biến ngon phải hiểu tâm lý người nông dân, người công nhân, họ ăn kiểu gì? Lúc nào? Bày biện ra làm sao? Để thể hiện tinh thần đoàn kết…mất bao nhiêu buổi thảo luận, thu hoạch đánh giá…

….

        Cứ thế, riêng thảo luận, thu hoạch, đánh giá… mất hơn hai tháng, chưa kể những buổi thảo luận, thu hoạch, đánh giá chung… Mỗi buổi nó lên lớp là các học viên chăn chú ghi chép. Nó đi dạo, các học viên bu xung quanh, hễ nó nói câu gì là tất cả học viên vội ghi vào sổ…Thậm chí có lần  vào nhà xí ( nhà cầu) , ăn bổ nhiều, thải ra quá nhanh, nó kêu lên: “ sướng quá!” ,bên ngoài mấy người học viên cũng vội ghi chép!!!

        Xong phần lý luận đến phần thực hành, trực tiếp nó hướng dẫn cách xào lăn, nướng, quay, xáo măng… đặc biệt món rựa mận…Học viên lớp học rất chăn chú xem nó hướng dẫn rồi thực hành…

        Buổi tổng kết, đồng chí lãnh đạo nước đó trực tiếp xuống dự và ăn mấy món thịt chó do học viên nấu,  nhất là món rựa mận, khen rối rít, cảm ơn, ôm hôn thắm thiết nó…Khi nó về nước, đồng chí còn ra tận cầu thang máy bay ,tiễn…

        Nhưng về chưa đầy một tháng, bên đó lại yêu cầu nó sang. Vì món rựa mận mà đồng chí lãnh đạo ưa thích, học viên nấu đúng như nó hướng dẫn, học thuộc lý luận kể cả “phương pháp sáng tác hiện thực Xã hội chủ nghĩa, phân biệt địch thù, liên minh công nông” sao không ngon…ăn không có hương thơm đậm đà như nó nấu!

        Nó lại sang, lại phải mở mấy lớp lý luận, rồi hướng dẫn thực hành…được ăn sang, ở khách sạn đẹp…

         … Khi về lại, người ta hỏi nó:

              - Anh có bí quyết gì mà người ta không thể nấu rựa mận được như anh!

           Nó giải thích:

            - Trong món rựa mận, ngoài gia vị cần thiết phải cho mẻ vào rồi trộn đều, khi nấu thịt mau mềm, ăn sẽ có hương vi riêng…nhưng tôi không cho họ biết điều đó!

         - Mẻ là gì?

        - Là cơm thiu!

       - Hay quá, anh phải giữ bí mật nhá ! Đó là uy tín dân tộc.

 

 

 CHẲNG DẠI !

 

         …Bất ngờ gặp nó trong trại tâm thần, tôi ngạc nhiên không thể tưởng.  Là một kỹ sư tài ba , được đào tạo ở nước ngoài, tham gia nhiều công trình lớn…báo chí đăng một vài lần … mà sao nó lại ra nông nỗi này?

        Ông bác sỹ, trưởng trại tâm thần, nói cho tôi biết:

        - Cũng khổ, có lẽ do làm việc nhiều, thần kinh căng thẳng mà ra, anh ấy lúc tỉnh,  lúc mê…được cái, tỉnh thì không sao, nói chuyện bình thường, lúc lên cơn lại im lặng, ngồi cả ngày một chỗ…

         Tôi  đến gần, nhìn nó qua song cửa sắt. Nó ngồi góc phòng không nói, không chào, mắt nhìn vô hồn. Tôi hỏi nó:

        - Mày có nhận ra tao không?

         Hình như nó không nghe tôi hỏi, vẫn ngồi im lặng, ánh mắt nhìn đâu đâu… đột nhiên nó rời chỗ ngồi ,tiến đến gần chỗ tôi đứng, hỏi rất tỉnh táo, làm cho tôi ngạc nhiên:

        - Mày đến đây bao giờ thế ?

        -Ơ…

        - Tao có bị tâm thần đéo đâu! Vào đây để trốn…

        - Sao phải trốn? – Tôi hỏi.

        - Chuyện dài lắm, tao kể vắn tắt cho mày nghe .Lão Tổng giám đốc Tổng công ty tao tham ô ghê gớm, riêng tiền ống nước đểu, lão ấy đút túi cả mấy chục tỷ. Rồi mấy công trình lớn, toàn nhập thiết bị lạc hậu…làm không có lãi, chỉ lỗ, lão cũng đút túi mấy chục tỷ nữa…Tao chịu không được, thu thập tư liệu tố cáo gã và đồng bọn…

        Tôi nhăn nhó:

      - Mày động vào chúng nó làm gì! Được vạ má đã xưng…

         Nó phản bác:

      - Mày nói thế mà nghe được à! Chúng nó tham ô là lấy tiền trắng trợn của tao, của mày , của người dân …cứ thế này đất nước về đâu…

       - Rồi sau đó thế nào?

       - Bọn chúng nó khốn nạn ,kết bè, kéo cánh, không chừa một chỗ nào. Tao làm đơn tố cáo gửi tiếp dân Quốc Hội, Ban thanh tra…thậm chí gửi trực tiếp cho mấy ông  to…mà cuối cùng…không được gì cả…chỗ chuyển đơn về lại chính chúng nó, chỗ nói chờ… chờ dài cổ…chỗ thì dọa nạt…Kinh hãi nhất, Chúng thuê bọn xã hội đen  hại tao. Một lần tao đang đi trên đường, bị tạt a xít, may không trúng , trúng ông xích lô đi bên cạnh. Ban đêm  chúng đến  đổ đầy phân, mắm tôm…trước cửa,  có lần chúng ném nguyên một con chó bị chặt mất đầu vào nhà…may mà tao chưa có gia đình… chứ không, làm sao vợ con sống được với bọn này…

      - Sao mày không báo công an hoặc dân phòng?

