TRUYỆN NGẮN- 79

[Không rõ 26/09/2017 13:14 | by kytrung ]

 

Đừng đánh con! ( Ảnh minh họa)

 

                THẾ MÀ CỨ…TƯỞNG !

 

Nó lo đến độ chỉ sém chút nữa là vỡ …bọng đái!
Nó có giấy mời của tân Vụ trưởng Vụ phụ trách, quản lý báo chí.
Nó nhìn con dấu, chữ ký kèm theo trong giấy mời. Choáng!
Chẳng là thế này, hồi ông T…làm Tổng trưởng tổng Đ…Nó là trưởng đại diện của báo…đặt ở địa hạt Tổng này. Ông T…mới lên chức Tổng trưởng, nó yêu cầu các phóng viên của bản báo phải viết bài ca ngợi ông T…đấy là cái mánh “làm ăn” thấm vào trong máu, khi nó mới chập chọe tập sự. Giờ là trưởng đại diện của báo… ở một Tổng giàu có, phải phát huy. Nhờ những bài báo ca ngợi ông T…tờ báo của nó ăn “dày”, số lượng phát hành lớn. Lễ hội, cắt băng khánh thành, lãnh đạo trung ương về thăm... các phóng viên của nó đều được mời, ra về phong bì dày cùng tặng phẩm. Riêng nó kiếm được hai lô đất mặt tiền, giá “nội bộ”, bán theo giá thị trường, đủ tiền cho hai con gái đi học nước ngoài. 
Đánh đùng một phát, nó được mật báo, sắp tới trung ương sẽ thanh tra đất đai tổng Đ có liên quan đến ông T… Không những thế, thằng bạn thân làm trong cơ quan “ tuyệt mật” ngoài thủ đô cho nó biết, ông Tổng trưởng Tổng Đ…còn vi phạm , ngoài đất đai, có cả chuyện đạo đức. Tin này liên quan đến nó.
Thằng bạn thân cho biết:
- Tổng trưởng tổng Đ… lợi dụng một số báo chí, phóng viên viết những bài ca ngợi, coi ông T…là một lãnh đạo mực thước, tài năng, đức độ hòng đánh lừa dư luận. Một số tờ báo, phóng viên “ăn tiền” của ông T…viết không đúng sự thật, làm cho dư luận hiểu sai vấn đề. Đây là vụ việc nghiêm trọng, các phóng viên của những tờ báo này cần xử lý.
Nghe vậy, mặt nó tím hơn “cà dái dê”, mồ hôi đổ hơn “thác”, cả thân run hơn “ Chó vớt lên từ dưới ao lạnh giữa đông”. Mất chức, thậm chí mất việc là cái chắc! Biết đâu còn đi tù!!!
Không được! Chuyện đâu có thể đơn giản như thế, nó phải chạy trước sự kiện, trước cả thời gian. 
Ngay ngày hôm sau, nó yêu cầu tất cả phóng viên cần tìm ra những việc làm khuất tất, sai phạm của ông T…, mà dự luận đang đồn thổi, để viết bài. Sự kiện nào có ông T…các phóng viên đến để theo dõi, viết bài, tuyệt đối không nhận tiền, nhận quà.
Những bài báo viết về khuất tất của một người lãnh đạo, tuy không nêu đích danh ông T… được bạn đọc đón nhận. Niềm vui ấy nhân đôi, khi nó được Tổng biên tập khen…
Nhưng nó cũng hơi ngạc nhiên là ông T…không thấy phản ứng gì.
Lạ thật! 
Thì bây giờ nó biết cái “lạ” đó.
Đúng là ông T….có sai phạm khi ở chức to nhất tổng Đ… nhưng không bị “kỷ luật” như thằng bạn thân mật báo mà chỉ bị khiển trách, phải ra ngoài trung ương, chuyển công tác làm lãnh đạo một Vụ. Vụ đó có tên “ Phụ trách, quản lý báo chí”. Nghĩa là ông T… phụ trách trực tiếp tờ báo mà nó là trưởng đại diện ở tổng Đ…
Vừa nhận chức, ông ấy đã viết giấy mời, mời nó đến để gặp trực tiếp…
Cả đêm nó không ngủ, trằn trọc, lăn bên này, bên kia, muỗi đốt cũng mặc, thạch sùng kêu, không để ý, mắt cứ mở chong chong…Chỉ mong trời đừng sáng!
Nó đến chỗ ông T…hẹn với tâm trạng bồn chồn, còn hơn lúc đưa vợ vào phòng đẻ, trong đầu vạch ra rất nhiều phương án. Đáp số cuối cùng: “ Anh tha cho em, ngàn lần xin anh tha, chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo, chứ em đâu muốn thế! Công ơn anh với em, với báo của em, suốt đời em tạc ghi. Từ giờ trở đi, phóng viên báo em mà viết bài phê bình anh, em làm con chó chuyên ăn c…! Em thề đấy.”
Khi thấy nó bước vào phòng, ông T…ngạc nhiên:
- Mặt anh làm sao mà tím tái thế kia! Cả người nữa, sao run thế! Bị đau à?
Nó mất binh tĩnh, răng, lưỡi, môi đều lập bập
- Thưa …anh… thực…tình…
Ông T…khoác tay:
- Nếu anh đau thì nên về nghỉ, tôi chỉ nói cho anh biết một yêu cầu nhỏ, để anh suy nghĩ. Tôi đã đọc những bài báo mà các anh viết phê bình một lãnh đạo,  đọc rất thấm. Lại được biết, những bài báo đó có sự chỉ đạo của anh, tôi hoan nghênh. Tôi muốn anh làm trợ lý cho tôi, được không?
Nghe ông T…nói vậy, chỉ chút nữa, nó ngã lăn xuống đất.

 

 

                      CHAI NHỰA LỚN ĐỰNG NƯỚC MẮM !

