TRUYỆN CỰC NGẮN - 46

[Không rõ 07/02/2017 14:16 | by kytrung ]

 

Chú dạy con viết truyện cực ngắn nhé! ( Ảnh minh họa)

 

                            THẰNG ĂN CẮP  !

 

 

               Chuyện này cũng xảy ra từ hồi xa lắc, xa lơ… thời còn bao cấp.

          … Lớp sau đại học của chúng tôi có hơn chục người, hắn làm lớp trưởng, kiêm bí thư chi bộ. Khỏi phải nói với chức đó, hắn nghiêm như thế nào?  Từ sinh hoạt, cách ăn mặc đến giờ tự học…hắn yêu cầu chúng tôi phải hết sức nghiêm túc .

          Khốn nỗi mọi việc hắn có thể quản lý, nhưng chuyện bị mất đồ thì hắn chịu.

           Cái thời mọi thứ đều phân phối theo tem phiếu nên đồ đoàn phải giữ hết sức cẩn thận, hở ra là mất. Áo quần có treo trên móc, để trong nhà, chỉ sơ ý một chút là “tí hút con mẹ hàng lươn”.  Tôi có áo đại cán bốn túi mới mua, giặt rồi phơi, sợ bị ăn cắp, ngồi canh, thế mà đi tiểu chỉ có mươi phút, quay lại, áo đại cán đó “không cánh mà bay”. Tiếc đứt ruột. Hắn biết chuyện phê bình:

          - Mỗi người chúng ta chỉ có năm mét vải tiêu chuẩn, người có của phải giữ, không những thế,  phải giữ cho bạn trên tình thần “làm chủ tập thể”…

           Rồi hắn nêu gương trước, một bạn nữ trong lớp, có chiếc áo len màu đỏ rất đẹp giặt, phơi trước cửa. Không cần nhờ,  hắn cầm quyển sách ra vừa ngồi canh chừng hộ bạn, vừa học. …Ấy vậy, khi hắn đứng lên vào phòng có việc, khi quay ra, chiếc áo len mất tiêu. Bạn gái khóc, còn hắn ngán ngẩm:

         - Khó thật! khó thật, mấy thằng ăn cắp tinh ranh còn hơn …ma!

          Hắn bí mật phân công mấy thằng chúng tôi rình để bắt trộm. Thức đêm, thức hôm, mặc muỗi cắn, gián bò… cũng chẳng bắt được thằng trộm nào!

      … Rồi cũng tưởng mọi chuyện yên ắng, đánh đùng một phát, thằng bạn nằm chung giường tầng mất chiếc xe đạp Pa phô rít do Tiệp Khắc (cũ) sản xuất. Hồi đó chiếc xe đạp này là cả một gia tài lớn. Thương bạn, cả lớp tôi nháo nhào bủa đi tìm, hết chợ trời, rồi ra cả mấy chỗ con buôn…Chịu! Như tìm “bóng chim, tăm cá” không biết nơi nao…! Chỉ còn một nước,  động viên bạn: “ Của đi thay người”…

           Còn hắn nói, giọng tức giận:

          - Tôi mà bắt được thằng ăn trộm chiếc xe đạp, không đánh giập tay nó, tôi không làm con người!

        Chiều ấy…!

         Thằng bạn kéo tay tôi ra một chỗ, nói nhỏ, giọng hồi hộp:

          - Tao phát hiện ra kẻ lấy trộm chiếc xe đạp rồi!

         - Ai?

          Nó ra hiệu cho tôi nói nhỏ, rồi nhìn quanh xem có ai để ý không? Giọng thì thào:

         - Vành xe nhôm của tao có vết xước nhỏ, chỉ có tao biết vì hay lau xe. Nay thấy cái vành xe ấy ở trong xe…- Nó nói nhỏ vào tai tôi!

         - Thật không ? – Tôi ngạc nhiên.

         - Đúng mà! Chắc chắn một trăm phần trăm…

         - Thôi thế này…!

          Hai thằng bí mật về nhà của thằng ăn cắp. Nhà thằng này ở vùng trung du đường khó đi, chủ yếu đường đất, lắm dốc, cả đạp xe lẫn dắt mất hơn một ngày mới tới.

         Về đến nhà thằng này, phát hiện ra ngay.  Bố của thằng ăn cắp  mặc chiếc áo đại cán của tôi, còn em gái nó khoe: “ Anh ấy mua cho em chiếc áo len đỏ rất đẹp!”. Chiếc xe đạp pha phô rít của thằng bạn vẫn dựng ở góc nhà ,thay mất cái vành,  từ vành nhôm sang vành sắt.

         Thằng ăn cắp bị đuổi học.

         Nó là lớp trưởng kiêm bí thư chi bộ lớp tôi.

 

 

 

                                 TÔ PHỞ TRI ÂN

 

 

                …Khắp nơi, gần đến tết,  làm bánh chưng, bánh dầy, bánh tét…để “tri ân” các anh hùng liệt sỹ, các bậc sinh thành lãnh tụ, ngày mất lãnh tụ… cái nào, cái nấy to tú hụ. Là một lãnh đạo đứng đầu tỉnh, không lẽ ông không chỉ đạo làm việc này. Không làm, lãnh đạo cấp trên lại đánh giá ông không biết nhớ ơn tổ tiên, các bậc lão thành…

           Mà làm cái trò này, lấy tiền ngân sách không cẩn thận, dân réo, báo chí chửi…Ông huy động các doanh nghiệp.

        Mấy doanh nghiệp nghe chỉ thị của ông. có “thằng” miễn cưỡng nhận lời, đóng góp cho có lệ,  nhưng cũng có “ thằng” tìm cách từ chối khéo.

        Duy có một doanh nghiệp hồ hởi nhận lời, thậm chí đóng góp to…“ Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đóng góp”. Doanh nghiệp này được lên ti vị, phòng viên báo chí… phỏng vấn. Ông Chủ doanh nghiệp này nói giọng rất cảm động:

        -   Một việc làm hết sức có ý nghĩa  nhằm tri ân với các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì sự trường tồn của dân tộc, cũng như tri ân những bà mẹ, ông cha sinh thành nên những vị lãnh tụ làm rạng rỡ non sông…Là một doanh nghiệp được hưởng thành quả đó, chúng tôi không tiếc, cần bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ ủng hộ…

       Quà “tri ân” các bậc anh hùng liệt sỹ, bà mẹ Việt Nam sinh ra những lãnh tụ thiên tài…là một tô phở. Tô phở ở đây không phải là tô phở bình thường, mà tô phở “ khổng lồ”, chưa đâu có.

      Để có một tô phở như vậy, trước hết củi đun, ông đứng đầu tỉnh cho chặt cả một bãi dương, vốn để dùng chống bão cát ven biển, về phơi khô. Tiếp đến để có phở, ông đứng đầu tỉnh cho dùng cả tấn gạo mà trung ương cấp cứu đói đồng bào nghèo vào việc làm có ý nghĩa này!!! Hành ,ngò…làm gia vị của những gia đình nghèo trồng, ông đứng đầu tỉnh cho nhổ hết rồi huy động mấy trăm thanh niên đi gánh thành mấy hàng dài… Cũng còn may, riêng thịt gà, ông Chủ doanh nghiệp  lo, chứ không, có thể trang trại gà của mấy doanh nghiệp trẻ cũng mất…

      Ngày nấu phở,đúng là ngày hội của cả một vùng.

      Tô phở to khủng khiếp, bóng của nó gần như che kín một sân bóng chuyền, trong lòng của tô phở, bên dưới là phở, bên trên thịt gà, hành, ngò…để đầy có ngọn…đứng xung quanh là cả ngàn người, tay người nào ,người nấy cầm sẵn bát, tô… cùng đũa và thìa, nét mặt ai cũng hồ hởi, phấn khích…

       Khi những thùng nước phở được đổ vào tô phở, hương thơm bay ra ngào ngạt, đúng giữa trưa, bụng đói cồn cào, ai cũng chảy nước miếng. Ông Chủ doanh nghiệp vẫn chưa vội, có đôi điều thưa với bà con và ông đứng đầu tỉnh:

     -…Chúng ta nên thưởng thức tô phở này một cách từ tốn, không vội vã, thật thành kính…để các bậc thiên tổ, các anh hùng liệt sỹ, các bà mẹ Việt nam sinh ra các bậc lãnh tụ thiên tài…chứng kiến, vui mừng về tấm lòng thành của con cháu…- Ông còn nói nhiều nữa…

   Có tiếng xì xào:

   - Nói lâu bỏ mẹ, phở rữa ra hết cả rồi!

   - Phở nguội, ăn còn ngon lành gì nữa!

   - Ruồi bay kìa…!

        Hết hai mươi lăm phút, Ông Chủ doanh nghiệp nói xong, tô phở lớn mới được chia ra…cả ngàn người tha hộ chan, húp xì xụp, tiếng cười, nói, râm ran, tiếng hít hà…chỗ nào cũng nghe thấy. Vui đáo để!

         Ông đứng đầu tỉnh nhìn cảnh đó không thể tả hết sự sung sướng!

         …Ba ngày sau, lô thuốc tiêu chảy sắp hết đát của ông Chủ doanh nghiệp chuyên buôn bán thuốc tây, người góp tiền nhiều nhất và trực tiếp trông nấu  phở cho tô phở to kia, tiêu thụ hết.

