Bình Luận

      TÔI TIN, NGÀY MAI TRỜI LẠI SÁNG – Bình luận

 

 

 

      Về hưu, có điều kiện gần dân hơn, vừa rồi tôi có đi dự một cuộc họp tổ dân phố với nội dung: “ Lấy ý kiến nhận xét và tín nhiệm của cử tri nơi cư trú đối với người ứng cử đại biểu HĐND các cấp ( nhiệm kỳ 2016-2020) ”. Tôi vẫn hay suy nghĩ, người dân, nhất là những vùng xa, vùng khó hoặc ở nơi dễ kinh doanh… phần đông an phận, không quan tâm chính trị, chuyện bầu cử, ứng cử đối với họ là chuyện xa xỉ. Thậm chí đến ngay những quyền lợi cơ bản của con người được hiến pháp Việt Nam thừa nhận, họ cũng không biết. Nên thế, chuyện lấy ý kiến “ nhận xét và tín nhiệm của cử tri nơi cư trú đối với người ứng cử đại biểu HĐND các cấp” chỉ là chuyện cho có!!! Nhưng đến cuộc họp, tôi lầm! Một người trong những người ứng cử đại biểu HĐND qua vòng hiệp thương thứ hai, được HĐND và MTTQ phường giới thiệu gặp ngay sự phản đối quyết liệt, vì người dân quá rõ hoạt động của vị này. Nhiều ý kiến phân tích có tình, có lý của người dân để thấy rằng, không thể đưa một người cơ hội, thu vén cá nhân, biểu hiện tính ích kỷ  không quan tâm đến  lợi ý tập thể vào hàng ngũ lãnh đạo, dù đó là một phường. Một người dân nói: “ Các ông muốn đưa ai vào ứng cử thì trước hết phải lấy ý kiến người dân, phải cho người dân phát biểu. Chỉ có người dân mới đánh giá chính xác người đó có xứng đáng hay không ? Đằng này, đến vòng hiệp thương thứ hai rồi, mang danh là thế nhưng toàn từ trên ép xuống, bắt người dân phải chấp nhận. Cứ làm như vậy, vậy người dân có quyền gì? Lãnh đạo không phải do dân bầu, liệu dân có tin không ?”. Tôi hỏi một người ngồi cạnh: “ Lâu nay vẫn có ý kiến người dân khi bàn vấn đề này à!”. Người đó nói: “ Không phải anh ạ! Chỉ có mấy năm gần đây thôi, người dân biết phát biểu để bảo đảm quyền lợi của mình.”

        Tôi nghe như vậy thì mừng.

         Ý kiến của người dân trong một cuộc họp như trên  chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi trong khu rừng rậm ken dày những tán lá già sắp rụng, nhưng cho ta hy vọng, ít nhất đã có người dân thức tỉnh về quyền lợi công dân. Vừa rồi tôi lại tiếp xúc với một cháu gái sinh viên, tuổi chỉ bằng con gái thứ hai của tôi. Ánh mắt cháu thể hiện sự năng động, lối nói chững chạc đàng hoàng, phong thái rất tự tin. Cháu nói với tôi: “  Đọc bài của các chú, các bác, chúng cháu biết các chú, các bác là người yêu nước nhiệt thành muốn đất nước có dân chủ thực sự. Nhưng chỉ hô hào mà không hành động, theo chúng cháu nghĩ, không được.  Mặt bằng nhận thức của người dân lúc này không phải ai cũng suy nghĩ như các chú, các bác…”. “ Thế theo cháu phải làm thế nào?”. Cháu gái sinh viên đó trả lời: “… Phải hành động cụ thể, trước hết là tổ chức, sau đó là vận dụng mọi khả năng, mọi phong trào hợp pháp để tuyên truyền về ý thức công dân, nhất là quyền của người dân được hoạt động trong  hiến pháp như thế nào? Rồi từ đó nhân rộng ra để người dân mạnh dạn thoát khỏi sự sợ hãi, đấu tranh xây dựng được một chính quyền đúng nghĩa với sự dân chủ, tự do…”. “Cháu không sợ bị quy chụp, đàn áp sao?”. “ Chúng cháu thực hiện đúng nghĩa vụ công dân, đúng hiến pháp nhà nước Việt Nam ban hành. Bên cạnh tranh thủ sự ủng hộ của dư luận trong và ngoài nước nên không sợ…”. Tôi không đi sâu vào hoạt động của các cháu, sự thành, bại còn ở thì tương lai nhưng sự dấn thân, dám nghĩ dám làm, ở độ tuổi các cháu, chúng tôi không dám, chưa nghĩ tới thì bây giờ lứa tuổi thanh niên trưởng thành hơn lứa tuổi chúng tôi lúc đó rất nhiều.

