TRUYỆN NGẮN - 129

[Không rõ 14/03/2019 16:33 | by kytrung ]

 

Viết truyện ngắn có mệt không ,Mẹ? ( Ảnh minh họa )

 

                          CHỈ TẠI CÁI LƯ ĐỒNG

Gần tháng nay nhà Bà như có biến.
Bà gửi thằng con đi cai nghiện tận Singapore, tưởng đã yên, ai ngờ mới về nước có một tháng giờ nó tái nghiện lại, trông có vẻ nặng hơn. Rồi chuyện đầu tư chứng khoán, đang “vào cầu” không hiểu sao, giờ tại sụt giảm, không phanh. Cả chục lô đất, nhờ bán thu hồi tiền, mà không bán được. Nặng nữa, chồng của bà, đến cả tuần nay, ở lỳ trong cơ quan, không chịu về nhà, chỉ điện thoại qua lại, nói những câu rất gở: “ Chết đến nơi rồi bà ạ! không biết gỡ như thế nào, dân oan kiện, biểu tình vì mất đất có phải do tôi gây ra đâu, mình chỉ là thằng đổ vỏ... Thế mà dân cứ lôi tôi ra để chửi. Cứ thế này, chết mất ...”. Hình ông ấy hiện trong điện thoại trông tiều tụy, mất cả thế oai phong vốn có. Bà muốn ông nói rõ thêm, ông thở dài, nói chán nản: “ Để về nhà tôi sẽ nói, nói trong điện thoại không tiện. Nhưng... nếu về nhà cũng phải về bí mật, không cho hàng xóm biết. Chứ không dân chúng kéo đến, họ “đào mả” nhà mình lên...”.
Đấy là chuyện gia đình, còn chuyện bạn bè, mấy hôm nay có bao nhiêu cơ sự xấu mà bà không lý giải nổi.
Người bạn gái thân thiết của gia đình, là “đệ” trung thành của chồng, bị ung thư, sang Mỹ, sang Sinh... chữa bằng thuốc “tiên” ...tưởng khỏi, nét mặt hồng, dáng có vẻ “vượng” trở lại. Thế mà ... tự nhiên mấy ngày nay bệnh chuyển biến nặng, rồi mất. Hãi nhất, không biết vì tức giận điều gì, bạn của bà chết mà mắt cứ mở trừng trừng, ai nhìn cũng sợ. Lại nữa, mấy ông cũng từng là “đệ” trung thành của chồng, về hưu tưởng yên, đến rủ bà : “ Về hưu có điều kiện học tiếng Anh, chị đi học cùng chúng tôi rồi tất cả định cư ở Canađa, nhà cửa đã có sẵn, gần nhau tha hồ trò chuyện. Đến lúc ấy “bố” chúng nó cũng không làm gì được mình ...”. Lo chu toàn như thế, vênh vang như thế ai ngờ... một số ông bị bắt, bố cáo việc này công khai trên báo, đài, ti vi... Mấy ông còn lại nghe đâu chuẩn bị bắt, dáng rúm ró, ngồi một chỗ thở dài, đi ra ngoài cứ phải lén lút, không dám ngẩn mặt nhìn ai...
Sao gần tháng nay bên ngoài, bên trong, bà nghĩ, “hạn”nặng thế không biết? Nguyên nhân do đâu? Bà suy nghĩ, thậm suy nghĩ mà không thể tìm ra câu trả lời.
Lại phải đến thầy.
Ông thầy tướng nổi tiếng cả vùng, giỏi giải hạn. Bà nhờ cậy nhiều lần. Lần này, bà đến, chưa kịp chào hỏi, ông thầy phán ngay:
- Nhà bà " hạn" nặng lắm rồi. tất cả là do chồng bà gây nên.
Nghe vậy bà ngạc nhiên:
-Thầy nói sao? Sao lại do chồng tôi?
- Thế cả tháng nay bà không nghe thiên hạ họ nói gì về chuyện của chồng bà à!
- Chuyện gì, thưa thầy? - Bà hỏi lại.
Ông thầy tướng nhìn bà, lắc đầu:
- Chuyện lớn như thế mà bà không biết, cũng lạ. Chồng bà cho người dời lư hương bằng đồng dưới bức tượng thánh. Quả báo nhỡn tiền, nhà bà rồi các “đệ”của chồng, thậm chí chồng của bà sẽ gặp “hạn” rất nặng. Lư đồng ấy... - Thầy tướng giải thích - không phải lư đồng bình thường, đó là Quốc bảo được đặt dưới tượng của ông Thánh yêu nước, đánh giặc xâm lược giỏi. Ông Thánh rất thiêng, mấy trăm năm nay dân thờ, lư đồng để dưới chân tượng của ông Thánh đâu có đơn giản thích dời là dời... Làm điều đó sẽ có nghiệp chướng rất nặng, không thoát được!
Bà nghe vậy, mồ hôi trên mặt chảy đầm đìa, sợ ra mặt. Thế là rõ, bạn của bà, “đệ” của chồng, người mà chồng của bà yêu cầu ký giấy ra lệnh dời lư đồng, lẽ ra khỏi bệnh, vì làm việc này, chết tức tưởi, không nhắm mắt. Còn gia đình bà, kể cả bạn bè của chồng gặp “hạn” nặng cũng do việc này. Bà chắp tay lạy thầy tướng, nói thật lòng:
-Nam mô a di đà phật! Con nhờ thầy giải "hạn". Nếu không được, có lẽ nhà cửa của con không giữ được, mà mạng của chồng con chắc khó toàn...
Thầy tướng đến bàn thờ thắp mấy cây hương rồi quỳ xuống khấn vái. một hồi rồi thầy đứng dậy quay lại nói với bà :
-Tôi xin rồi, thần chỉ có thể giải cho gia đình bà, thậm chí là chồng của bà, với một điều kiện...
- Điều kiện gì ? Thưa thầy!
- Mang trả lư hương về chỗ cũ, đặt đúng vào vị trí dưới chân tượng Thánh. Nếu không làm ngay điều đó, nhà của bà sẽ vẫn còn gặp “hạn”, rõ nhất là chồng của bà, tưởng “ quyền cao, chức trọng” nhưng vì làm việc này, không chịu đặt lư hương về lại vị trí cũ, dân khinh như chó. Còn một điều nữa ...
-...
- Để dân chửi, dân khinh, uy tín không còn, mấy ông trên cũng chán, đại hội tới, chắc gì còn tại vị ở chức này. Đấy mới là cái “hạn”lớn! Mất chức là mất hết, còn bị người ta “đào mồ, cuốc mả ” vì chuyện dời lư đồng...
ỐI giời ơi! Nghe đến đấy mặt bà tái xanh, tái dại, nói lắp bắp:
-Thưa thầy! Con sẽ nói với chồng, cho người trả lư đồng về đúng vị trí cũ rồi mời thấy đến làm lễ giải "hạn"...
Nghe vậy ông thầy tướng dặn thêm:
- Đúng ! Việc đó phải làm ngay, để chậm một ngày là "hạn" sẽ đến gần một ngày. Càng chậm, " hạn " càng tích tụ, đến một lúc nào đó thành " hạn" lớn, cực lớn. Chẳng phải sự nghiệp chồng của bà bị đổ mà cả cơ đồ chồng của bà phụng sự, tôn thờ cũng đổ theo. Lúc đó là hết phương sách cứu chữa. Thầy có cao tay, lắm bùa phép cũng đành chịu...
... Quá sợ, bà gặp chồng nói ngay:
- Ông phải cho người đem ngay cái lư đồng đặt vào vị trí cũ cho tôi. Ông không làm điều đó, thánh vật ông chết, cả cơ đồ ông thờ, ông phụng sự cũng không còn, còn nhà mình sẽ tan .
Nét mặt chồng của bà đau khổ, nói :
-Tôi biết điều đó chứ! Nhưng đây là lệnh của trên...
-Lệnh thế nào?
-Trên nói để lư đồng ở đấy dân dễ tụ tập, gây mất trận tự, không quản lý được, cần di dời...
-Sao họ nói ngu thế! -Bà tức giận - người ta tụ tập thắp hương thờ Thánh yêu nước thì phải khuyến khích chứ. Lẽ ra ông không làm! Còn bây giờ... ông có làm được không? Nếu ông không làm tôi sẽ làm!
Chồng bà lắc đầu, nói chán nản, không thể chán nản hơn:
- Bà không làm được mà tôi cũng không làm được nữa rồi...
-Vì sao thế ?
- Cái lư đồng đó, theo lệnh của trên , tôi cho đập nát làm phế liệu bán cho lò đúc đồng, còn đâu nữa mà đặt vào vị trí cũ...
Nghe chồng nói vậy, bà lăn đùng ra ngất!