       Đó là chưa kể ông góp một phần tiêu thụ được mấy trăm kylogam gà già mắc bệnh cho thằng em ruột, trưởng trại nuôi gà…

 

 

 

 

 

 

 

 

                                  NHỮNG GIÒ PHONG LAN

 

         …Ông lên chức, được chuyển ra Hà Nội. Ra Hà Nội có một điều sướng mà không biết khoe cùng ai, ông gần cô bồ. Cũng chính vì thế, ông không thể đưa cả gia đình ra ngoài này. Ông giao toàn bộ vườn phong lan cho thằng con quản lý, trước khi đi ông dặn con:

         - Đây là vườn phong lan không thể tính bằng tiền, con phải thay ba chăm sóc cẩn thận, không cho ai vào, kể cả mẹ con, tính mẹ con rất cẩu thả. Vườn phong lan lớn, đẹp thế này cho thiên hạ biết  gia đình mình là gia đình có văn hóa biết thưởng thức cái đẹp…con nhớ rõ điều đó nhé !

          Thằng Cả gật đầu.

        Ra Hà Nội, sau giờ làm việc, tránh những cuộc đãi đằng, liên hoan, giao lưu…ông bí mật đánh xe đến một căn biệt thự nhỏ, khuất để hú hí với cô bồ, cô bồ kém ông gần ba mươi tuổi. Nằm cạnh cô bồ bao giờ ông cũng giở những tấm ảnh chụp những giò phong lan trong vườn ra khoe:

       - Em thấy anh có giò phong lan đuôi chồn đẹp không? Hoa nở bung, đuôi gần chấm đất… đây nữa… em nhìn này… giò phong lan này cũng đẹp,    màu hồng nhung…còn đây…giò phong lan Huệ trắng, màu rất giống hoa Huệ nhưng ban đêm thơm dịu hơn…dễ làm cho tâm hồn con người thư thái…

        Cô bồ nhìn ông với con mắt thán phục:

       - Em tiếp xúc cũng nhiều, nhưng chưa thấy ai có con mắt nhìn hoa phong lan tinh tế được như anh…anh giỏi thật đó…giá như anh có nhiều giò phong lan lạ, cho em xem…

        …Ông điện về cho thằng Cả, nói với nó cố gắng tìm thật nhiều giò phong lan, càng lạ càng tốt. Thằng cả cho biêt, nó đã tìm thấy một chỗ có rất nhiều phong lan lạ, đẹp nhưng hơi…mắc tiền. Ông nói ngay trong điện thoại:

      - Nếu con thấy đó là những giò phong lan lạ, đẹp trong vườn nhà mình chưa có, cứ mua, bao nhiêu tiền cũng mua, ba sẽ gửi tiền  vào cho con…

       Thằng Cả thực hiện lời dặn của ông, nó đưa về vườn phong lan, toàn những giò phong lan đẹp, đẹp một cách đặc biệt với những tên gọi, mà ông cũng chưa nghe thấy bao giờ như phong lan Băng Tuyết, phong lan Hải Như Vương, phong lan Đỏ Lệ Sa…những giò phong lan có giá “trên trời”, ông không tiếc, gửi về ngay cho nó. Còn cô bồ của ông xem  ảnh chụp những giò phong lan đó, vừa hôn ông, vừa nức nở khen:

     - Trời ơi! Những giò phong lan đẹp mê hồn như thế này mà treo trong biệt thự để hàng đêm, khi em đợi anh về, nhìn  nó cũng đỡ nhớ anh…

      Nghe vậy, nói thật lúc đó, cả người ông cứ như lơ lửng trên mây. Hôm sau, ông lại giục con:

      - Con cố tìm mua thêm cho ba những giò phong lan đẹp,lạ như thế nhé!

        …Ông nhận được điện của vợ:

             - Thằng cả nghiện ma túy, bị công an bắt, tôi phải bảo lãnh. Mà sao dạo này không biết nó kiếm đâu ra lắm tiền thế, toàn chơi những loại ma túy “lạ” đắt khủng khiếp, ông phải về ngay mà giải quyết…

        Sao lại có chuyện như vậy? Ông tức tốc lên máy bay, về gấp.

        Ông nhìn thằng Cả. Nó đổ đón, ngồi đấy, dớt dãi chảy lòng thòng, mắt ngây dại, môi tím tái cú như chết rồi. Ông hỏi nó:

        - Tiền đâu mà con đi mua ma túy!

         Nó trả lời nhát gừng:

        - Tiền của ba chứ ỏ đâu?

        - Sao lại của ba, ba cho con khi nào?

        - Ba không cho con, nhưng đó là tiền mua những giò phong lan…?

        - Những giò phong lan đó,ba biết đắt lắm, nhiều người nhìn ảnh con chụp cũng nói với ba như thế!

           Nó nhếch mép cười:

        - Không đắt đâu! Ba ra vườn mà xem…

           Ông chạy ra vườn xem, hóa ra những giò phong lan mà thằng Cả mua khoe với ông là “lạ, đẹp” toàn là giò phong lan …giả!

       

 

     

 

 

      

 

 

 

 

 

 

 

          

          

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

     

 

 

              

 

 

 

 

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                

    


 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 45

[Không rõ 05/02/2017 20:57 | by kytrung ]

 

   Giời a! Lè lưỡi vì truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                 AI BỎ!

 

         …Mộ ông để ở nghĩa trang, nghĩa trang này có từ rất lâu, hình như phong thủy không hợp, cả nhà hết bị “ tai” này đến “nạn” khác. Theo thầy, cần cải táng, chôn chỗ khác.

          Lúc bốc mộ, mọi người ngạc nhiên, đầu quan tài của ông có một tảng đá khắc toàn chữ Nôm. Mọi người nhờ một ông già giỏi chữ Nôm dịch nghĩa. Ông này nhìn bức ảnh chụp mấy dòng chữ Nôm trên tảng đá giải thích,  mấy chữ đó có nghĩa, “ Mộ của thằng bị nhân dân căm ghét” có lẽ tảng đá khắc chữ Nôm này có cuối thế kỷ mười chín, đầu thế kỷ hai mươi, lúc mấy phong trào khởi nghĩa nông dân nổi lên, người này làm Việt gian chỉ điểm, bị giết, lúc chôn nhân dân khắc mấy dòng chữ này lên tảng đá để cho hậu thế biết… Thời gian lâu quá, mộ mất nhưng tảng đá thì còn…

          Nhưng sao tảng đá này lại có trong mộ ông? Thế là bao nhiêu lời đồn đoán.

          Một người, nguyên là thư ký , hồi còn sống,ông rất tin tưởng, nói:

           - Hay là của tay M…Ngày ấy, hắn định tố ông nhận hối lộ để duyệt dự án một nghìn hai trăm tỷ làm đường … bằng sừng tê giác, kim cương… Ông “đánh úp” lại, lôi nó ra trước về tội ăn phần trăm dự án nhà máy sợi , để nhập thiết bị lạc hậu, khiến mấy năm nay nhà máy đình đốn không sản xuất được. Tay này mất chức, khởi tố, bị đi tù… Trước khi vào tù, tay M… nói với mọi người: “tôi thù ông ấy đến tận xương tủy!”.

         - Không phải tay M…bỏ đâu, hôm đám tang đưa bố ra huyệt đâu thấy nó. Hay là …- Con cả của ông nói giọng phỏng đoán – Của mấy người dân bị mất đất, hôm họ đến thưa với bố, bố nói: “ …Bà con có giỏi lên Chính phủ mà đòi, tôi không giải quyết.”. Một ông già tức quá nói: “ Mày có chết tao cũng đào mộ mày lên để chửi”…Hay là ông già ấy…

        - Không phải, bố ông già ấy cũng không dám bỏ, chỉ có thể người bỏ tảng đá này xuống mộ bố phải là người căm thù bố lắm… - Thằng út nói xen vào.

        Bà vợ ông ngẫm nghĩ một hồi, rồi cũng công nhận:

        - Út nói có khi đúng… hay của cô bồ ông ấy, lúc mẹ và bố đến gặp cô ta yêu cầu cô ấy phá cái thai trong bụng. Cô ấy không nghe, rồi bố thuê mấy thằng xã hội đen đánh cô ấy đến trụy thai. Cô ấy nói với mọi người: “ Máu phải trả máu, thù phải trả thù!”, Hay cô ta thuê người bỏ tảng đá này xuống mộ của bố !

        Mọi người cứ bàn tán loạn sạ ngầu, không biết nghe ai. Bất chợt…một ý kiến đưa ra:

        - Tại sao không hỏi mấy ông mà gia đình mình thuê  thuê đào, chôn và xây mộ của bố?