        Nhìn rộng ra, có lẽ chưa khi nào, phong trào tự ứng cử vào Quốc Hội nhiều như bây giờ. Vẫn biết để đi đến một cuộc bầu cử thật sự dân chủ, thật sự tự do là một quá trình đấu tranh không hề dễ dàng. Gần một trăm vị tự ứng cử, ai cũng biết, số trúng cử sẽ rất nhỏ. Dẫu vậy, chỉ cần đọc chương trình hành động của những vị tự ứng cử này, cũng gieo cho mọi người niềm hy vọng, chi ít đất nước đi vào con đường dân chủ, văn minh cần có một Quốc hội như thế nào? Đại biểu  Quốc hội như thế nào? Dễ gì có một cuộc tuyên truyền dân chủ, tự do đích thực sâu rộng đến như thế. Những điều trước đây chỉ là không tưởng! Sự phá bĩnh, như kiểu ném “mắm tôm”, “kiểm tra đột  xuất”. “phát tờ rơi…” nói xấu, tìm mọi cách để loại các vị tự ứng cử trúng cử… hãy cho chuyện đó là bình thường đi, là bởi, con đường đi đến một nhà nước pháp quyền, với hiện tình đất nước của chúng ta như hiện nay không hề dễ dàng. Nhưng trên thực tế, từ hành động đến lời nói, bài viết của những vị tự ứng cử thể hiện sự vững vàng, tin vào lẽ phải, tin vào chân lý làm cho những người dân như tôi, nhìn vào tiền đồ đất nước phần nào đó hy vọng, bớt bi quan.

       Có người nói với tôi, đừng mơ mộng, các triều đại phong kiến nước ta, khi lâm vào thời suy thoái cũng phải kéo dài cả trăm năm mới chịu sụp đổ, huống hồ…Tôi không đồng tình với ý kiến này. Thời đại bây giờ khác hẳn với thời đại trước kia. Thời này không ai có thể bưng bít được sự thật, không ai ngăn cấm được thông tin. Đây chính là lực đẩy, đẩy xã hội văn minh tiến lên phía trước mà không một thế lực phản động, lạc hậu nào cản lại được. Tôi vẫn tin, trong hàng ngũ lãnh đạo của đảng và nhà nước Việt Nam hiện nay, không phải là không có người nhận ra con đường đi tới của dân tộc Việt Nam. Không lẽ, bao nhiêu đất nước, dân tộc trên thế giới, họ cũng trải qua nhiều cuộc cách mạng đớn đau, hiện tìm ra đáp số đúng, duy nhất chỉ có con đường dân chủ tư bản, tam quyền phân lập, chấp nhận đa đảng, tranh cử một cách dân chủ, tự do mới có thể dẫn đất nước thoát khỏi khủng hoảng, gây dựng lại uy tính cho chính phủ, cho những người lãnh đạo, Việt Nam là ngoại lệ!!! Điều này tôi không tin. Tôi nhìn vào thành phần lãnh đạo của chính phủ mới, số người dưới sáu mươi tuổi, chiếm đa số, phần lớn trong số họ được đào tạo ở nước ngoài, có ngoại ngữ, giao tiếp rộng, thế hệ này, dứt khoát có chuyển biến, thúc đẩy xã hội Việt nam đi vào con đường dân chủ như các nước văn minh, thời gian nhanh hay chậm mà thôi.

