Phóng Sự, Tản Văn

 

 

                        TÔI HỌC KHOA SỬ -TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM HÀ NỘI I

 

 

               …Tháng 9 năm 1971, tôi nhập học vào khoa Sử - ĐHSP Hà Nội I. Không thể quên những kỷ niệm ban đầu. Khu A ký túc xá, trừ lúc tự hoc, còn lúc nào cũng ồn ào, không bóng đá, lại bóng chuyền,  những buổi chiều trên sân thượng của khu A từng đôi ,từng đôi chụm đầu tâm sự, mơ một tương lai đẹp ở phía xa, vẳng đâu đấy trong không gian là giọng hát của ai đó đang ngân nga: ..” Chiều thanh vắng là đây, âm thầm gió rì rào…”. Giảng đường” của chúng tôi, gọi như vậy cho “oai” thực ra chỉ là những dãy nhà lợp nứa, những bộ bàn ghế đơn sơ, cũ theo màu thời gian…nhưng chính ở “ giảng đường “ này, các thầy cô đã truyền đạt cho chúng tôi những kiến thức lịch sử. Những kiến thức đó không phải chỉ là “phương tiện” kiếm sống mà lớn hơn  rất nhiều, đó là chân lý bất diệt qua những bài học lịch sử: Con người sống phải có tự do, phải chiến đấu cho lẽ phải, trọn niềm tin vào dân, vào đất nước, vào dân tộc, đất nước này phải là của người Việt Nam… chúng tôi mang “hành trang đó” theo suốt cuộc đời. 

           Tôi cũng không thể quên những năm tháng đi sơ tán của khoa, thầy trò là một, sống như trong một đại gia đình. Máy bay Mỹ ném bom ra miền bắc, Hà Nội là một mục tiêu. Những năm tháng đó thầy trò chúng tôi tạm xa ngôi trường chính, hết Đồng Văn ( Duy Tiên – Nam Hà cũ) lại đến Đan Phượng ( Hà Tây cũ) rồi đến Khúc Lộng – Bần Yên Nhân ( Hưng Yên)… vừa tránh máy bay, vừa học, vừa đào hầm, vừa học… “ giảng đường” là những sân chùa, mái đình, sân kho hợp tác…chúng tôi ngồi bệt dưới đất, vở để trên gối ghi chép đầy đủ những lời thầy đang giảng. Phía trên là tiếng ì ầm của máy bay, góc trời có khi dậy tiếng cao sạ… nhưng trong  một ngôi chùa cổ , qua lời giảng của các thầy cô chúng tôi vẫn say sưa với vẻ đẹp kỳ vĩ Kim Tự Tháp tận Ai Cập cổ đại xa xôi, vẫn như nghe thấy tiếng hò reo của quân Vua Quang Trung, sau khi đánh bại quân Thanh,  tiến vào thành Thăng Long…Những năm tháng đó, dẫu kề cận cái chết, dẫu có bom, có cả những cuộc chia tay không hẹn ngày về nhưng đó là những năm tháng đẹp, nhiều kỷ niệm, nhớ lại chỉ có thương, yêu, và không muốn “nhòa” theo thời gian.

          Rồi cũng như bao bạn nam sinh viên lúc đó, tôi lên đường vào bộ đội, đi tự nguyện, đi xung phong, vì tôi bị cận thị, nhưng “ Chiến trường đang gọi…”, Lúc đó chúng tôi đều nghĩ như thế và khoác ba lô đi vào nơi không có khái niệm thời gian, sống, chết. Cho đến tận lúc này, khi tuổi đã quá lục tuần , nghĩ lại những năm tháng đó, nhiều lúc cũng ngạc nhiên, sao mình có thể đi được, chấp nhận được? Đâu là động lực? Những lúc nghỉ ngơi sau một ngày hành quân mệt nhọc, hay sau một trận đánh, những kỷ niệm chúng tôi hay nói nhiều nhất ngoài chuyện gia đình, quê hương, chúng tôi lại nhắc nhiều đến tình bạn, tình thầy trò trong khoa, là những ngày đi thực tế khảo cổ học ở Tứ Xã , chống lụt ở Cống Thôn hay đắp đê ở Xuân Quang và nhớ nhiều nhất là đôi mắt của người bạn gái , thương lắm, muốn yêu lắm, chưa kịp ngỏ lời đã lên đường, phía xa vẫn ánh mắt của bạn ấy dõi theo…

         Đất nước im tiếng súng, cũng là may, tôi còn sống  trở về, bao người bạn cùng trường  không có điều may mắn đó. Thành,  năm thứ ba – khoa Sử, Toàn – năm thứ nhất , Tuấn năm thứ hai khoa Địa, Long, Dư năm thứ ba khoa Văn… hồi đó có người nói với tôi nếu ngay lúc đấy được nhìn thấy cổng trường ĐHSP Hà Nội I, chết cũng thỏa lòng. Ước mơ bình dị đó không đến được với những người bạn  của tôi. Tôi vẫn mong, nếu thế giới tâm linh có thật, các bạn hãy về không những nhìn cổng trường đã to, đã đẹp, giảng đường đã lớn , đặc biệt ở đây, đã 65 năm, các thầy cô trong khoa, trong trường, những cự sinh viên, những sinh viên… không ai quên các bạn.

          Tháng 9/1975 tôi về học tiếp , lại mất ba năm, khóa cũ của tôi đã ra trường. Trở về với sức khỏe còn yếu, di chấn chiến tranh không dễ quên… nhưng tôi và nhìều bạn cùng cảnh dễ hòa nhập bởi nhiều lẽ, nhất là tình cảm của nhiều thầy cô dành cho chúng tôi. Đó là giờ học thêm, giờ phụ đạo, rồi những ai trong chúng tôi đau ốm, vết thương tái phát cả lớp đều lo, các thầy cô trong khoa đều hỏi thăm. Ở Lớp tôi có một anh bộ đội về, không may bị tai nạn, mất đột ngột, cả lớp đau đớn như trong một gia đình mất đi một người thương…các thầy cô trong khoa cũng đau buồn, cùng chúng tôi đưa anh ấy về nơi an nghỉ cuối cùng

      Sự động viên của các thầy cô giúp chúng tôi học tốt, đuổi kịp được chương trình, nhiều người sau này được giữ lại trường, trở thành cán bộ giảng dạy, tiến sỹ, giáo sư…

       Tháng 9 năm 1978 Sau khi tốt nghiệp ,theo sự phân công, tôi về làm công tác giảng dạy tại khoa sử - chính trị , trường ĐHSP Quy Nhơn. Và một năm sau, tôi ra lại Hà Nội học sau đại học. Ở  khoa Sử - chính trị ĐHSP Quy Nhơn, Thật may mắn, tôi lại được gặp nhiều thầy cô ở khoa Sử vào đây thỉnh giảng như Thầy Phan Ngọc Liên, thầy Phạm Hồng Việt, Thầy Bạch Ngọc Anh… Các thầy thỉnh giảng cho sinh viên nhưng cũng  đồng thời chỉ bảo, kèm cặp thêm về phương pháp giảng dạy, kiến thức lịch sử cho chúng tôi. Những buổi ximine, những lần trò chuyện, những buổi chiều dạo chơi ven biển… nội dung chính vẫn là trao dồi kiến thức  mà các thầy mong chúng tôi, trong một thời gian ngắn, phải nắm bắt được.