 

 

Công việc cơ quan bề bộn, nhất là những ngày cuối năm, cận tết, chị như căng cả đầu. Thế mà lại có chuyện thằng con…
Cô giáo chủ nhiệm cho chị biết, thằng bé cầm đầu một nhóm bạn, sang lớp bên cạnh, đánh bạn, mà nguyên nhân, như cô giáo nói:
- Khổ chị ạ, lớp em chủ nhiệm có một bé bị tật nguyền, thằng bé lớp bên cạnh cứ chọc ghẹo, con chị tức, rủ một nhóm bạn, trong giờ ra chơi, sang đánh thằng bé đó. Phụ huynh bé đó đến trường làm ầm ĩ. Chị về nhắc cháu, không nên làm thế nữa …
Thế có bực không ? Cứ để hôm nay cô giáo réo, mai cô giáo đòi đến gặp, toàn những chuyện như thế này, thì còn làm ăn gì được nữa!
Chồng chị, lính hải quân đi biển biền biệt, năm về nhà chỉ đôi lần, cô con gái lớn học đại học cứ mải mê làm từ thiện, mùa hè xanh, rồi công tác xã hội…gần như ngôi nhà chỉ còn hai mẹ con. Thằng bé mới vào phổ thông, nói “hư” thì không phải, mỗi tính nghịch, chỉ làm theo ý thích bản thân. Có lần không hỏi ý kiến chị, dám đập con lợn đất, lấy tiền tiết kiệm cho bạn, mà nó biết là có cả tiền của chị bỏ vào đó. Chị hỏi, nó trả lời rất tỉnh: “ Nhà bạn ấy nghèo, không có tiền mua sách…con cho bạn ”. Chị chưa đánh nó, vì thương, nhưng lần này không thể…
… Chị về đến nhà, mở cửa, không thấy con trai đâu, nhưng một mùi nước mắm thơm nức xộc khắp phòng. 
Sao lại có mùi nước mắm? 
Chị đến phòng ăn. 
Trời ơi! Chai nhựa lớn đựng nước mắm ngon ăn còn non nửa, mà một lần chồng chị ghé qua Phú Quốc mua , mang về dặn: “ Nước mắm cốt đấy nhé, anh mua tại lò, em dùng cẩn thận, đừng đánh đổ, mùi của nó thơm lâu lắm!”. Bây giờ chai nước mắm ấy lăn lóc, nước mắm đổ tung tóe ra bên ngoài, cạnh đó là một chai nhựa nhỏ, đựng lưng lửng nước mắm. 
Chị nhìn hiểu ra ngay. Chỉ có “ ông tướng” nhà chị chơi cái “trò” này, sang chiếc nước mắm từ chai nhựa lớn, sang chai nhựa nhỏ, lấy chai nhựa lớn làm trò chơi gì đó. 
Không thể kìm được cơn tức, chị tìm ngay chiếc chổi phất trần, quát lên:
- Mày đâu rồi. Ra đây!
Thằng bé “ Dạ!” một tiếng, rồi sấp ngửa chạy từ phòng tắm ra, trên tay đang cầm chiếc khăn lau chén đầy xà phòng, mặt nó, tay nó, người nó …cũng đầy xà phòng. Chị nhìn con, không thể kìm được sự tức giận:
- Mày làm gì trong đó?
- Dạ! Con giặt khăn!
- Giặt khăn để làm gì?
- Dạ ! - Nó nhìn chị, rồi rồi chiếc chiếc khăn lau chén đang cầm trên tay, lúng túng - Con…con …định lấy chai lớn.. nhưng nước mắm đổ...con lấy khăn này lau....
- Đổ này…đổ này…- Chị cầm chiếc chổi phất trần, dùng cán quất mạnh vào mặt, vào mông thằng bé . Vừa đánh, chị vừa quát:
- Ở lớp mày đánh bạn, ở nhà làm đổ nước mắm của bố. Lấy chai ấy làm gì? Thằng giời đánh?
Chị lại quật tiếp…
Thằng bé giơ tay đỡ đòn, vừa đỡ vừa nói, nước mắt chảy giàn dụa:
- Đau quá…Mẹ đừng đánh…cho con nói…
- Nói đi! – Chị ngừng đánh nó, hỏi.
Thằng bé lau nước mắt, nói:
- Có bà nhặt ve chai hay đi qua nhà mình…hôm nay, bà nói, nhặt được ít vỏ chai nhựa quá…con muốn cho bà ấy chai nhựa lớn nên…đổ nước mắm sang chai nhựa nhỏ…
Thế là chị hiểu, nói giọng nhỏ hẳn lại:
- Sao con không cho chai nhựa nhỏ?
- Chai ấy, con nghĩ… bà ấy bán được ít tiền mẹ a!

Buổi tối, hai mẹ con nằm ngủ với nhau, thỉnh thoảng thằng bé lại giật mình.
Chị nhìn vết lằn đỏ trên má con, trằn trọc không sao ngủ được…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

         

TRUYỆN NGẮN - 78

[Không rõ 22/09/2017 19:38 | by kytrung ]

 

Con thương người nghèo! ( Ảnh minh họa)

 

               CHÍNH THỂ TRONG SẠCH

 

 