       Cũng chưa khi nào, người dân được nghe những lời “gan ruột”của các bộ trưởng, ông nghị, bà nghị trước Quốc hội. Những lời nói có thể là dũng cảm, phản biện rất rõ ràng với ý kiến của những người đứng đầu chính phủ. Một điều tôi thấy hiếm,  so với những kỳ họp Quốc hội trước đây. Đây mới là dấu hiệu nhỏ, manh nha của một nghị trường tiến bộ, dân chủ. Dẫu thế, “có” còn hơn “ không”, thúc đẩy đến ý thức độc lập, giám sát thực chất của nhiều nghị sỹ quốc hội khóa tới, để tương lai không xa, Quốc hội phải thực thi được quyền bãi miễn thành viên chính phủ khi thành viên đó không hoàn thành nhiệm vụ mà Quốc hội phân công.

         Tôi rất hy vọng điều này sớm trở thành hiện thực.

         Đất nước ta đang đứng trước nhiều cơ hội cũng như nhiều thử thách, với tôi, tôi cho rằng cơ hội vẫn nhiều hơn thử thách. Cơ hội lớn nhất là lòng dân thống nhất. Người dân đang đồng lòng muốn chính phủ phải mạnh tay với tham nhũng, bất cứ kẻ nào, quyền cao chức trọng đến đâu mà ăn tàn, phá hại đất nước bị đem ra xử trước công lý, người dân đều hoan nghênh, mát lòng, mát dạ. Rồi đến nữa, nếu như lãnh đạo đất nước cùng người dân tỏ rõ thái độ cương quyết với nhà cầm quyền Trung Quốc trước việc họ gây hấn, phá hoại chính trị, kinh tế, văn hóa Việt Nam. Chính phủ đó,  dân ủng hộ đến cùng. Rồi nữa, sự đoàn kết hòa hợp dân tộc trở nên một yêu cầu bức thiết hơn bao giờ hết. Hiện tại cho dù nhà nước Việt Nam chưa có nhiều chính sách cụ thể về hòa hợp, hòa giải, vẫn còn sự nghi ngờ, chưa thật lòng với đồng bào ở hải ngoại thì người dân tự giác không phân biệt kẻ nam người bắc, trong, ngoài nước bắt tay nhau, đón nhau trên tinh thần “người trong một nước phải thương nhau cùng”. Lúc này ,nhất là gần đến ngày 30/ 4, ngày đất nước thống nhất (1), chỉ cần chính phủ có một chính sách nhất quán, chấp nhận sự khác biệt để hòa giải thật lòng. Sự đoàn kết dân tộc sẽ là một bức trường thành vững chắc không một thế lực ngoại bang phản động nào có thể phá vỡ nổi. Có hòa giải, hòa hợp thật lòng, khộng nặng nề nhắc lại quá khứ, đó cũng là liều pháp tốt nhất thu phục nhân tâm, tận dụng được những  ý kiến đóng góp của những nhà trí thức lớn, giúp cho những nhà lãnh đạo Việt Nam vượt qua khủng hoảng kinh tế cũng như chính trị.

          Còn một điều nữa, tôi muốn nhấn mạnh, với nhiệm kỳ chính phủ vừa rời chức, nhiệm kỳ đó để lại những bài học đau đớn về quản lý kinh tế, về  việc trấn áp những tiếng nói phản biện  của người yêu nước dưới sự truy chụp: “ phản động”, “thế lực thù địch”., “chống phá chế độ”… về một xã hội sa sút nghiêm trọng về mặt đạo đức, về giáo dục hết sức lạc hậu, về nạn tham nhũng tăng lên một cách khốc liệt phá hoại lòng tin của nhân dân vào chính phủ,  vào thực thi luật pháp, về khoảng cách giàu, nghèo độ giãn ngày càng rộng… Nhưng “trong cái rủi cũng có cái may” , nhiệm kỳ chính phủ mới, với những thành viên trẻ tuổi năng động, có hiểu biết… sẽ rút được những bài học cần thiết để không dẫm vào những sai lầm đớn đau đó, đưa đất nước tiến kịp với nền văn minh nhân loại.