         65 năm thành lập khoa sử - ĐHSP Hà Nội I, nhìn lại, nhất là thế hệ chúng tôi, lớn lên, trưởng thành cùng khoa, thực sự tự hào. Bởi lẽ, chúng tôi đã được các thầy cô day bảo tận tình, sống hết lòng vì  sinh viên thân yêu. Chúng tôi  nhớ như in giọng nói, tác phong mẫu mực, sự chỉ bảo tận tình của các thầy như thầy Phan Ngọc Liên, thầy Bạch Ngọc Anh, thầy Phạm Hồng Việt, thầy Trương Hữu Quýnh, thầy Chiêm Tế, thầy Thái, Thầy Kiệm, Thầy Nghinh, Thầy Lư…nay các Thầy đã đi xa nhưng tôi vẫn tin rằng các Thầy vẫn dõi theo sự trưởng thành, sự cống hiến của từng cựu  sinh viên và các bạn sinh viên chúng ta. Tôi cũng từ hào một điều nữa, là cựu sinh viên khoa Lịch sử- Trường ĐHSP NộiI. với kiến thức lịch sử, nhất là lịch sử dân tộc các thầy ,các cô trong khoa luôn luôn muốn sinh viên của mình phải nắm bắt được những đặc tính tốt của lòai người,  của dân tộc đó là. đã là con người phải  sống trung thực, cao thượng, có đạo đức tốt, hết lòng phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân, biết nhận ra con đường sáng, đúng chân lý để đi, căm ghét quân xâm lược, quyết bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc…

        

          Đại bộ phận những con người trưởng thành từ khoa sử -Trường ĐHSP Hà Nội, qua 65 năm, khi ra trường nghĩ đúng điều đó, thực hiện đúng điều đó, không phụ lòng của các thầy, cô.

          Chúng tôi tự hào đã từng là sinh viên khoa Lịch sử - Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội I

 

      

 

Cảnh con sông nhân tạo chảy quanh thành phố San Antonio (Ảnh minh họa )

 

                        CẢM NHẬN PHẦN NÀO VỀ DU LỊCH MỸ

 

                                           

 

         Ở nhiều nước, dịch vụ “thỏa mãn nhu cầu đàn ông”, nôm na là phố đèn đỏ phát triển. Không vơ đũa cả nắm, chứ nhiều người đàn ông Việt đi du lịch nước ngoài thường chú ý khoản này, vì nước mình cấm .

         Biết tôi đến Mỹ, một ông bạn nói với tôi với giọng hiểu biết,  “đây là một trong những điểm nhấn để Mỹ phát triển du lịch, ông nên tìm hiểu” rồi… “Đây là dịch vụ mà ở Mỹ chỗ nào cũng có” Cứ nghe tuyên truyền “ văn hóa đồi trụy”, tưởng tượng, bạn nói, thành ra… nghĩ đến Mỹ  ra đường là gặp!!!

         Hóa ra đó sự tuyên truyền bậy bạ.

         Hôm đến thăm thành phố San Antonio, một thành phố văn hóa của bang Texas. Ở thành phố này có trung tâm mua sắm lớn, lại có những dịch vụ ăn uống sầm uất, ban đêm có những ban nhạc nổi tiếng nước Mỹ đến biểu diễn, có những quán bag sang trọng dành cho người nhiều tiền, cả những rạp hát nhỏ biểu diễn ma quái ngay sát bên đường, mở màn cả ngày lẫn đêm…nhưng tuyệt nhiên, để tìm ra khu ăn chơi như kiểu phố đèn đỏ ở Thái Lan, Sinhgapo… không dễ. Anh bạn thổ địa dẫn đi, nói, chuyện ấy là của muốn đời, có cầu, có cung, nhưng ở thành phố này, anh muốn, sẽ có, tuy vậy buộc phải chi một khoản tiền  đắt khủng khiếp… chi bằng anh dùng số tiền ấy đi tìm hiểu những nét đẹp văn hóa có hơn không? Vừa nâng cao nhận thức, vừa hợp túi tiền, lại khỏe khoắn trong người…

        Nghe ra cũng có lý, đồng ý cho anh bạn dẫn tham quan thành phố San Antonio bằng thuyền, chiếc thuyền theo con sông đào chở khách du lịch dạo quanh thành phố.Con sông đào bề ngang không rộng, nước trong xanh, hai bên bờ là những vườn hoa, nhưng cây lớn tán xanh, những con đướng lát đá uốn lượn… Cũng tưởng ít người đi vì người Mỹ biết chán thành phố này rồi, nhưng không? Đến chỗ mua vé phải xếp hàng, xuống thuyền cũng phải xếp hàng, chờ đến lượt…

       Chiếc thuyền bày trí cho khách ngồi rất gọn, bốn hàng ghế, có mái che, đặc biệt người lái thuyền cũng là người hướng dẫn, nhiệt tình, vui tính, giải đáp tất cả thắc mắc của mọi người. Chiếc thuyền trôi nhẹ trên sông, chui qua những gầm cầu bắc ngang. Đến mỗi địa điểm văn hóa, người lái thuyền dừng lại giới thiệu. Viết đến đây lại nghĩ về Hội An, Hội An có con sông Hoài, nếu nói về cảnh đẹp tự nhiên không thua gì con sông đào này, thậm chí còn hơn. Giá như trên con sông ấy bố trí những chiếc thuyền du lịch, người lái tàu kiêm người hướng dẫn, ngoại ngữ giỏi.  Người lái tầu kiêm hướng dẫn ấy đưa khách đi, giới thiệu lịch sử con sông Hoài, những cảnh đẹp ven sông, cảnh sinh hoạt của người dân bản địa không riêng ở Hội An mà ở cả những vùng quê này nằm dọc sông Hoài, Hội An sẽ hấp dẫn thêm khách du lịch.

        Bao giờ Hội An mới làm được điều này?