… Nó được mời vào tham quan, viết bài.
Một đất nước lạ! 
. Thành viên chính phủ rất ít, toàn những ông bà già lọm mọm. Ngồi họp Hội đồng, tay run run, phải cho thư ký đứng bên cạnh giở từng trang báo cáo. Thậm chí có cả ông điếc, thủ tướng nói, mà thỉnh thoàng ông lại lấy tay che một bên tai nghiêng nghiêng đầu, cứ : “ Hả ! hả…nói cái chi…to lên…tôi không nghe được!”. 
Rồi đến Quốc hội, phòng họp rộng mênh mông, có hàng trăm ghế ngồi. Nó ngạc nhiên, trên đoàn chủ tịch nhỏn bà Chủ tịch già quá tuổi tám mươi, nói một câu lại thở một hơi. Bà là chủ tọa kiêm luôn thư ký, còn đại biểu Quốc hội cũng chỉ khoảng một trăm, ngồi thưa thớt và…cũng toàn người già cả, phát biểu không rõ tiếng, đứng dậy có người đỡ…
Thế vẫn chưa ghê, nó được phép cùng một số phóng viên trong nước, đến quan sát một cuộc hội nghị của Trung ương… Đây là hội nghị trung ương lần thứ …bao nhiêu, mọi người không nhớ!!! Của kỳ đại hội 15, được tổ chức cách đây cũng khoảng…sáu mươi năm. Ông chủ tịch đảng già không thể già hơn, tóc rụng gần hết, da nhăn nheo, ăn nói phều phào. Còn hơn một trăm ông, bà trung ương ủy viên ngồi dưới, cũng thuộc hàng lão làng, trông cứ tưởng đang ở “viện dưỡng lão”
Sao trong thành viên chính phủ, Quốc hội, Trung ương…toàn người già chuẩn bị xếp hàng đến “cửa diên vương” thế kia! Người trẻ đâu? Nó rất thắc mắc…
Nó gặp trực tiếp một số người trẻ, có tri thức hỏi: 
- Tại sao không tham gia ứng cử vào các chức vụ trong chính phủ, Quốc hội, Trung ương…
Họ đều nói:
- Chẳng dại!
- Vì sao thế?
- Đấy là “bí mật quốc gia” chúng tôi không thể nói được! – Một người trẻ nói với nó.
Nó quyết định tìm hiểu. Vừa may, gặp được một cán bộ lão thành, nguyên trung ương ủy viên… nguyên thành viên chính phủ. Ông giải thích cho nó biết: 
Cách đây khoảng …bảy mươi năm. Lúc đó, ở đất nước này những người có chức, có quyền đều tìm mọi cách, kể cả triệt hạ lẫn nhau để đưa con cháu mình vào những chức vụ quan trọng nhỏ là huyện, tỉnh…lớn là thành phố, Bộ, Trung ương… tạo thành những vây cánh, nhóm lợi ích gây ra muôn vàn tội ác, tham nhũng lan tràn, đất nước rơi vào bi kịch.
Dân không tin lãnh đạo, chính phủ mất uy tín, kinh tế trì trệ… Ông Chủ tịch đảng rất đau đầu, tìm mọi cách để chấm dứt hiện tượng này. 
Suy nghĩ đến độ tóc bạc trắng, miệng không nở nụ cười, kể cả lúc mọi người đến chúc sinh nhật.
Rồi…khi đi thăm bệnh viện phụ sản, chợt một sáng kiến loét lên trong đầu ông:
Bắt đầu từ khóa do ông làm chủ tịch, ai là thành viên trung ương, Quốc hội, chính phủ… đều phải triệt sản. Tiêu chuẩn này đưa vào cương lĩnh, hiến pháp ,luật… nhấn mạnh: “ Để toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước…những người tham gia vào trung ương, Quốc hội, chính phủ phải không có con, sống độc thân càng tốt. Đảm bảo tính nghiêm minh, trung thực, được dân tin, những người đó phải triệt sản có giấy chứng nhận thật, được giám định, trong thời gian đảm đương chức vụ…”.
Những người trẻ, có tri thức nghe vậy, bỏ hết, không tham gia!
Tệ nạn “con ông cháu cha” hạn chế được phần nào. 
Chỉ khổ một điều, điều hành đất nước, toàn người già sắp xuống lỗ!

 

 

                                  ÔNG XÍCH LÔ

 

     Đạp xe nhiều, người rất mệt, nhưng ông vẫn cố. Biết đâu, trong lúc khuya khoắt thế này, có khách du lịch thích đi xích lô để ngắm phố cổ. 
Vừa đạp xe, vừa lau mồ hôi, nhìn con đường trước mặt, dưới ánh đèn như sâu hun hút, vô định, ông buồn…
Ra khỏi quân ngũ, với vết thương trong người, trình độ không có, tiền thương tật nhà nước trả được bao lăm, ông coi như trắng tay. Cũng may, được mấy người bạn cũ thương tình, gom góp tiền mua cho ông một chiếc xích lô. Ông nhập vào đội ngũ người đạp xích lô trong phố cổ. Nghĩ ra, ông vẫn còn hơn bao nhiêu đồng đội, xong chiến trường Căm phu Chia trở về, có người thành thợ đào vàng rồi chết mất xác, có người thương tật hành hạ… Chỉ có tủi và nước mắt…
Tối nay một tối buồn đối với ông, không có khách du lịch nào đoái hoài, lượn phố cổ mấy vòng, vẫn là chiếc xe không, cái mát về đêm không làm khô nhưng giọt mồ hổi đổ trên mặt, cả tiếng thở hý hóp, liên hồi ông có. 
Ông định đến quán quen mua tô cháo vịt mang về nhà…
…Trong ngõ chạy ra một con bé, nó nhìn thấy ông, quá mừng, nói gấp gáp:
- Ông ơi giúp con với! nhờ ông…chở bố con đi bệnh viện …
Ông vội dừng lại, quay đầu xe:
- Ba con làm sao!
- Ba con đau bụng ghê lắm…mửa ra máu... – Con bé lo lắng, vừa nói ,vừa khóc
Tưởng ai, hóa thằng Ba chở nước đá, một lần bị tai nạn xe gãy mấy xương sườn, hay động kinh lúc trái gió. Sức đã yếu, nó vẫn cố làm, nuôi vợ, nuôi con, gia cảnh rất nghèo. Ông quên mệt, giục mọi người đỡ thằng Ba lên xe.
Thằng Ba ngồi cạnh con gái, đầu gục vào thành xe, mắt nhắm lại như xác chết không hồn, trông thương vô cùng.
Ông cố đạp như quên mệt.
Đưa được thằng Ba vào phòng cấp cứu, ông yên tâm, toan quay đầu xe ra cổng, thì con bé lại chạy ra mếu máo:
- Ông ơi…cho con vay trăm ngàn…bệnh viện họ yêu cầu…mà con không có… Mai kiếm được con trả cho ông.
- Tội thế con! Không cần đâu, ông có đây! – Ông lục trong túi lấy hai tờ năm chục nghìn, tiền của khách đưa lúc chiều cho con bé. Rơi ra tờ chục nghìn, ông phân vân định đưa đưa nốt, thì con bé chỉ nói vội : 
- Con cảm ơn ông!- Rồi nó chạy vào phòng cấp cứu.
Ông về đến nhà, đêm đã khuya. Thương nhất hai đứa cháu nội vẫn đợi. Nghe tiếng xe, chúng nó bương bả chạy ra, con bé lớn hỏi:
- Sao hôm nay nội về muộn thế! Nội có mệt không ?
Nghe nó hỏi làm cho ông cảm động. Con bé lớn chỉ vào đứa em, mách:
- Con nói với nó là đi ngủ đi, nó không chịu. Nó nói, đợi nội mua cháo vịt về cho nó. Nội hứa với nó mà!
Con bé em ngước mắt nhìn ông chờ đợi!
Ông xoa đầu hai đứa cháu nội, cười buồn:
- Cho nội xin lỗi, hôm nay nội quên…Mai dứt khoát nội sẽ mua cho bé em… Đừng giận nội nghe.

                  

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN -77

[Không rõ 17/09/2017 12:57 | by kytrung ]

 

Đọc truyện ngắn kia, cô ạ! ( Ảnh minh họa)

 

TÔI KHÔNG TIN !

