TRUYỆN NGẮN - 104

[Không rõ 24/06/2018 14:51 | by kytrung ]

 

        

        Sao người lớn không nghĩ như con ? ( Ảnh minh họa)

 

                                             BÓI RĂNG

 

 

                 Mẹ ông kể, sinh ông, đúng lúc tiết trời sớm, ánh bình minh rạng nhanh một góc trời, mấy cây xoan trước cổng trổ hoa, hương dập dìu, tinh khiết…Giờ “đẹp”, ngày “đẹp”, tháng “đẹp”. Đã vậy, ông là đích tôn, trưởng tộc của dòng họ “Lưu”… 
Cả dòng họ đều mừng.
          Kể thế để biết giờ sinh, tháng đẻ của ông là thuận lợi, nhưng khốn nạn, sức khỏe của ông ở cái tuổi này dù có “đắp” sâm, “tống”  yến mà…nhiều lúc “ muốn cũng chẳng được” nhất là “chuyện ấy”. Còn đường quan trường, tưởng là “bố tướng” giờ lại dính bao nhiêu “phốt”…
Đầu tiên là chuyện ngôi nhà và chiếc xe ô tô loại sang do một doanh nghiệp biếu. Báo chí, rồi dư luận “khui” ra thằng doanh nghiệp này thuộc loại “lưu manh” một “thế lực ngầm” lũng đoạn từ kinh tế đến xã hội…ông ưu ái nó, nó lợi dụng ông. Chưa xong chuyện đó lại đến chuyện xã hội, các trang “mạng” đồn ông có “ bồ”. Không biết bọn báo chí, chúng nó moi ở đâu mà biết “ bồ” của ông, ban đầu chỉ là đứa làm hợp đồng, bằng cấp không có, được ông nâng đỡ cho học tại chức, kết nạp đảng, giờ chuẩn bị lên trưởng phòng trong thời gian ngắn nhất. Kinh hãi, có thằng nhà báo đến gặp, tống tiền. Nếu ông không đưa tiền cho nó, nó sẽ công bố cho thiên hạ biết một bức ảnh, bức ảnh chụp ông với con bồ đang hú hí ở nước ngoài, nhân một chuyến ông đi “ công tác”. Trong bức ảnh đó ông cười hết cỡ, phô cả hàm răng trắng nhởn, ôm con bồ mặc “bikini” phơi hết da thịt, đùi … Đó là chưa kể chuyện gia đình, vợ ông cậy thế chồng, bắt các doanh nghiệp cung phụng lúc nghỉ khách sạn sang nọ, lúc đi nước ngoài kia…Bây giờ “hợp đồng” đổ vỡ, chúng vào hùa tố cáo… còn mấy đứa con, hết dốt, ngu về đường học hành, lại phá về đường tiền bạc, hút sách…
Ông lo lắm, chạy đủ “ cửa”, chùa chiềng có tiếng, ông đều đến bái lạy, cúng, dâng…mà hình như vẫn chưa thoát “hạn”.
Vợ ông cũng lo. 
Rồi một hôm bà chạy vội về nhà, nói với ông:
- Em gặp được một thầy tướng nổi tiếng, anh nên đến để thầy giải hạn cho. Thầy nói với em về anh, thấy cái gì cũng đúng – Vợ ông giục – Anh đi ngay đi!
- Thầy nổi tiếng lắm à! – Ông hỏi
- Rất nổi tiếng, chỉ cần nhìn nhân tướng, thầy biết cả hậu vận, tiền vận. Rồi bày cách giải – Vợ lại giục.
… Ông và vợ đến gặp thầy tướng. 
Sau khi tiếp lễ, biết được yêu cầu, ông thầy tướng có dáng người gầy, mắt sâu, nói với vợ của ông:
- Chị ngồi đây đợi anh ấy. Còn anh đi với tôi vào trong kia…
- Để làm gì ạ! – Ông hơi ngạc nhiên, tưởng sẽ đứng trước điện thờ thầy phán, ai ngờ ông thầy tướng lại chỉ vào phòng kín bên hông điện thờ…
- Có những chuyện chỉ có tôi với anh biết… - Rồi không đợi ông có đồng ý hay không? Thầy tướng đi vào, ông lập tức theo sau như thể có ai đang đẩy đằng sau lưng.