      - Chúng nó mua hết rồi…lên công an báo… họ cười khẩy…anh đã chết đâu mà lo! Chúng nó quyết tâm truy tao đến cùng… thân cô, thế cô…ở ngoài có ngày bị chúng đánh chết mà không biết kêu ai… tao tạm trú vào đây một thời gian…dưới dạng… tâm thần…

        Nó nhìn tôi, ánh mắt lạ lắm, nói có vẻ quyết tâm:

      - Tao vẫn không bỏ vụ này đâu, phải lôi chúng nó ra tòa nhưng… có lẽ lúc này nên lánh một thời gian…Tao nhờ mày…nhà của tao, chỗ…  còn dấu rất nhiều tài liệu gốc tố cáo tay Tổng giám đốc…mày  đến đó lấy,  thay tao, gửi những chỗ mày thấy tin tưởng. Mày là nhà báo, quen biết rộng, có chỗ dựa, làm việc này… chắc hơn…

        …Phóng viên báo như tôi, đấu tranh chống tiêu cực, thời buổi này đâu có dễ. Bao người phải vào tù, có người bị chặt tay, có người bị tạt a xít, thậm chí có khi còn mất mạng…tôi lại còn vợ, còn con…

          Xã hội đến hồi bấn loạn, nhưng không thể xoay  chuyển được, biết thế là hèn, nhưng đành chấp nhận vì mình cũng thân cô, thế cô.

           Còn làm như nó,  có khi…cũng phải vào trại tâm thần!

           Ngậm ngùi mà thốt lên: Chẳng dại!

        

     

      

 

 

 

                                                                                                                                                                                      

       

TRUYỆN CỰC NGẮN - 42

[Không rõ 21/01/2017 20:26 | by kytrung ]

 

Đọc được đấy, chú cố lên! ( Ảnh minh họa)

 

           CẢM ƠN TỔNG THỐNG MỸ!

 

 

  Anh, một Việt kiều về quê ăn tết. Cũng như mấy lần trước, anh tham gia vào đoàn từ thiện giúp đồng bào nghèo. Nơi đoàn từ thiện đến là một ấp nhỏ, nghèo, gần như bà con ỏ đây chưa một lần vào thành phố lớn, quẩn quanh với những ruộng lang, vườn bắp…Đoàn từ thiện giúp cái gì, bà con cũng mừng từ mùng, mền, đến lọ dầu ăn, gói mỳ chính… nhìn thấy thương, có ít tiền Việt, anh rút hết, tặng cho bà con…
Ngôi nhà cuối cùng anh định đến là nhà của một bà mẹ già đơn thân, nghèo, không có con cháu. Ông trưởng ấp giới thiệu với anh:
- Mẹ sống một mình, tội lắm, không muốn làm phiền ai, ai giúp cũng cảm ơn…Cách đây hơn một năm, có đoàn từ thiện người Mỹ đến chỉ khám bệnh cho thuốc, mà mẹ nhắc mãi…Bây giờ mong ước của mẹ - Giọng ông trưởng ấp chùng xuống - Muốn có một cỗ áo quan, gọi là…để sẵn, để khi nằm xuống mẹ không muốn phiền ai… mà bà con trong ấp thì… mẹ còn sống mà kêu gọi mọi người đóng góp cũng thấy …kỳ kỳ…
Nghe ông trưởng ấp nói vậy, anh hỏi:
- Một cỗ quan tài giá bao nhiêu?
- Độ …bốn triệu anh à!
Nhẩm tính trong đầu, anh quyết định:
- Tiền Việt bây giờ tôi không còn, nhưng tôi đưa anh hai trăm đô la, quy đổi ra tiền Việt cũng bằng ngần ấy tiền…anh có thể đưa cho mẹ…để mẹ mãn nguyện…
Ông trưởng ấp nét mặt có vẻ mừng, nói với anh:
- Thôi, tôi không cầm đâu, anh với tôi đến gặp, anh đưa trực tiếp, nói rõ số tiền này là bao nhiêu để mẹ yên lòng. Tôi tin mẹ sẽ vui và biết ơn anh…
…Ngôi nhà của mẹ nằm ở cuối ấp. Anh ngó quanh, ngôi nhà có lẽ xây đã lâu, tường bong từng mảng, tấm lợp nứt, thủng, đồ đạc trong nhà gần như không có gì, tuổi cao, sức khỏe yếu, mẹ chống gậy bước chậm, nhưng trông vẫn còn minh mẫn… 
Chào mẹ, trao quà xong, anh rút trong ví ra hai tờ một trăm đô la, đưa cho mẹ:
- Thưa mẹ, đây là số tiền con tặng để mẹ dưỡng già và…cũng là thực hiện những điều mẹ muốn…
Mẹ cầm hai tờ một trăm đô la, ánh mắt lạ lẫm. Ông trưởng ấp cười nói nhỏ với anh:
- Mẹ chưa nhìn thấy tờ tiền này bao giờ! Để tôi nói cho mẹ biết - Ông quay sang nói với mẹ - Tiền này trông thế chứ to lắm đấy ! 
- Có bằng tờ có hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in không ? - Mẹ hỏi.
Ông trưởng ấp giải thích với anh:
- Mẹ vẫn tin, cụ Hồ cho in tiền nên tiền mới in chân dung cụ Hồ - Rồi ông dặn dò mẹ - Tiền của anh này tặng mẹ to hơn nhiều. Hai tờ này bằng tám tờ in hình cụ Hồ to nhất! Mẹ phải giữ cẩn thận đấy! 
- Thế sao hai tờ này in hình ông gì thế này!- Mẹ thắc mắc.
Anh cười, giải thích theo ý mẹ ,để mẹ hiểu:
- Tờ in hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in chỉ tiêu được ở Việt
Nam thôi. Còn hai tờ này in hình tổng thống Mỹ vì tổng thống Mỹ cho in, tiêu được khắp nơi trên thế giới...có giá trị hơn ,mẹ ạ!
Mẹ gật gật đầu như hiểu ra:
- Mẹ hiểu rồi, cụ Hồ cho in tiền có hình của cụ, có to mấy cũng chỉ ở Việt Nam thôi, còn tổng thống Mỹ in tiền có hình ông ấy là cho cả thế giới…ông ấy tốt thế ! – Mẹ nói với anh - Con cho mẹ cảm ơn tổng thống Mỹ nhé!