       Làm du lịch ở Mỹ, mới thoáng qua, phải thừa nhận, người Mỹ tận dụng hết tất cả những cảnh quan, những vật cảnh do chính họ tạo ra để làm du lịch, nói trắng ra là bằng mọi cách, để lấy tiền người đi du lịch.

       Thường bên mình, những trung tâm làm việc của cơ quan nhà nước, ít khi cho nhân dân vào tham quan. Có lẽ sợ “ thế lực thù địch phá hoại”, cũng có thể suy nghĩ “ Chốn công quyền không phải là chốn ăn chơi, tụ tập”… Ở Mỹ thì ngược lại, đến ngay cả tòa nhà trắng, trung tâm quyền lực cao nhất của nước Mỹ, người ta cũng mở cửa cho dân vào tham quan. Đến tham quan tòa thị chính của bang Texas vào ngày chủ nhật ( Chỉ mở cửa ngày chủ nhật)  thấy khách tham quan đông vô cùng, khách thỏa mái đi dạo hết tất cả các chỗ làm việc của các quan chức cấp cao. Khách vào chỗ họp của hội đồng liên bang, chụp ảnh thoải mái, được giải đáp những điều khách thắc mắc…Trong tòa thị chính còn có cửa hàng bán lưu niệm, khách tham quan xong có thể ra đây mua vài món quà, có in hình tòa thị chính về tặng bạn bè… Một trung tâm cơ quan công quyền, trở thành một điểm du lịch. Điều này, nhiều lúc tự hỏi, đã biết bao nhiêu ông lãnh đạo nhà nước Việt Nam từ cấp tỉnh đến quốc gia sang thăm, làm việc ở Mỹ, sao không học tập điều này??? Vừa rồi một loạt tỉnh thành ở Việt Nam như Đà Nẵng, Bình Dương, Hà Tĩnh…xây những trung tâm làm việc cho cơ quan công sở rất lớn, chứa cả ngàn người làm việc, nhưng hình như … điều đó chỉ cốt khoe tầm to, hiện đại, uy quyền, người dân đâu có được vào tham quan. Giá như… đây cũng biến thành điểm cho khách vào tham quan, điều này giúp dân hiểu rõ phong cách làm việc của người cán bộ, hơn nữa góp một phần xóa bỏ sự ngăn cách giữa “quan” và dân, hạn chế tệ quan liêu, xa cách dân và biết đâu, nơi bày trí đẹp, hiện đại, có không gian nghĩ ngơi thư giãn vào ngày thứ bảy, chủ nhật, khách tham quan đông, cũng là một nguồn thu nhập đáng kể cho ngân sách của tỉnh, thành phố, tạo thêm công ăn, việc làm cho nhiều người.

        Ở thành phố Houston có hai điểm  trong những điểm du lịch cần đến đó là vườn Nhật Bản và trung tâm triển lãm Nasa. Với vườn Nhật Bản, có lẽ nhiều người Việt Nam đã biết, phong cảnh từa tựa như một sân vườn Việt Nam, có hồ, có suối, có ngôi nhà nhỏ nép dưới một tám cây rộng, xung quanh là những vườn hoa khoe sắc…Với người Mỹ, hay người châu Âu, có một không gian văn hóa châu Á cũng là điều hay để thư giãn vào ngày thứ bảy, chủ nhật còn người Việt Nam có đến tham quan cũng chưa đến mức độ ngạc nhiên phải nhưng đến trung tâm triển lãm Nasa thì khách mới đến lần đầu phải ngã mũ thán phục.

         Ở đây bày trí cố định, vĩnh cửu toàn bộ những thành tựu chinh phục vũ trụ của nước Mỹ. Sự bài trí rất khoa học người xem được trực tiếp nhìn tận nơi những con tàu vũ trụ đồ sộ mà người Mỹ đã từng phóng lên không gian, chiếc máy bay cực lớn chở tàu con thoi, những bộ quần áo, đồ dùng, phòng toa lét…phi công vũ trụ thường dùng trên trạm không gian, thiên thạch, đá mặt trăng…được nhìn tận mắt. Khách đến tham quan còn được vào bên trong của buồng lái tàu con thoi để quan sát, hiểu thêm tính phức tạp khi con tàu này bay  hay đáp xuống mặt đất khó như thế nào? Trong một không gian rộng, phải đi bằng xe điện mới hết khu vực cần tham quan làm cho con người tham quan không có cảm giác nhàm chán mà tự hào với trí tuệ con người, đáng với đồng tiền mình bỏ ra.             

      Ở thành phố Houston còn một bảo tàng triển lãm vĩnh cửu nữa thu hút khách đến tham quan, đặc biệt là các em đó là bảo tàng khủng long và các loại thú có trong thiên nhiên. Ở bảo tàng này trưng bày toàn bộ các loại hình dáng của khủng long từng tồn tại cách đây mấy triệu năm bằng xương hóa thạch của chính loại động vật này. Ngoài hình dáng đủ loại khủng long thông qua hình dáng xương hóa thạch mà người Mỹ tìm được, trong bảo tàng còn trưng bày tất cả các loại thú đã có trên mặt đất, đủ các châu với hình nộm và tiếng động kết hợp hình ảnh 3D, là cho chúng sinh động như thật. Bảo tàng mở cửa tất cả trong ngày, đến tham quan chỉ là ngày thường, thế mà bảo tàng có rất đông khách, đặc biệt là các em vào xem…

        Việt Nam mình, tất nhiên không thể làm được bằng người Mỹ vì điều kiện kinh tế còn nghèo, khoa học chưa phát triển,  dân tình còn lo miếng ăn hơn đi tham quan… nhưng không phải vì thế mà không thể làm được những cuộc triển lãm vĩnh cửu để cho các thế hệ sau này hiểu cha ông đã sống, làm việc như thế nào?

          Mô hình triển lãm vĩnh cửu của Mỹ có thể học tập về ý tưởng.

