Phút nói thật

XEM " KÝ ỨC HỘI AN"

[Không rõ 10/04/2018 15:12 | by kytrung ]

 Image result for hội an

                  XEM “ KÝ ỨC HỘI AN ”

Tối 28/3/2018  tôi được một người bạn cho vé mời đi xem " Ký ức Hội An". Tôi được nghe giới thiệu, đây là sân khấu ngoài trời lớn nhất , diễn viên đông nhất, ánh sáng hiện đại nhất... Nghĩa là cái gì cũng "nhất"!!! Giới thiệu với người xem từ buổi hoang sơ khi Hội An mới hình thành, tiếp đến các giai đoạn phát triển để nên Hội An đẹp, văn minh, hiện đại, giàu nét truyền thống văn hóa Việt Nam như hiện nay, thu hút khách du lịch
Tôi đi xem. 
Nói thật, thất vọng hoàn toàn.
Chưa nói đến xây dựng một sân khấu lớn trên một cồn cát lớn giữa sông, che mất một không gian bát ngát của nước, bát ngát của tre… mất hẳn một góc mênh mông màu xanh đất, trời mà thiên nhiên ban tặng cho sông Hoài, cho người dân Hội An...Đứng ở cầu Cẩm Nam nhìn ra biển, hướng Cửa Đại, giờ chỉ còn sự tiếc nuối vô cùng. Đó là chưa kể, xây dựng sân khấu hoàn toàn bằng bê tông trên cồn cát mà cồn cát này đã có từ rất lâu. Xây sân khấu như vậy liệu có ảnh hưởng đến sự điều tiết dòng chảy tự nhiên của sông Hoài??? Rồi hai bên bờ sông Hoài có ảnh hưởng??? Việc làm này có sự đồng tình của người dân Hội An???
Thôi, chuyện này, là chuyện "lớn", người dân như tôi, có "hỏi" cũng khó tìm ra người trả lời.
Quay lại "ký ức Hội An ", có đúng như những lời giới thiệu?
Ai cũng biết, Hội An là đất của người Việt. Người có công lớn là Chúa Nguyễn Hoàng, người mở cõi, đưa những người Việt Đàng ngoài vào sống. Người dân ở Quảng Nam và cả nhiều vùng Đàng trong , tôn kính ông, không đặt họ "Hoàng" sợ phạm úy mà chuyển sang họ "Huỳnh". Thêm nữa, người dân coi ông như người anh Cả trong nhà, nên trong nhà có sinh người con trai đầu vẫn gọi là "anh Hai" . Nguyễn Hoàng vĩ đại, thân thiết như thế mà trong " Ký ức Hội An" không hề nhắc đến tên ông, không một hình ảnh nhắc đến những người dân cương cường, đoàn kết, thương nhau, cùng tựa lưng vượt qua bão tố, khó khăn... trong buổi bình minh dựng đất xây nên một Hội An thương cảng .
Trong "ký ức Hội An" buổi ban đầu của thương cảng Hội An được miêu tả bằng một đôi vợ chồng và một đứa trẻ y như người dân tộc, sống trong một túp lều tranh. Chồng ra sông đánh cá, ngồi hút thuốc lào, vợ mang bụng chửa lội nước bì bõm, con chẳng có trò gì, ngoài trò "nghịch nước" rồi vợ đẻ, tiếng trẻ con khóc oe oe... Một đoàn cô gái mặc áo dài xanh đến mừng, trong lời bài hát chẳng ăn nhập gì với cảnh!!!
Không lẽ buổi bình minh của Hội An đơn giản, khổ sở thế sao?
Tiếp đến là cảnh người dân xây dựng Hội An, sao lại chỉ thấy người vác tre, người cưa gỗ...!!! Thời này, qua tư liệu của các học giả nước ngoài, người Hội An làm nhiều việc lắm như ra khơi đánh cá, ra đảo xa ( Hoàng Sa) đặt bia khẳng định chủ quyền, lên nguồn tìm nguyên liệu dệt vải, mở rộng thương cảng...chứ đâu chỉ có mấy cảnh trên. Tất nhiêu sân khấu không thể ôm đồm tất cả, cái gì cũng đưa lên sân khấu nhưng ít nhất, cũng phải cho người xem biết được chuyện đó, chứ không phải chỉ "vác tre" xoay vòng và cưa gỗ. Chán chê, nhảy hết xuống sông đãi “sỏi” hay “vàng”, khua nước loạn sạ... Đó là chưa kể những người được đóng vai cư dân Hội An toàn cởi trần, mặc quần thụng, đầu quấn khăn …giống y như người dân ở vùng Nội Mông ( Trung Quốc). Trong “ Ký ức Hội An” còn cho khán giả xem đám cưới của công chúa Ngọc Hoa. Đám cưới của một cô gái Việt Nam sống ở Hội An với một ông cưỡi voi ở bộ tộc nào đó!!! “ Công chúa Ngọc Hoa” ăn vận đúng y như cô dâu trong đám cưới mà người xem hay thấy ở phim cổ trang Trung Quốc. Mấy người đi sau, hộ tống cho “công chúa Ngọc Hoa” cũng y như vậy, một trăm phần trăm là người Tàu. Không biết chi tiết này dựa vào sự kiện lịch sử nào? 
Ở Hội An, sử sách còn ghi, có một đám cưới, công chúa Chúa Nguyễn lấy một thương gia Nhật bản, rồi theo chồng về Nhật Bản. Tôi rất tin đám cưới ấy, không thể diễn ra như đám cưới trong “ký ức Hội An”, mà đậm chất Việt Nam chi ít có những làn điệu bài chòi, một làn điệu từ trẻ nhỏ đến ông già, bà già đều thuộc. Người dự là những người nông dân chân chất, mộc mạc, ăm mặc bằng những tấm áo, chiếc quần màu nâu, đi chân đất, ăn trầu cùng tiếng cười sảng khoái, rộng lượng…Đám cưới đó dứt khoát không phải đám cưới của người Trung Quốc! 
