THƠ, VĂN CỦA BẠN

MỘT BÀI THƠ HAY...

[Không rõ 06/09/2018 06:11 | by kytrung ]

 

                                   ( Ảnh minh họa)

     

         MỘT BÀI THƠ LÀM TA SUY NGHĨ

 

CÓ ĐÁNG KHÓC KHÔNG EM ?


Chỉ vì cầu thủ ta thua một trận Si Gem
Mà nước mắt em ngập khán đài nước bạn
Làm mờ đi những suy tư trên vầng trán
Nước mắt em thừa thãi thế sao em?

Còn giọt nào chừa lại ở trong em
Để dành cho những mảnh đời cơ nhỡ
Vất vưởng lang thang đầu đường xó chợ
Cả cuộc đời chẳng khác một màn đêm!

Hay khóc cho các em đến trường ngày hai buổi
Bằng bao ni lông, bằng những chiếc cầu treo
Hay đu dây tử thần qua bên kia suối
Gởi mạng mình cho vách núi cheo leo!

Ước gì một phần nước mắt của em
Dành cho những anh hùng nằm xuống
Để lấy tự do, để giành từ bờ cây thửa ruộng
Mà nắm xương tàn giờ chẳng biết nơi đâu!

Sao em chẳng khóc cho những chiếc tàu đánh cá
Đang lướt êm đềm trên mặt biển quê hương.
Rồi vô cớ bị đâm chìm bởi những con “tàu lạ”
Cho vợ con bơ vơ cạn lệ đêm trường!
Những gì để lại chỉ là ngôi mộ gió
Khói nhang buồn cay mắt đau thương!

Ước gì một phần nước mắt của em
Để khóc cho một dãy sơn hà.
Của tiền nhân tạo bằng xương bằng máu
Nay đã mất rồi núm ruột Hoàng Sa!
Để khóc cho những anh hùng chết trên đất liền, hải đảo
Như bắc biên thùy, như ở Gạc Ma!

Em khóc chi một trận thua bóng đá
Thắng chưa hẳn vinh, bại chắc chi đã nhục
Là trò chơi có gì đâu vinh, nhục?
Tổ quốc mất, còn mới vinh. nhục em ơi!

 

Kha Tiệm Hữu Lý
( Tiền Giang )

 

Mấy lời dẫn ở trước bài thơ, tác giả nói rõ: 
ĐÂY LÀ BÀI THƠ TÔI VIẾT CHO NHỮNG NGÀY 30 THÁNG 4 TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI; viết cho người nằm xuống, người đứng lên, người ra đi, người ở lại; cho những nỗi và niềm đầy ngang trái cứ ngoáy vào vết thương lịch sử. Ai comment, xin hãy nghĩ đến câu “tiên trách kỷ nhi hậu trách nhân”. Xin cảm ơn!

 

THƯA MẸ VIỆT NAM

 