     Tôi, một người dân bình thường còn có suy nghĩ đó, huống hồ những vị lãnh đạo, đang nắm vận mệnh quốc gia.

      Hãy lạc quan.

      Tôi tin, ngày mai trời lại sáng.

--------------

(1) Ngày 30/4 có nên gọi đó là “ Ngày giải phóng miền nam ” không? Tôi thấy tên gọi đó không hợp lý lắm.

        

 

NHỮNG CÁI “NHẤT” CỦA ĐẠI HỘI ĐẢNG LẦN THỨ XII – Bình luận

 

 

        Đại hội đảng lần tứ 12 chưa diễn ra, nhưng chỉ quan sát thôi, đã thấy nhiều cái nhất , so với những lần đại hội trước.

     Trước hết đây là đại hội đảng được dư luận trong và ngoài nước quan tâm nhiều nhất. Quan tâm không phải tính chất hoàng tráng hay nhiều đại biểu mà dư luận quan tâm sự mất đoàn kết trong nội bộ lãnh đạo đảng ngày càng bộc lộ, bộc lộ rõ ràng. Những phe nhóm  trong đảng hiện nguyên hình, không cần che đậy. Sự sát phạt, nói xấu nhau không còn bó gọn trong phạm vi của một hội nghị TW mà lan ra toàn xã hội. Một điều chưa từng có trước đây, khi chuẩn bị đại hội đảng . Những điều “ thâm cung bí xử” huỵch toẹt ra trước bàn dân thiên hạ, đến độ ông bộ trưởng bộ công an phải thốt lên, những điều bí mật trong nội bộ đảng đã bị lộ một cách nghiêm trọng.

     Cũng chuẩn bị cho đại hội đảng lần này, cũng là lần đầu tiên mọi người thấy một lực lượng quân đội, công an hùng hậu cùng những khí tài đàn áp, chổng khủng bố hiện đại được đưa ra. Nhiều người dân tự hỏi, các đại hội lần trước, như đại hội đảng họp năm 1951 trong chiến khu Việt Bắc chỉ ở trong một ngôi nhà lá, hay như đại hội đảng lần thứ III tổ chức ở Hà Nội năm 1960, khi kết thúc đại hội, trong buổi liên hoan giữa vườn Bách Thảo  ông Hồ còn đứng lên vung tay bắt nhịp cho cả dàn hợp xướng hát bài “kết đoàn”…xung quanh đại hội này toàn là dân, nếu có lực lượng công an, quân đội, họ chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ, hòa lẫn vào người dân, tuyệt nhiên không có công khai những khí tài đàn áp, chống khủng bố. Vậy để bảo vệ đại hội đảng lần thứ 12, lực lượng chống khủng bố của quân đội, công an cùng những khí tài “khủng” triển khai như trên, vậy hóa ra, đảng cầm quyền, thêm một đại hội lại thêm nhiều kẻ thù hay sao?

         Chưa có đại hội đảng nào như đại hội đảng lần thứ 12, tâm tư người dân được bày tỏ nhiều nhất. Từ kiến nghị của hơn một trăm trí thức, tướng lĩnh yêu nước chân chính gửi thẳng đến ông tổng bí thư, ngoài ra còn có hành trăm, hàng nghìn, hàng vạn lời thỉnh nguyện thể hiện bằng đơn gửi đến TW đảng, rồi viết lên các trạng mạng, tựu chung lại cùng chung một ý nguyện, chỉ mong lãnh đạo đảng sáng suốt nhận rõ những chủ thuyết sai lầm kiên quyết sửa chữa, không giáo điều, không đặt quyền lợi đảng trên quyền lợi dân tộc, đồng hành cùng dân tộc chống lại sự phục thuộc, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Rõ ràng điều này, nếu như những nhà lãnh đạo đảng tỉnh tảo mà nhận rẳng, đây là hồng phúc của dân tộc, đi với dân tộc đảng sẽ giữ được vai trò lãnh đạo. Còn không phải như thế thì ngược lại, vai trò lãnh đạo của đảng yếu đi. Và đảng  không thể giữ được vai trò lãnh đạo khi cả dân tộc quay lưng phản đối.