        …Mọi người đến gặp ông già chuyên làm việc này mà trước đây gia đình đã thuê. Gia cảnh của ông nghèo, thiếu, không đủ ăn nhưng trông ông còn minh mẫn, nói chuyện rõ, dễ hiểu. Ông trả lời:

       - Thế này, lúc chúng tôi sửa lại quan tài của ông đặt ở huyệt, không hiểu sao, có lẽ đất mềm phía đầu lại chúc xuống. May lúc đó  thấy có tảng đá  nằm trong bụi, chúng tôi vội bê ra, đặt vào chỗ đầu quan tài, thế là quan tài của ông thăng bằng trở lại. Chúng tôi rất mừng, tảng đá đó phải hợp với ông lắm quan tài của ông mới thăng bằng như thế! –Ông già hỏi lại mọi người -  Thế có chuyện gì với ông mà mọi người hỏi tôi về tảng đá  ấy?

       …

 

 

 

                                        DIỄN !

 

                                                 Tặng L…!

 

          …Ông vừa lên chức, gọi ngay tay thư ký tổng hợp đến, giao nhiệm vụ:

              - Anh biết rồi đấy, có rất nhiều vị lãnh đạo khóa trước, nói bất cứ điều gì đều nhìn vào giấy, đã vậy động tác phát biểu trông không ra làm sao, rất phản cảm, với tôi, tuyệt đối tránh điều đó. Như vậy, tôi giao cho anh hai nhiệm vụ . Một, thuê người đến hướng dẫn tôi cách đi đứng, vung tay, ánh mắt nhìn…với từng đối tượng. Điều thứ hai,  , anh phải soạn sẵn những bài phái biểu,  với quân đội, công an phải như thế nào? Với trí thức, sinh viên ra làm sao? Với quần chúng đủ các thành phải trình bày những ý gì cho họ hiểu ? Tôi sẽ học thuộc, rồi căn cứ vào thực tế bổ xung thêm…

         Tay thư ký tổng hợp chấp hành ngay, tìm một đạo diễn nổi tiếng chuyên dựng những vở chính kịch đến tập cho ông, còn nó,  soạn sẵn những diễn văn, bài phát biểu… tùy từng đối tượng mà ông gặp. Cũng thuộc loại chăm chỉ, mỗi buổi sáng sau ba mươi phút tập “thiền” ông lại lao vào tập những “động tác” tiếp xúc với mọi đối tượng mà ông đạo diễn kia hướng dẫn, tiếp theo học thật thuộc những bài phát biểu, diễn văn…mà tay thư ký  soạn.

          Cũng vì thế phong cách phát biểu của ông trước đám đông  rất chủ động, đàng hoàng…Ví như khi phát biểu trước cả ngàn sinh viên dáng  đĩnh đạc, giọng từ tốn, khúc chiếc ,lôi cuốn…đặc biệt không nhìn vào giấy, ánh mắt của ông  nhìn các em sinh viên như thôi miên:

        - …Tổ quốc đang trông chờ ở các em, tương lại đất nước đang trông chờ các em. Thế hệ của chúng tôi, giỏi lắm chỉ xây được cái nền, còn xây dựng cả ngôi nhà, ngôi nhà đó có đẹp hay không? Chống trọi được mưa gió, bão táp hay không? Vững vàng đến muôn ngàn đời không?…Đó là chính các em, chủ nhân ông của ngôi nhà đó. Tôi rất tin các em…

          Tất cả sinh viên đứng dậy đồng loạt vỗ tay. Khi đi xuống ông hỏi một em sinh viên:

          -  Em thấy tác phong và bài phát biểu của tôi như thế nào?

          Rất mừng, em sinh viên đó nhận xét:

          -Tác phong của chú, chúng cháu sẽ học tập còn chú nói chuyện đúng y như chúng cháu suy nghĩ!

           Với đại hội trí thức khoa học, ông đi lên thật chậm rãi, như thể luôn luôn có sự tính toán trong đầu, ánh mắt nhìn thẳng, tự tin…đúng như một tri thức lớn. Tác phong như thế và với bài nói chuyện thật hay, tiếng vỗ tay vang rền. Khi đi xuống ông lại hỏi một nhà tri thức ngồi ở hàng ghế đầu:

          - Anh thấy tác phong và bài phát biểu của tôi thế nào?

          - Dạ! - Người trí thức đó trả lời - Bài phát biểu của anh thật đúng với suy nghĩ của những người tri thức trước thời cuộc. Tác phong của anh rất đẹp.

          Còn gì sung sướng hơn.

          … Đi thực tế, ông muốn xuống thăm nơi mà lãnh đạo trước đây ít đến thăm nhất, mà là nơi khổ nhất. Trại tâm thần! Trước khi đi xuống, liên hệ trước, bác sỹ trưởng trại thông báo cho ông biết:

         - Chúng tôi sẽ tập trung những bệnh nhân đã lành bệnh hoặc sắp lành, tỉnh táo để cho anh nói chuyện. Sự quan tâm của lãnh đạo, đặc biệt như anh là nguồn động viên lớn rất lớn với bệnh viện cũng như bệnh nhân ở đây…

          Tay thư ký nói với ông:

        - Anh gặp họ nên có tác phong vui vẻ, nét mặt cười tươi biểu hiện của sự lạc quan. Còn khi nói chuyện nét mặt nên thể hiện sự biểu cảm, lúc nào vui thì cười, lúc nào buồn thì hơi đăm chiêu, còn nói về đường lối, nên nghiêm nghị một tý…vì người nghe đủ thành phần: tri thức, sinh viên, công nhân, nông dân…làm việc, suy nghĩ căng thẳng mà mắc bệnh…

        Ông là người cầu thị, liền thực hiện lời của tay thư ký góp ý.

        …Khi ông đi lên tay chân vung mạnh như vận động viên điền kinh khởi động, nhìn mọi người miệng cười vui vẻ. Tất cả mọi người nhìn ông cùng cười, có người cười ha… ha …rất to. Khi phát biểu, nét mặt ông lúc trợn trừng như mèo nhìn chuột, lúc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, lúc nhăn nhó như quả mơ ngâm…bên dưới người nghe bài phát biểu của ông thái độ rất lạc quan, thỉnh thoảng lại cười rộ lên. Nét mặt người nghe không có một “giọt” nào về sự đau khổ.

       Buổi nói chuyện của ông trước các bệnh nhân của trại tâm thần thành công ngoài sự mong đợi.

        Cũng như mọi lần, đi xuống ông hỏi ngay người ngồi hàng ghế đầu:

         - Anh thấy tác phong và bài nói chuyện của tôi thế nào?

         Người này trả lời ngay:

         - Tác phong và bài phát biểu của ông y như người tâm thần, làm cho chúng tôi buồn cười quá!

 

 

 

 

THẰNG ĂN CẮP  !

 

 

               Chuyện này cũng xảy ra từ hồi xa lắc, xa lơ… thời còn bao cấp.

          … Lớp sau đại học của chúng tôi có hơn chục người, hắn làm lớp trưởng, kiêm bí thư chi bộ. Khỏi phải nói với chức đó, hắn nghiêm như thế nào?  Từ sinh hoạt, cách ăn mặc đến giờ tự học…hắn yêu cầu chúng tôi phải hết sức nghiêm túc .

          Khốn nỗi mọi việc hắn có thể quản lý, nhưng chuyện bị mất đồ thì hắn chịu.

           Cái thời mọi thứ đều phân phối theo tem phiếu nên đồ đoàn phải giữ hết sức cẩn thận, hở ra là mất. Áo quần có treo trên móc, để trong nhà, chỉ sơ ý một chút là “tí hút con mẹ hàng lươn”.  Tôi có áo đại cán bốn túi mới mua, giặt rồi phơi, sợ bị ăn cắp, ngồi canh, thế mà đi tiểu chỉ có mươi phút, quay lại, áo đại cán đó “không cánh mà bay”. Tiếc đứt ruột. Hắn biết chuyện phê bình:

          - Mỗi người chúng ta chỉ có năm mét vải tiêu chuẩn, người có của phải giữ, không những thế,  phải giữ cho bạn trên tình thần “làm chủ tập thể”…

           Rồi hắn nêu gương trước, một bạn nữ trong lớp, có chiếc áo len màu đỏ rất đẹp giặt, phơi trước cửa. Không cần nhờ,  hắn cầm quyển sách ra vừa ngồi canh chừng hộ bạn, vừa học. …Ấy vậy, khi hắn đứng lên vào phòng có việc, khi quay ra, chiếc áo len mất tiêu. Bạn gái khóc, còn hắn ngán ngẩm:

         - Khó thật! khó thật, mấy thằng ăn cắp tinh ranh còn hơn …ma!

          Hắn bí mật phân công mấy thằng chúng tôi rình để bắt trộm. Thức đêm, thức hôm, mặc muỗi cắn, gián bò… cũng chẳng bắt được thằng trộm nào!

      … Rồi cũng tưởng mọi chuyện yên ắng, đánh đùng một phát, thằng bạn nằm chung giường tầng mất chiếc xe đạp Pa phô rít do Tiệp Khắc (cũ) sản xuất. Hồi đó chiếc xe đạp này là cả một gia tài lớn. Thương bạn, cả lớp tôi nháo nhào bủa đi tìm, hết chợ trời, rồi ra cả mấy chỗ con buôn…Chịu! Như tìm “bóng chim, tăm cá” không biết nơi nao…! Chỉ còn một nước,  động viên bạn: “ Của đi thay người”…

           Còn hắn nói, giọng tức giận:

          - Tôi mà bắt được thằng ăn trộm chiếc xe đạp, không đánh giập tay nó, tôi không làm con người!

