TRUYỆN CỰC NGẮN - 35

[Không rõ 30/12/2016 21:57 | by kytrung ]

 

Xã hội bao nhiêu "truyện cực ngắn"! Chúng cháu cười không hết  ( Ảnh minh họa)

 

                            NHỮNG BỨC ẢNH CƯỚI

 

 

Anh chị đang đắm chìm trong hạnh phúc, ngày mai là ngày đám cưới của hai người, mọi việc chuẩn bị xong. Còn chút thời gian thảnh thơi, anh chị muốn xem lại tập ảnh cưới, ôn những kỷ niệm ...
...Một bức ảnh chụp nửa thân, anh đang đưa tay cho chị kéo lên. Nhìn bức ảnh chị nói với anh:
- Sao anh lại muốn để bức ảnh này vào tập ảnh cưới. Bức ảnh này chụp cũng lâu rồi mà!
Anh ôm chị vào lòng, hôn lên trán, nói cảm động:
-Bức ảnh đó phải để vào tập ảnh cưới, em ạ! Lúc ấy thế nào nhỉ, nếu không có em , anh bi quan khủng khiếp. Chỉ nghĩ đến chết thôi...may có em bên cạnh, động viên, chia sẻ. Thế có phải là em kéo anh lên không? Anh nói với thằng bạn: “ Mày phải chụp thế nào mà nhìn thấy khuôn mắt cương nghị, chấp nhận của cô ấy...tao mới chịu”. Bức ảnh đó là anh ưng ý nhất.
- Em lại thích bức ảnh này! – Chị lấy bức ảnh chị đang cõng anh trên bãi biển, trong ảnh cả hai người cùng cười, phía xa là sóng biển, ánh nắng – Thường thì người con trai cõng người con gái, đúng không anh? Nhưng mình phải làm ngược lại ...mới vui! – Hôm đó thế nào anh nhỉ! – Anh bán được một bức tranh, khoe với em, với bạn : “ Thế là anh làm ra tiền rồi! Ra biển đi! “...Em đang mệt, nghe anh nói vậy, hết cả mệt, anh với em cùng bạn ra biển chụp bức ảnh này...em cõng anh! Đẹp anh nhỉ!
- Bức ảnh này cũng đẹp!- Anh chỉ vào một bức ảnh chụp anh đang đút cháo cho chị, ánh mắt anh nhìn chị chan chứa yêu thương – Em có nhớ bức ảnh này không?Anh và bạn anh đến thăm em, em ốm, xanh xao, anh thương quá, em cứ bảo anh về, anh không chịu. Rồi bạn anh mang cháo về, em cứ đòi để em tự làm, anh không cho. Anh đút cháo cho em ,em ăn ngon lành. Anh mừng vô cùng. Thằng bạn giơ máy ảnh ra chụp...
- Hôm ấy miệng em đắng lắm, không muốn ăn gì cả! Nhưng thấy anh vậy, em giả vờ ăn ngon miệng, nhưng thực ra là ...cố nuốt, cho anh vui – Chị cười.
- A! Hôm nay mới nói thật nhé! Phải phạt! Hôn đi – Anh nhắm mắt, chị hôn anh.
...
Ngày đám cưới của hai người có rất đông bạn bè gần, xa, họ hàng hai bên, lại có một số phóng viên báo chí nữa. Ai cũng háo hức đón chờ...
Và kìa, cô dâu chú rể đã đến. 
Chú rể trong bộ vét xanh nền nã, lịch thiệp, ngồi trên chiếc xe lăn, tươi cười chào mọi người. Còn cô dâu trong bộ áo cưới trắng lộng lẫy, tinh khiết nụ cười hạnh phúc viên mãn luôn nở trên môi, ở phía sau đẩy chiếc xe lăn... 
… Không may bị tai nạn, mất đôi chân, đã có lúc anh rất bi quan, buông xuôi tất cả, may có chị và...tình yêu của hai người.

 

 

                               NGƯỜI XỨNG ĐÁNG TRAO GIẢI

 

 

          Ông là chủ tịch tỉnh… nhưng cũng thích văn thơ. Nhân có cuộc họp xét trao giải thưởng của bên Hội nhà văn tỉnh…, ông xuống tham dự.
Mấy người trong cuộc họp chẳng nể ông, cãi nhau như mổ bò.Tay chủ tịch hội cầm một bản cáo dài hơn… tờ sớ, nói trịnh trọng:
- Tôi đã thức đủ ba mươi đêm trong tháng để chọn ra tập thơ “Đời còn Anh ” và tập truyện ngắn “ Em vẫn cô đơn” và bộ tiểu thuyết trường thiên “Đường dài ” để đề nghị được trao giải.
Tay chủ tịch hội chưa kịp dừng, một người đứng dậy, cố giữ giọng, mà vẫn không dấu sự tức giận:
- Tôi xin anh, một mình anh làm sao chọn được thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết mà trao giải. Anh lừa ai, chứ không lừa được chúng tôi. Tập truyện ngắn anh định trao giải là của cô bồ anh sáng tác, nội dung dở còn hơn cơm thiu. Tập thơ là của một tay doanh nghiệp hay cho anh tiền. Còn tập tiểu thuyết trường thiên “ đường dài”, anh tưởng chúng tôi không biết à! đấy là của con gái ông Phó chủ tịch tỉnh, đang học tổng hợp Văn, dự định viết… anh “nịnh” thối. Anh đề nghị trao giải những tác phẩm đó là anh “ bỉ” cả hội nhà văn tỉnh này. – Ông quay sang hỏi ông – Thưa ông chủ tịch tỉnh, tôi nói thế có đúng không?
Người vừa phát biểu là “ nhà văn lão thành có nhiều đóng góp nền văn học tỉnh”. 
Tay chủ tịch hội nhà văn tỉnh… nghe vậy, không hề tỏ ra tức giận, nói tự hào:
- Ông nên nhớ, tôi là Chủ tịch hội nhà văn của tỉnh… nhé. Là nhà văn…
-Thôi, tôi xin anh ! Là nhà văn, cái chính vẫn phải có tác phẩm. Vậy anh tự hào là Chủ tịch Hội nhà văn tỉnh…, anh nói thử coi, đã sáng tác được bao nhiêu tác phẩm?
- Tôi có tác phẩm chứ bộ! Không lẽ thống kê ra đây..
“ Nhà văn lão thành ” vẫn chưa chịu:
- Dào ôi! – “ Nhà văn lão thành ” sổ toẹt chẳng nể nang gì - Anh từng có tiếng nhờ người khác viết văn hộ, rồi đứng tên. Ai chả biết! 
Tay Chủ tịch hội nhà văn tỉnh… tức giận, phản bác: 
- Ông thì hơn ai! cả chục năm đến một dòng cũng không có. Ông đòi tài trợ thật nhiều tiền, như ông nói, kiểu lừa trẻ con: “…Tôi đang thai nghén một tác phẩm mà mười tám năm nữa sẽ ra đời, nội dung khái quát cả một thời đại, lưu danh muôn thủa.”.Thưa tôn ông đáng kính ! Bây giờ ông đã hơn bảy mươi tuổi, thở sắp hết hơi, thế ông định cho tác phẩm ấy xuất bản dưới “âm ty” à!
Mọi người ngồi nghe bật cười ầm ầm, nghiêng ngả,..
Họp hành ,bầu bán thế này, ông chán quá, bỏ về. 
…Ngồi trong phòng làm việc, thấy trên bàn có để một quyển sách mới được biếu, ông lật bìa bốn lên xem. Bìa bốn in chân dung một người ông thấy quen quen cùng mấy dòng chữ:“ Tác phẩm của anh viết rất chân phương, dễ đọc, dễ thuộc, nhất là đối với bà con nông dân. Chỉ bằng nhưng câu thơ, hò ,vè… bà con nông dân đem áp dụng ngay vào cuộc sống. kinh tế gia đình cải thiện rõ, đời sống ổn định, sức khoẻ nâng cao, sản lượng thực phẩm tăng không ngừng. Qua tác phẩm này bà con nông dân gọi anh “ Nhà thơ của Nhân Dân”.
Trời ơi! Đây là mới chính là tác giả cần trao giải, còn phải đi tìm ở đâu? Ông điện ngay cho tay chủ tịch hội nhà văn tỉnh…:
- Tôi đã đọc tác phẩm “ Bà con ơi! Muốn giàu không ? ” của tác giả Lò Văn Kho! Rất hay. Nên trao giải nhất!
- Dạ ! thưa anh…
- Thôi ! thôi, anh không phải nói nữa, tôi hiểu rồi – Trong đầu lại hiện lên cảnh “ bầu bán” ở hội nhà văn tỉnh… mà ông dự vừa rồi - Tôi quyết định, sẽ trao giải thưởng cho quyển sách này của tác giả Lò Văn Kho. Tôi quyết định!
- Dạ, anh quyết định như thế, em tin, mọi người sẽ nhất trí thôi ạ! Thế hóa ra lại tốt, khỏi phải cãi nhau.Ý kiến của anh rất sáng suốt. Em cảm ơn anh! –
Tay chủ tịch hội nhà văn tỉnh… xum xoe.
Thế là quyển sách phổ biến kỹ thuật nuôi heo tăng trọng " Bà con ơi! Muốn giàu không?” bằng thơ lục bát của kỹ sư Lò Văn Kho được giải nhất về giải thưởng văn học trong tỉnh…