 

 

Hắn gọi ông lên, mời nước rất đàng hoàng:
- Anh ngồi xuống, rồi uống nước. Chẳng là thế này, tôi được phòng tổ chức báo cáo, anh không muốn về hưu, vì chưa đến tuổi…
Bỏ ly nước xuống, ông nhìn thẳng vào hắn, khẳng định:
- Đúng như thế!Tôi còn giấy khai sinh gốc. Hồi ấy, muốn đi bộ đội nên tôi khai tăng thêm ba tuổi. Trên thực tế, tôi mới năm mươi bảy tuổi. Nếu Ban giám đốc và Phòng tổ chức cho tôi về hưu, tôi sẽ kiện…
Hắn xoa xoa tay, nói nhã nhặn:
- Thế này anh ạ! Có thêm ba tuổi hay bớt ba tuổi với một đời người không đáng là bao, quan trọng mình sống như thế nào? Đã cống hiến ra làm sao? Anh sống tốt, cống hiến tốt, như thời gian vừa qua là quá đủ, đến tuổi hưu,mình tự nguyện nghỉ, thế có phải tuyệt vời không?
Ông cương quyết phản bác:
- Không được! Cứ chính sách của nhà nước mà thi hành, tôi chưa đến tuổi hưu, là chưa nghỉ. Lúc này không ai được động đến cái “ ghế” của tôi…- Thằng này mặt rất “dày”, không cương với hắn, không xong!
Hắn vẫn làm như không để ý đến nỗi bực tức của ông, nói giọng thật nhẹ nhàng, vừa phải:
- Sao lúc này anh lại nói “ghế” với “bàn” ở đây. Chúng ta là đảng viên, phải gương mẫu cho quần chúng học tập, không lẽ chỉ mấy tuổi, thêm, bớt, đi kiện, cáo, quần chúng nhìn chúng ta ra làm sao? Chúng ta sẽ lãnh đạo ai? Anh về hưu lúc này là rất phù hợp.
- Anh đừng nói những lời đó với tôi. Bỏ ngay cái trò ấy đi. Tôi biết thừa, anh muốn tôi về hưu để nhường cái chức đó cho thằng em ruột. Rõ lòi tói, còn giả bộ - Ông điên tiết. Hắn tưởng ông không biết, chứ từ lý lịch đến ý đồ của thằng này ông nắm chặt hết. “ Lành” làm “gáo”, vỡ làm “ muôi” (1), “ lôi thôi” làm “củi”, ông nghĩ trong đầu. Cũng là trận cuối cùng!
Hắn vẫn không giận, giọng trơn như mỡ, ngọt như mía lùi:
- Anh đừng nóng, nóng giận lúc này không có lợi. Tôi như anh, dù có thấp vài ba tuổi so với tuổi về hưu, khi mình đủ năm tháng cống hiến, nhà nước cho về hưu là tôi sẵn sàng về. Ở lại người ta nói “tham quyền, cố vị”, cản trở bước tiến xã hội, tranh giành với lớp trẻ, để tiếng xấu cho đời, như thế có hay ho gì. Tôi khuyên anh chân thành trên tinh thần đồng chí. Anh đừng nghĩ tôi có động cơ gì trong đó. Tôi luôn có động cơ trong sáng, đúng phẩm chất của một người đảng viên, một người lãnh đạo.
Ông nhìn hắn, khinh bỉ:
- Anh xem lại người mình đi, xem phẩm chất của anh đi rồi hãy nói những lời đó!
Hắn làm ra vẻ ngơ ngác:
- Anh nói gì tôi không hiểu?
Ông liền “ngửa bài” cho hắn thấy:
- Anh nghe đây! Trong lý lịch cán bộ anh ghi, đến năm nay là năm mươi lăm tuổi, đúng không ? Nhưng trong lý lịch đảng viên của anh, lại có bốn mươi lăm tuổi đảng. Thế anh vào đảng lúc mười tuổi à! Anh nhìn lại đi! Tôi khai gian lý lịch hay anh?
Nghe ông nói vậy, hắn hơi bối rối, im lặng một lúc, rồi cười giả lả, nói không thể bình tĩnh hơn:
- Tất cả đều đúng hết. Đúng là tôi vào đảng lúc mười tuổi vì toàn bộ đảng viên của xã chết hết trong một trận càn quét của giặc, phải thành lập chi bộ mới, nên tôi được trên kết nạp để làm bí thư chi bộ…việc này có ông X, ông B xác nhận…
- Tôi không tin!
- Tôi là lãnh đạo, là đảng viên mà nói láo à! – Hắn khẳng định.
-------------
(1) Muôi (tiếng miền bắc): Thìa, muỗng.

 

 

 

                      THU HOẠCH CHUYẾN THAM QUAN

 

