TRUYỆN NGẮN - 81

[Không rõ 06/10/2017 14:00 | by kytrung ]

 

         Chú đừng viết cháu nhé! ( Ảnh minh họa)

 

                      CHAI SỮA

 

 

…Cuộc họp quá căng thẳng, căng từ cổng, căng vào.
Tất cả điện thoại, laptop, máy ảnh…bỏ hết bên ngoài. Đã vậy lại còn kiểm tra cá nhân, kiểm tra thật nghiêm ngặt, đề phòng mang phương tiện ghi âm. Nước uống, chỉ dùng nước uống của ban tổ chức cuộc họp.
Chính lẽ đó, chai sữa mà vợ ông chuẩn bị cho ông mang theo, không dùng. Giờ ông mang chai sữa đó về.
Nội dung cuộc họp làm ông quá mệt mỏi, cứ như chuẩn bị đón “sóng thần” mà không biết chạy kiểu nào!!! Nóng nực, bực bội, khó chịu…ông mở quạt, bật điều hòa vẫn không thể làm cho ông nhẹ bớt suy nghĩ trong đầu…
Đã vậy lại còn chuyện gia đình, thằng con trai đưa lên đến chức này, chạy bao nhiêu cửa, đút lót bao nhiêu thằng, hạ mình trước bao nhiêu đứa…thế mà nó hỏng, hỏng to, đang chờ kỷ luật. Còn mụ vợ giở đủ trò khốn nạn để “bồ bịch” ông phải nín nhịn… 
Cứ thế này, đến đá cũng “ mềm” chứ đừng nói người.
Ông ngả lưng trên ghế dựa cố nhắm mắt để đầu óc thư thả một chút thì con chó Tô, con chó mà ông rất yêu quý, chạy vào. Con chó quấn quýt, phụng phịu cà cả thân vào bắp chân ông. Rồi nó ghếch đầu, giương mắt nhìn ông, cái đuôi vẫy vẫy. Nhìn con chó, thấy thương, lấy vội chai sữa, mở nắm, rót vào cái đĩa nhỏ đặt xuống sàn, ông lấy tay xoa xoa đầu con chó:
- Uống đi " con", sữa bổ đấy !
Con chó ngoan ngoãn cúi đầu, thè lưỡi liếm đĩa sữa một cách ngon lành. Nhưng…chỉ được gần tiếng sau, tự nhiên con chó ngã lăn ra, bốn chân đạp lung tung, miệng kêu ăng ẳng, mắt trợn ngược lên, thở gấp gáp, dớt giãi chảy thè lè…rồi thở ra mấy hơi, giãy chết.… 
Ông nhìn con chó quá sợ, miệng lắp bắp, không thốt nỗi thành lời.
Con chó đã bị đầu độc !!!
Trời ơi! Kẻ nào định hại ông? Kẻ nào bỏ chất độc vào chai sữa của ông?
Nếu giả như hôm nay ông uống chai sữa này! Mạng của ông sẽ giống như con chó đang nằm giãy chết trước mặt.
Tất cả những khuôn mặt đã ngồi họp trong phòng kín với ông, hiện lên trước mặt. Ông T… thủ trưởng “lớn”, tóc bạc, ăn nói điềm đạm, nhỏ nhẹ, với ông bao giờ cũng vỗ vai thân mật: “ tôi tin đồng chí!”, hay đến chơi gia đình ông rất thân tình. Không lẽ ông ấy?
Chắc chắn không phải - Ông tự khẳng định 
Có phải thằng B…không? Thằng này ông biết, đã đề phòng, không bao giờ ông đi gần. Hay là thằng P…thằng này cũng không phải loại vừa, miệng nó, gặp ông lúc nào cũng sởi lởi: “Anh là thần tượng của em!” nhưng ông biết thừa, chỉ cần ông hở “sườn” một cái là nó “đá” ngay. Nên ông rất cẩn thận trong quan hệ. Hay là thằng H…
Mấy thằng này, ông biết, đều căm ông, nhưng từ trước đến giờ, ông cảnh giác, nên chúng nó chưa làm gì được. Nay, một cuộc họp quan trọng, bàn chuyện nhân sự có chúng nó, có ông. Nhân lúc ông mất cảnh giác, chúng nó đổi chai sữa, ông không hề biết. Mà chúng nó thay lúc nào nhỉ ! Ông nghĩ mãi không ra. Vì chai sữa ở trong cặp, mà chiếc cặp đã khóa bằng khóa từ, mở theo vân tay, chỉ có ông mở được…không lẽ chúng có “phép thuật”
May thật! Con chó Tô cứu ông, chứ không …
Ai đổi chai sữa, hoặc…thay sữa lành bằng sữa độc!!!

Cuối cùng, công an cũng tìm ra kẻ chủ mưu vụ này, đó chính là mụ vợ của ông. 
Ông kinh tởm, không nghĩ mụ vợ có thể ác tâm một cách khủng khiếp như vậy. Đúng là lòng dạ đàn bà không thể đo được, khi đã căm thù, nó có thể dùng đủ các thủ đoạn ghê gớm nhất, không ai lường tới.
Chút nữa, ông lại nghĩ oan cho những đồng chí của ông.
Ông phải gặp vợ, trước lúc mụ vào biệt giam, bắt mụ phải trả lời nguyên nhân hành vi tàn độc này.
- Cô làm như vậy, tôi đã đành, chết là xong nhưng còn con của tôi, của cô, nó nghĩ thế nào khi mẹ đang tâm giết bố!!! 
Nét mặt của mụ vợ không hề biểu hiện một chút xúc động nào, khinh khỉnh:
- Bây giờ tôi nói thật, ông có phải bố nó đâu!
Ông giật mình:
- Thế bố của nó là ai!
Mụ vợ trả lời câng câng, thẳng tuột, phơi tất cả:
- Ông không cần biết. Còn tôi cho ông biết ai “xui” tôi bỏ chất độc vào chai sữa của ông. Ông T… thủ trưởng của ông cũng là “bồ” của tôi bày cho tôi đấy! Ông rõ chưa! Giờ thì…tôi chẳng còn gì để mất… nói toạc ra cho thiên hạ thấy…

 

 

                                            TOA LÉT

 