 

 

 

                   TỐT LẮM

            “Tốt lắm” là câu cửa miệng của ông. Tay thư ký thân tín có lần góp ý:

                - Em hiểu ý anh nói câu đó, nhưng không cẩn thận , ví như …ví như…anh đến đám tang…mà quen miệng ,lại nói “tốt lắm” thì rất nguy!

          Ông cười lớn, vỗ vai tay thư ký có tính cẩn thận này:

                - Em góp ý cho anh như thế là tốt lắm! Anh cảm ơn, nhưng anh nói “tốt lắm!” là có ý nghĩa động viên tinh thần của đồng bào, động viên thanh niên có ý chí tiến công, động viên tầng lớp trí thức biết đem trí tuệ  phục vụ tổ quốc…Tốt lắm! không đơn thuần chỉ là một lời khen mà là sự một biểu tượng tiến bộ, một định hướng cứ thế mà phấn đấu…tốt lắm em à !

            Tay thư ký nghe vậy, rất vui. Và anh ta thật  mừng, những đám tang lớn, hay những buổi truy điệu anh hùng liệt sỹ, “Sếp” không bao giờ nói “tốt lắm” mà dùng từ “tốt lắm” đúng nơi, đúng chỗ…

            Ví như…

             Khi xuống địa phương, đến một vùng dân còn nghèo khó, ông hỏi dân : “ Bà con ở đây đã có biện pháp gì để thoát nghèo ”. Bà con trả lời: “ Chúng tôi cho các cháu gái lấy chồng Đài Loan hoặc Hàn Quốc rồi gửi tiền về!”. Ồng nói “Tốt lắm!”. Rồi đến một vùng rừng núi, ông cũng hỏi bà con : “ Làm thế nào để có mức sống khá hơn?”. Bà con đồng thanh trả lời: “ Phá rừng trồng cà phê, cao su, hồ tiêu…” Ông hoan hỉ, nói ngay: “ Tốt lắm!”…

           Câu “tốt lắm! “ lâu dần thành câu cửa miệng của nhiều người, đủ mọi lứa tuổi…

            Rõ nhất, là ngôi trường mà ông học từ nhỏ, hay về thăm, nếu có dịp…

            …Mỗi lần ông về thăm lại ngôi trường xưa là từ ban giám hiệu đến tất cả giáo viên, học sinh háo hức ra đón…

          … Học sinh ngồi đông đủ ở sân trường,  chăm chú nghe ông nói chuyện. Ông nói rất hay:

          - Đất nước của chúng ta đang dần dần trở thành một đất nước văn minh, xã hội ngày càng đẹp lên, đi ra đường mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt thân thương, nụ cười triù mến… Đặc biệt xe chạy ngay hàng ,thẳng lối không chen nhau…Đất nước của chúng ta như vậy, các em thấy thế nào?

          Tất cả lại đồng thanh:

           - Tốt lắm!

           Rồi một lần khác cũng về thăm trường, gặp riêng giáo viên, ông nói:

           - Tôi vốn là học sinh trường này, yêu và thương tha thiết các thầy cô, Mong các thầy cô yêu thương các em học sinh cũng như vậy. Dạy học thật tốt, nâng cao trí tuệ cho các em, giúp các em ra trường là có việc làm, vào được đại học, không em nào thất nghiệp, sống cù bơ, cù bất…cho dù hiện tại các thầy cô nhận lương thấp, thậm chí có tháng còn không có,  có người không có chỗ ở, không có phương tiện đi lại… nhưng chúng ta cố gắng khắc phục , khắc phục để hoàn thành nhiệm vụ . Các thầy, cô thấy tôi nói thế nào?

          Mấy thầy cô nhìn nhau rồi đồng thanh:

         - Tốt lắm!

          Tiếng “ Tốt lắm!”ở trường này , quen miệng ở chỗ nào người ta cũng nghe… Học sinh trốn  học, ra quán chơi trò chơi điện tử, gặp nhau cũng nói: “ Tốt lắm!”, giáo viên mượn giáo án của nhau, qua mặt hiệu trưởng, tự khen với nhau: “ Tốt lắm!”…

          …Hôm ấy!

           Thầy hiệu trưởng bất ngờ triệu tập hết tất cả giáo viên học sinh lại thông báo một tin khẩn:

            - Thầy thông báo cho các thầy cô và các em trong trường được biết, thầy vừa nhận được điện, cách đây một tiếng đồng hồ, đồng chí T…một nhà lãnh đạo lớn, một cựu học sinh cũ của trường, thường hay về thăm trường chúng ta ,cho những lời chỉ bảo quý báu,  mất đột ngột. Đây là tổn thất lớn không riêng cho tỉnh nhà mà cho cả nhà trường chúng ta - Ông hiệu trưởng quen miệng nói y như ông ấy về trường nói dạo nào - Các thầy cô và các em thấy thế nào ?

           Cả trường lại đồng thanh:

          - Tốt lắm!

 

 

                        CHẲNG BIẾT ĐÂU MÀ LẦN!

 

               Chuyện này xảy ra ở miền bắc từ hồi xa lắc, xa lơ, thời bao cấp nặng trước năm 1975.

           Hắn học ở Liên Xô (cũ) về, nên biết tiếng Nga,  được tổ chức phân công về một nông trường vùng trung du làm phiên dịch cho một nữ chuyên gia. Bà này không phải người Nga, nhưng biết tiếng Nga. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, bà chuyên gia có chửa, mà tác giả cái thai, không ai khác, chính hắn. Ông giám đốc gọi hắn vào phòng riêng, đập bàn:

        - Anh có biết làm như vậy là làm mất danh dự của tổ quốc không? Mất danh dự một người đảng viên không?

          Hắn mếu máo:

        - Thưa đồng chí…tôi biết chứ… nhưng đồng chí chuyên gia đó cứ yêu cầu…

        - Họ là người nước ngoài …mà yêu cầu à ! Anh nói vô lý lắm! – Ông giám đốc nhìn hắn căm giận.