Buồn nhất là màn trình diễn áo dài, tôi tự hỏi, phải chăng đây là áo dài Việt Nam, khi những cô gái mặc áo dài màu trắng, hoặc màu xanh đội nón không đúng cách đội nón của người con gái Việt. Chiếc nón che mưa, che nắng, làm quạt lúc không gió, che nụ cười e ấp…tôn cái đẹp rực rỡ trên nét mặt người con gái, rất văn minh chứ không phải là chiếc “gông” đè nặng lên đầu của người đội nón trong “ký ức Hội An”. Đội nón mà không ai nhìn thấy mặt, bước những bước nặng nề, đơn điệu, máy móc. Và cũng lần đầu tiên tôi thấy, trên sân khấu người con gái Việt Nam, mất hẳn mái tóc nuột nà, đen mượt. Thay vào đó là một chiếc dây đỏ dài độ một mét, buộc vắt vẻo sau lưng người con gái trông giống như đuôi sam của mấy ông quan triều Thanh ( Trung Quốc) mà tôi thấy trong phim Trung Quốc hay phát trên ti vi.
Sao lại có sự “cách điệu” xuyên tạc những người phụ nữ Việt Nam mặc áo dài, đội nón lạ lùng đến như vậy! 
Ở Hội An, không có chuyện người phụ nữ đợi người yêu hóa đá. Đưa chi tiết này vào, thậm chí gần như một chủ đề chính của “ký ức Hội An” là không đúng. Miêu tả sự chung thủy của người phụ nữ Hội An, đâu chỉ có chuyện đợi chồng, đợi người yêu. Người phụ nữ Hội An chung thủy với chồng là đảm đang việc nhà, chăm lo cho con, giữ yên tổ ấm, dấu nước mắt vào trong, làm trụ cột gia đình để chồng có đi xa biền biệt không lo lắng. Khi chồng về, gặp người thương chỉ có nụ cười và nước mắt hạnh phúc. Còn trong “ ký ức Hội An” là một cô gái cầm đèn lồng hết đứng ở cửa, rồi lại lội sông. Nét mặt khổ sở, mong ngóng.. đợi chồng trong tuyệt vọng rồi cong mình gần như …“hóa đá”. Lúc đó, chồng ( hay người yêu) mới “ bay” từ trên thuyền về. 
“ Chồng” ăn vận cũng lại giống y như một ông Trung Quốc! Gặp “vợ” như một kẻ cứu nhân, độ thế!
Còn một chi tiết nữa, tôi cũng thấy rất lạ trong “ký ức Hội An”.
Phải nói, sử sách còn ghi, giao thương ở Hội An trong những thế kỷ trước, chủ yếu là người Hội An. Người Hội An làm chủ hoàn toàn trong giao thương từ việc mua bán, cung cấp nguyên vật liêu, mở cửa hàng, đánh thuế, cưu mang những người cơ nhỡ, gặp khó khắn không phân biệt quốc tịch…
Kinh tế Hội An phát triển trở thành một thương cảng lớn là nhờ trí tuệ người Hội An nói riêng và người Việt Nam nói chung. Đây là điều rõ ràng, không bàn cãi.
Ấy vậy, trong “ký ức Hội An” hình ảnh chủ đạo, cụ thể, rõ ràng là mấy ông thương gia người Trung Quốc đến Hội An tư thế hiên ngang, hồ hởi cứ như thể về nhà mình khoe hàng bằng những thùng hàng hai người khiêng, khoe dáng, chủ động bắt tay người này, mời người kia… làm như ai cũng muốn giao thương với các ông ấy. Tiếp đến mới thấy mấy ông thương nhân Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha…mấy ông này cũng chủ yếu đến múa hát vây quanh mấy thương nhân Trung Quốc. Còn thương nhân Việt Nam là hình ảnh mờ nhạt chỉ mấy người gánh hàng rong, chèo thuyền chở hoa quả, thả hoa đăng…qua lại, lượn lờ.
Còn nhiều chi tiết “lạ” trong “ ký ức Hội An” tôi không thể miêu tả hết ra đây, nhưng tôi có thể khẳng định, đây là ý kiến cá nhân, “Ký ức Hội An” hình ảnh Trung Quốc, tinh thần Trung Quốc, biểu đạt tư tưởng Trung Quốc rất rõ ràng… 
Chỉ khi hình ảnh cuối cùng của “ký ức Hội An “ được tạm gọi là Hội An, trên sâu khấu họ kéo một mô hình Chùa Cầu to gần bằng thật ra góc sân khấu cho mọi người chiêm ngưỡng!!! 
Lúc đó tôi mới nghĩ rằng, trên sân khấu họ đang nói về Hội An.
Công nhận sân khấu “ Ký ức Hội An” hiện đại, hoành tráng, ánh sáng đẹp, phối cảnh giỏi, liên tục…Nhưng xem vẫn cảm thấy, hình như…nội dung của buổi trình diễn không phải đề cao cảnh ,vật, người Hội An để Hội An nói riêng và người Việt Nam nói chung tự hào mà như… biết ơn người Trung Quốc đến và ở lại đây!!!
Sao có hiện tượng “lạ” này?
Tôi đã có lời giải thích khi trên bảng đèn giới thiệu họ tên người viết kịch bản, đạo diễn, âm nhạc toàn những họ tên tôi chưa nghe thấy bao giờ, rất giống họ tên người Trung Quốc. Duy nhất có họ tên người Việt Nam làm cố vấn cho “Ký ức Hội An” mà tôi biết, là ông Dương Trung Quốc!!!
( Nói thêm: Tôi không thể chụp được ảnh hoặc quay vedio vì những người bảo vệ cho biết, nếu ai quay vedio hoặc chụp ảnh, phượng tiện sẽ tịch thu và mời ra khỏi nơi biểu diễn…)