Vào phòng, ông thầy tướng nới với ông, phải cởi hết quần áo, kể cả quần đùi, xi líp…bỏ hết “ trần như nhộng” . Nghe vậy, ông có vẻ lúng túng. Thầy tướng phán ngay:
- Tôi xin ông, chẳng bao lần vào phòng khách sạn, ông cứ yêu cầu con bồ cởi truồng cùng ông khi đi tắm còn gì . Quen rồi có gì mà lúng túng.
Ông giật mình. Sao “lão” này nói đúng thế , ông vội lập cập cởi hết quần áo theo yêu cầu của lão thầy tướng. Nhìn thân thể của ông thầy tướng lắc đầu: 
- Cái tướng của ông, hồi trẻ đường học hành không hanh thông, vai thấp lại hơi gù, không phải nịnh bợ thì cũng luồn cúi…Xấu quá!
Nghe thầy phán như vậy, ông toát mồ hôi, ông ấy nói như “thần”. Ông vội hỏi:
- Cái dáng như thế này, thì “chữa” như thế nào để đứng thẳng, trông nó “đẹp”, nhìn được. Thưa thầy!
Ông thầy tướng nhìn ông một hồi, lắc đầu:
- Ông luốn cúi quen rồi, thì làm sao mà đứng thẳng được. Khó lắm! Thôi, để tôi xem nốt ruồi …
Ông thầy tướng bắt ông xoay lưng để xem nốt ruồi. Ông thầy tướng tìm từng nốt ruồi trên lưng ông, rờ rẫm, xem chăm chú, rồi thở dài thườn thượt:
- Nốt ruồi ở lưng xếp theo chữ “tử” như thế này thì cũng biết tâm tính của ông!
- Tâm tính của tôi làm sao, thưa thầy!
- Tâm tính lúc nào cũng nghi ngờ, không bao giờ thành thật, bị nhiều người ghét. Đã vậy, thích “nịnh”, không thích chê. Lẽ thế, vây quanh ông toàn những kẻ đểu giả. dốt nát mà ông không biết. Chính chúng đẩy ông vào chỗ chết.
Nghe vậy, ông hoảng sợ thực sự:
- Thầy cố giải cho tôi xem thế nào ? Giả như …tẩy mấy nốt ruồi đó đi.
- Nốt ruồi của ông đã thành “chai” trên lưng, tẩy thế nào được. Tẩy được thì phải tẩy từ lúc ông còn trẻ, chứ bây giờ… quá muộn…Tôi thấy ông từ dáng cho đến nốt ruồi, cái gì cũng xấu – ông thầy tướng nói có vẻ chán nản – Không lẽ …không có cái gì sửa được sao ? – Ông thầy tướng bắt ông xoay người lại – Ông há miệng ra cho tôi xem hai hàm răng của ông?
- Xem răng cũng biết hậu vận, tiền vận sao thầy ? 
- Bói răng rất chính xác.Răng biểu hiện của việc ăn uống, nét đẹp , văn minh – Ông thầy bói giảng giải – Răng xô lệch, biểu hiện ăn tạp, vô độ. Răng có màu vàng biểu hiện sự tham lam. Còn răng cái lên, cái xuống, biểu hiện sự bất minh, không thành thật… Nào, ông há miệng ra cho tôi xem.
Nghe vậy, đứng lùi một quãng, ông há miệng cho ông thầy tướng xem. Ông thấy tướng xem hai hàm răng của ông, ngạc nhiên:
- May cho ông, hai hàm răng trắng, đều kéo lại được thế đứng, “giải” được các điềm xấu của nốt ruồi. Nghĩa là trong ông vẫn có điều tốt cứu vãn được tình thế. Chứ hàm răng của ông xô lệch, vàng sỉn, cái lên, cái xuống thì… tâm tính ông, thế của ông không ai cứu được. Mừng cho ông. Phải giữ đấy nhé!
Thầy tướng phán như vậy, tưởng ông sẽ vui, ai ngờ ông lại càng lo hơn, càng sợ hơn. Hai hàm răng của ông đúng như thế, tâm tính của ông cũng đúng như thế. Thầy tướng phán không sai đến nửa câu.
Chỉ có điều. hai hàm răng “trắng, đều” mà thầy tướng đang xem là hai hàm răng giả, ông mới làm cách đây không lâu khi một lần du hý với con bồ ở nước ngoài.

