TRUYỆN NGẮN - 74

[Không rõ 09/09/2017 16:04 | by kytrung ]

 

      Chị có truyện ngắn đọc à ! Cho bọn em xem với ( Ảnh minh họa)

KHÔNG PHẢI TAO

 

        Hắn đọc phóng sự ấy mà giật mình, tại sao thằng nhà báo lại biết tường tận đến như vậy. Đọc đến đâu toát mồ hôi đến đấy!
Ngay dòng đầu của bài phóng sự, thằng nhà báo chỉ thẳng : 
“ … Hắn có tên, tôi tạm thời đặt là K…Sau khi dùng tiền và nhiều mánh lới bẩn thỉu K…được điều về làm Vụ trưởng, Vụ quản lý và xuất, nhập thuốc. Với chức vụ béo bở đó, ngay khi mới nhận chức K…đã nghĩ cách làm thế nào ôm trọn Vụ này để khống chế giá thuốc…Nếu được như vậy, chẳng mấy chốc giầu to…”
K …dù có viết tắt thì ở Bộ này đều biết đó là tên của hắn. Không biết lấy tư liệu ở đâu mà viết được những dòng chữ, cứ y như không phải thằng nhà báo viết mà là hắn nghĩ. Kinh quá! 
“…K…gặp em chồng của “sếp” lớn nhất Bộ đề nghị cùng hợp tác, với dụng ý, qua em chồng của “sếp”, dễ dàng được duyệt và cho qua những lô thuốc giả, nước ngoài bán giá rất rẻ, vào trong nước thành thuốc “thật” bán giá vô tội vạ…K…khôn khéo, để em chồng của “sếp” một chức vụ “hữu danh vô thực” trong Vụ, nhưng “quyền” và “lợi” thì nhiều vô cùng. Đặc biệt sau khi K… chi mấy chục tỷ làm nhà cho con trai “sếp” lớn thì gần như “sếp” lớn làm ngơ những chuyện K…bị tố cáo tham nhũng còn ban thanh tra của Bộ bị vô hiệu hóa hoàn toàn…”
Thằng nhà báo không bịa một chút nào, viết đúng mới chết chứ! Hắn hình dung ra trước mặt là đọc lệnh khởi tố, còng số tám, vành móng ngựa, mặc áo tù… Hình ảnh ấy bây giờ là tưởng tượng, nhưng chỉ ngày mai, khi cả nước đọc bài phóng sự, người ta căm thù, nguyền rủa hắn thì hình ảnh tưởng tượng kia sẽ thành ngay hiện thực.
Đời thế là xong! Không lẽ bao nhiêu sức lực, của cải, thậm chí có những lúc ôm tiền “ tấn” đi cung phụng bây giờ “tan gia, bại sản”!
Mà chắc thế nếu như đọc tiếp: 
“…Với việc mua thuốc giả, bán như thuốc thật với giá trên trời, K…đang làm cho những người nghèo, người lao động tận cùng khốn khổ, đời sống của họ càng trì trệ, xã hội sẽ bất an. Tội ác này không thể dung thứ …”
Bài phóng sự còn vạch trán, chỉ mặt những trò khốn nạn hắn đã từng:
“… K…tuổi trung niên nhưng chuyện “chơi”, “phò” gái có hạng. Dưới danh nghĩa tìm kiếm thị trường, tìm nguồn thuốc rẻ…ra nước ngoài, trên thực tế đó là những chuyến “ăn chơi” cùng đám chân dài trong nước, K…kéo theo. Những cuộc truy hoan, trác táng mà K …đầu trò làm tốn tiền của nhà nước không biết bao nhiêu mà kể…”.
Những cuộc ăn chơi ấy hắn làm rất kín đáo, thậm chí, không bao giờ hắn để lộ tung tích. Một mình, hắn đi trước ba, bốn ngày, sau đó đám chân dài mới đi sau. Địa điểm tụ tập, cũng là một khách sạn tọa lạc hẻo lánh, rất ít người biết mà sao thằng nhà báo này cũng biết!!! Hắn ngạc nhiên…
Hắn đọc tiếp:
“…Những cuộc ăn chơi tận cùng của sự khả ố, truy lạc. Bắt chước kiểu ăn chơi của thanh niên phương tây, K…yêu cầu cả nhóm chân dài phải cởi quần áo, K…cũng vậy, nhảy nhót trên bàn, đổ rượu vào người, rồi phủ phục la liếm. Có lúc động cỡm K…nhảy dựng lên, nốt ruồi to dưới rốn năm phân cũng nhảy lên, nhảy xuống. K…nói, đó là “hạt ngọc đen” chúa tặng! Chúng tôi có băng video ghi lại cảnh này…”.
Hắn quá hoảng, vội tụi quần, nhìn xuống. 
Dưới rốn năm phân không có “hạt ngọc đen” đó!
Vậy…hóa ra, bài báo này không viết về hắn mà viết về thằng bỏ mẹ nào đấy có tên cũng là K…!
Sướng quá, nhảy dựng lên, hắn hét to: “ Không phải tao!”