          Giả như ở Việt Nam đã từng kinh qua hai cuộc chiến tranh lớn, tại sao không thể chọn một khu vực rừng núi, hay đồng bằng tương đối rộng tái hiện toàn bộ cuộc sống người dân, quân đội kể cả những dấu tích ( giả) những trận chiến đấu ác liệt …để người xem vào tham quan. Người tham quan có thể trong khu vực này hai, ba ngày trở thành một chị du kích, một anh bộ đội, một người lính cộng hòa, một người dân… trở về lại một thời kỳ lịch sử mà dẫn tộc đã trải qua biết đâu… vừa hấp dẫn người tham quan, học sinh không quên lịch sử, một cơ hội kiếm tiền không tốn kém. Chứ như hiện nay, bảo tàng lịch sử, bảo tàng quân đội, chứng tích chiến tranh ở Việt Nam đã chán về không gian, hẹp, chật chội, đi chỉ chưa đến buổi sáng đã hết. Còn những hiện vật thì “chết” với những dòng chữ giới thiệu khô khan, lặp lại, không gây hứng thú cho người xem… Hay như chúng ta có những không gian tuyệt đẹp của tự nhiên như hồ Ba Bể ( Bắc Cạn), rừng Cúc Phương ( Ninh Bình), Bạch Mã ( Huế)… học tập ý tưởng xây dựng bảo tàng vĩnh của Mỹ, biết những khu vực này thanh bảo tàng tự nhiên, cấm săn bắn, cấm phá rừng một cách tuyệt đối, thả thú rừng vào núi, thả cá xuống hồ, xây dựng những ngôi nhà lá đơn sơ trong rừng cho khách thuê ở, cùng sinh hoạt với người bảo vệ rừng, cùng đi quan sát nơi thú ở , hòa mình vào thiên nhiên…Tác dụng giáo dục cực lớn, nhất là thế hệ trẻ.

       Mới đến nước Mỹ, tham quan chưa nhiều, mà ngẫm ra được bao nhiêu bài học, nhất là làm du lịch. Tiếc một điều mình chỉ là thằng dân thường, biết là biết thế thôi, chứ có đề đạt ý kiến, ai người ta đọc, ai người ta nghe. Đến ngay như chuyện bán vé cho khách du lịch, ở Mỹ vào tham quan một di tích nào đó, dù tự nhiên hay bảo tàng, khách Mỹ và khách không phải người Mỹ chỉ một giá, đối xử rất công bằng thu hút người đến, thì ở Việt Nam làm ngược lại… Đài, báo, ti vi… phê phán không biết bao nhiêu lần, mà có sửa chữa đâu, huống hồ là ý tưởng bảo tàng vĩnh cửu.

          Ở Việt Nam, tin đi, còn lâu!

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                          

 

Người Mỹ xếp hàng mua đồ ( Ảnh minh họa)

 

 

 

Bài 3 - Nước Mỹ - NGHĨ VỀ Ý THỨC TỰ GIÁC CỦA NGƯỜI MỸ

         Trước khi đến nước Mỹ,  đã nghe nhiều người nói về ý thức tự giác của người dân đất nước này. Nghe là một chuyện, còn nghĩ lại là chuyện khác, làm gì có người dân lại ý thức tự giác cao như thế?

          Sang đây chứng kiến thì thấy ý thức tự giác của người Mỹ buộc phải công nhận. Chỗ đông người không ồn ào, bình tĩnh nhẫn nại xếp hàng mua vé tham quan, đi trên đường không một tiếng còi xe, ăn xong tự động dọn dẹp bàn ghế, thức ăn thừa…

          Làm sao họ có ý thức tự giác như thế? Nhớ đọc ở đâu đó có một câu, trong mỗi con người đều tồn tại hai đức tính, xấu và tốt. Muốn hạn chế đức tính xấu phải có môi trường giáo dục tốt, một xã hội lành mạnh, một luật pháp nghiêm minh. Ở đây phải hiểu khái niệm “giáo dục” là cả nhà trường và xã hội. Còn luật pháp phải được thực thi nghiêm túc từ người dân đến tổng thống, không có sự miễn trừ. Ra đường ở Mỹ, thấy ô tô đi mà ngợp, con đường từ Houston về đến Lake Charles và chiều ngược lại là tám làn xe, xe giăng như mắc cửi, tốc độ lớn, nhưng làn đường nào, tốc độ xe nấy, không có sự chen ngang, lấn làn. Muốn chuyển làn phải hết sức cẩn thận, bật đèn xi nhan, quan sát, trước sau. Trăm xe như một, ngàn xe như một và tất cả xe đang dịch chuyển trên đường đều làm như thế, rất tự giác, không nghe thấy một tiếng còi. Con gái giải thích việc này. Một phần, đường sá ở Mỹ chất lượng quá tốt, phân làn rõ ràng làn xe nào, ra làn xe nấy. Phần nữa, cảnh sát giao thông ở đây trực hai tư giờ trên hai tư giờ, bất cứ một sự vi phạm nhỏ nào đều bị phát hiện phạt rất nặng. Lớn hơn tất cả, con gái cho biết, học lái xe ở Mỹ, học luật là phần đặc biệt quan trọng, quan trọng hơn cả phần học lái xe. Chỉ là chuyện nhỏ của chiếc xe ô tô, rút ra được bao nhiêu bài học. Muốn tạo nên ý thức tự giác của con người với cộng đồng, xã hội, không đơn giản chỉ những khẩu hiệu như thể sống, học tập, làm việc theo một tấm gương nào đó!!! Mà chắc chắn sẽ không bao giờ học thành công được vì mỗi người có mỗi hoàn cảnh, mỗi công việc, mỗi nhận thức… khác nhau. Nhưng ý thức tự giác lại có thể học tập được là bởi, nó được hình thành từ trong gia đình, nhà trường, xã hội, cộng đồng… Nhà trường tiếp nối gia đình, xã hội tiếp nối nhà trường, cái này bồi đắp cái kia…

         Nhà trường Mỹ dạy ý thức tự giác cho các em không cần đến môn chính trị, lại càng không cần tổ chức thi tìm hiểu lịch sử đoàn, đội… của một chính đảng nào đó để nâng cao tinh thần yêu nước. Các em được học ý thức công dân ,với gia đình phải thế nào? Với xã hội phải thế nào? Thậm chí việc nhỏ, ngay cả với những người tàn tật như thế nào? Đến một bãi đỗ xe lớn, con gái chỉ cho thấy khu vực ưu tiên cho người tàn tật, nói, không ai được để xe khu vực này, cho dù các chỗ xe khác không còn chỗ trống. Khi từ nhỏ con người đã có ý thức tự giác như giúp đỡ người khốn khó,  biết tằn tiện tiết kiệm khi chi tiêu, thì lớn lên những việc lớn như giúp đỡ, cứu trợ người bị nạn, bị thiên tai, chiến tranh… và lớn hơn nữa biết bảo vệ tổ quốc, bảo vệ độc lập dân tộc, những việc đó sẽ trở thành một việc làm tự nhiên như hơi thở hàng ngày của một người yêu nước.