 

 

 

                                     TỰ ĐỘNG HỌC

 

 

Nếu nói về đường học vấn, hồi học phổ thông, nó đều đứng đầu lớp. Ghê gớm hơn, không bao giờ học lý thuyết suông mà nó thích lý thuyết đó, nhất là môn vật lý, phải áp dụng vào thực tế. Lúc ấy, nó đã nghĩ chuyện gieo giống tự động, hay đưa nước lên cao khỏi phải dùng thủ công, hoặc như phun thuốc trừ sâu điều khiển từ xa…Có cái thành công, có cái không, nhưng không thể phủ nhận, nó là thằng thông minh. Nên thế, mọi người không gọi tên thật, mà gọi nó là thằng “Phát Minh".
Học nước ngoài học về nghề “Tự động học”, đỗ loại xuất sắc.Về nước, không hiểu nó “đi” cửa nào mà trở thành trợ lý cho một Sếp rất to. Phát huy ngành mình đã học, “ Phát Minh” biến phòng tiếp khách của Sếp tự động hóa hoàn toàn. Từ việc đón khách, mời nước, sắp xếp bàn ghế, tủ giường… Khách đến, đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, khen Sếp hết lời. Đó là chưa kể, phòng làm việc của Sếp, “ Phát Minh” thiết kế lại, cũng hoàn toàn tự động. Lúc có khách, đó là nơi sang trọng, nghiêm cẩn. Lúc Sếp cần việc “riêng” lập tức phòng làm việc thành nơi “tâm sự” riêng tư, người ngoài không thể biết… 
Một việc gần đây, tôi đã nghe, tưởng là khó như “đội đá vá trời” vì yêu cầu quá cao. Thế mà …nó cũng làm được, được Sếp khen.
Tôi là bạn thân của “Phát Minh” nên được thơm lây.
Sếp thưởng cho nó một bọc tiền to và hứa…sau khi đoàn khách cấp cao nước ngoài về nước, mọi việc xong xuôi, nó sẽ được thưởng một chuyến đi nước ngoài thật hoành tráng. 
Nó dự định rủ tôi đi cùng. 
Tôi háo hức chờ đợi chuyến đi đó.
Nhưng rồi, chuyến đi đó không bao giờ trở thành hiện thực. Đã vậy thằng bạn tôi, thằng “Phát Minh” bị đuổi việc, mất chức.
Tôi ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đã xảy ra với thằng bạn thân. Phải gặp nó, hỏi cho ra ngọn nguồn.
Lần lữa mãi, “ Phát Minh” mới chịu gặp tôi. Gặp nhau ở một chỗ kín đáo, nó thổ lộ:
- Cũng chết vì cái ngành " tự động học" của tôi. Khổ quá ông ạ!
- Sao ông lại nói thế? 
- Ông là bạn thân, chuyện này tôi kể ông nghe, “ sống để dạ, chết mang theo”. Đừng kể cho người khác biết!
- Tôi thề!
“ Phát Minh ” nhìn quanh, đảo mắt một lần nữa như xem có ai nghe lóm không? Thấy an toàn, nó uống một hớp nước, rồi kể:
- Ông biết sơ chuyện đó rồi, bây giờ tôi kể chi tiết cho ông nghe. Sếp đi nước ngoài, ở một phòng khách sang trọng. Trong phòng khách ấy, sang trọng nhất, văn minh nhất là phòng “toa lét”. Phòng “toa lét” thiết kế hiện đại, hoàn toàn tự động. Đi “xia” xong, bấm nút, một cánh tay như tay người “tự động” thò ra, lau chùi, xịt nước. Xong mọi việc, bấm nút, cánh tay đó thụt vào…
- Ghê hỉ ! – Tôi thán phục – Hèn chi đứng gần mấy bố “to” người nước ngoài, ngửi cứ thấy thơm phức…
“ Phát Minh” gần như không để ý lời của tôi nói, nó nói tiếp:
- Sếp tôi đi về, yêu cầu tôi phải thiết kế và làm bằng được một cái “toa lét” đúng như thế để ông ấy tiếp khách, vì chỉ một tháng sau khách sẽ sang lại, đáp lễ.
- Đúng ngành nghề ông học rồi còn gì nữa. Ông thiết kế cái đó dễ òm !
- Ông nói đúng – “ Phát Minh” thừa nhận – Nhưng quan trọng là thời gian. Sếp yêu cầu tôi phải hoàn thành trong một tháng. Thời gian gấp như thế, đến cụ nội tôi sống dậy cũng chịu, chứ đừng nói là tôi… 
- Nhưng… theo tôi biết, ông làm được, Sếp khen, thưởng tiền, thưởng một chuyến đi nước ngoài…
- Đó, đó! Cái đó mới nên chuyện. Tôi nói thẳng với Sếp là việc này cần thời gian, một tháng là khó, em chưa thể làm được. Sếp cáu, cậu là thằng tôi tin tưởng, giỏi tay nghề , một việc nhỏ như thế mà không làm được là sao? Tôi suy nghĩ mụ cả đầu, với thời gian như thế là không thể. Sếp càng điên, quát nhặng lên, không có “toa lét “hiện đại trong phòng khách là tôi nhục, cả quốc thể nhục! – “ Phát Minh” kể đến đó, không nói nữa, gục đầu.
- Rồi sau đó thế nào ? – Tôi giục nó kể tiếp.
“ Phát Minh” vẫn im lặng. Tôi càng tò mò:
- Ông kể tiếp đi! Tôi đang "hóng" đây!
“ Phát Minh” hít một hơi như lấy đà, ngẩn lên, nhìn tôi:
- Chuyện này, tôi nhắc lại nhé, chỉ có ông và tôi biết. Ông hứa lại đi!
- Tôi hứa! 
“ Phát Minh” kể, giọng uất nghẹn:
- Ông ấy đồng ý cho tôi làm việc ấy, chứ có phải tôi không báo cáo đâu. Chẳng là thế này, việc đó, với thời gian gấp như vây, không thể thực hiện được. Tôi bàn với ông ấy, đằng sau chỗ ngồi “toa lét” hiện đại, có nút bấm, ta xây một phòng nhỏ, thật bí mật, đủ chỗ một người đứng. Khi khách đi vệ sinh xong, lúc bấm nút, thì cũng có một “ cánh tay” thò ra, lau chùi xịt nước.Xong việc, khách bấm nút, “ cánh tay” đó thu vào. Mà “cánh tay” ấy thì ông biết rồi… Lúc này phải làm tạm như thế đã. Khách về, tôi sẽ thiết kế lại. Sếp nghe vậy, suy nghĩ một lúc rồi đồng ý , còn dặn thêm, phải chọn một người có lý lịch trong sạch, đảng viên càng tốt, coi đây là nhiệm vụ chính trị đặc biệt, phải làm cho tròn, không được để một sơ hở nhỏ nào…Tôi chọn một thằng đúng theo yêu cầu của Sếp. Nó viết bản cam đoan rồi giơ tay thề, làm tôi yên tâm…Nhưng cuối cùng, hóa ra, nó là thằng mấy dạy…
- Sao vậy?
- Khách đến, dẫn theo một phu nhân. Một bà rất đẹp, mặc áo hở cổ, lộ cả ngực. Bà ấy đi “toa lét”. Cũng tưởng như bên nước của bà ấy, xong mọi việc bà ấy bấm nút, cái bàn tay bằng máy, sẽ đưa ra, thụt vào. Ai ngờ! cái “bàn tay” ấy ,sau khi bấm nút, đã đưa ra mà không thu lại, vẫn cứ tiếp tục …chùi, mỗi lúc một mạnh…
Phu nhân của khách quá sợ hãi, hét toáng lên. 
Mọi người chạy vào. 
Sau đó mọi việc diễn ra như thế nào, tôi không kể nữa, thì ông cũng biết…



 


.

                            

 

 

 Chiến tranh Việt Nam ( Ảnh minh họa)

 

 “CHIẾN TRANH VIÊT NAM” – KÝ ỨC BUỒN CỦA NGƯỜI MỸ –Tản văn

 