 

 

                                       GIẢI ĐÁP PHẦN KẾT

 

 

…Một tờ báo lớn đăng truyện ngắn của hắn, truyện ngắn kể về một chuyên án, công an rất tài, cải trang, mật phục… quyết bắt bằng được một thằng trùm trộm tác oai, tác quái, đặc biệt thằng này toàn vào ăn trộm nhà cán bộ to, lấy đi rất nhiều vàng, đô la, tiền Việt Nam…Cuối cùng, công an cũng bắt được, trả lại sự yên bình cho xã hội…
Hắn nhận nhuận bút xong, không về nhà ,tạt vào một quán cà phê, tự thưởng thức để cảm nhận sự sung sướng…
Cách bàn hắn ngồi không xa, có ba thằng thanh niên dáng lam lũ, áo quần không lành lặn đang tranh luận, tranh luận vào hồi căng thẳng. Hắn tự nhiên chăm chú lăng nghe:
-…Theo tao, dứt khoát số vàng, đô la, tiền Việt
Nam đó sẽ xung vào công quỹ, như thế là hợp lý nhất!
- Mày nói ngu như c…!Công an phải phải được thưởng chứ, không có họ làm sao mà lấy được số vàng, đô la, tiền Việt
Nam kia!
- Không! Theo tao, số vàng, đô la, tiền Việt
Nam…đó, chưa sử dụng làm gì cả. Công an phải điều tra tiếp, vì sao, nhà ông to này lại có vàng, đô la, tiền Việt Nam nhiều đến thế! Bài báo ấy nói là bao nhiêu nhỉ! Hơn hai tỷ tiền Việt Nam, hai trăm ngàn đô la, năm chục lạng vàng…nhiều thế cơ mà! Cán bộ lương ba cọc ,ba đồng, tiền đâu? Phải điều tra chứ!…
À ! ba thằng này đang nói về truyện ngắn của hắn. Nhưng lạ, tại sao chúng nó không đọc hết phần kết câu chuyện, mà mà ngồi đây cãi nhau?
Cầm ly cà phê, hắn sang bàn ba thằng thanh niên nọ.
Biết hắn là tác giả truyện ngắn, mấy thằng thanh niên vui lắm, bắt tay hắn ,lắc lắc.
Một thằng nói:
- Truyện ngắn đó anh viết rất hay, ly kỳ ,hồi hộp…bọn em tranh nhau đọc… Chỉ tiếc là chỉ mới đọc được hai phần ba câu chuyện. Không biết khi công an bắt được số vàng, đô la , tiền Việt
Nam, do thằng ăn trộm, ăn trộm ở nhà ông cán bộ to đó, thì sẽ xử lý như thế nào?
- Thế các em không đọc hết câu chuyện đó sao?
- Không, bọn em không đọc được phần kết! Thế mới cãi nhau.
- Các em làm gì?
- Bọn em làm bốc vác ở chợ, một ngày may lắm kiếm được trăm ngàn, mà vật vã, có khi gãy cả xương, trẹo cả gân… Thế mà ông cán bộ to, không biết ông làm gì, mà lắm tiền thế. Để cho thằng ăn trộm vào lấy! Tiền ấy chỉ có tham ô thôi! Đúng không anh! – Nó lại giục hắn - Phần kết, anh kể số vàng, đô la, tiền Việt
Nam công an lấy được của thằng ăn trộm, sau đó họ làm gì?
Hắn cười:
- Các em không đọc phần kết, nên cãi nhau, nhưng toàn là ý kiến sai. Phần kết anh viết là số vàng, đô la, tiền Việt
Nam đó, công an lại trả lại cho ông cán bộ to ấy! Vì đó là tài sản của ông ấy mà. Ông nhận lại rất sung sướng và cảm ơn mấy anh công an đã bắt được tên trộm…
Mấy thằng thanh niên cùng “Ồ” lên. Một thằng nói, giọng chợ búa:
- Thế thì bắt thằng trộm làm đéo gì! Ông này cũng là đồ ăn cắp, hút máu mủ của nhân dân mới giàu thế chứ!
Không để ý đến sự phản ứng giận dữ của mấy thằng thanh niên khi biết phần kết câu chuyện. Hắn hỏi:
- Nhưng tại sao các em lại không đọc hết phần kết của câu chuyện, báo đăng đầy đủ cơ mà!
- Ối dào! Anh đăng truyện ngắn đó vào một tờ báo người ta toàn lấy gói hàng với chùi đít. Em vào nhà cầu trong chợ, thấy tờ báo người ta xé, chỉ còn một nửa truyện ngắn của anh, giắt trên cửa, em lấy xuống đọc, rồi mang đây, không có việc gì làm, gọi hai thằng này đến tranh cãi cho vui – Một thằng thanh niên nói với hắn….

 

 

 

 

 

 

 

 

     

    

    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

            Bài viết này, tôi không bình luận, vì bình luận là...thừa!

 

Mọi khuynh hướng chính trị của con người luôn chạy giữa hai cực Tả và Hữu. Xa nhất về phía Hữu là chủ nghĩa Phát xít, về phía Tả là chủ nghĩa Cộng sản.
 
Việc nhiều cuộc biểu tình dữ dội vẫn còn nổ ra ở Mỹ cả hơn ba tháng sau kết quả đắc cử của ông Donald Trump, một chính khách cánh hữu điển hình; hay nhiều xúc động quanh cái chết của ông Fidel Castro – nhân vật lịch sử đóng những cái đinh cuối lên quan tài của chủ nghĩa Cộng sản ảo tưởng - nói lên rằng sau 71 năm đoạn tuyệt chủ nghĩa Phát xít, dù đã chứng kiến bao tệ hại mà phe cực Tả gây ra, thời đại này vẫn còn nhiều trở ngại, chưa vượt được qua cơn mê, lú cánh Tả.
 
Cánh hữu nhìn thế giới là một thực thể đa dạng, không thể cào bằng. Các tế bào khác nhau, mỗi cá nhân đến các cộng đồng, quốc gia không đồng đều. Người Do thái chỉ chưa tới 0.02% nhân loại mà là chủ nhân ông của hơn 130 giải Nobel. Trung Hoa chiếm gần 20% dân số toàn cầu mà hôm nay thấy chỉ nổi tiếng về gia công hàng rẻ, hàng nhái, độc hại, trộm cắp sở hữu trí tuệ. Việt Nam gấp 3 lần về số dân mà lãnh thổ chỉ bằng 1/30 Canada….
 
Tư tưởng chính trị cánh Hữu là thuận theo qui luật đào thải tự nhiên. Mạnh được yếu thua. Muốn tồn tại phải mạnh, không trông chờ ỷ lại mà phải tự hành động mà vươn lên. Vì vậy cánh hữu thượng tôn sự phát triển. Vì phát triển, phải mở đường cho kẻ mạnh, tư nhân hoá, tự do cạnh tranh, giảm thuế, giảm sự quản lý điều tiết. Giàu niềm tin vào chính họ nên những người cánh hữu không thể hình tượng hoá quá đà lãnh tụ. Họ có khả năng tự lo tốt rồi nên vai trò của nhà nước trong mắt họ là phải tinh gọn.
 
Ông Donald Trump trong tư tưởng và thực tế cuộc đời là người cánh Hữu điển hình. Đi lên bằng chính mình. Tự thân vận động. Cả đời làm chủ. Tự thành, tự bại. Sự tự tin trong ông đến ngạo nghễ. Qua mặt, phỉ báng cả dàn nhân vật chính trị trụ cột của cả hai đảng Dân Chủ, Cộng Hoà. Lật tẩy giới truyền thông thiên Tả bố láo. Và hơn hết, không thèm hệ luỵ về tài chính vào ai trong suốt cuộc vận động tranh cử Tổng thống vừa qua. Còn gì hợp lý hơn khi một doanh nhân đại thành đạt thành người quản lý xưởng in tiền lớn nhất nhân loại- Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ? Chả lẽ những người chuyên nghề cạo giấy, hô hào xuông, hay cầm súng làm việc này tốt hơn chăng?
 
Vậy mà sự phản đối ông vẫn thật tưng bừng. Nhưng người Mỹ cánh hữu nhận thức quá rõ những gì ông nêu ra là đúng. Chính quyền cánh Tả Obama về đối ngoại sau cả 8 năm vẫn chỉ lái câu chuyện xoay trục Á Châu, TPP toàn… trên giấy. Trong thời đại mà người sản xuất thì ê hề, người mua mới là kẻ nắm quyền quyết định lại cứ để Thượng đế-người tiêu dùng Mỹ- thành con nợ lớn cho kẻ chuyên nghề gia công và gian lận. Bao cấp về an ninh, tài chính, quốc phòng, di dân, viện trợ cho hàng loạt nước mà vẫn bị chê bai và than phiền. Nước Mỹ, để tồn tại, không thể tiếp tục tự thắt cổ mình tiếp như vậy được. Cần phải đưa mọi sự trở lại cuộc chơi công bằng (fair play như lời Donald Trump). May mắn thay với cơ chế bầu cử đại cử tri đoàn, ông- người đại diện cho số ít- nhưng là số ít tỉnh táo và quyết liệt đã giành chiến thắng.
 