          Cũng chưa có đại hội đảng nào như đại hội đảng lần này, hội nghị trung ương họp liên tục, sát đại hội vẫn họp mà nội dung chủ yếu vẫn là chuyện nhân sự, ai sẽ là tổng bí thư? Nếu thực hiện dân chủ rộng rãi, chưa nói với dân, chỉ cần trong nội bộ đảng, có lẽ sẽ không có thư của ông Lê Đức Anh, Phan Diễn cùng một loạt các tướng lĩnh , nguyên lãnh đạo cao cấp khác gửi trung ương đề nghị này, nọ. Chuyện này, so với các đại hội lần trước, cũng là lần đầu tiên người dân được chứng kiến. Đến bây giờ câu nói của ông Hồ : “ Đoàn kết là truyền thống cực kỳ quý báu của đảng ” đã trở thành dĩ vãng, phần nào đó, phù phiếm!

       Một đại hội đảng, không giống như các đại hội đảng lần trước, người dân nhìn về tương lai, sau đại hội đảng này có một tâm lý bi quan, ít hy vọng. Hy vọng thế nào, khi đại hội đảng chưa diễn ra, ngoài chuyện Trung Quốc cho rải quân khắp nước Việt dưới danh nghĩa “công nhân”, “khách du lịch”… còn trực tiếp cho máy bay xâm phạm không phận Việt Nam tới 46 lần, bây giờ lại cho máy bay hạ cánh xuống đảo của Việt Nam mà Trung Quốc chiếm đóng trái phép… Cứ thế này, với sự phản đối chiếu lệ, trong tương lai không xa liệu Việt Nam có mất vào tay nhà cầm quyền Trung Quốc hay không? Còn nền  kinh tế, nợ công ở mức đáng lo, nạn thất nghiệp lan tràn, đồng lương không đủ sống ở mức tối thiếu của công nhân, cán bộ báo động đỏ, nạn tham nhũng hết thuốc chữa, xã hội không ổn định, giết người, tai nạn giao thông, nạn cát cứ, con ông cháu cha…ngày nào cũng diễn ra, chỗ nào cũng có…      Vậy cứ thế này sau đại hội đảng lần thứ 12, đất nước sẽ đi về đâu?

     Một câu trả lời không hề dễ dàng.

     Thực ra, với một đại hội đảng, ý nguyện của người dân đều mong muốn,  ý đảng lòng dân là một, sau đại hội đảng điều này được nhân lên, củng cố. Đảng vẫn giữ được uy tín, ở đây không phải dựa vào sức mạnh quân đội, công an mà dựa vào lòng tin của người dân. Đảng vẫn nắm được vai trò lãnh đạo  bằng cách điều hành để nền kinh tế thị trường đi đúng hướng, xây dựng một nền hành pháp dân chủ, dân chủ văn minh thực chất, người dân có quyền thực sự với lá phiếu  được tự do bầu người lãnh đạo mà minh ưa thích. Đảng lắng nghe ý kiến người dân, không trù dập, phản đối bằng cách đàn áp, bắt bớ…

       Nếu được như vậy, thì cái “nhất” này so với các đại hội đảng khác được nhân dân chờ mong, ủng hộ.

       Còn những cái “nhất” đã nêu, so với các đại hội đảng lần trước, là điều người dân không bao giờ mong muốn, muốn loại bỏ.