Không hiểu sao, mỗi lần sang Mỹ thăm con, tôi không thích đến những địa điểm du lịch mà các “tua “hay quảng cáo. Một nhẽ, nhiều người biết. Nhẽ khác, tôi muốn đến những nơi người Mỹ lưu dấu cuộc chiến tranh Việt Nam vì mình từng là người lính tham chiến, dính dáng ít nhiều đến người Mỹ. Không đụng độ trực tiếp trên chiến trường thì cũng từng nghe tiếng bom, tiếng đạn, tiếng xe tăng…của người Mỹ. Mỗi tiếng động ấy, nó còn ám ảnh trong suy nghĩ, thậm chí cả trong giấc ngủ cho đến tận bây giờ. 
Một cường quốc lớn, mạnh trên mọi phương diện, ra khỏi cuộc chiến tranh, một cuộc chiến tranh hao người, tốn của, chắc họ sẽ có một bài học nào chứ?
Vinh dự!!! Tự hào!!! Kiêu hãnh dân tộc…
Với cuộc chiến tranh Việt Nam, người Mỹ hình như không muốn nhắc đến điều đó…
Một buổi chiều tháng 6 năm 2018, tôi đến tham quan bảo tàng Battleship Memorial Park thuộc thành phố Mobile bang Alabama nơi trưng bày các vũ khí,, tàu chiến,, máy bay từng tham gia vào cuộc chiến Việt Nam trước năm 1975. 
Ở đây trưng bày, tất cả các loại xe tăng từ M – 41 đến M -48, các loại xe lội nước, các loại đai bác, pháo tự hành đủ các cỡ. Một chiếc tàu chiến hiện đại, đã có mặt ở Vịnh Bắc bộ vào những năm 1966 - 1972. Đặc biệt còn trưng bày các loại máy bay từng tham chiến ở Việt Nam. Máy bay trực thăng HU-1A, C- 47, máy bay từng dung để thả biệt kích ra miền Băc, đến cả máy bay B 52… Giời ạ! Lần đầu tiên tôi được sờ tận tay, nhìn tận mắt một chiếc B52 to đùng, đen sì, gây cho chúng tôi, những người lính xưa kia vượt Trường Sơn, những nỗi khiếp sợ không thể nói bằng lời. 
Tôi có cảm tưởng, với các hiên vật ở đây, người Mỹ muốn nói với những người đến tham quan, đó, cuộc chiến tranh Việt Nam mà chúng ta tham gia trực tiếp với một cái giá rất đắt, không nhẹ nhàng để được cái gì?
Tôi chú ý một hàng chữ trắng khắc trên một tảng đá đen, ghi dày đặc tên những người lính Mỹ chết ở Việt Nam. Hàng chữ trắng ấy viết bằng tiếng Anh, tôi nhờ con tôi dịch lại, đại ý: “ Chúng tôi những người con trai sinh ra ở bang Alabama đã đến Việt Nam và không bao giờ trở về. Hãy nhớ chúng tôi.” Một dòng chữ đau đớn, đẫm nước mắt. Cạnh tảng đá đen đó là tượng một người lính Mỹ, cô đơn, rất lặng. Trong buổi chiều, tôi đến thăm khi ánh hoàng hôn sắp tắt, nét mặt người lính Mỹ ấy trông càng buồn hơn. Trên tay “anh” cầm một tấm thẻ bài, như muốn hỏi người đương đại: “ Tại sao tôi lại chết?”. Và cũng cạnh tảng đá đen đó, đối diện, trên một tảng đó đen khác, khắc dòng chữ, đại ý: “ Việt Nam một đất nước chúng tôi đến, có tất cả những điều mà con người phải chịu đựng như chiến tranh, rừng rậm, sự ngột ngat… Ở Việt Nam ai cũng thấy, nhưng lại rất khác. Chiến tranh Việt Nam, những người đến tưởng hiểu, nhưng lại không hiểu gì cả…- Những người lính tham chiến Việt Nam”. Tôi nhờ con gái dịch, rồi diễn giải theo ý mình, đây là lời nói thật của những người lính Mỹ từng đánh nhau ở Việt Nam, một cuộc chiến tranh,với người Mỹ, sai lầm, đổ máu vô ích. Chẳng thế, ở đây họ con đắp nổi một tấm bản đồ Việt Nam như nhắc với người đến tham quan, đây là địa danh, người Mỹ nên nhớ, để đừng mắc những sai lầm tương tự. Có lẽ vì thế, một góc viện bảo tàng, người Mỹ còn trưng bày một chiếc MIG -17 mang phù hiệu quân đội nhân dân Việt Nam, nguyên vẹn, tươi màu sơn. Tôi nhìn chiếc MIG -17, rồi đến tận nơi sờ tận tay, ngẫm nghĩ mãi. Họ trưng bày chiếc máy bay này để làm gì? Không lẽ để nhắc đến những trận không chiến trên bầu trời miền bắc chúng ta? Hay thừa nhận từng có máy bay Mỹ rơi vì những chiếc máy bay nhỏ bé như thế này của Việt Nam…Mọi sự suy diễn thường không chính xác, nhưng có một điều chắc chắn, với sự hiện diện một chiếc MIG – 17 của Việt Nam trông đơn sơ, quá bé so với khí tài, nhất là máy bay Mỹ, thì đó là một cuộc chiến tranh không cân sức, Mỹ rất phí nhiều nhân lực, tài sản… mà kết quả như thế nào? Người Mỹ đều nhìn thấy.
Âu đó cũng là một bài học người Mỹ cần rút ra.
Cũng một buổi chiều muộn tôi đến thăm một nghĩa trang nơi yên nghỉ của những người lính Mỹ chết trận, trong đó có nhiều người lính chết ở chiến trường Viêt Nam. Những hàng bia trắng đứng im lìm, lặng ngắt. Trước một số tấm bia ai đó đặt một, hai nhành hoa, có lẽ đã lâu, hoa héo tàn, rũ cánh. Hàng cây xanh bao quanh đưa đẩy trong cơn gió lạnh…

Tôi thực sự bùi ngùi, nghĩ những người lính đã chết trong những cuộc chiến tranh, nhất là những cuộc chiến tranh, lẽ ra không đáng có, nếu như những người lãnh đạo tỉnh táo, đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết, không đẩy những người lính lao vào cái chết vô nghĩa.
Người Mỹ, chính phủ Mỹ, tôi cũng nghĩ, đã nhận ra điều này, khi tôi đi tham quan bảo tàng Battleship Memorial Park thuộc thành phố Mobile bang Alabama.
Còn chúng ta…

--------------

Các bạn có thể xem thêm trên trang facebook trungkytran về những hình ảnh tôi ghi lại qua cuộc tham quan này. Xin cảm ơn!