Dư luận đang râm ran về những chuyến tham quan vô bổ ở nước ngoài, xài lãng phí tiền nhà nước của mấy ông lãnh đạo Sở. Ông chủ tịch tỉnh rất bực, bèn triệu tập một cuộc họp, hỏi cho ra ngọn ngành, rồi tổ chức họp báo, dẹp những dư luận không tốt kia đi.
Đúng giờ, đúng ghế ngồi, đúng tên, cuộc họp bắt đầu. 
Ông chủ tịch tỉnh ngồi giữa, nói chỉ đạo:
- Các đồng chí phải biết rằng, ngân sách tỉnh ta hết sức eo hẹp, thiếu phòng cho trường học, bệnh viện thiếu giường, thiếu cả những nơi giải trí văn hóa cho trẻ em, người dân….nhưng Tỉnh vẫn dành ra một số tiền rất lớn cho các đồng chí đi tham quan, học tập… ở các nước tiên tiến. Lẽ ra khi về các đồng chí tổ chức phổ biến, để tất cả học tập. Đằng này…các đồng chí nên nhớ rằng – Ông nhấn mạnh – Tiền cho các đồng chí đi tham quan, học tập…ở nước ngoài là tiền thuế của dân, tiền mồ hôi, nước mắt của đồng bào chúng ta cần tiết kiệm từng xu, chi tiêu đúng mục đích, không để người dân lên án – Ông chỉ từng người – Nào ông giám đốc sở giao thông, nói đi!
Ông giám đốc Sở giao thông vận tải vuốt ngược mái tóc láng bóng, sửa lại chiếc caravat đính kẹp “vàng”, nói trịnh trọng:
- Tôi thấy rằng, muốn giao thông tốt, phải giáo dục nâng cao ý thức người dân, trong thành phố nên phát triển nhiều phố đi bộ. Tôi quan sát, họ toàn đi bộ, phố tuyệt đối yên tĩnh, nhìn nét mặt người nào cũng vui, hồ hởi, nếu…đi bộ…
- Còn ông Sở giáo dục?
Ông giám đốc Sở giáo dục nói ngay:
- Theo tôi, giáo dục được họ trọng thực hành hơn lý thuyết, rất khuyến khích thực hành, thực hành càng nhiều càng tốt, có tay nghề cao sẽ làm ra tiền dễ dàng…xã hội đang cần những con người đó.
- Tôi tán thành ý kiến đó! Ông giám đốc sở y tế, ông đưa ý kiến đi! – Ông chủ tịch yêu cầu.
Ông giám đốc sở y tế nói bình tĩnh, nhẹ nhàng đúng y như bác sỹ nói bệnh cho bệnh nhân:
- Muốn cho người dân không có bệnh tật, trước hết phải để người dân tự ý thức được sức khỏe của mình, tôi thấy việc này, bên họ làm rất tốt. Ví như người dân rất chú trọng khám sức khỏe theo định kỳ, ai không khám sẽ bị phạt. Thế nên, không bệnh tật…
- Một quan sát hay, kinh nghiệm quý, ta cần học tập. – Ông chủ tịch tỉnh khen – Nên phổ biến ngay. Còn ông giám đốc sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch, nói đi!
- Bên họ có những trung tâm văn hóa tuyệt vời, văn minh lịch sự, được mọi người đón nhận với tâm lý háo hức, vào đó, không tiếc tiền. Ra về ai cũng hồ hởi, phấn khởi, tạo được động lực tốt cho ngày làm việc hôm sau. Văn hóa du lịch là như thế !- Ông giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch nói hồ hởi, vung tay.
…Tiếp theo mấy ông giám đốc Sở khác cũng nói những giọng y như vậy, nhận xét chính xác, do quan sát tốt làm cho ông Chủ tịch tỉnh vui, nhưng ông cũng phê bình:
- Rõ ràng các ông đi tham quan, học tập là có quan sát, ghi chép tỷ mỉ nhưng tôi ngạc nhiên, tại sao về lại không viết báo cáo, không phổ biến hoặc chi ít, là nói với Văn phòng ủy ban. Tại sao thế?
Mấy ông giám đốc Sở đưa mắt nhìn nhau. Một ông rụt rè:
- Thưa anh ! Bọn tôi cũng định báo cáo…nhưng …hơi nhạy cảm…
- Vì sao?
- Dạ! Thưa anh…vì đấy …là …phố đèn đỏ ạ! – Ông này đành phải nói thật.
Nghe vậy, ông Chủ tịch tỉnh tâm thái đang vui chuyển sang tức giận, mặt đỏ tía lên, đập bàn:
- Chỗ ấy, tôi cũng vào bốn, năm lần rồi khi đi công tác nước ngoài, cần gì phải ghi chép, quan sát, học tập!!! Các anh lãng phí tiền nhà nước, tiền của dân quá. Hỏng to!

                    

     

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 76

[Không rõ 14/09/2017 14:30 | by kytrung ]

Thưa cô! Cho em kể ạ! ( Ảnh minh họa)

 

               TÔI Ở NHÀ CẤP BỐN



- Tôi và vợ chỉ ở nhà cấp bốn thôi, ngôi nhà chỉ đủ cho hai người chui ra, chui vào. Dân còn đang khổ, đất nước còn khó khăn, không cho phép tôi lợi dụng chức vụ để làm giàu bất chính. Tôi sẽ dẫn các đồng chí đến xem, còn bây giờ, tôi hướng dẫn đoàn thanh tra đến một số cơ sở mà trong đơn tố cáo gửi trung ương, tố cáo là của tôi.
Ông dẫn đoàn thanh tra đến xem một lô cao su rộng bạt ngàn, nói:
- Các đồng chí biết đấy, cứ trước đại hội y như rằng có những đơn tố cáo, tố cáo những người như tôi, cương vị chủ tịch tỉnh, sở hữu tài sản khổng lồ. Đấy, lô cao su này họ cũng nói tôi sở hữu. Chủ sở hữu là…
Vừa lúc đó có một ông già bước tới, vểnh râu, ưỡn ngực cứ như chuẩn bị tham gia “ khởi nghĩa”, nói ngay:
- Lô cao su đó là của tôi, giấy tờ đây - Ông già chìa ra những giấy tờ mới tinh, xác nhận ông già là chủ sở hữu lô cao su.
Ông nhìn ông trưởng đoàn thanh tra có vẻ đắc thắng:
- Đấy! Bây giờ các đồng chí rõ ràng chưa! Những đơn tố cáo, tố cáo tôi chủ sở hữu lô cao su này là không có cơ sở.
Ông trưởng đoàn thanh tra hỏi ông già:
- Tiền đâu mà cụ sở hữu được lô cao su lớn như thế này?
Hình như đoán trước câu hỏi này, ông già chìa ngay một con lợn đất bỏ tiền tiết kiệm:
- Hàng ngày tôi làm chổi đót, chổi chít…tiền bán được, ngoài việc chi tiêu hàng ngày, tôi bỏ vào đây tiết kiệm. Đến nay đã mua được lô cao su này!!!
Mọi người đưa mắt nhìn nhau quá thán phục!!!
Ông lại hướng dẫn doàn thanh tra đến một số cơ sở như siêu thị, bãi đỗ xe, khách sạn nằm giữa trung tâm thành phố…mà trong đơn tố cáo, tố cáo là của ông từ tiền tham ô, hối lộ mà có. Nhưng đến đâu, đều có người đứng ra nhận là của họ, ông không dính vào đến một “cọng lông chân”, họ hàng lại càng không. Ông vô cùng liêm khiết, trong sáng!
Ngay căn biệt thự to đùng, nằm ở vị trí hai mặt tiền của hai con đường lớn, đoàn thanh tra đến, xác nhận, đó là do con trai ông đứng tên sở hữu.
- Cháu chỉ mới trưởng phòng, một phòng trong sở, tiền đâu cháu có thể xây căn biệt thự trị giá cả trăm tỷ? - Ông trưởng đoàn thanh tra hỏi con trai ông.
Con trai của ông trả lời lưu loát còn hơn trả lời đáp án bắt học thuộc khi thi công chức:
- Báo cáo các đồng chí trong đoàn thanh tra! Ngay từ mới lọt lòng, bố mẹ đã dạy tôi, phải lao động, lao động cần cù, không từ nan bất cứ việc gì. Từ nhặt phế liệu, trồng rau, nuôi heo, nuôi gà …thậm chí, nếu cần, ai thuê cũng làm, mới nên cơ ngơi này…
Ông trưởng đoàn thanh tra quay lại hỏi ông:
- Con của ông có nhà to như thế này, sao ông không về ở với nó mà lại đi ở nơi khác?
Ông nói, giọng nghiêm nghị:
- Tôi ở đây, dân sẽ dị nghị, hỏi tiền đâu mà tôi có. Hơn nữa, giữ uy tín cho đảng, cho lãnh đạo, mình phải gần dân, hiểu dân, làm việc vì dân, nên tôi không thể ở đây …Tôi sẽ dẫn anh đến thăm ngôi nhà tôi ở giữa lòng dân…
Vừa lúc ấy, một người vội chạy đến, kéo ông ra nói nhỏ, gấp gáp:
- Anh ơi, ngôi nhà anh dựng hôm kia, dân phá tan tành rồi.
Mặt ông tái dại, hỏi lại:
- Sao họ lại phá?
- Biết là đây là ngôi nhà của anh dựng đón đoàn thanh tra, đêm đến họ bí mật phá nát, còn dán một tờ giấy…