Ông quá bực mình.
Phòng làm việc của ông bị hỏng “ toa lét”. Ông bị bệnh “bụng nhão” mãn tính, rất cần nó, thế mà…! 
Đau hơn nữa, theo báo cáo ở dưới lên, không phải riêng “toa lét” trong phòng ông mà toàn bộ hệ thống “toa lét” của cơ quan cũng bị hỏng.
Ông định nói với một trong năm thằng Vụ phó, gọi thợ đến sửa, nhưng không lẽ hỏng “toa lét” lại phân công cho Vụ phó, chả ra thể thống gì cả.
Ông định gọi thằng chuyên viên, chợt nhớ…. Nó xin nghỉ đột xuất vì vợ “ bất chợt đau bụng cấp phải đi viện”. 
Không còn cách nào khác, ông đi xuống các phòng trực thuộc, kiểm tra.
Đến phòng “Kế hoạch”, ông thấy phòng trống trơn. Hỏi ra mới biết, do hỏng “toa lét”, Trưởng phòng “đi” nhờ Vụ bên cạnh, còn ba phó phòng chịu không được mùi thối từ “toa lét” hỏng bay ra, ra nhà dân, cạnh cơ quan “làm việc nhờ!”. 
Khổ một nỗi, phòng này không có thằng chuyên viên nào để sai việc, gọi thợ đến sửa.
Đến phòng “ Giao Thương - Hợp tác – Xuất khẩu – Tinh dầu – Đặc biệt”, dễ nhớ, gọi tắt phòng “ Giao hợp xuất tinh đặc” ( GHXTĐ), một phòng rất quan trọng nên dưới trưởng phòng, có sáu phó phòng. 
Ông vào phòng, thằng trưởng phòng đeo khẩu trang, làm việc. Trong phòng sực mùi “xúi khí”. Thằng trưởng phòng tháo khẩu trang, nói khổ sở với ông:
- Khốn nạn quá thủ trưởng ạ! Do hỏng “toa lét”, không lẽ em bỏ làm việc, như vậy không gương mẫu. Em cho sáu thằng phó phòng hôm nay tạm làm việc ở nhà…chờ chữa xong “toa lét’ rồi đến…mình em ở đây cũng được…
- Thế thằng chuyên viên đâu? 
- Có một thằng, nó lại bị ốm… 
… Ông đến các phòng khác cũng vậy, chỗ nào cũng ngửi thấy toàn mùi thối, thối quá khủng khiếp… 
Nhân cơ hội này có kẻ viện cớ ở nhà chăm vợ, người khác rủ bạn đến quán nhậu, còn có thằng…”đục nước béo cò”, trốn vợ, rủ “bồ” đi phượt. 
Ông biết cả, nhưng làm sao nói, khi cả cơ quan nồng nặc mùi thối, không ai có thể làm việc…
Ông triệu tập tất cả trưởng, phó phòng lên hội trường lớn , quán triệt:
- Cơ quan ta do “toa lét” hỏng nặng nề, nên suốt cả tháng công việc trì trệ, dồn ứ. Việc cấp bách lúc này, phải sửa ngay “toa lét”, không thể để cơ quan, mà không ai dám tới liên hệ, mà có tới thì họ nhổ nước miếng, khinh ra mặt vì …quá bẩn! Các đồng chí ngồi đây toàn là cán bộ lãnh đạo phải có ý thức về việc này, khắc phục ngay “toa lét” hỏng ! Cử người đến sửa chữa gấp…
Bên dưới những ánh mắt nhìn nhau, một người phái biểu:
- Thưa thủ trưởng! Cử ai bây giờ, khi tất cả cơ quan ta toàn trưởng, phó phòng, đi làm bằng ô tô, chủ yếu công việc bàn giấy, vi tính. Chuyên viên chỉ có vài người…Sửa “ toa lét “ không đúng chức năng…kể cả chuyện đi kêu thợ. Đó không phải là việc của người lãnh đạo, thậm chí chuyên viên…
Một người khác:
-Tôi ủng hộ ý kiến này, vả lại, tôi nghĩ “toa lét’ cơ quan ta khó sửa chữa vì hệ thống “toa lét” của cơ quan mình quá chằng chịt, liên kết chặt chẽ với nhau không biết đâu là đầu, đâu là cuối. Đến giờ không biết nó hỏng từ đâu?
Lại một người khác:
- Đây là lỗi hệ thống. Không biết ngày xưa ai thiết kế cái hệ thống “toa lét” này ngu thế không biết!
Ông phải chỉnh ngay:
- Đồng chí không được phát biểu như vậy. Ngôi nhà này chúng ta kế thừa của các bậc tiền bối, hệ thống “toa lét” cũng của các bậc tiền bối thiết kế, cần tôn trọng. Quan trọng, xem nó hỏng ở đoạn nào để khắc phục…
Một người đứng lên, xin phát biểu:
- Tôi có một đề nghị, thế giới người ta thiết kế “toa lét” từng phòng riêng biệt, hỏng chỗ nào, sửa ngay chỗ đó. Còn “ toa lét” của cơ quan ta, không biết thiết kế thế nào mà không tìm ra chỗ hỏng, chỗ nào cũng thấy thối, đế độ, không ai có thể làm việc. tôi đề xuất… - Người này nói đến đó, có ý chần chừ, thăm dò…
Ông gợi ý:
- Đồng chí phát biểu tiếp đi!
- Cho đập bỏ ngôi nhà này, làm ngôi nhà khác, hiện đại, văn minh, thiết kế lại hoàn toàn hệ thống “toa lét”.
Nghe vậy, ông cố kìm cơn tức giận, nói thật bình tĩnh 
- Đập thì dế, nhưng đập rồi thì lấy chỗ nào làm việc, tôi với các anh nhờ nó đấy. không thể như thế được. Tôi đã nghĩ ra một biện pháp khắc phục…
Mọi người đều im lặng chờ ý kiến của ông. Ông quan sát một lúc rồi nói:
- Tôi sẽ cho người bịt hết “ toa lét” trong cơ quan, thế là hết thối. Mọi người cố tập “khi có việc” thì “ đi ” ở nhà hoặc nếu đến cơ quan, thì sang cơ quan khác… ta chuyển cái “thối” của ta, sang bên họ…Nên thực hiện ngay, chỉ có biện pháp đó thôi!