Mẹ ơi!
Khi Cha nói với Mẹ rằng
Ta là giòng giống của Rồng
Nàng là giòng giống của Tiên
sống với nhau hoài không đặng
Sao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
Sao Mẹ không trả lời Cha
Đi mô đem thiếp đi cùng
đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo
Khi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núi
Sao Mẹ không trả lời Cha
Lấy chồng thì phải theo chồng
chồng đi đường rắn đường rồng cũng theo
Khi Cha hứa với Mẹ nếu gặp khó khăn
Nàng hãy cùng các con gọi to về biển
Sao Mẹ không trả lời Cha
Chúng ta thà no đói có nhau 
râu tôm nấu với ruột bầu
thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn
Sao Mẹ chấp nhận để một trăm đứa con phải chia ly đôi ngả
Để cuống rốn chúng con bị cắt đứt làm hai
Sao Mẹ chịu khổ đau một mình mà không nói với ai
dắt díu năm mươi con đi lên miền núi thẳm
để năm mươi thiếu vắng hơi mình
Ước chi ngày xưa Mẹ cứ bên Cha cho trọn nghĩa tình
dù vất vả đắng cay 
dù chịu nhiều cơ cực
nuôi chúng con bằng nước sông Hồng 
với cơm tấm, ổ rơm
bên ướt Mẹ nằm...
Để đêm đêm dưới ánh trăng rằm
Chúng con được nghe lời Mẹ dạy
Rằng anh em như thể tay chân
Chị ngã em nâng
Gà cùng một mẹ...
.
Chúng con lớn lên
Cách núi ngăn sông 
Xa mặt cách lòng
Năm mươi đứa xa cha như nhà không nóc
Năm mươi đứa thiếu mẹ quên chín chữ cù lao
không biết quý câu một giọt máu đào
bao bận nồi da xáo thịt
Chúng con chia nhà Mẹ thành hai ngõ
ngõ Đàng Ngoài và ngõ Đàng Trong
ngõ bên này và ngõ bên kia sông 
Vì danh lợi
vì tiền tài
vì nhiều điều khác nữa
mà có ngày xem nhau là nước lửa
Rồi bất hiếu bàn nhau
rạch ngang mình Mẹ
cầu Hiền Lương đè nặng buồng tim
.
Mẹ ở đâu giữa hai miền Bắc Nam 
Khi bao con gái của Mẹ hóa thành hòn vọng phu
bao con trai thành chiến sĩ trận vong hoặc thành liệt sĩ 
Dẫu ở bên nào 
cũng đều là con Mẹ
tàn hại lẫn nhau
Đứa nào cũng nói trước nói sau
là vì muốn chấm dứt nỗi đau
vì muốn giúp Mẹ được nối liền thân ngọc
nên đứa nào cũng súng gươm hằn học
trút xuống đầu nhau vô số nỗi tai ương 
Làm sao có thể nối liền vết thương 
bằng phát súng nhát gươm 
chứ không phải bằng sợi chỉ
sợi chỉ dài se từ những tình thương
.
Nhân danh gì mà chúng con ngợi ca 
hoặc chì chiết sự sống lẫn cái chết của nhau
Nhân danh gì mà gọi nhau là địch
đếm xác anh em xây thắng lợi cho mình
Ai cũng nói là yêu Mẹ với tất cả tâm tình
Ai cũng bảo là hoàn toàn vì Mẹ
Càng yêu Mẹ nhiều càng phải giết anh em?
.
Mẹ có ngờ đâu
các con lớn khôn
không muốn hát câu nhiễu điều phủ lấy giá gương
không muốn hát câu bầu ơi thương lấy bí
mà thích hát trên những xác người
Chúng con hát trên những xác người bài hát hân hoan
Chúng con say sưa ngợi ca lý tưởng của mình
không nghĩ đến Mẹ thế nào khi nhìn anh em con chém giết
.
Chẳng có ai cần biết
Mẹ ở đâu trong những trận tương tàn
trong tiếng súng đêm ngày dội về đinh tai nhức óc
Mẹ đứng ở trời Nam để ngóng về đất Bắc
hay đứng giữa dòng Bến Hải
lấy nước sông làm dịu nỗi xót lòng...
.
Mẹ sinh ra chúng con trong cùng một bọc
Những tưởng để thương nhau
Đâu nghĩ đến ngày sau 
trăm đứa con trai xé nát bọc đồng bào
xẻ chia thân mẹ
Mấy trăm năm vết cắt cũ vẫn còn 
Mấy mươi năm vết xẻ mới vẫn chưa liền sẹo 
Trăm đứa con vẫn còn đi muôn nẻo
trăm tấm lòng vẫn chưa hết hờn căm
Ai cũng nói cuộc đời có bao lăm
mà chẳng ai chịu nhường ai một bước
Cũng là một từ đất nước
mà trong một ngày
có người gọi là giải phóng quê hương
có người kêu là ngày quốc hận
Rồi kẻ cười người khóc
người đoàn tụ kẻ biệt ly
người hồ hởi đeo huy chương đứng trước máy truyền hình
kẻ uất hận nuốt tủi hờn trong bóng tối
Hơn bốn mươi năm rồi
chưa một ai nói với Mẹ là chính mình có lỗi
mà chỉ chực chờ đổ lỗi cho nhau
.
Mẹ ơi!
Ngang trái trái ngang
hận thù thù hận
khổ đau đau khổ
vòng luẩn quẩn không cởi ra mà càng thít chặt
Đường đời lắm thương đau
nhiều gập ghềnh lắt lẻo
chẳng có đứa con nào chịu nắm tay Mẹ dắt
nên đã lạc lối lầm đường 
chẳng đứa nào chín bỏ làm mười
nên chúng xát muối vào lòng nhau mỗi khi có thể
Khép lại lịch sử… vẫn biết là như thế
Sao chỉ khép với người ngoài 
còn với anh em thì cày đi xới lại
mát dạ người này thì rát dạ người kia
.
Vì sao?
Vì sao?
Có phải vì xa cách nhau
từ cái thuở Mẹ Cha mỗi người mỗi ngả
nên bây giờ đứa con nào cũng thế
thích bán anh em xa mua láng giềng gần
dù không khác máu nhưng vẫn tanh lòng...
.
Mẹ đau!
Mẹ đau!
Hãy nhắc cho kỹ, nhớ cho sâu
Khi con hát bài ca chiến thắng
là khi mẹ dâng trào cay đắng
Sung sướng chi mà nối liền khúc ruột mình bằng xác những đứa con
.
Mẹ có ngờ đâu
sau khúc khải hoàn
Con của mẹ thay chiến hào bằng nhà tù khắp chốn
để giam giữ anh em
Chiến tranh không còn 
nhưng máu vẫn đổ
bao nhiêu đứa con Mẹ bị chôn sấp dập ngửa trên rừng vàng
bao nhiêu đứa chìm sâu dưới biển bạc 
bao nhiêu đứa cập bến rồi vẫn lênh đênh phiêu dạt
Con rồng cháu tiên, lá ngọc cành vàng
phải có ngày nâng niu bàn chân thiên hạ
kiếm đồng tiền nương náu phận lưu vong
Nuốt oán nuôi thù phục hận long đong đất khách
như dã tràng xe cát
Giàu sang thành đạt hiển hách nơi xứ người
khác nào mặc áo gấm đi đêm
.
Xưa Mẹ vọng phu
bây giờ vọng tử
héo hon, mòn mỏi
vọng các con về dưới mái yêu thương
nơi có những hàng tre xanh mát con đường 
quên hết muộn phiền không còn thù hận...
.
Làm sao?
Làm sao?
Chúng con có thể cùng nhau
cúi đầu trước Mẹ
hóa giải thù xưa nói lời tạ tội
Để nước mắt thôi rơi
để tóc Mẹ xanh 
để lòng Mẹ mát
để vết thương bao nhiêu năm chà xát
không còn hành hạ Mẹ ngày đêm

...
Dẫu biết rằng không thể đợi chờ thêm 
Không thể đợi chờ thêm...
Nhưng...
Làm sao?
Phải làm sao?
Thưa Mẹ Việt Nam?