    SUY NGHĨ CỦA MỘT NGƯỜI  DÂN VỀ THÀNH CÔNG ĐẠI HỘI ĐẢNG– Phút nói thật

 

 

       Đại hội đảng lần thứ 12 , sau ngày 28/1 trên báo chí, đài, ti vi…do nhà nước quản lý, ban tuyên giáo chỉ đạo sau những bài xã luận, bình luận…rồi lại một điệp khúc “ Thành công tốt đẹp”. Với tôi, một người dân, có suy nghĩ: Nếu nói đại hội “ thành công” mà người dân theo dõi đại hội, chỉ thấy đại hội gần như dành hai phần ba thời gian để bầu ra một Ban chấp hành trung ương, một Bộ chính trị mới ???

        Không lẽ “ thành công” chỉ có một việc đó sao!

        Người dân như tôi, muốn nói, sau đại hội, người dân tin rằng đảng  sẽ có những quyết sách đúng đắn, dẫn dắt đất nước Việt Nam này về  tương lai tươi sáng, một đất nước Việt Nam văn minh, dân chủ, quyền con người được tôn trọng thực sự. Vị thế của đất nước Việt Nam, con người Việt Nam được các nước, các nền văn hóa trên thế giới  nể trọng.

        Ai cũng mong, sau đại hội đảng lần thứ 12, đất nước Việt Nam sẽ chuyển mình, trước hết trong nội bộ đảng,  các ông lãnh đạo hãy thể hiện sự đoàn kết, không vì lợi ích phe nhóm,  có bản lĩnh chính trị vững vàng, một lòng một dạ vì nhân dân, vì dân tộc. Thật buồn ở nước ta, những vị trí lãnh đạo của đảng, nhà nước không do nhân dân bầu ra mà do trong đảng, cụ thể ở đây là quyết định của Bộ chính trị và Trung ương đảng. Dù điều đó không đúng với mong muốn của người dân nhưng chúng tôi buộc phải chấp nhận. Trong cơ chế theo quy định của Hiếp pháp do các ông thảo ra, có cho thành lập đảng đối lập đâu, nên bây giờ chúng tôi biết trông mong vào ai??? Chỉ duy nhất có đảng cộng sản, đảng cộng sản của các ông nắm quyền đất nước này suốt mấy chục năm, nhà nước, quốc hội, các hội đoàn trong mặt trận… cũng của các ông.  Các ông xây dựng được một lực lượng quân đội, công an lớn mạnh, không một thế lực nào trong nước, kể cả những thế lực ở nước ngoài mà các ông gọi là “phản động” có thể địch lại được. Các ông giữ được đoàn kết, vì dân tộc, vì quyền lợi đất nước thì sức mạnh của đảng cộng sản tăng lên, quyền lãnh đạo được giữ vững, không ai có thể phá hoại, giành quyền lãnh đạo đó. Ngược lại nếu nội bộ lãnh đạo trong trung ương đảng cộng sản không đoàn kết, vì lợi ích phe nhóm cấu kết với nhau, dựa vào những thế lực lớn nước ngoài phản động như nhà cầm quyền Trung Quốc hiện nay để triệt hạ lẫn nhau…chính các ông tự hủy hoại thanh danh, tự mình làm yếu sức mạnh của chính mình, dẫn đến mất sự chính danh lãnh đạo, kinh tế suy đồi, xã hội hỗn loạn. Lúc đó, không còn con đường nào khác nhân dân sẽ tự phát nổi dậy, máu lại đổ… Là người dân trải qua những cuộc chiến tranh, chúng tôi không bao giờ muốn điều đó ở trên đất nước mình, và tôi tin, nếu các ông còn tâm trí bình tĩnh, sáng suốt đi theo con đường dân tộc, cũng không muốn đất nước ta đi vào con đường đó.

           Sau đại hội, nghĩa là mọi việc an bài,  bình tâm, hết chuyện phải nhìn trước, ngó sau, cũng không phải tính toàn từng đường đi, nước bước để giành quyền lãnh đạo, tôi mong lãnh đạo trong trung ương đảng cộng sản, các ông ngồi lại, hãy nhìn những việc làm được và chưa được để có những việc hợp lòng dân. Rõ nhất, một người dân như tôi, không bao giờ tin rằng, nhà cầm quyền Trung Quốc lại có thể là một “láng giềng tốt” với người dân, với đất nước Việt Nam. Hàng ngày, hàng giờ họ vẫn nuôi tham vọng thôn tính bằng được Việt Nam. Người dân nhìn thấy, các ông lãnh đảng cộng sản Việt Nam chắc thấy rõ hơn người dân: Bất chấp luật pháp quốc tế, bất chấp sự phản ứng quyết liệt của người dân Việt  Nam, trên đất liền nhà cầm quyền Trung Quốc cho quân lấn đất. Ngoài biển họ vẫn đưa người, khí tài đến xây dựng các sân bay, xây dựng căn cứ quân sự trên các đảo thuộc chủ quyền của nhà nước Việt Nam. Họ còn cho người giả danh kỹ sư, công nhân, người du lịch… trà trộn vào cộng đồng người Việt, để làm nội ứng khi đất nước ta có biến…Kinh tế nước ta, họ không từ một thủ đoạn nào để làm suy yếu từ in tiền giả, phá giá, hàng giả, trộn chất độc vào thực phẩm đầu độc người ăn…  Một nhà cầm quyền ác độc như thế, không lẽ gọi đó là bạn “tốt”!!!Với ban lãnh đạo đảng khóa mới phải có đối sách đúng, nhất là dựa vào ý nguyện của người dân, vào dư luận quốc tế tiến bộ. Coi vận mệnh sống còn của dân tộc lớn hơn vận mệnh đảng để đề ra một đường lối đúng đoàn kết trong dân, đoàn kết trong đảng, thu phục sự ủng hộ quốc tế, giữ vững toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, chặn đứng được âm mưu bành trướng xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc.

         Sau đại hội đảng, ban lãnh đạo đảng, cụ thể ở đây là trung ương đảng và BCT phải có một đường lối mới, không mắc vào sai lầm của đường lối cũ. Nếu như ban chấp hành trung ương cũng như Bộ chính trị của khóa này “khai tâm” thực sự cao thượng, khoan dung, độ lượng, biết lắng nghe cùng ngồi lại với những nhà tri thức chân chính, những tướng lĩnh về hưu còn nặng lòng với vận mệnh dân tộc để tìm con đường sáng cho dân tộc. Dũng cảm từ bỏ những học thuyết Mác – Lê Nin lỗi thời mà không còn mấy nước trên thế giới trọng dụng, thả tự do cho tất cả những tù nhân, chỉ vì bất đồng chính kiến, mà phải vào tù. Đây thực sự là những người yêu nước chân chính, trong những người  đó, có rất nhiều nhà tri thức thông minh, có bản lĩnh mà những nhà lãnh đạo đảng cộng sản có thể bắt tay cùng vạch ra đường lối để đưa đất nước Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng, thoát khỏi sự trì trệ trong quản lý cũng như chính sách. 