 

 

 

TRUYỆN NGẮN - 80

[Không rõ 28/09/2017 11:35 | by kytrung ]

 

       Chúng cháu tìm truyện ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                                               SỐ NHÀ

 

 

Nó là bạn thân của tôi từ lúc tóc để chỏm. 
Hồi nó học phổ thông, ăn tàn phá hại, nghịch chỉ thua “tôn ngộ không”, dốt “có chuôi”, thi đại học, cầm chắc, điểm thấp dưới O. Nó đành ở nhà không đi thi nữa.
Thế mà… chỉ mười năm sau, sau khi tốt nghiệp phổ thông, khởi nghiệp là cán bộ đoàn. Giờ đã Giám đốc sở…
Tôi hỏi:
- Làm cách nào mà ông tiến nhanh thế?
Nó cười rồi nói:
- Số nhà sẽ giải thích cho ông?
Nó nói mà tôi không hiểu!
… Đúng hẹn tôi đến. Phố nó ở chỉ có dăm ngôi nhà, đường to, nhiều cây xanh mới trồng. Thằng bạn đón ngày đầu phố, nét mặt có vẻ tự hào pha chút kiêu hãnh. Thấy ánh mắt của tôi, nó đoán trúng ngay:
- Chắc ông ngạc nhiên về số nhà?
Tôi gật đầu, thừa nhận:
- Tôi đã đi nhiều, nhưng chưa thấy đâu có số nhà “kỳ” như ở đây! Ông giải thích được không? 
Nó chỉ từng ngôi nhà:
- Ngôi nhà đầu tiên kiến trúc theo kiểu Hy Lạp cổ, số 39, nhiều tượng phụ nữ cởi trần bưng lọ là của anh ruột tôi. Ngôi nhà hoàn thành khi ông từ trưởng phòng lên làm Tổng giám đốc Công ty X…lúc ba mươi chín tuổi (39), thời gian đó ông kèm cặp tôi về cách tổ chức tạo nên ê kíp trung thành… 
- Còn số 51?
- Đấy là nhà bác ruột của tôi, Bộ trưởng bộ G… đã về hưu. Ngôi nhà bác hoàn thành lúc 51 tuổi, khi từ Thứ trưởng lên Bộ trưởng, sau ba năm thi công. Bác ấy thích kiến trúc kiểu nhà mái đình gỗ lim Bắc Bộ. Ngôi nhà có hơn năm chục cột lim cao mấy mét, hai người ôm mới hết vòng…Bác ấy về hưu, hàng ngày vẫn dạy tôi về tư tưởng, đạo đức của một người lãnh đạo làm sao cho trên yêu quý mình…
- Còn nhà số 72, chắc tuổi ông nội? Nguyên bí thư tỉnh ủy – Tôi chỉ một ngôi nhà to vật vã như lâu đài
- Ông đoán đúng! Ngôi nhà hoàn thành lúc ông nội 72 tuổi. Tiền làm nhà, ngoài ông nội có, còn có sự đóng góp của cả họ hàng, con cháu… người đưa chục triệu, người trăm triệu… Ông Nội dạy tôi cách làm thế nào để loại những người không ăn cánh, khi mình lãnh đạo…
- Còn ngôi nhà này, số 30, chắc là của ông – Tôi hỏi nhưng bên trong thừa biết là của nó. Ngôi nhà to, đồ sộ nhưng lại mang dáng dấp pha nửa tây, nửa ta, không biết nên gọi nó là ngôi nhà gì!!!
Nó cười:
- Ông biết rồi lại còn hỏi – Rồi giảng giải – Chỉ riêng số nhà thôi, ông thấy không dòng họ tôi có truyền thống phấn đấu, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Số nhà ở đây là một minh chứng.Tôi đi lên bắt đầu từ số nhà chứ có phải là dựa dẫm vào ai đâu…
Nó nói thì nghe vậy, tôi vẫn thắc mắc:
- Thế số nhà của bố ông đâu?
Nó chỉ ngay một ngôi nhà đối diện với bốn ngôi nhà này, bên kia đường, duy nhất chỉ ghi một số, số 1. Giời ạ! Bề ngang ngôi nhà này kéo dài dọc luôn con phố, nhiều cửa sổ chạm trổ cầu kỳ, của ra vào cỡ chục cái. Cửa nào cũng tạc lính canh đứng hai bên. Ngôi nhà trông to hơn cả “ phủ chủ tịch”:
- Nhà của bố tôi đấy! Là bí thư tỉnh ủy, ông phải đứng riêng, thể hiện sự độc lập, quyết đoán không lệ thuộc vào ai, nên phải là số 1. Ông là tấm gương sáng tôi noi theo… - Nó vỗ vai tôi – Qua số nhà, ông hiểu truyền thống gia đình và con đường phấn đấu của tôi rồi chứ!
Nghe nó nói, tôi công nhận: 
- Đúng là số nhà ở đây nó chẳng có thứ tự, bất chấp cả bên phải, cả bên trái, cứ lộn tùng phèo... nhưng qua đấy biết truyền thống gia đình ông, một truyền thống quá... giỏi!

 

 

                                               GÓI TIỀN

 

 