Đại diện tiêu biểu của cánh Tả là Karl Marx, người tin rằng các nhà triết học trước ông chỉ làm việc giải thích thế giới, còn ông đề ra cho mình việc cải tạo thế giới. Cưỡng lại qui luật đào thải tự nhiên, tìm kiếm giải pháp công bằng xã hội là xuất phát điểm của cánh Tả. Thượng tôn sự cào bằng nên lời giải về kinh tế của cánh Tả là quốc hữu hoá, độc quyền, tăng thuế người giàu để có nguồn tăng phúc lợi xã hội kéo theo sự cồng kềnh, bao biện của bộ máy nhà nước… Các chính phủ từ lâu đã quá rõ là càng giảm thuế, càng kích thích sự phát triển. Nhưng các chính phủ cánh tả không thể giảm thuế được vì họ luôn chi tiêu bạt mạng cho các chương trình xã hội khổng lồ khiến bộ máy nhà nước ngày càng phình to và không chóng thì chầy kinh tế quốc gia ngày càng lụn bại.
 
Phát triển là khát khao của kẻ mạnh, bình đẳng về cơ bản là mơ ước của kẻ yếu. Tạo hoá tạo ra một rừng kẻ yếu và chỉ vài kẻ mạnh. Thế giới gần 200 nước chỉ có một vài siêu cường, dăm bảy cường quốc. Rừng chỉ có vài cọp. Người giàu, tài giỏi ở bất kỳ quốc gia nào cũng không bao giờ là số đông.
 
Nhân loại ưu ái với cánh Tả một phần vì tính mị dân mà cánh này reo rắc, phần nữa vì phần lớn nhân loại vẫn còn nghèo đói, họ mong ước sự công bằng. Hãy nhìn Lênin, Mao, Hồ Chí Minh, Fidel … Họ luôn đi lên bằng số đông cùng hình ảnh một rừng quần chúng vây quanh. Nhưng khi ở trên đỉnh cao quyền lực thì ngay cả Tổng thống cánh Tả Pháp đương nhiệm Francois Hollande cũng chi cho việc sửa sang mái tóc của mình cả gần 60 ngàn Euro/ một năm từ công quĩ đang thâm hụt của nước Pháp.
 
Hãy nhìn vào kết quả của hành động. Cùng trong khoảng vài chục năm khi ông Fidel Castro và các đồng chí của ông cướp súng ở cửa hàng bán vũ khí ở Havana giành và giữ chính quyền trên nòng súng, đã đánh xập nền kinh tế Cuba- hòn ngọc Caribbean; còn ông Donald Trump kịp xây dựng đế chế giàu có và thành đạt của mình trên hàng loạt quốc gia.
 
Tuy nhiên vì ưu ái phát triển nên sự cầm quyền lâu dài của cánh Hữu sẽ tạo ra khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng. Sự phát triển nóng dễ dẫn đến mất cân đối và khủng hoảng.
 
Còn của cánh Tả sẽ tạo ra một lớp lãnh đạo hậu sinh ngày càng thua kém tiền bối và một dân chúng có sức sản xuất thấp, ỷ lại, ăn bám và sống mòn. CNXH chưa bao giờ sở hữu một sức sản xuất vượt trội CNTB cả. Bất kỳ chính phủ cánh tả hay thiên Tả nào lên cầm quyền ngay cả ở những nước tư bản phát triển như Canada hay Mỹ là các quỹ phúc lợi xã hội, số người nhận trợ cấp đều vụt tăng.
 
Cao nhất tư tưởng cánh Tả khuyến khích được tinh thần của một lực lượng tinh hoa tiến bộ trong xã hội mong muốn xây dựng xã hội công bằng nhằm giảm thiểu các xung đột. Tệ nhất là khơi dòng xúi dục bản năng thấp hèn vốn có của con người, muốn làm ít, hưởng nhiều, trông chờ xã hội làm cho mình hưởng.
 
Trong các xã hội mà cánh Tả thao túng nghịch lý lại xẩy ra. Hô hào bình đẳng khiến triệt tiêu sức sống, sức sáng tạo của từng cá nhân vô hình chung lại dồn hào quang vào xây dựng nên những đại lãnh tụ, những cá nhân vĩ đại. “Vĩ đại” cho cá nhân họ mà đại họa cho cả dân tộc khi bánh xe lịch sử bị kéo lùi.
 
Tả và hữu khác nhau như nước với lửa. Dù yếu tố địa chính trị của Việt Nam là tối quan trọng ở khu vực, khó có thể hình dung là Tổng thống mới đắc cử Mỹ sẽ hạ cố tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại phòng Bầu dục như người đương nhiệm. Hay ông Justin Trudeau Thủ tướng Canada ca ngợi ông Fidel làm dấy lên nhiều làn sóng chỉ trích và căm giận trên toàn Canada. Mang soi dưới lăng kính này đều có thể hiểu được. Dù hơn kém nhau nhiều về tầm vóc; nhưng về bản chất Obama, Trudeau, Fidel, Nguyễn Phú Trọng đều là chính trị gia cánh tả.
 
Việt Nam
 
Các nước có nền dân chủ phát triển già dặn khi các lực lượng chính trị cánh hữu và cánh tả tương quan lực lượng. Khi đó dù lực lượng nào cầm quyền cũng không thể quá cực đoan. Nhu cầu phát triển, thuộc tính của cánh hữu sẽ song hành cùng nhu cầu cân bằng ổn định, thuộc tính cánh tả. Ở nhiều xứ phát triển, trong nhiều cuộc tranh cử người dân còn thấy khó phân biệt sự khác nhau giữa cương lĩnh tranh cử của đảng cánh hữu và đảng cánh tả.
 
Lịch sử về tổng thể khá công bằng. Khi cánh Hữu tiến vào giai đoạn khốc liệt của tích luỹ tư bản thì phong trào vô sản cánh Tả bùng nổ. Khi các nước đế quốc lao vào cuộc tranh gìanh thuộc địa thì phong trào giải phóng dân tộc ra đời. Diều hâu có giá của diều hâu, bồ câu có giá của bồ câu!
 
Tấn đại bi kịch của Việt Nam mấy thế kỷ nay là dân tộc này sản sinh ra quá ít trí thức, chính trị gia cánh hữu sáng giá như Nguyễn Trường Tộ, Phan Chu Trinh, Ngô Đình Diệm, hay gần đây như Kim Ngọc, Võ Văn Kiệt nhưng lại quá dư thừa các chính trị gia, trí thức tả khuynh.
 
Với một dân chúng tuyệt đại đa số nghèo đói triền miên đâm ảo tưởng, viển vông khát khao chớp mắt thoát nghèo, cánh tả mị dân luôn dễ dàng giành chiến thắng. Và cái sau lại là hệ quả nối dài của cái trước. Cánh tả nắm quyền càng lâu dài thì khoảng cách tụt hậu so với khu vực và thế giới càng rộng.
 
Việt Nam Cộng Hoà đã không thể thắng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà khi lực lượng chính trị cánh hữu tại miền Bắc bị triệt tiêu tàn bạo tới tận gốc rễ (tư sản, địa chủ, quan chức chính quyền cũ, phú nông….) Cùng thời điểm đó lại có quá nhiều lực lượng chính trị cánh tả nằm vùng phá nát chính phủ cánh hữu Miền Nam.
 
Hơn Việt Nam, Trung Quốc có Đặng Tiểu Bình một chính khách hữu khuynh tiêu biểu nắm quyền dài hơi. Họ Đặng kịp cân đối lại hàng loạt chính sách quá Tả của Mao và dắt Trung Hoa theo con đường khuynh hữu: hiệu quả là thước đo năng lực (bắt được chuột) đẩy Trung Quốc cất cánh vài thập niên nay.
 
Sao một đảng cầm quyền bê bết về tư cách và năng lực như ĐCSVN còn chưa phân liệt, tan rã hay thay thế? Câu trả lời là lực lượng chính trị khuynh hữu tại Việt Nam chưa lên đến vị thế cần có. Vậy tương lai nào cho Việt nam?
 
Khả năng cao là Việt Nam sớm bước vào nền độc tài quân sự hay cảnh sát trị- giải pháp cực hữu tệ hại. Con đường gấp gáp nhất của một dân tộc quá mệt mỏi, muốn bứt phá khỏi sự khuynh loát cực Tả nhiều thập kỷ nay.
 
Khả năng khác là những chính khách huynh hữu trong ĐCSVN sẽ dần đảm nhiệm những vị trí đáng kể thì bài toán Việt Nam có thể có lời giải trong ôn hoà. Đảng cầm quyền dù thiên Tả nhưng có một chính phủ thiên Hữu là lối thoát khả dĩ cho cả dân tộc cũng như cho đảng. Một Tổng bí thư hay Chủ tịch nước tả khuynh nhưng một chính phủ hữu khuynh cùng nhiều tiếng nói của trí thức cánh hữu trong Quốc Hội sẽ cân bằng lệch lạc, dù chậm, trong quản trị và thúc đẩy phát triển.
 