        Chiều ấy…!

         Thằng bạn kéo tay tôi ra một chỗ, nói nhỏ, giọng hồi hộp:

          - Tao phát hiện ra kẻ lấy trộm chiếc xe đạp rồi!

         - Ai?

          Nó ra hiệu cho tôi nói nhỏ, rồi nhìn quanh xem có ai để ý không? Giọng thì thào:

         - Vành xe nhôm của tao có vết xước nhỏ, chỉ có tao biết vì hay lau xe. Nay thấy cái vành xe ấy ở trong xe…- Nó nói nhỏ vào tai tôi!

         - Thật không ? – Tôi ngạc nhiên.

         - Đúng mà! Chắc chắn một trăm phần trăm…

         - Thôi thế này…!

          Hai thằng bí mật về nhà của thằng ăn cắp. Nhà thằng này ở vùng trung du đường khó đi, chủ yếu đường đất, lắm dốc, cả đạp xe lẫn dắt mất hơn một ngày mới tới.

         Về đến nhà thằng này, phát hiện ra ngay.  Bố của thằng ăn cắp  mặc chiếc áo đại cán của tôi, còn em gái nó khoe: “ Anh ấy mua cho em chiếc áo len đỏ rất đẹp!”. Chiếc xe đạp pha phô rít của thằng bạn vẫn dựng ở góc nhà ,thay mất cái vành,  từ vành nhôm sang vành sắt.

         Thằng ăn cắp bị đuổi học.

         Nó là lớp trưởng kiêm bí thư chi bộ lớp tôi.

 

 

 

 

 

 

          

          

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

 

               

TRUYỆN CỰC NGẮN - 44

[Không rõ 29/01/2017 20:39 | by kytrung ]

 

Cháu đang xem truyện cực ngắn của chú đây! ( Ảnh minh họa)

 

                         “LỘC” CUỐI NĂM !

 

        …Lão thầy bói phán, năm nay là năm hanh thông, cuối năm có “lộc” ! Có ai ngờ…chỉ còn non chục tiếng nữa hết năm, ông lại gặp “hạn”!

           Cả nhà kéo nhau về, mặt mày người nào, người nấy lem luốc, áo quần dính đầy bùn đất…ông nhìn phát ngợp, hỏi:

          - Thế nào! Có tìm thấy không?

          Thằng con cả trả lời:

          - Nếu tìm thấy chúng con đã điện…

           Thằng út nói:

          - Tụi con bới tung tất cả, ngay chỗ họ vừa đổ, đúng như lời bố dặn, không cho ai biết mục đích tìm…thậm chí cả bọn quay truyền hình nữa…

         Ông giật mình:

          - Làm sao có bọn truyền hình vào đây! Chúng nó biết chuyện à?

          Thằng cả giải tích:

          - Không phải, chúng đến quay buổi làm việc của công nhân công ty vệ sinh cuối năm… thấy mẹ với tụi con ở đấy…rất ngạc nhiên, một người của đài hỏi, tại sao gia đình ông chủ tịch tỉnh lại ở đây…?

          - Thế mày trả lời như thế nào?

          - Cũng như mấy lần bố trả lời phỏng vấn báo chí, truyền hình…chúng tôi làm bất cứ việc gì cũng nghĩ đến dân, đến những người nghèo khổ trước tiên…nên ra đây tham gia lao động… thế là họ quay luôn…

         Ông gật gù:

          - Trả lời thế được đấy! – Nhưng rồi…nét mặt ông cau có, quay lại với thực tại – Thôi ,tất cả đi tắm rửa đi, hôi quá! Thế là mất toi gần tỷ bạc chứ ít gì…

          … Chẳng là… ông chuẩn bị một chiếc nhẫn hạt xoàn có gắn kim cương rất đẹp ,rất đắt …đặt tại Nam Phi để tặng cho vợ một ông “rất to”.  Ông cho chiếc nhẫn đó vào một hộp rất cẩn thận, nhưng bề ngoài, ngụy trang bằng một bọc giấy báo, để trên bàn chuẩn bị đưa cho vợ để vợ tặng vợ ông kia…Không biết thế nào,  nghe thấy tiếng chuông xe rác reo bên ngoài, lại tưởng đó là gói rác, thằng Cả chạy ra cho luôn vào thùng rác mang ra đổ…

        Tiếc của, ông bắt vợ con chạy ngay ra bãi rác bới tìm, tuyệt đối không cho ai biết. Lúc này đã là chiều ba mươi tết…

        Buổi tối, cả nhà ngồi quây quần ăn bữa cơm tối trong phòng ăn sang trọng, có đặt một chiếc ti vi to, mặt người nào người nấy như đưa đám. Chuyện mất chiếc nhẫn làm bữa ăn cuối năm mất ngon, vợ nhìn ông lấm lét như “rắn mùng năm”. Thằng cả, người sơ ý làm mất chiếc nhẫn, nhìn ông, ánh mắt ân hận, chỉ dám nói lớn hơn hơi thở: “ Con xin lỗi bố!”. Ông tức nó đến tím mặt,  không thèm trả lời…

       Vừa lúc đó, trên ti vi phát chương trình phóng sự, màn hình hiện lên cảnh công nhân công ty vệ sinh đang hối hả làm việc, đặc biệt họ quay cận cảnh vợ con ông với lời bình: “ …Chiều ba mươi tết cận kề, chúng tôi chứng kiến một hình ảnh đặc biệt, những người thân của đồng chí chủ tịch tỉnh… theo yêu cầu của đồng chí chủ tịch  cùng làm với anh chị em trong công ty vệ sinh. Thấy hình ảnh đó, những người thực hiện phóng sự này, rất cảm động. Đây là việc làm rất có ý nghĩa của một đồng chí lãnh đạo gần dân, sát dân, hiểu việc làm của dân... Chúng tôi hy vọng rằng, với những hình ảnh như thế thế này, sẽ nhân rộng ra cả nước..”.

        Cả nhà ông trợn tròn mắt ngạc nhiên!

         Nhưng ngạc nhiên hơn… Độ hơn một tiếng sau, ông nghe điện thoại, đầu dây bên kia là tiếng của ông “rất to”: “… Tôi vừa xem phóng sự phát trên ti vi, rất khen việc làm của đồng chí, chiều ba mươi tết đồng chí còn động viên gia đình ra làm việc cùng anh chị em trong công ty vệ sinh. Một biểu hiện sinh động của những đồng chí lãnh đạo biết “kiến tạo, thực hành, gần dân”. Trong cuộc họp Hội đồng … sắp tới, tôi sẽ yêu cầu tất cả lãnh đạo phải học tập việc này. Rất cảm ơn đồng chí!”

        …Đang là đêm ba mươi mà trước mặt ông như sáng bừng, sáng hơn cả ban ngày. Không phải đi máy bay mà thấy như lơ lửng, rồi ông  nhìn  xung quanh, tất cả đẹp một cách lạ lùng. Ông vội gọi:

      - Cả đâu! Mày ra đây cho bố hôn mày một cái!

           Ông thầy bói nói đúng, cuối năm nhà ông có lộc, mà lộc to!

 

 

 

 TRẢ THÙ !

 

           Hắn nằm một mình trong căn nhà ẩm thấp, khuất ở một ngõ nhỏ. Chưa bao giờ hắn thấy đời khốn nạn như thế này.

          Một thời hắn chỉ là thằng sinh viên nghèo, ngày học, tối phải làm thêm bưng bê, chạy hàng…Những ngày đó, cũng có lúc quá khuya, đường về ký túc xá lại xa, của hàng đóng cửa…hắn phải nằm co ro  trên vỉa hè , đắp một tấm chăn mỏng…

          Rồi có những ngày không có một đồng tiền dính túi, đói quay ,đói quắt mà vẫn cố chạy hàng, gục dưới bánh xe…

          May thời đó hắn gặp em, cũng một sinh viên nghèo. Hàng ngày em học, giống hắn, tìm cách làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt hàng ngày…Tình yêu của em và hắn, những ngày đó, bao vất vả nhưng thật đẹp…

        Sau này ra trường, em với hắn ở lại thành phố. Đám cưới đến với hai người, cũng hy vọng sẽ có một tổ ấm, một hạnh phúc…Nhưng, đời người, rất khó định sẵn một điều gì thật tròn vẹn, hay có ngã rẽ bất chợt. Hắn trúng những mối kinh doanh, ban đầu nho nhỏ rồi lớn dần…khi có vốn, hắn chơi những cú liều, lại trúng …Còn em, vẫn chăm chỉ hạt bột, hỗ trợ hắn, lúc thì chi tiền, quản lý nhân công, lúc nữa…giúp hắn về ngoại giao…em nhanh, nhưng so với hắn,  giống như một con chim sẻ với một con đại bàng…

         Khi có tiền, hắn đổ đốn, sau này hắn mới nhận ra điều đó…cón lúc ấy, hắn lao vào những cuộc đỏ đen, những trò chơi của giới quý tộc, hắn đi đứng theo dáng của người thừa tiền…Với em, hắn quên đi những ngày đầu vất vả, quên đi những ngày mưa gió, em vẫn lầm lũi đạp xe trong đêm đưa cho hắn chiếc áo lạnh… Phũ phàng hơn, mặc cho em khóc, van nài…hắn chạy theo một người đàn bà khác, có nhan sắc, có tiền…Đuổi em và đứa con ra khỏi nhà… Hắn nhớ như in, kỳ lạ, mọi lần em khóc, em quỳ dưới chân hắn, van xin, nhưng lần ấy, em không khóc, nhìn hắn với ánh mắt căm giận, cười khinh bỉ, đi thằng với những bước chân dứt khoát…

         … Khi có tiền ,hắn lên tiên, còn bây giờ hắn gục ngã, gục ngã đau đớn. những phi vụ làm ăn thất bại, tiền đội nón ra đi, vợ sau bỏ hắn, tiếp đến những món nợ lớn ,không kham nổi…Hắn đã định trốn, nhưng trời không tha, hắn bị một chiếc xe ô tô đâm phải…

               Hắn nằm viện, lúc đó trong túi không còn một xu, tiền viện phí lại cao, đang không biết tính toán như thế nào, thì có người đến đưa cho hắn một bọc tiền:

            - Chị L…gửi anh! Nói anh cố gắng chữa trị.