Thằng con điện thoại cho bà, giọng gấp gáp:
- Mẹ mở ngay ti vi, xem bố kìa…không ra làm sao cả!
- Chuyện gì ? – Bà hỏi lại nó.
- Mẹ cứ mở ra mà xem…mở ngay đi…không họ lại chuyển sang tin khác…
Bà lập bập lấy chiếc điều khiển tự động bấm kênh. Trên màn hình hiện ra cảnh chồng bà, Cục trưởng, Cục chống tham ô – thu hồi tiền, hàng phi pháp đang nói giọng rất hùng hồn:
- … Đây là gói tiền sáu trăm triệu, riêng tôi góp năm trăm triệu, còn một trăm triệu là của họ hàng, bà con… đóng góp vào việc cứu trợ người nghèo và gia đình có hoàn cảnh neo đơn… Đi thực tế xuống địa phương, trực tiếp gặp, chứng kiến những cảnh khốn khó, tôi không đành lòng. Số tiền tôi tiết kiệm hơn hai chục năm qua không nhiều, nhưng đây là tấm lòng của một đảng viên, một người con báo hiếu với nhân dân khi coi nhân dân là cha mẹ…
Bên dưới mọi người vỗ tay, trên màn hình ti vi, hiện rõ nét cảnh chồng bà trao gói tiền tận tay người đại diện….
Bà điên tiết, tắt phụt ti vi, vội mở két sắt.
Gói tiền mặt hơn một tỷ đồng không cánh mà “bay”. Đây là số tiền hoa hồng do bà chỉ đạo “ăn “chệch lệch thuốc” từ thuốc “giả” thành thuốc “thật” mà có. Bà đang cố tích góp mua nhà cho thằng út học bên Mỹ. 
Chồng bà mang gói tiền này đi làm từ thiện!!! 
Trời ơi, không thể tưởng tượng được “lão” này.
Điên thật rồi! Loạn trí thật rồi!
Ngu còn quá “ông tổ” của loại bò.
Nhưng nghĩ lại, bà cũng hơi thắc mắc! Không lẽ như thế…Vì chính chồng bày cho bà cách lấy tiền của nhà nước một cách tinh vi, khó ai phát hiện. Chồng bà làm việc này thành tinh, thành cáo… Không ai có thể lấy của ông ấy một xu, thế mà ông ấy lại đi làm “từ thiện” cả năm trăm triệu, cứ như không! Tại sao ?
Chợt, bà nhớ ra. Tiền trong két là hơn một tỷ, ông ấy mới làm “từ thiện” năm trăm triệu, vậy số tiền còn lại đi đâu?
Đúng rồi! Một nỗi căm tức, ghen trào máu họng dâng lên. Ông ấy giả vờ làm “từ thiện” để che mắt mẹ, con bà, số tiền còn lại để cho “bồ”, chứ một mình ông ấy, “ăn như kiến, ỉa như giun” tiêu làm sao hết. 
Điên tiết về suy nghĩ đó, điên tiết hơn, bà bấm điện thoại, điện cho ông thì toàn được báo: “…Không liên lạc được…vì ngoài vòng phủ sóng…”.
Mấy lần bấm điện thoại gọi cho chồng, vẫn vậy, bà không còn tâm chí làm ăn gì được nữa.
Cả đêm không ngủ, mắt bà cứ mở chong chong…
Chiều mai, chồng về, một sống, hai chết!
...
… Chồng quát bà:
- Nghe điện thoại cái gì! Đang nước sôi, lửa bỏng mà cứ điện thoại, công an đứng đầy xung quanh…
Bà khóc tức tưởi:
- Ông lừa tôi, lấy tiền đi nuôi “bồ” rồi còn giả vờ lấy tiền đó làm “ từ thiện”. Ông lừa ai ,chứ lừa thế nào được mẹ con tôi!
- Tiền nào?
- Tiền trong két ấy, có còn đồng nào đâu. Chỉ có ông…
Nghe vậy, chồng vội chạy lại bịt mồm bà:
- Bà im mồm ngay! Số tiền ấy, trước khi đi, tôi gửi tiết kiệm, lấy tên thằng em ruột. Nó là thằng tử tế, không sợ. Bà biết không, sắp tới cơ quan yêu cầu kê khai tài sản cá nhân. Tiền ấy còn trong két để chết à!
- Thế còn tiền ông làm “từ thiện” ? – Bà lờ mờ hiểu ra
- Số tiền sáu trăm triệu là của mấy thằng doanh nghiệp nhà nước “biếu ”, khi tôi đi thanh tra vì có đơn tố cáo tham nhũng, ăn cắp. Chúng “biếu” để tôi bỏ qua. Ai ngờ để trong khách sạn, một thằng ăn cắp lẻn vào, toan lấy, bảo vệ bắt được. Công an hỏi tôi số tiền ấy, đành phải nói là tiền đi làm “ từ thiện”… 
Ông thở dài thườn thượt, có vẻ tiếc rẻ…

 

 

 

 

                      

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

         

TRUYỆN NGẮN- 79

[Không rõ 26/09/2017 13:14 | by kytrung ]

 

Đừng đánh con! ( Ảnh minh họa)

 

                THẾ MÀ CỨ…TƯỞNG !

 

Nó lo đến độ chỉ sém chút nữa là vỡ …bọng đái!
Nó có giấy mời của tân Vụ trưởng Vụ phụ trách, quản lý báo chí.
Nó nhìn con dấu, chữ ký kèm theo trong giấy mời. Choáng!
Chẳng là thế này, hồi ông T…làm Tổng trưởng tổng Đ…Nó là trưởng đại diện của báo…đặt ở địa hạt Tổng này. Ông T…mới lên chức Tổng trưởng, nó yêu cầu các phóng viên của bản báo phải viết bài ca ngợi ông T…đấy là cái mánh “làm ăn” thấm vào trong máu, khi nó mới chập chọe tập sự. Giờ là trưởng đại diện của báo… ở một Tổng giàu có, phải phát huy. Nhờ những bài báo ca ngợi ông T…tờ báo của nó ăn “dày”, số lượng phát hành lớn. Lễ hội, cắt băng khánh thành, lãnh đạo trung ương về thăm... các phóng viên của nó đều được mời, ra về phong bì dày cùng tặng phẩm. Riêng nó kiếm được hai lô đất mặt tiền, giá “nội bộ”, bán theo giá thị trường, đủ tiền cho hai con gái đi học nước ngoài. 
Đánh đùng một phát, nó được mật báo, sắp tới trung ương sẽ thanh tra đất đai tổng Đ có liên quan đến ông T… Không những thế, thằng bạn thân làm trong cơ quan “ tuyệt mật” ngoài thủ đô cho nó biết, ông Tổng trưởng Tổng Đ…còn vi phạm , ngoài đất đai, có cả chuyện đạo đức. Tin này liên quan đến nó.
Thằng bạn thân cho biết:
- Tổng trưởng tổng Đ… lợi dụng một số báo chí, phóng viên viết những bài ca ngợi, coi ông T…là một lãnh đạo mực thước, tài năng, đức độ hòng đánh lừa dư luận. Một số tờ báo, phóng viên “ăn tiền” của ông T…viết không đúng sự thật, làm cho dư luận hiểu sai vấn đề. Đây là vụ việc nghiêm trọng, các phóng viên của những tờ báo này cần xử lý.
Nghe vậy, mặt nó tím hơn “cà dái dê”, mồ hôi đổ hơn “thác”, cả thân run hơn “ Chó vớt lên từ dưới ao lạnh giữa đông”. Mất chức, thậm chí mất việc là cái chắc! Biết đâu còn đi tù!!!
Không được! Chuyện đâu có thể đơn giản như thế, nó phải chạy trước sự kiện, trước cả thời gian. 
Ngay ngày hôm sau, nó yêu cầu tất cả phóng viên cần tìm ra những việc làm khuất tất, sai phạm của ông T…, mà dự luận đang đồn thổi, để viết bài. Sự kiện nào có ông T…các phóng viên đến để theo dõi, viết bài, tuyệt đối không nhận tiền, nhận quà.
Những bài báo viết về khuất tất của một người lãnh đạo, tuy không nêu đích danh ông T… được bạn đọc đón nhận. Niềm vui ấy nhân đôi, khi nó được Tổng biên tập khen…
Nhưng nó cũng hơi ngạc nhiên là ông T…không thấy phản ứng gì.
Lạ thật! 
Thì bây giờ nó biết cái “lạ” đó.
Đúng là ông T….có sai phạm khi ở chức to nhất tổng Đ… nhưng không bị “kỷ luật” như thằng bạn thân mật báo mà chỉ bị khiển trách, phải ra ngoài trung ương, chuyển công tác làm lãnh đạo một Vụ. Vụ đó có tên “ Phụ trách, quản lý báo chí”. Nghĩa là ông T… phụ trách trực tiếp tờ báo mà nó là trưởng đại diện ở tổng Đ…
Vừa nhận chức, ông ấy đã viết giấy mời, mời nó đến để gặp trực tiếp…
Cả đêm nó không ngủ, trằn trọc, lăn bên này, bên kia, muỗi đốt cũng mặc, thạch sùng kêu, không để ý, mắt cứ mở chong chong…Chỉ mong trời đừng sáng!
Nó đến chỗ ông T…hẹn với tâm trạng bồn chồn, còn hơn lúc đưa vợ vào phòng đẻ, trong đầu vạch ra rất nhiều phương án. Đáp số cuối cùng: “ Anh tha cho em, ngàn lần xin anh tha, chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo, chứ em đâu muốn thế! Công ơn anh với em, với báo của em, suốt đời em tạc ghi. Từ giờ trở đi, phóng viên báo em mà viết bài phê bình anh, em làm con chó chuyên ăn c…! Em thề đấy.”
Khi thấy nó bước vào phòng, ông T…ngạc nhiên:
- Mặt anh làm sao mà tím tái thế kia! Cả người nữa, sao run thế! Bị đau à?
Nó mất binh tĩnh, răng, lưỡi, môi đều lập bập
- Thưa …anh… thực…tình…
Ông T…khoác tay:
- Nếu anh đau thì nên về nghỉ, tôi chỉ nói cho anh biết một yêu cầu nhỏ, để anh suy nghĩ. Tôi đã đọc những bài báo mà các anh viết phê bình một lãnh đạo,  đọc rất thấm. Lại được biết, những bài báo đó có sự chỉ đạo của anh, tôi hoan nghênh. Tôi muốn anh làm trợ lý cho tôi, được không?
Nghe ông T…nói vậy, chỉ chút nữa, nó ngã lăn xuống đất.