                           HƯƠNG NƯỚC MẮM!  

Nghề làm nước mắm là nghề gia truyền, Nội tự hào điều đó.
Nội sống, chết với nghề làm nước mắm.
Tôi nói điều đó không sai, là bởi ở bên Nội, lúc làm việc, lúc ngủ Nội cũng chỉ nghĩ về nước mắm.
Tôi thấy Nội làm nước mắm rất cẩn thận đến độ như kỹ tính không ai có thể bắt chước được. Nguyên liệu làm nước mắm, Nội dùng là cá cơm, đúng tháng đánh bắt. Muối ướp cá, Nội phải chọn đúng bãi, đúng nắng, trắng tinh khiết, thật đều hạt. Rồi chum để đựng cá ướp cũng chính tay Nội đặt, tròn vành, khít nắp, trơn vách ...
Nghĩa là nghề làm nước mắm, đối với Nội, thành một sự cầu kỳ đến thành kính.
Ngày rút nước mắm, Nội thắp hương, khấn đất trời, ơn tổ tiên. Chuẩn bị rút nước mắm, ánh mắt của Nội biểu hiện sự hồi hộp như thể người ta mời Nội đến xem một cảnh tiên mà Nội chưa hề hình dung ra. Dẫu tôi biết, Nội làm việc này, rút nước mắm đến cả trăm lần, gần cả đời người, thế mà lần nào cũng như là lần đầu tiên. Tay Nội run run rút lõ gỗ cho dòng nước mắm, vàng óng như cánh gián, bốc mùi thơm, từ từ chảy vào chậu sành hứng bên dưới. Ánh mắt của Nội biểu hiện sự sung sướng. Nội cúi xuống hít hà hương nước mắm.
Hương nước mắm, đối với Nội, tích tụ hương trời, hương đất, Nội sống với Hương đó như người ta sống cần không khí vậy.
Nội hít hà xong rồi ngẩn lên. Nét mặt của Nội khoan khoái như thể không còn cái sướng nào bằng...
Cũng vì cách làm nước mắm, cũng như hương nước mắm thơm đặc biệt như vậy mà uy tín, tên tuổi cũng như cơ sở sản xuất nước mắm của Nội vang xa. Có lần, một ông “lớn” ghé qua, đi theo là một bầu đoàn thê tử hùng hậu. Ông lớn ấy đến thăm cơ sở sản xuất nước mắm của Nội. Sau khi tham quan xong, ông khen:
- Cụ làm rất tốt, phải gìn giữ, phát huy nghề truyền thống này, không được để mai một. Nước mắm truyền thống của chúng ta là niềm tự hào dân tộc, tôi sẽ yêu cầu các ban, ngành tạo mọi điều kiên thuận lợi nhất cho Cụ cũng như cơ sở làm nước mắm của Cụ sản xuất, đạt hiệu quả đúng như chúng ta mong muốn.
Ông ấy nói thế, nhưng thực tế không phải thế.
Lại nhớ có lần họ mời Nội đến dự một lễ lớn, khen thưởng những người sản xuất giỏi. Lúc về nét mặt của Nội buồn hẳn, tôi gặng hỏi, Nội mới cho biết:
- Cái ông lớn khen Nội ấy, lúc trao bằng khen cho Nội, ông ấy lại trao luôn bằng khen cho cái thằng mặt như mai cua, có ria mép đen, mắt gian xảo, giám đốc một tập đoàn làm “ nước mắm công nghiệp” mà thực chất là nước chấm pha các loại hóa chất hỗn hợp. Đã có lần, vì loại nước chấm này mà Nội bị dị ứng, phải đi bệnh viện, con nhớ không ?
Nội nhắc lại một chuyện mà làm cho cả gia đình tôi lúc đó hoảng sợ.
Nội đi dự một đám giỗ lớn, ở đó họ dùng “ nước mắm công nghiệp” để làm đồ chấm. Mới chấm sơ qua , Nội bị dị ứng, cả người nổi mẩn đỏ, khó thở, mồ hôi đổ dầm dề, chân tay lạnh toát... phải đi cấp cứu gấp.
Sau này một bác sỹ giải thích với tôi:
-Nước mắm truyền thống sản xuất đúng quy trình sẽ sạch, tinh khiết, đủ độ đạm có lợi cho khỏe. Nội của anh có nghề mấy chục năm làm ra loại nước mắm này, vì thế Nội không chịu được với mùi nước mắm lạ, rất nhậy cảm dẫn đến dị ứng với những loại “ nước mắm công nghiệp” mà thực chất là nước chấm pha hoá chất hỗn hợp. Với sức khỏe và tuổi của Nội, càng tránh xa “ nước mắm công nghiệp” này bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. chứ thêm một lần nữa là rất nguy hiểm...
Đấy là một chuyện để Nội không vui, còn một chuyện nữa, cũng vì “nước mắm công nghiệp” pha hóa chất tổng hợp giá rẻ mạt, cộng với quảng cáo “láo” trên báo, ti vi... đánh lừa người mua, nên nước mắm của Nội ít người mua hơn trước, Nội buồn lắm. Nội nói:
- Con làm nghề viết văn, viết báo, phải đánh động cho dư luận biết độ nguy hiểm của “nước mắm công nghiệp” của thằng có mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian giảo làm giám đốc đang sản xuất hàng loạt. Nội mới chỉ chấm sơ qua loại nước chấm đó mà bị nhiễm độc dẫn đến dị ứng, ngày mai thì sẽ là bao nhiêu người, rồi cả dân tộc mình bị đầu độc con ạ!
Biết tôi sắp ra nước ngoài theo sự phân công của Tổng biên tập để viết tin, Nội dặn:
-Con đi ra nước ngoài, cố gắng viết, tuyên truyền cái gian khó, rất chuyên cần, đổ mồ hôi, sôi nước mắt làm nên cái “ đẹp” của nghề làm nước mắm truyền thống mà dân Việt Nam gây dựng bao đời, trong đó có Nội để mọi người hiểu, cảm phục hơn, mua nhiều hơn, cương quyết không dùng “nước mắm công nghiệp” của thằng mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian xảo. Nội căm thù thằng đó!
Tôi hứa sẽ thực hiện lời dặn của Nội.
... Tôi mới đi được gần tháng thì nhận được điện ở nhà báo sang:
“ Con về gấp, Nội đang có dấu hiệu chuyển biến bệnh tình rất nặng...”
Tôi cố trấn tĩnh, hỏi nguyên nhân bệnh của Nội ? thì được người nhà trả lời:
- Mới đầu cũng nghĩ là bệnh già, Nội dưỡng sức một thời gian sẽ khỏi. Khi Nội nằm viện, ông “lớn” từng biết và trao bằng khen cho Nội đến thăm bệnh viện. Biết Nội nằm đây, ông ấy đến tận giường bệnh hỏi thăm và tặng quà. Lúc ấy Nội mệt, nói lúc tỉnh, lúc mê: “ ... Giữ nước mắm... của tôi... hương nước mắm của tôi đâu...”. Ông “ lớn” nghe vậy, nói ngay: “Biết cụ là người sản xuất nước mắm có nghề nên trong gói quà tôi tặng có một chai nước mắm đặc biệt, rất ngon. Lúc nào Cụ tỉnh, mở chai nước mắm đó ra, ngửi thấy mùi hương nước mắm đó chắc Cụ sẽ khỏe...”. Con có biết không? Cái chai nước mắm có vỏ, nhãn rất đẹp, để trong một hộp rất trang trọng lại là chai “ nước mắm công nghiệp” của Tập đoàn thằng mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian xảo làm. Khi Nội tỉnh, kêu đói, cô hộ lý không biết sự độc hại của chai nước mắm đó, rót ra chan một thìa vào bát cháo. Nội chưa ăn, mới ngửi thấy hương của loại nước mắm “bất nhân” đó, Nội lăn ra bất tỉnh. Đến giờ Nội trở bệnh nặng, e không quá khỏi...