        Được như thế nhân dân, nhất là tầng lớp yêu nước, trí thức chân chính rất vui mừng.

       Sau đại hội đảng, với ban chấp hành trung ương và bộ chính trị mới, có nhiều nhà lãnh đạo trong trung ương cũng như bộ chính trị của khóa trước còn trụ lại. Tôi cho rằng, điều này cũng là điều may, và biết đâu, chính những ông, bà này sẽ có ý thức thay đổi phương thức lãnh đạo, hợp với yêu cầu thời đại, hợp với đòi hỏi chính đáng của người dân. Là bởi, khóa trước ban lãnh đạo trung ương cũng như bộ chính trị không có biện pháp “chữa trị dứt điểm”  để nạn tham nhũng phát triển vô hạn độ, nạn phe cánh, nhóm lợi ích bộc lộ rõ rệt gây nên sự mất đoàn kết trong nội bộ đảng, điều này diễn ra ngày càng nặng đẩy sự điều hành kinh tế, quản lý đất nước vào chỗ khó khăn, không thống nhất, mạnh ai, nấy làm.  Tôi nghĩ rằng, các ông, các bà trong ban chấp hành trung ương cũng như Bộ chính trị khóa mới, từng ở khóa cũ, phải nhận ra vấn đề này, không lặp lại vết xe đổ đó. Chỉ có như thế mới tạo ra uy tín của mình, mới chứng tỏ sự  lựa chọn của các đại biểu đi dự đại hội đảng lần thứ 12 cho các ông, các bà vào trung ương cũng như bộ chính trị là đúng đắn.

        Cũng mong sau đại hội đảng lần này đảng và nhà nước Việt Nam có  những chính sách cụ thể thông thoáng, không nghi kị, đại lượng, chân tình…tập hợp được sự ủng hộ của người Việt Nam đủ mọi thành phần, đủ mọi tầng lớp trong và ngoài nước cùng chung tay xây dựng một nước Việt Nam mới trong đoàn kết, yêu thương . Hãy rộng lòng với bà con người Việt ở hải ngoại  không gợi lại hận thù, phân biệt.

 

 

          Nếu nói thành công đại hội đảng, tôi tin, không phải do hơn năm nghìn bộ đội, công an cùng khí tài quân sự hiện đại bảo vệ nên được an toàn tuyệt đối. Cũng không phải thành công do hơn một nghìn đại biểu bỏ phiếu thống nhất chọn ra những người vào BCH Trung ương, BCT theo đúng dự kiến. Đại hội thành công lại càng không phải rất ít có ý kiến  phản biện, mà thống nhất cao… Sự thành công đó, nếu nhắc đến chỉ là sự nhất thời, bó hẹp trong một đại hội do có sự sắp đặt trước, không thực chất.

          Sau đại hội đảng, nếu lòng tin của dân vào đảng được tăng lên do đảng gần dân, nghe dân và làm theo những điều dân muốn, là bầu ra được những người lãnh đạo có uy tín đủ tâm, đủ tầm được toàn dân ủng hộ lãnh đạo đất nước, là đề ra được chiến lược bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ,  đưa đất nước tiến đến nền văn minh, dân chủ được thế giới công nhận.

            Đó mới là thành công đúng nghĩa của hai từ này.

      

       

        

        

        

MONG ĐẠI HỘI THÀNH CÔNG – Phút nói thật

 

 

 

         Chỉ còn vài ngày nữa đại hội đảng lần thứ 12 khai mạc, là dân, lại là dân đen nghĩa là thân phận con giun, con dế, không bấu víu vào ai, không quyền lực, chỉ dựa vào sức mình để làm việc, kiếm cái ăn, cái mặc, tôi mong đại hội đảng:

       Mong các ông đoàn kết, đừng chia bè, kéo cánh. Một đảng không đoàn kết, tôi nói khí không phải, tự các ông giết nhau, chứ không có “thế lực phản động” nào phá cả! mà muốn đoàn kết, theo tôi, rất dễ, đảng hãy đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết, mọi quyết sách  làm theo  ý nguyện dân tộc. Ý nguyện dân tộc, không phải khó tìm, nếu công khai, minh bạch, thực sự vô tư, công bằng, bằng một cuộc trưng cầu dân ý, các ông sẽ thấy câu trả lời. Đại hội đảng làm theo ý nguyện người dân, lập tức sẽ có sự kết dính mọi người trong và ngoài đất nước Việt Nam vào một khối, những kẻ đi ngược lại quyền lợi dân tộc, không phải chỉ đại hội đảng, mà chính người dân sẽ loại bỏ không thương tiếc