          Hắn giật mình, tại sao em vẫn còn nhớ đến hắn? Rồi hắn tự giải thích, có thể tình yêu ban đầu, không ai có thể quên, em còn yêu hắn! Hắn muốn gặp em, nhưng người đưa tiền nói, chị ấy ở rất xa, làm kinh doanh, nên rất bận, dẫu vậy chị vẫn biết rõ bệnh tình của anh, có gì cần ,anh cứ nói với tôi, tôi sẽ nói cho chị ấy biết.

         Nhờ  những đồng tiền của em, bệnh tình hắn đỡ, dù nằm liệt một chố, phải có người giúp…

          Em thuê cho hắn một căn nhà nhỏ, một người giúp việc…

          Hắn tha thiết  muốn gặp lại em, muốn nói ngàn lời xin lỗi, muốn nối lại tình  xưa . Em giúp hắn như thế này, là em vẫn còn thương và yêu, hắn rất ân hận. Nghĩ đến em,  trong bóng tối nhập nhoạng, dơi bay, leo lét ngọn đèn, hắn khóc… “ Về với anh!”

          Em đến gặp hắn, dáng em vẫn vậy đoan trang, nét mặt nhẹ nhàng nhưng biểu lộ của nghị lực, ánh mắt của em không yếu đuối như dạo nào, nghiêm khắc, không sợ sự đớn hèn. Hắn thấy em cố nhỏm dậy:

          - Em! Anh đợi, khao khát gặp em. Sao bây giờ em mới tới! Không có em, chắc anh chết rồi… - Giá như đứng dậy được ,hắn sẽ ôm em…

          Em nhìn hắn, nói không hề biểu lộ tình cảm:

          - Ai cho anh chết! Tôi cấm anh chết…vì thế ,bằng mọi giá…tôi yêu cầu các bác sỹ phải cứu anh…

          -…

          - Anh phải sống để nhìn thấy những điều anh làm với đời, với tôi, kết quả như thế nào…Anh phải mở to mắt nhìn người đàn bà mà anh đã phản bội làm được những gì…Tôi cho anh sống để thấy sự nhục nhã của sự phản bội…

         - Thế không phải là…em vẫn còn thương anh!- hắn vớt vát.

         - Không! Anh đừng nói câu nói đó với tôi! Đây là sự trả thù ,anh hiểu không! Trả thù !

           Em nói to với tất cả sự uất hận rồi bước ra khỏi căn nhà…

 

 

 

 

 

BẮN RƠI!

 

             Chuyện này cũng xảy ra hồi xa lắc, xa lơ, thời miền bắc còn bị máy bay Mỹ ném bom, trước năm 1973.

…Thành tích của nó quá lớn, dùng súng trường bắn rơi máy bay Mỹ, tôi được phân công gặp nó và viết về chuyện này.

        Trước khi gặp, tôi ra thực địa, nơi chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi, quan sát kỹ và chụp ảnh…

         Tại đại hội : “ Những cá nhân điển hình có thành tích” nó được báo cáo đầu tiên.

        Tóc cắt cao thẳng thớm, áo đại cán bốn túi mới toanh, đôi dép cao su vừa vặn, ngực gắn huân chương lấp lánh, nó nhìn vào bản báo cáo thành tích, giọng đọc trơn tru, diễn tả lại cảnh hạ chiếc máy bay Mỹ bằng súng trường:

         - … Quan sát kỹ, tôi phục sẵn trên một ngọn đồi cao,  đón máy bay Mỹ thường bay thấp qua đây.  Tôi luyện rèn, bất kể ngày lẫn đêm …thậm chí có ngày tôi quên cả đói, trong lòng chỉ còn sự căm thù quân xâm lược, muốn trút nỗi căm thù đó lên đầu ngọn súng…

         Bên dưới vỗ tay…

        Đợi cho tiếng vỗ tay vừa dứt, nó cúi xuống đọc tiếp…

       -… Thời cơ đến, sáng ấy, vừa nghe tiếng ì ầm phía xa,. Tôi giương  khẩu súng lên, chờ đợi. Phía xa,  hai chiếc máy bay phản lực Mỹ xuất hiện, trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn chuẩn bị đi gieo tội ác. Tôi nhìn rõ, lại nhớ những tội ác của chúng gây ra cho đồng bào miền Nam. Còn chần chừ gì nữa! Phải trả thù…Và khi chúng bay qua ,cách chỗ tôi khoảng hai trăm mét,  lập tức tôi nổ súng, một tràng dài…chiếc máy bay phản lực Mỹ bùng lên, rơi xuống. Nhìn chiếc máy bay Mỹ bị đền tội, tôi cực kỳ hả dạ, muốn nói to lên: “ Đồng bào miền Nam ơi! Chúng ta sắp thắng rồi!”.

     Lúc đó, nó bỏ bản báo cáo xuống, giơ tấm ảnh đen trắng chụp chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi lên cao, cho mọi người xem…

       Cả hội trường vỗ tay như sấm dậy…

       Buổi tối theo sự phân công, tôi về phòng ở chung với nó, có điều kiện hỏi thêm một số chi tiết viết bài báo.Tôi nhìn nó,nói:

       - Anh chỉ hỏi em mấy câu hỏi, trong bản báo cáo thành tích, anh rất thắc mắc, em căn cứ vào đâu mà  nhìn rõ : “…Trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn…”. Rồi  làm sao để em ước lượng chính xác từ chỗ máy bay đến chỗ em ngắm bắn là “hai trăm mét”…

         Nó có vẻ lúng túng nhưng vẫn gân cổ lên cãi:

          - Em … nhìn thế quen rồi…

         Tôi cười:

          - Cứ cho là thế đi, vậy em cho anh biết, súng trường của em bắn phát một, sao trên cánh máy bay là dính năm phát đạn, tạo thành năm lỗ to liền kề nhau…không lẽ …máy bay Mỹ đứng yên…

         Nó lúng túng không trả lời được. Tôi bồi thêm:

         - Còn một điều nữa, cả năm vết đạn trên cánh máy bay đều có ám khói của đạn bắn cự ly gần…Tại sao thế? Em trả lời đi.

          Nó mếu máo:

         - Thế là anh biết cả rồi! Em có bắn đâu! Lấy thành tích, các anh tỉnh đội dẫn em ra chỗ máy bay Mỹ vừa bị tên lửa bắn rơi, lấy súng bắn vào cánh máy bay… Rồi nói là em bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường… chuyện này không được nói cho ai biết…

         - Tại sao là em mà không phải người khác? – Tôi thắc mắc…

         - Em là đảng viên, con chủ tịch Tỉnh, có tên trong danh sách đi dự đại hội sinh viên quốc tế ủng hộ cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam, thì cũng phải có thành tích chứ!

         Nghe vậy…tôi chịu…

 

 

          

           

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

                                                                                                                                                                                                                                  

 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 43

[Không rõ 24/01/2017 16:11 | by kytrung ]

 

 Chán! Cháu không muốn đọc truyện cực ngắn của chú nữa! ( Ảnh minh họa)

 

SƯỚNG 

 

        

          …Vì nghèo, ông bà tạm xa quê, xa căn nhà nhỏ  lên thành phố cố kiếm việc làm. Hai thân già dựa nhau, sống qua ngày.

        Mấy hôm rày tiết trời gần tết mà  rét căm căm, gió bấc thổi hun hút , mây xám xịt, mưa bay lất phất như rây bột… lạnh tê tái như ngấm vào da thịt…

           Trước một biệt thự  có cái cổng to, mái che lớn như cái nhà … tối khuya hai ông bà về đây trú tạm…

          Ông bà cũng định  ở đây vài đêm thôi, đợi trời hết rét về lại chỗ cũ ở trong chợ…

          Nhưng có một điều lạ, ban đêm căn biệt thự to đùng không thấy đèn bật, trừ mấy ngọn đèn trong sân sáng hiu hắt, tịnh tiếng người, tiếng chó…chỉ rõ nhất là tiếng lá rơi trong đêm…Còn lạ hơn nữa, ông bà ở đây mấy đêm rồi, không thấy ai ra nhắc nhở…Thế là ông bà ở luôn…bao giờ người ta đuổi, thì ông bà đi… Cũng nhờ thế, hai ông bà có chỗ tâm sự mà không sợ làm phiền ai…bao nhiêu chuyện đời ông bà rủ rỉ, kể không hết…

          - Bà nép vào lưng tôi đi! Cho ấm! – Ông nói với bà rồi lấy tay quàng qua vai, kéo bà xích lại.