       Ý thức tự giác của người Mỹ không phải chỉ hành thành trong môi trường giáo dục, mà cả trong hiến pháp, pháp luật. Quyền của người dân phải được tôn trọng, nhỏ  như  quyền riêng tư cá nhân, lớn như việc bầu cử, tất tần tật phải là sự tôn trọng, tôn trọng thực sự chứ không phải chỉ là những văn bản, nghị quyết không hơn những khẩu hiệu bao nhiêu!!! Chính phủ sai, người dân có quyền góp ý, lớn hơn, có quyền phế truất. Chính đảng nào có cương lĩnh đúng ,hợp lòng dân, người dân có quyền bầu lên, người dân được thực sự có tiếng nói của họ thông qua những cơ quan như báo chí, đài, ti vi … do chính họ tạo lập, thực thi theo luật pháp, có sự khen chê rõ ràng, minh bạch, công khai… Như vậy ý thức tự giác của người dân ngày càng hoàn thiện. Khi ý thức tự giác của người dân càng hoàn thiện thì nhà nước đó cũng càng hoàn thiện, luật pháp càng hoàn thiện.

       Một xã hội nếu không xây dựng được cho người dân thức tự giác, xã hội đó sẽ tự hủy diệt. Ý thức tự giác lại càng không phải là sự áp đặt, giáo điều, luôn khẳng định mình đúng, buộc người khác phải tuân theo. Ý thức tự giác xây dựng như thế nào để thấy rằng nó luôn luôn tồn tại một cách khách quan, không làm như thế sẽ là sai, là không hợp với quy luật, không được tồn tại trong một xã hội văn minh. Nói vậy, thực hiện không dễ. Ở một đất nước lúc nào cũng nghị quyết rao giảng, lúc nào cũng cờ phướn giăng khắp nơi, khẩu hiệu dán tứ tung chỗ nào nói về ý thức con người… nhưng trên thực tế lại ngược lại, quyền ưu tiên cho ông “to” không cần phải xếp hàng, có lỗi lại chạy chọt, xin xỏ,  chơi luật “rừng” nếu như không chạy được án, chỗ nào cũng tiền để đút lót… thì làm sao xây dựng được ý thức tự giác cho người dân. Ở Mỹ có chuyện này không? Người viết bài này tin rằng có, nhưng có rất ít, hoặc giảm thiểu đến mức độ không làm băng hoại đạo đức, xây dựng được ý thức tự giác của người dân. Một lần đọc báo, thấy tổng thống Mỹ vào nhà hàng phải xếp hàng, cũng rút ví trả món ăn vừa mua, nói với thằng bạn, lão ấy đóng kịch. Thằng bạn lắc đầu, bình tĩnh, đừng vội kết luận, làm đến chức ấy cần gì phải đóng kịch. Sang Mỹ hỏi một người bạn, người đó trả lời, chuyện ấy bình thường anh ơi, tổng thống cũng như người dân thôi mà. Mỗi người đều có công việc do xã hội phân công, tổng thống cũng có thể có quyền ưu tiên, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, ông ta vẫn là một công dân bình thường, không có việc gì bận, thích thư dãn thì nên…xếp hàng với dân. Hiểu dân, gần dân, dân sẽ hoan nghênh. Nhưng quan trọng hơn, hình ảnh đó, sẽ nâng cao ý thức tự giác của người dân, từ việc nhỏ đến việc lớn.

         Sang Mỹ thấy rất rõ điều đó. Tự giác trong lời ăn tiếng nói, không nói to nơi tham quan, mua sắm… Đến khu vực tham quan hang động tự nhiên Natural Bridge Caverns (Texas) và khu bảo tồn động vật hoang dã ở đây, người người xếp hàng, không chen lấn, không tiếng nói nhỏ, to. Ô tô xếp hàng dài, đi từ từ, không vượt ngang, không bấm còi trong những con đường dài tít tắp của khu bảo tồn mà xem tận nơi ở của muôn thú hiền lành như hươu, nai, hươu cao cổ… rồi trực tiếp cho chúng ăn. Vào trong hang động tự nhiên  của khu vực này cũng vậy, một hang động đẹp gần giống với động Phong Nha của Việt Nam, người đi tham quan rất đông, nhưng không có sự chen ngang, cũng không có chuyện xả rác, xếp ngay hàng thẳng lối, rất trật tự nghe người hướng dẫn viên giới thiệu. Chuyện này không dám so sánh với những lễ hội như chùa Hương, đền bà Chúa Kho… của Việt Nam. Ý thức tự giác của người Mỹ còn thể hiện trong việc mua sắm, mua đồ xong, ra máy quẹt thẻ, tự thanh toán. Ở những cây xăng cũng vậy, người lái xe, tự bơm xăng, cũng tự quẹt thẻ thanh toán. Vào bãi đỗ xe, hoàn toàn tự động, tự tìm chỗ đỗ, tự thanh toán… Thắc mắc với con gái, không lẽ chuyện dễ dàng như thế, không thể làm điều khuất tất sao ? Không được ba ơi! - Con gái giải thích - Camera họ để khắp nơi, mọi việc không đúng đều ghi nhận được, phạt rất nặng, hơn nữa, chỉ tự mình làm mọi việc mới nhanh được, xã hội công nghiệp mà. Nhưng điều này mới quan trọng ba ạ! Ở Mỹ làm những điều khuất tất, gian xảo tự lương tâm người đó thấy cắn rứt, cộng đồng biết sẽ rất khinh, đặc biệt con cháu họ sẽ lên án, cho dù đó là người thân ruột thịt…

                        

          Dù xã hội Mỹ vẫn còn nhiều điều phải bàn,  nhưng quan sát những việc làm của người dân nhất  là ý thức tự giác,  chúng ta hiểu vì sao nước Mỹ hùng mạnh, hùng mạnh thực sự vì trước hết nước Mỹ có người dân rất tự giác thực thi pháp luật.

Trường đại học ở thành phố Lake Charles (Ảnh minh họa)

 

THOÁNG QUA THÀNH PHỐ LAKECHARLES

 

           Xem trên bản đồ, thành phố Lake Charles  nằm cực nam của một bang trung bình nước Mỹ. Thành phố này yên bình, yên bình đến độ ngỡ ngàng.  Đi ngoài đường cũng không dám nói to, thảnh trước, nhìn sau có lúc trên đường chỉ có một mình, lại mong có một người đi ngược lại để gật đầu chào hỏi. Yên bình khiến ngạc nhiên nữa, không hề thấy bóng một chú cảnh sát nào? Nghĩ dại, cứ thế này bỗng xuất hiện một ông IS bịt mặt nào đó, giơ dao ra đòi cắt cổ, biết kêu ai? Con gái cười, ba cứ lo, bất cứ điều gì nghi ngờ, cảnh sát xuất hiện ngay, ba nói điều này với người Mỹ, họ cười cho…Ừ, cứ cho là thế đi, nhưng đi bộ một mình giữa con đường rộng, hai bên những hàng cây cổ thụ xanh lá, những  ngôi nhà thấp mái, đóng kín cửa, không bóng người… cũng có một cảm giác văng vắng, sợ sợ thế nào ấy! Hay là cảm giác này chỉ có người Việt Nam,  nhất là gần đây ở Việt Nam có mấy vụ giết người, giết nhiều người không ghê tay!!!