 

 

                      CHAI NHỰA LỚN ĐỰNG NƯỚC MẮM !

 

 

Công việc cơ quan bề bộn, nhất là những ngày cuối năm, cận tết, chị như căng cả đầu. Thế mà lại có chuyện thằng con…
Cô giáo chủ nhiệm cho chị biết, thằng bé cầm đầu một nhóm bạn, sang lớp bên cạnh, đánh bạn, mà nguyên nhân, như cô giáo nói:
- Khổ chị ạ, lớp em chủ nhiệm có một bé bị tật nguyền, thằng bé lớp bên cạnh cứ chọc ghẹo, con chị tức, rủ một nhóm bạn, trong giờ ra chơi, sang đánh thằng bé đó. Phụ huynh bé đó đến trường làm ầm ĩ. Chị về nhắc cháu, không nên làm thế nữa …
Thế có bực không ? Cứ để hôm nay cô giáo réo, mai cô giáo đòi đến gặp, toàn những chuyện như thế này, thì còn làm ăn gì được nữa!
Chồng chị, lính hải quân đi biển biền biệt, năm về nhà chỉ đôi lần, cô con gái lớn học đại học cứ mải mê làm từ thiện, mùa hè xanh, rồi công tác xã hội…gần như ngôi nhà chỉ còn hai mẹ con. Thằng bé mới vào phổ thông, nói “hư” thì không phải, mỗi tính nghịch, chỉ làm theo ý thích bản thân. Có lần không hỏi ý kiến chị, dám đập con lợn đất, lấy tiền tiết kiệm cho bạn, mà nó biết là có cả tiền của chị bỏ vào đó. Chị hỏi, nó trả lời rất tỉnh: “ Nhà bạn ấy nghèo, không có tiền mua sách…con cho bạn ”. Chị chưa đánh nó, vì thương, nhưng lần này không thể…
… Chị về đến nhà, mở cửa, không thấy con trai đâu, nhưng một mùi nước mắm thơm nức xộc khắp phòng. 
Sao lại có mùi nước mắm? 
Chị đến phòng ăn. 
Trời ơi! Chai nhựa lớn đựng nước mắm ngon ăn còn non nửa, mà một lần chồng chị ghé qua Phú Quốc mua , mang về dặn: “ Nước mắm cốt đấy nhé, anh mua tại lò, em dùng cẩn thận, đừng đánh đổ, mùi của nó thơm lâu lắm!”. Bây giờ chai nước mắm ấy lăn lóc, nước mắm đổ tung tóe ra bên ngoài, cạnh đó là một chai nhựa nhỏ, đựng lưng lửng nước mắm. 
Chị nhìn hiểu ra ngay. Chỉ có “ ông tướng” nhà chị chơi cái “trò” này, sang chiếc nước mắm từ chai nhựa lớn, sang chai nhựa nhỏ, lấy chai nhựa lớn làm trò chơi gì đó. 
Không thể kìm được cơn tức, chị tìm ngay chiếc chổi phất trần, quát lên:
- Mày đâu rồi. Ra đây!
Thằng bé “ Dạ!” một tiếng, rồi sấp ngửa chạy từ phòng tắm ra, trên tay đang cầm chiếc khăn lau chén đầy xà phòng, mặt nó, tay nó, người nó …cũng đầy xà phòng. Chị nhìn con, không thể kìm được sự tức giận:
- Mày làm gì trong đó?
- Dạ! Con giặt khăn!
- Giặt khăn để làm gì?
- Dạ ! - Nó nhìn chị, rồi rồi chiếc chiếc khăn lau chén đang cầm trên tay, lúng túng - Con…con …định lấy chai lớn.. nhưng nước mắm đổ...con lấy khăn này lau....
- Đổ này…đổ này…- Chị cầm chiếc chổi phất trần, dùng cán quất mạnh vào mặt, vào mông thằng bé . Vừa đánh, chị vừa quát:
- Ở lớp mày đánh bạn, ở nhà làm đổ nước mắm của bố. Lấy chai ấy làm gì? Thằng giời đánh?
Chị lại quật tiếp…
Thằng bé giơ tay đỡ đòn, vừa đỡ vừa nói, nước mắt chảy giàn dụa:
- Đau quá…Mẹ đừng đánh…cho con nói…
- Nói đi! – Chị ngừng đánh nó, hỏi.
Thằng bé lau nước mắt, nói:
- Có bà nhặt ve chai hay đi qua nhà mình…hôm nay, bà nói, nhặt được ít vỏ chai nhựa quá…con muốn cho bà ấy chai nhựa lớn nên…đổ nước mắm sang chai nhựa nhỏ…
Thế là chị hiểu, nói giọng nhỏ hẳn lại:
- Sao con không cho chai nhựa nhỏ?
- Chai ấy, con nghĩ… bà ấy bán được ít tiền mẹ a!