 

 

 

 

              ÔNG ĐỐT LÒ GẠCH

 

 

Cái lò gạch do ông xây cũng được mấy chục năm.
Hồi ấy, vùng này toàn nhà tranh, vách đất, dân ở thậm khổ, ai cũng mơ ước có cái nhà tử tế thế là sinh ra cái lò gạch, mà ông cố nội vác ở đâu về!!! không ai biết.
Ban đầu nhờ lò gạch này mà nhiều dân nghèo xây được nhà, tuy không to, nhưng nó tốt hơn nhà tranh vách đất. Họ tung hô ông cố nội lên tận mây xanh. 
Ông là cháu đích tôn, ông nội trước lúc mất để lại di chúc, phải phát huy “truyền thống đốt lò gạch”. 
Của phải tội, giờ thì…lò gạch đến hồi rệu rã, tiêu điều vì mấy nhẽ:
Xung quanh toàn xây nhà cao tầng, nguyên liệu để xây toàn nguyên liệu đặc biệt, chắc, bền hơn gạch rất nhiều. 
Rừng phá gần hết, không còn củi đốt nung gạch.
Mấy đứa con ông chơi bời lêu lổng, dốt nát, ăn tàn, phá hại, mà chỉ chăm chăm nhìn vào túi vàng ông tích trữ phòng cơ suốt mấy chục năm làm gạch… 
Trên tất cả, điều này mới nguy hiểm. dân làng bỏ đi gần hết, phần chịu không được khói ô nhiễm của lò gạch, phần nữa, họ cũng kinh sợ đám con cháu nhà ông, toàn bọn tiểu yêu. Động đến lò gạch chúng giở ngay thói côn đồ, bất chấp luật pháp, bất chấp tình người, chém giết…không sợ ai!
Nên thế, giờ chỉ còn một mình ông với cái lò gạch.
Ông nhìn lò gạch trong buổi chiều hoàng hôn, nó chơ vơ, lạc lõng sẫm một màu đen như nấm mồ lớn, không khói nhang.
Không lẽ ông để nó chết!!! 
Thế thì còn gì là oai phong của cả dòng họ, oai phong của ông? 
Ông hãi nhất, khi ông không còn trên dương thế, ngừời ta sẽ phá tan cái lò gạch, dọn sạch, vì không muốn để lại một vật “ gây ô nhiễm môi trường”.
Nhưng ông giữ lò gạch bằng cách nào?
Nghĩ ra trăm cách, cách nào cũng khó thực hiện. 
Nghĩ quá mà ông bạc cả đầu, mắt lờ đờ, giọng không còn khỏe nữa, đi đứng khó khăn, có lúc nhờ người dìu, thậm chí đến cái ô che nắng, ông cũng không cầm được, phải có người cầm hộ…
Đang như vậy, ông có quý nhân phò trợ.
Người này đến gặp ông vỗ vai thân mật, nói giọng lơ lớ:
- Ngộ biết nị đang cần củi đốt lò để nung gạch. Ngộ chuyển cho nị một xe củi, tặng không đấy.
- Nhưng sao lại toàn củi tươi thế này? –Ông đốt lò gạch nhìn xe củi, ngạc nhiên.
- Người ta thường đốt lò bằng củi khô, còn đây là củi tươi, thế mới đặc biệt. Khi đốt, cây này gặp lửa, sẽ tiết ra rất nhiều nhựa, lửa cháy rất đượm, tăng nhiệt độ rất nhanh, giúp thành vách lò càng kết dính, càng cô đặc, càng vững chãi…không ai phá được, thành phẩm ra lò là những viên gạch hồng, tốt vô cùng.
Nghe nói vậy, ông hy vọng.
Ông cho củi ấy vào lò đốt, nghĩ rằng sẽ giữ được lò gạch.

Cũng độ gần chục năm sau…
Người bán củi tươi cho ông đốt lò gạch, giờ thành một người dị tật, đi đứng xiêu vẹo, mặt mày biến dạng gần như quỷ, chống gậy lò dò đến hỏi một ông già đang ngồi trước một đóng gạch đổ tan hoang, mặc áo quần rách nát, cáu bẩn, ghẻ lở đầy mình, râu, tóc rụng gần hết, trơ cái trán bóng và cái miệng sứt môi, hở ra hàm răng cái còn, cái mất:
- Nị cho ngộ hỏi, ông đốt lò gạch hiện còn sống không? Ngộ muốn hỏi thăm! Trước đây ngộ có bán củi tươi cho ông ấy đốt lò.
Ông già ấy ngẩn lên, trả lời:
- Tôi đây, ông không nhận ra sao?
- Trời ơi! Tại sao nị lại ra nông nỗi này?
- Tại ông, tại tôi nữa, nghe lời ông, cho củi tươi của ông vào lò. Có ai ngờ củi cháy, khói độc bốc lên, tôi đứng gần lò nhất, trúng độc. Còn dân tình họ quá căm thù vì lò gây ngộ độc, không sợ nữa, ùa vào phá tan tành. Mấy đứa con tôi, chúng ôm được vàng, bỏ chạy hết, không đứa nào đứng lại bảo vệ bố…Khốn nạn…!
- Sao nị giống ngộ thế! Cũng …khốn nạn…! – Người này than.

 

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 




 
 

 

     

    
    
    
    
    
    
    
    
 
    
    
    
    
    
    
    

TRUYỆN NGẮN - 73

[Không rõ 04/09/2017 17:31 | by kytrung ]

 

- Các con thích gì?

- Thích cô đọc truyện ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                                            

 

                      MUỘN RỒI

 

 

Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.
Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.
Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.
… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua.
Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…
Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:
- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?
Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…
- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.
- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.
Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:
- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…
Anh quát chị:
- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!
Anh tát chị, chị đau đớn.
Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.
Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:
- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh.
Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:
- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!
Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.
Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.
Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.
Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…
Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:
- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…
Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…
Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy.