TRUYỆN NGẮN - 103

[Không rõ 18/06/2018 16:39 | by kytrung ]

 

          Giời a! Người lớn lắm chuyện quá! ( Ảnh minh họa)

 

 

                                                      CHỈ TẠI …ÔNG NGỌNG


Ông giận run cả người, ai lại có công văn kỳ lạ như thế này? Không thu mua gì, lại đi thu mua “ cái ấy”! 
Ông xoay ngang, xoay dọc tờ công văn, mà nghĩ mãi không ra. Đang vào vụ thu hoach sắn, khoai… họ không thu mua, lại có công văn yêu cầu huy động thu mua “cái ấy “ ? Cho ai? Không lẽ… vừa rồi ông có nghe thằng cháu nội, nó tra “gu gờ” rồi đọc ở đâu đó ,hình như ở “ phê tê phốc” là nước sát nước mình, họ đang thu mua ở biên giới râu ngô, rồi rễ chè…chứ đâu có thu mua loại này ! Nhưng biết đâu, nhà nước mình đang “liên kết làm ăn “ với họ rất cần loại này để chế tạo, ví như …dây " dẫn điện", hay là dây " cáp quang" …! Có lẽ đúng vậy, nên dòng cuối trong công văn mới nhấn mạnh, gạch đít “… Càng nhiều ,càng tốt. Yêu cầu các đồng chí có trách nhiệm đôn đốc và thực hiện trong thời gian sớm nhất…”. Với cương vị Bí thư đảng ủy kiêm chủ tịch… ông không thể thoái thác nhất là lúc này trong nhà của ông, con dâu, cũng có! Rồi con gái, Y như rằng! Đến vợ, tưởng ngoài bốn mươi, khô như ruộng hạn, thế mà…!
Đàn bà làng ông mắn đẻ, mắn đẻ nhất là nhà ông, nhà có tứ đại đồng đường. Hết con dâu, đến con gái và rồi đến vợ. Cứ “chập” một phát, bụng “phình”. Ngồi ăn cơm quanh mâm, chân bà nào cũng phải dạng ra vì bụng to vượt mặt…
Sao đàn bà ở đây mắn đẻ thế ? Người ta nói tại đây có giếng “thiêng” con gái uống nước của giếng, dễ chửa. Có lẽ đúng thế thật, nên làng này, khẩu hiệu “Sinh đẻ có kế hoạch”, hay như: “ Gái hay trai chỉ hai là đủ” không hề có một " miligam" tác dụng nào, nhất là với đàn bà. Nhà nào, làng nào đi đâu cũng gặp những bà “vác” bụng. Ông nghĩ, có lẽ vì thế công văn này gửi về địa phương ông sớm nhất, yêu cầu chuyện này..
Khi nghe ông “quán triệt” nôi dung công văn ở trên gửi về, mấy mụ nhà ông giãy đành đạch, chống lại ông rất quyết liệt:
Mụ vợ:
- Sao lại có chuyện kỳ lạ thế này! Bao giờ mới đủ, ông nhìn thấy rồi còn gì!
Con dâu ông khóc rống lên:
-Ơi giời ơi! Con không cho đâu, cái này chỉ có chồng con biết, không lẽ lại đem" khoe"…với thiên hạ.
Con gái vác cái bụng to như cái “trống” từ nhà chồng về thăm, nghe ông nói, chạy vội vào trong buồng, nói vọng ra:
- Con có ít lắm, không bán đâu! Bố đừng có mơ…
Ông quá bực mình, nhà với cửa, con với cái, vợ với chồng…chúng nó không cho, ông còn mặt mũi nào nói với thiên hạ 
Láo bần bật, hỗn bần bật, ông điên tiết muốn đập mỗi đứa một phát.
Nhà ông đã vậy, cả xã, cả huyện… cũng vậy.
Sau khi nghe phổ biến công văn này,qua loa truyền thanh tất cả náo loạn. Có nhà bắt vợ chửa phải vào Sài Gòn gấp. Chồng chở vợ đằng sau xe honđa, lặc lè, tất bật. Chồng nhăn, vợ nhó, ông bà đi đằng sau…khóc như nhà có đám. Lại nhà khác, Vợ sắp sinh, thế mà ngay trong đêm, chồng cũng dẫn “trốn” cứ như “trốn giặc”. Lại có nhà, hình như có "dòng họ" với “ Chí Phèo”, treo ngay trước cửa một mảnh vải đỏ với dòng chữ to lồ lộ “ Đả đảo một chủ trương qúa dã man, vô đạo đức! Vợ tao đang có chửa, cương quyết không nộp!”. 
Ông cố thuyết phục, rằng đây là chủ trương lớn, góp phần khôi phục nền kinh tế, rằng đây là một việc “Ích nước, lợi nhà”, nâng cao vị thế của địa phương. là động lực đẩy mạnh công cuộc tiến nhanh, tiến vững chắc lên…Đáp lại chỉ có sự phẫn nộ, nhất là mấy ông chồng có vợ sắp đẻ. Mặt người nào, người nấy khi gặp ông đều đằng đằng sát khí, ánh mắt rực lửa căm thù:
- Tôi đố ông đấy!
- Chủ trương ngu như bò!
- Có giỏi, ông đi thu mua đi! Ông đến nhà tôi, tôi đập ông liền.