Buổi tối, hai mẹ con nằm ngủ với nhau, thỉnh thoảng thằng bé lại giật mình.
Chị nhìn vết lằn đỏ trên má con, trằn trọc không sao ngủ được…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

         

TRUYỆN NGẮN - 78

[Không rõ 22/09/2017 19:38 | by kytrung ]

 

Con thương người nghèo! ( Ảnh minh họa)

 

               CHÍNH THỂ TRONG SẠCH

 

 

… Nó được mời vào tham quan, viết bài.
Một đất nước lạ! 
. Thành viên chính phủ rất ít, toàn những ông bà già lọm mọm. Ngồi họp Hội đồng, tay run run, phải cho thư ký đứng bên cạnh giở từng trang báo cáo. Thậm chí có cả ông điếc, thủ tướng nói, mà thỉnh thoàng ông lại lấy tay che một bên tai nghiêng nghiêng đầu, cứ : “ Hả ! hả…nói cái chi…to lên…tôi không nghe được!”. 
Rồi đến Quốc hội, phòng họp rộng mênh mông, có hàng trăm ghế ngồi. Nó ngạc nhiên, trên đoàn chủ tịch nhỏn bà Chủ tịch già quá tuổi tám mươi, nói một câu lại thở một hơi. Bà là chủ tọa kiêm luôn thư ký, còn đại biểu Quốc hội cũng chỉ khoảng một trăm, ngồi thưa thớt và…cũng toàn người già cả, phát biểu không rõ tiếng, đứng dậy có người đỡ…
Thế vẫn chưa ghê, nó được phép cùng một số phóng viên trong nước, đến quan sát một cuộc hội nghị của Trung ương… Đây là hội nghị trung ương lần thứ …bao nhiêu, mọi người không nhớ!!! Của kỳ đại hội 15, được tổ chức cách đây cũng khoảng…sáu mươi năm. Ông chủ tịch đảng già không thể già hơn, tóc rụng gần hết, da nhăn nheo, ăn nói phều phào. Còn hơn một trăm ông, bà trung ương ủy viên ngồi dưới, cũng thuộc hàng lão làng, trông cứ tưởng đang ở “viện dưỡng lão”
Sao trong thành viên chính phủ, Quốc hội, Trung ương…toàn người già chuẩn bị xếp hàng đến “cửa diên vương” thế kia! Người trẻ đâu? Nó rất thắc mắc…
Nó gặp trực tiếp một số người trẻ, có tri thức hỏi: 
- Tại sao không tham gia ứng cử vào các chức vụ trong chính phủ, Quốc hội, Trung ương…
Họ đều nói:
- Chẳng dại!
- Vì sao thế?
- Đấy là “bí mật quốc gia” chúng tôi không thể nói được! – Một người trẻ nói với nó.
Nó quyết định tìm hiểu. Vừa may, gặp được một cán bộ lão thành, nguyên trung ương ủy viên… nguyên thành viên chính phủ. Ông giải thích cho nó biết: 
Cách đây khoảng …bảy mươi năm. Lúc đó, ở đất nước này những người có chức, có quyền đều tìm mọi cách, kể cả triệt hạ lẫn nhau để đưa con cháu mình vào những chức vụ quan trọng nhỏ là huyện, tỉnh…lớn là thành phố, Bộ, Trung ương… tạo thành những vây cánh, nhóm lợi ích gây ra muôn vàn tội ác, tham nhũng lan tràn, đất nước rơi vào bi kịch.
Dân không tin lãnh đạo, chính phủ mất uy tín, kinh tế trì trệ… Ông Chủ tịch đảng rất đau đầu, tìm mọi cách để chấm dứt hiện tượng này. 
Suy nghĩ đến độ tóc bạc trắng, miệng không nở nụ cười, kể cả lúc mọi người đến chúc sinh nhật.
Rồi…khi đi thăm bệnh viện phụ sản, chợt một sáng kiến loét lên trong đầu ông:
Bắt đầu từ khóa do ông làm chủ tịch, ai là thành viên trung ương, Quốc hội, chính phủ… đều phải triệt sản. Tiêu chuẩn này đưa vào cương lĩnh, hiến pháp ,luật… nhấn mạnh: “ Để toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước…những người tham gia vào trung ương, Quốc hội, chính phủ phải không có con, sống độc thân càng tốt. Đảm bảo tính nghiêm minh, trung thực, được dân tin, những người đó phải triệt sản có giấy chứng nhận thật, được giám định, trong thời gian đảm đương chức vụ…”.
Những người trẻ, có tri thức nghe vậy, bỏ hết, không tham gia!
Tệ nạn “con ông cháu cha” hạn chế được phần nào. 
Chỉ khổ một điều, điều hành đất nước, toàn người già sắp xuống lỗ!

