TRUYỆN CỰC NGẮN - 48

[Không rõ 14/02/2017 21:04 | by kytrung ]

 

Viết truyện cực ngắn có khó không chú? ( Ảnh minh họa)

 

                SAU TRẬN TENNIS

 

               

           …Thấy ông từ trên xe bước xuống, vợ ông hốt hoảng:

                  - Sao mọi ngày không sao mà hôm nay lại thế này!

            Ông nghiện đánh tennis, hồi đương chức,  cứ sau giờ làm việc ông lại huy động mấy người trong Tổng công ty, có hôm ông rủ cả mấy đối tác làm ăn… chơi với ông vài ván gọi là “rèn luyện sức khỏe”!

         Khi về hưu, ông vẫn giữ tác phong này…Chiều chiều lại ra sân quần vợt…

          Có một thằng trước đây là đối tác làm ăn, cũng hay chơi Tennis với ông. Thằng này giỏi, các cửa để “mở”, nó “mở” được hết, các kiểu “quan hệ”, nó đều có cách làm cho hanh thông, thuận buồm, xuôi gió…Mưu mô, thủ đoạn…ông nghĩ, Gia Cát Lượng có sống lại, cũng phải gọi nó bằng “Cụ”…Ông cao tay ấn, mới trị được nó! Có lần nó nói: “ Nói thật với chú, trên đời này…cháu chỉ  phục một mình chú, từ chuyện đánh Tennis đến chuyện làm ăn”.

       Đánh tennis.  nó  đánh đâu thắng đó, nhưng với ông... toàn thua. Còn chuyện làm ăn, nó không thể qua mắt ông bất cứ chuyện gì. Ăn chia phải sòng phẳng, đối xử với ông không phải, ông đập ngay…nên thằng này sợ ông một phép…

      Chiều nay nó tự đánh xe đến nhà, mời ông đi đánh tennis:

         - Chú về hưu mới có ít tháng mà sân quần vợt buồn hẳn vì vắng bóng chú! Không biết phong độ của chú có còn được như trước không?

      Ông nói với nó, giọng rất tự tin:

         - Chú giữ được phong độ, đánh tốt vì có một sân gần nhà, hằng ngày chú vẫn ra đó…

       Nghe vậy, nó mừng:

         - Vậy, chiều này cháu mời chú vài “séc”!

       Cũng tưởng như trước đây, sẽ “giải quyết” nó trong hai “séc” vì ông rất tin, từ ngày về hưu, có thời gian ,ông chăm tập, lên tay hẳn. Không ngờ, thằng này đánh như lên đồng, “thiên biến, vạn hóa” lúc giật ,lúc lên lưới, lúc sang phải, lúc sang trái…nó xoay ông còn hơn xoay chong chóng. Nhưng …điều này mới ác, những quả nó đập bóng còn mạnh hơn búa bổ. không biết có cố ý hay không? Mà một quả nó đánh trúng vai ông, đau đến “lệch” xương, một qủa trúng bụng, khéo “nát” dạ dầy…Ác nhất! một quả trúng “bộ hạ” làm ông lăn lộn trên sân, phải khiêng ra ngoài…

       Ông thua nó mấy “séc” trắng,  thua toàn diện…chưa kể thương tật…

       Ông về nhà…Uống thuốc, chăm sóc, nghỉ dưỡng…một tháng nữa may ra mới hồi phục được…

        Còn nó.

        Nó hả hê, phải thế chứ…!

        Quả đầu, nó đập trúng vai ông, để nhớ một lần, cả dự án nó lo từ A đến Z, thế mà lúc ăn chia, ông đòi nó phải đưa sáu, còn nó chỉ có bốn…Tức không chịu được, phải ngậm “bồ hòn làm ngọt”.

         Quả thứ hai,  nó nện trúng bụng của ông để nhớ, cả một đoàn đối tác làm ăn của ông ấy đi nước ngoài, hơn một trăm ngàn đô, mà ông ấy bắt nó phải chi tiền thay.Tự dưng mất một khoản tiền hết sức vô lý! Tức thế, nhưng nhìn ông ấy, nó vẫn phải cười, nói như không có việc gì xảy ra: “ Vì chú, cháu sẵn sàng. Đây là chuyện nhỏ đối với cháu!”.

        Quả thứ ba, nó đập mạnh, trúng …của ông ấy! Đây là đòn nó quyết làm để xóa nỗi đau khi ông ấy “cướp “ không một con “chân dài” mà nó đã “chăn” được trong một cuộc thi hoa hậu…

 

 

 

 

                               THƠ CÓ TÍNH ĐẢNG

 

 

             Tôi với ông cùng là Hội viên của Hội… nay được Hội… cử đi trại sáng tác…

              Hai anh em ở chung phòng., ông yêu cầu tôi:

            - Em đến đây nên tập trung vào sáng tác, những sáng tác không đi chệch hướng,  hướng bạn đọc đến suy nghĩ tích cực…

        Cũng phải nói thêm, trước khi về hưu, ông làm trưởng ban một ban mà…suốt ngày phổ biến, suốt ngày truyền đạt, suốt ngày theo dõi, thảo luận…nên có yêu cầu như vậy là phải.

            Tôi chấp hành nghiêm túc, rất ít khi rời khỏi phòng. Còn bên kia, thấy ông suốt ngày trầm ngâm, trăn trở, nét mặt rất khổ sở. Tôi hỏi, ông trả lời, đang tìm ra “tứ” để sáng tác thơ… Tôi góp ý:

          - Cứ ngồi trong phòng thế này, em thấy khó cho anh. Anh nên ra ngoài  đi thực tế, để tâm hồn thật thư thái…nghĩ thật sâu…như vậy sẽ nảy ra “tứ” để anh sáng tác…

          - Lần đầu tiên đến đây, anh có biết chỗ nào mà đi… - Ông nói thực lòng.

          - Anh trưởng trại sáng tác này là bạn thân của em, để em nói anh ấy dẫn anh đi một số nơi…

          Lời tôi linh nghiệm. Ông được anh trưởng trại dẫn đi thâm nhập thực tế…Khi về phòng ông sáng tác như điên, có đêm được bốn ,năm bài thơ liền…nét mặt ông sảng khoái, rất thỏa mái . Một bài thơ ông khoe với tôi:

           - Đây là bài thơ anh viết mới nhất: Đảng đến cho nhân dân hạnh phúc/ Một niềm tin đã trao tận tay/Niềm tin ấy kết giao dân với đảng/ Để muốn đời chung thủy không quên…

             Tôi hỏi anh trưởng trại sáng tác:

         - Anh dẫn đến chỗ cảnh chắc rất đẹp nên ông ấy mới có thi hứng mạnh mẽ như vậy!

         - Còn hơn cả “cảnh đẹp”ấy chứ! – Anh bạn của tôi cười, nụ cười trông rất nghịch. Anh trưởng trại cho biết thêm, sau khi  đi thực tế một số nơi, rồi anh ấy dẫn ông vào mát xa. Vào trong đó xong…khi ra, trông ông có vẻ phấn khởi lắm!

          À ! Thì ra vậy. Tôi đọc bài thơ ông mới viết cho anh ấy nghe. Anh trưởng trại sáng tác cũng nói:

          -Bài thơ ấy ông sáng tác sau khi đi mát xa đấy! Ông ấy cũng đọc cho tôi nghe, còn giải thích nữa…

        - Ông ấy giải thích thế nào?