NGUYỄN THỊ TỊNH THI 
(Huế, tháng 4 năm 2018)

 

 

            Bài viết này, tôi không bình luận, vì bình luận là...thừa!

 

Mọi khuynh hướng chính trị của con người luôn chạy giữa hai cực Tả và Hữu. Xa nhất về phía Hữu là chủ nghĩa Phát xít, về phía Tả là chủ nghĩa Cộng sản.
 
Việc nhiều cuộc biểu tình dữ dội vẫn còn nổ ra ở Mỹ cả hơn ba tháng sau kết quả đắc cử của ông Donald Trump, một chính khách cánh hữu điển hình; hay nhiều xúc động quanh cái chết của ông Fidel Castro – nhân vật lịch sử đóng những cái đinh cuối lên quan tài của chủ nghĩa Cộng sản ảo tưởng - nói lên rằng sau 71 năm đoạn tuyệt chủ nghĩa Phát xít, dù đã chứng kiến bao tệ hại mà phe cực Tả gây ra, thời đại này vẫn còn nhiều trở ngại, chưa vượt được qua cơn mê, lú cánh Tả.
 
Cánh hữu nhìn thế giới là một thực thể đa dạng, không thể cào bằng. Các tế bào khác nhau, mỗi cá nhân đến các cộng đồng, quốc gia không đồng đều. Người Do thái chỉ chưa tới 0.02% nhân loại mà là chủ nhân ông của hơn 130 giải Nobel. Trung Hoa chiếm gần 20% dân số toàn cầu mà hôm nay thấy chỉ nổi tiếng về gia công hàng rẻ, hàng nhái, độc hại, trộm cắp sở hữu trí tuệ. Việt Nam gấp 3 lần về số dân mà lãnh thổ chỉ bằng 1/30 Canada….
 
Tư tưởng chính trị cánh Hữu là thuận theo qui luật đào thải tự nhiên. Mạnh được yếu thua. Muốn tồn tại phải mạnh, không trông chờ ỷ lại mà phải tự hành động mà vươn lên. Vì vậy cánh hữu thượng tôn sự phát triển. Vì phát triển, phải mở đường cho kẻ mạnh, tư nhân hoá, tự do cạnh tranh, giảm thuế, giảm sự quản lý điều tiết. Giàu niềm tin vào chính họ nên những người cánh hữu không thể hình tượng hoá quá đà lãnh tụ. Họ có khả năng tự lo tốt rồi nên vai trò của nhà nước trong mắt họ là phải tinh gọn.
 
Ông Donald Trump trong tư tưởng và thực tế cuộc đời là người cánh Hữu điển hình. Đi lên bằng chính mình. Tự thân vận động. Cả đời làm chủ. Tự thành, tự bại. Sự tự tin trong ông đến ngạo nghễ. Qua mặt, phỉ báng cả dàn nhân vật chính trị trụ cột của cả hai đảng Dân Chủ, Cộng Hoà. Lật tẩy giới truyền thông thiên Tả bố láo. Và hơn hết, không thèm hệ luỵ về tài chính vào ai trong suốt cuộc vận động tranh cử Tổng thống vừa qua. Còn gì hợp lý hơn khi một doanh nhân đại thành đạt thành người quản lý xưởng in tiền lớn nhất nhân loại- Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ? Chả lẽ những người chuyên nghề cạo giấy, hô hào xuông, hay cầm súng làm việc này tốt hơn chăng?
 
Vậy mà sự phản đối ông vẫn thật tưng bừng. Nhưng người Mỹ cánh hữu nhận thức quá rõ những gì ông nêu ra là đúng. Chính quyền cánh Tả Obama về đối ngoại sau cả 8 năm vẫn chỉ lái câu chuyện xoay trục Á Châu, TPP toàn… trên giấy. Trong thời đại mà người sản xuất thì ê hề, người mua mới là kẻ nắm quyền quyết định lại cứ để Thượng đế-người tiêu dùng Mỹ- thành con nợ lớn cho kẻ chuyên nghề gia công và gian lận. Bao cấp về an ninh, tài chính, quốc phòng, di dân, viện trợ cho hàng loạt nước mà vẫn bị chê bai và than phiền. Nước Mỹ, để tồn tại, không thể tiếp tục tự thắt cổ mình tiếp như vậy được. Cần phải đưa mọi sự trở lại cuộc chơi công bằng (fair play như lời Donald Trump). May mắn thay với cơ chế bầu cử đại cử tri đoàn, ông- người đại diện cho số ít- nhưng là số ít tỉnh táo và quyết liệt đã giành chiến thắng.
 