          Hắn tránh ánh mắt đó, thẽ thọt giãi bày:

       - Buổi tối, không có đèn mà đồng chí chuyên gia…nói nhờ … gãi lưng…có mùi nước hoa…rồi…

        Ông giám đốc vội lấy tay bịt mồm hắn:

       - Không nói nữa…tôi cấm anh nói những điều này với ai …tuyệt đối bí mật… hiểu chưa…còn kỷ luật sắp tới đảng ủy nông trường đưa ra, anh nghe đây…

         Hắn bị khai trừ ra khỏi đảng, xuống đội sản xuất, làm nông trường viên, mọi tiêu chuẩn cán bộ bị cắt hết. Nghe vậy hắn cố đề đạt:

       - Tôi thấy xứng đáng nhận kỷ luật đó. Nhưng thưa đồng chí giám đốc… hay là…sắp tới nông trường có đợt tuyển quân vào nam chiến đấu, tôi sẽ xung phong …lập công chuộc tội.

         Ông giám đốc cười khẩy:

      - Anh đừng hy vọng chuyện đó! Quân đội nào chứa chấp những người như anh, một thanh niên hư hỏng. trụy lạc…

       Hắn đành phải nhận án kỷ luật. Quá đau đớn nhưng biết làm sao!

        Ở đội sản xuất, hắn xấu hổ, thui thủi làm một mình, không dám tâm sự cùng ai…

         Đột nhiên…Hắn được gọi về Hà Nội,  gặp Đại sứ quán nước nọ, rồi đi nước ngoài một cách rất vinh dự…

         Vì sao có chuyện lạ đó?

       … Nước của bà chuyên gia, không hiểu sao đàn bà rất khó chửa. Người đàn ông nước này chỉ lấy vợ khi biết chắc người mình lấy sẽ có con. Bà chuyên gia vác bụng chửa về với niềm hân hoan, hân hoan hơn là ông thủ tướng, bố của bà ta. Tỏ tấm lòng thịnh tình, ông thủ tướng nước đó muốn gặp và tận tay trao cho hắn một số món quà.

           Nhà nước mình lúc ấy đang cần viện trợ, nhất là lương thực, thực phẩm, nhân cơ hội này giao nhiệm vụ cho hắn sang bên ấy yêu cầu thủ tướng giúp Việt Nam nhiều hơn nữa, trên tinh thần “Quốc tê vô sản” thắm thiết y như hắn với bà chuyên gia kia…Ông thủ tướng nước ấy đáp ứng nhiệt tình…

           Về nước, hắn được khen thưởng, phục hồi đảng viên, lại lên chức vù vù…chức to hơn cả ông giám đốc nông trường.

           Sợ hãi lúc ấy là ông giám đốc nông trường. Nghe chuyện của hắn, da mặt tái dại, sợ vãi “mật xanh, mật vàng”, cứ nghĩ lần mắng hắn, mồ hôi trên mặt ông đổ giọt, người run lẩy bẩy…

          Chết ông giám đốc thật rồi! Hắn đi xe com măng ca (1) lên tìm gặp, lại gọi vào phòng riêng. Thôi! Đời ông “toi”, thế nào cũng nhận sự trả thù y như ngày trước ông gọi hắn vào phòng riêng để xỉa mắng. Thấy ông giám đốc đứng dáng không bình tĩnh, hắn thấy lạ:

         - Anh làm sao thế?

           Ông giám đốc hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh rồi nói:

         - Mong đồng chí bỏ qua chuyện hồi ấy…hồi ấy…tôi có chút bực… cũng vì nhiệm vụ …nhiệm vụ… chung…

          Hắn hiểu chuyện ,cười vỗ vai ông thân mật:

          - Anh hiểu nhầm rồi, em lên đây gặp anh… là để có lời cảm ơn…hồi ấy mà anh nghe em , cho em đi bộ đội rồi vào nam…thì coi như xong…làm sao em được như ngày nay…Em tặng anh gói quà…

         Ông giám đốc nhận gói quà mà ngỡ ngàng.

        Chẳng biết đâu mà lần!

      

        

  

      

    

              

    

          

          

      

        

 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 41

[Không rõ 18/01/2017 22:45 | by kytrung ]

 

Con chịu chú rồi! ( Ảnh minh họa)

 

                             QUÀ TẾT !

          Nét mặt ông căng thẳng, hết đi ra lại đi vào. Bà hỏi,  ông miễn cưỡng trả lòi:

            - Chuyện của tôi, bà đừng có xen vào.

         Nghe ông nói vậy, bà đi tìm con để hỏi:

             - Ba mày hôm nay thế nào ấy, hay là ở cơ quan có chuyện…cả ba và mày dấu tao…

        Con bà, được ông  bố trí làm phó văn phòng tỉnh, có dự cuộc họp cuối năm do ông chủ trì. Nghe bà hỏi vậy, nó giải thích:

           - Cũng không có chuyện gì, sáng nay ba có tổ chức một cuộc họp quán triệt tất cả các cơ quan không được mang quà đến chúc tết đến các đòng chí lãnh đạo. Ba cũng nói luôn…ai mang quà, hay phong bì như mọi năm đến chúc tết ba, ba sẽ kỷ luật. Ba sẽ nêu gương trước, lên chúc tết các ông lãnh đạo trung ương, sẽ không mang quà…!

         Bà nghe con nói vậy, cười:

          - Chuyện như vậy thì quá đơn giản, ông ấy cứ thực hiện cho tốt, nêu gương cho mọi người, hay là… – Bà nói nghi ngờ - … Trong thường vụ, có người muốn “hại” ba, nên ba con mới mới có thái độ như vậy…

          - Con nghĩ cũng chẳng phải. Thường vụ toàn người của ba, ba quát một tiếng, mấy ông ấy đã rúm ró, ai dám hại…Sau cuộc họp ba cũng không nói gì với con.