 

 

                                  ÔNG XÍCH LÔ

 

     Đạp xe nhiều, người rất mệt, nhưng ông vẫn cố. Biết đâu, trong lúc khuya khoắt thế này, có khách du lịch thích đi xích lô để ngắm phố cổ. 
Vừa đạp xe, vừa lau mồ hôi, nhìn con đường trước mặt, dưới ánh đèn như sâu hun hút, vô định, ông buồn…
Ra khỏi quân ngũ, với vết thương trong người, trình độ không có, tiền thương tật nhà nước trả được bao lăm, ông coi như trắng tay. Cũng may, được mấy người bạn cũ thương tình, gom góp tiền mua cho ông một chiếc xích lô. Ông nhập vào đội ngũ người đạp xích lô trong phố cổ. Nghĩ ra, ông vẫn còn hơn bao nhiêu đồng đội, xong chiến trường Căm phu Chia trở về, có người thành thợ đào vàng rồi chết mất xác, có người thương tật hành hạ… Chỉ có tủi và nước mắt…
Tối nay một tối buồn đối với ông, không có khách du lịch nào đoái hoài, lượn phố cổ mấy vòng, vẫn là chiếc xe không, cái mát về đêm không làm khô nhưng giọt mồ hổi đổ trên mặt, cả tiếng thở hý hóp, liên hồi ông có. 
Ông định đến quán quen mua tô cháo vịt mang về nhà…
…Trong ngõ chạy ra một con bé, nó nhìn thấy ông, quá mừng, nói gấp gáp:
- Ông ơi giúp con với! nhờ ông…chở bố con đi bệnh viện …
Ông vội dừng lại, quay đầu xe:
- Ba con làm sao!
- Ba con đau bụng ghê lắm…mửa ra máu... – Con bé lo lắng, vừa nói ,vừa khóc
Tưởng ai, hóa thằng Ba chở nước đá, một lần bị tai nạn xe gãy mấy xương sườn, hay động kinh lúc trái gió. Sức đã yếu, nó vẫn cố làm, nuôi vợ, nuôi con, gia cảnh rất nghèo. Ông quên mệt, giục mọi người đỡ thằng Ba lên xe.
Thằng Ba ngồi cạnh con gái, đầu gục vào thành xe, mắt nhắm lại như xác chết không hồn, trông thương vô cùng.
Ông cố đạp như quên mệt.
Đưa được thằng Ba vào phòng cấp cứu, ông yên tâm, toan quay đầu xe ra cổng, thì con bé lại chạy ra mếu máo:
- Ông ơi…cho con vay trăm ngàn…bệnh viện họ yêu cầu…mà con không có… Mai kiếm được con trả cho ông.
- Tội thế con! Không cần đâu, ông có đây! – Ông lục trong túi lấy hai tờ năm chục nghìn, tiền của khách đưa lúc chiều cho con bé. Rơi ra tờ chục nghìn, ông phân vân định đưa đưa nốt, thì con bé chỉ nói vội : 
- Con cảm ơn ông!- Rồi nó chạy vào phòng cấp cứu.
Ông về đến nhà, đêm đã khuya. Thương nhất hai đứa cháu nội vẫn đợi. Nghe tiếng xe, chúng nó bương bả chạy ra, con bé lớn hỏi:
- Sao hôm nay nội về muộn thế! Nội có mệt không ?
Nghe nó hỏi làm cho ông cảm động. Con bé lớn chỉ vào đứa em, mách:
- Con nói với nó là đi ngủ đi, nó không chịu. Nó nói, đợi nội mua cháo vịt về cho nó. Nội hứa với nó mà!
Con bé em ngước mắt nhìn ông chờ đợi!
Ông xoa đầu hai đứa cháu nội, cười buồn:
- Cho nội xin lỗi, hôm nay nội quên…Mai dứt khoát nội sẽ mua cho bé em… Đừng giận nội nghe.

                  

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN -77

[Không rõ 17/09/2017 12:57 | by kytrung ]

 

Đọc truyện ngắn kia, cô ạ! ( Ảnh minh họa)

 

TÔI KHÔNG TIN !

 

 

Hắn gọi ông lên, mời nước rất đàng hoàng:
- Anh ngồi xuống, rồi uống nước. Chẳng là thế này, tôi được phòng tổ chức báo cáo, anh không muốn về hưu, vì chưa đến tuổi…
Bỏ ly nước xuống, ông nhìn thẳng vào hắn, khẳng định:
- Đúng như thế!Tôi còn giấy khai sinh gốc. Hồi ấy, muốn đi bộ đội nên tôi khai tăng thêm ba tuổi. Trên thực tế, tôi mới năm mươi bảy tuổi. Nếu Ban giám đốc và Phòng tổ chức cho tôi về hưu, tôi sẽ kiện…
Hắn xoa xoa tay, nói nhã nhặn:
- Thế này anh ạ! Có thêm ba tuổi hay bớt ba tuổi với một đời người không đáng là bao, quan trọng mình sống như thế nào? Đã cống hiến ra làm sao? Anh sống tốt, cống hiến tốt, như thời gian vừa qua là quá đủ, đến tuổi hưu,mình tự nguyện nghỉ, thế có phải tuyệt vời không?
Ông cương quyết phản bác:
- Không được! Cứ chính sách của nhà nước mà thi hành, tôi chưa đến tuổi hưu, là chưa nghỉ. Lúc này không ai được động đến cái “ ghế” của tôi…- Thằng này mặt rất “dày”, không cương với hắn, không xong!
Hắn vẫn làm như không để ý đến nỗi bực tức của ông, nói giọng thật nhẹ nhàng, vừa phải:
- Sao lúc này anh lại nói “ghế” với “bàn” ở đây. Chúng ta là đảng viên, phải gương mẫu cho quần chúng học tập, không lẽ chỉ mấy tuổi, thêm, bớt, đi kiện, cáo, quần chúng nhìn chúng ta ra làm sao? Chúng ta sẽ lãnh đạo ai? Anh về hưu lúc này là rất phù hợp.
- Anh đừng nói những lời đó với tôi. Bỏ ngay cái trò ấy đi. Tôi biết thừa, anh muốn tôi về hưu để nhường cái chức đó cho thằng em ruột. Rõ lòi tói, còn giả bộ - Ông điên tiết. Hắn tưởng ông không biết, chứ từ lý lịch đến ý đồ của thằng này ông nắm chặt hết. “ Lành” làm “gáo”, vỡ làm “ muôi” (1), “ lôi thôi” làm “củi”, ông nghĩ trong đầu. Cũng là trận cuối cùng!
Hắn vẫn không giận, giọng trơn như mỡ, ngọt như mía lùi:
- Anh đừng nóng, nóng giận lúc này không có lợi. Tôi như anh, dù có thấp vài ba tuổi so với tuổi về hưu, khi mình đủ năm tháng cống hiến, nhà nước cho về hưu là tôi sẵn sàng về. Ở lại người ta nói “tham quyền, cố vị”, cản trở bước tiến xã hội, tranh giành với lớp trẻ, để tiếng xấu cho đời, như thế có hay ho gì. Tôi khuyên anh chân thành trên tinh thần đồng chí. Anh đừng nghĩ tôi có động cơ gì trong đó. Tôi luôn có động cơ trong sáng, đúng phẩm chất của một người đảng viên, một người lãnh đạo.
Ông nhìn hắn, khinh bỉ:
- Anh xem lại người mình đi, xem phẩm chất của anh đi rồi hãy nói những lời đó!
Hắn làm ra vẻ ngơ ngác:
- Anh nói gì tôi không hiểu?
Ông liền “ngửa bài” cho hắn thấy:
- Anh nghe đây! Trong lý lịch cán bộ anh ghi, đến năm nay là năm mươi lăm tuổi, đúng không ? Nhưng trong lý lịch đảng viên của anh, lại có bốn mươi lăm tuổi đảng. Thế anh vào đảng lúc mười tuổi à! Anh nhìn lại đi! Tôi khai gian lý lịch hay anh?
Nghe ông nói vậy, hắn hơi bối rối, im lặng một lúc, rồi cười giả lả, nói không thể bình tĩnh hơn:
- Tất cả đều đúng hết. Đúng là tôi vào đảng lúc mười tuổi vì toàn bộ đảng viên của xã chết hết trong một trận càn quét của giặc, phải thành lập chi bộ mới, nên tôi được trên kết nạp để làm bí thư chi bộ…việc này có ông X, ông B xác nhận…
- Tôi không tin!
- Tôi là lãnh đạo, là đảng viên mà nói láo à! – Hắn khẳng định.
-------------
(1) Muôi (tiếng miền bắc): Thìa, muỗng.