 

 

                         NGƯỜI SĂN CHUỘT

 

 

Nó bị bệnh tâm thần.
Mà bệnh tâm thần nó thật kỳ lạ! Thích săn chuột.
Nó là kỹ sư giỏi, có tâm, nhưng lại thích nghiên cứu tâm linh, luân hồi, đầu thai.
Cơ quan nó, một tổng công ty lớn, tay Tổng giám đốc tham nhũng cực lớn, đối phó với thanh tra, đơn tố cáo… thành tinh, kết bè, kéo cánh từ trên xuống dưới, vững như bức tường thành, không ai có thể phá nổi thế mà nó lại lấy đầu “húc” vào.
… Nó ghi âm được những cuộc “ngả giá” về vật tư để ăn chênh lệch tiền rất lớn, rồi cả ảnh rất chân thực những cuộc truy hoan của Tổng giám đốc và bộ hạ cùng với mấy chủ doanh nghiệp tư nhân…bàn chuyện ăn chia, đục khoét...Nó mang toàn bộ tang chứng đó gửi thanh tra Bộ. Thanh tra Bộ lại gửi về Ban giám đốc của Tổng công ty “ Nghiên cứu trả lời công khai trước công luận”.
Tổng giám đốc gọi nó lên, bắt tay rất nhiệt tình, rồi mời ngồi:
- Tôi rất cảm ơn anh chỉ ra những việc chưa được của Tổng công ty cũng như của tôi. Thanh niên phải như thế, năng động, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám góp ý với ban lãnh đạo chứ không thờ ơ, phó mặc hoặc trùm chăn, ăn tiền. Tôi hoan nghênh…
Nghe Tổng giám đốc nói như vậy, nó ngạc nhiên vì không đúng suy nghĩ ban đầu, khi được mời lên. Thấy sự ngạc nhiên của nó, Tổng giám đốc cười, nói tiếp:
- Những tài liệu anh thu thập được gửi thanh tra Bộ, chúng tôi biết, có nhiệm vụ trả lời thật rõ ràng. Còn bây giờ, để ghi nhận những công việc anh đã làm cho Tổng công ty, chúng tôi quyết định cho anh đi nghỉ mát tại… mười lăm ngày…Anh chuẩn bị nhé…
… Đi nghỉ mát về, không hiểu sao tâm tính nó thay đổi, chuyên môn không làm nữa, mà suốt ngày chỉ nghĩ ra cách diệt chuột!!!
Lúc nào mồm nó cũng lẩm bẩm: “ Tao phải giết mày…chuột …chuột…”. Đã vậy, nó nhìn toàn bộ Ban lãnh đạo Tổng công ty, nhất là Tổng giám đốc, gào lên: “…Chuột…chuột to quá…phải giết…”.
Nó bị tâm thần nặng, phải đưa đi chữa trị.
Nó vào trại, mọi người ngạc nhiên là rất tỉnh táo, nhưng khi có đoàn cán bộ “lớn” vào thăm trại, không may nó nhìn thấy, mắt nó trợn lên, mồm gào to:
- …Chuột…chuột …chuột rất to… phải giết…
Ngày hôm sau, nó nghĩ ra đủ loại bẫy để giết chuột. Nhờ thế, trại điều trị bệnh nhân tâm thần vãn hẳn loại gặm nhấm ăn hại này…
Bệnh tâm thần của nó thật lạ!!! Không ai hiểu chỉ có ông giám đốc của trại hiểu.
Nó nói với ông giám đốc trại:
- Em nói với bác, em nghiên cứu về kiếp luân hồi, đầu thai kỹ lắm. Người tử tế, nhân hậu, kiếp sau sẽ được đầu thai làm người. Còn những kẻ trí trá, sống bất nhân, đểu giả với bạn bè, trong đầu đầy những mưu mô hại người…kiếp sau, đầu thai nhất định thành chuột. Nên từ bây giờ phải diệt chuột, để kiếp sau, những kẻ đó không có chỗ đầu thai, về hại người…
- Nhưng làm sao cậu biết những kẻ đó ? – Ông giám đốc cười vì biết có khả năng nó đang phát bệnh, nói lảm nhảm.
- Em biết chứ! Những kẻ đó không qua được mắt em đâu – Nó khẳng định, nhìn quanh quất.
Vừa lúc đó trên ti vi phát chương trình thời sự, có cảnh mấy ông “to” đang tiếp khách. Nó nhìn thấy, lại gào to:
- …Chuột…chuột… tao phải giết mày…

                                                                                  

                                  

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 72

[Không rõ 02/09/2017 23:12 | by kytrung ]

 

Thưa cô! Em xin kể " truyện ngắn" ( Ảnh minh họa)

 

                    THẰNG CHỌI GÀ

 

 

