LỜI MỞ ĐẦU CHO CHUYÊN MỤC " TRUYỆN THIẾU NHI"

                     Có một mảng đề tài tôi hay quan tâm, đó là chuyện kể cho thiếu nhi. Hình thành nhân cách tốt cho các em, tôi nghĩ, người lớn chúng ta phải quan tâm, không phải bằng những bài chính trị sáo rỗng, kể lể thành tích, đòi hỏi ở các em quá cao hoặc những bài lịch sử khô khan toàn lý luận, với sự kiện...Mà dạy các em từ những việc đơn giản nhất. như thế nào thể hiện một đứa trẻ hiếu thảo, những câu chuyện kể về lòng dũng cảm, trung thực...để các em dễ hình dung, học tập.

                      Các em chỉ có thể trở thành người công dân tốt, một người yêu nước thực sự, một con người để bố mẹ tin tưởng khi các em đó biết kính trọng ông, bà, bố mẹ, họ hàng,  biết cúi lạy thành kính trước bàn thờ tổ tiên, biết nhớ, biết yêu lũy tre làng và những cánh cò bay mỗi chiều trên cánh đồng...

                      Những câu chuyện kể trong chuyện mục này của tôi, cũng cố gắng  thực hiện điều đó.

                      Mời các bạn đón đọc.
 Lẽ nào Chiến thắng của chính chúng ta mà chúng ta không hò reo?Phán quyết của Toà Trọng tài quốc tế tại La Hay không chấp nhận Đường lưỡi bò của Trung Quốc và lên án Trung Quốc  vi phạm luật quốc tế ở Biển Đông là chiến thắng vĩ đại về pháp lí của Philippines trước kẻ xâm lăng trắng trợn và trâng tráo Đại Hán.Người dân Philippines tung cờ hoa tụ hội, đổ ra đường hò reo ăn mừng chiến thắng.Chính phủ Philippines ra tuyên bố về chiến thắng.Gã chạnh lòng.Chạnh lòng đến xót xa.Những gì liên quan của Đường lưỡi bò khốn kiếp mà bè lũ Đại Hán  áp đặt ở Biển Đông  đối với Philippines không thể so sánh...
 Tập IITrưởng ThànhTập II - Phần 23Vài hôm sau, sân đình làng bên, đoàn cải lương Hoa Ban về diễn vở kịch “HÙNG CA CỦA MỘT ANH HÙNG”, anh Cường nói với chị nuôi cho chúng tôi ăn cơm sớm để đi xem. Còn sung sướng nào bằng. Cả trại râm ran bàn tán. Về đây suốt mấy tháng nay, chúng tôi không được xem phim, không có đài công cộng để nghe thời sự và chương trình “Măng non đất nước” mà tôi rất thích. Cứ bảy giờ tối là ai về nhà nấy, trừ mấy đêm trăng còn đùa được, ngoài ra chỉ ngọn đèn dầu tù mù hắt một ánh sáng vàng vọt, buồn đến lạ. Hồi...
Tập IITrưởng ThànhTập II - Phần 23Vài hôm sau, sân đình làng bên, đoàn cải lương Hoa Ban về diễn vở kịch “HÙNG CA CỦA MỘT ANH HÙNG”, anh Cường nói với chị nuôi cho chúng tôi ăn cơm sớm để đi xem. Còn sung sướng nào bằng. Cả trại râm ran bàn tán. Về đây suốt mấy tháng nay, chúng tôi không được xem phim, không có đài công cộng để nghe thời sự và chương trình “Măng non đất nước” mà tôi rất thích. Cứ bảy giờ tối là ai về nhà nấy, trừ mấy đêm trăng còn đùa được, ngoài ra chỉ ngọn đèn dầu tù mù hắt một ánh sáng vàng vọt, buồn đến lạ. Hồi...
TẬP IITrưởng ThànhTập 2 – Phần 11Giữa hè năm ấy, chúng tôi được lệnh đi sơ tán vì máy bay Mỹ đã ném bom rất gần thị xã. Chúng tôi không được sinh hoạt tập trung nữa, phải phân tán thành từng tổ. Những trò chơi như đá bóng, cắm trại... mà mùa hè trước chúng tôi hay tổ chức, giờ đã trở thành những ước mơ. Cũng không còn những cánh diều thả lưng chừng trời để chúng tôi nhìn lên trong ánh mắt hân hoan mỗi buổi chiều, cũng mất hẳn những trò chơi đánh trận giả hằng đêm... Trong thị xã, mọi hoạt động, nhất là về ban đêm, trầm lắng hẳn, thật buồn. Rạp chiếu phim...
5Tôi không dấu, qua cái chết của Bình, tự nhiên tôi với Hạnh thân nhau hơn. Hạnh cứ hay bắt tôi kể những kỷ niệm về Bình. Mỗi lần nghe tôi kể như vậy, Hạnh lại khóc rồi tự trách mình:- Lẽ ra Bình không chết đâu, Thắng ạ! Thắng biết không? Lúc ấy Hạnh cũng mệt. Cô Phương đi xuống, thấy thế nói với tụi mình: “ Các em mệt rồi đấy, nghỉ đi, chuẩn bị ăn cơm. Mọi việc cứ để để đấy, chiều tất cả tiếp tục làm...”.Thế mà...Nghe Hạnh kể, tôi cũng gật đầu xác nhận:- Lúc ấy đám con trai bọn tớ, kể cả Bình cũng mệt lắm rồi, chỉ chờ các bạn giặt xong...
Phân trang 1/3 Trang đầu 1 2 3 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]