        - Ông ấy nói, sáng tác phải có tính đảng, định hướng, đúng đường lối. “ Đảng” ở bài thơ này là ông ấy đấy, mà nhân dân ở đây là mấy em “mát xa”. Còn “niềm tin” thì cần gì giải thích, chắc anh cũng hiểu, đó là tiền “bo” cho các em…Mát xa mà “sướng” rõ ràng lần sau sẽ gặp để “chung thủy” không quên…Ông còn nói với tôi, cứ mát xa vài lần nữa, khối bài thơ hay đầy tính đảng…!!!

 

 

 

                 CHIẾC LOA !

 

 

            Tôi đến thăm anh, chị. Hỏi nhà cực dễ: “ Chỗ cột điện  có treo chiếc loa chĩa vào nhà là đúng đấy!”.

          Đến thăm gần trưa, thấy anh, chị và các cháu mỗi người đeo một tai nghe, đang ăn cơm, anh, chị ra hiệu chào tôi, tôi cũng vậy, sau đó vội rút ra ngoài. Đợi anh chị ăn cơm xong, điều nữa, để loa phường, sau ba mươi phút không nói nữa, tôi vào mới có thể chuyện với anh chị được.

        …Ngồi nói chuyện với anh chị, nhất là với chị, người tôi rất thân thiết, tôi nói:

         - Phục anh chị thật, cứ để cái loa ngày nào cũng nói như thế này, khác nào tra tấn, phải có ý kiến chứ!

         Anh lắc đầu, nói liền một mạch như xả cơn tức:

         - Khó lắm em ơi, phận mình như con kiến, mấy ông phường như “vua” con một vùng, không riêng gia đình anh, ở đây bà con lên án chiếc loa này dữ lắm, nhưng họ không nghe ,vẫn cứ để vậy, bao năm rồi…Giờ ăn trưa cũng phát, giờ đi ngủ cũng phát, giờ các cháu học bài cũng phát…đó là chưa kể ngày lễ, bầu cử… cứ ra rả cả ngày…có hôm bọn thanh niên tranh thủ hát hò…khổ ghê lắm!

       - Nên vậy… cả nhà mình phải mua cái bịt tai…mỗi khi loa phường…phát thanh…

       - Còn cách nào nữa hả em!

      Tôi nhìn ra, cũng lạ, tại sao họ không cho quay chiếc loa ra ngoài cánh đồng, mà lại quay vào chính nhà anh, chị? Tôi thắc mắc. Anh nói với tôi:

       - Thằng chủ tịch Phường giải thích : “ Có thế này  các chính sách, nghị quyết của đảng ,nhà nước mới đến được với người dân.” – Anh quay sang hỏi chị - Nó nói thế đúng không em!

     Chị cười buồn, gật đầu rồi nói với tôi

       - Tý nữa chị nói cho em nghe vì sao chiếc loa lại quay vào chính giữa nhà chị.

       Khi trong nhà chỉ còn tôi với chị, nói đủ thứ chuyện, loanh quanh lại quay lại chuyện chiếc loa:

      - Cứ loa chĩa vào nhà chị thế này thì còn làm ăn gì được nữa!– Tôi bực, nói vậy với chị.

      - Cũng có nguyên do, em ạ! – Chị kể - Chủ tịch phường là bạn học của chị, hồi còn phổ thông kia. Nó vừa dốt, vừa bẩn… thi đại học không đỗ, ở nhà. Thằng như vậy, có ai ngờ, nó lại để ý đến chị. Hồi chị học ở Hà Nội, nó cũng lặn lội lên thăm mấy lần, gọi là gặp “đồng hương”. Lần cuối cùng, nó đến, rất trơ, khoe với mọi người, chị là “người yêu” của nó. Chị rất bực. mắng nó một trận ,rồi đuổi về. Nó thù cho đến tận bây giờ…! Bây giờ chị có chồng, về lại đây, vợ chồng chắt chiu mua được căn nhà nhỏ này. Còn nó lại chủ tịch phường. Biết chị ở đây, lập tức nó cho treo trên cột điện đối diện chiếc loa chĩa vào nhà…cứ nhằm vào lúc người nhà cần yên tĩnh là chiếc loa phát thanh, như em thấy đấy! Nó “trả đũa” chị một cách “bẩn” không ai nghĩ tới!

        - Sao chị không chuyển đi chỗ khác!

        -Dưới gầm trời này, không có “loa” này thì lại có “loa” khác…hành dân, khổ dân, trả đũa dân…Còn chỗ nào nữa ,hả em!

 

 

 

 

                         NGƯỜI BẠN LÀO

 

 

             …Sau một chặng dường dài, chúng tôi nghỉ lại một quán ven đường thuộc tỉnh A…của Lào. Một quán ven đường như những quán chúng tôi đã gặp, nhưng có một điều khác là người chủ quán.Chúng tôi đang ngơ ngác, thì anh chủ quán đi ra, hỏi bằng tiếng Việt rất sõi:

           - Các bạn là người Việt Nam phải không?

           Không gì sướng bằng, đi ra nước ngoài mà tự nhiên có người hiểu và nói chuyện được,  chúng tôi gật đầu. Anh chủ quán người Lào sởi lởi, tự động kéo ghế mời chúng tôi ngồi ,miệng vẫn rất tươi, nói không khách sáo:

           - Gặp các bạn Việt Nam là tôi mừng lắm, các bạn đến đây cứ tự nhiên, thích ăn gì thì gọi, tôi nấu…Tôi nấu được cả những món ăn Việt Nam…

           Biết tôi là giáo viên dạy sử, anh bạn Lào “ thả” ra một tràng lý luận, thậm chí có những khái niệm tôi quên lâu rồi:

         -…Cách mạng Việt Nam là nơi hội tụ của ba dòng thác cách mạng, là nơi tập trung những mâu thuẫn thời đại, là ngọn cờ đầu của phong trào giải phóng dân tộc… Muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội phải tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng, lấy cách mạng khoa học kỹ thuật là then chốt… - Anh cứ thao thao bất tuyệt làm tôi ngạc nhiên kinh khủng – Trong lòng chủ nghĩa tư bản chứa đầy mâu thuẫn, ngày càng gay gắt, dẫn chủ nghĩa tư bản đến chỗ diệt vong… - Nói xong một hơi anh cười khà khà có vẻ sung sướng lắm…

        Tôi rất tò mò về chuyện này, muốn anh bạn Lào giải thích:

       - Vì đâu mà anh lại biết những khái niệm này. Tôi dạy sử cho các em mà có lúc quên!

       - Vi tôi học trưởng đảng bên các anh đấy !

        Lại còn thế nữa, đây là một nhân vật rất đặc biệt, tôi muốn tìm hiểu. Anh bạn Lào giải đáp thắc mắc của tôi:

       - Chẳng là thế này, tôi thuộc cán bộ nguồn của Đảng nhân dân cách mạng Lào, được gửi sang bên các anh học tập. Ông hiệu trưởng cũng là giảng viên lớp tôi. Ông ấy có cô con gái rất đẹp, tôi để ý đến cô ấy mà cô ấy cũng để ý đến tôi. Cô ấy nói, muốn đến với em,  anh phải học thuộc những điều bố em dạy… thế là…tôi học thuộc những điều ông ấy dạy…nên đến được nhà ông ấy và thỏa mái với em…

       Nghe vậy, tôi vái anh bạn Lào ba vái vì quá phục, hỏi tiếp:

      - Rồi anh đến được với cô ấy chứ!

       Lại cười khà khà, anh nói:

      - Không đến được, vì bên này tôi có vợ rồi…khi về nước cô ấy khóc ghê lắm!