         Tôi cũng mong đại hội đảng lần 12, những đại biểu của đại hội,  tự nhận là người đại diện cho nhân dân hãy làm theo ý nguyện của người dân. Những đại biểu tự nhận là đại diện cho người dân, đại diện cho đảng viên chân chính phải có tiếng nói dũng cảm vạch mặt những kẻ cơ hội, tham quyền cố vị. Vạch bằng được chân tướng những kẻ bề ngoài rêu rao “ giữ vững ổn định, giữ vai trò lãnh đạo của đảng” nhưng thực chất là muốn đưa tay chân mình nắm vị trí lãnh đạo dễ bề thao túng trong hàng ngũ lãnh đạo, loại trừ những người có thể đáp ứng được yêu cầu của lịch sử, thời đại mà người dân đang cần. Lúc này hơn lúc nào hết, người dân như tôi mong các đại biểu dự đại hội đảng có bản lĩnh, có chính kiến không lệ thuộc vào bất cứ phe nhóm nào để tìm ra một minh chủ có tầm, có tâm. Minh chủ ở đây, không phải do một hai, cá nhân “nặn” ra, mà phải do các đại biểu dự đại hội bầu. Không lẽ các ông tự nhận là đại diện cho nhân dân, đại diện cho những đảng viên chân chính , với lá phiếu của mình, lại buộc phải bầu cho những người, mà chính các ông không muốn, người dân không muốn, đảng viên chân chính không muốn. Đất nước có đi vào thời đại văn minh, hiện đại được hay không? Hay trở thành một phiên thuộc của nhà cầm quyền Trung Quốc ?  Đất nước có một minh chủ thông minh, bản lĩnh, biết đưa dân tộc đến con đường sáng, hoặc ngược lại đẩy dân tộc đến thảm cảnh kinh tế kiệt quệ, người dân khủng hoảng niềm tin, xã hội đầy loạn lạc… thực sự đang phụ thuộc thái độ, ý thức trách nhiệm với lá phiếu của mình khi là đại biểu đi dự đại hội đảng.

      Rất mong các ông tỉnh táo.

      Tôi, một người dân, thực lòng muốn đại hội lần này thành công,  thành công thực chất, chứ không phải thành công như mọi lần, để rồi mỗi lần gọi là “thành công” đại hội đảng, đất nước lại lâm vào khủng hoảng, khủng hoảng sau to hơn khủng hoảng trước.

          Trước hết là ý thức hệ, những ý thức hệ lạc hậu, phản động mà nhân loại loại bỏ, không lẽ các đại biểu dự đại hội đảng không nhận ra.  Ý thức, chủ thuyết Mác – Lê, mà lãnh đạo đảng đang cố giữ, đến thời điểm hiện tại, thực tế chứng minh nó đã đi ngược lại trào lưu lịch sử, đi ngược lại bước tiến của nhân loại, đi ngược lại ý nguyện của người dân. Nếu như đảng cố giữ chủ thuyết này,  dân tộc chúng ta sẽ không thoát khỏi nghèo nàn, lạc hậu, điều nguy hiểm hơn, tôi cho rằng, đây một trong những nguyên nhân quan trọng làm suy yếu sức mạnh của đảng.

       Mà sức mạnh của đảng, đó là lòng tin của dân, có uy tín lãnh đạo… hiện những điều này, cho phép tôi nói thật, các ông không có.  Nếu có, đó là đảng dựa vào sức mạnh của công an, quân đội. Sức mạnh của chính quyền, của một đảng cầm quyền không dựa vào dân mà dựa vào công cụ bạo lực, theo tôi, không vững chắc, thậm chí rất nguy hại. Nhiều bài học của những chính quyền độc tài trên thế giới đã chỉ ra.  Việt bắt bớ giam cầm những người khác chính kiến, có ý kiến phản biện… chỉ càng đẩy mâu thuẫn xã hội lên cao, không được sự đồng thuận của dư luận quốc tế, đảng phải huy động lực lượng đối phó mà lẽ ra có những phương pháp giải quyết rất nhẹ nhàng chỉ làm tăng uy tín của đảng chứ không phải uy tín của đảng đang suy yếu như hiện nay. Tôi mong trong đại hội đảng, các đại biểu có bản lĩnh dũng cảm phát biểu chinh kiến của mình để đảng đi vào con đường hợp lòng dân, hợp thời đại, đất nước bước vào con đường sáng.

                 Tôi cũng mong đại hội đảng lần này là một đại hội của tinh thần hòa hợp, xóa bỏ cách ngăn, xóa bỏ sự chia rẽ. Những người lãnh đạo đảng cần rộng lòng thực sự với những  người Việt xa nước, không bới móc quá khứ hận thù, làm sao người Việt ở nước ngoài trở về dễ hòa nhập, dễ làm ăn, cùng chung tay xây dựng một nước Việt Nam mới. Tiếng nói ủng hộ đảng của họ, nếu như đảng làm tốt việc này, còn có tác dụng tích cực gấp ngàn lần lời hiệu triệu của đảng.

                Là một người dân, trong một đất nước chịu sự lãnh đạo độc đảng, không gì hơn, tôi muốn đảng đi theo ý nguyện dân tộc, được từng người dân trong nước tôn trọng ủng hộ. Chính lẽ thế, tôi bộc bạch những suy nghĩ thật của mình để đại hội đảng, nhất là những đại biểu tham dự đại hội hiểu và có những quyết sách đúng  đưa đại hội đến thành công thực chất, đất nước Việt Nam sẽ sang trang mới, bắt đầu từ đại hội này!

 

Đại hội toàn thể Hội nhà văn Việt Nam - năm 2010 ( Ảnh minh họa)

CÓ NÊN THẾ KHÔNG ? – Phút nói thật

         Tôi nhận được giấy mời  của BCH Hội nhà văn Việt Nam  tới dự Đại hội Bắc miền trung, Nam miền trung và Tây Nguyên. Đại hội này tổ chức tại Đà Nẵng trong hai ngày 6 và 7 tháng 5 /2015. Mang tiếng là hai ngày, nhưng theo nội dung giấy mời, thì đại hội chỉ tổ chức có 1 ngày, vì đón khách bắt đầu từ 15 giờ ngày 6/5/2015.

         Một đại hội các nhà văn ở một khu vực tập trung rất nhiều nhà văn, nhà thơ …là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam, có bao nhiêu việc phải bàn, trao đổi  mà tổ chức có 1 ngày?

         Chuyện lạ có thật!