Trong thành phố này, nó nổi tiếng. Nổi tiếng về nuôi gà chọi. Gà chọi mà nó nuôi, đá đâu thắng đấy, cựa gà cứ như được tôi bằng thép, gà nào đá với gà của nó, chỉ chịu được vài phút …
Nó còn nổi tiếng nữa là quen toàn sếp lớn. 
Cứ đang ngồi, chuông điện thoai của nó réo lên, y như rằng có một sếp lớn gọi. Nó cầm máy trả lời trước mắt chúng tôi:
- Anh B…đấy ạ! Gớm, lâu chẳng thấy anh điện thoại, biết anh bận nên tôi cũng không điện thoại cho anh…
Ông B…đang là Bộ trưởng một bộ lớn. Kinh chưa!
Lại có lần nó điện thoại cho ông T…Trưởng ban tổ chức..:
- Anh nên xem lại cách quản lý của tay N…ở thành phố này. Nó trẻ lại hay bốc đồng, không có kinh nghiệm, tính cách không hay lắm. Anh nên họp thường vụ…bàn cách giải quyết đi…không nên để N…ở chức vụ đó nữa!
Bọn tôi nghe nó nói qua điện thoại, đêù vãi, đưa mắt nhìn nhau. N… đang giữ một chức rất “to” ở thành phố này. 
Cũng phải nhắc qua N… N…là em ruột thằng bạn thân của tôi. Hồi N…còn đi học, hơi dốt toán, tôi đến nhà chơi, hay hướng dẫn thêm. N… vẫn thường điện thoại hỏi thăm tôi, khiêm tốn, chân thành…Không hiểu nó lấy nguồi tư liệu ở đâu mà nói về N…như thế. Tôi góp ý:
- Ông quen biết nhiều ông lớn, tôi là bạn của ông, cũng mừng. Tôi có ý kiến nhỏ với ông. Ông cũng chỉ nên hỏi thăm sức khỏe, công việc… chứ không nên bàn chuyện của người khác. Những người đó nghe được, họ sẽ nghĩ khác về ông…
Nó cười lớn:
- Ông không phải dạy khôn tôi. Mấy thằng “lớn” rất cần ý kiến tư vấn của tôi. Không có ý kiến tôi tư vấn, thành phố không phát triển được một cách rực rỡ như thế này đâu. Tôi phải dạy chúng nó chứ! – Giọng nó có vẻ coi thường tất cả.
Lại có tiếng điện thoại reo, nó cầm máy…
Nhưng lần này nó đến gặp tôi, nét mặt không phải hân hoan như gà của nó đá thắng, hay vênh váo khi nó thể hiện nói chuyện với một ông “lớn” mà rúm ró, lo sợ, giọng không còn mạnh mẽ:
- Tôi có chuyện muốn nhờ ông?
- Chuyện gì thế ? - Tôi hỏi.
Nó nói nhỏ, giọng run run:
- Tôi biết, N…rất quý ông!
- Ờ thì tôi chơi thân với anh ruột của N…vì thế N…biết tôi…
- Thế này ông ạ! – Nó thẽ thọt, cốt chỉ một mình tôi nghe - N…gọi điện cho tôi, yêu cầu đến nhà riêng, phải đến ngay chiều nay có chuyện muốn nói với tôi…
- Thế thì…ông cứ đến đi!
- Không đơn giản như thế đâu! Tôi đang sợ có ai đó cho N…biết những lời nhận xét của tôi về N…N…căm, gọi đến để dằn mặt…
- Khổ quá! Tôi cảnh báo ông rồi, nhận xét về ai phải khách quan, trung thực và nhất là minh bạch. Có nói về người đó, nên nói trước mặt, đừng nói sau lưng. Nói xấu sau lưng là một điều tệ hại, N… chắc biết, nên gọi ông đến để cảnh cáo - Tôi cũng đồng tình về suy nghĩ của nó.
Nghe tôi nói thế, nó càng rúm ró, mất hẳn vẻ đường bệ, oai phong thường ngày khi nói điện thoại. Giọng nó khẩn khoản:
- Chắc chắn là thế! Nên tôi muốn ông đi cùng tôi đến gặp N… nếu N… nói gì về tôi nhờ ông đỡ hộ, rằng đó cũng chỉ là ý kiến nhất thời…chứ tôi không có ý gì cả, vẫn thấy N…xứng đáng ở chức vụ đó…
Tôi lắc đầu ngay:
- Chuyện của ông, tôi dính vào làm gì!
Nó chắp hai tay cúi đầu trước mặt tôi:
- Tôi lạy ông đấy! Tôi thề từ nay không có chuyện gọi điện thoại đến mấy ông lớn nữa - Rồi tự nhiên giọng nó trơn tuột - Cũng nói thật với ông, có lúc tôi lòe mọi người, là có điện thoại ông lớn gọi, chứ có ai gọi đâu! Chết vì “nổ”!
Thấy nó thành thật nhận lỗi, nhất là nét mặt khổ sở không thể khổ sở hơn, tôi đồng ý đi với nó đến gặp N…Nếu N…mắng nó, mình cũng tìm cách dàn hòa. Thôi thì…cũng một lần nó lầm lỡ…
Tôi với nó đến nhà N…trong trạng thái căng thằng, bàn đủ phương án để đối phó…
Trái với sự suy đoán của tôi và nó, N…tiếp đón rất chân tình, vồn vã mời ngồi rồi nói ngay:
- Em mong các anh lắm! Em có con gà chọi rất quý, không hiểu sao mấy ngày nay không ăn uống gì cả, các anh đến xem hộ em. Nó chết em rất tiếc…
Nghe N…nói vậy, nó đưa mắt nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, nét mặt giãn ra, sung sướng!

 

                                         

 

 

 

                                 MUỘN RỒI

 

 

Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.
Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.
Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.
… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua. 
Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…
Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:
- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?
Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…
- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.
- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.
Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:
- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…
Anh quát chị:
- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!
Anh tát chị, chị đau đớn. 
Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.
Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:
- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh. 
Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:
- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!
Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.
Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.
Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.
Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…
Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:
- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…
Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…
Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy.

 

 

 

 

 

                                                                                 

 

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 71

[Không rõ 26/08/2017 21:48 | by kytrung ]

 

Đọc nữa đi, các cháu! ( Ảnh minh họa)

 