Cái thế của Việt Nam hôm nay- cạn tiền và trên đường vỡ nợ- đã khiến những cái đầu tả khuynh xơ cứng nhất phải tính tới những giải pháp hữu khuynh trong điều hành như thắt chặt chi tiêu; giảm ôm đồm của nhà nước trong bao cấp các tỉnh thành và hội đoàn, thận trọng, hiệu quả trong đầu tư công, giảm bội chi ngân sách, kiến tạo phát triển, pháp quyền…
 
Tâm lý xã hội Việt hôm nay đang dần chín cho một khuynh hướng thiên hữu. Chẳng phải mô hình chính trị Mỹ, lối sống Mỹ đang là cái được ưa chuộng nhất tại Việt Nam hôm nay? Vì sao các phong trào đòi dân chủ, nhân quyền, tư do, dân oan, xây dựng xã hội dân sự… cứ mãi èo uột, không tạo được sức hút với đông đảo dân chúng Việt Nam? Vì về thực chất các phong trào này một lần nữa lại là các phong trào cánh Tả khi nó đều lên tiếng đòi hỏi sự công bằng. Người Việt, sau nhiều thế hệ mệt mỏi, bội thực Tả khuynh, một cách bản năng, đã dị ứng tổng thể với tất cả các phong trào cánh Tả nói chung. Quay lưng và ngao ngán cái ổn định trong nghèo đói mà cánh Tả dụ dỗ lâu nay. Khát khao thịnh vượng và phát triển, cái luôn nằm ngoài tầm tay cánh Tả.
 
Khi một dân chúng phần lớn không còn niềm tin vào bất kỳ ai ngoài chính họ thì chính là thời điểm của một khuynh hướng chính trị cánh hữu lên ngôi. Cánh hữu trung thành ở ngay những nước tư bản phát triển như Canada và Mỹ là lực lượng tài phiệt, tư pháp, quân đội, cảnh sát, doanh nhân lớn, nhỏ và nông dân. Tất cả những tầng lớp này đều có điểm chung là những người tin vào bản năng, vào sức mình là chính. Hãy nhìn hiện tượng Đoàn Văn Vương. Người nông dân đó chính là một biểu tượng cánh hữu điển hình. Tin vào khả năng mình, dám khai khẩn, cải tạo thiên nhiên, làm giàu cho bản thân và gia đình. Mất niềm tin, chiến đấu chống lại chính quyền thối nát, tham nhũng. Ra tù lại đứng dậy, tiếp tục vùng vẫy và thành công. Cái đáng lưu ý hơn nữa là chưa một vụ mất đất, dân oan, bất đồng chính kiến nào chấn động đến cấp cao nhất của chính quyền như thế khi Thủ tướng, các Thứ, Bộ trưởng công khai vào cuộc. Kẻ cầm quyền quá hiểu sự lay động lòng dân của các biểu tượng cánh hữu đang lên.
 
Không chỉ ở Mỹ, với Việt nam hôm nay người đắc cử vẫn phải là Donald Trump.
 
Hoạ ở chỗ Việt Nam đang không có nổi cả Hillary, nói gì tới Trump!
 
Argentina Dec/2017
 

Ngòi bút tự do

------------------

nguon: TTHN

TRUYỆN CỰC NGẮN - 34

[Không rõ 26/12/2016 19:30 | by kytrung ]

 

Mẹ kể con nghe "truyện cực ngắn" nhé! ( Ảnh minh họa)

 

CHÚ GÀ TRỐNG CHOAI

 

( Truyện dành cho thiếu nhi, nhân năm con gà)

 

        Trong một khu rừng…

         Ông mặt trời chơi thân với bác gà trống cộ. Chơi thân đến độ thành lệ, mỗi buổi sáng, bác gà trống cộ thức dậy, nhảy lên một mô đất cao, cất tiếng gáy: “ Ò..ó…o” thế là bác mặt trời đang ngủ say, nghe thấy tiếng gáy, liền vươn vai tỉnh giấc,vọt lên cao tỏa ánh sáng đến muôn loài…

         Chú gà trống choai, mỗi buổi sáng, nhìn thấy bác gà trống cộ cất tiếng gáy oai hùng như thế rất phục và muốn học theo. Bác gà trống thức dậy, nó cũng thức dậy, bác cất tiếng gáy gọi ông mặt trời, nó cũng gáy theo…Than ôi! Tiếng gáy của nó nghe buồn cười lắm, cứ nghèn nghẹn trong họng, không vang…Nó bực mình, tập gáy cả ngày. Thấy vậy muôn thú trong rừng, nhất là đám gà con cười, trêu chọc nó:

        - Tập gáy thế, choai ơi! Chỉ gọi được kiến thôi.

        - Tập gáy thế này! May ra …mười năm nữa choai mới gáy to bằng bác gà trống cộ.

        - Hăng nhỉ! Nhưng gáy như thế liệu ông mặt  trời có nghe thấy không?

         Những sự trêu chọc đó, bỏ ra ngoài tai, gà tróng choai vẫn cố gắng tập. Sự chịu khó của gà trống choai được bác gà trống cộ khen:

        - Được đấy con! Cố lên , một ngày nào đó, con sẽ gáy to được như bác!

          Nghe vậy, gà trống choai vui lắm, càng hăng say tập gáy.

          Một ngày nọ…

           Đến giờ gọi ông mặt trời dậy, muôn thú trong rừng chờ đợi tiếng gáy của bác già trống cộ. Chờ mãi…chờ mãi… không thấy tiếng gáy của bác gà trống cộ. Không có tiếng gáy của bác gà trống cộ, khu rừng vẫn tối đen, muôn thú sợ hãi, đám gà trống con táo tác. Gà trống choai thấy thế ,vội chạy đên nhà của bác gà trống cộ. Bác gà trống cộ thấy gà trống choai đến, nói mệt nhọc:

        - Gà trống choai đấy à…bác bị đau họng từ tối hôm qua…không gọi ông mặt trời được…Bác không gọi, ông mặt trời vẫn ngủ…Cháu giúp bác, ra mô đất cao kia, gọi ông mặt trời đi…bác tin ở cháu…

          Gà trống choai chạy đến mô đất, đúng vị trí của bác gà trống cộ, sáng sáng gáy gọi ông mặt trời, rướn cao cổ, cất tiếng gáy:

        - Ò…ó …o ! Ông mặt trời ơi! Dậy đi…dậy đi…ò …ó …o…

         Tiếng gáy của nó nhỏ quá, không vang…ông mặt trời vẫn chưa nghe thấy… vẫn ngủ say sưa… khu rừng vẫn tối đen…

          Gà trông choai cố một lần nữa:

       - Ông mặt trời ơi, dậy đi! Ò…ó…o…

    Muôn thú đứng bên dưới nhìn gà trống choai, rồi nhìn ra xung quanh đều lo sợ. Ông mặt trời không thức dậy, không có ánh sáng, làm sao chúng đi tìm thức ăn… Hiểu điều đó nhưng gà trống choai mệt quá rồi! Không lẽ…  Nhớ lời bác gà trống cộ: “ bác tin ở cháu!”,  nó lấy sức, rướn cổ, tiếng gáy như tiếng gáy lần cuối cùng:

      - Ò…ó…o…ông mặt trời ơi! Dậy đi…ông mặt trời …dậy đi…ò …ó …o…

       Gáy xong, gà trống choai gục xuống, rũ rượi…

      Ông mặt trời tỉnh giấc, ngơ ngác : “ Sao hôm nay tiếng gà gáy lạ thế nhỉ!”. Ông giật mình: “ Thôi chết! Đến giờ minh tỏa ánh sáng xuống muôn loài rồi mà! Hôm nay ngủ say quá!”. Ông vội vàng vọt lên cao, tỏa ánh sáng xuống vạn vật, muôn loài…

        Cả khu rừng lại sáng bừng, muôn thú reo hò, mừng rõ… Chúng chạy đến mô đất cao. Tất cả muốn cảm ơn việc làm của gà trống choai…

      Nhưng gà trống choai không còn sống để cất tiếng gáy…

      Từ đó…các em biết không? Học gà trống choai, mỗi buổi sáng có hàng vạn con gà trống tự động gọi ông mặt trời…tiếng vang khắp xóm làng…

      Còn ông mặt trời, cũng từ phút ấy, cảm phục sự hy sinh của gà trống choai,  không cần đợi tiếng gà gáy, cứ đúng giờ, ông lại vọt lên cao tỏa ánh sáng xuống mặt đất, muôn loài…

 

 

 

 “ NHẠC SỸ NGUYỄN TRỌNG TẠO”

 

 