                      

TRUYỆN NGẮN - 128

[Không rõ 07/03/2019 21:18 | by kytrung ]

 

Chú viết được, cháu khen! ( Ảnh minh họa)

 

                       NHƯ CÓ PHÉP MẦU

 

 

... Ông chính thức bị “lột” hết chức vụ, mọi tiện nghi nhà nước cho ông hưởng, bị lột sạch. Thậm chí, cái bảng bằng đồng khắc họ tên và chức vụ để trên bàn làm việc, chiều hôm trước còn đó, sáng hôm sau ông đến, đã thấy ai lấy mất...
Từ một người “ gọi gió, hô mưa” giờ trở thành một anh công chức “quèn”, kinh hơn, mọi người trong cơ quan nhìn ông với con mắt ghẻ lạnh, coi thường...
Cả gia đình ông sống trong không khí u ám, không ai nói với ai một lời nào, những bước chân nặng nề, như cố lết trên sàn nhà, mặt người nào người nấy như đưa đám, thậm chí có người đấy mà như tất cả như bị câm...
Chỉ khi nghe tiếng bước chân ông về, trong nhà mới rộn rạo lên một chút. Vợ ông hỏi ngay, giọng lo lắng:
- Ông ơi! Liệu họ kê biên tài sản nhà mình không ?
Ông trả lời:
- Kê biên thì chưa chắc, nhưng chuyện đi tù chắc là có.
Nghe ông nói vậy, vợ ông giật thột:
-Thế thì chết rồi, không có cách nào “gỡ” sao ?
Ông nghe vậy, im lặng một lúc có chiều suy nghĩ:
-Bà để tôi tính!
Ông có nghiệp vụ, thừa kinh nghiệm, biết dấu kín dấu vết. Tài khoản có cả trăm tỷ đồng, không đứng tên ông, đứng tên một thằng “nước ngoài” đến Việt Nam đầu tư. Chục cái biệt thự, không có cái nào đứng tên người trong gia đình , toàn đứng tên mấy thằng “cha vơ, chú váo” có bói cũng không ra địa chỉ, họ hàng dính líu đến ông... Chính vì thế, thằng “đệ” bị bắt, khai ra mấy vụ án lớn “dính” đến ông, cơ quan điều tra không tìm ra chứng cứ, đành phải kết luận: “ Chưa tìm ra bằng chứng có liên quan đến vụ án...”. 
Dù có như vậy, vì thằng “đệ” là thân cận, nó tham ô quá lớn, lấy tiền nhà nước quá lớn, ông phải chịu liên đới. Báo chí, nhất là bọn “phây”, không biết chúng nó “moi” ở đâu mà có nhiều chuyện về ông. Từ những phi vụ làm ăn khuất tất lấy tiền nhà nước đến những vụ “ăn chơi” sành điệu, tiền đổ vào còn nhiều hơn “đổ thóc vào bồ” ... Án tù thật nặng, bọn “phây” gào lên, ông chịu là tất yếu!
Đi tù, đối với ông, dù chỉ một ngày là hỏng. Phải tìm cách “ gỡ” không thể bị tù. Nhưng “gỡ” bằng cách nào?
Ông bí mật đến gặp một “ sư thầy”. 
“ Sư thầy” với ông là bạn thân, trước đây cùng học một trường đào tạo. Khi ra trường, bạn ông được yêu cầu học thêm kinh kệ, đầu cạo trọc, khoác áo cà sa... biệt phái sang bên tu hành, hành đạo mà thực chất là làm nghiệp vụ đã được đào tạo. Hiện bạn ông đang trụ trì một ngôi chùa lớn rất nổi tiếng về chuyện “giải hạn”, “giải sao thái bạch, la hầu”. Vừa rồi trùng tu ngôi chùa này ông góp nhiều tiền nhất. Số tiền này chỉ có ông và “sư thầy” biết!!! Việc này tiện cả đôi đường. Vừa là chỗ rửa tiền một cách tinh vi, vừa là chỗ đi lại mong “phù hộ đô trì” những phi vụ làm ăn không bị lộ. Lớn hơn “ sư thầy” cùng ông có thể “ ăn chia” tiền của những khách thập phương đến cúng bái, nhất là lúc tao loạn như thế này, họ càng cúng bái, mỗi lúc một nhiều, tiền ăn chia càng lớn.