          Bàn tay bà sờ sẫm tấm lưng của ông, nói thương cảm:

          - Dạo này ông gầy quá đấy, thế mà không chịu ăn, còn mua quà cho tôi!

          Ông cười:

          - Gầy nhưng tôi khỏe hơn bà, còn bốc vác được, sáng nay tôi chuyển được cả chục sọt rau cho họ đấy! Tiền đây này…

          Ông rút trong túi mấy đồng bạc, trong bóng tối nghe tiếng sột soạt của mấy đồng tiền lẻ, ông bà thấy vui vui…

         Có tiếng động đằng sau làm cho ông bà cảnh giác, bà nói thì thào:

          -  Hình như có người rình mình…ông ạ! Mấy tối rồi đấy…

          - Tôi cũng linh cảm như thế…nhưng có rình, có nghe…thì chắc họ bỏ ngoài tai…chuyện vợ chồng mình có gì mà họ phải nghe…

          Đang như vậy thì cảnh cổng biệt thự mở làm cho ông bà giật mình, quay lại nhìn. Trước mặt ông bà là một người thanh niên. Anh nói với ông bà:

         - Mấy tối rồi, cháu đứng sau cánh cổng nghe ông bà nói chuyện…

         - Thật thế sao? Chết! Tôi xin lỗi anh…cũng tại…ở ngoài chợ không có chỗ trú, lại lạnh quá! Anh cho vợ chồng tôi trú tạm…sáng mai chúng tôi đi thôi - Bà nói với anh thanh niên.

         - Không! Cháu ra đây mời ông bà vào trong nhà ở tối nay, chứ ngồi ngoài này lạnh lắm…

        Thấy ông bà có vẻ ái ngại, anh thanh niên giục:

         - Cháu mời thật tình mà, ông bà đừng ngại!

          Cũng qua được một đêm lạnh, hai ông bà theo anh thanh niêu líu ríu đi vào…

          Phòng khách căn biệt thự rộng mênh mông, đồ đạc cực kỳ sang trọng, những bộ bàn ghế ông bà chưa thấy bao giờ…ông nhìn quanh rồi trầm trồ:

        - Chú sướng thật đấy! Nhà đẹp quá…

          Anh thanh niên lắc đầu:

        - Trông như thế nhưng cháu đâu có sướng. Bố mẹ bỏ nhau, em cháu ở nước ngoài chán, không muốn về, căn biệt thự này…mấy tháng nay chỉ có mình cháu ở… Cháu chỉ thích bố mẹ nói chuyện với nhau…như ông bà…tình cảm với nhau như ông bà…mà có đâu! Ông bà mới sướng ! – Anh thanh niên nói trong giọng buồn bã…

 

 

 

 

                                GIỮ UY TÍN DÂN TỘC

 

          Chuyện xảy ra ở miền bắc,  cũng xa lắc, xa lơ…từ hồi nước mình chưa thống nhất, còn tạm chia làm hai miền.

         Nó được gọi lên ,giao nhiệm vụ:

         -  Vừa rồi, đồng chí lãnh đạo nước coi thịt chó là “quốc hồn ,quốc túy” sang thăm, nếm thử món thịt chó do chúng ta chế biến, nhất là món rựa mận  đồng chí khen hết lời, nói rằng, ngon hơn bên đồng chí ấy. Đồng chí muốn mời một đầu bếp giỏi chuyên chế biến các món ăn bằng thịt chó sang hướng dẫn cho các đầu bếp bên ấy, đặc biệt là món rựa mận. Sau khi nghiên cứu lý lịch, tay nghề …thấy anh phù hợp, chúng tôi nhất trí cử anh đi…

       Thời gian hướng dẫn chế biến thịt chó cho học viên là ba tháng, bên người ta nói thế ,làm nó phân vân. Hướng dẫn chế biến thịt chó, chậm là ba ngày, tiếp thu nhanh, nửa buổi, ba tháng thì phải làm thế nào???

           Trằn trọc mất mấy hôm, nó mới nghĩ ra được…

       … Đầu tiên, nó phân loại học viên, vì lớp học có rất nhiều thành phần ưu tú: Nhà văn, công nhân, sỹ quan quân đội…

           Với nhà văn, phải học bài lý luận: Phương pháp sáng tác hiện thực Xã Hội Chủ Nghĩa trong thịt chó, nghĩa là tả thịt chó phải tả thực, tránh bôi đen, nói xấu…Giả như nhìn thịt chó có màu vàng ươm  phải tả như ánh bình minh, đó là tương lai sáng lạng mà đất nước đang vươn tới…Rồi thảo luận, thu hoạch, đánh giá…

            Với sỹ quan quân đội, phải học bài: Phân biệt rõ địch thù, trong thịt chó. Nghĩa là người chế biến thịt chó với đồng đội phải chế biến thật ngon, còn với kẻ thù…không bao giờ có chuyện đó, chỉ có tiêu diệt…Lại thảo luận, thu hoạch, đánh giá…

            Với học viên là công nhân phải học bài: Tính chất liên minh công nông trong thịt chó… Thịt chó muốn chế biến ngon phải hiểu tâm lý người nông dân, người công nhân, họ ăn kiểu gì? Lúc nào? Bày biện ra làm sao? Để thể hiện tinh thần đoàn kết…mất bao nhiêu buổi thảo luận, thu hoạch đánh giá…

….

        Cứ thế, riêng thảo luận, thu hoạch, đánh giá… mất hơn hai tháng, chưa kể những buổi thảo luận, thu hoạch, đánh giá chung… Mỗi buổi nó lên lớp là các học viên chăn chú ghi chép. Nó đi dạo, các học viên bu xung quanh, hễ nó nói câu gì là tất cả học viên vội ghi vào sổ…Thậm chí có lần  vào nhà xí ( nhà cầu) , ăn bổ nhiều, thải ra quá nhanh, nó kêu lên: “ sướng quá!” ,bên ngoài mấy người học viên cũng vội ghi chép!!!

        Xong phần lý luận đến phần thực hành, trực tiếp nó hướng dẫn cách xào lăn, nướng, quay, xáo măng… đặc biệt món rựa mận…Học viên lớp học rất chăn chú xem nó hướng dẫn rồi thực hành…

        Buổi tổng kết, đồng chí lãnh đạo nước đó trực tiếp xuống dự và ăn mấy món thịt chó do học viên nấu,  nhất là món rựa mận, khen rối rít, cảm ơn, ôm hôn thắm thiết nó…Khi nó về nước, đồng chí còn ra tận cầu thang máy bay ,tiễn…

        Nhưng về chưa đầy một tháng, bên đó lại yêu cầu nó sang. Vì món rựa mận mà đồng chí lãnh đạo ưa thích, học viên nấu đúng như nó hướng dẫn, học thuộc lý luận kể cả “phương pháp sáng tác hiện thực Xã hội chủ nghĩa, phân biệt địch thù, liên minh công nông” sao không ngon…ăn không có hương thơm đậm đà như nó nấu!

        Nó lại sang, lại phải mở mấy lớp lý luận, rồi hướng dẫn thực hành…được ăn sang, ở khách sạn đẹp…

         … Khi về lại, người ta hỏi nó:

              - Anh có bí quyết gì mà người ta không thể nấu rựa mận được như anh!

           Nó giải thích:

            - Trong món rựa mận, ngoài gia vị cần thiết phải cho mẻ vào rồi trộn đều, khi nấu thịt mau mềm, ăn sẽ có hương vi riêng…nhưng tôi không cho họ biết điều đó!

         - Mẻ là gì?

        - Là cơm thiu!

       - Hay quá, anh phải giữ bí mật nhá ! Đó là uy tín dân tộc.

 

 

 CHẲNG DẠI !

 

         …Bất ngờ gặp nó trong trại tâm thần, tôi ngạc nhiên không thể tưởng.  Là một kỹ sư tài ba , được đào tạo ở nước ngoài, tham gia nhiều công trình lớn…báo chí đăng một vài lần … mà sao nó lại ra nông nỗi này?

        Ông bác sỹ, trưởng trại tâm thần, nói cho tôi biết:

        - Cũng khổ, có lẽ do làm việc nhiều, thần kinh căng thẳng mà ra, anh ấy lúc tỉnh,  lúc mê…được cái, tỉnh thì không sao, nói chuyện bình thường, lúc lên cơn lại im lặng, ngồi cả ngày một chỗ…

         Tôi  đến gần, nhìn nó qua song cửa sắt. Nó ngồi góc phòng không nói, không chào, mắt nhìn vô hồn. Tôi hỏi nó:

        - Mày có nhận ra tao không?

         Hình như nó không nghe tôi hỏi, vẫn ngồi im lặng, ánh mắt nhìn đâu đâu… đột nhiên nó rời chỗ ngồi ,tiến đến gần chỗ tôi đứng, hỏi rất tỉnh táo, làm cho tôi ngạc nhiên:

        - Mày đến đây bao giờ thế ?