          - Lạ nhỉ ? – Bà lẩm bẩm…

        Buổi tối, trong phòng riêng, thấy ông nằm vắt tay lên trán, suy nghĩ, bà mới hỏi nhẹ:

-         Có chuyện gì, nói cho tôi biết ,đừng dấu…

         Ông vẫn im lặng, suy nghĩ có vẻ lung lắm. Bà giục:

          - Sao ông cứ im lặng thế ! Nói tôi nghe xem nào…

          Thở dài, rồi ông nói:

          - Mọi lần không sao, nay lại có chỉ thị cấm không mang qùa biếu tết. Tôi là bí thư tỉnh, mình có trách nhiệm quán triệt với cấp dưới…

          - Ông làm thế là rất đúng! Có điều gì mà áy náy…

          - Sao lại không áy náy. Quán triệt với anh em như vậy, nhưng tôi biết anh em vẫn mang quà đến…Chuyện là chuyện của mấy ông ở trung ương cơ! Không có quà mang lên, dứt khoát các ông ấy không chịu, rồi “trù úm”, “ đe dọa” …dễ mất chức…  Năm nay,  không thể không có, dù có “nghị quyết”, “quán triệt” cấm tặng quà …tôi suy nghĩ nát cả đầu, tặng kiểu gì các ông ấy nhận, lại không mang tiếng…

           Bà nghe ông nói vậy ,cười lớn.

-         Bà cười cái gì vậy?

         - Ông làm lãnh đạo tỉnh này bao nhiêu năm, mấy chuyện “lớn” làm êm ru, mà chuyện cỏn con này, ông lại phải nghĩ ngợi, gắt gỏng. Trong chuyện này, ông chỉ chạy ở phía sau tôi thôi…

         -…

         - Vợ các ông ấy với tôi là một, ông hiểu chưa! Các bà ấy cho tôi tài khoản…biếu ,tặng không gì hơn bằng tiền…Chuyện bé bằng móng tay mà ông  phải suy nghĩ. Nói thật với ông ! Tính toán như ông, người ta vẫn cho làm bí thư tinh ủy! Lạ thật đấy.

                                     ĐỢI !

                                             Tặng  thằng bạn rất thân…

         - Em sẽ đợi  anh, hôm nay, ngày mai và…cả đời…- Khi biết quyết định của anh, cô bé vừa khóc vừa nói,

           … Cô bé sống rất cô đơn, mẹ mất sớm, bố lấy vợ khác, không quan tâm đến em, người dì đối xử không tốt, nhưng cô bé vẫn cố tự lập, cố học hết phổ thông mong một ngày…có việc làm. Bây giờ  tốt nghiệp mười hai, thi đỗ vào một trường trung cấp…nhưng không đủ tiền nộp học…

        Anh tự tìm hiểu, gia cảnh cô bé đúng thế thật và anh âm thầm giúp đỡ, không cho vợ và các con biết. Mới đầu là học phí:

             - Số tiền chú đưa, con giữ lấy để nộp học phí. Sau này làm thêm có tiền, trả lại chú sau.

        Cô bé ngoan ngoãn ,gật đầu, học tập đạt kết quả khá, anh mãn nguyện,  Còn cô bé, mỗi lần gặp anh, nét mặt cô bé rất vui, ríu rít kể đủ thứ chuyện… Thâm tâm, anh tự hứa, giúp đỡ cô bé cho hết ba năm trung cấp, sau khi tốt nghiệp anh sẽ nhờ bạn  nhận vào làm…Đã mấy lần anh giục cô bé:

        - Tuổi con lớn rồi, thử xem có người con trai nào đấy phù hợp với mình…thì…biết đâu,. Chú đứng ra tổ chức đám cưới cho con…

        Cô bé im lặng, cúi đầu không nói.

        Đến hết năm thứ ba…

        Trong quán cà phê nhỏ, khuất… ngồi tâm sự, anh báo một tin cho cô bé biết:

         - Bạn của chú đồng ý nhận con, nghĩa là con tốt nghiệp có việc làm ngay… lúc đó chú rất vui. Con có vui không?

         Nét mặt cô bé không thể hiện mừng rỡ, mà ánh mắt rất buồn, nhìn xa xăm.

        - Thế con không mừng à! – Anh ngạc nhiên.

        - Thế …thế…con có việc làm ,chú với con có còn quan hệ như trước không?  – Cô bé hỏi.

         Anh nhìn cô bé thương cảm:

        - Vẫn thế chứ con, chỉ có điều…không như trước nữa. Con có việc làm, có người yêu…chú chỉ có thể…

          Cô bé nói không bình tĩnh:

        - Chú ác lắm… Chú không biết con yêu ai sao… Yêu người đó nhất trên đời… Cô bé nhìn anh rồi òa khóc.

          Thôi chết rồi! Cô bé yêu anh, thực ra anh cũng rất yêu cô bé, nhưng lý trí là một cái “barie” ngăn lại. Đã bao lần đèo cô bé, ngực cô bé gần như ép sát lưng , anh cố né. Mấy lần hơi thở cô bé thở phả sát má, anh lùi ra xa …không nên…không nên…Nhưng, hôm ấy trong quán cà phê…một phút anh mất tỉnh táo, thay đổi cách xưng hô… rồi lao vào như con thiêu thân…

          Chỉ một lần, tý nữa anh trả giá. Con anh sốt cao, đột ngột, anh không có nhà. Vợ ôm con thuê tắc xi đến bệnh viện, bị một chiếc xe tải tông trúng, may cả hai mẹ con không làm sao…Giá như anh và chiếc ô tô có ở nhà... Anh rất ân hận!

        Sau bao ngày suy nghĩ, anh quyết định ,không nói cho cô bé biết, tạm xa lánh một thời gian, đế giữa anh và cô bé đó, ít nhất cũng “loãng” đi tình cảm, “ phai dần” sự đợi mong…

         Một mình trong khách sạn, ở một thành phố miền trung, anh ngồi cô đơn trầm tư, nhìn biển qua cửa sổ.

        Ngoài kia sóng vỗ, cánh hải âu chao liệng dưới những đám mây xám xịt, trời lạnh, mưa lất phất, gió thổi nghiêng ngả những hàng cây phi lao… Một nỗi nhớ mênh mông cứ trào lên trong anh…

        Nhớ ai thế này! Chính anh cũng không giải thích nổi.

        Có tiếng gõ cửa.

        Anh giật mình…

                        LỆNH MIỆNG

Thân tặng  nhà báo Nguyễn Thông nhân đọc bài của anh trên Facebook

       - Cấm !

       - Cấm !

       - Cấm !

           … Dân nghe rất hoang mang.  