- Dán giấy gì thế?

- Dạ, tờ giấy này! – Người ấy đưa cho ông tờ giấy.

     Ông giở tờ giấy ấy ra, thấy ghi: “ MÀY KHÔNG LỪA ĐƯỢC DÂN!”.

                                 BÙA HỘ MỆNH

Nhà nó có nghề gia truyền, làm bún chả. Nó mang cái nghề đó vào thành phố này mở quán ăn.
Quán ăn ngay mặt tiền, mới non một tháng đã nức tiếng, khách ăn ra, vào tấp nập. Nhưng …như người đời nói: “ Mật ở đâu ruồi bâu đến đó!”. Đầu tiên là ông phường, mặt mày bặm trợn đến quán, quát tháo:
- Ai cho mày mở quán bún chả ở đây! Không biết có thông báo của phường, phố này không được mở quán ăn, làm ô nhiễm môi trường.
Nó rất thắc mắc, chỉ ngay quán phở nằm đối diện:
- Thế sao quán phở kia lại được mở, mà của tôi, phường không cho?
Ông đại diện phường giải thích:
- Quán phở ấy mở được ba năm nay rồi, lúc ấy phường chưa cấm, còn bây giờ cấm…
Nó lúng túng, thì ông ấy nói nhỏ:
- Thôi, bây giờ tao viết một cái giấy xử lý hành chính, lẽ ra chú mày phải nộp ba triệu, nhưng tao ghi một triệu, còn một triệu chú mày nộp “bên ngoài” gọi là tiền “ trà nước” cho phường. Phường nghèo lắm!
Chẳng còn cách nào khác nó bấm bụng lấy tiền nộp.
Thế đã xong đâu, lại đến ông quản lý đô thị, bắt nó nộp phí vỉa hè. Cũng lẽ ra, như các ông ấy nói với nó, là ba trăm nghìn đồng một tháng, nhưng chỉ lấy hai trăm, ghi trong giấy một trăm, một trăm bên ngoài, chi “bồi dưỡng” cho anh, chị em trong đội quản lý đô thị, suốt ngày “ đội nắng” giữ cảnh đẹp thành phố!!!
Tiếp đến “ ông” phòng thuế, “ bà” quản lý thị trường…đến hoạch họe , đủ các kiểu mà cuối cùng, nó phải chi một khoản “để ngoài sổ sách” cho các “ bố”, các “bà” ấy mới thoát…nợ!
Mặt mày nó ủ rũ, chán không thể tả, cứ như thế này làm sao mà buôn bán, mà phát huy thương hiệu!
Thì vừa may… nó có quý nhân phù trợ!
Tối ấy có một xe bóng lộn, đẹp ơi là đẹp đỗ trước của quán. Từ trên xe bước xuống là một thanh niên dáng bụi đời, nét mặt ngổ ngáo, mặc áo cộc , lộ hai bắp tay xăm vằn vệt, cổ đeo sợi dây chuyền to như “xích hỏa lò”, quần jin, đi giày cốp, tóc nhuộm xanh, đỏ, nhìn phát ớn! Người thanh niên bước vào quán, bu xung quanh là bốn, năm người nữa, ai cũng tỏ vẻ khúm núm, săng sái. Người thanh niên ấy đứng giữa quán, quan sát rồi chỉ một cái bàn trong góc, lập tức mấy người kia đến kéo ghế, lấy khăn trong túi ra lau bàn, lau mặt ghế…lau giầy khi người thanh niên này ngồi xuống.
Nó nhìn, biết ngay là nhân vật “ghê gớm”, cần phục vụ chu đáo. Nó bảo nhân viên chuẩn bị món ăn cẩn thận, sạch, đẹp…cho người thanh niên này ăn ngon miêng.
Không phụ lòng tốt của nó, người thanh niên cùng đám thuộc hạ ăn ngon lành, khen nức nở.
Sau bữa ăn, người thanh niên gọi nó đến:
- Rất cảm ơn anh đã cho chúng tôi một “ trận” bún chả cá trên cả tuyệt vời, rất đúng với lời đồn và sự lan truyền. Bắt đầu từ tuần sau, đúng ngày này, giờ này, chiếc bàn này là của tôi, anh không cho bất cứ ai, kể cả ông to, bà lớn, ngồi vào!
- Dạ! Thưa anh…nhỡ đâu… họ muốn, ví như …mấy ông phường, phòng thuế, quản lý thị trường – Nó buộc nói thật, vì mấy ông, mấy bà ấy vào quán của nó tự nhiên như vào buồng ngủ, ngồi tự nhiên y như vào toa lét, tiền ăn không thèm trả…
- Không được! Chỗ này là chỗ của tôi – Người thanh niên quát – Chỗ này không phải là chỗ của lũ ấy. Mà sao anh có vẻ sợ bọn ấy thế nhỉ?
Không sợ sao được, nước mắt ngắn, dài, giọng thiểu não, nó kể lại những chuyện bị hành. Người thanh niên nghe chăm chú, cười miệt thị, nói khẳng định:
- Bắt đầu từ ngày mai không thằng nào dám “hành” quán của anh nữa, đặc biệt chúng phải trả lại hết tiền ăn chặn, anh tin đi. Nhưng anh phải giữ chỗ này cho tôi. Không giữ, tôi cho người đốt quán. Rõ chưa!
Ra khỏi quán, người thanh niên chửi đổng:
- Đ…mẹ mấy thằng mất dạy, ăn bẩn, tao trị.
Nghe người thanh niên chửi, nó toát mồ hôi hột. Bỏ mẹ rồi! Đúng là thằng trùm xã hội đen, nó mới hành động, ăn nói ngổ ngáo như thế, người ta sợ nó đến thế! Thăng ấy cứ đến đây, không trước thì sau, quán bún chả sẽ thành “bãi chiến trường”.
Sao số nó “ đen “ như thế này!
“ Đen” còn hơn phân người bị bệnh lỵ. Hết bị bọn phường, thuế, quản lý thị trường…hành, giờ đến xã hội đen…
Mạt thật rồi. Con ơi!
Cả đêm không ngủ được, nó tính dời quán.
Thì sáng ra, chưa kịp đánh răng nó thấy, hết ông đại diện phường, phòng quản lý đô thị, thuế đến bà quản lý thị trường…mang tiền “ ăn chặn” đến trả lại cho nó. Ai cũng cười nhăn nhở, nói cảm động, mong nó bỏ qua:
- Thôi, anh cứ mở quán tự nhiên, bắt đầu từ hôm nay, chúng tôi đến quán ăn là trả liền, không lấy tiền ngoài sổ sách, thực hiện đúng luật nhà nước, không vòi vĩnh…
Nhận lại tiền, nó ngạc nhiên, không hiểu cơ sự. Một người trong bọn giải thích:
- Tối qua con ông Chủ tịch thành phố gọi điện cho chúng tôi, chúng tôi sợ quá! Anh có gặp anh ấy, nhớ nói, chúng tôi trả anh hết tiền rồi nhé!