        -Ơ…

        - Tao có bị tâm thần đéo đâu! Vào đây để trốn…

        - Sao phải trốn? – Tôi hỏi.

        - Chuyện dài lắm, tao kể vắn tắt cho mày nghe .Lão Tổng giám đốc Tổng công ty tao tham ô ghê gớm, riêng tiền ống nước đểu, lão ấy đút túi cả mấy chục tỷ. Rồi mấy công trình lớn, toàn nhập thiết bị lạc hậu…làm không có lãi, chỉ lỗ, lão cũng đút túi mấy chục tỷ nữa…Tao chịu không được, thu thập tư liệu tố cáo gã và đồng bọn…

        Tôi nhăn nhó:

      - Mày động vào chúng nó làm gì! Được vạ má đã xưng…

         Nó phản bác:

      - Mày nói thế mà nghe được à! Chúng nó tham ô là lấy tiền trắng trợn của tao, của mày , của người dân …cứ thế này đất nước về đâu…

       - Rồi sau đó thế nào?

       - Bọn chúng nó khốn nạn ,kết bè, kéo cánh, không chừa một chỗ nào. Tao làm đơn tố cáo gửi tiếp dân Quốc Hội, Ban thanh tra…thậm chí gửi trực tiếp cho mấy ông  to…mà cuối cùng…không được gì cả…chỗ chuyển đơn về lại chính chúng nó, chỗ nói chờ… chờ dài cổ…chỗ thì dọa nạt…Kinh hãi nhất, Chúng thuê bọn xã hội đen  hại tao. Một lần tao đang đi trên đường, bị tạt a xít, may không trúng , trúng ông xích lô đi bên cạnh. Ban đêm  chúng đến  đổ đầy phân, mắm tôm…trước cửa,  có lần chúng ném nguyên một con chó bị chặt mất đầu vào nhà…may mà tao chưa có gia đình… chứ không, làm sao vợ con sống được với bọn này…

      - Sao mày không báo công an hoặc dân phòng?

      - Chúng nó mua hết rồi…lên công an báo… họ cười khẩy…anh đã chết đâu mà lo! Chúng nó quyết tâm truy tao đến cùng… thân cô, thế cô…ở ngoài có ngày bị chúng đánh chết mà không biết kêu ai… tao tạm trú vào đây một thời gian…dưới dạng… tâm thần…

        Nó nhìn tôi, ánh mắt lạ lắm, nói có vẻ quyết tâm:

      - Tao vẫn không bỏ vụ này đâu, phải lôi chúng nó ra tòa nhưng… có lẽ lúc này nên lánh một thời gian…Tao nhờ mày…nhà của tao, chỗ…  còn dấu rất nhiều tài liệu gốc tố cáo tay Tổng giám đốc…mày  đến đó lấy,  thay tao, gửi những chỗ mày thấy tin tưởng. Mày là nhà báo, quen biết rộng, có chỗ dựa, làm việc này… chắc hơn…

        …Phóng viên báo như tôi, đấu tranh chống tiêu cực, thời buổi này đâu có dễ. Bao người phải vào tù, có người bị chặt tay, có người bị tạt a xít, thậm chí có khi còn mất mạng…tôi lại còn vợ, còn con…

          Xã hội đến hồi bấn loạn, nhưng không thể xoay  chuyển được, biết thế là hèn, nhưng đành chấp nhận vì mình cũng thân cô, thế cô.

           Còn làm như nó,  có khi…cũng phải vào trại tâm thần!

           Ngậm ngùi mà thốt lên: Chẳng dại!

        

     

      

 

 

 

                                                                                                                                                                                      

       

TRUYỆN CỰC NGẮN - 42

[Không rõ 21/01/2017 20:26 | by kytrung ]

 

Đọc được đấy, chú cố lên! ( Ảnh minh họa)

 

           CẢM ƠN TỔNG THỐNG MỸ!

 

 

  Anh, một Việt kiều về quê ăn tết. Cũng như mấy lần trước, anh tham gia vào đoàn từ thiện giúp đồng bào nghèo. Nơi đoàn từ thiện đến là một ấp nhỏ, nghèo, gần như bà con ỏ đây chưa một lần vào thành phố lớn, quẩn quanh với những ruộng lang, vườn bắp…Đoàn từ thiện giúp cái gì, bà con cũng mừng từ mùng, mền, đến lọ dầu ăn, gói mỳ chính… nhìn thấy thương, có ít tiền Việt, anh rút hết, tặng cho bà con…
Ngôi nhà cuối cùng anh định đến là nhà của một bà mẹ già đơn thân, nghèo, không có con cháu. Ông trưởng ấp giới thiệu với anh:
- Mẹ sống một mình, tội lắm, không muốn làm phiền ai, ai giúp cũng cảm ơn…Cách đây hơn một năm, có đoàn từ thiện người Mỹ đến chỉ khám bệnh cho thuốc, mà mẹ nhắc mãi…Bây giờ mong ước của mẹ - Giọng ông trưởng ấp chùng xuống - Muốn có một cỗ áo quan, gọi là…để sẵn, để khi nằm xuống mẹ không muốn phiền ai… mà bà con trong ấp thì… mẹ còn sống mà kêu gọi mọi người đóng góp cũng thấy …kỳ kỳ…
Nghe ông trưởng ấp nói vậy, anh hỏi:
- Một cỗ quan tài giá bao nhiêu?
- Độ …bốn triệu anh à!
Nhẩm tính trong đầu, anh quyết định:
- Tiền Việt bây giờ tôi không còn, nhưng tôi đưa anh hai trăm đô la, quy đổi ra tiền Việt cũng bằng ngần ấy tiền…anh có thể đưa cho mẹ…để mẹ mãn nguyện…
Ông trưởng ấp nét mặt có vẻ mừng, nói với anh:
- Thôi, tôi không cầm đâu, anh với tôi đến gặp, anh đưa trực tiếp, nói rõ số tiền này là bao nhiêu để mẹ yên lòng. Tôi tin mẹ sẽ vui và biết ơn anh…
…Ngôi nhà của mẹ nằm ở cuối ấp. Anh ngó quanh, ngôi nhà có lẽ xây đã lâu, tường bong từng mảng, tấm lợp nứt, thủng, đồ đạc trong nhà gần như không có gì, tuổi cao, sức khỏe yếu, mẹ chống gậy bước chậm, nhưng trông vẫn còn minh mẫn… 
Chào mẹ, trao quà xong, anh rút trong ví ra hai tờ một trăm đô la, đưa cho mẹ:
- Thưa mẹ, đây là số tiền con tặng để mẹ dưỡng già và…cũng là thực hiện những điều mẹ muốn…
Mẹ cầm hai tờ một trăm đô la, ánh mắt lạ lẫm. Ông trưởng ấp cười nói nhỏ với anh:
- Mẹ chưa nhìn thấy tờ tiền này bao giờ! Để tôi nói cho mẹ biết - Ông quay sang nói với mẹ - Tiền này trông thế chứ to lắm đấy ! 
- Có bằng tờ có hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in không ? - Mẹ hỏi.
Ông trưởng ấp giải thích với anh:
- Mẹ vẫn tin, cụ Hồ cho in tiền nên tiền mới in chân dung cụ Hồ - Rồi ông dặn dò mẹ - Tiền của anh này tặng mẹ to hơn nhiều. Hai tờ này bằng tám tờ in hình cụ Hồ to nhất! Mẹ phải giữ cẩn thận đấy! 
- Thế sao hai tờ này in hình ông gì thế này!- Mẹ thắc mắc.
Anh cười, giải thích theo ý mẹ ,để mẹ hiểu:
- Tờ in hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in chỉ tiêu được ở Việt
Nam thôi. Còn hai tờ này in hình tổng thống Mỹ vì tổng thống Mỹ cho in, tiêu được khắp nơi trên thế giới...có giá trị hơn ,mẹ ạ!
Mẹ gật gật đầu như hiểu ra:
- Mẹ hiểu rồi, cụ Hồ cho in tiền có hình của cụ, có to mấy cũng chỉ ở Việt Nam thôi, còn tổng thống Mỹ in tiền có hình ông ấy là cho cả thế giới…ông ấy tốt thế ! – Mẹ nói với anh - Con cho mẹ cảm ơn tổng thống Mỹ nhé!

 

 

 

                   TỐT LẮM

            “Tốt lắm” là câu cửa miệng của ông. Tay thư ký thân tín có lần góp ý:

                - Em hiểu ý anh nói câu đó, nhưng không cẩn thận , ví như …ví như…anh đến đám tang…mà quen miệng ,lại nói “tốt lắm” thì rất nguy!

          Ông cười lớn, vỗ vai tay thư ký có tính cẩn thận này:

                - Em góp ý cho anh như thế là tốt lắm! Anh cảm ơn, nhưng anh nói “tốt lắm!” là có ý nghĩa động viên tinh thần của đồng bào, động viên thanh niên có ý chí tiến công, động viên tầng lớp trí thức biết đem trí tuệ  phục vụ tổ quốc…Tốt lắm! không đơn thuần chỉ là một lời khen mà là sự một biểu tượng tiến bộ, một định hướng cứ thế mà phấn đấu…tốt lắm em à !