      Thành phố Lake  Charles có công viên nằm sát hồ PrienLake. Đứng bên này hồ, nhìn sang bên kia là chiếc cầu bê tông hiện đại, bốn làn xe, xe chạy đan nhau, như mắc cửi . Nhìn chếch sang bên trái là nhấp nhô của mấy ống khói  nhà máy lọc dầu. Nghĩa là công viên này không xa nhưng nơi dễ gây ô nhiễm, ấy vậy không biết nơi đây họ xử lý thế nào mà công viên này đẹp đến vậy. Những thảm cỏ xanh, mềm trải rộng. Nước hồ lặng, trong. Hàng cây tăm tắp, dáng đẹp, dễ khoe. Không một cọng rác vứt ra đường. Không khí tuyệt vời, cứ muốn hít thật mạnh cho nở ngực. Hơn nữa, là thái độ của người đi dạo, nói khẽ, bước chậm, thảnh thơi cứ như thể cả công viên rộng này là của từng người, của từng gia đình, mỗi người đang đi dạo phải có ý thức tự gìn giữ, tự bảo vệ. Suy nghĩ mãi, làm sao họ lại làm được điều này? Nghĩ đi rồi nghĩ lại, cứ nhìn việc giữ gìn yên bình môi trường thế này phải có tầm của người lãnh đạo, dù muốn làm gì thì làm, nhưng yếu tố đầu tiên quy hoạch thành phố là phải biết bảo vệ môi trường. Chỗ nào trong thành phố Lake Charles cũng có cây, cây lớn dọc đường đi, cây nhỏ tán to bao xung quanh những ngôi nhà một tầng giản dị. ( Ở thành phố này không cho phép xây nhà ba tầng, trừ những trụ sở của Ngân Hàng, Công ty lớn…)Tiếng chim hót ngân nga, bất tận từ sáng cho đến chiều tối, thú nhỏ như chồn, sóc, thỏ… chạy ra đường  thường xuyên bắt gặp. Đến ngay nghĩa trang của thành phố, cũng là những thảm cỏ xanh, trên những ngôi mộ, cạnh những phiến đá, miếng đồng khắc tên người quá cố là những bó hoa khoe sắc, người đến viếng không có cảm giác lạnh lẽo. Nên thế, đi bộ bất cứ đâu trong thành phố cứ cảm tưởng như đang đi dạo trong rừng để tìm cảm giác thảnh thơi sau một ngày lao động mệt nhọc. Con gái nói, ở đây không cho cắm trại, phải có chỗ, họ rất sợ chặt cây hay đốt lửa trại để cháy rừng. Mỗi gốc cây trong thành phố đều có ghi số cụ thể, hàng ngày vẫn có người đến chăm sóc. Lại nghĩ đến vụ chặt cây vừa rồi ở Hà Nội. Mấy ông lãnh đạo Hà Nội, giá như có chút suy nghĩ, trước khi ra quyết định dại dột, ngu xuẩn, hãy cho người sang đây quan sát, học tập và làm theo cách quản lý của những vị lãnh đạo thành phố Lake Charles, chắc sẽ không có chuyện đau lòng chặt cây như vừa rồi. Nghĩ là nghĩ thế thôi, chứ nếu có chuyện đó, khác nào “ lặn dưới nước ba mươi phút không có ống thở’!!!    

        Buổi tối, con gái đưa đi tham quan casino của thành phố Lake Charles.  Casino là hai tòa nhà nhiều tầng, ô tô của khách đến đánh bạc đỗ chật như nêm ở bãi đậu. Hai casino này không phải là loại lớn, nhưng lại tập trung rất đông người từ trên Houston xuống. Bên ngoài lặng ngắt như tờ, đi trên đường, chỉ nghe thấy tiếng xe lăn, qua ánh đèn pha, còn nhìn thấy hai con chồn đùa trên đường. Ấy vậy, qua lớp cửa kính của tòa nhà của một casino, một thế giới khác hiện về. Một khu đánh bạc náo nhiệt, đèn đuốc sáng choang, đủ hạng người không phân biệt quốc tịch, giầu, nghèo cắm đầu, cắm cổ vào máy, vào bàn chơi bài. Tuyệt nhiên không có tiếng cãi nhau, cười đùa. Trật tự là một trong nguyên tắc người chơi phải tuân thủ nghiêm chỉnh của sòng bạc. Quán ăn ngay bên cạnh rất lịch sự, nhiều món ăn ngon, kể cả những món ăn dành cho người Việt. Trong sòng bạc còn có một sân khấu lớn, hiện đại, từng có nhiều sao Việt đến đây, được ban giám đốc casino thuê diễn, người xem, xem không mất tiền. Cạnh casino là một bể  bơi dành cho khách, nếu mệt người, có thể thư giãn dưới nước…. Con gái cho biết, thuế của sòng bạc này chiếm một tỷ lệ rất lớn trong số tiền nộp thuế cho bang.  Nhìn người ra, kẻ vào tấp nập trong sòng bạc, rồi thấy rất ít người đi trên đường, nghĩ, hóa ra sự trầm tĩnh của thành phố này chỉ là bề ngoài. Nó vẫn vận hành, thậm chí vận hành rất mạnh mẽ. Chỉ có điều, nó vận hành một cách khoa học, kín kẽ, chặt chẽ, không khoe khoang, lấy hiệu quả là chính. Lại một suy nghĩ khác, đi trên đường của thành phố này, trật tự giao thông, thông qua đèn tín hiệu, xe chạy đúng làn, người lái xe thực hiện đúng luật khỏi phải bàn, cái xe ô tô kia, mới là điều khiến phải để ý. Người Mỹ đi làm việc, rất ít đi xe sang, chiếc xe ô tô không phải để phân biệt đẳng cấp, chức vụ, giàu sang, nghèo hèn…mà đó chỉ là phương tiện nhằm phục vụ đi lại thuận lợi  trong công việc. Có ô tô, sử dụng ô tô lấy hiệu quả công việc là chính, đó cũng là ý thức văn minh, có học, thể hiện một xã hội phát triển.

        Còn không phải thế!!!