Đại diện tiêu biểu của cánh Tả là Karl Marx, người tin rằng các nhà triết học trước ông chỉ làm việc giải thích thế giới, còn ông đề ra cho mình việc cải tạo thế giới. Cưỡng lại qui luật đào thải tự nhiên, tìm kiếm giải pháp công bằng xã hội là xuất phát điểm của cánh Tả. Thượng tôn sự cào bằng nên lời giải về kinh tế của cánh Tả là quốc hữu hoá, độc quyền, tăng thuế người giàu để có nguồn tăng phúc lợi xã hội kéo theo sự cồng kềnh, bao biện của bộ máy nhà nước… Các chính phủ từ lâu đã quá rõ là càng giảm thuế, càng kích thích sự phát triển. Nhưng các chính phủ cánh tả không thể giảm thuế được vì họ luôn chi tiêu bạt mạng cho các chương trình xã hội khổng lồ khiến bộ máy nhà nước ngày càng phình to và không chóng thì chầy kinh tế quốc gia ngày càng lụn bại.
 
Phát triển là khát khao của kẻ mạnh, bình đẳng về cơ bản là mơ ước của kẻ yếu. Tạo hoá tạo ra một rừng kẻ yếu và chỉ vài kẻ mạnh. Thế giới gần 200 nước chỉ có một vài siêu cường, dăm bảy cường quốc. Rừng chỉ có vài cọp. Người giàu, tài giỏi ở bất kỳ quốc gia nào cũng không bao giờ là số đông.
 
Nhân loại ưu ái với cánh Tả một phần vì tính mị dân mà cánh này reo rắc, phần nữa vì phần lớn nhân loại vẫn còn nghèo đói, họ mong ước sự công bằng. Hãy nhìn Lênin, Mao, Hồ Chí Minh, Fidel … Họ luôn đi lên bằng số đông cùng hình ảnh một rừng quần chúng vây quanh. Nhưng khi ở trên đỉnh cao quyền lực thì ngay cả Tổng thống cánh Tả Pháp đương nhiệm Francois Hollande cũng chi cho việc sửa sang mái tóc của mình cả gần 60 ngàn Euro/ một năm từ công quĩ đang thâm hụt của nước Pháp.
 
Hãy nhìn vào kết quả của hành động. Cùng trong khoảng vài chục năm khi ông Fidel Castro và các đồng chí của ông cướp súng ở cửa hàng bán vũ khí ở Havana giành và giữ chính quyền trên nòng súng, đã đánh xập nền kinh tế Cuba- hòn ngọc Caribbean; còn ông Donald Trump kịp xây dựng đế chế giàu có và thành đạt của mình trên hàng loạt quốc gia.
 
Tuy nhiên vì ưu ái phát triển nên sự cầm quyền lâu dài của cánh Hữu sẽ tạo ra khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng. Sự phát triển nóng dễ dẫn đến mất cân đối và khủng hoảng.
 
Còn của cánh Tả sẽ tạo ra một lớp lãnh đạo hậu sinh ngày càng thua kém tiền bối và một dân chúng có sức sản xuất thấp, ỷ lại, ăn bám và sống mòn. CNXH chưa bao giờ sở hữu một sức sản xuất vượt trội CNTB cả. Bất kỳ chính phủ cánh tả hay thiên Tả nào lên cầm quyền ngay cả ở những nước tư bản phát triển như Canada hay Mỹ là các quỹ phúc lợi xã hội, số người nhận trợ cấp đều vụt tăng.
 
Cao nhất tư tưởng cánh Tả khuyến khích được tinh thần của một lực lượng tinh hoa tiến bộ trong xã hội mong muốn xây dựng xã hội công bằng nhằm giảm thiểu các xung đột. Tệ nhất là khơi dòng xúi dục bản năng thấp hèn vốn có của con người, muốn làm ít, hưởng nhiều, trông chờ xã hội làm cho mình hưởng.
 
Trong các xã hội mà cánh Tả thao túng nghịch lý lại xẩy ra. Hô hào bình đẳng khiến triệt tiêu sức sống, sức sáng tạo của từng cá nhân vô hình chung lại dồn hào quang vào xây dựng nên những đại lãnh tụ, những cá nhân vĩ đại. “Vĩ đại” cho cá nhân họ mà đại họa cho cả dân tộc khi bánh xe lịch sử bị kéo lùi.
 
Tả và hữu khác nhau như nước với lửa. Dù yếu tố địa chính trị của Việt Nam là tối quan trọng ở khu vực, khó có thể hình dung là Tổng thống mới đắc cử Mỹ sẽ hạ cố tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại phòng Bầu dục như người đương nhiệm. Hay ông Justin Trudeau Thủ tướng Canada ca ngợi ông Fidel làm dấy lên nhiều làn sóng chỉ trích và căm giận trên toàn Canada. Mang soi dưới lăng kính này đều có thể hiểu được. Dù hơn kém nhau nhiều về tầm vóc; nhưng về bản chất Obama, Trudeau, Fidel, Nguyễn Phú Trọng đều là chính trị gia cánh tả.
 
Việt Nam
 
Các nước có nền dân chủ phát triển già dặn khi các lực lượng chính trị cánh hữu và cánh tả tương quan lực lượng. Khi đó dù lực lượng nào cầm quyền cũng không thể quá cực đoan. Nhu cầu phát triển, thuộc tính của cánh hữu sẽ song hành cùng nhu cầu cân bằng ổn định, thuộc tính cánh tả. Ở nhiều xứ phát triển, trong nhiều cuộc tranh cử người dân còn thấy khó phân biệt sự khác nhau giữa cương lĩnh tranh cử của đảng cánh hữu và đảng cánh tả.
 