          Khu vực miền Trung và Tây Nguyên, hiện tại là khu vực “ nóng bỏng” nhất so với các khu vực khác trong cả nước, đủ mọi lĩnh vực từ chính trị đến kinh tế, xã hội. Liên tục mấy năm qua những sự kiện lớn gây chấn động đều liên quan đến khu vực miền trung – Tây Nguyên như Vũng Áng, Bô xít, xây dựng nhà máy điện nguyên tử, ô nhiễm môi trường, biểu tình của người dân mất đất, thói nhũng nhiễu vô cảm trước sự đói nghèo của người dân của một số cán bộ lãnh đạo… trách niệm của nhà văn trong vấn đề này như thế nào? Lên án hay thờ ơ hoặc không có trách nhiệm. Đó là chưa kể, trong những năm vừa qua hoạt động của nhiều chi hội nhà văn Việt Nam được thành lập theo quyết định của BCH Hội nhà văn Việt Nam, ở các tỉnh miền trung hoạt động cầm chừng, rời rạc, không liên kết, “bỏ thì thương, vương thì tội”,  nguyên nhân do đâu? Cũng trong những năm vừa qua, bên cạnh việc kết nạp nhiều hội viên mới thì ở khu vực miền Trung và Tây Nguyên nhiều nhà văn, nhà thơ có tên tuổi  lần lượt ra đi như nhà thơ Lưu Trùng Dương, Lê Văn Ngăn, Phan Cao Toại… đã đến lúc cần phải tri ân những nhà thơ, nhà văn có tên tuổi bằng hành động cụ thể chứ không phải chỉ là một mục cáo phó và một, hai bài báo tưởng niệm trên báo “ Văn Nghệ”. Đó là tôi còn muốn nói, ở khu vực miền Trung và Tây Nguyên  có một số nhà văn, nhà thơ tham gia ban vận động “ văn đoàn độc lập”, hiện rất nhiều ý kiến hiểu không đúng về ban vận động thành lập “văn đoàn độc lập”, nhiều nhà văn, nhà thơ ở miền trung tham gia ban vận động thành lập “ Văn đoàn độc lập” muốn có một diễn đàn để họ trình bày, nhất là với các anh, chị em Hội viên HNV Việt Nam đẻ mọi người hiểu về  động cơ của việc làm này? Việc tổ chức Đại hội này là một cơ hội thuận lợi cho họ làm việc đó. Nhưng liệu BCH Hội Nhà văn Việt Nam có cho phép làm việc này không? Miền trung và Tây Nguyên, cho dù bây giờ điều kiện đi lại thuận lợi, dẫu vậy việc gặp gỡ, trao đổi về học thuật của các nhà văn, nhà thơ ở khu vực này hầu như rất khó, do nhiều lý do. Ước ao của các anh chị em Hội viên HNV Việt Nam mong mỏi có một dịp nào đó, thật thuận lợi, được nhiều thời gian ngồi với nhau bàn việc sáng tác, phê bình. Vậy đại hôi chỉ tổ chức có 1 ngày, chỉ chào nhau đã hết ngày, nói chi đến chuyện trao đổi học thuật!!!

       Trong những năm vừa qua, nhiều anh chị em hội viên HNV Việt nam, trong đó có tôi, có cảm tưởng rằng BCH Hội Nhà văn Việt Nam, thích “ hướng ngoại “ nhiều hơn ví như đi nước ngoài nhiều, quảng bá văn học Việt Nam ra nước ngoài bằng hình thức gặp gỡ, trao đổi với các nước trong khu vực và thế giới với những hội nghị hoành tráng, Thơ “ nguyên Tiêu” nặng về hình thức. Trong khi đó, “hướng nội” như gặp gỡ, trao đổi, hoặc tổ chức giới thiệu,phê bình tác phẩm… của anh chị em là Hội viên HNV là một yêu cầu bức thiết, thì hình như BCH không để ý. Rõ nhất các hoạt động của các Chi hội nhà văn Việt Nam ở địa phương, như ở khu vực miền trung, Tây Nguyên này “được chăng, hay chớ”  BCH Hội nhà văn Việt Nam không quan tâm!!!

      Một nhà thơ có trách nhiệm nói với tôi, đại hội nhà văn khu vực năm nay, nội dung quan trọng nhất là bầu đại biểu đi dự đại hội cấp trên tổ chức ở Hà Nội trong tháng 7/2015.

      Nếu đúng như thế có cần tổ chức đại hội nhà văn khu vực hay không?

      Nhà văn, nhà thơ đích thực không cần ai đại biểu, đại diện hay phát biểu hộ mình. Nhà văn, nhà thơ đích thực, mỗi người đều có tiếng nói riêng của họ thông qua tác phẩm và những bài phát biểu nói rõ chính kiến của mình về thời cuộc, xã hội, quan điểm để sáng tác ,phê bình. Vậy nên, bầu đại biểu đi dự cấp trên, vô hình dung, thừa nhận có một nền văn học “ phân cấp” “ kẻ sang, người hèn”. Mà điều này, không bao giờ những nhà văn, nhà thơ chân chính chấp nhận. Hơn nữa, nếu như đây là đại hội để bầu đại biểu đi dự đại hội cấp trên, đâu có cần phải tổ chức đi lại, ăn ở tốn kém như thế. Dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng, có bao nhiêu đại hội , thậm chí cả bầu cử đại biểu Quốc Hội cũng chỉ là hình thức, vì đảng đã chỉ đạo, định hướng… Hội nhà văn Việt Nam hoạt động cũng trong sự định hướng đó. Vậy thì  BCH Hội nhà văn Việt Nam cứ việc triệu tập những nhà văn, nhà thơ  mà BCH Hội nhà văn Việt Nam thấy chấp nhận được với tôn chỉ, mục đích của mình. BCH nói rõ điều đó, tôi tin sẽ có rất nhiều nhà văn, nhà thơ là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam sẽ không thắc mắc, sẵn sàng nhường tiêu chuẩn của mình cho những đại biểu mà BCH Hội nhà văn Việt Nam đã chọn.