         Đầu tiên là mấy ông có xe máy. Khốn nạn! Đâu có phải ai cũng có tiền để đi tắc xi, ô tô buýt…mà ngày nào cũng đi như chở rau, chở heo, chở người…

         Tiếp đến mấy ông đạp xích lô. Khốn khổ! Nào có nhiều nhặn gì cho cam, mỗi lần chở khách, chở hàng …được tiền công có bao lăm , chỉ đủ sống trong ngày…Giờ lại cấm! Vừa méo mặt, vừa méo cả dạ dầy…

         Rồi đến người đi xe đạp. Khốn cùng thật rồi! Có cái xe đạp đi chở phế liệu, bao tải rách, nước ăn cho heo...cũng “cấm” vậy, chở bằng cái gì! Không lẽ đi bộ giữa chang chang nắng, không chết thì chỉ có ngáp…

       Thế là loạn cả thị xã nhỏ này, chỗ này người ta bàn tán, chỗ kia người ta chửi, có chỗ chuẩn bị băng rôn, khẩu hiệu để đi biểu tình…

        Tin đó đến tai chủ tịch thị xã, ông tức giận:

        - Ai ra lệnh “ cấm” kỳ quặc đó! – Ông điện xuống hỏi một chủ tịch Phường. vốn là tay chân thân cận.  

        Tay chủ tịch phường này trả lời:

        - Chính anh nói trong cuộc giao ban vừa rồi, chúng em cứ thế triển khai thôi!  

        - Tôi nói !!! – Ông ngạc nhiên.

        - Vâng chính anh, không phải riêng em, mà mấy anh chủ tịch phường ngồi cạnh cũng nghe vậy. Anh nói thế này: “…Thị xã chúng ta hiện không khí bị ô nhiễm nặng, do các phương tiện phóng nhanh…phóng nhanh vừa gây tai họa, vừa ô nhiễm…tôi yêu cầu các chủ tịch phường phải cấm…”  Em coi đó là chỉ thị của chủ tịch, về cơ sở  cho triển khai thôi…

        - Các anh triển khai thế nào mà để dân phản ứng?

        - Chúng em thực hiện nghiêm túc mà. Cái gì gây “ô nhiễm” là chúng em cấm. Xe máy phóng nhanh, tiếng máy , hơi xăng xả ra…ô nhiễm là đúng rồi. Còn mấy ông xích lô cũng phóng nhanh tranh giành khách, thậm chí còn chửi nhau,  gây mất trật tự  , đó cũng là một dạng “ ô nhiễm”. Còn mấy bà đi xe đạp có lúc lấn chiếm lòng đường , gặp dân phòng ,công an…vội phóng nhanh, cũng lại một dạng làm “ ô nhiễm”  hình ảnh văn minh của thị xã, đó là chưa kể ,cũng vì phóng nhanh lại đâm đầu vào xe máy, ô tô… “ ô nhiễm”  nặng hơn…

       - Giời ạ! Tại sao các anh lại triển khai một cách sai lầm như thế! Sửa sai ngay…

       - Là cho họ đi thỏa mái, miễn là thực hiện tốt luật giao thông, giữ văn minh đô thị… - Tay chủ tịch phường hỏi lại.

       - Đúng rồi! – Ông chủ tịch thị xã khẳng định.

       - Vừa ra lệnh “cấm” ,giờ chúng em lại “ thu hồi” lệnh đó, cho mọi phương tiện đi lại thỏa mái, dân sẽ chửi chúng em. Vậy thế này! Từ giờ trở đi, anh thôi đừng ra lệnh miệng, cứ rõ chữ ký, công văn, ngày, tháng, số… bọn em căn cứ vào đó thi hành. Hơn nữa, nếu người dân hỏi, em đưa văn bản có chữ ký của anh…thế là…

       Không đợi cho tay chủ tịch phường, vốn là một “ đệ” trung thành nói hết, ông quát lớn trong điện thoại:

       - Tôi không có ngu nhá! Tôi cứ ra “lệnh miệng” đó,  triển khai không đúng để dân chửi, các anh phải chịu trách nhiệm…cồn tôi, tôi cũng “chửi” các anh vì các anh …để dân “chửi”.                  

    

          

          

      

                                                                                                                                                                                                                

TRUYỆN CỰC NGẮN - 40

[Không rõ 15/01/2017 17:12 | by kytrung ]

 

Đời khốn nạn quá ! ( Ảnh minh họa)

 

TẼN TÒ !

 

 

        … Cạnh nhà nó có ông họa sỹ, người với ngợm trông phát sốt, tóc tai thì dài, quần áo lúc nào cũng dính sơn, bẩn thỉu, đã vậy, cách sinh hoạt của ông ấy không thể chấp nhận được. Cả ngày ngủ, tối lại thức, rất ngược đời…Góp ý ,ông nói: “ …Tôi là người phi tuyến, phi thời gian, phi tư tưởng…anh thông cảm, đừng góp ý…”. Ông họa sỹ sống như thế, rất lạ. Lạ thật!!! Nó nhớ đến lời của ông giáo viên ,trong lần đi dự lớp tập huấn “ Nâng cao cảnh giác cách mạng trong tình hình mới”, “…Tư tưởng, lập trường diễn biến của văn nghệ sỹ rất phức tạp, cần theo dõi, điều chỉnh, cập nhập từng ngày để có ứng phó thích hợp, nhất là trong thời kỳ này…Họ rất khôn khéo để thể hiện tiếng nói của mình, ví dụ như một bài văn, bài thơ, một bức tranh…Đòi hỏi chúng ta phải có mắt tinh tường, có những suy luận thật hợp lý…chỉ cho họ thấy những sai lầm, cần thiết phải theo dõi sát sao, báo cáo ở cấp cần thiết, có biện pháp giải quyết…”.