Lịch sử về tổng thể khá công bằng. Khi cánh Hữu tiến vào giai đoạn khốc liệt của tích luỹ tư bản thì phong trào vô sản cánh Tả bùng nổ. Khi các nước đế quốc lao vào cuộc tranh gìanh thuộc địa thì phong trào giải phóng dân tộc ra đời. Diều hâu có giá của diều hâu, bồ câu có giá của bồ câu!
 
Tấn đại bi kịch của Việt Nam mấy thế kỷ nay là dân tộc này sản sinh ra quá ít trí thức, chính trị gia cánh hữu sáng giá như Nguyễn Trường Tộ, Phan Chu Trinh, Ngô Đình Diệm, hay gần đây như Kim Ngọc, Võ Văn Kiệt nhưng lại quá dư thừa các chính trị gia, trí thức tả khuynh.
 
Với một dân chúng tuyệt đại đa số nghèo đói triền miên đâm ảo tưởng, viển vông khát khao chớp mắt thoát nghèo, cánh tả mị dân luôn dễ dàng giành chiến thắng. Và cái sau lại là hệ quả nối dài của cái trước. Cánh tả nắm quyền càng lâu dài thì khoảng cách tụt hậu so với khu vực và thế giới càng rộng.
 
Việt Nam Cộng Hoà đã không thể thắng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà khi lực lượng chính trị cánh hữu tại miền Bắc bị triệt tiêu tàn bạo tới tận gốc rễ (tư sản, địa chủ, quan chức chính quyền cũ, phú nông….) Cùng thời điểm đó lại có quá nhiều lực lượng chính trị cánh tả nằm vùng phá nát chính phủ cánh hữu Miền Nam.
 
Hơn Việt Nam, Trung Quốc có Đặng Tiểu Bình một chính khách hữu khuynh tiêu biểu nắm quyền dài hơi. Họ Đặng kịp cân đối lại hàng loạt chính sách quá Tả của Mao và dắt Trung Hoa theo con đường khuynh hữu: hiệu quả là thước đo năng lực (bắt được chuột) đẩy Trung Quốc cất cánh vài thập niên nay.
 
Sao một đảng cầm quyền bê bết về tư cách và năng lực như ĐCSVN còn chưa phân liệt, tan rã hay thay thế? Câu trả lời là lực lượng chính trị khuynh hữu tại Việt Nam chưa lên đến vị thế cần có. Vậy tương lai nào cho Việt nam?
 
Khả năng cao là Việt Nam sớm bước vào nền độc tài quân sự hay cảnh sát trị- giải pháp cực hữu tệ hại. Con đường gấp gáp nhất của một dân tộc quá mệt mỏi, muốn bứt phá khỏi sự khuynh loát cực Tả nhiều thập kỷ nay.
 
Khả năng khác là những chính khách huynh hữu trong ĐCSVN sẽ dần đảm nhiệm những vị trí đáng kể thì bài toán Việt Nam có thể có lời giải trong ôn hoà. Đảng cầm quyền dù thiên Tả nhưng có một chính phủ thiên Hữu là lối thoát khả dĩ cho cả dân tộc cũng như cho đảng. Một Tổng bí thư hay Chủ tịch nước tả khuynh nhưng một chính phủ hữu khuynh cùng nhiều tiếng nói của trí thức cánh hữu trong Quốc Hội sẽ cân bằng lệch lạc, dù chậm, trong quản trị và thúc đẩy phát triển.
 
Cái thế của Việt Nam hôm nay- cạn tiền và trên đường vỡ nợ- đã khiến những cái đầu tả khuynh xơ cứng nhất phải tính tới những giải pháp hữu khuynh trong điều hành như thắt chặt chi tiêu; giảm ôm đồm của nhà nước trong bao cấp các tỉnh thành và hội đoàn, thận trọng, hiệu quả trong đầu tư công, giảm bội chi ngân sách, kiến tạo phát triển, pháp quyền…
 
Tâm lý xã hội Việt hôm nay đang dần chín cho một khuynh hướng thiên hữu. Chẳng phải mô hình chính trị Mỹ, lối sống Mỹ đang là cái được ưa chuộng nhất tại Việt Nam hôm nay? Vì sao các phong trào đòi dân chủ, nhân quyền, tư do, dân oan, xây dựng xã hội dân sự… cứ mãi èo uột, không tạo được sức hút với đông đảo dân chúng Việt Nam? Vì về thực chất các phong trào này một lần nữa lại là các phong trào cánh Tả khi nó đều lên tiếng đòi hỏi sự công bằng. Người Việt, sau nhiều thế hệ mệt mỏi, bội thực Tả khuynh, một cách bản năng, đã dị ứng tổng thể với tất cả các phong trào cánh Tả nói chung. Quay lưng và ngao ngán cái ổn định trong nghèo đói mà cánh Tả dụ dỗ lâu nay. Khát khao thịnh vượng và phát triển, cái luôn nằm ngoài tầm tay cánh Tả.
 