KỶ VẬT TÌNH YÊU

Nó nhìn lại căn phòng trọ lần cuối cùng.
Đồ đạc cũng gói ghém xong, tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc va ly và trong một chiếc ba lô.
Nó nằm vật ra giường, cố chợp mắt một lúc, sáng mai rời khỏi nơi đây.
Nhưng…nó không thể nào ngủ được.
Nghĩ về chiếc xe hon đa, hình ảnh chiếc xe ấy cứ chập chờn trước mặt nó.
Nó và em có tình yêu rất đẹp thời sinh viên. Lúc mới yêu nhau, cả hai đều đi xe đạp, em ước ao:
- Anh với em làm thế nào có một chiếc xe máy để đi?
Nó nói:
- Em biết rồi, gia đình anh nghèo, không có tiền. Còn gia đình em…
Em nghiêm nét mặt, ánh mắt tự tin:
- Em không muốn xin gia đình. Cả anh và em sẽ làm ra tiền để mua chiếc xe đó! .
Em nói câu đó, nó rất thương.
Bắt đầu từ hôm ấy, hai người không từ nan bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Ngoài giờ học, nó xin làm bảo vệ một công trình đang xây dựng gần trường, vừa thức ,vừa học qua đêm. Rồi có lúc lại làm thuê cho một cửa hàng ăn, chạy bàn, hai bàn chân nó có lúc phồng rộp…Nhưng nó nghĩ, vẫn không vất vả bằng em. Có lúc làm nhân viên tiếp thị giới thiệu sản phẩm nước hoa, giang nắng hết phố này đến phố khác trong suốt cả tháng hè, nước da trắng em cũng phải chuyển màu. Rồi tranh thủ những ngày nghỉ, em làm nhân viên giới thiệu sản phẩm rượu, gần như hết các quán ăn lớn trong thành phố em và các bạn cùng làm đều đến, mặc những lời cợt nhã của khách hàng, mặc cho chân tay mỏi nhừ, em vẫn cố níu kéo cho khách hàng mua rượu để có hoa hồng cao…
Đồng tiền của em và nó kiếm được đẫm mồ hôi, thậm chí cả nước mắt nữa.
Chỉ hơn năm, nó và em đủ tiền mua được chiếc xe hon đa. Khỏi phải nói, nó và em mừng đến cỡ nào!
Mua được chiếc xe mới, nhân ngày nghỉ lễ dài ngày, em đề nghị: “ Em với anh dùng chiếc xe này “phượt” đến mấy tỉnh miền trung đi!”. Một ý kiến hay, em và nó lên đường.
Chiếc xe chở hai người đi đến được hết các cảnh đẹp của miền trung, nhưng điều đó chưa quan trọng, chiếc xe chứng kiến tình yêu tuyệt vời của nó và em.
Dừng giữa đèo, em và nó chụp ảnh, tiếng cười trộn vào ánh nắng, vào gió, rực rỡ, trong trẻo.
Những tối trú tạm vào nhà dân, bên ánh lửa bập bùng em ngả vào vai nó, nói chuyện tương lai. Không gian bên ngoài tối sẫm, nghe rõ tiếng nước chảy phía xa, trên cao là những ánh sao mờ ảo, nhấp nháy, khung cảnh ấy không làm cho nó và em cô đơn mà thấy thật ấm lòng, cứ muốn đã gần, phải thật gần thêm nữa…
Tình yêu tưởng thăng hoa, có ai ngờ…
Tốt nghiệp, nó chưa thể kiếm được việc làm, vẫn ở thành phố làm thêm. Em về quê, giúp ba, mẹ…
Tin sét đánh đến với nó. Em chuẩn bị lấy chồng.
Em và nó bí mật hẹn gặp nhau. Em khóc trong tiếng nấc: “ Anh quên em đi! Ba mẹ em quyết định dứt khoát, mà bên đằng trai họ vừa có thế, lại vừa giàu. Họ hứa với ba mẹ em, nếu em về làm dâu, em sẽ có việc làm ngay, khỏi thi công chức…” Em vùi đầu vào ngực nó: “ Quên em đi! Anh giữ chiếc xe hon đa, coi như đó là kỷ vật cuối cùng em tặng anh!”.
Nó buồn, trở lại phòng trọ, nhìn chiếc xe hon đa. Chiếc xe này không phải chỉ có nó làm ra, công sức của em bỏ vào nhiều lắm. Điều nữa, nhìn chiếc xe, nó nhớ em, nỗi nhớ, gắn vào máu thì làm sao quên được.
Nó hỳ hục sơn tút lại chiếc xe, thay nhớt, sửa lại đèn, xem lại lốp, phanh…
Chiếc xe hoàn hảo, nó mang chiếc xe đến nhà em. Em không có nhà, nó nhờ người nhà chuyển với lời ghi trên mảnh giấy: “ Anh gửi lại em chiếc xe, một kỷ vật tình yêu thiêng liêng. Em hãy sử dụng nó, coi như vẫn có anh bên cạnh. Ngày mai anh sẽ đi rất xa và lúc nào cũng nhớ em!”
Trước khi về, nó còn cố nhìn chiếc xe lần cuối, buồn vô hạn, nước mắt rơi.
…Nghe thấy tiếng xe hon đa quen thuộc nổ bên ngoài, nó vội ngồi bật dậy, mở cửa.
Em với chiếc xe hon đa đứng trước mặt nó. Em nói vội vàng:
- Không! Em không thể bỏ anh được. Em sẽ đi với anh cùng trời cuối đất bằng chiếc xe hon đa này. Đi đi anh, em cũng chuẩn bị đồ đạc rồi. Mình sẽ đến vùng đất mới kiếm việc làm nuôi nhau. Em và anh làm được mà…
Nó sững sờ.
- Đi đi anh! Nếu ở đây bố mẹ em biết. Đi đi anh…

                              