      - Anh học giỏi thế, về nước  phải làm chức to chứ sao lại đi bán quán…?

       Anh bạn Lào vui vẻ kể tiếp:

      - Về nước, biết chuyện bên Việt Nam, tổ chức kỷ luật, không cho tôi chức vụ. Nhưng điều này mới quan trọng…anh biết điều gì không?

      -…

      - Tôi học thuộc như thế, nhưng chẳng hiểu cái gì cả, không áp  dụng được gì cả. Lãnh đạo thế nào? Dân họ chửi chứ! Vừa bị kỷ luật , lại ngu nữa, chỉ giỏi tán gái. Biết thân, biết phận tôi mở quán, ngày ngày gặp các bạn Việt Nam qua lại, nói chuyện sướng hơn…

      Anh bạn Lào lại cười khà khà! To hơn lúc nãy, vui hơn lúc nãy.

       

 

 

 

 

     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

 

               

TRUYỆN CỰC NGẮN - 47

[Không rõ 11/02/2017 08:58 | by kytrung ]

 

Không đọc truyện cực ngắn nữa, cháu đi nhặt rác đây! ( Ảnh minh họa)

 

ĐƯỢC BẤT NGỜ !

         …Bị công an gọi, nó lo, cả nhà lo!

          - Anh cho tôi biết, những lần anh gặp ông H…để làm gì?

            Nó trình bày rõ ràng:

          -  Nhiều lần ông ấy không muốn gặp ông H…Tôi là thư ký tin cẩn, ông bảo tôi sang gặp, nói trớ đi rằng, Ông ấy bị đau, tôi phải đi thay, nếu ông H…nói gì,   tôi lắng nghe…rồi về nói lại. Bây giờ, ông ấy chết rồi, tôi cũng có thể cho các anh biết sự thật, không cần dấu diếm, giữa ông ấy và ông H…tuy ngang chức, nhưng trên thực tế hai người có mâu thuẫn, mâu thuẫn gay gắt. Gặp nhau , bên ngoài trông có vẻ tay bắt mặt mừng ,thậm chí có lúc trước quan khách, đại biểu…trên đoàn chủ tịch còn ôm hôn nhau, chứ bên trong, nói xin lỗi, căm nhau còn hơn kẻ thù, không đội trời chung…

           -  Anh nói thế chúng tôi hiểu, vậy mấy lần anh đi xuống vùng K…tiếp xúc với dân để làm gì? – Cán bộ điều tra hỏi tiếp nó.

           Nó bình tĩnh trả lời:

          -  Vùng K…là vùng giải tỏa để thành khu công nghiệp. Dự án này không để cho dân biết, mà chỉ nói, đây là vùng ngập lụt, cần di chuyển dân đi chỗ khác, đền bù bằng giá đất nông nghiệp, nghĩa là rất rẻ mạt rồi  ông ấy và chủ dự án bí mật  thông đồng, sau khi san lấp, đất đó được bán lại giá rất cao, thu được rất nhiều tiền chia nhau. Dân biết, họ cực lực phản đối, thậm chí, còn định tự thiêu trước nhà ông ấy. Ông ấy sợ dân không dám đến lại giao nhiệm vụ cho tôi đến gặp dân vùng K…để giải thích, ngăn không cho dân khiếu nại lên trên. Dân rất căm thù ông ấy, thấy tôi, dân chửi ông ấy …đến hết cả từ “Chửi!”

         - Vậy theo anh, tại sao lại có một vỉ thuốc lạ, không đúng với những vỉ thuốc ông uống hàng ngày… Anh có nghĩ ai bỏ vỉ thuốc này vào?

          Điều này đúng là nó khó trả lời, sợ bị đầu độc, ông bắt nó mang nước uống đi theo. Sợ ăn phải thức ăn có chất bẩn, bao giờ ông cũng nói với nó,  theo dõi đầu bếp sít sao, thậm chí nó phải nếm trước. Thuốc ông uống, chỉ giao riêng cho nó, nó giữ thuốc cho ông rất cẩn thận. Không hiểu sao, cẩn thận như thế mà vẫn lẫn vào một vỉ thuốc lạ?

        Nó suy nghĩ…

       Hay là do vợ của ông ấy, do quá ghét vì  một lúc ông ấy “nuôi” ba con bồ, sắm ba biệt thự cho chúng nó, mà bà ấy bỏ vỉ thuốc này vào…Cũng không phải… bà này hiền như cục đất, có lần ông ấy mắng: “ Mẹ mày! Muốn sống tao cho sống, muốn chết tao cho chết…ở nhà…hay ở ngoài… tao là trời, mày hiểu không ? Ở đấy mà ghen!”…Bà im thit thít, không dám cục cự. Hay là thằng con trời đánh của ông ấy! mà một lần đi siêu xe đua tốc độ, đâm chết người, bị công an bắt, ông ấy định cho công an bắt luôn vì ở nhà thằng con “phá” không còn một thứ gì! Nhưng thương con, ông ấy lại yêu cầu công an lập hiện trường giả, thả cho về. Mới ở trong trại tạm giam có năm ngày, ăn uống còn hơn “vua” con ,thế mà thằng con vẫn căm thù ông ấy ra mặt. Thằng con nói với nó: “ Ông ấy trông thế chứ chẳng tử tế đéo gì! Có coi mẹ tôi ra gì đâu…Nên tôi chán, tôi phá…ông ấy cũng có ngày bị trời hành…”. Nghĩ thế, nhưng làm gì có chuyện con hại bố…

       Nó không thể trả lời được câu hỏi này. Cán bộ điều tra thấy nó có vẻ lúng túng, cho biết thêm:

       - Tạm thời chúng tôi cho anh tại ngoại. Anh phải suy  nghĩ kỹ câu hỏi của chúng tôi để giải thích rõ ràng việc này. Chúng tôi cũng nói cho anh biết, hiện bên ngoài dư luận đang đồn râm ran là anh cố ý cho uống sai thuốc để ông ấy chết…Anh giúp chúng tôi phải tìm cho ra, ai bỏ vỉ thuốc lạ vào số thuốc ông ấy uống hàng ngày, để lúc họp báo chúng tôi minh oan cho anh. Chứ hiện nay, tôi nhắc lại, nhiều dư luận cho rằng anh đã đầu độc ông ấy…

         Nghe vậy ,nó lả người, đi đứng không vững. Cái chết đột ngột của ông ấy đúng là “giết” nó. Nó đi về nhà trong tâm trạng gần như “chết lâm sàng” bởi nỗi oan mà dư luận đang dồn vào nó.

         Khi về đến nhà, chưa kịp nói cho mọi người biết thì nó ngạc nhiện. Giữa nhà có một lẵng hoa  rất to, rất đẹp. Lẵng hoa đó có gắn một dải băng đỏ, trên có đề hàng chữ “ Cảm ơn anh đã diệt được một tên quan lại hại dân!”.

         Nó hỏi, người nhà trả lời ,nhân dân mang đến, nét mặt người nào cũng vui.

GIẢI QUYẾT TRIỆT ĐỂ

           - Hắn đang thích em, em cứ tự nhiên nói chuyện, cần thiết nến như hắn rủ em đi chơi…anh cho phép!

          Vợ nhìn nó với ánh mắt ái ngại, nói ngập ngừng:

          - Em thấy chuyện này nó kỳ kỳ sao ấy! Nói chuyện thì được…nhưng …anh lại bảo …em đi chơi với ông ấy…thế anh không ghen à !