... Ông chuyên viên chính phủ tuổi đã lớn, nét mặt từng trải, tóc búi gọn sau gáy, sau khi hứa giúp huyện… một dự án làm thủy điện lớn mà huyện không phải lo vốn, ông được huyện... tặng một phong bì tiền và mời ra nhà hàng…
Trong bữa cơm thịnh soạn lãnh đạo huyện...đãi ông chuyên viên chính phủ già, ông chuyên viên già vẫn tiếp tục nói nhiều điểm có lợi về làm thủy điện, giọng hùng hồn, lôi cuốn…Thì ông chủ tịch huyện... dẫn một người vào ,giới thiệu:
- Xin giới thiệu với tất cả các đồng chí ngồi đây! Nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo nhân chuyến công tác, ghé qua huyện nhà,vào thăm chúng ta. Đề nghị chúng ta hoan hô…
Ông chuyên viên già giật mình, nhìn kỹ…rồi đứng dậy ,chạy tới ôm hôn nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo. Ông hồ hởi giới thiệu với mọi người:
- Thật quá kỳ lạ lại gặp nhau ở đây! Tôi với nhạc sỹ là chỗ thân tình, cùng quê, biết nhau lâu, chung một nỗi niềm, vì dân mà phục vụ…- Ông lại ôm hôn nhạc sỹ một lần nữa, nét mặt nhạc sỹ ngượng nghịu, cảm động. Rồi ông chuyên viên già nói tiếp – Nhạc sỹ rất nghèo, ở đây chúng ta là người nhà, nên tôi nói thật. Chúng ta nên nuôi nhạc sỹ vài tháng, cho nhạc sỹ thâm nhập thực tế, huyện ta sẽ có bài hát rất hay, gấp mấy lần bài “ Giải phóng miền nam” mà nhạc sỹ sáng tác trước đây…
Mọi người hoan hộ, biểu lộ sự đồng tình…
Rồi đến lượt nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo phát biểu. Nhân đi qua đây, thấy đây là một vùng đất giàu tiềm năng, nhạc sỹ sẽ sáng tác cho huyện một bài hát tầm “khu vực”, rồi sẽ mở lớp đào tạo nhạc sỹ trẻ, lớn hơn nữa nhạc sỹ sẽ trụ lâu dài coi đây là quê hương thứ hai, xây dựng một phong trào văn nghệ hơn hẳn mấy thành phố lớn…
Mấy người ngồi quanh bàn sướng quá lại vỗ tay… 
…Tối đó ông chuyên viên già và nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo được bố trí ở chung phòng trong nhà khách : “ Để hai đồng chí hàn huyên, chứ trình độ chúng tôi, nói thật, không dám hầu chuyện…”. Ông chủ tịch huyện khiêm tốn.
Cửa phong vừa khép lại, cài chốt thật chặt, ông chuyên viên già vỗ vai nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo:
- Khá khen cho anh! Trông anh cũng hao hao giống nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo đấy! Bắt chước khá giống…từ giọng nói, dáng đi…nhưng chưa được! Anh có biết vì sao tôi biết anh không phải là nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo không? Anh chỉ hao hao giống, chứ không thể giống nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo thật. Tôi thấy nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo liên tục trên ti vi, ông ấy đẹp trai hơn, cười tươi hơn , nói hay hơn…May ở đây người ta ít xem ti vi, lại toàn người dân tộc, nên không biết. Đặc biệt, tôi biết, nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo đi đâu cũng có nhiều người vây quanh, nhất là chị em. Chứ đâu như anh, “ nhạc sỹ nổi tiếng” lại đi thui thủi một mình… còn một chuyện nữa, các ông ấy không để ý, bài hát “ Giải phóng miền nam” đâu phải của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo, anh cũng gật gù. Anh biết nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo có những bài hát nào, chị em cả nước Việt
Nam hay hát không ?
- Quả thật, tôi chỉ biết mỗi bài “ Làng quan hộ quê tôi” mà vợ tôi hay hát – Bây giờ tay đóng giả “ Nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo” mới dám nói thật.
- Thế mà anh đòi là “nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo”!!! Đây này, ông chuyên viên già ngửa mặt, cất giọng ồ ồ : - Ôi con sông quê…con sông quê…
- Nhưng sao…khi anh giới thiệu tôi là tác giả bài “Giải phóng miền nam” tất cả mấy ông lãnh đạo đều vỗ tay?
- Vì họ dốt, nên anh mới lừa được người ta…
- Anh cũng chẳng hơn gì tôi. Cũng là đồ lừa đảo…Anh tưởng tôi không biết à! – Tay đóng giả “ Nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo” vặc lại- Ở đoàn kịch “ Hoa Bướm” anh toàn đóng vai… lãnh tụ, anh hùng…tôi xem anh diễn mấy lần rồi. Hết thời, anh về mấy huyện miền núi, lợi dụng sự dốt nát, cả tin của mấy ông lãnh đạo huyện, đóng giả chuyên viên chính phủ để kiếm tiền…Lúc vào nhà hàng, tôi nhận ra anh ngay…nhưng không thèm nói. Lũ chúng mình cùng một giuộc cả!

 

    

 

 

 

 

             

      

 

 

 

 

 

            

 

      

                                                                                                        

 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 33

[Không rõ 23/12/2016 14:45 | by kytrung ]

 

Chú viết nữa nhé ! ( Anh minh họa)

 

 

EM ĐỪNG ĐI !

           ….Nó có đủ ưu thế,  xe SH ngoại gần hai trăm triệu, đồng hồ đắt tiền, dây chuyền vàng to như dây xích khóa cổng, quần áo hàng hiệu…cộng thêm tài ăn nói, dáng, nụ cười…Nên nó nghĩ, “yêu” là chuyện nhỏ.

            Ấy vậy, nó gặp em, một đối thủ đáng gờm!Đã có lúc tưởng thất bại, vì em rất đoan trang. Đúng giờ em đứng chờ ở cổng trường, chỉ bác thường trực đang cúi mặt rít thuốc lào: “ Bác ấy trông thế chứ rất nghiêm. Bác biết em, buộc phải đi đúng giờ, về đúng giờ. Không được dẫn bạn trai vào ký túc xá.”. Uống cà phê  em không cho nó động chân, động tay. Xem phim , định choàng tay qua vai em, em gỡ nhẹ tay nó ra, nói nhỏ: “ Đừng anh!Nên nghiêm túc chỗ đông người,  xem phim đi!”…

          Thế là, nó …yêu em đến cuồng dại! Nhìn kìa, mắt em chớp chớp, ngây thơ khi nhìn thấy tia nắng dẹp rọi qua cành lá. Nghe một chuyện vui, em cười, tiếng cười  hồn nhiên, trong vắt, đẹp đến mê hồn .Em thích giọng hát của nó : “… Anh hát ,nhất là đoạn… “..em đừng đi…em đừng đi…” thực sự làm em xao xuyến đấy. Anh hát hay quá đi… có Trọng Tấn ngồi đây, nhất định anh ấy sẽ kết nghĩa anh em với anh…”. May là ở trong phòng caraoke, đèn nhấp nháy, nên em không thấy mũi nó phập phồng…

       Với em, nó nghĩ rồi, cần phải đi đến đoạn kết, tuần tới về thăm gia đình em, tuần tiếp theo dẫn về nhà giới thiệu với bố mẹ,,,

        - Anh cùng em đến dự đám cưới của bạn em, được không! – Em nói.

        - Được em ạ! Chuyện đơn giản.

        - Anh ăn mặc thật lịch sự nhé, để em tự hào với bạn em– Em dặn nó.

       Tối ấy, nó và em, ăn mặc lịch sự, em tô điểm phấn son trông đẹp lộng lẫy. Hai người gửi xe xong, đi vào hôn trường. Nó lấy ví, rút ra tờ năm trăm ngàn, cố lộ cho em thấy, trong ví còn một tập tiền có mệnh giá cũng như thế. Em lấy một phong bì trong trong túi xách nhỏ em đang đeo, góp ý với nó:

      - Anh đưa tờ năm trăm ngàn ấy cho vào phong bì, đề tên anh và em. Thế mới lịch sự !

       Em quả là người chu đáo, em còn nói:

      - Anh đưa ví tiền ,chìa khóa xe cho em giữ, chỗ đông người thế này…nên cẩn thận. Lúc về em đưa lại cho anh!

      Nhìn ánh mắt thân thương của em, nó như thấy bay bổng, hạnh phúc chói lòa, em là người yêu tuyệt vời!

        Nó và em chào cô dâu, chú rể, đại diện hai họ,  về lại chỗ ngồi, em nói:

      - Em ghi tên anh và bài hát rồi đấy. Khi MC giới thiệu, anh nhớ hát bài  mà anh hay hát… “ …Em đừng đi… xin em đừng đi…”. Bài hát ấy, anh hát rất hay!

    … Khi MC giới thiệu nó lên hát, nó lên một cách tự tin. Nó sẽ hát, không phải cho đám cưới này mà cho em.  Em chọn nó, một người yêu lý tưởng, đa tài! Không thể kiếm được người thứ hai.

      …Nó hát xong, tiếng vỗ tay bên dưới rất to, rất dài. Nó về lại chỗ ngồi. ngạc nhiên không thấy em, nó hỏi người bên cạnh. Họ nói, cô ấy xin lỗi, rồi đi ra ngoài… chắc đi…Nó ngồi chờ…sốt ruột…rồi đi ra ngoài tìm. Không thấy em! Nó hỏi cô dâu, chú rể. Cô dâu tưởng em là khách chú rể, chú rể tưởng là khách cô dâu! Ơ, thế là…! Nó vội thuê tắc xi chạy về trường của em, hỏi bác thường trực. Bác thường trực trả lời: “ …Trường này đông sinh viên lắm ,tôi không biết cô ấy có phải sinh viên không? Nhưng cứ thấy hôm nay hẹn cậu trước cổng trường, ngày mai cũng trước cổng trường, cô ấy lại hẹn anh khác…”. Nói xong ông ấy rít thước lào rồi nói “ Hay là anh vào khu ký túc xá tìm xem có cô ấy không?”.