       Nhìn xã hội Việt  Nam, những chiếc ô tô sang trọng đang đi trên đường, người ngồi trong xe thái độ hợm hĩnh, khoe của, bên cạnh là những người nghèo, mà chữ “nghèo” chưa diễn tả đủ nỗi cùng cực. Sự phân hóa giầu nghèo đã ở mức độ báo động, đủ biết xã hội chúng ta đang ở giai đoạn nào của sự phát triển?!

       Con gái sang Mỹ du học, ngoài giờ học trên lớp, cháu còn đi làm thêm. Cháu làm trong một nhà do một người Mỹ gốc Việt quản lý. Cháu nói, ba nên đến thăm bà chủ cửa hàng, biết đâu sẽ có nhiều chuyện để ba viết bài.

        Bà Phương, tên Việt Nam, chủ quán Wok D’Lite  tiếp với thái độ niềm nở. Bà nói: “ Ở Mỹ mà lười lao động người ta sẽ khinh”, mấy đứa con trai của bà, được gia đình chu cấp đầy đủ vẫn phải đi làm. Đứa thì làm công chức nhà nước, ngoài giờ đứng bán hàng cho mẹ. Thằng cả làm bếp trưởng, hết khách, dẫu đã khuya, vẫn cầm chổi cọ nhà vệ sinh…Cuộc đời của bà Phương, lắng nghe bà kể, đủ viết thành một cuốn tiểu thuyết. Vượt biên đến Mã Lai ở trong trại tỵ nạn hơn một năm, đủ điều đày đọa, bà cam chịu. Đến được Mỹ, trong túi chỉ có một trăm đô la, tiếng Anh chỉ võ vẽ, ba đứa con như sỏi, như bi lăn lóc. Một ông chồng ngơ ngác ngôn ngữ, ngơ ngác việc làm… Người ta nói, muốn thoát nghèo, phải có ba yếu tố. Một là phải chăm làm, tiết kiệm. Hai phải biết học tập. Ba là thời cơ, may mắn. Hai yếu tố đầu, bà Phương đã có, thậm chí quá cả sự mong đợi. Hơn mười năm đầu ở Mỹ, bà nói, không việc gì là bà không làm, thậm chí có cả những việc người Mỹ sợ, bà cũng làm, ngày ngủ chỉ khoảng bốn tiếng. Lúc ngủ có lúc giật mình tưởng như nghe thấy tiếng chủ gọi mà động chân, động tay như đang đi làm! Để chủ động trong công việc, trong giao tiếp, bà học tiếng Anh. Vừa làm, vừa học, sáu tháng bà đã có thể giao tiếp trực tiếp với ngươi Mỹ. Có tiếng Anh bà chủ động trong công việc, hiểu người thuê mình cần gì? Mình phải làm thế nào cho thật tốt, để giữ uy tín, giữ công việc mình đang làm. Có chút tiền, bà đầu tự việc học tập cho con cái, không muốn chúng có con đường vất vả như bố, mẹ. Điều quan trọng, chúng có định hướng, tự lập, phải biết vươn lên, có vị thế trong xã hội, không để người ta khinh… Nghĩ như thế, làm như thế, ông trời đâu có phụ. Bà Phương được một người bạn, cũng là người Việt sang Mỹ trước bà, có chút vốn liếng thương cảm đã giúp đỡ gia đình bà ít vốn, chỉ chỗ làm nhà hàng. Giờ thì… gần ba mươi năm ở Mỹ ,bà đã là chủ một nhà ăn Việt Nam có uy tín ở thành phố này.

       Chuyện bà Phương, rồi gặp gỡ một số người Việt có hoàn cảnh tương tự, ngộ ra rằng, người Việt mình có đầy đủ những đức tính mà phật ban cho,Trí, Thiện, Tín, Lễ … Ở một xã hội lành mạnh, có tổ chức, luật pháp nghiêm chỉnh những đức tính quý báo này như  những hạt giống tốt được gieo vào mảnh đất màu mỡ, nó sẽ phát triển thành cây cối tốt tươi, vươn lên mạnh mẽ. Còn ở trong một xã hội có sự cạnh tranh không lành mạnh, nhất  là ở chế độ độc tài, toàn trị, kẻ giàu chủ yếu do làm ăn bất chính, luật pháp chỉ thuộc về kẻ có quyền, có thế, đi lên bằng đút lót, tham ô… Tất yếu dẫn đến một xã hội loạn, giãn cách người giàu, người nghèo ngày càng rộng, mâu thuẫn xã hội phát triển, lối sống văn minh không có chỗ tồn tại, đạo đức tha hóa, nhiều vụ chém giết dã man giữa người với người, giữa người nghèo với người giàu xảy ra, nhân lên, độ rùng rợn càng khủng khiếp…

          Không biết suy nghĩ như vậy có đúng không?

      

                            

 

NHỚ QUÊ - Ghi  chép

[Không rõ 23/09/2015 14:03 | by kytrung ]

 

Hơn một tháng rong ruổi mấy bang miền tây nước Mỹ, tôi vỡ vạc ra nhiều điều về nước Mỹ nói riêng và CNTB nói chung. Những điều mắt thấy, tai nghe tôi ghi chép lại, điều này có thể không xa lạ với rất nhiều người, là bởi, họ đến Mỹ nhiều lần chiêm nghiệm, hiểu nước Mỹ hơn tôi. Tất nhiên với nước Mỹ, chưa phải là một xã hội hoàn thiện, còn nhiều việc phải làm nhưng nên thừa nhận đó là một xã hội văn minh, dân chủ, quyền con người được tôn trọng, ý thức tự giác của con người rất cao. Đó là một xã hội mà mọi hoạt động nhà nước gắn chặt với vận mệnh từng người dân, người dân có ý kiến ủng hộ khi nhà nước hoạt động tốt hoặc sẵn sàng phế bỏ  khi nhà nước đó hoạt động không hiệu quả thông qua những cuộc biểu tình và phương tiện truyền thông như báo chi, đài, ti vi... không do nhà nước kiểm soát, cũng như thông qua những cuộc tranh cử bầu tổng thống của các đảng phái khi đến nhiệm kỳ mới...

    Nước Mỹ vững mạnh, kinh tế phát triển,xã hội ổn định, tiềm lực quân sự hùng hậu, luật pháp được thượng tôn...tất cả đều do những điều trên mà ra.

     Ghi chép của tôi về nước Mỹ, tuy còn sơ lược, cũng cố minh họa thêm điều đó.

      Tôi mong đất nước Việt Nam cũng được như vây.

-------------------------------------------

Bài 1

                NHỚ QUÊ

 

       Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, hóa lẩn thẩn. Không biết mình đi Mỹ thế này là thực hay mơ? Lên máy máy bay rồi, ngồi đúng số ghế rồi vẫn chưa tin.