                                       CHIẾC ÁO DÀI MÀU MỠ GÀ

…Hình hài ông bán vé số ngày hôm nay thay đổi.
Ông không mặc bộ quần áo lam lũ hàng ngày, tóc chải gọn gàng, cằm được cạo nhẵn nhụi không còn đám râu mọc lún phún , lưa thưa, xơ xác. Ghê hơn, bên ngoài ông khoác một bộ comle lịch sự, chân đi giày đen. Ông đến gần tôi, nói tự tin:
- Anh cho tôi mua chiếc áo dài màu mỡ gà kia! –
Tay ông chỉ chiếc áo dài màu mỡ gà treo trong tủ kính, ngoài đường nhìn vào rất rõ.
Tôi nói với ông, ngạc nhiên:
- Chiếc áo dài đó đắt lắm đấy! Ông nhìn bảng giá chưa?
Ông gật đầu:
- Tôi biết. Tôi đủ tiền!
Ông rút trong ví một tập tiền đặt ngay ngắn trước mặt tôi:
-Anh đếm đi!
Tôi vừa đếm tiền,vừa suy nghĩ. Ông già này thật kỳ lạ. Vợ ông trước cũng đi bán vé số, nghe đâu chết rồi. Thế ông mua chiếc áo dài này để làm gì? Giá chiếc áo dài có rẻ đâu? Không lẽ vợ chết, giờ ông mua chiếc áo dài này tặng bồ? Dám lắm , hôm nay ông ta ăn mặc diện đến thế cơ mà…
Cầm chiếc áo dài được gói cẩn thận, ông nói rụt rè với tôi:
- Anh có thể cho tôi tham quan của hàng này một lúc được không?
Đề nghị của ông cũng lại kỳ quặc, tôi vội khước từ:
- Không được ông ạ! Ông chủ biết được, tôi mất việc…
- Thế anh cho tôi gặp ông chủ của anh được không?
- Hiện ông chủ cùng gia đình đi nghỉ mát rồi!
Nét mặt ông buồn hẳn, nói lẩm bẩm:
- Trời ơi! Mong ước đó…không lẽ tôi thất hứa với bà sao.
Nhìn nét mặt của ông già bán vé số lúc đó, tự nhiên tôi thương, muốn tìm hiểu lý do ông muốn tham quan ngôi nhà.
Ông chậm rãi kể:
- …Bố vợ tôi, trước năm 1975 là doanh nghiệp, chủ nhân của ngôi nhà này. Tuổi thơ của vợ tôi gắn liền với ngôi nhà này và tình yêu đôi lứa, nên vợ nên chồng giữa tôi và bà ấy cũng băt đầu từ ngôi nhà này. Sau năm 1975, chắc lúc ấy anh chưa sinh, hoặc còn nhỏ, ở thành phố này có chuyện cải tạo tư sản, tịch thu của cải của bọn “bóc lột”. Ngôi nhà này bị nhà nước trưng thu rồi bán hóa giá cho một ông “to”. Còn cả gia đình bố vợ tôi phải lên khu kinh tế mới. Không thể nói nỗi khổ của chúng tôi lúc đó. Còn dấu ít vàng, cả gia đình quyết định vượt biên. Nhưng cuộc vượt biên không thành, gia đình bố vợ chết hết. May cho vợ chồng tôi đi thuyền khác, cũng không thành nhưng mạng còn. Vợ chồng dắt díu về lại thành phố. Mất nhà, mất người thân, không hộ khẩu, không có chỗ nương tựa, lại bị công an truy đuổi…
- Ông bà cứ sống như vậy, suốt mấy chục năm! Giỏi thật – Tôi thán phục.
- Đúng thế - Ông già bán vé số gật đầu – Khổ kể ra không hết, nhưng vợ tôi một người phụ nữ lạ kỳ. Bà thương tôi, không muốn cho tôi buồn. Từ một nữ sinh sống trong nhung lụa thế mà…vì chồng, bà làm tất cả. Từ làm bánh, bán nước trà dọc bến xe, đến làm thuê rửa chén trong quán ăn. Nghề cuối cùng là bán vé số đó anh…
Nghe ông kể tôi lại ân hận, vì mấy lần tôi cùng mấy người nữa đuổi ông bà không cho đứng dưới hàng hiên tránh nắng, tranh mưa vì sợ ảnh hưởng đến khách mua hàng…
Ông già kể tiếp:
- Bà ấy dấu tôi, tiết kiệm tiền. Đến đúng ngày sinh nhật, anh biết không? Bà ấy mua tặng tôi bộ comle này, nói: “ Ông mặc vào đi, cho tôi ngắm, để nhớ ngày chúng mình cưới nhau. Rồi tôi cũng cố gắng tiết kiệm tiền mua một chiếc áo dài màu mỡ gà cho xứng với ông”. Nhưng…trời không thương tôi! Bà ấy bị bạo bệnh, mà anh biết, bán vé số, làm gì có tiền chữa. Thế là bà đi…- Giọng ông già bán vé số nghẹn ngào – Trước lúc mất bà ấy chỉ có một ao ước được thăm lại ngôi nhà cũ, nơi ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm của gia đình, của chúng tôi. Mấy lần, tôi với bà ấy định xin vào, nhưng toàn bị đuổi…
Nghe ông già kể, tôi muốn sửa lỗi lầm:
- Thôi được rồi ông ạ! Cháu sẽ dẫn ông đi thăm lại ngôi nhà cũ. Không chờ ý kiến của chủ. Nhưng còn chiếc áo dài kia, ông mua…
- Bà ấy mất, nhưng tôi vẫn quyết tâm tiết kiêm tiền mua cho bà ấy chiếc áo dài màu mỡ gà. Tôi sẽ mang chiếc áo dài này ra mộ của bà, hóa vàng để bà ấy mặc ở dưới đó, đúng ước nguyện…
Đi theo tôi, lên từng bậc thang, tay ông già bán số cầm chiếc áo dài. chiếc áo dài màu mỡ gà được thả xuống như đi song song với ông:
- Đấy, bà xem! Có phải chỗ này hồi ấy tôi với bà đứng nói chuyện không? Còn chỗ kia nữa, tôi định ôm bà, bà không cho…Hôm nay tôi mặc bộ comle bà mua cho tôi này, còn chiếc áo dài này tôi mua cho bà, bà thấy có đẹp không?
Ông già nói với chiếc áo dài như đang nói với người bạn đời thân thiết mà quên tôi đang đi bên cạnh…

                                                                                  

                                            

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 70

[Không rõ 24/08/2017 12:36 | by kytrung ]

Con cũng muốn quên! Chú tin không? ( Ảnh minh họa)

 