         Thâm tâm của tuyệt đại đa số nhà văn, nhà thơ là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam là muốn mỗi kỳ đại hội là đại hội toàn thể. Việc này có lợi rất nhiều điều:

          Trao đổi học thuật chắc chắn sẽ có nội dung phong phú hơn. Với nhiều ý kiến đa chiều, lãnh đạo HNV Việt Nam sẽ hiểu tình hình sáng tác của anh chị em Hội viên hơn. Có người nói, cứ đại hội nhà văn toàn thể, lại giống như cái “ chợ” ai cũng muốn lên nói, nói đủ đề tài, rồi chưa kể chuyện chửi xỏ, nói xấu nhau, chê nhau…  đã từng chứng kiến nhưng tôi cho đó là chuyện bình thường. Một hội nghề nghiệp, phải cho người ta có quyền “ nói”. Anh nói sai, sẽ có người góp ý, anh nói đúng, sẽ được hoan nghênh… Chuyện “vô tổ chức” trong cách phát biểu, đừng nên trách người phát biểu mà quan trọng, người điều hành đại hội giỏi. Ở các nước phương tây, họp quốc hội, có lúc chỉ vì một vấn đề bất đồng mà người ta còn đấm đá nhau, cuối cùng cũng chẳng có việc gì. Pháp luật vẫn thực thi rất kỷ cương, xã hội ổn định, nền hành pháp đi vào nề nếp. Nên thế, chỉ sợ sự “ linh tinh” trong một đại hội , nhất là đại hội nhà văn, mà làm một việc chẳng đừng, là tiến hành đại hội khu vực, nghe thì “ oai” mà nội dung chính chỉ là tìm cách “ thanh lọc” bớt những người hay “ nói”, phát biểu  “trái chiều”… Nếu đúng như vậy, BCH Hội nhà văn Việt Nam tự đánh mất uy tín của mình, thể hiện một sự bị động, đối phó, yếu về bản lĩnh. Điều nguy hại thấy rõ nhất, chỉ chọn những nhà văn, nhà thơ “ hứa đi chung một đường, cùng nhìn một hướng, viết chung một dòng” nền văn Học Việt Nam sẽ đi về đâu? Hơn sáu mươi năm, kể từ năm 1954, nền văn học hiện thực XHCN ở miền bắc và sau năm 1975, cũng nền văn học ấy ở cả nước được đảng, nhà nước tài trợ, cho  phép in trên báo giấy, ở các NXB, nền văn học ấy đã đạt được thành tựu gì để bạn bè quốc tế công nhận. Không lẽ một đất nước, một dân tộc có những biến cố lịch sử lớn, mang tầm thời đại mà chỉ có một cuốn tiểu thuyết “ Nỗi Buồn Chiến Tranh” được bạn bè quốc tế nhắc. Nhắc lại việc này, buồn chứ! Trách nhiệm chính nguyên do này là thuộc về BCH Hội nhà văn Việt Nam. BCH Hội nhà văn Việt Nam trong quá khứ, bao năm không dám khuyến khích, không động viên in những tác phẩm văn học  có tiếng nói nhân bản, khác với tiếng nói đã được chỉ đạo. Chán đến độ, nhiều tác phẩm văn học, do tác giả là Hội viên HNV Việt Nam viết, buộc phải in ở nước ngoài để rồi… tự nhiên thành “sách cấm” không cho phép phát hành trong nước, trong khi bạn đọc đang khao khát đọc những tác phẩm này.

         Lỗi này, nguyên nhân đã nhìn thấy rõ, mọi người muốn phát biểu, muốn hiến kế sách. Những lời phát biểu, hiến kế sách đó đều thành tâm muốn BCH hội Nhà văn Việt Nam phải thay đổi cách điều hành,  muốn có những nhà văn có uy tín, có bản lĩnh , thực tài, thực giỏi lãnh đạo BCH, đưa nền văn học Việt Nam phát triển theo kịp, đúng với dòng chảy thời đại, của quy luật lịch sử. Muốn Hội nhà văn là một tổ chức nghề nghiệp được đảng, nhà nước tôn trọng trên thực tế chứ không phải chỉ là những dòng chữ ca ngợi trong những bài diễn văn chào mừng. HNV phải là một tổ chức với ý nghĩa là một “thành viên” chính phủ, có những tiếng nói quyết định, tuy chưa thay đổi lịch sử, nhưng sẽ góp phần đưa đất nước Việt Nam chảy đúng dòng lịch sử.

         Trên đây chỉ là ý kiến của một cá nhân, hội viên Hội nhà văn Việt Nam, đang sinh sống, viết ở khu vực miền trung - Tây Nguyên. Những ý kiến này có thể chưa đầy đủ, chưa chính xác, cần trao đổi, bàn luận thêm. Dẫu vậy, tôi vẫn nghĩ, vẫn có rất nhiều Hội viên Hội nhà văn Việt Nam đang sinh sống, viết ở khu vực này cũng muốn phát biểu như tôi.  Chắc chắn những ý kiến đó sẽ  đầy đủ, hay hơn. BCH Hội nhà văn Việt Nam nên dành thời gian nghe những ý kiến này ( 1 ngày sẽ không đủ), biết đâu sẽ tìm ra được một hướng đi mới cho nền văn học Việt Nam, để nền văn học Việt Nam có những thành tựu lớn, đáng tự hào, sánh ngang bằng với các nền văn học lớn thế giới,  mà bao thế hệ người Việt Nam đang mong đợi.

      

                              

        

Quốc hội Việt Nam trong một kỳ họp

 

GỬI EM, MỘT ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI – Phút nói thật

         Sắp bỏ phiếu tín nhiệm các thành viên chính phủ, với em, đó cũng một lá phiếu. Tôi mong em, như hôm thầy trò gặp nhau trong ngày kỷ niệm thành lập trường, em nhìn thẳng nói với tôi: “ Thầy hãy tin em, ít nhất lúc này quốc hội cũng sẽ có những việc làm để dân tin…”.

         Nói thật với em, Quốc hội Việt Nam hiện nay, có nhiều vị tôi không hiểu làm sao, như thế nào các vị ấy lại ngồi trong một cơ quan gọi là “ quyền lực cao nhất” của nhà nước Việt Nam có thể phát ngôn để người dân có quyền nghi ngờ, đây có phải là đại diện cho nhân dân hay không ?  Như có vị phát biểu, nếu có luận biểu tình cần phải hỏi ý kiến bên bảo hiểm nhân thọ, bên y tế… Hay như có vị, đại biểu quốc hội của một tỉnh nói rất hồ đồ rằng, nếu đổi tên nước, chỉ có tầng lớp tiểu thương ủng hộ!!!