 

 

 

                      THU HOẠCH CHUYẾN THAM QUAN

 

Dư luận đang râm ran về những chuyến tham quan vô bổ ở nước ngoài, xài lãng phí tiền nhà nước của mấy ông lãnh đạo Sở. Ông chủ tịch tỉnh rất bực, bèn triệu tập một cuộc họp, hỏi cho ra ngọn ngành, rồi tổ chức họp báo, dẹp những dư luận không tốt kia đi.
Đúng giờ, đúng ghế ngồi, đúng tên, cuộc họp bắt đầu. 
Ông chủ tịch tỉnh ngồi giữa, nói chỉ đạo:
- Các đồng chí phải biết rằng, ngân sách tỉnh ta hết sức eo hẹp, thiếu phòng cho trường học, bệnh viện thiếu giường, thiếu cả những nơi giải trí văn hóa cho trẻ em, người dân….nhưng Tỉnh vẫn dành ra một số tiền rất lớn cho các đồng chí đi tham quan, học tập… ở các nước tiên tiến. Lẽ ra khi về các đồng chí tổ chức phổ biến, để tất cả học tập. Đằng này…các đồng chí nên nhớ rằng – Ông nhấn mạnh – Tiền cho các đồng chí đi tham quan, học tập…ở nước ngoài là tiền thuế của dân, tiền mồ hôi, nước mắt của đồng bào chúng ta cần tiết kiệm từng xu, chi tiêu đúng mục đích, không để người dân lên án – Ông chỉ từng người – Nào ông giám đốc sở giao thông, nói đi!
Ông giám đốc Sở giao thông vận tải vuốt ngược mái tóc láng bóng, sửa lại chiếc caravat đính kẹp “vàng”, nói trịnh trọng:
- Tôi thấy rằng, muốn giao thông tốt, phải giáo dục nâng cao ý thức người dân, trong thành phố nên phát triển nhiều phố đi bộ. Tôi quan sát, họ toàn đi bộ, phố tuyệt đối yên tĩnh, nhìn nét mặt người nào cũng vui, hồ hởi, nếu…đi bộ…
- Còn ông Sở giáo dục?
Ông giám đốc Sở giáo dục nói ngay:
- Theo tôi, giáo dục được họ trọng thực hành hơn lý thuyết, rất khuyến khích thực hành, thực hành càng nhiều càng tốt, có tay nghề cao sẽ làm ra tiền dễ dàng…xã hội đang cần những con người đó.
- Tôi tán thành ý kiến đó! Ông giám đốc sở y tế, ông đưa ý kiến đi! – Ông chủ tịch yêu cầu.
Ông giám đốc sở y tế nói bình tĩnh, nhẹ nhàng đúng y như bác sỹ nói bệnh cho bệnh nhân:
- Muốn cho người dân không có bệnh tật, trước hết phải để người dân tự ý thức được sức khỏe của mình, tôi thấy việc này, bên họ làm rất tốt. Ví như người dân rất chú trọng khám sức khỏe theo định kỳ, ai không khám sẽ bị phạt. Thế nên, không bệnh tật…
- Một quan sát hay, kinh nghiệm quý, ta cần học tập. – Ông chủ tịch tỉnh khen – Nên phổ biến ngay. Còn ông giám đốc sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch, nói đi!
- Bên họ có những trung tâm văn hóa tuyệt vời, văn minh lịch sự, được mọi người đón nhận với tâm lý háo hức, vào đó, không tiếc tiền. Ra về ai cũng hồ hởi, phấn khởi, tạo được động lực tốt cho ngày làm việc hôm sau. Văn hóa du lịch là như thế !- Ông giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch nói hồ hởi, vung tay.
…Tiếp theo mấy ông giám đốc Sở khác cũng nói những giọng y như vậy, nhận xét chính xác, do quan sát tốt làm cho ông Chủ tịch tỉnh vui, nhưng ông cũng phê bình:
- Rõ ràng các ông đi tham quan, học tập là có quan sát, ghi chép tỷ mỉ nhưng tôi ngạc nhiên, tại sao về lại không viết báo cáo, không phổ biến hoặc chi ít, là nói với Văn phòng ủy ban. Tại sao thế?
Mấy ông giám đốc Sở đưa mắt nhìn nhau. Một ông rụt rè:
- Thưa anh ! Bọn tôi cũng định báo cáo…nhưng …hơi nhạy cảm…
- Vì sao?
- Dạ! Thưa anh…vì đấy …là …phố đèn đỏ ạ! – Ông này đành phải nói thật.
Nghe vậy, ông Chủ tịch tỉnh tâm thái đang vui chuyển sang tức giận, mặt đỏ tía lên, đập bàn:
- Chỗ ấy, tôi cũng vào bốn, năm lần rồi khi đi công tác nước ngoài, cần gì phải ghi chép, quan sát, học tập!!! Các anh lãng phí tiền nhà nước, tiền của dân quá. Hỏng to!

                    

     

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

Phân trang 11/180 Trang đầu Trang trước 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]