        …Thế mà em dám bảo với nó là : “ Bác trông thế chứ rất nghiêm…không được dẫn bạn trai vào khu ký túc xá…”. “ mình bị lừa rồi…em lấy cả xe máy, cả ví tiền…tìm em ở mô…” – Nó nghĩ.

         Đau hơn hoạn, không lẽ bây giờ lại hát: “ … Em đừng đi…xin em đừng đi!”.

                                 90) HÒN LONG ĐẤT

         Cái hồi xa lơ, xa lắc, nếu ai đó chỉ động vào một viên sỏi của hòn Long Đất thì không vỡ đầu, cũng sứt mõm…vì sự linh thiêng, tự hào còn bây giờ…

       Ông Cả đang chủ trì buổi họp bảo tồn di sản văn hóa, thì có điện báo: “ Ông về ngay, dân muốn xử lý hòn Long Đất”

       Ông đánh xe vể gấp gáp,  vội họp toàn bộ dân làng lại, nói giọng năn nỉ:

         -  Thưa bà con, hòn Long Đất biểu tượng của cả làng, rộng ra cả xã, rộng nữa cả huyện rồi cả tỉnh, cả nước…Người ta nhìn vào hòn Long Đất mới hiểu rằng,đất này là đất sinh ra linh kiệt, đất này sinh ra toàn những người anh hùng… theo ý bà con …

         Ông chưa kịp nói hết, bên dưới ồn ào:

       -  Biết linh thiêng mà lạy, quỳ, vái…chẳng thấy đẻ ra tiền bạc gì cả, cả làng kiệt rồi, lấy cái gì ăn bây giờ!

       - Nói hòn Long Đất “Linh kiệt”, thực ra cũng chỉ là núi đá… trèo qua đấy mới đi được ra bên ngoài, khổ quá. Không lẽ phải phá!

       - Ông nói thì hay, nhưng để Long Đất đấy, ngáng trở tùm lum, không đi đứng được, bực bỏ mẹ!

       -…

       …Không thuyết phục được dân làng, ông rất lo, nếu hòn Long Đất mất còn gì khoe với thiên hạ… thì vừa may ông gặp được một tay tư bản nước ngoài, chuyên xây khách sạn để làm du lịch. Nó đến gặp ông, hiến ngay một kế…

          Nó nói, ông suy nghĩ…rồi quyết định…tập hợp bà con lại, trình bày:

        - Thế này bà con ạ! Ông tư bản này nói với tôi, ông ấy sẽ phá bỏ hòn Long Đất. – Nghe ông Cả nói vậy, mọi người như không tin… -   Nhưng…- Giọng ông trở nên quan trọng – Ông ấy sẽ xây dựng ngay trên mảnh đất đó một khách sạn đúng hình hòn Long Đất. khác chăng, vẫn là hòn Long Đất , vẫn có điện thờ , nhưng bên trong có phòng ốc cho khách ở, những hang động vẫn y như vậy, cũng khác chăng , thành  chỗ  để liên hoan , hội họp, cho thuê …có tiền… quan trọng nữa, tất cả con em của bà con  sẽ được tuyển vào làm nhân viên của khách sạn “ Hòn Long Đất”…Trên thực tế, chúng ta vẫn có hòn Long Đất thờ cúng, đi liền là con em có việc làm…Bà con thấy tôi nói có đúng không?

            …Mọi người thấy có lý.

                Khách sạn “ Hòn Long Đất” mọc lên thế chỗ hòn Long Đất xưa kia, thậm chí còn đẹp hơn, giống hơn. Nhưng bên trong, thật vui, thanh niên tha hồ nhảy nhót, gái gú, ăn chơi, khách đề đóm, có chỗ trốn vợ, trốn chồng, cặp bồ, loạn sạ ngầu…dân tha hồ làm tiền.

             Còn một điều nữa, ông Cả Lý không nói ra, để lại quả, do sự thuyết phục được bà con cho xây khách sạn “Hòn Long Đất”, tay tư bản “hoa hồng” cho ông một số tiền cực lớn, lại còn khen: “ Không có ông, làm sao chúng tôi phá được hòn Long Đất nhanh thế !”.

             Còn dân, họ cũng nói, không có “ hòn Long Đất” làm sao chúng tôi sướng thế này.

             Hằng năm đến ngày lễ, họ tổ chức thờ cúng… “ Hòn Long Đất!” rất to!

                       KHÔNG CÓ ĐĨ

         … Trước khi kiểm tra khu phố do nó quản lý, để xác định lần cuối, có được là “  Khu phố văn hóa” hay không? Chủ tịch Phường dặn đi, dặn lại:

          - Tôi nói với đồng chí rồi đấy! rác có thể có, vẽ bậy có thể có, thậm chí…đánh nhau cũng có thể có, nhưng tuyệt đối không có đĩ! Vì rác, vẽ bậy, đánh nhau…dẹp được ngay, chứ nếu có đĩ, không dẹp được! Dẹp chỗ này , nó đi chỗ khác, dẹp ban đêm, xuất hiện ban ngày…. Hơn nữa, có đĩ, dễ làm tha hóa cán bộ, phá vỡ hạnh phúc gia đình…đó mới là yếu tố quan trọng – Giọng ông nghiêm trang, nốt ruồi cạnh lỗ mũi nhảy lên, nhảy xuống.

           Nghe lời huấn thị của Chủ tịch Phường, nó gật đầu:

          - Anh yên tâm, ngày mai đoàn kiểm tra xuống khu phố của tôi, tuyệt đối không có đĩ!

           … Quả thực đoàn kiểm tra liên ngành từ công an, dân phòng, công đoàn, đoàn thanh niên, văn hóa – thông tin… xuống kiểm tra, cả khu phố  nhiều nhà tầng mới xây, sạch bong, không cọng rác, tường tinh tươm, trắng tinh, nhà nhà hòa thuận, đoàn đi đến đâu, nụ cười “ nở” ra đến đó…Đặc biệt các phòng trọ cho sinh viên, công nhân…đều dán nội quy rất nghiêm ngặt về văn hóa ăn, ở, đi, đứng... Những nữ sinh viên, nữ công nhân trọ ở đây…nhân ngày nghỉ, không đi làm, họ đón đoàn kiển tra bằng những bó hoa trên tay cộng thêm nụ cười thân mến…. Nếu so mười mấy tiêu chí đánh giá “khu phố văn hóa”, xem ra quá ít đối với khu phố này…

           Ông chủ tịch Phường có vẻ vui, khen nó:

          - Đồng chí quản lý khu phố tốt, cứ thế này, tôi rất yên tâm. Những tệ nạn làm tha hóa cán bộ, cán bộ hư hỏng, chúng ta phải ngăn chặn ngay từ trong trứng, nhất là tệ nạn đĩ . Đồng chí nhớ chưa! – Nốt ruồi cạnh lỗ mũi của ông chủ tịch Phường lại nhảy lên, nhảy xuống.

            Nó quả quyết:

         - Lời anh dạy, nhất định chúng tôi thực hiện – Rồi nó trao phong bì cho từng thành viên trong đoàn – Không có gì các anh, chị ạ! Gọi là tiền trà nước mà dân khu phố tôi tặng đoàn với sự cảm thông,  các anh chị vì dân mà vất vả…

        Cuộc chia tay diễn ra trong sự tin tưởng, quyết tâm.

         Đợi cho đoàn kiểm tra liên ngành đi khuất, các “ sinh viên”, nữ “công nhân” mới túa ra, vây quanh nó:

        - Đi hết rồi hả ông! Họ có đến kiểm tra nữa không ?

        Nó trả lời:

        - Chắc không! Nếu có…mấy ông công an với phường sẽ báo trước, còn hôm nay mấy em ,anh khen, đóng kịch rất khá, nhưng cũng phải cẩn thận- Nó chỉ một nữ “sinh viên” đứng cạnh: - Lúc nãy gặp Chủ tịch phường, tại sao em lấy tay che miệng, cười!

        - … Ông ấy chẳng gọi em mấy lần đến nhà trọ “Sao Mai”, em nhớ, vì thấy nốt ruồi ở cạnh lỗ mũi. Thế mà hôm nay ông giả vờ…nghiêm chỉnh, không biết em! - Em “sinh viên” ây cười.

                                                    TƯỢNG

             Ông là nghệ sỹ tạc tượng nổi tiếng, đặc biệt tượng các con vật. Các con vật ông tạc, sống động như thật. Tượng con vật do ông tạc để khắp nơi. Trong phòng thí nghiệm, ngoài vườn hoa, lớp mẫu giáo, thậm chí…ở viện bảo tàng động vật, tượng của ông còn để lẫn với những con thú nhồi bông… nhiều người không phân biệt được.