           Nó giải thích, giọng đau khổ:

         - Em biết rồi, vụ việc này phải bám vào hắn, chỉ có hắn mới gỡ được…một tiếng nói của hắn, Công an, Viện kiểm sát…sẽ bỏ qua, không truy tố anh…mà hắn có vẻ …thích em…em phải cứu anh…

        - Tội anh quá! – Vợ nó khóc nức nở…- Thế em phải cứu anh bằng cách này à!

         Nó dính vào một vụ tham ô lớn, hắn đánh tiếng cho nó biết, sẽ không thoát…muốn thoát, gặp hắn, hắn sẽ bàn cho cách gỡ…

         Buổi gặp mặt trong phòng kín, sang trọng, chỉ có vợ chồng nó và hắn. Đang bàn bạc nghiêm túc thì hắn lại cười cợt: “ Ông có bà vợ xinh thật đấy! Làm thế nào mà ông cưa giỏi thế?”…  Nó  phát hiện, hình như hắn đang để ý vợ của nó.

         Tan tiệc, lúc ra về, vợ nói, làm nó càng khẳng định nhận định trên là đúng:

        - Làm chức lớn như thế mà không nghiêm túc. Nói ai nghe!

        - Em nói cái gì vậy? – Nó hỏi.

        - Em nói anh đừng ghen nhé – Vợ nó kể - Ông ta lấy chân khều khều vào chân em ở dưới gầm bàn ấy. Rồi còn nháy mắt với em, lúc anh uống rượu, không để ý…

        Thế là trong đầu nó nghĩ ra một kế, phải buộc hắn cứu nó…

         …Nhân ngày lễ nghỉ dài ngày vợ chồng nó đến rủ hắn đi chơi: “ Anh đi với vợ chồng em cho vui,  khi vợ con anh đang ở nước ngoài, mà anh lại ở nhà một mình…”.

        Hắn nhận lời một cách chóng vánh, nói không úp mở:

       -  Nói thật với vợ chồng ông, tôi cô đơn lắm, tôi với vợ ly thân lâu rồi…rất buồn. Có cuộc đi chơi này ,giải tỏa phần nào… Tôi rất cảm ơn vợ chồng ông !

        Cuộc du hí mới được hơn một ngày, nó nói có việc riêng, phải về gấp, để vợ ở lại…

        Vợ về, nói cho nó biết:

       - Ông ấy nói với em, nhất định sẽ cứu anh…

       - Đúng không?

       - Đúng mà, nhưng…cần phải có thời gian…vụ của anh lớn quá…liên quan đến nhiều người…

      Nó thấp thỏm mừng thầm, biết là kế hoạch của mình đang đi đúng hướng:

       - Lần sau ,nếu cần gặp riêng với hắn, anh cho em tiếp tục…hắn yêu cầu em cái gì, em nói cho anh biết!

       Vợ đi rồi về,  nói với nó giọng càng ngày càng vui vẻ:

       - Ông ta nói, anh cần bình tĩnh…ông ta đang chỉ đạo công an, viện kiểm sát làm nhỏ lại những tang chứng trong vụ án này để anh có thể không bị truy tố…Em muốn nói với anh một điều…

       - Điều gì!

       - Ông ta muốn em với ông ấy đi nước ngoài trong chuyến công tác tuần tới…anh đồng ý không?

       -…

       - Ông ta cho biết, ông ấy đã chỉ đạo, vụ của anh sẽ giải quyết triệt để, coi như không có vấn đề gì phức tạp…khi ông ấy ở nước ngoài trở về…

       Nghe vợ nói vậy, nó gật đầu ngay.

       …Khi vợ trở về, chìa cho nó tờ đơn ly hôn, với lời xỉa vào mặt: “ Ông không xứng đáng là chồng tôi, khi coi vợ chỉ là món hàng trao đổi!”.

          Còn nó…nhận lệnh bắt khẩn cấp của Viện kiểm sát và công an vì tội: “ Chủ mưu tham ô, gây thất thoát lớn tài sản nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng…”

        Sau ly hôn, vợ nó lấy ai…trời biết!

MỘT CHUYẾN VI HÀNH

             …Được hơn một năm, ông muốn đi thăm lại những dự án mình cắt băng khánh thành, đọc lời chào mừng khai trương…cũng là một cuộc vi hành thể hiện tác phong gần dân, biết dân, hiểu dân…với cương vị một người lãnh đạo “to” ông hay quán triệt với cấp dưới…Cũng là một dịp đánh tan những lời đồn rằng, những dự án này chỉ có lợi cho “nhóm lợi ích” mà ông cầm đầu.

          Đến thăm lại nhà máy đường, một dự án lớn đến cả gần nghìn tỷ đồng,  ông thay mặt lãnh đạo “ to” cắt băng khánh thành. Lúc ấy, không thể tả được không khí hồ hởi, phấn khởi của công nhân, đặc biệt là người dân sống quanh đây. Một nhà máy đường có công suất lớn, một vùng đất bao la sẽ để người dân trồng mía cung cấp nguyên liệu cho nhà máy…đời sống nhân dân sẽ cải thiện, văn hóa nâng cao, kinh tế phát triển…Nhưng bây giờ, nhà máy đường nằm im lìm còn hơn “nhà tang đang đợi xác” những ống khói lặng ngắt, những cỗ máy hoen rỉ, lưa thưa vài người công nhân quét sân, xung quanh là những đồng mía xơ xác, có chỗ còn cháy loang lổ…Vì sao nên cơ sự này? Một người trong ban giám đốc cho ông biết, do nhập thiết bị của Tàu, quá lạc hậu, tiêu tốn rất nhiều than, xăng, dầu… do vậy, sản phẩm khi ra khỏi nhà máy giá thành rất cao, không tiêu thụ được. Thêm nữa do đường nhập lậu, giá rẻ, không thể cạnh tranh…

       Họ nói như thế, ông phải nghe, nhưng cũng góp ý:

       - Phải tìm cách khắc phục, các đồng chí ạ!

       - Theo anh, chúng tôi phải khắc phục như thế nào?

       Nhìn quanh, thấy câu nói của ông Hồ gắn lên trên một mảng tường lớn, bị mất mấy chữ chỉ còn : “ Không có gì…”, ông nói luôn:

      - Ví như …ví như…câu nói của bác Hồ nổi tiếng như thế, bị mất mấy chữ, các anh cho đắp lại, thể hiện sự tôn nghiêm, đồng thời thể hiện sự khắc phục khó khăn…

       Mấy người đứng xung quanh ông cười, một người nói:

     - Có mấy chữ đó thôi, nhà máy cũng không có kinh phí để thuê thợ đắp lại. Mà thấy bác Hồ nói đúng, lúc này qủa thật ,nhà máy: “ Không có gì…!” nên chúng tôi để vậy!

       …Đứng lại biết không giải quyết được việc gì, ông lại đến thăm một khu định cư mới. Ngày ông thay mặt lãnh đạo “to” tuyên bố dành toàn bộ những dãy nhà mới trong khu định cư này cho tất cả những gia đình của đồng bào thiểu số đã nhường đất làm thủy điện. Tiếng hoan hô rầm trời, bao nụ cười hoan hỉ, những ánh mắt hân hoan còn hơn qua cơn lạnh thấy ánh mặt trời…Thế mà giờ đây khi ông đến thăm lại khu định cư chỉ còn những dãy nhà trống toang hoác, mái tôn thủng lỗ chỗ, sân lầm cát, cỏ hoang mọc đầy, xung quanh là những cánh đồng đất hạn, nứt nẻ, không bóng người…Ông hỏi, mọi người cho biết:

         - Khu định cư xa nguồn nước, không hợp với sinh hoạt của người dân, thiết kế của daỹ nhà rất phản khoa học, rất lạnh về mùa đông, mùa hạ thì nóng không thể tưởng, đất không thể trồng trọt được…dân bỏ đi hết…

      Ông lắc đầu, không thể tưởng tượng được cảnh này!