Chẳng còn ra thể thống gì nữa, có mỗi việc cỏn con như thế này mà cứ như có “loạn”, ông đi đến đâu, dân chửi đến đấy.
Ông “ôm” tờ công văn chết tiệt này lên gặp mấy ông “to”, cấp trên, hỏi cho ra nhẽ. Nếu có thu mua cái “của nợ” này thì cũng phải tuyên truyền trên báo, đài, ti vi…giải thích thật cặn kẽ tác dụng, ích lợi…dân người ta hiểu, tự giác thực hiện, ông đỡ vất vả đi vận động thực hiện. Còn đánh công văn" tống" xuống bất ngờ thế này, trở tay không kịp. Mấy ông làm ăn như con c…- Ông nghĩ, trong lòng rất tức giận. Nhưng khổ thân, lên đây ông chẳng gặp ông “to” nào, tất cả đi họp vì có chuyện” đột xuất” . Có mỗi thằng đánh vi tính ở văn phòng tiếp ông.
À ! Cái công văn này từ thằng này mà ra, ông hỏi luôn:
- Có phải mày đánh công văn này không ?
Nó cầm tờ công văn ngắm nghía một hồi, rồi thừa nhận:
- Đúng rồi bác! Mà sao ạ?
- Công văn ghi: “ … Đề nghị thu mua gấp lông sản phụ, càng nhiều, ,càng tốt…”, thu mua cái của nợ ấy làm gì ! Tao nói ở địa phượng, mọi người tức giân, nhất là mấy bà có chửa đang tế sống tao kia kìa! Mày ở đây có biết họ thu mua “lông sản phụ” để làm gì không ? 
Nó lắc đầu:
- Cháu không biết?
- Lạ hè ! – Ông nhìn thằng vi tính ngạc nhiên. Đến thằng làm ở đây cũng không biết thu mua “lông sản phụ” làm gì thì làm sao ông có thể giải thích cho mọi ngừời hiểu. Quá bưc, ông phải tìm bằng được mấy ông “to” kia để tìm cho được ngọn nguồn thì thằng đánh vi tính reo to:
-À ! Cháu biết rồi bác ơi. Ông “to” nhất ở đây hay nói ngọng. Cứ chữ “lờ” ông lại nói thành chứ “nờ” , hoặc ngược lại. Chứ “nờ” thành chữ”lờ” thành ra … Hôm ông đứng đây đọc cho cháu đánh vi tính, “ nông sản phụ” ông nói thành “lông sản phụ” rồi thì…mải đến vội cuộc “te nít”, cháu đưa công văn vừa đánh, ông ấy không xem lại, ký luôn… Lỗi này cũng do cháu - Nó gãi đầu, nói với ông như người nhận lỗi rồi cho ông biết - Ở đây, chúng cháu vẫn gọi ông ấy là ông “ngọng”
Nghe vậy ,ông tức quá, chẳng nể nang thằng đánh vi tính đang đứng trước mặt, chửi luôn:
- Tổ sư ông ngọng!

 

 

 

                                NƯỚC MẮT CHẢY NGƯỢC

 

 

Biết tôi sang N… thăm con, lại đúng địa chỉ, dì Ba lập cập đến nhà tôi, đưa một hộp nhỏ, gói rất cẩn thận, dặn dò:
- Nhờ cậu chuyển món quà này và cho tôi hỏi thăm sức khỏe ông ấy cùng gia đình. Mong ông ấy bình an, giữ sức. Cũng nhờ cậu nói với ông ấy tôi không quên ông ấy đâu, rất nhớ, chỉ tiếc một điều…cả hai già rồi, không biết bao giờ mới gặp lại…
Tôi vội nói ngay:
-Dì yên tâm, nếu như ông ấy còn sức khỏe, cháu sẽ nói ông ấy về. Dì đón…
Dì Ba nói với tôi giọng buồn rầu:
-Nhà đâu còn mà đón hả cậu! Họ đang yêu cầu nhận tiền đền bù để giải phóng mặt bằng… nhưng họ đền bù, theo giá trước đây cả chục năm, tôi không chịu, cương quyết đòi phải phải trả đúng như giá nhà nước quy định. Căng lắm! Họ nói nếu tôi không chịu nhận tiền đền bù, mười lăm ngày nữa sẽ cưỡng chế. Tôi sẽ một mất, một còn với lũ này, dù nhà có mất…
Trước năm một chín bảy lăm, dì Ba là bộ đội địa phương, gia đình liệt sỹ thế mà…
Nhìn dáng dì Ba lầm lũi đi, tôi ngận ngùi, thương cảm.. 
Cầm chiếc hộp nhỏ của dì, không biết đựng vật gì bên trong, cùng hàng chữ ghi nắn nót tên người nhận trên mặt hộp tôi như thấy sức “nặng” tình cảm của dì gửi gắm, thầm hứa bằng mọi cách chiếc hộp này phải đến tay người nhận nhanh nhất.
… Ông già cầm chiếc hộp của dì Ba mà tôi đưa, ánh mắt lộ vẻ xúc động, khóe mắt đã có ngấn nước. Ông lấy tay chùi vội, giọng thảnh thốt:
-Trời ơi! Có ai nghĩ…đến giờ, mấy chục năm, chúng tôi vẫn gặp được nhau.
Tay ông lập cập bóc giấy gói bên ngoài và mở chiếc hộp. Bên trong có một tấm ảnh đen trắng hơi ố vàng chụp chân dung hai người, một nam một nữ. Cả hai ăn mặc như những người du kích, cổ quấn khăn rằn mà tôi thường thấy trong ảnh thời chống Mỹ trước năm một chín bảy lăm. Ngoài tấm ảnh đó ra, còn một chiếc lược bằng tre làm một cách chau chuốt.. Trên chiếc lược còn khắc dòng chữ : “Tặng em ! Rất nhớ”. Nhìn tấm ảnh, tuy thời gian đã xa, tôi vẫn nhận ra, người con gái trong tấm ảnh là dì Ba, còn người đàn ông đứng cạnh, chắc chắn là ông già trước mặt tôi. Còn chiếc lược? Ông già kể:
-…Hồi đó tôi với bà ấy ở cùng đơn vị, cùng quê, cùng một lần lên núi. No, đói, sống, chết có nhau, chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay. Bà ấy xa có một buổi, tôi nhớ quay quắt. Tôi đi lấy gạo, gặp suối lớn không qua được, bà ấy bương bả đi tìm ngay trong đêm. Chúng tôi thương nhau như thế đấy. Mái tóc bà hồi ấy dài, bị sốt rét, không có lược, bà ấy cứ lấy tay để chải, tóc rụng dần. Tôi nhìn thấy thương làm chiếc lược này cho bà ấy. Lược bằng tre già, chải tóc, tóc đỡ đau, đỡ rụng hơn…
- Nhưng sao ông lại ở bên này? – Tôi ngạc nhiên.
- Chẳng dâú gì anh!Trong một lần xuống đồng bằng tôi bị lính Mỹ bắt sống. Một thời gian sau tôi “chiêu hồi” (1) vì quả thực tôi rất sợ chiến tranh, giết chóc. Trong đợt “ di tản” tháng tư năm một chín bảy lăm, may mắn cho tôi, là sang được bên này an toàn…
- Sang đây ông ở một mình ? – Tôi hỏi.
- Không! Tôi có gia đình chứ, nhưng các con tôi lớn, chúng lo gia đình của chúng còn vợ bỏ tôi, đi lấy chồng khác… - Ông già nói giọng buồn buồn…
- Thế làm sao ông lại liên lạc với dì Ba?
- Hồi trước cũng nghĩ là khó vì hai nước chưa cho thông thương, rồi tôi nghĩ mình “chiêu hồi” ai người ta chứa chấp, chắc cô ấy rất khinh tôi. Nên thế, tôi không tìm cách liên lạc cũng bặt tin tức cô ấy hơn hai chục năm. nhưng rồi mấy người cùng quê ,sang đây theo diện “đoàn tụ” gia đình, cho tôi biết, cô ấy vẫn không lấy chồng, vẫn ở một mình. Tôi sững sờ. Tôi vội viết thư cho cô ấy, cũng nói hoàn cảnh của mình… Lá thư nào tôi gửi, cũng đậm nước mắt. Còn thư cô ấy gửi cho tôi, đọc thương lắm! – Ông khóc – Quả thật, đối với tôi ,đó là mối tình đầu rất thiêng liêng. Cô ấy không lấy chồng, có nghĩa cô ấy rất thương tôi. Trời đày tôi và cô ấy! Giá như đừng có chiến tranh… - Nước mắt ông già lại rơi dày hơn trước mặt tôi.
- Thôi ông ạ! – Tôi động viên – Bây giờ mọi chuyện liên lạc đơn giản, thuận tiện hơn nhiều, đi về cũng dễ dàng. Ông cố gắng giữ sức khỏe để về thăm dì Ba. Chắc dì rất mong ông, khi hai người có cùng hoàn cảnh đơn chiếc, biết đâu…
Tôi nhìn ông thăm dò. Nghe tôi nói vậy, mắt ông còn đọng nước nhưng ánh niềm vui: 
- Ừ! Anh nói thế lại hóa hay. Giả như …tôi lấy bà ấy, rồi đón sang đây, hay là tôi về ở luôn với bà ấy…cũng vui…Ở bên này, một thân, một mình buồn lắm.
Tôi cũng vui với ý định của ông già. Tuổi già nâng đỡ, dựa vào nhau trong một gia đình nho nhỏ. Họ sẽ đi tiếp quãng đời còn lại trong tiếng cười, trong sự thông cảm, trong sự đùm bọc, chăm nom lẫn nhau…
Ở tuổi hoàng hôn hai người tìm lại được hạnh phúc. 
Còn hạnh phúc nào hơn thế! 
Sau hơn một tháng thăm chơi với các con, khi tôi trở về lại Việt Nam, ông già gặp tôi, đưa một gói quà nhỏ dặn:
-Trong này là một số thuốc bổ tôi mua tặng cho bà ấy, nhờ anh đưa hộ. Cũng nhờ anh nói với bà ấy sang năm dù thế nào tôi cũng về thăm và nói ý định của tôi. Theo anh bà ấy có đồng ý không ?
- Ý định gì ạ! 
- Anh biết rồi lại còn hỏi – Ông cười vui – Tôi sẽ lấy bà ấy. Tôi sẽ đón bà ấy sang đây. Còn bà ấy không chịu, tôi sẽ ở luôn bên Việt
Nam. Chính quyền không cho tôi cũng ở. Anh có tin không?
Tôi tin chứ, tin vào tấm lòng thành của ông già, tin vào tình cảm rất chân thật của hai người. Tin vào hạnh phúc của ông và bà, dẫu đã hoàng hôn nhưng vẫn đầy ánh nắng ,gió mát, cả trăng thanh của tình yêu nữa…
Nhưng…!
Không biết tôi có nên viết tiếp câu chuyện ra đây không?
Khi tôi về đến nhà định đưa gói quà của ông già gửi cho dì Ba thì hay tin dì Ba đã tự thiêu, quyết chết để giữ đất không cho giải tỏa với giá đền bù rẻ mạt.
Dì Ba ơi!
Bên kia vẫn có người đợi dì!
Tôi khóc.