          Các vị đó gần như không biết hoặc cố tình không biết nguyện vọng của nhân dân lúc này đòi hỏi là những điều gì? Nói rõ hơn họ đã quay lưng với nhân dân.

          Sự nhận thức ấu trĩ như thế làm sao có thể để người dân đặt niềm tin vào những vị đại biểu quốc hội đó giúp đất nước tiến kịp với các nước dân chủ, các nền văn minh tiến bộ thế giới.

       Các cơ quan báo chí, phương tiện truyền thông của Việt Nam vẫn tuyên truyền rằng : “ Quốc hội Việt Nam là đại diện cho nguyện vọng và ý chí của toàn dân Việt Nam”.

         Tôi cũng cố gắng tin như thế!

         Nhưng thực tế đặt ra những câu hỏi rất khó trả lời.

         Đại diện cho nhân dân làm sao trong quốc hội, các đại biểu đa số là đảng viên. Mà đã là đảng viên không thể làm trái với ý kiến chỉ đạo của đảng. Đảng chỉ có hơn ba triệu đảng viên, còn cả dân tộc hơn tám chục triệu người?

        Đại diện cho nhân dân trong quốc hội, tại sao  có rất nhiều ý kiến đóng góp sửa đổi hiến pháp của đủ tầng lớp, đủ thành phần, nhiều ý kiến đóng góp có lý , có tình mong nhà nước Việt Nam thành một nhà nước dân chủ, tiến bộ được cả thế giới công nhận. Nhưng những ý kiến đó không đem ra công khai, không được phổ biến trong nhân dân, thậm chí có đại biểu quốc hội cũng chưa đọc những ý kiến đóng góp này?

       Đại diện cho nhân dân trong quốc hội, tại sao những ý kiến phê phán của đại biểu quốc hội về hiện tượng tham ô, chạy chức, lãng phí, công an đàn áp dân…  của một số cán bộ công  quyền không hề được tôn trọng, không giải quyết triệt để?

      Đại diện cho nhân dân trong quốc hội tại sao khi nhân dân tự phát biểu tình yêu nước phản đối những hành động gây hấn, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc với Việt Nam thì bị đàn áp, bỏ tù thậm chí còn bị vu khống do các “ thế lực thù địch phản động kích động chống phá” mà quốc hội không có ý kiến?

           Còn em.

           Với đội ngũ lãnh đạo hiện nay của nhà nước Việt Nam, qua những việc làm, phát ngôn… uy tín của họ đã thực tế được nhân dân đánh giá rõ nhất. Rất tiếc chưa có cuộc trưng cầu dân ý một cách công khai, minh bạch, dân chủ, tự do, có sự giám sát chặt chẽ của những đại biểu do nhân dân bầu ra, nên không có sự đánh giá một cách trung thực. Bây giờ chỉ còn quốc hội, đánh giá uy tín các vị trí lãnh đạo nhà nước qua cuộc bỏ phiếu tín nhiệm sắp tới. Em hãy đứng về phía nhân dân, theo ý nguyện nhân dân. Em nhìn các vị trí lãnh đạo nhà nước bằng con mắt của người dân,  chứ không phải chịu sức ép của một “ nhóm lợi ích” để bỏ một lá phiếu đánh giá sự tín nhiệm các vị trí lãnh đạo chủ chốt nhà nước trái với lương tâm của mình, nhất là trái với ý nguyện nhân dân. Có nhiều vị lãnh đạo đang hy vọng cuộc bỏ phiếu “tín nhiệm”này  để có thể tự hào tuyên bố, tôi vẫn được “ nhân dân ủng hộ”.

          Tôi biết em đang ở thế khó, đang có sự chọn lựa hết sức gay gắt. Làm thế nào để thể hiện bản lĩnh của mình?

       Còn nhớ, khi tôi dạy em, em là một sinh viên để lại cho tôi nhiều ấn tượng: Ít nói, nhưng nói câu nào đều có sự suy nghĩ kỹ, thuyết phục người nghe. Đã có lần, trước một vấn đề lịch sử còn tranh cãi, em mạnh dạn trình bày ý kiến, ý kiến của em gần như ngược hẳn lại với ý kiến của tôi, giáo viên lịch sử dạy phần đó. Lúc ấy ý kiến đó là sự “ phản biện” duy nhất trong lớp, nhiều bạn nhìn em với con mắt nghi ngại. Sau này, em có hỏi tôi: “ Em nói như vậy thầy có đánh giá xấu về em không?”. Lúc đó tôi chưa trả lời, nhưng về nhà nghĩ lại, tôi thừa nhận em nói đúng, càng về sau thực tiễn khẳng định những vấn đề em nói hôm đó, rõ ràng, minh bạch, không đúng với những điều tôi giảng dạy cho sinh viên mà lại đúng với ý kiến của em,  tôi càng quý em hơn.

         Khi em trở thành một cán bộ lãnh đạo, một đại biểu quốc hội, thầy trò gặp lại nhau, tôi nói với em, ở đâu, dù ở vị trí nào, em hãy giữ và bảo vệ chính kiến của mình đến cùng, nếu như vấn đề đó em thấy đúng, phù hợp với lý luận cũng như thực tiễn, mà nhất là phù hợp với lòng dân,  được dân ủng hộ như từng có lần em bảo vệ ý kiến của em trước tôi.

    Cho dù lá phiếu của em có thể là thiểu số, không mảy may động chạm, làm suy suyển một chút nào đến vị trí lãnh đạo đã rất mất uy tín của ai đó, nhưng lá phiếu của em ít nhiều cũng đem lại niềm hy vọng cho người dân rằng : Xã hội, đất nước sẽ nhất định tiến lên con đường dân chủ, văn minh như các nước tiến bộ trên thế giới vì trong quốc hội Việt Nam vẫn có những đại biểu chân chính, thực sự đại diện quyền lợi cho người dân, đứng về phía nhân dân.

       Một cánh én không làm nên mùa xuân, nhưng đó là tia hy vọng.

      Trong đội ngũ những người yêu nước chân thành, khao khát một chế độ dân chủ thực sự, đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết,đang ngày một đông, tôi rất mong, có tên em.

                  

 

Phân trang 1/6 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]