Khi một dân chúng phần lớn không còn niềm tin vào bất kỳ ai ngoài chính họ thì chính là thời điểm của một khuynh hướng chính trị cánh hữu lên ngôi. Cánh hữu trung thành ở ngay những nước tư bản phát triển như Canada và Mỹ là lực lượng tài phiệt, tư pháp, quân đội, cảnh sát, doanh nhân lớn, nhỏ và nông dân. Tất cả những tầng lớp này đều có điểm chung là những người tin vào bản năng, vào sức mình là chính. Hãy nhìn hiện tượng Đoàn Văn Vương. Người nông dân đó chính là một biểu tượng cánh hữu điển hình. Tin vào khả năng mình, dám khai khẩn, cải tạo thiên nhiên, làm giàu cho bản thân và gia đình. Mất niềm tin, chiến đấu chống lại chính quyền thối nát, tham nhũng. Ra tù lại đứng dậy, tiếp tục vùng vẫy và thành công. Cái đáng lưu ý hơn nữa là chưa một vụ mất đất, dân oan, bất đồng chính kiến nào chấn động đến cấp cao nhất của chính quyền như thế khi Thủ tướng, các Thứ, Bộ trưởng công khai vào cuộc. Kẻ cầm quyền quá hiểu sự lay động lòng dân của các biểu tượng cánh hữu đang lên.
 
Không chỉ ở Mỹ, với Việt nam hôm nay người đắc cử vẫn phải là Donald Trump.
 
Hoạ ở chỗ Việt Nam đang không có nổi cả Hillary, nói gì tới Trump!
 
Argentina Dec/2017
 

Ngòi bút tự do

------------------

nguon: TTHN

BÀI HAY NÊN ĐỌC

[Không rõ 20/09/2016 07:42 | by kytrung ]

NHÂN PHẨM CỦA EM ẤY CAO HƠN TƯỚNG MẠO CỦA NHỮNG KẺ ĐẠO ĐỨC GIẢ

          Tôi kinh ngạc. Không hiểu tại sao người ta lại xúm vào xỉ vả một cô gái dùng áo ngực để che miệng thoát thân trong đám cháy ở cái quán bar tại Hà Nội vừa qua? Người ta khinh ghét cô ấy và các cô gái khác cùng làm trong quán ấy vì “cháy nhà mới ra mặt chuột” ư? Và hả hê khi thấy “cái bọn hư đốn” đó gặp tai nạn đáng đời ư?…ỦA

 

Nhân phẩm là một khái niệm chỉ dành cho những người tử tế và lương thiện – những thuộc tính chứng tỏ giá trị của chữ NGƯỜI viết hoa. Một cô gái điếm vẫn có thể có nhân phẩm vì cô ấy là một người tử tế, ví dụ như nàng Fantine tội nghiệp của Victor Hugo. Một kẻ lưu manh bất cần đời như Chí Phèo của Nam Cao vẫn còn nhân phẩm khi biết gào lên trong tuyệt vọng: “Tao muốn làm người lương thiện? Ai cho tao lương thiện?”.

Nhưng trong xã hội ngày nay, có những loại phụ nữ bỗng một bước trở thành bậc phu nhân ăn trên ngồi trốc, hoặc mang nhan sắc đổi chác lại bằng chức tước, tài sản bạc tỷ. Tất nhiên, kẻ nào có thể mua những người phụ nữ đó thì hoặc phải có tiền, hoặc phải có quyền. Mà có được cả hai thì càng tốt! Và vì thế, đi kèm với sự “thành đạt” trơ tráo ấy, luôn là những thế lực nhớp nhúa mà sức mạnh của chúng không hề đến từ trí tuệ hay lòng tự trọng.

Em gái à, với tôi, em còn đáng trọng gấp trăm lần những người đàn bà như vậy! Bởi em thực sự phải làm việc để kiếm sống dưới gầm trời này bằng mồ hôi và cả nước mắt tủi nhục của mình, chứ không đi cướp giật của ai, lại càng không ngửa tay nhận bổng lộc phi nghĩa từ những kẻ sâu dân mọt nước.

Em hãy tự hào rằng dù mình có làm cái nghề bị thiên hạ khinh bỉ, nhưng em không cướp cơm của các em bé nghèo đang đói ăn từng bữa ở nhiều nơi trên đất nước này. Em cũng không trấn lột những đồng bào khốn khổ của mình đến độ cần một chuyến xe cuối cùng cho người thân đã chết được trở về nhà mà cũng không có đủ tiền để thuê.

Em lại càng không bao giờ có thể phởn phơ nhung lụa trong vị trí phu nhân khi mà thịt da của đất nước đang bị những bàn tay bẩn nhám nhúa của tiền và quyền thi nhau cắt xẻo.

Em sẽ chẳng khi nào muốn đạp lên sinh kế của hàng triệu bà con mình ở dọc bờ biển miền Trung cũng như tại nhiều nơi khác để thản nhiên thụ hưởng thứ lợi ích bất nhân bất nghĩa núp dưới cái có tên gọi là “dự án” mang lại…

Và trên hết, em không phải là hạng đạo đức giả. Những kẻ tự xưng là công bộc của dân, luôn trâng tráo vỗ ngực rao giảng về đạo đức nhưng lại tha hóa, biến chất đến độ không còn nhân tính và liêm sỉ, đó mới là hạng đốn mạt đáng bị khinh bỉ nhất em ạ!

Còn anh, anh Chí ơi, không phải chỉ là thời Pháp thuộc đâu! Nếu anh còn sống đến bây giờ, anh có thể cũng vẫn phải uất ức gào lên như thế đó! Mà biết đâu cũng còn nhiều anh Chí khác giờ cũng đang tuyệt vọng giống như anh cách đây 75 năm?