          Nó bắt đầu để ý nhiều đến ông họa sỹ “dở hơi” này. Dạo này  “ bố” vẽ nhiều tranh, ông ta  giải thích: “ Gần tết rồi, bọn tôi cần tiền, ai thuê cũng vẽ…” Nói thì thế, nhưng trông nhiều bức tranh rất bậy bạ. Một bức tranh tả một bà bụng chửa vượt mặt, đằng sau dắt lốc thốc mấy đứa trẻ mặc quần áo rách rưới... Hỏi, ông ấy trả lời: “ Bên Hội phụ nữ đặt tôi vẽ bức tranh nói lên tác hại của đẻ nhiều..”. Không ! Ông này lấy đây là cái “cớ” thôi! “ Bố”  có ẩn ý lên án chế độ chỉ toàn là người khổ, trẻ em bụng ỏng, đít teo…chứ phụ nữ có khổ mấy, cũng không có cái mặt nhăn nhó đến ghê thế! Lại một bức tranh khác, cảnh một xe tải to chở đầy gạch đỏ, đè nát hai người, một nam, một nữ cùng xe máy, hỏi ,ông họa sỹ trả lời: “ Tôi vẽ bức tranh này theo đơn đặt hàng của Ban an toàn giao thông thành phố.”. Qua mắt nó thế nào được, ám chỉ rõ ràng. Tại sao xe gây tai nạn không phải là tắc xi, xe buýt… mà xe tải chở “gạch đỏ”, có phải là bêu xấu chế độ ,bêu xấu đảng không ? Kinh hãi hơn là một bức tranh lớn, vẽ hai cánh tay bị xích giơ lên cao, như vậy có phải là muốn nói đến chế độ chúng ta toàn là xiềng xích, giam cầm không? Đã vậy còn viết dưới đó bốn câu thơ : “ Thân thể ở trong lao/ Tinh thần ở ngoài lao/ Muốn nên sự nghiệp lớn/ Tinh thần phải càng cao…”Thế có phải ông họa sỹ muốn động viên tinh thần của mấy đứa  đấu tranh đòi dân chủ đang bị giam  không?

         Nó vội đeo băng đỏ vào cánh tay, lấy một cái gậy cao su đi vào phòng vẽ của ông họa sỹ, thái độ rất nghênh ngang:

          - Ông đề bốn câu thơ này vào bức tranh có ý đồ gì!

            - Ồng có quyền gì mà hỏi tôi, nhưng…thôi , không chấp ông, tôi trả lời! bốn câu thơ này nói lên ý chí bất khuất…

            - Của ai…

            - Của ông Hồ đấy ! Hồi ông ấy bị tù ,viết như vậy!

            - Thế còn hai cánh tay bị xích giơ lên cao…không lẽ…

            - Cũng của ông Hồ nốt, ông ấy vẽ khi bị tù, trong quyển “Nhật ký trong tù”. Ông chưa đọc à! Mấy ông tuyên giáo đặt tôi vẽ bức tranh này, kỷ niệm ngày ra đời cuốn : “ Nhật ký trong tù” của ông Hồ. Còn gì phải giải thích thêm không?

          Nó tẽn tò, nhưng lại bực, giá như bức tranh đó, đặc biệt, bốn câu thơ ấy không phải của ông Hồ,  thì ông họa sỹ  này “chết”  với nó!

 

 

 

 HỒN QUÊ

 

       …

       - Trời ơi! Chỗ ấy tao nhớ rồi, tao với mày kéo rớ, hai thằng chọc nhau, tao tức, đẩy mày xuống nước. Tưởng mày biết bơi, ai dè…

        - Còn chỗ ni nữa, mày nhớ không ?

        - Chỗ này là chỗ nào hè ?

        - Chỗ tao với mày trốn khi ăn đào trộm khoai lang ở vườn bà Hai Lâu đó…Bị chó đuổi, hai thằng chạy thục mạng…mà tao vẫn giữ được củ khoai lang trong mồm…

        - Tao  nhớ rồi…nhớ rồi… giờ khác quá…

        - Khác chi mà khác… có chăng mấy câu sầu đông lớn hơn, cao hơn… đám dừa nước vẫn y nguyên …

       - Ờ …ờ…

       Hai ông vừa nhìn cảnh, vừa ôn kỷ niệm. những kỷ niệm gắn chặt với tuổi thơ, với tuổi thanh niên… và với cả những cuộc tình…

       - Còn chỗ này… ?

       - Trời ơi! – Ông thảnh thốt - Vẫn y nguyên… tối ấy …tao nhờ mày…gọi cô ấy ra cho tao gặp …

       - Tao đứng sau bụi cỏ lác để bảo vệ mày với cô ấy …cũng canh chừng…người lạ. Muỗi cắn sưng cả tay…mày sướng, tao khổ…

          … Cứ đến một địa điểm mới hai người như làm thức dậy với những hình ảnh của quá khứ, họ cố phủi hết lớp bụi dày của thời gian, làm sáng trong những kỷ niệm…

        - Mày nhớ chỗ này không ?

        - Sao tao không nhớ! Chính chỗ đó, tao với mày chia tay, mày nói : “ Mày nên đi, chứ ở lại…không có tương lai đâu, không biết chừng ! Đi đi…- Mày đưa cho tao hộp sữa, mấy cái bánh chưng…

        …Ông và bạn chơi thân từ nhỏ, biến thiên của chính trị, rồi chiến tranh, hai người hai ngả. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, bạn ông trong ban Quân quản, còn ông, một sỹ quan cấp tá của chế độ Việt Nam Cộng Hòa ,thuộc diện phải đi học tập cải tạo.  Gặp lại trong hoàn cảnh trớ trêu, cả hai đều buồn. Khi biết ông sẽ phải đi cải tạo dài hạn, bạn bí mật báo và giúp ông vượt biên… Dù biết rằng, nếu bị lộ, thì tính mạng bạn ông khó toàn…

         - Mà hồi ấy…sao mày lại bảo vệ tao! Một thằng sắp đi cải tạo vì tội “ bán nước” - Ông hỏi

          Bạn ông nói:

          - Ngày tao về, hỏi dân, ai cũng bảo mày là người tốt, chính mày giữ nhà thờ cho tao, chăm sóc ông già tao, khi  tao ở bắc…Một người như mày, tao biết ơn không hết…Mà thôi…năm sau…giữ sức khỏe về với tao…

          - Về thế nào được nữa, tao đang nói chuyện với mày ở bệnh viện. Nhờ Viber có hình mà tao với mày còn nhìn thấy nhau, còn thấy lại nơi “chôn rau, cắt rốn”. Ở Mỹ tuổi như tao, buồn lắm…nhớ quê lắm… nhớ bạn bè lắm…mà làm sao về được. Hơn tám mươi rồi…cả tao với mày…một thời…giá như đừng đánh nhau…để tao với mày ngồi hàn huyện, đến tận nơi hai thằng từng sống, chứ không phải xa nhau nửa vòng quả đất…giơ cái điện thoại lên để xem hình. Lúc tao chết, ai giơ điện thoại Viber có hình cho mày xem - Ông khóc.