                            KỶ VẬT TÌNH YÊU

Nó nhìn lại căn phòng trọ lần cuối cùng.
Đồ đạc cũng gói ghém xong, tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc va ly và trong một chiếc ba lô.
Nó nằm vật ra giường, cố chợp mắt một lúc, sáng mai rời khỏi nơi đây.
Nhưng…nó không thể nào ngủ được.
Nghĩ về chiếc xe hon đa, hình ảnh chiếc xe ấy cứ chập chờn trước mặt nó.
Nó và em có tình yêu rất đẹp thời sinh viên. Lúc mới yêu nhau, cả hai đều đi xe đạp, em ước ao:
- Anh với em làm thế nào có một chiếc xe máy để đi?
Nó nói:
- Em biết rồi, gia đình anh nghèo, không có tiền. Còn gia đình em…
Em nghiêm nét mặt, ánh mắt tự tin:
- Em không muốn xin gia đình. Cả anh và em sẽ làm ra tiền để mua chiếc xe đó! .
Em nói câu đó, nó rất thương.
Bắt đầu từ hôm ấy, hai người không từ nan bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Ngoài giờ học, nó xin làm bảo vệ một công trình đang xây dựng gần trường, vừa thức ,vừa học qua đêm. Rồi có lúc lại làm thuê cho một cửa hàng ăn, chạy bàn, hai bàn chân nó có lúc phồng rộp…Nhưng nó nghĩ, vẫn không vất vả bằng em. Có lúc làm nhân viên tiếp thị giới thiệu sản phẩm nước hoa, giang nắng hết phố này đến phố khác trong suốt cả tháng hè, nước da trắng em cũng phải chuyển màu. Rồi tranh thủ những ngày nghỉ, em làm nhân viên giới thiệu sản phẩm rượu, gần như hết các quán ăn lớn trong thành phố em và các bạn cùng làm đều đến, mặc những lời cợt nhã của khách hàng, mặc cho chân tay mỏi nhừ, em vẫn cố níu kéo cho khách hàng mua rượu để có hoa hồng cao…
Đồng tiền của em và nó kiếm được đẫm mồ hôi, thậm chí cả nước mắt nữa.
Chỉ hơn năm, nó và em đủ tiền mua được chiếc xe hon đa. Khỏi phải nói, nó và em mừng đến cỡ nào!
Mua được chiếc xe mới, nhân ngày nghỉ lễ dài ngày, em đề nghị: “ Em với anh dùng chiếc xe này “phượt” đến mấy tỉnh miền trung đi!”. Một ý kiến hay, em và nó lên đường.
Chiếc xe chở hai người đi đến được hết các cảnh đẹp của miền trung, nhưng điều đó chưa quan trọng, chiếc xe chứng kiến tình yêu tuyệt vời của nó và em.
Dừng giữa đèo, em và nó chụp ảnh, tiếng cười trộn vào ánh nắng, vào gió, rực rỡ, trong trẻo.
Những tối trú tạm vào nhà dân, bên ánh lửa bập bùng em ngả vào vai nó, nói chuyện tương lai. Không gian bên ngoài tối sẫm, nghe rõ tiếng nước chảy phía xa, trên cao là những ánh sao mờ ảo, nhấp nháy, khung cảnh ấy không làm cho nó và em cô đơn mà thấy thật ấm lòng, cứ muốn đã gần, phải thật gần thêm nữa…
Tình yêu tưởng thăng hoa, có ai ngờ…
Tốt nghiệp, nó chưa thể kiếm được việc làm, vẫn ở thành phố làm thêm. Em về quê, giúp ba, mẹ…
Tin sét đánh đến với nó. Em chuẩn bị lấy chồng.
Em và nó bí mật hẹn gặp nhau. Em khóc trong tiếng nấc: “ Anh quên em đi! Ba mẹ em quyết định dứt khoát, mà bên đằng trai họ vừa có thế, lại vừa giàu. Họ hứa với ba mẹ em, nếu em về làm dâu, em sẽ có việc làm ngay, khỏi thi công chức…” Em vùi đầu vào ngực nó: “ Quên em đi! Anh giữ chiếc xe hon đa, coi như đó là kỷ vật cuối cùng em tặng anh!”.
Nó buồn, trở lại phòng trọ, nhìn chiếc xe hon đa. Chiếc xe này không phải chỉ có nó làm ra, công sức của em bỏ vào nhiều lắm. Điều nữa, nhìn chiếc xe, nó nhớ em, nỗi nhớ, gắn vào máu thì làm sao quên được.
Nó hỳ hục sơn tút lại chiếc xe, thay nhớt, sửa lại đèn, xem lại lốp, phanh…
Chiếc xe hoàn hảo, nó mang chiếc xe đến nhà em. Em không có nhà, nó nhờ người nhà chuyển với lời ghi trên mảnh giấy: “ Anh gửi lại em chiếc xe, một kỷ vật tình yêu thiêng liêng. Em hãy sử dụng nó, coi như vẫn có anh bên cạnh. Ngày mai anh sẽ đi rất xa và lúc nào cũng nhớ em!”
Trước khi về, nó còn cố nhìn chiếc xe lần cuối, buồn vô hạn, nước mắt rơi.
…Nghe thấy tiếng xe hon đa quen thuộc nổ bên ngoài, nó vội ngồi bật dậy, mở cửa.
Em với chiếc xe hon đa đứng trước mặt nó. Em nói vội vàng:
- Không! Em không thể bỏ anh được. Em sẽ đi với anh cùng trời cuối đất bằng chiếc xe hon đa này. Đi đi anh, em cũng chuẩn bị đồ đạc rồi. Mình sẽ đến vùng đất mới kiếm việc làm nuôi nhau. Em và anh làm được mà…
Nó sững sờ.
- Đi đi anh! Nếu ở đây bố mẹ em biết. Đi đi anh…

 

 