(Viết tổng hợp lại những cảm xúc lộn xộn khi xem các tin tức và hình ảnh trên mạng trong suốt hai tuần qua. Không post 2 bức ảnh minh họa kèm theo vì sự tôn trọng với cô gái trẻ phải dùng áo ngực che miệng để thoát khỏi đám cháy và nghe nói em đang bị sốc nặng sau khi nhận gươm đao thóa mạ của người đời trên mạng. Bức ảnh chở xác người thân bó chiếu bằng xe máy thì quá thương tâm khiến tôi không thể nhìn lại.

Hai ảnh dưới liên quan tới dự án thép Cà Ná, vốn đã quá quen thuộc với dân mạng!).

 

 


FB Nguyễn Thị Oanh

--------------------

NGUON: TTHN

 
 

 

Ông Nguyễn Phú Trọng 

Tôi nghe đồn nhiều chuyện về ông Nguyễn Phú Trọng- Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam,  nhưng bỏ ngoài tai, vì không có bằng chứng.  Nhưng bài viết của tác giả Lê Anh Hùng dưới đây, với tôi, có tính thuyết phục.

 Trên thực tế, tôi vẫn mong, với tư cách một người dân, ông Trọng cương vị cao nhất của độc đảng đang lãnh đạo đất nước,qua bao nhiêu biến cố, nhận rõ lòng dân, nhận rõ kẻ thù, cần có quyết sách đúng đưa đất nước qua cơn khủng hoảng, đảng phải lấy lại lòng tin của dân. Còn dùng những biện pháp nửa chừng, không dám mạnh tay với bọn tham nhũng, hèn với giặc nhưng với dân lại cho công an, quân đội đàn áp khi dân có ý kiến, sẽ đưa đất nước này  lún sâu vào khủng hoảng, đó điều kiện thuận lợi cho kẻ thù bên ngoài xâm lấn.

  Lúc đó không có bất cứ thế lực 'phản động"nào phá hoại, mà trong nội bộ đảng, khủng hoảng ngày càng nặng, dẫn đảng đến chỗ tự tiêu vong.

Thời gian với ông Trọng không còn nhiều, hãy tỉnh táo !

----------------------------------------

Người xưa vẫn có câu “nét chữ, nét người”. Tôi thì không biết gì về thư pháp, và cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào về chuyện xét đoán tính cách con người qua nét chữ. Thế nhưng, không hiểu sao lần này, tình cờ bắt gặp bút tích của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôi lại cứ muốn thử làm “thầy bói” một lần xem sao.


                                                                

            
Đây là bức ảnh chụp lưu bút của ngài Tổng Bí thư tại lễ viếng và truy điệu 9 quân nhân phi hành đoàn Casa 212 hy sinh khi đang bay tìm kiếm máy bay Su30MK2 ở Hà Nội hôm 30/6 vừa qua:

                                                                
Ảnh: VietNamNet
Và dưới đây là một vài nhận định chủ quan về tính cách con người qua nét chữ của tác giả bản lưu bút.

Thứ nhất, nét chữ trong lưu bút vừa đẹp, vừa đều, vừa ngay ngắn, cho thấy tác giả là một con người chỉn chu, tròn trịa, ưa hình thức, và… không nhiều cá tính.

Thứ hai, trong hai tên địa danh là “Hà Nội” và “Việt Nam”, tác giả chỉ viết hoa chữ cái đầu âm tiết thứ nhất là ‘Hà’ và ‘Việt’, hai chữ đầu âm tiết cuối lại viết thường. Đây là quy tắc chính tả quen thuộc thời ông Nguyễn Phú Trọng còn ngồi trên ghế nhà trường, vốn bắt đầu từ khi chữ quốc ngữ được sử dụng phổ biến ở Việt Nam. Lý do là vì chữ quốc ngữ ra đời từ các ký tự Latin, nên ban đầu các âm tiết trong tên địa danh thường được viết liền nhau và nối với nhau bằng một gạch ngang ở giữa, chẳng hạn như “Việt-nam” hay “Hà-nội”. Theo cách viết đó, chỉ chữ cái đầu của tên địa danh là được viết hoa. Dần dà, theo đà Việt hoá ngày càng sâu sắc, người ta bỏ gạch nối ở giữa để tách các âm tiết trong tên địa danh ra, nhưng vẫn chỉ viết hoa chữ cái đầu của âm tiết thứ nhất, chẳng hạn như “Việt nam” hay “Hà nội”.

Tuy nhiên, bắt đầu từ những năm 1990 về sau, người ta lại quy ước là các âm tiết trong tên địa danh đều được viết hoa chữ cái đầu, tức là “Việt Nam” thay vì “Việt nam” như trước. Ông Nguyễn Phú Trọng tốt nghiệp Khoa Văn - Đại học Tổng hợp Hà Nội, trở thành nhà báo chuyên nghiệp, không ngừng thăng tiến trong sự nghiệp cầm bút, trước khi trở thành nhà lý luận số 1 của Đảng CSVN, Chủ tịch Quốc hội rồi Tổng Bí thư. Nghĩa là, hàng chục năm qua ông hoặc là suốt ngày ngồi viết lách, hoặc là luôn tiếp xúc với đủ mọi thứ ấn phẩm: báo chí, báo cáo, văn kiện, cương lĩnh, quyết định, nghị quyết, v.v.