           Tên tuổi ông tạc tương con vật ,cả nước biết, vang xa ra ngoài biên giới, nhiều tổ chức bảo vệ động vât, viện bảo tàng tự nhiên lớn ở nhiều nước…biết.

           Nhưng điều đó vẫn chưa làm ông vừa lòng, ông muốn khám phá, muốn đi trên con đường mới để biết khả năng của mình, để cho thiên hạ thấy rằng… sáng tạo không ngừng, luôn tìm tòi…đó là con đường phải có, duy nhất của người nghệ sỹ.

            Vậy nên, khi có một cuộc thi  tac tượng“ Biểu tượng của người trí thức Việt Nam ” ông ghi tên dự thi.

             Muốn tạc được một bức tượng thật đẹp, cần phải có cảm hứng. Thế là ông tìm chân dung của những vị giáo sư khả kính, nhất là các vị sống gần trăm tuổi hay trên trăm tuổi một tý, từ ánh mắt, thế ngồi, dáng đi… Ảnh chụp nụ hôn của các giáo sư đó với hoa hậu, cô gái trẻ, ông đều chú ý, ghi nhớ… Ông xem kỹ những bức họa câu đối bằng chữ hán lẫn chữ Việt của các vị giáo sư đã viết để hình dung ra tính cách…

           Cẩn thận như thế, tỷ mỉ như thế, nhưng bức tượng “Biểu tượng của người trí thức” do ông tạc… trượt ngay từ vòng: “ Mới định gửi xe ”.

            Nhìn bức tượng bị trả về, ngồi ngẫm nghĩ ,ông hiểu. Cái khổ của ông, ông không phải là nghệ sỹ tác tượng người, tạc con vật đã thành thói quen, thành nếp nghĩ, thành suy luận…nên có thể ông tạc bức tượng “ người trí thức” không chính xác. Trượt là phải!

            Ông giữ bức tượng đó lại! Coi như một bài học cho mình.

             …Thì cũng vừa lúc đó một tổ chức “Bảo vệ động vật hoang dã thế giới” có giấy mời ông gửi tượng đến để thi “ Những bức tượng động vật hoang dã do con người tạc”. Thời gian quá gấp rút, tượng động vật hoang dã trong phòng tạc tượng của ông không còn… Chỉ còn bức tượng “ Biểu tượng tri thức Việt Nam” để góc phòng. Ông đến gần bức tượng,  ngắm nghía một hồi, rồi “À” lên một tiếng rõ to, hăm hở sửa đi vài chi tiếc cho thật giống….

           Rồi ông gửi bức tượng đó đi dự thi!

         Gửi đi, ông cũng không hy vọng được giải, họ trưng bày cho thiên hạ xem, cũng là hạnh phúc lắm rồi.

          Nhưng có ngờ đâu! Bức tượng của ông được giải đặc biệt với lời nhận xét của ban tổ chức cuộc thi: “ Bức tượng “ Khỉ” của ông tạc rất sống động. Thể hiện rõ bản chất của con khỉ: Hèn, chỉ dám sống bầy đàn, nhưng hay tranh ăn, ưa nịnh, giỏi bắt chước, rất bẩn…Ban tổ chức nhất trí trao giải đặc biệt cho bức tượng này! Xin chúc mừng ông”.

      

          

          

        

    

    

Thích

    

Yêu thích

    

Haha

    

Wow

    

Buồn

    

Phẫn nộ

Thích

Yêu thích

Haha

Wow

Buồn

Phẫ

                                                                                                                                                                                                                                          

          

TRUYỆN CỰC NGẮN - 32

[Không rõ 20/12/2016 09:34 | by kytrung ]

Đừng viết chuyện buồn nghe chú ! ( Ảnh minh họa)

 

 

NGƯỜI CA SỸ GIÀ

 

 

      …Hồi ấy, ông là ca sỹ nổi tiếng. Những bài hát kích động lòng yêu nước ,giọng ông cất lên cứ như tiếng kèn xung trận, ai ngồi nghe cũng thấy lòng rạo rực. Rồi những bài hát tình yêu, giọng ông trầm ấm, như một lời thủ thỉ…người nghe, nghe ông hát những bài hát ấy ,thấy yêu đời hơn. Còn khi lạc quan, thấy cuộc đời này quá tốt đẹp, giọng ông như hòa vào với ánh bình minh, tia nắng chói, người nghe, nghe ông hát,  thấy tương lai sáng lạng như đang hiện về trước mắt…

         Nhắc lại quá khứ huy hoàng, nhất là giọng hát., ông tự hào.

        Bây giờ, điều ông sợ nhất là người ta quên ông!

        Về già, sứ khỏe không tốt, dù không còn biểu diễn nhiều như trước đây, nhưng mỗi lần hội thảo, mít tinh kỷ niệm một sự kiện lớn hay đón khách quý…ông lại được mời ra biểu diễn, hát những bài hát hào hùng…

        Mỗi lần được như vậy, ông vui lắm, có cảm giác người đời vẫn nhớ ,vẫn cần đến ông!

        Riêng con trai cả, hình như… không coi chuyện đó là chuyện “vui”, cứ thấy ai mời ông đi biểu diễn, anh lại ra can, nhưng ông cương quyết không nghe.

      …Ông ốm một trận “ Thập tử, nhất sinh”, tưởng “đi”, cả nhà lo cuồng, sợ cuống! Ở tuổi này, bạn bè thân thiết của ông, nhiều người đã lấy “Bia làm mặt tiền”. May cho ông, thế nào, có lẽ trời còn phù hộ, ông sống lại, phục hồi…

         Khi sức khỏe hơi “vượng”, ông lại đứng một mình trong phòng cầm micro, tưởng tượng như cả ngàn người đang ngồi nghe ông hát, cho khỏi quên giọng…

         Tối đó ông được mời đi biểu diễn trước một hội trại của đoàn thanh niên. Con trai cả lại can, nhưng ông không nghe, cương quyết đi biểu diễn. Anh ấy phải phân tích:

       - Bố vừa mới ốm dậy, giọng không được như xưa, đầu óc không tỉnh táo…thế mà bố cứ cố…không được bố ạ!

       - Bố không hát, con biết không! Người ta sẽ quên bố, nhất là thế hệ thanh niên hiện nay…

     Mấy người trong ban tổ chức hội trại đến mời ông, trấn an:

     - Anh nên tôn trọng bác …với lại anh yên tâm, chúng tôi biết sức khỏe của bác, sẽ có cách  bảo vệ, quan trọng không phải là bác ấy hát mà bác đến để các em ấy thấy mặt, cùng giao lưu…hiểu thêm sự cống hiến của những bậc lão thành cách mạng…hình ảnh của bác là “đinh” của đêm dạ hội này…

      …Tối ấy, sâu khấu sáng choang, lồng thêm những ánh đèn la de đủ màu quét qua, quét lại…dưới sân khấu cơ man là người, đại bộ phận là thanh niên, tiếng cười, tiếng hét trộn lẫn, vang vọng. Đến tiết mục của ông, MC ra giới thiệu:

      - Xin giới thiệu với các bạn, giọng ca của nghệ sỹ nhân dân Phú Nguyễn, người nghệ sỹ đã đi qua nhiều cuộc trường chinh, vẫn giữ được giọng hát mà nhiều thế hệ nhớ, đặc biệt tối nay, trước khi giao lưu giữa nghệ sỹ với thế hệ chúng ta, nghệ sỹ sẽ hát bài hát : “ Miền nam nhớ mãi tên người”, làm nên tên tuổi của ông…

          Khi thấy hai người dìu ông ra sân khấu, bên dưới đã nổi lên nhiều tiếng cười. Ấy vậy, khi giọng ông cất lên…Ôi! Thật da diết , thật mặn mà, thật thân thương…đi thẳng vào cõi lòng…bên dưới im bặt, lắng nghe…! Nhưng… sao thế kia…mọi người phát hiện ông cầm ngược micro…té ra …ông đang hát nhép…Tiếng la ó, cuồng nộ nổi lên:

     - Hát nhép… hát nhép… không nghe nữa!Giả dối…

     - Về nhà đi… già rồi… hát thế làm gì…ai nghe…

     - Thôi, ông ơi đừng cố…xấu hổ lắm!

 

 

 

 

QUÁ DÃ MAN !

               …Về hưu, ông chăm làm từ thiện, ai khổ, là ông đến…Tên ông được báo chí, đài ti vi…nhắc nhiều. Ông tự hào với điều đó!

                - Ông ơi! Vợ con lại đẻ  – Tiếng người đàn ông ấy lại sụt sịt trong điện thoại - Nhưng thằng bé, cũng giống như mấy thằng anh, con chị của nó,   chết rồi…

                - Lại đẻ nữa à! Chết tôi rồi – Ông lại tất tả đến khổ sở đi xin tiền, thức ăn… để làm từ thiện cho gia đình người đàn ông này.