---------------------

    (1) Theo cách gọi những cán binh công sản đầu hàng quân đội VNCH trong cuộc chiến tranh trước 1975

 

 

 

                                          RỘNG LƯỢNG

 

 

          Hồi tôi học năm thứ nhất đại học, thì chị học khóa cuối. Chúng tôi nhìn anh chị khóa cuối với sự ngưỡng mộ. Nhất là chị, hoa khôi của lớp . Vì cùng quê, thỉnh thoảng tôi lại sang khu tập thể của chị, hai chị em hàn huyên từ đó chơi thân. Chuyện riêng của chị, tôi không tò mò, nhưng được biết chị đã có người yêu. Chị yêu một anh cùng khóa, khác Khoa. Nghe mọi người nói, anh ấy là bí thư chi đoàn, đối tượng đảng. Mà thời tôi học, đối tượng đảng không phải ai cũng có, phải là con người học tập xuất chúng, dễ được giữ lại trường, hoặc tốt nghiệp sẽ nhận công tác những nơi quan trọng.
Biết vậy, tôi mừng cho chị.
Tôi tốt nghiệp, lẽ ra sẽ trở thành anh giáo viên dạy văn ở một trường phổ thông cấp ba nào đó, nhưng một ngã rẽ làm thay đổi sự nghiệp. Tôi xin về một đài truyền hình làm phóng viên. Vì thấy nghề giáo không hợp với phong cách của mình, khi sở thích là sự di chuyển. Nghề của tôi được gặp nhiều người, nhưng ấn tượng nhất, tôi nhớ nhiều là một ông có một chức"to" hay làm thơ, toàn thơ tình ca ngợi lòng thủy chung, son sắc. Mỗi lần đọc thơ trước ống kính của tôi, ánh mắt ông chan chứa xúc động, giọng đọc nghẹn ngào. Thơ ông như vậy nhưng phong cách sống của ông, tôi biết, cũng đôi lần chứng kiến chán không thể tưởng. Với gái, nhất là gái trẻ ông suồng sã, bỗ bã. Đã có lần, ông đùa quá trớn, không nể ông là một “quan lớn” một nữ tiếp viên nhà hàng “ tặng” ông một cái tát. Quá tức giận, ông ra lệnh đuổi tất cả nhân viên của nhà hàng này… 
Không nói ra, nhưng tôi nghĩ, ông ấy ăn tát là xứng đáng…
Như tôi nói ở trên, nghề phóng viên là nghề di chuyển, tôi ưa nghề này. Gần ba mươi năm, nay sắp đến tuổi hưu, với máy quay, tôi vẫn rong ruổi đi... 
Tôi cùng anh quay phim đến một thị trấn nhỏ ven biển miền Trung lúc trời nhá nhem tối, tiện có một ngôi nhà nhỏ cạnh một trường trung học, thấy thấp thoáng ánh đèn, tôi mạnh bạo bước vào xin phép nghỉ nhờ một đêm.
Và thật tình cờ, ở đây tôi gặp chị.
Gần ba mươi năm gặp lại, hai chị em có bao nhiêu chuyện để nói. Giọng chị vẫn vậy, hình như không thay đổi, từ tốn nhẹ nhàng. Đôi mắt vẫn thế, dẫu đuôi mắt có nếp nhăn, nhưng ánh mắt nhìn như chấp nhận không giận dữ. Bàn tay chị rót nước mời tôi không vội vàng ,hấp tấp, một giọt cũng không sánh ra ngoài…
-Em xin lỗi chị, anh nhà đâu? - Thấy ngôi nhà vắng bóng đàn ông, Tôi đường đột hỏi.
- Chị ở một mình! – Chị nhỏ nhẹ trả lời
- Thế mà em tưởng…- Tôi hơi ngỡ ngàng.
-Tưởng chị lấy anh ấy chứ gì! Hồi ấy cả khoa ai cũng biết, nhưng không thành…- Chị nói với nụ cười phớt như gió thoảng.
- Sao vậy?
- Cũng khó nói em ạ! Anh ấy là con trai duy nhất, trưởng tộc. Trước đám cưới, chi đi khám sức khỏe, bác sỹ phát hiện chị không thể có con. Biết tin đó anh rất đau khổ, nhưng nói, không thể đến được với chị. Mà lúc ấy khoa học nước mình không hiện đại như bây giờ để thụ tinh nhân tạo, hay nhờ người mang thai hộ. Chị chấp nhận đề nghị của anh mặc dù trong lòng chị như có máu chảy dội ngược. Sáu tháng sau, anh ấy lấy một người con gái, con ông to, có thế. Dẫu rất buồn, nhưng chị không trách anh ấy, khi chính mình không mang hạnh phúc cho người mình yêu – Chị kể với tôi giọng chậm rãi ,đều đều…
- Rồi sau đó… Không lẽ từ đó, chị vẫn sống một mình? – Tôi thắc mắc.
- Không, mãi cũng đến vài năm sau, nỗi buồn cũng dần nguôi ngoai, chị gặp một người, người ấy thương chị thật lòng, chị cũng thương người ấy thật lòng. Anh ấy dứt khoát đến với chị. Còn chị lại do dự, vì biết bệnh của mình. Chị nói hết cho anh ấy biết, tùy anh ấy quyết định. Nhưng anh ấy vẫn quyết xây dựng với chị. Tiếc anh ấy bị bạo bệnh mất sớm, từ đó chị không lấy ai nữa. Sau khi làm đám cưới, ạnh ấy dẫn chị đến một bác sỹ quen biết, thân thiết, giỏi tay nghề khám lại cho chị. Sau khi xem kỹ bệnh án, người bác sỹ ấy kết luận… 
Chị nói đến đấy,dừng lại, ánh mắt nhìn vào mông lung. Tôi giục:
- Chị kể tiếp đi!
-Người bác sỹ ấy nói, trước đây sức khỏe chị bình thường, chuyện sinh đẻ không có vấn đề gì. Nhưng hình như…có thể chị đã uống một loại thuốc gì đó, hoặc uống thuốc chữa bệnh không đúng cách nên bị ảnh hưởng, làm cho chị không thể sinh nở như người bình thường. Người bác sỹ ấy hỏi chị, chị có uống thuốc, nhất là thuốc nam của người dân tộc không?Chị nhớ lại, hồi yêu nhau thời sinh viên, người yêu đầu, anh ấy hay sắc thuốc nam cho chị uống, nói đây là thuốc bồi dưỡng sức khỏe của phụ nữ…Không lẽ…Nhưng chị không tin, người yêu đầu yêu chị tha thiết đến thế cơ mà! Khi chia tay, anh ấy khóc suốt, đau đớn. Đến độ sau đám cưới, còn bí mật gặp chị, nói nghẹn ngào: “ Giá như em có thể sinh nở, anh sẽ không bao giờ lấy cô kia làm vợ… mãi mãi em là người yêu duy nhất của anh”. Nên chị nói với người bác sỹ, chị chưa bao giờ uống thuốc nam của người dân tộc.
- Sạo chị lại nói thế! – Tôi bực mình – Không gì…ít ra chị nói sự thật, người ta mới có phương pháp đúng cách chữa lành bệnh, chị lại sinh nở.
- Chị lại không nghĩ như em! Chị không tin có người đàn ông nào lại ác độc như thế. Hơn nữa, chị không muốn chồng sau biết việc này. Nếu đúng, biết đâu chồng chị sẽ trả thù…không lường hết được…nhất là người yêu cũ của chị bây giờ đang giữ một chức to, có một gia đình, có con, có cháu…. Nhưng nói lại với em, chị vẫn không tin người yêu cũ của chị làm chuyện đó. Anh ấy đây!! – Chị lấy một tờ báo chỉ vào một bức ảnh in ở trang nhất.
Tưởng ai, hóa ra ông có chức "to" hay làm thơ thường đọc thơ tình và bị ăn một cái tát của nữ tiếp viên nhà hàng vì sự suồng sã...mà tội biết.


.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                        

                                          

 

Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]