Hơn 1/4 thế kỷ qua, những tên địa danh như “Hà Nội” hay “Việt Nam” khi xuất hiện trước mắt ông đều được viết hoa các chữ đầu âm tiết. Tuy nhiên, ngần ấy thời gian vẫn chưa đủ khiến ông phải thay đổi thói quen chỉ viết hoa chữ cái đầu âm tiết thứ nhất trong tên địa danh. Lối viết này còn thể hiện rõ khi ông viết “Đảng cộng sản” và “Ban chấp hành” thay vì lẽ ra phải là “Đảng Cộng sản” và “Ban Chấp hành” như quy tắc thông dụng hiện nay.

Điều đó cho thấy, ngài Tổng Bí thư của chúng ta là một người rất bảo thủ, cứng nhắc, cũ kỹ, theo lối mòn. Tính cách này rõ ràng là không phù hợp với vai trò lãnh đạo quốc gia trong một thời kỳ mà đất nước phải đối mặt với vô vàn biến động phức tạp và khó lường, cả bên trong lẫn bên ngoài, đòi hỏi tinh thần đổi mới cũng như phong cách quyết đoán của nhà lãnh đạo như hiện nay.

Thứ ba, trong khi những danh từ như “Việt Nam” hay “Hà Nội” ông viết thành “Việt nam” và “Hà Nội” thì danh từ “Tổ quốc” ông lại viết thành “Tổ Quốc”, tức là viết hoa cả 2 ký tự đầu tiên của 2 âm tiết, chứ không như theo quy tắc phải là “Tổ quốc”. Điều này rõ ràng là thể hiện tính cách tuỳ tiện, bất nhất của tác giả. Với một nhà lãnh đạo quốc gia, dẫn dắt cả một dân tộc đến 90 triệu dân, tính cách này quả là tiềm ẩn nhiều hệ luỵ tai hại.

Thứ tư, trước kia người ta chỉ viết hoa chữ đầu tiên trong tên chức vụ, chẳng hạn như “Tổng bí thư” hay “Bí thư”, tương tự như cách ông Trọng viết “Đảng cộng sản” hay “Ban chấp hành” ở trên. Về sau người ta mới chuyển sang viết “Tổng Bí thư”, thay vì “Tổng bí thư” như trước. Thậm chí năm 1998, Văn phòng Chính phủ còn  ban hành một quyết định về quy tắc viết hoa. Và chưa bao giờ tên chức danh lại được viết hoa tất cả các chữ đầu âm tiết, chẳng hạn như “Tổng Bí Thư”.

Vậy nhưng, trong lưu bút của mình, ngài TBT lại nắn nót viết hoa tất cả các chữ đầu âm tiết của hai tên chức danh là “Tổng Bí Thư” và “Bí Thư” [Quân uỷ Trung ương] ở cuối bản lưu bút. Điều này cho thấy tác giả là người có ý thức rất cao về vai trò của bản thân. Thậm chí có thể nói, những chức vị tối cao đó đối với ông dường như là một nỗi đam mê, một sự tôn sùng, và được ông dành cho một tình yêu đặc biệt. Phải chăng là để đạt được tham vọng quyền lực cháy bỏng đó, khi còn là Chủ tịch Quốc hội, ông đã không ngần ngại phát ra những câu như “Tình hình Biển Đông không có gì mới (!)” hòng “ghi điểm” với Bắc Kinh, mặc cho công chúng bêu riếu và sục sôi tức giận?

Hiểu được tâm lý chuộng hình thức, tự tôn, ưa thích cảm giác thấy mình là quan trọng của vị quốc khách phương Nam, nên trong chuyến thăm Trung Quốc từ ngày 7 - 10/4/2015, các ông chủ Trung Nam Hải đã dành người đứng đầu Đảng CSVN những nghi lễ đón tiếp đặc biệt long trọng, hoành tráng, mà tiêu biểu là loạt 21 phát đại bác chào mừng. Và kết quả của chuyến thăm này là một bản Tuyên bố chung Trung - Việt với vô số lợi thế cho Trung Quốc và đẩy hết những nguy cơ tiềm tàng về phía Việt Nam. Ngoài ra, tâm lý đó cũng bộc lộ khi ông hoan hỉ nói về chuyến thăm Anh đầu năm 2013: “Mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ” (!).

Với tính cách như phân tích trên đây, dĩ nhiên ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tìm mọi cách để kéo dài thời gian lãnh đạo quốc gia của mình càng lâu càng tốt, bất chấp thực tế ông là một gánh nặng lớn cho chính dân tộc đã sinh thành ra ông hay việc ông từng cao giọng  lên án những kẻ có “tham vọng quyền lực”.

Vậy những ngày tháng cuối cùng của ông trên cương vị Tổng Bí thư liệu có đem lại chút hy vọng nào cho đất nước hay không? Xin thưa là có, dù nhiều ít thì còn phải chờ thời gian trả lời. Với tính cách chỉn chu, ý thức cao độ về bản thân, cộng với những tai tiếng về những hậu quả nặng nề mà ông đã gây ra cho đất nước và (dường như) càng ngày ông càng nhận thức được đầy đủ, ngài TBT hẳn rất muốn làm điều gì đó hầu để lại một hình ảnh tích cực trong lịch sử.

Bất luận thế nào, không ai khác mà chính ông mới là người tự đóng khung hình ảnh của mình trong lịch sử. Ông vẫn còn cơ hội, nhưng thời gian thì không còn nhiều nữa.

Lê Anh Hùng

(Việt Nam Thời Báo)
--------------------------------
nguon:TTHN
 
 

 

Phân trang 1/70 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]