       Nhưng rồi ông có một chút an ủi…

       Phía xa kia, cái cây ông trồng nhân ngày ông đến dự khai trương khu định cư vẫn còn, màu xanh vẫn còn…Ông vội đi đến.

       Cái cây người ta cắm xuống, cho ông tưới nước, gọi là “ Chào mừng khu định cư mới”  vẫn màu xanh ấy, thân cây ấy, y nguyên …cho dù xung quanh nhiều cây đã chết héo.

       Bây giờ ông mới nhìn kỹ. Hóa ra đó là… cây giả!

      

      

      

        

  

      

    

              

    

                                                                                                                                                                                                                                        

          

TRUYỆN CỰC NGẮN - 46

[Không rõ 07/02/2017 14:16 | by kytrung ]

 

Chú dạy con viết truyện cực ngắn nhé! ( Ảnh minh họa)

 

                            THẰNG ĂN CẮP  !

 

 

               Chuyện này cũng xảy ra từ hồi xa lắc, xa lơ… thời còn bao cấp.

          … Lớp sau đại học của chúng tôi có hơn chục người, hắn làm lớp trưởng, kiêm bí thư chi bộ. Khỏi phải nói với chức đó, hắn nghiêm như thế nào?  Từ sinh hoạt, cách ăn mặc đến giờ tự học…hắn yêu cầu chúng tôi phải hết sức nghiêm túc .

          Khốn nỗi mọi việc hắn có thể quản lý, nhưng chuyện bị mất đồ thì hắn chịu.

           Cái thời mọi thứ đều phân phối theo tem phiếu nên đồ đoàn phải giữ hết sức cẩn thận, hở ra là mất. Áo quần có treo trên móc, để trong nhà, chỉ sơ ý một chút là “tí hút con mẹ hàng lươn”.  Tôi có áo đại cán bốn túi mới mua, giặt rồi phơi, sợ bị ăn cắp, ngồi canh, thế mà đi tiểu chỉ có mươi phút, quay lại, áo đại cán đó “không cánh mà bay”. Tiếc đứt ruột. Hắn biết chuyện phê bình:

          - Mỗi người chúng ta chỉ có năm mét vải tiêu chuẩn, người có của phải giữ, không những thế,  phải giữ cho bạn trên tình thần “làm chủ tập thể”…

           Rồi hắn nêu gương trước, một bạn nữ trong lớp, có chiếc áo len màu đỏ rất đẹp giặt, phơi trước cửa. Không cần nhờ,  hắn cầm quyển sách ra vừa ngồi canh chừng hộ bạn, vừa học. …Ấy vậy, khi hắn đứng lên vào phòng có việc, khi quay ra, chiếc áo len mất tiêu. Bạn gái khóc, còn hắn ngán ngẩm:

         - Khó thật! khó thật, mấy thằng ăn cắp tinh ranh còn hơn …ma!

          Hắn bí mật phân công mấy thằng chúng tôi rình để bắt trộm. Thức đêm, thức hôm, mặc muỗi cắn, gián bò… cũng chẳng bắt được thằng trộm nào!

      … Rồi cũng tưởng mọi chuyện yên ắng, đánh đùng một phát, thằng bạn nằm chung giường tầng mất chiếc xe đạp Pa phô rít do Tiệp Khắc (cũ) sản xuất. Hồi đó chiếc xe đạp này là cả một gia tài lớn. Thương bạn, cả lớp tôi nháo nhào bủa đi tìm, hết chợ trời, rồi ra cả mấy chỗ con buôn…Chịu! Như tìm “bóng chim, tăm cá” không biết nơi nao…! Chỉ còn một nước,  động viên bạn: “ Của đi thay người”…

           Còn hắn nói, giọng tức giận:

          - Tôi mà bắt được thằng ăn trộm chiếc xe đạp, không đánh giập tay nó, tôi không làm con người!

        Chiều ấy…!

         Thằng bạn kéo tay tôi ra một chỗ, nói nhỏ, giọng hồi hộp:

          - Tao phát hiện ra kẻ lấy trộm chiếc xe đạp rồi!

         - Ai?

          Nó ra hiệu cho tôi nói nhỏ, rồi nhìn quanh xem có ai để ý không? Giọng thì thào:

         - Vành xe nhôm của tao có vết xước nhỏ, chỉ có tao biết vì hay lau xe. Nay thấy cái vành xe ấy ở trong xe…- Nó nói nhỏ vào tai tôi!

         - Thật không ? – Tôi ngạc nhiên.

         - Đúng mà! Chắc chắn một trăm phần trăm…

         - Thôi thế này…!

          Hai thằng bí mật về nhà của thằng ăn cắp. Nhà thằng này ở vùng trung du đường khó đi, chủ yếu đường đất, lắm dốc, cả đạp xe lẫn dắt mất hơn một ngày mới tới.

         Về đến nhà thằng này, phát hiện ra ngay.  Bố của thằng ăn cắp  mặc chiếc áo đại cán của tôi, còn em gái nó khoe: “ Anh ấy mua cho em chiếc áo len đỏ rất đẹp!”. Chiếc xe đạp pha phô rít của thằng bạn vẫn dựng ở góc nhà ,thay mất cái vành,  từ vành nhôm sang vành sắt.

         Thằng ăn cắp bị đuổi học.

         Nó là lớp trưởng kiêm bí thư chi bộ lớp tôi.

 

 

 

                                 TÔ PHỞ TRI ÂN

 

 

                …Khắp nơi, gần đến tết,  làm bánh chưng, bánh dầy, bánh tét…để “tri ân” các anh hùng liệt sỹ, các bậc sinh thành lãnh tụ, ngày mất lãnh tụ… cái nào, cái nấy to tú hụ. Là một lãnh đạo đứng đầu tỉnh, không lẽ ông không chỉ đạo làm việc này. Không làm, lãnh đạo cấp trên lại đánh giá ông không biết nhớ ơn tổ tiên, các bậc lão thành…

           Mà làm cái trò này, lấy tiền ngân sách không cẩn thận, dân réo, báo chí chửi…Ông huy động các doanh nghiệp.

        Mấy doanh nghiệp nghe chỉ thị của ông. có “thằng” miễn cưỡng nhận lời, đóng góp cho có lệ,  nhưng cũng có “ thằng” tìm cách từ chối khéo.

        Duy có một doanh nghiệp hồ hởi nhận lời, thậm chí đóng góp to…“ Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đóng góp”. Doanh nghiệp này được lên ti vị, phòng viên báo chí… phỏng vấn. Ông Chủ doanh nghiệp này nói giọng rất cảm động:

        -   Một việc làm hết sức có ý nghĩa  nhằm tri ân với các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì sự trường tồn của dân tộc, cũng như tri ân những bà mẹ, ông cha sinh thành nên những vị lãnh tụ làm rạng rỡ non sông…Là một doanh nghiệp được hưởng thành quả đó, chúng tôi không tiếc, cần bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ ủng hộ…

       Quà “tri ân” các bậc anh hùng liệt sỹ, bà mẹ Việt Nam sinh ra những lãnh tụ thiên tài…là một tô phở. Tô phở ở đây không phải là tô phở bình thường, mà tô phở “ khổng lồ”, chưa đâu có.