 

 

 

 

 

 

 

NGƯỜI NỮ CA SỸ

 

 

          …Chị hát chưa bao giờ được hát. Chị có cảm giác, tối nay chị được trở lại với sân khấu thực sự, trở lại với những người nghe thực sự. Chị hát không biết mệt từ: “ Trường Sơn đông, Trường Sơn tây”, “Qua sông”, “ Xuân chiến khu”…người nghe vỗ tay liên tục, yêu cầu chị hát hết bài này đến bài khác, có người còn lên tặng hoa…

         Đúng rồi!  Tối nay, tại nhà hàng này, là tối của chị…

         Khi hát xong bài cuối cùng, chị sung sướng chạy vội vào cánh gà, òa khóc!

         Thế mà … có lúc chị tưởng tiếng hát của chị không có ai nghe! Cũng không ai nhớ đến những bài hát đó rồi…chỉ một buổi tối này, hát cho thật sướng, khán giả thật tuyệt, chị như quên tất cả những nhọc nhằn thường ngày, quên đi cả những nổi tủi hờn mà mình gặp phải …

         Phía xa trong bóng tối, có một người đàn ông nhìn chị, chùi vội nước mắt.

          … Ngày ấy anh và chị cùng trong đoàn văn công xung kích phục vụ các đơn vị chiến đấu phía trước. Bộ đội nghe chị hát, bao giờ cũng vỗ tay yêu cầu chị hát thêm…tên của chị, tiếng hát của chị được nhắc nhiều trên đài, báo chí, dọc dãy Trường Sơn…

         Hôm ấy đoàn văn công xung kích đang biểu diễn cho một đơn vị bộ đội bất ngờ bị trúng bom của máy bay Mỹ. Cảnh người chết, tiếng rên la của người bị thương, khói bom còn ám vào từng nét mặt...anh quá hoảng sợ, rủ chị trốn về lại hậu phương: “ Đi nữa, cả anh và em sẽ chết, nếu cứ như thế này!”, Chị cương quyết không chịu: “ Về người ta sẽ nói anh và em là hèn!”…Thâm tâm phục chị, nhưng anh vẫn trốn, một mình…

         Đất nước hòa bình, anh làm đủ thứ việc, lao vào kinh doanh…thành một doanh nghiệp thành đạt, giờ nghỉ hưu, nhường chuyện làm ăn cho các con. Bây giờ gần như không ai biết anh có một thời là diễn viên vì anh không muốn nhắc lại kỷ niệm đó. Dẫu thế, anh vẫn nghe thấy tiếng hát của chị trên đài, ti vi... Biết chị được nhà nước phong là  “ nghệ sỹ ưu tú”, anh mừng. Nhưng …một thời gian sau, anh cũng không thấy ai nhắc đến chị, trên ti vi họ cũng không phát những bài hát chị từng hát…

         Một tối…

         Anh vào nhà hàng của thằng bạn, trên sâu khấu nhỏ, họ giới thiệu chị ra hát, nói rõ đây là “ Nghệ sỹ ưu tú” từng biểu diễn trong chiến tranh, ở nước ngoài, cho các lãnh đạo nhà nước nghe… làm anh sững sờ. Sững sờ đau đớn hơn khi chị cất tiếng hát, hát lại những bài hát anh và chị từng hát trong đoàn văn công xung kích, tiếng la ó, trêu chọc của đám thanh niên đang ngồi ăn uống nhồm nhoàm  trong nhà hàng nổi lên:

         - Thôi, “ Mẹ” ơi! Về nhà ngủ với chồng cho con nhờ!

         - Già thế kia, giọng “cô” lại như giọng vịt đực, hát cái gì!

            Có thằng nói rất tục:

         - Vú dài đến rốn, còn ham hố…

         …Chị mới hát được nửa bài, trước những lời nói vô văn hóa, tiếng cười khả ố… không thể hát tiếp, chị chạy vào trong, nước mắt chảy dài...

         Anh hỏi thằng bạn: “ Sao mày lại mời chị ấy đến đây hát!” .Thằng bạn trả lời: “ Bà ấy sống rất khổ, nghệ sỹ ưu tú mà có ai quan tâm đâu! Tao thấy thương, mời đến hát…bà ấy vui lắm, vì lâu lắm rồi không được đứng trên sâu khấu.  Có ai ngờ…khán giả, nhất là bọn trẻ, chúng nó đâu có cần những bài hát ấy, và cả bà ấy nữa, có biểu diễn cũng không hợp…”.

          Con của anh cũng có một nhà hàng lớn. Anh nói với nó mời chị đến hát với tiền cát sê cao, điều quan trọng phải có khán giả. Anh nói với con, phục vụ người ăn miễn phí, tất cả những bài hát chị hát mọi người phải vỗ tay. Bàn nào vỗ tay to, lâu, nhiệt tình…được nhà hàng thưởng thêm một thùng bia…

        Và thực tế diễn ra đúng yêu cầu của anh…

          Thằng con, chủ nhà hàng chạy vào nói với anh:

         - Con đưa tiền cát sê mà bà ấy cương quyết không nhận!

         - Sao thế!

         - Bà ấy nói cảm ơn nhà hàng đã cho bà một tối hạnh phúc, bà không cần tiền bạc…

         “ Tính của chị ấy vẫn vậy! trọng danh dự” anh nghĩ thầm, thằng con anh nói tiếp:

         - Cũng chỉ một tối này thôi, con chiều bố!  Lần sau không mời bà ấy nữa đâu! Hát những bài hát ấy,  ai nghe, mà bà ấy xấu quá.. ai đến xem. !!!

 

 

 

 

   

         

 

          

 

 

 

 

 

 

     

 

 

       

 

                                                                                                                                                                                      

 

Phân trang 1/2 Trang đầu 1 2 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]