“ Sư thầy” nghe xong nỗi lo lắng mà ông tâm sự, nói như không tin: 
- Ngày còn học trong trường, tôi đã phục anh, anh là người “đa mưu, túc kế” mà lại không tìm ra lối thoát chuyện này à! 
- Theo anh, gỡ bằng cách nào ? 
- Anh hỏi thật chứ ?
-Tôi hỏi thật. Lúc này bí quá, tôi phải nhờ anh.
“ Sư thầy” ghé sát vào ông, nói nhỏ:
-Tôi hiểu, sẽ gỡ cho anh...đây... cứ thế này...thế này ...
“ Sư thầy” đưa cho ông một lá bùa, dặn:
-Anh cứ thực hiện đúng những điều đã ghi trong lá bùa, mọi việc sẽ yên ổn! Tin tôi đi.
Nhận lá bùa, ông chắp tay cung kính :
- Nam mô a di đà phật! Bạch thầy, tôi sẽ thực hiện.
Lần đầu tiên, ông gọi bạn bằng “thầy”.
... Phiên tòa xử thằng “ đệ” và ông bọn phóng viên bu đông, bu đỏ, chưa kể cả bọn hóng hớt bên ngoài. 
Tòa chưa xử mà dư luận đã đồn đoán râm ran, trên “phây” đủ lời bàn tán to, nhỏ:
- Thằng “đệ” là đầu sai, lão ấy không chỉ đạo, thằng ấy chỉ có bốc c...! Ra tòa chắc sợ vãi đái.
- Lão ấy tham tàn bạo, “ ăn” không từ một thứ gì! Nghe đâu những vụ mua không qua đấu thầu mấy khu đất vàng ở thành phố Đ...lão đút túi cả trăm tỷ...
- Lần này lão ấy phải tù mọt gông! Củi “gộc” mà... 
Trái với lời đồn đoán, trên xe bước xuống, trong bộ quần áo được là thẳng mượt, nét mặt ông bình thản, đàng hoàng y như hồi còn đương chức. Ông bước những bước đĩnh đạc... cứ y như hồi xuống cơ sở được tiếp đón rình rang... Thế vẫn chưa lạ, còn một điều “lạ’ nữa, thằng “đệ” của ông bị tòa xử những tội rất nặng về tham ô, gian manh trong thủ đoạn, lợi dụng lòng tin của cấp trên để lừa đảo... chịu một án tù trên hai chục năm, thì ông, tòa chỉ xử một tội: “ Thiếu trách nhiệm, quá tin cấp dưới, không sâu sát, gây nên hậu quả nghiêm trọng...” tòa xử án treo mười hai tháng...
Chuyện ông bị xử án treo, dư luận rất ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên nhất là vợ của ông:
- Lúc nghe tòa tuyên án, tôi không tin, phải hỏi người bên cạnh có đúng là ông được án treo không? người kia gật đầu, tôi mới tin. Mà sao...tôi tưởng sẽ là án nặng, mà ông lại chỉ là “án treo”?
Trong phòng ngủ, kín như bưng, chỉ có vợ chồng, ông khẽ khàng rút lá bùa ra đưa cho vợ:
- Bà đọc lá bùa này đi, sẽ hiểu!
Dưới ánh đèn nhỏ, vừa đủ soi vào một mảnh vải vàng viết mấy chữ đen bé như con kiến, vợ ông đọc: “ ... Đến gặp ngay ông ... nói: “ Tùy ông xử... ông chỉ đạo tòa xử nặng tôi, tôi sẽ nói hết cho dân biết”.
Đọc xong, vợ ông vẫn chưa hiểu, hỏi lại :
- Tai sao chỉ có mấy chữ này trong lá bùa mà ông lại được án treo.
Ông giải thích:
-Thằng này đang rất tham quyền cố vị, tôi mà tung tóe hết mọi việc nó làm, dân sẽ nổi dậy, nên nó sợ...
Bà vợ ông nghe vậy cười sung sướng:
-Tôi hiểu rồi...
Ông sung sướng hơn, trong thời kỳ thụ án treo ông dưỡng sức, tẩm bổ cơ thể. Hết thời gian đó, ông sẽ đi nước ngoài, thăm con bồ trẻ cùng một tòa biệt thự mua cho em. Không ai sướng bằng ông.
Chuyện này chỉ có ông biết!