      HỌ CÓ XỨNG ĐÁNG KHÔNG ? – Bình luận

 

       Mới đầu năm 2016 đã xảy ra nhưng cái chết thương tâm, không phải một người chết mà những tám người dân nghèo khổ trong một lò vôi thủ công. (Xem tại đâyhttp://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/8-nguoi-chet-trong-khu-lo-voi-o-thanh-hoa-3336626.html). Rồi lại chuyện tàu cá của ngư dân bị “tàu lạ” đâm, may mà còn cứu được người còn tàu thì bị hư hỏng nặng ( Xem tại đâyhttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/282325/tau-ca-quang-ngai-bi-tau-la-dam-chim-tren-bien.html ) nay nhiều ngư dân cho biết, có báo đưa lại, “ tàu lạ” đó chính là tàu Trung Quốc…tin lại tin, ngày lại ngày… Nhưng xem ra những tin này chìm nghỉm giữa những tin phe này, phe nọ đang gầm ghè nhau để xem ai sẽ là tổng bí thư  đảng ? Vô phúc lúc này nếu như ai đó muốn gửi một lá đơn kiện cáo hay đề đạt nguyện vọng đến mấy ông trung ương, tôi tin, các ông ấy cũng chẳng có thời gian đâu mà xem, tâm trí đâu mà giải quyết. Tất cả đang dồn vào đại hội đảng, một đại hội, mà chưa khai mạc, đã thấy nhiều dấu hiệu, “không bình thường” so với những đại hội trước đó.

          Nhiều lúc tôi tự hỏi, nhiều ông lãnh đạo đảng vẫn thường hay rao giảng, ngoài quyền lợi dân tộc, đảng không còn quyền lợi nào khác. Thế mà… chỉ vì một chiếc ghế “độc”, tối cao mà gần như mạng tám người dân chết khốn khổ trong cái lò vôi thủ công kia, rồi cả chiếc tàu đáng cá của người dân lương thiện đang ở vùng lãnh hải của mình bị  tàu Trung Quốc đâm nát… mà không một ông lãnh đạo đảng nào đến thăm viếng hay lên tiếng.

        Chỉ riêng chuyện này, tôi có thể đặt câu hỏi, các ông vì đảng hay vì dân? Vì cái chức trong đảng hay vì trách nhiệm của mình trước dân, trước dân tộc?

        Muốn giữ được quyền lãnh đạo phải được dân ủng hộ, tin tưởng. Muốn dân ủng hộ, tin tưởng thì người lãnh đạo đó phải có uy tín, có đức, có tài – Như ông tổng bí  thư Nguyễn Phú Trọng  nói – nhưng chỉ vì chuyện phe phái tranh giành chức quyền trước một  đại hội đảng mà để mặc cảnh đời khốn khổ của người dân thì liệu đó có  phải những người có “đức”, có “tài”!!!

          Những con người  như thế  dân có thể tin tưởng đưa đất nước chúng ta thoát khỏi nghèo nàn, lạc hậu tiến kịp với các nước văn minh?

          Cũng những con người như thế, có nên ở vị trí lãnh đạo đất nước hay không?

          Hỏi cũng tức là trả lời.

      

                                TIÊU CHÍ CỦA TÔI – MỘT NGƯỜI DÂN  - Bình luận  

 

 

            Nếu theo dõi mọi luồng thông tin, kể cả “lề trái” , “ lề phải” mọi người như lạc vào giữa “mê hồn trận” bởi những luồng thông tin đối chọi nhau chan chát. Khổ một nỗi, những lời giải thích của nhiều vị có trách nhiệm của đảng, chính phủ lại không đủ sức thuyết phục. Sự hoài nghi vẫn hoàn hoài nghi, thất vọng vẫn hoàn thất vọng, bi quan vẫn hoàn bi quan…

            Đến giờ, một người dân như tôi, ở Việt Nam, có một tâm trạng thực sự hoang mang, không biết đại hội đảng lần thứ XII sắp tới việc chọn ra một ông Tổng bí thư theo tiêu chí nào?      