      Để có một tô phở như vậy, trước hết củi đun, ông đứng đầu tỉnh cho chặt cả một bãi dương, vốn để dùng chống bão cát ven biển, về phơi khô. Tiếp đến để có phở, ông đứng đầu tỉnh cho dùng cả tấn gạo mà trung ương cấp cứu đói đồng bào nghèo vào việc làm có ý nghĩa này!!! Hành ,ngò…làm gia vị của những gia đình nghèo trồng, ông đứng đầu tỉnh cho nhổ hết rồi huy động mấy trăm thanh niên đi gánh thành mấy hàng dài… Cũng còn may, riêng thịt gà, ông Chủ doanh nghiệp  lo, chứ không, có thể trang trại gà của mấy doanh nghiệp trẻ cũng mất…

      Ngày nấu phở,đúng là ngày hội của cả một vùng.

      Tô phở to khủng khiếp, bóng của nó gần như che kín một sân bóng chuyền, trong lòng của tô phở, bên dưới là phở, bên trên thịt gà, hành, ngò…để đầy có ngọn…đứng xung quanh là cả ngàn người, tay người nào ,người nấy cầm sẵn bát, tô… cùng đũa và thìa, nét mặt ai cũng hồ hởi, phấn khích…

       Khi những thùng nước phở được đổ vào tô phở, hương thơm bay ra ngào ngạt, đúng giữa trưa, bụng đói cồn cào, ai cũng chảy nước miếng. Ông Chủ doanh nghiệp vẫn chưa vội, có đôi điều thưa với bà con và ông đứng đầu tỉnh:

     -…Chúng ta nên thưởng thức tô phở này một cách từ tốn, không vội vã, thật thành kính…để các bậc thiên tổ, các anh hùng liệt sỹ, các bà mẹ Việt nam sinh ra các bậc lãnh tụ thiên tài…chứng kiến, vui mừng về tấm lòng thành của con cháu…- Ông còn nói nhiều nữa…

   Có tiếng xì xào:

   - Nói lâu bỏ mẹ, phở rữa ra hết cả rồi!

   - Phở nguội, ăn còn ngon lành gì nữa!

   - Ruồi bay kìa…!

        Hết hai mươi lăm phút, Ông Chủ doanh nghiệp nói xong, tô phở lớn mới được chia ra…cả ngàn người tha hộ chan, húp xì xụp, tiếng cười, nói, râm ran, tiếng hít hà…chỗ nào cũng nghe thấy. Vui đáo để!

         Ông đứng đầu tỉnh nhìn cảnh đó không thể tả hết sự sung sướng!

         …Ba ngày sau, lô thuốc tiêu chảy sắp hết đát của ông Chủ doanh nghiệp chuyên buôn bán thuốc tây, người góp tiền nhiều nhất và trực tiếp trông nấu  phở cho tô phở to kia, tiêu thụ hết.

       Đó là chưa kể ông góp một phần tiêu thụ được mấy trăm kylogam gà già mắc bệnh cho thằng em ruột, trưởng trại nuôi gà…

 

 

 

 

 

 

 

 

                                  NHỮNG GIÒ PHONG LAN

 

         …Ông lên chức, được chuyển ra Hà Nội. Ra Hà Nội có một điều sướng mà không biết khoe cùng ai, ông gần cô bồ. Cũng chính vì thế, ông không thể đưa cả gia đình ra ngoài này. Ông giao toàn bộ vườn phong lan cho thằng con quản lý, trước khi đi ông dặn con:

         - Đây là vườn phong lan không thể tính bằng tiền, con phải thay ba chăm sóc cẩn thận, không cho ai vào, kể cả mẹ con, tính mẹ con rất cẩu thả. Vườn phong lan lớn, đẹp thế này cho thiên hạ biết  gia đình mình là gia đình có văn hóa biết thưởng thức cái đẹp…con nhớ rõ điều đó nhé !

          Thằng Cả gật đầu.

        Ra Hà Nội, sau giờ làm việc, tránh những cuộc đãi đằng, liên hoan, giao lưu…ông bí mật đánh xe đến một căn biệt thự nhỏ, khuất để hú hí với cô bồ, cô bồ kém ông gần ba mươi tuổi. Nằm cạnh cô bồ bao giờ ông cũng giở những tấm ảnh chụp những giò phong lan trong vườn ra khoe:

       - Em thấy anh có giò phong lan đuôi chồn đẹp không? Hoa nở bung, đuôi gần chấm đất… đây nữa… em nhìn này… giò phong lan này cũng đẹp,    màu hồng nhung…còn đây…giò phong lan Huệ trắng, màu rất giống hoa Huệ nhưng ban đêm thơm dịu hơn…dễ làm cho tâm hồn con người thư thái…

        Cô bồ nhìn ông với con mắt thán phục:

       - Em tiếp xúc cũng nhiều, nhưng chưa thấy ai có con mắt nhìn hoa phong lan tinh tế được như anh…anh giỏi thật đó…giá như anh có nhiều giò phong lan lạ, cho em xem…

        …Ông điện về cho thằng Cả, nói với nó cố gắng tìm thật nhiều giò phong lan, càng lạ càng tốt. Thằng cả cho biêt, nó đã tìm thấy một chỗ có rất nhiều phong lan lạ, đẹp nhưng hơi…mắc tiền. Ông nói ngay trong điện thoại:

      - Nếu con thấy đó là những giò phong lan lạ, đẹp trong vườn nhà mình chưa có, cứ mua, bao nhiêu tiền cũng mua, ba sẽ gửi tiền  vào cho con…

       Thằng Cả thực hiện lời dặn của ông, nó đưa về vườn phong lan, toàn những giò phong lan đẹp, đẹp một cách đặc biệt với những tên gọi, mà ông cũng chưa nghe thấy bao giờ như phong lan Băng Tuyết, phong lan Hải Như Vương, phong lan Đỏ Lệ Sa…những giò phong lan có giá “trên trời”, ông không tiếc, gửi về ngay cho nó. Còn cô bồ của ông xem  ảnh chụp những giò phong lan đó, vừa hôn ông, vừa nức nở khen:

     - Trời ơi! Những giò phong lan đẹp mê hồn như thế này mà treo trong biệt thự để hàng đêm, khi em đợi anh về, nhìn  nó cũng đỡ nhớ anh…

      Nghe vậy, nói thật lúc đó, cả người ông cứ như lơ lửng trên mây. Hôm sau, ông lại giục con:

      - Con cố tìm mua thêm cho ba những giò phong lan đẹp,lạ như thế nhé!

        …Ông nhận được điện của vợ:

             - Thằng cả nghiện ma túy, bị công an bắt, tôi phải bảo lãnh. Mà sao dạo này không biết nó kiếm đâu ra lắm tiền thế, toàn chơi những loại ma túy “lạ” đắt khủng khiếp, ông phải về ngay mà giải quyết…

        Sao lại có chuyện như vậy? Ông tức tốc lên máy bay, về gấp.

        Ông nhìn thằng Cả. Nó đổ đón, ngồi đấy, dớt dãi chảy lòng thòng, mắt ngây dại, môi tím tái cú như chết rồi. Ông hỏi nó:

        - Tiền đâu mà con đi mua ma túy!

         Nó trả lời nhát gừng:

        - Tiền của ba chứ ỏ đâu?

        - Sao lại của ba, ba cho con khi nào?

        - Ba không cho con, nhưng đó là tiền mua những giò phong lan…?

        - Những giò phong lan đó,ba biết đắt lắm, nhiều người nhìn ảnh con chụp cũng nói với ba như thế!