            Tay thư ký nghe vậy, rất vui. Và anh ta thật  mừng, những đám tang lớn, hay những buổi truy điệu anh hùng liệt sỹ, “Sếp” không bao giờ nói “tốt lắm” mà dùng từ “tốt lắm” đúng nơi, đúng chỗ…

            Ví như…

             Khi xuống địa phương, đến một vùng dân còn nghèo khó, ông hỏi dân : “ Bà con ở đây đã có biện pháp gì để thoát nghèo ”. Bà con trả lời: “ Chúng tôi cho các cháu gái lấy chồng Đài Loan hoặc Hàn Quốc rồi gửi tiền về!”. Ồng nói “Tốt lắm!”. Rồi đến một vùng rừng núi, ông cũng hỏi bà con : “ Làm thế nào để có mức sống khá hơn?”. Bà con đồng thanh trả lời: “ Phá rừng trồng cà phê, cao su, hồ tiêu…” Ông hoan hỉ, nói ngay: “ Tốt lắm!”…

           Câu “tốt lắm! “ lâu dần thành câu cửa miệng của nhiều người, đủ mọi lứa tuổi…

            Rõ nhất, là ngôi trường mà ông học từ nhỏ, hay về thăm, nếu có dịp…

            …Mỗi lần ông về thăm lại ngôi trường xưa là từ ban giám hiệu đến tất cả giáo viên, học sinh háo hức ra đón…

          … Học sinh ngồi đông đủ ở sân trường,  chăm chú nghe ông nói chuyện. Ông nói rất hay:

          - Đất nước của chúng ta đang dần dần trở thành một đất nước văn minh, xã hội ngày càng đẹp lên, đi ra đường mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt thân thương, nụ cười triù mến… Đặc biệt xe chạy ngay hàng ,thẳng lối không chen nhau…Đất nước của chúng ta như vậy, các em thấy thế nào?

          Tất cả lại đồng thanh:

           - Tốt lắm!

           Rồi một lần khác cũng về thăm trường, gặp riêng giáo viên, ông nói:

           - Tôi vốn là học sinh trường này, yêu và thương tha thiết các thầy cô, Mong các thầy cô yêu thương các em học sinh cũng như vậy. Dạy học thật tốt, nâng cao trí tuệ cho các em, giúp các em ra trường là có việc làm, vào được đại học, không em nào thất nghiệp, sống cù bơ, cù bất…cho dù hiện tại các thầy cô nhận lương thấp, thậm chí có tháng còn không có,  có người không có chỗ ở, không có phương tiện đi lại… nhưng chúng ta cố gắng khắc phục , khắc phục để hoàn thành nhiệm vụ . Các thầy, cô thấy tôi nói thế nào?

          Mấy thầy cô nhìn nhau rồi đồng thanh:

         - Tốt lắm!

          Tiếng “ Tốt lắm!”ở trường này , quen miệng ở chỗ nào người ta cũng nghe… Học sinh trốn  học, ra quán chơi trò chơi điện tử, gặp nhau cũng nói: “ Tốt lắm!”, giáo viên mượn giáo án của nhau, qua mặt hiệu trưởng, tự khen với nhau: “ Tốt lắm!”…

          …Hôm ấy!

           Thầy hiệu trưởng bất ngờ triệu tập hết tất cả giáo viên học sinh lại thông báo một tin khẩn:

            - Thầy thông báo cho các thầy cô và các em trong trường được biết, thầy vừa nhận được điện, cách đây một tiếng đồng hồ, đồng chí T…một nhà lãnh đạo lớn, một cựu học sinh cũ của trường, thường hay về thăm trường chúng ta ,cho những lời chỉ bảo quý báu,  mất đột ngột. Đây là tổn thất lớn không riêng cho tỉnh nhà mà cho cả nhà trường chúng ta - Ông hiệu trưởng quen miệng nói y như ông ấy về trường nói dạo nào - Các thầy cô và các em thấy thế nào ?

           Cả trường lại đồng thanh:

          - Tốt lắm!

 

 

                        CHẲNG BIẾT ĐÂU MÀ LẦN!

 

               Chuyện này xảy ra ở miền bắc từ hồi xa lắc, xa lơ, thời bao cấp nặng trước năm 1975.

           Hắn học ở Liên Xô (cũ) về, nên biết tiếng Nga,  được tổ chức phân công về một nông trường vùng trung du làm phiên dịch cho một nữ chuyên gia. Bà này không phải người Nga, nhưng biết tiếng Nga. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, bà chuyên gia có chửa, mà tác giả cái thai, không ai khác, chính hắn. Ông giám đốc gọi hắn vào phòng riêng, đập bàn:

        - Anh có biết làm như vậy là làm mất danh dự của tổ quốc không? Mất danh dự một người đảng viên không?

          Hắn mếu máo:

        - Thưa đồng chí…tôi biết chứ… nhưng đồng chí chuyên gia đó cứ yêu cầu…

        - Họ là người nước ngoài …mà yêu cầu à ! Anh nói vô lý lắm! – Ông giám đốc nhìn hắn căm giận.

          Hắn tránh ánh mắt đó, thẽ thọt giãi bày:

       - Buổi tối, không có đèn mà đồng chí chuyên gia…nói nhờ … gãi lưng…có mùi nước hoa…rồi…

        Ông giám đốc vội lấy tay bịt mồm hắn:

       - Không nói nữa…tôi cấm anh nói những điều này với ai …tuyệt đối bí mật… hiểu chưa…còn kỷ luật sắp tới đảng ủy nông trường đưa ra, anh nghe đây…

         Hắn bị khai trừ ra khỏi đảng, xuống đội sản xuất, làm nông trường viên, mọi tiêu chuẩn cán bộ bị cắt hết. Nghe vậy hắn cố đề đạt:

       - Tôi thấy xứng đáng nhận kỷ luật đó. Nhưng thưa đồng chí giám đốc… hay là…sắp tới nông trường có đợt tuyển quân vào nam chiến đấu, tôi sẽ xung phong …lập công chuộc tội.

         Ông giám đốc cười khẩy:

      - Anh đừng hy vọng chuyện đó! Quân đội nào chứa chấp những người như anh, một thanh niên hư hỏng. trụy lạc…

       Hắn đành phải nhận án kỷ luật. Quá đau đớn nhưng biết làm sao!

        Ở đội sản xuất, hắn xấu hổ, thui thủi làm một mình, không dám tâm sự cùng ai…

         Đột nhiên…Hắn được gọi về Hà Nội,  gặp Đại sứ quán nước nọ, rồi đi nước ngoài một cách rất vinh dự…

         Vì sao có chuyện lạ đó?

       … Nước của bà chuyên gia, không hiểu sao đàn bà rất khó chửa. Người đàn ông nước này chỉ lấy vợ khi biết chắc người mình lấy sẽ có con. Bà chuyên gia vác bụng chửa về với niềm hân hoan, hân hoan hơn là ông thủ tướng, bố của bà ta. Tỏ tấm lòng thịnh tình, ông thủ tướng nước đó muốn gặp và tận tay trao cho hắn một số món quà.

           Nhà nước mình lúc ấy đang cần viện trợ, nhất là lương thực, thực phẩm, nhân cơ hội này giao nhiệm vụ cho hắn sang bên ấy yêu cầu thủ tướng giúp Việt Nam nhiều hơn nữa, trên tinh thần “Quốc tê vô sản” thắm thiết y như hắn với bà chuyên gia kia…Ông thủ tướng nước ấy đáp ứng nhiệt tình…

           Về nước, hắn được khen thưởng, phục hồi đảng viên, lại lên chức vù vù…chức to hơn cả ông giám đốc nông trường.

           Sợ hãi lúc ấy là ông giám đốc nông trường. Nghe chuyện của hắn, da mặt tái dại, sợ vãi “mật xanh, mật vàng”, cứ nghĩ lần mắng hắn, mồ hôi trên mặt ông đổ giọt, người run lẩy bẩy…

          Chết ông giám đốc thật rồi! Hắn đi xe com măng ca (1) lên tìm gặp, lại gọi vào phòng riêng. Thôi! Đời ông “toi”, thế nào cũng nhận sự trả thù y như ngày trước ông gọi hắn vào phòng riêng để xỉa mắng. Thấy ông giám đốc đứng dáng không bình tĩnh, hắn thấy lạ:

         - Anh làm sao thế?

           Ông giám đốc hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh rồi nói:

         - Mong đồng chí bỏ qua chuyện hồi ấy…hồi ấy…tôi có chút bực… cũng vì nhiệm vụ …nhiệm vụ… chung…

          Hắn hiểu chuyện ,cười vỗ vai ông thân mật:

          - Anh hiểu nhầm rồi, em lên đây gặp anh… là để có lời cảm ơn…hồi ấy mà anh nghe em , cho em đi bộ đội rồi vào nam…thì coi như xong…làm sao em được như ngày nay…Em tặng anh gói quà…

         Ông giám đốc nhận gói quà mà ngỡ ngàng.

        Chẳng biết đâu mà lần!

      

        

  

      

    

              

    

          

          

      

        

 

Phân trang 12/173 Trang đầu Trang trước 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]