                    

 

     

 

    

    

    

    

        

    

  

    

        

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

                                                                                  

    

TRUYỆN NGẮN - 75

[Không rõ 11/09/2017 19:16 | by kytrung ]

Sao chú viết được truyện ngắn nhiều thế nhỉ? ( Ảnh minh họa)

 

              BÓI NHƯ THẦN


… Nó mời ông thày bói này đến nhà bói vận hạn cho chủ. Ông ấy lắc đầu:
- Không cần! Anh cứ mang những bức ảnh hoạt động từng thời kỳ của chủ nhà anh tới đây, tôi xem, rồi tôi chỉ cho anh thấy vận hạn chủ nhà anh…
Nó với chủ đi xem bói đã nhiều, chùa cúng cũng lắm, nhưng chưa bao giờ lại có thầy bói bằng “ảnh”. Kỳ!
Nó mang bức ảnh chủ, khi còn làm cán bộ đoàn, ngửa mặt lên trời vừa hát, vừa đàn ghi ta, hỏi:
- Thầy đoán xem chủ của con hồi ấy có sở thích gì?
Ông thầy bói cầm bức ảnh giơ lên xem kỹ một hồi, rồi phán:
- Chủ của anh hồi ấy tính rất hay bốc đồng, ưa nịnh, thích hát caraoke, còn thích rượu ngoại nữa…nhưng được cái là dễ bảo…
Nó trợn tròn mắt, ông thầy nói không sai đến một sợi tóc của chủ. Nó lại lấy một bức ảnh ông chủ đứng trước một khách sạn lớn, cười tươi cùng đám lâu la, hỏi:
- Thế ông xem bức ảnh này đường công danh của chủ con sẽ ra sao?
- Lúc này chủ anh đang làm gì?
- Dạ! Tổng giám đốc chế biến xăng!
- Đường công danh sẽ tiến vù vù, ghê gớm, hai ba năm sẽ ba, bốn chức lớn…
- Ôi! Con lạy thầy – Nó chắp hai tay vái ông thầy.
- Thế còn bức ảnh này…bức ảnh này…khi chủ con làm Tổng quản lý đường bộ…
Nó đưa cho ông thầy xem hai bức ảnh chủ của nó cắt băng khánh thành hai trạm thu phí. Ông thầy xem hai bức ảnh thở dài thườn thượt:
- Không xong rồi… Chủ của anh sẽ bị người ta chửi cho mục mả…
- Bây giờ con có thấy đâu – Nó nghi ngờ.
- Không ! Độ hai, ba năm nữa kia…họ chửi kinh lắm, mấy ông to cũng chửi, dân cũng chửi…
Ông thầy bói “ phán ” điều này, nó không tin lắm, vì việc làm của chủ , nó biết, mấy ông lớn khen hết lời.
Nó lại đưa bức ảnh ông chủ nó đang dọn rác, xung quanh phóng viên cứ chĩa máy ảnh vào chụp, quay phim, hỏi ông thầy bói:
- Thầy xem bức ảnh này, vận hạn của chủ con sẽ ra sao…
- Chủ của anh lúc này làm gì?
- Dạ! Thống đốc bang lớn nhất nước
- Thôi rồi! Trình độ như thế này, ngang thằng dọn rác, quét đường mà làm thống đốc bang là …toi! Không tồn tại được lâu đâu…chết giờ!
Nghe ông thầy bói nói như vậy, nó điên tiết, đứng dậy, đập bàn:
- Ông đừng láo! Mọi người nói ông là thầy bói giỏi, tài chứ tôi thấy ông nói hàm hồ, ba láp, ba sàm. Chủ của tôi chỉ dưới vài người, trên cả triệu người , uy che gần kín mặt trời thế mà ông phán như vậy. Láo!
Nó đùng đùng bỏ về…
Ông thầy bói nhìn theo, lắc đầu, cười nhẹ…
Có ai ngờ!
Mọi điều thầy bói, bói về ông chủ của nó đều đúng hết. Thậm chí “trên” cả đúng, nó kinh ngạc thật sự, ân hận thực sự, muốn đến gặp để xin lỗi và cũng muốn hỏi căn nguyên. Ông thầy bói từ tốn giải đáp:
- Tôi thì cũng chẳng tài giỏi gì, nhưng nhìn những bức ảnh đó, suy ra được hết. Ông chủ nhà anh làm tổng giám đốc chế biến xăng mà lại đi làm khách sạn. Liếc qua cũng biết, đó là cách rửa tiền tham ô, tìm cách phết phẩy tiền nhà nước. Rồi lấy tiền đó “cúng” cho mấy ông to, làm sao mà không lên chức. Còn hai bức ảnh anh đưa tôi, chụp ông chủ đứng khánh thành hai trạm thu phí. Anh không để ý địa danh hai trạm này, nhưng tôi biết, mỗi trạm cách nhau có ba mươi kilomet, lại thu phí cả đường chính lẫn đường tránh, dân gần đó đi vào đâu? Trước hay sau họ cũng chửi, đúng không? Còn bức ảnh ông chủ anh đi dọn rác, điềm báo trước đấy, rác tung tóe ra rồi, chủ của anh dọn thế nào mà sạch. Diễn thế, người ta cười cho. Thống đốc bang không phải làm những việc như thế… Còn một điềm nữa…giờ tôi mới nói cho anh biết…
- Điềm gì ạ!
- Họ, tên chủ của anh là Trang Giáng Nghĩa, đúng không?
- Đúng ạ!
- Nhưng viết theo tiếng Anh, phải như thế này: NGHĨA TRANG GIÁNG… Anh xem… điềm xấu đấy. Đen như cứt chó!