           Tiếc một điều, việc chọn ra một ông Tổng bí thư có uy tín, có tầm, có đức lại không phải là việc của dân, việc này là của đảng, mà cũng không phải là toàn thể đảng viên cộng sản, đây là việc của nội bộ của mấy trăm ông ủy viên chính thức, dự khuyết trung ương rồi cũng là việc của 16 ông ủy viên BCT.

              Với tôi, là người dân, nếu như có một cuộc trưng cầu dân ý về tiêu chuẩn bầu một ông Tổng bí thư đảng, tôi sẽ trả lời:

             Trước hết đó là một người yêu nước chân chính, thể hiện bằng cả hành động và lời nói thu phục nhân tâm trong và ngoài nước. Người đó không đại diện cho bất cứ một phe nhóm lợi ích, hay vùng miền nào mà chỉ đại diện cho cả dân tộc, làm theo ý nguyện của dân tộc. Người đó phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, không nghiêng ngả, lệ thuộc vào bất cứ thế lực đế quốc lớn nào, có một quyết sách đúng, tranh thủ được sự ủng hộ của dư luận trong và ngoài nước giữ gìn trọn vẹn lãnh thổ Việt Nam. Người tổng bí thư đó phải hiểu ý nguyện nhân dân, thực tâm hòa giải, đoàn kết triệu người dân như một. Tôi cũng nói thẳng, người lãnh đạo đảng muốn đảng đoàn kết, có sức mạnh thì trước hết phải làm sao cho dân tộc đoàn kết. Chỉ có như vậy đảng mới thực sự giữ được vai trò lãnh đạo của mình. Còn như hiện tình, dù đảng không muốn hoặc cố tình quay lưng với sự thật, thì ai cũng biết  là hiện tình trong nội bộ đảng sự mất đoàn kết đang diễn ra gay gắt, nghiêm trọng, đảng nắm vai trò lãnh đạo thực sự đang dựa vào sức mạnh của công an, quân đội chứ không dựa vào lòng tin của dân. Mà dựa vào sức mạnh đó, thì nguy hiểm vô cùng khi đến một lúc nào đó  lực lượng công an và quân đội không còn tin vào vào sự lãnh đạo của đảng nữa !!!

         Chỉ có dựa vào lòng tin của dân, để dân tin người tổng bí thư  sẽ có sức mạnh, uy tín giải quyết nhưng yêu cầu bức thiết mà dân tộc, thời đại đề ra, và cũng vững vàng không hề run sợ trước những luồng thông tin độc hại.

          Nên thế, trong  đại hội đảng sắp tới, tôi với tâm nguyện một người dân tha thiết mong các đại biểu dự đại hội hãy thể hiện bản lĩnh của mình, lắng nghe ý kiến của người dân, của những trí thức yêu nước  chân chính trong và ngoài nước, của những vị tướng lĩnh từng tham gia hai cuộc cuộc kháng chiến, dạn dày trận mạc  còn đau đáu nỗi tồn vong dân tộc…để tỉnh táo chọn ra một vị tổng bí thư dân tin, dân nhờ.

         Nếu được như thế  dân sẽ biết ơn, nhớ đời đời.

         Còn không phải vậy…hậu quả xấu đã nhỡn tiền!

           

  

SAO NHÂN DÂN KHÔNG CÓ QUYỀN ĐƯỢC BẦU NGƯỜI LÃNH ĐẠO ?– Bình luận

         Hội nghị TW lần thứ 13, như ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đọc trong phiên bế mạc: “… Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận dân chủ và biểu quyết, nhất trí cao thông qua danh sách đề cử các đồng chí Uỷ viên Trung ương khoá XI (cả chính thức và dự khuyết) trong độ tuổi và các đồng chí Uỷ viên Trung ương khoá XI thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khoá XII. 

Bỏ phiếu biểu quyết đề cử nhân sự các đồng chí đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XII; bỏ phiếu biểu quyết đề cử nhân sự Uỷ ban Kiểm tra Trung ương khoá XII. 