                                      SỰ “ QUÊN” CỦA NỘI

 

 

Ba tôi, giám đốc một doanh nghiệp tư nhân, làm ăn được, nói với Nội:
- Ba phải ra nước ngoài, vừa tham quan, vừa nhìn nhận, rồi hãy kết luận. Con sẽ lo cho ba chuyến đi này…
Ba tôi nói mãi Nội mới chịu đồng ý, chuẩn bị đồ đạc.
Cũng phải nói thêm, Nội có hơn năm mươi tuổi đảng, với đồng chí, đồng bào Nội sống chân thành, ai cũng quý. Hồi còn đương chức, ai phê phán đường lối của đảng, ca thán cách quản lý của nhà nước…Nội phê bình nghiêm khắc, không ủng hộ. Nhưng từ ngày về hưu, Nội đi làm từ thiện nhiều, tôi không thấy Nội có thái độ đó nữa. Nội giữ im lặng không phê phán hay ủng hộ những ai bàn luận chuyện chính trị. Ba nói với tôi: “ Nội có tuổi, có khi quên chuyện đó!”.
Nhận xét của ba, tôi thấy đúng. Đây là một chuyện.
Thấy Nội chuẩn bị gói ghém thức ăn, mua hoa quả, tôi ngạc nhiên:
- Ở nước ngoài thì đầy những thứ này, Nội mang đi làm gì?
Nội không trả lời tôi mà hỏi lại:
- Con có nhớ chú A…không ?
Làm sao không nhớ “ thằng” này, tôi phải gọi thế mới đúng. Lão khốn nạn ấy không từ một thủ đoạn xấu nào để hại Nội, khi y giữ chức bí thư đảng ủy Tổng công ty, còn Nội, lúc ấy là Tổng giám đốc. Nhưng mọi mưu ma chước quỷ của y, hòng lật Nội chiếm chức bị thất bại bởi tính cương trực, minh bạch của Nội. Nội lại có uy tín được sự ủng hộ của hần hết mọi người trong Tổng công ty. Nội về hưu nhẹ nhàng, viên mãn, còn A…đảm đương chức vụ thêm vài năm nữa rồi vào tù vì y chủ mưu một vụ tham ô rất lớn. “ Gieo gì, gặt nấy” thằng này lĩnh hậu quả rất xứng đang, tôi tưởng Nội sẽ vui vì chuyện đó. Ấy vậy nghe tin A…vào tù, Nội lắc đầu bã:
- Nội nói với nó, dự báo trước: “ Chú không coi trọng tôi, rồi ba hoa, khoác lác, giở nhiều thủ đoạn hại người…sẽ bị quả báo rất xấu đấy! Chú nên nhìn lại mình đi.”. Nó không nghe…
Nội nói như thế, thế mà bây giờ, Nội giải thích việc gói ghém thức ăn, mua hoa quả:
- Nội vào thăm chú A…Nội biết từ ngày chú ấy bị đi tù, vợ đã ly hôn, con cái từ bố, gia tài mất tất cả, không ai quan tâm, chú rất cô đơn…
Tôi hỏi Nội:
- Thế Nội không nhớ ngày xưa, lão ấy hại Nội như thế nào không?
Nội trả lời đúng y như bố tôi nói:
- Nội quên chuyện đó rồi!
Nội đi nước ngoài du lịch, tham quan. Gần như tất cả mấy nước Đông Âu, Nội đặt chân đến. Rồi gần một năm sau, ba tôi lại lo cho Nội một chuyến đi tham quan nước Mỹ. Nội giỏi tiếng Pháp, tiếng Anh nên giao thiệp thỏa mái….
Qua những chuyến tham quan đó, kỳ lạ, khi về Nội im lặng, ít nói hẳn. Cái sự “quên” của Nội tăng lên đột biến. Nhất là họp chi bộ của tổ hưu. Hồi mới về hưu, Nội mong từng giờ đến ngày họp chi bộ. Thế mà bây giờ, thậm chí có giấy mời họp chi bộ, Nội cũng “quên”!
Nhưng cái “quên” đó, vẫn không bằng cái “quên” này.
Nội ốm nặng, ở nhà chỉ còn tôi. Nội gọi tôi lại, nói một việc quan trọng:
- Nội cảm thấy mình khó qua khỏi, con ạ!
- Nội đừng nói thế, ba, mẹ và chúng con vẫn lo cho Nội mà! – Tôi động viên.
- Con không hiểu sức khỏe của Nội đâu. Nội muốn con viết cho Nội điếu văn để ba con đọc. Nội không muốn điếu văn để người khác viết…
-…
- Trong điếu văn đó, tuyệt đối con không viết về quá trình hoạt động cách mạng của Nội, lại càng không phải nhắc Nội đã bao nhiêu năm tuổi Đảng, có chức vụ ra sao? Cống hiến cho đảng và nhà nước những gì? Được bao huân, huy chương?
Ai khen?
- Sao lại phải thế ạ! – Tôi ngạc nhiên.
Im lặng một lúc, rồi Nội nói với tôi, qua tiếng thở mệt nhọc:
- Nội đi làm từ thiện, về những vùng khó khăn, thấy dân mình quá khổ, vẫn y như thời Nội mới tham gia cách mạng, có nơi còn khổ hơn…Tham ô, tham nhũng, giả dối, cường hào …lan tràn, tệ hơn cả chế độ cũ. Rồi Nội được ba con cho tham quan nước ngoài…nhận ra những điều Nội được người ta…nói trước đây về tư bản đều không đúng…nên Nội muốn quên tất cả những gì Nội đã có…! Đừng nên nhắc đến nữa…Nội không muốn. Nội quên rồi!
Nội nhắc lại.

                                                                                  

                                      

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

Phân trang 12/179 Trang đầu Trang trước 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]