                           TÌNH BẠN

             Cán bộ điều tra nói với nó:

           - Bạn anh khai hết rồi, anh nên khai thật với chúng tôi đi. Số tiền chênh lệch ngoài lãi vay các anh đưa cho ai?

           Cái “mánh” điều tra của công an, nó lạ gì. Ông nào mất cảnh giác, tin là thật, thì coi như…chuẩn bị xuống “âm phủ”. Nhưng, điều quan trọng nhất mà nó tin, bạn của nó không thể làm như vậy…

           Biết trước thế nào cũng có ngày này, nó và bạn cùng nắm tay thề, dù có thế nào cũng không phản bội tình bạn.

      Tình bạn kết thân giữa nó và bạn, có từ lúc đi xuất khẩu lao động. Hai thằng lăn lê bò toài buôn thuốc lá lậu, chạy mánh đổi đô la, buôn cần sa… Khi về nước, hai thằng kha khá tiền, biết chỗ thân quen, giỏi quan hệ, lại có tiền…mới nên được mấy chức “to” trong ngành ngân hàng, đầy “lộc”. Nhưng…ai đoán được chữ “ngờ!”, chỉ một chút sơ sẩy, một chút chủ quan…nên cơ sự này. Cả hai thằng được mật báo, khôn,  trốn ngay ra nước ngoài, càng sớm, càng tốt. Nó và bạn cũng định “chuồn” ra nước ngoài, nhưng công an bịt hết lối đi, không còn cách nào khác, trước ngày có lệnh khởi tố, hai thằng bàn phương án đối phó, nếu bị công an bắt…rồi cắt máu ăn thề, không bao giờ phản bội, nếu phản bội, trời tru, đất diệt !!!

       …Cán bộ điều tra nhìn nó không chớp mắt, giọng đanh, nhắc lại:

        - Anh không  nên im lặng, nên trả lời vào câu hỏi của chúng tôi. Bạn anh đã thành thật khai nhận hết rồi, thậm chí những việc có liên quan đến anh, bạn anh cũng khai…

        Nó điềm tĩnh trả lời, vì rất tin bạn:

         - Thưa cán bộ, tôi không tin, vì bạn của tôi hoàn toàn không biết công việc của tôi, nến có, đó chỉ là quan hệ bạn bè, xã giao…

        - Anh khẳng định điều đó chứ !

        Nó gật đầu.

       - Vậy anh xem đây – Cán bộ điều tra rút trong cặp tài liệu một loạt ảnh chụp nó với bạn trong những lần gặp nhau bàn công việc, đặc biệt anh ta cho nghe lại băng ghi âm, ghi âm cuộc trao đổi giữa nó với một ông “to” bàn chuyện rút tiền lãi bỏ ra ngoài, ông “to” bảo kê cho hắn…

      Nó sững sờ!

      Trước lúc khởi tố,  nó và bạn cùng thống nhất, tất cả những tang chứng liên quan đến những phi vụ  làm ăn sẽ hủy, không cho ai biết. Quan trọng nhất, thống nhất lời khai, càng thống nhất lời khai bao nhiêu, càng ít bị truy tố, bị tù bấy nhiêu… Để làm tin, tất cả ảnh, băng ghi âm…bạn đốt trước mặt nó. Cũng để bạn tin tấm lòng thành, nó đốt băng vedio ghi lại cuộc họp  bàn những cách lách luật lấy tiền, “đè” các ngân hàng không thuộc “nhóm” và sau đó là cảnh ăn chơi trác táng của thằng bạn và những thuộc hạ cùng nhóm, gọi là ghi lại để “ kỷ niệm”, mà nó có được.

          Nhìn băng vedio cháy thành than, bạn ôm nó thắm thiết, ứa nước mắt:

         -  Trên đời này, tất cả đều là bùn, chỉ có tình bạn giữa ông và tôi là tinh khiết…

        Thế mà…!

        Té ra thằng bạn của nó vẫn còn lưu ảnh và băng ghi âm. Những ảnh và băng ghi âm mà bạn nó đốt trước mặt nó, chỉ là bản sao.

        Cán bộ điều tra nhìn ánh mắt thẫn thờ, mồ hôi đổ giọt trên trán, hai bàn tay của nó để bàn run run, anh ta hạ giọng:

         - Anh nhìn những tấm ảnh, đặc biệt là băng ghi âm, anh tin rồi chứ! Bạn anh khai ra tất cả và cung cấp những vật chứng này cho chúng tôi, nói rằng anh ta bị anh lôi kéo và xúi giục…

        - Thưa cán bộ! Tôi sẽ khai tất cả…nhưng trước khi khai, xin cán bộ cho người đến địa điểm này, địa chỉ…hỏi…lấy cái băng vedio tôi gửi ở đây, đây là bằng chứng quan trọng tố cáo anh ta nhúng tay vào vụ tham ô…

       Nhìn người cán bộ điều tra đang bấm điện thoại gọi cho ai đó, nó nghĩ trong đầu:

           - Thằng khốn nạn! Tao đề phòng mày cũng không thừa…

        

  

        

                                                                        

 

     

 

    

    

    

Phân trang 12/180 Trang đầu Trang trước 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]