        … Vợ anh ta đẻ đến bốn bận, toàn ra quái thai, mấy đứa con chỉ tồn tại trên đời vài ngày rồi chết. Nguyên nhân, có người nói ,do người đàn ông này bị nhiễm chất độc màu da cam. Cũng vì vậy, gia đình anh ta vô cùng cực khổ, khổ hơn cả chữ “mạt”. Nhà trống hơ, trống hoác, không có đồ vật nào gọi là giá trị. Mái nhà lợp tôn, thủng lỗ chỗ, nhìn sao còn rõ hơn nhìn trăng, vợ chồng đầu tắt, mặt tối, vẫn không đủ ăn, đủ mặc…

        Nhìn nét mặt già trước tuổi của người đàn ông, bộ quần áo tưa như sơ mướp mà anh ta đang mặc, ông nghẹn lòng, đưa cho phong bì tiền, một bọc quần áo, ít thuốc bổ, rồi dặn:

         - Tôi không có gì, chỉ có bấy nhiêu vì anh gọi đột xuất quá, để lần sau tôi vận động quyên góp thêm…sẽ có nhiều hơn. Anh chị cố giữ sức khỏe, kiếm thêm việc làm, cải thiện đời sống. Có khó khăn, cứ gọi cho tôi…

          … Thằng cháu ông ở nước ngoài về, ông động viên nó đóng góp tiền làm từ thiện. Khi nghe ông kể về hoàn cảnh quá cơ cực của người đàn ông bị nhiễm chất độc màu da cam, đẻ nhiều nhưng không nuôi được, thằng cháu  phản đối:

          - Con sẽ không đưa tiền cho những vợ chồng như vậy!

          - Vì sao con nói thế? – Ông nhìn nó ngạc nhiên.

          - Lẽ ra…không thể nhân danh “ vì hậu quả chất độc màu da cam” mà lấy tiền…

         - Con nói,  bác không hiểu!

         Nó giải  thích:

         - Họ cố đẻ…để lấy tiền của bác đó !

        - Con nó tầm bậy! Đẻ toàn quái thai, sung sướng gì mà con nói: “cố đẻ”?

        - Bên nước con đang học, sức khỏe của con người cực kỳ coi trọng. Nếu như phát hiện sức khỏe của vợ chồng có triệu chứng không bình thường, y tế yêu cầu khoan đẻ hoặc không nên đẻ. Còn nếu như …như trường hợp của vơ chồng anh kia, đẻ đứa đầu tiên là quái thai…nhà nước, y tế động viên nên triệt sản. Vì đẻ ra ,cũng sẽ là quái thai, không nuôi được, làm khổ cộng đồng, xã hội, khổ cả chính gia đình đó về sức khỏe, về kinh tế, về giáo dục…một gánh nặng khủng khiếp, lẽ ra tránh được…

        - Ai dạy con điều đó! – Ông nghiêm nét mặt, hỏi thằng cháu.

        - Con học trong trường thôi! – Thằng cháu ông trả lời.

        - Người ta không có con, thì phải đẻ. Đẻ không nuôi được, thì có xã hội giúp đỡ, đó là ưu việt của chế độ ta, cũng là trách nhiệm của bác. Chỉ có chế độ tư bản mới khuyết khích chuyện cai đẻ như vậy, không có lương tâm, phản khoa học. Đó là việc làm quá dã man , con hiểu chưa!

       … Nghe thằng cháu nói vậy ông càng khinh chế độ tư bản!

       Đúng lúc ấy có tiếng chuông điện thoại, ông nghe, tiếng người đàn ông: “ … Vợ con lại đẻ, cũng quái thai, cháu chết rồi. Vợ chồng con khổ quá…Ông ơi!” (1)

---------------

(1) Đọc báo, tôi được biết, có gia đình ở Quảng Bình, bố bị nhiễm chất độc màu da cam mà vợ chồng anh này vẫn đẻ , đẻ đến…11 lần, chết cả. Gia cảnh rất khổ, phải cứu trợ thường xuyên…

 

NỊNH !

 

…Không hiểu sao, sếp của nó mê mệt đội bóng đá “ Hoa Đào”. Cứ có đội “ Hoa Đào” đá, thì dù đang họp khẩn, cũng bỏ, sếp huy động toàn bộ cơ quan, một, ra sân vận động giơ cờ phướng, khẩu hiệu, mặc áo đồng màu với cầu thủ độ “ Hoa Đào”…hò hét ủng hộ. Hai, nếu đội “Hoa Đào” đá ở nước ngoài được truyền hình trực tiếp, sếp cho cả cơ quan nghỉ, mọi người được chúi mũi vào ti vi, xem... Với cương vị phó giám đốc, tay phải của sếp, nó hiểu tác phong đi đứng, cách làm việc, đặc tính ăn chơi, cả sở thích thể thao mà sếp có…nên tất nhiên, nó cũng ủng hộ đội “ Hoa Đào”.
Chiều chủ nhật, đội bóng đá “ Hoa Đào” sẽ đá với đội “ Hoa Mai” trên sân vận động. Sát ngày thi đấu của hai đội bóng, tranh thủ sếp đi vắng, nó gọi các trưởng phòng, ban đến, giao nhiệm vụ:
- Đến ngày thi đấu của hai đội bóng, các đồng chí phải huy động toàn bộ anh chị em trong phòng,ban tới sân vận động để ủng hộ đội bóng đá “Hoa Đào”. Đây là nhiệm vụ chính trị, chúng ta phải làm tròn, cũng thể hiện tinh thần đoàn kết, ham thể thao của cơ quan ta…
Nó dặn chi tiết cờ quạt mang theo phải thế nào ? Các khẩu hiêu sơn kẻ phải đẹp ra làm sao? Treo ở vị trí nào cho bắt mắt? Còn hô ủng hộ đội “Hoa Đào” phải tập cho thật đều, thật to. Áo đồng màu với cầu thủ đội “Hoa Đào” nó yêu cầu thằng thư ký công đoàn trích trong quỹ phúc lợi xã hội của cơ quan ra mua cho anh em…
... Muốn gây bất ngờ cho sếp, nó yêu cầu mọi người giữ bí mật chuyện này, sát giờ trọng tài nổi còi bắt đầu trận đấu, mới đồng loạt mặc áo màu đỏ, đồng màu với cầu thủ đội bóng đá “Hoa Đào”, cùng lúc đó giơ cờ phướng, khẩu hiệu lên, hô ủng hộ…
Nó tin, với “màn kịch” quá hoàn hảo này, sếp sẽ rất ngạc nhiên, khen nó hết lời…
...Đến giờ chuẩn bị xem trận đấu, bên này khán đài A nó ngồi cạnh sếp, háo hức chờ đợi…
Trọng tài dẫn hai đội ra sân, đội trưởng hai đội trao cờ, bắt tay nhau. Trọng tài tung đồng xu cho hai đội chọn sân, chọn bóng…cầu thủ hai đội triển khai đội hình trên sân…
Tiếng còi nổi lên, trận đấu bắt đầu…
Bên khán đài B, đối diện khán đài A đồng loạt cờ phướng, khẩu hiệu: “ Hoa Đào vô địch!”. “ Hoa Đào chiến thắng! Hoa Mai đại bại!”... được giương cao. Rồi một góc khán đài B bất ngờ xuất hiện cả một đám đông, cực lớn mặc áo đồng phục màu đỏ, đỏ rực như màu áo của các cầu thủ đội “ Hoa Đào”…tiếng hô đều, vang to, cả bốn góc sân đều nghe thấy : “ Hoa Đào vô địch…Hoa Đào vô địch…vô địch …vô địch…”.
Dưới sân, các cầu thủ đội “ Hoa Đào”, thấy vậy, đá cứ như lên đồng…
…Sếp nhìn thấy cảnh ấy hỏi nhỏ nó:
- Chỗ mọi người mặc áo đỏ bên khán đài B ủng hộ đội “Hoa Đào” là ai vậy?
Nó ngồi, mà vẫn ưỡn được ngực, đầu ngẩn cao như chuẩn bị nhận huân chương:
- Dạ, toàn bộ anh chị em trong cơ quan mình, thưa anh !
- Ai đứng ra tổ chức việc này!
Lại một lần ưỡn ngực nữa, nó nói rất tự hào:
- Chính em!
- Anh hại tôi ! – Giọng sếp rên rỉ, mặt tái dại – Lẽ ra phải cho anh chị em mặc đồng phục áo vàng, áo của đội “ Hoa Mai”. Đội bóng đó, thằng đội trưởng là con của sếp lớn trên tôi, bà vợ ông ấy là cổ đông chính của đội bóng…- Sếp lấy tay, bí mật chỉ cho nó thấy một ông “hộ pháp” đang mặc áo vàng ngồi hàng ghế trên– Ông ấy ngồi kia kìa! Anh ngu quá! Giết tôi rồi!
Lúc này nó mới để ý, áo phông mặc trên người của sếp là màu vàng, mũ đội của sếp cũng màu vàng…
Hãi nhất, tất cả người xem ngồi trên khán đài A, ai cũng mặc áo màu vàng…riêng nó, mặc áo đỏ.

    

    

Thích

    

Yêu thích

    

Haha

    

Wow

    

Buồn

    

Phẫn nộ

Thích

Yêu thích

Haha

Wow

Buồn

Phẫ

          

      

                                                                                                          

Phân trang 1/3 Trang đầu 1 2 3 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]