 

 

                            SƯỚNG ! RẤT SƯỚNG!

 

 

Tôi nói với ông Cầu, Chủ tịch Hội Văn Hiến:
- Thưa anh, anh N... muốn gặp anh!
- Cậu có biết anh N...gặp mình có việc gì không ? - Ông Chủ tịch hỏi lại tôi.
Tôi vội lắc đầu ngay:
- Dạ! Thực sự ... em không biết!
Nói là như vậy, nhưng tôi biết rõ chuyện N... muốn gặp ông Chủ tịch Văn Hiến.
Giữa tôi với N... hồi còn học phổ thông có tình thân, chỉ có điều đường sự nghiệp hai thằng rẽ hai ngả. Tôi là anh công chức quèn, làm nghề viết văn, viết báo, hiện là Chánh văn phòng của Hội Văn Hiến, Hội có ông Cầu tuy tuổi lớn, nhưng vẫn giữ chức Chủ tịch Hội Văn Hiến liền mấy khóa. Còn N... gặp thời, lên chức như “ diều gặp gió” giờ là quan “to” nhất một vùng. Dẫu vậy, giữa tôi với N... giữ được một mối quan hệ, như những lúc cần vẫn gọi điện hỏi thăm nhau. Mối quan hệ này tôi không muốn cho ai biết, trong Hội Văn Hiến càng không biết, vì sợ mọi người nói “ Thấy người sang bắt quàng làm họ”.
N... gọi điện cho tôi, vì một bài thơ của ông Cầu ca ngợi N... N... nói trong điện thoại có ý rất bực mình:
-Tôi muốn nhờ ông nói vói ông Cầu, bỏ ngay bài thơ ca ngợi tôi trong tập thơ “ Chaò những con người đẹp nhất” . Nội dung bài thơ ấy viết không đúng về tôi, đã vậy, câu cú rất kém. Một người được gọi là nhà thơ, chủ tịch Hội Văn Hiến , không thể viết một bài thơ dở cả nội dung lẫn nghệ thuật trình bày như vậy...
N... nói vậy làm khó cho tôi, vì tôi là lính của ông Cầu. Ông Cầu có một đức tính mà toàn thể hội viên Hội Văn Hiến đều biết. Ông luôn cho rằng thơ của ông là đỉnh cao trí tuệ. Ông rất tự hào viết được những bài thơ đó. Thơ của ông, như có lần cao hứng, ông khoe :
-Thơ anh, mỗi con chữ, mỗi dòng ... đều lọc từ sự tinh túy trời đất. Thơ của anh là sự tích tụ của cả một dòng họ khoa bản, tri thức, của một nền văn hóa, Thơ của anh, là tiếng nói đại diện cho cả một thời đại ... 
Ông Cầu nói vậy nên đám “ lính lác” chúng tôi trong Hội, ít khi phê bình thơ của ông. Có phê bình thì cũng “dấm dúi” sau lưng, chứ trước mặt ông Cầu, chúng tôi im lặng. Còn một điều nữa, ai chê thơ ông Cầu, ông ấy biết được, sẽ ghét ra mặt, thậm chí còn mắng te tát: 
- Nhà thơ như anh, lòng tự trọng và danh dự lớn lắm, không được phép bất cứ ai, nhân danh này nọ,chức quyền thế này, thế kia phê phán. Nếu có điều đó, anh coi đấy là cuộc chiến đấu “một mất, một còn “ để bảo vệ nhân phẩm một con người, một nhà thơ chân chính...
Nay N... phê phán thơ của ông Cầu nhờ tôi truyền đạt lại, đặt vị thế của tôi vào thế khó xử. Tôi lựa lời nói với N...:
-Thực ra tôi truyền đạt ý kiến của anh đến Chủ tịch Cầu cũng dễ thôi, nhưng sợ, chủ tịch Cầu hiểu không hết ý. Tốt nhất, theo ý tôi, anh nên gặp trực tiếp, nói cho Chủ tịch Cầu hiểu thì hay hơn...
- Có nên thế không ? 
-Nên anh ạ! Biết đâu qua lần gặp trực tiếp ông Chủ tịch Hội Văn Hiến anh sẽ hiểu cái hay về thơ của ông ấy...
Trong máy điện thoại, tôi nghe thấy tiếng cười của N...Rồi N... nói:
-Thôi ,được rồi, tôi sẽ gặp trực tiếp ông Cầu, chủ tịch Hội Văn Hiến, nhờ anh báo với ông Cầu, đồng thời sẽ gừi kèm giấy mời là giờ...ngày... tôi gặp ông ấy...
Nghe N... nói vậy, tôi thở ra nhè nhẹ như trút được một gánh nặng.
Ông Cầu được N ... mời nét mặt có vẻ vui. Ông đóng cửa phòng, tập lại dáng đi, và luyện lại giọng, lên bổng, xuống trầm bài thơ ông viết ca ngợi N... một nhà lãnh đạo : “ Toàn năng, xuất sắc, thông minh, trọn vẹn cả đức lẫn tài”. Ông gọi tôi vào nhờ xem lại cách ăn mặc, dáng điệu, cách để tóc như thế nào để có một thế mà cấp trên nhìn cấp dưới hài lòng nhất, ưng ý nhất...
Đúng giờ... đúng ngày... ông Cầu nói với lái xe đưa ông ấy đi gặp N...
Ngay sau cuộc gặp đó N... lại điện cho tôi:
- Tôi gặp ông Cầu, Chủ tịch Hội Văn Hiến, góp ý những điều chưa được của tập thơ “ Chào những con người đẹp nhất” mà ông ấy là tác giả, nhất là bài thơ ca ngợi tôi, cả nội dung lẫn hình thức,theo ý tôi, nên bỏ ra khỏi tập thơ. Tôi nói: “ Hội Văn Hiến, tiếng có vẻ “lớn” mà chỉ có toàn những tập thơ “nhỏ” như thế này. chúng tôi không “ nuôi” Hội của các anh nữa đâu”. Ông ấy nhận lỗi, hứa sửa chữa và nói như sắp khóc: “ Các anh không nuôi chúng tôi, chúng tôi chỉ có nước đi ăn mày...”.Trông dáng và nét mặt ông ấy, thật tội, tôi phải động viên: “ Nói là nói thế thôi, nhà nước vẫn nuôi các anh ... nhưng tôi góp ý, các anh phải nghe, phải viết, phải làm đúng như thế...". Ông Cầu gật đầu liên tục.
... Ấy vậy, khi gặp tôi, ông Cầu lại khoe với giọng phấn chấn, rất tự hào:
- Anh N...khen hết lời cả tập thơ “ Chào những con người đẹp nhất!”, nhưng khiêm tốn, nói tôi nên rút bài thơ viết về anh ấy ra khỏi tập thơ. Tôi thấy đúng, để tái bản lần sau, tôi rút bài thơ đó ra. Đặc biệt, với sự nhãn quan sáng suốt, thấy được tầm quan trọng của Hội Văn Hiến, anh ấy quyết định nhà nước vẫn nuôi Hội Văn Hiến. Anh có sướng không? Chứ tôi sướng, rất sướng!
Ông giơ hai tay lên giời, cười có vẻ mãn nguyện...

 

 

                        

 

Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]