           Nó nhếch mép cười:

        - Không đắt đâu! Ba ra vườn mà xem…

           Ông chạy ra vườn xem, hóa ra những giò phong lan mà thằng Cả mua khoe với ông là “lạ, đẹp” toàn là giò phong lan …giả!

       

 

     

 

 

      

 

 

 

 

 

 

 

          

          

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

     

 

 

              

 

 

 

 

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                

    


 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 45

[Không rõ 05/02/2017 20:57 | by kytrung ]

 

   Giời a! Lè lưỡi vì truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                 AI BỎ!

 

         …Mộ ông để ở nghĩa trang, nghĩa trang này có từ rất lâu, hình như phong thủy không hợp, cả nhà hết bị “ tai” này đến “nạn” khác. Theo thầy, cần cải táng, chôn chỗ khác.

          Lúc bốc mộ, mọi người ngạc nhiên, đầu quan tài của ông có một tảng đá khắc toàn chữ Nôm. Mọi người nhờ một ông già giỏi chữ Nôm dịch nghĩa. Ông này nhìn bức ảnh chụp mấy dòng chữ Nôm trên tảng đá giải thích,  mấy chữ đó có nghĩa, “ Mộ của thằng bị nhân dân căm ghét” có lẽ tảng đá khắc chữ Nôm này có cuối thế kỷ mười chín, đầu thế kỷ hai mươi, lúc mấy phong trào khởi nghĩa nông dân nổi lên, người này làm Việt gian chỉ điểm, bị giết, lúc chôn nhân dân khắc mấy dòng chữ này lên tảng đá để cho hậu thế biết… Thời gian lâu quá, mộ mất nhưng tảng đá thì còn…

          Nhưng sao tảng đá này lại có trong mộ ông? Thế là bao nhiêu lời đồn đoán.

          Một người, nguyên là thư ký , hồi còn sống,ông rất tin tưởng, nói:

           - Hay là của tay M…Ngày ấy, hắn định tố ông nhận hối lộ để duyệt dự án một nghìn hai trăm tỷ làm đường … bằng sừng tê giác, kim cương… Ông “đánh úp” lại, lôi nó ra trước về tội ăn phần trăm dự án nhà máy sợi , để nhập thiết bị lạc hậu, khiến mấy năm nay nhà máy đình đốn không sản xuất được. Tay này mất chức, khởi tố, bị đi tù… Trước khi vào tù, tay M… nói với mọi người: “tôi thù ông ấy đến tận xương tủy!”.

         - Không phải tay M…bỏ đâu, hôm đám tang đưa bố ra huyệt đâu thấy nó. Hay là …- Con cả của ông nói giọng phỏng đoán – Của mấy người dân bị mất đất, hôm họ đến thưa với bố, bố nói: “ …Bà con có giỏi lên Chính phủ mà đòi, tôi không giải quyết.”. Một ông già tức quá nói: “ Mày có chết tao cũng đào mộ mày lên để chửi”…Hay là ông già ấy…

        - Không phải, bố ông già ấy cũng không dám bỏ, chỉ có thể người bỏ tảng đá này xuống mộ bố phải là người căm thù bố lắm… - Thằng út nói xen vào.

        Bà vợ ông ngẫm nghĩ một hồi, rồi cũng công nhận:

        - Út nói có khi đúng… hay của cô bồ ông ấy, lúc mẹ và bố đến gặp cô ta yêu cầu cô ấy phá cái thai trong bụng. Cô ấy không nghe, rồi bố thuê mấy thằng xã hội đen đánh cô ấy đến trụy thai. Cô ấy nói với mọi người: “ Máu phải trả máu, thù phải trả thù!”, Hay cô ta thuê người bỏ tảng đá này xuống mộ của bố !

        Mọi người cứ bàn tán loạn sạ ngầu, không biết nghe ai. Bất chợt…một ý kiến đưa ra:

        - Tại sao không hỏi mấy ông mà gia đình mình thuê  thuê đào, chôn và xây mộ của bố?

        …Mọi người đến gặp ông già chuyên làm việc này mà trước đây gia đình đã thuê. Gia cảnh của ông nghèo, thiếu, không đủ ăn nhưng trông ông còn minh mẫn, nói chuyện rõ, dễ hiểu. Ông trả lời:

       - Thế này, lúc chúng tôi sửa lại quan tài của ông đặt ở huyệt, không hiểu sao, có lẽ đất mềm phía đầu lại chúc xuống. May lúc đó  thấy có tảng đá  nằm trong bụi, chúng tôi vội bê ra, đặt vào chỗ đầu quan tài, thế là quan tài của ông thăng bằng trở lại. Chúng tôi rất mừng, tảng đá đó phải hợp với ông lắm quan tài của ông mới thăng bằng như thế! –Ông già hỏi lại mọi người -  Thế có chuyện gì với ông mà mọi người hỏi tôi về tảng đá  ấy?

       …

 

 

 

                                        DIỄN !

 

                                                 Tặng L…!

 

          …Ông vừa lên chức, gọi ngay tay thư ký tổng hợp đến, giao nhiệm vụ:

              - Anh biết rồi đấy, có rất nhiều vị lãnh đạo khóa trước, nói bất cứ điều gì đều nhìn vào giấy, đã vậy động tác phát biểu trông không ra làm sao, rất phản cảm, với tôi, tuyệt đối tránh điều đó. Như vậy, tôi giao cho anh hai nhiệm vụ . Một, thuê người đến hướng dẫn tôi cách đi đứng, vung tay, ánh mắt nhìn…với từng đối tượng. Điều thứ hai,  , anh phải soạn sẵn những bài phái biểu,  với quân đội, công an phải như thế nào? Với trí thức, sinh viên ra làm sao? Với quần chúng đủ các thành phải trình bày những ý gì cho họ hiểu ? Tôi sẽ học thuộc, rồi căn cứ vào thực tế bổ xung thêm…

         Tay thư ký tổng hợp chấp hành ngay, tìm một đạo diễn nổi tiếng chuyên dựng những vở chính kịch đến tập cho ông, còn nó,  soạn sẵn những diễn văn, bài phát biểu… tùy từng đối tượng mà ông gặp. Cũng thuộc loại chăm chỉ, mỗi buổi sáng sau ba mươi phút tập “thiền” ông lại lao vào tập những “động tác” tiếp xúc với mọi đối tượng mà ông đạo diễn kia hướng dẫn, tiếp theo học thật thuộc những bài phát biểu, diễn văn…mà tay thư ký  soạn.

          Cũng vì thế phong cách phát biểu của ông trước đám đông  rất chủ động, đàng hoàng…Ví như khi phát biểu trước cả ngàn sinh viên dáng  đĩnh đạc, giọng từ tốn, khúc chiếc ,lôi cuốn…đặc biệt không nhìn vào giấy, ánh mắt của ông  nhìn các em sinh viên như thôi miên:

        - …Tổ quốc đang trông chờ ở các em, tương lại đất nước đang trông chờ các em. Thế hệ của chúng tôi, giỏi lắm chỉ xây được cái nền, còn xây dựng cả ngôi nhà, ngôi nhà đó có đẹp hay không? Chống trọi được mưa gió, bão táp hay không? Vững vàng đến muôn ngàn đời không?…Đó là chính các em, chủ nhân ông của ngôi nhà đó. Tôi rất tin các em…

          Tất cả sinh viên đứng dậy đồng loạt vỗ tay. Khi đi xuống ông hỏi một em sinh viên:

          -  Em thấy tác phong và bài phát biểu của tôi như thế nào?