Các đồng chí Uỷ viên Trung ương khoá XI (cả chính thức và dự khuyết) cũng đã viết phiếu giới thiệu các đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện, trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước…” ( dẫn theo Vietnamnet ngày 21/12/2015).

      Như vậy đây toàn là chuyện quan trọng liên quan đến vận mệnh đất nước, lợi ích dân tộc và từng cá nhân trong mỗi gia đình Việt Nam.

      Chỉ có điều, tất cả những điều đó, người dân Việt Nam không hề biết, chỉ có thể đoán mò, trừ mấy ông trung ương ủy viên tham gia hội nghị này. Không lẽ một điều hệ trọng như vậy, chỉ liên quan đến đến hơn 200 ông ủy viên và dự khuyết trung ương đảng và 16 ông ở BCT, còn đất nước, có hơn 90 triệu dân, đứng ngoài rìa. Vậy hãy nói thẳng chính đảng , vẫn tự nhân vì dân, do dân thì bây giờ là vì ai ??? Không công khai, không dám minh bạch về cơ cấu để cuối cùng… buộc người dân phải đi tìm những tin tức trên mạng. Có cấm cũng chẳng được, nhất là thời đại bây giờ, bùng nổ thông tin. Khốn khổ thay, trên các trang mạng đầy rẫy những thông tin, đọc vào chỉ thấy chán, nản , chán, nản đến cùng cực, khiến người dân mất hết niềm tin. Đất nước Việt Nam, hơn 90 triệu dân, trong đó có hơn 4 triệu đảng viên mà tìm người lãnh đạo khó đến vậy sao? Có mỗi chuyện tìm người vào vị trí lãnh đạo cao nhất của đất nước mà không biết bao nhiêu cuộc hội nghị TW, tiêu phí không biết bao nhiêu tiều nhà nước, lãng phí không biết bao nhiêu thời gian, giá như giành vào việc khác còn có lợi hơn nhiều, hiện tình người dân nhìn vào vẫn thấy nội tình của TW đảng mất đoàn kết,  một tâm lý bi quan, không tin tưởng bao trùm.

          Nếu tin dân, trao cho dân , cụ thể ở đây, tối thiểu, trao quyền cho hơn 4 triệu đảng viên cộng sản được quyền  bầu ông tổng bí thư, mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều. Ví như hội nghị TW chọn ra độ năm đến sau úng cử viên vào chức Tổng bí thư rồi những ứng cử viên đó ra trước quốc dân, nếu ngại “ các thế lực phản động lợi dụng chống phá” thì ra trước đảng viên trình bày những nội dung mình sẽ thực hiện, nếu trúng cử vào chức Tổng bí thư, rồi sau này những chức Chủ tịch nước, Thủ tướng hay Chủ tịch Quốc hội cũng đều thực hiện như cách này. Chỉ có cách như vậy người dân hay đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam sẽ dễ dàng chọn ra được người lãnh đạo xứng đáng.

        Nhưng ở Việt Nam, người dân kể cả đảng viên đảng cộng sản không có quyền này. Không trao cho người dân quyền được tự do bầu chọn người lãnh đạo cũng như không cho những đảng viên bầu chọn người làm tổng bí thư thì mãi mãi không thể có một lãnh tụ đảng xứng đáng, một đội ngũ lãnh đạo đất nước được dân tin tưởng.

       Với cách chọn Tổng bí thư như hiện nay và sau này là Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng chỉ làm tăng thêm sự mất đoàn kết, nội bộ không tin tưởng lẫn nhau, sự điều hành kinh tế khó khăn, dễ bị các thế lực đế quốc lớn có điều kiện thôn tính, xâm lược, không tranh thủ được sự ủng hộ của dư luận tiến bộ thế giới và nhất là trong nước lòng người dân không yên, xã hội khó ổn định.

  Muốn tránh điều đó, trước hết phải cho người dân có quyền  bầu người lãnh đạo của mình.

  Quyền này là quyền thực sự, được đảng tôn trọng chứ không phải chỉ là hình thức như hiện nay.

         

 

Phân trang 1/26 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]