      Lẫn lộn cảm giác mơ và thực.

      Giờ của Houston lệch mười hai giờ so với Hội An quê mình. Đến Houston là tám giờ sáng, thì bên kia ở Hội An là tám giờ tối.                              

Tám giờ tối… Tám giờ tối trước cửa nhà lại ồn ã tiếng xe,  tiếng người đi vãn cảnh phố cổ Hội An. Đúng đêm trăng, tròn vành, vào giờ này phố cổ Hội An dưới ánh đèn lồng hiện lên mờ ảo của muôn ngàn tía. Còn ngồi bên sông Hoài giờ này, tĩnh lặng của mặt sông, lấp lánh của ánh trăng, gió mơn man, ghẹo nhẹ trên má, trên tóc… Ơ lạ, tại sao những cảnh ấy hiện lên rõ như thế? Chưa bao giờ có cảm giác này, kể cả trong giấc mơ. Bây giờ, đang lúc tỉnh, nhìn  phía trước, liếc phía sau chỉ thấy người là người, tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Việt… đều phân biệt rõ mà trong đầu chỉ nghĩ về quê, về Hội An .

     Thế là đúng  đã ở Mỹ rồi.

     Sang đến Mỹ, nghe nhiều người kể, rồi thấy trên phim, trên ti vi… nên thế, nhìn những dòng ô tô chạy như suối chảy, những con đường thẳng băng, chia làn như  thể để cho người lái xe khỏi dủng vô lăng, những hàng cây hai bên đường lá xanh mướt như không thể xanh hơn… không ngạc nhiên mà lại nhớ…

         Cứ mỗi hình ảnh lại liên tưởng.

         Qua Mỹ, không gian thoáng, ở thành phố Lake Charles của bang Louisiana chỗ nào cũng thảm cỏ, đường sạch bong, trên đường chỉ có ô tô, rất ít xe máy, người đi bộ còn thưa hơn. Phải nói không gian ấy rất đẹp nhưng sao lại thấy buồn, xa lạ. Buồn và xa lạ không phải giờ là khách xa quê vời vợi nỗi nhớ nhà mà bởi không gian ở đây tĩnh lặng quá, tĩnh lặng đến độ, phố đấy, nhà đấy, ô tô đậu trước cửa nhà đấy mà như không có người.  Những ngôi nhà đóng kín cửa nằm im lìm dưới rặng cây già, trông  nó cô đơn đến tội. Con đường  đang đi rộng, sạch, nhìn trước, nhìn sau đã gần trưa mà chỉ có một mình, một bóng, đi như vô vọng, không đích đến, đi mà nghe rõ tiếng động dưới bước chân, đếm từng bước mà không sợ nhầm…Những cảm giác này, không hề có khi ở Hội An. Đường ở Hội An nào có rộng, ba lần giang tay là hết chiều ngang, cuốc bộ dăm phút hết con đường dài, đâu dám so với đường bên Mỹ. Con đường phố cổ hẹp bước, nhưng rộng lòng, gặp nhau chào hỏi như thân, bất chợt lại nghe tiếng rao : “ Chè xanh đánh đây! “, “Ai trứng vịt lộn!”…không có cảm giác xa mà rất gần…

      Nói đến cây xanh, ở đâu chẳng có, cùng màu. Ở thành phố nơi hai đứa con đang học, chỗ nào cũng cây cổ thụ, tán rộng, cũng những cây thông cao vút, nhưng  có cảm tưởng màu xanh của cây ở đây chỉ muốn khoe sự lực lưỡng, vóc dáng, sức mạnh… không phải sự nương đỡ, hiền dịu, khác xa màu xanh cây cỏ của Hội An. Ở Hội An bên này phố cổ nhìn sang bên kia sông Hoài thấy những hàng tre xanh ngan ngát. Màu xanh hàng tre nhìn mà nhớ y như nhớ ánh mắt hiền của người thương. Dưới màu xanh ấy là con đò bập bềnh trên sóng nước, là tiếng khua mái chèo về đêm, là nhớ giọng hò của người con gái chưa biết mặt mời gọi trong đêm trăng …

      Một màu xanh của quê mà liên tưởng, dội lại bao nhiêu kỷ niệm.

      Càng đi xa, càng thấy màu xanh của quê hiện hữu, thương, nhớ  đến vô cùng.

      Đi dạo trong công viên Prien Lakecủa thành phố  Lake Charles trong một buổi chiều tĩnh lặng. Không gian thật yên bình, bên bờ hồ dăm ba người đàn ông câu cá, ghế ven hồ một hai đôi tình nhân ngồi tâm sự, xa hơn những ngôi nhà giản dị xây sát mép hồ, soi bóng… dễ thả hồn mà nhớ. Hội An không có công viên rộng, lại càng không có cảnh đẹp thế này nhưng ở Hội An lại có cảnh đẹp của Sông Hoài khắc đậm trong ký ức mỗi khi hòang hôn đến. Khi ánh nắng sắp tắt, cái màu vàng sậm, sậm dần, lạnh, lạnh dần chầm chậm trôi về dãy phía tây,  hai bên bờ nhánh sông Hoài cạnh phố cổ tự nhiên như cựa mình nhộn nhịp sau giấc ngủ chiều. Ghế nhựa mang ra, rải đều hai bên bờ sông xây bằng bê tông, mấy chiếc xe quay nước mía vội đẩy, đèn nhà hàng vội bật, người đi, kẻ lại hối hả. Chỉ một vài khắc sau, một diện mạo mới của Hội An hiện lên, khác hẳn lúc chiều…thế là đi, chen vai, thích cánh, thế là ngồi, ngồi cạnh gánh chè, thế là nói, nói đủ ngôn ngữ của khách du lịch trong, ngoài nước. Sự ồn ã, náo nhiệt phố cổ , không hiểu sao mình vẫn thích hơn là một buổi tối của công viên có đẹp nhưng vắng, lại lạnh dưới ánh đèn cao áp như công viên Prien Lake  của thành phố Lake Charles ( Louisiana) này.

        Đến sân bay Houston gặp những người cảnh sát Mỹ cao to, nghiêm nghị nhưng rất nhiệt tình, làm hết trách nhiệm giúp đỡ vác hộ chiếc va ly nặng ra xe đẩy. Gặp những người bạn Mỹ mới quen, nhưng không cảm giác bỡ ngỡ như quen từ lâu rồi khi họ hỏi thăm người thân… làm nhớ đến người thân  ở Hội An. Sao giống đến lạ, nhất là nụ cười, nét mặt…

      Sống tốt với nhau bao giờ chẳng thế !

 

      

      

Phân trang 1/5 Trang đầu 1 2 3 4 5 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]