          Rất mừng, em sinh viên đó nhận xét:

          -Tác phong của chú, chúng cháu sẽ học tập còn chú nói chuyện đúng y như chúng cháu suy nghĩ!

           Với đại hội trí thức khoa học, ông đi lên thật chậm rãi, như thể luôn luôn có sự tính toán trong đầu, ánh mắt nhìn thẳng, tự tin…đúng như một tri thức lớn. Tác phong như thế và với bài nói chuyện thật hay, tiếng vỗ tay vang rền. Khi đi xuống ông lại hỏi một nhà tri thức ngồi ở hàng ghế đầu:

          - Anh thấy tác phong và bài phát biểu của tôi thế nào?

          - Dạ! - Người trí thức đó trả lời - Bài phát biểu của anh thật đúng với suy nghĩ của những người tri thức trước thời cuộc. Tác phong của anh rất đẹp.

          Còn gì sung sướng hơn.

          … Đi thực tế, ông muốn xuống thăm nơi mà lãnh đạo trước đây ít đến thăm nhất, mà là nơi khổ nhất. Trại tâm thần! Trước khi đi xuống, liên hệ trước, bác sỹ trưởng trại thông báo cho ông biết:

         - Chúng tôi sẽ tập trung những bệnh nhân đã lành bệnh hoặc sắp lành, tỉnh táo để cho anh nói chuyện. Sự quan tâm của lãnh đạo, đặc biệt như anh là nguồn động viên lớn rất lớn với bệnh viện cũng như bệnh nhân ở đây…

          Tay thư ký nói với ông:

        - Anh gặp họ nên có tác phong vui vẻ, nét mặt cười tươi biểu hiện của sự lạc quan. Còn khi nói chuyện nét mặt nên thể hiện sự biểu cảm, lúc nào vui thì cười, lúc nào buồn thì hơi đăm chiêu, còn nói về đường lối, nên nghiêm nghị một tý…vì người nghe đủ thành phần: tri thức, sinh viên, công nhân, nông dân…làm việc, suy nghĩ căng thẳng mà mắc bệnh…

        Ông là người cầu thị, liền thực hiện lời của tay thư ký góp ý.

        …Khi ông đi lên tay chân vung mạnh như vận động viên điền kinh khởi động, nhìn mọi người miệng cười vui vẻ. Tất cả mọi người nhìn ông cùng cười, có người cười ha… ha …rất to. Khi phát biểu, nét mặt ông lúc trợn trừng như mèo nhìn chuột, lúc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, lúc nhăn nhó như quả mơ ngâm…bên dưới người nghe bài phát biểu của ông thái độ rất lạc quan, thỉnh thoảng lại cười rộ lên. Nét mặt người nghe không có một “giọt” nào về sự đau khổ.

       Buổi nói chuyện của ông trước các bệnh nhân của trại tâm thần thành công ngoài sự mong đợi.

        Cũng như mọi lần, đi xuống ông hỏi ngay người ngồi hàng ghế đầu:

         - Anh thấy tác phong và bài nói chuyện của tôi thế nào?

         Người này trả lời ngay:

         - Tác phong và bài phát biểu của ông y như người tâm thần, làm cho chúng tôi buồn cười quá!

 

 

 

 

THẰNG ĂN CẮP  !

 

 

               Chuyện này cũng xảy ra từ hồi xa lắc, xa lơ… thời còn bao cấp.

          … Lớp sau đại học của chúng tôi có hơn chục người, hắn làm lớp trưởng, kiêm bí thư chi bộ. Khỏi phải nói với chức đó, hắn nghiêm như thế nào?  Từ sinh hoạt, cách ăn mặc đến giờ tự học…hắn yêu cầu chúng tôi phải hết sức nghiêm túc .

          Khốn nỗi mọi việc hắn có thể quản lý, nhưng chuyện bị mất đồ thì hắn chịu.

           Cái thời mọi thứ đều phân phối theo tem phiếu nên đồ đoàn phải giữ hết sức cẩn thận, hở ra là mất. Áo quần có treo trên móc, để trong nhà, chỉ sơ ý một chút là “tí hút con mẹ hàng lươn”.  Tôi có áo đại cán bốn túi mới mua, giặt rồi phơi, sợ bị ăn cắp, ngồi canh, thế mà đi tiểu chỉ có mươi phút, quay lại, áo đại cán đó “không cánh mà bay”. Tiếc đứt ruột. Hắn biết chuyện phê bình:

          - Mỗi người chúng ta chỉ có năm mét vải tiêu chuẩn, người có của phải giữ, không những thế,  phải giữ cho bạn trên tình thần “làm chủ tập thể”…

           Rồi hắn nêu gương trước, một bạn nữ trong lớp, có chiếc áo len màu đỏ rất đẹp giặt, phơi trước cửa. Không cần nhờ,  hắn cầm quyển sách ra vừa ngồi canh chừng hộ bạn, vừa học. …Ấy vậy, khi hắn đứng lên vào phòng có việc, khi quay ra, chiếc áo len mất tiêu. Bạn gái khóc, còn hắn ngán ngẩm:

         - Khó thật! khó thật, mấy thằng ăn cắp tinh ranh còn hơn …ma!

          Hắn bí mật phân công mấy thằng chúng tôi rình để bắt trộm. Thức đêm, thức hôm, mặc muỗi cắn, gián bò… cũng chẳng bắt được thằng trộm nào!

      … Rồi cũng tưởng mọi chuyện yên ắng, đánh đùng một phát, thằng bạn nằm chung giường tầng mất chiếc xe đạp Pa phô rít do Tiệp Khắc (cũ) sản xuất. Hồi đó chiếc xe đạp này là cả một gia tài lớn. Thương bạn, cả lớp tôi nháo nhào bủa đi tìm, hết chợ trời, rồi ra cả mấy chỗ con buôn…Chịu! Như tìm “bóng chim, tăm cá” không biết nơi nao…! Chỉ còn một nước,  động viên bạn: “ Của đi thay người”…

           Còn hắn nói, giọng tức giận:

          - Tôi mà bắt được thằng ăn trộm chiếc xe đạp, không đánh giập tay nó, tôi không làm con người!

        Chiều ấy…!

         Thằng bạn kéo tay tôi ra một chỗ, nói nhỏ, giọng hồi hộp:

          - Tao phát hiện ra kẻ lấy trộm chiếc xe đạp rồi!

         - Ai?

          Nó ra hiệu cho tôi nói nhỏ, rồi nhìn quanh xem có ai để ý không? Giọng thì thào:

         - Vành xe nhôm của tao có vết xước nhỏ, chỉ có tao biết vì hay lau xe. Nay thấy cái vành xe ấy ở trong xe…- Nó nói nhỏ vào tai tôi!

         - Thật không ? – Tôi ngạc nhiên.

         - Đúng mà! Chắc chắn một trăm phần trăm…

         - Thôi thế này…!

          Hai thằng bí mật về nhà của thằng ăn cắp. Nhà thằng này ở vùng trung du đường khó đi, chủ yếu đường đất, lắm dốc, cả đạp xe lẫn dắt mất hơn một ngày mới tới.

         Về đến nhà thằng này, phát hiện ra ngay.  Bố của thằng ăn cắp  mặc chiếc áo đại cán của tôi, còn em gái nó khoe: “ Anh ấy mua cho em chiếc áo len đỏ rất đẹp!”. Chiếc xe đạp pha phô rít của thằng bạn vẫn dựng ở góc nhà ,thay mất cái vành,  từ vành nhôm sang vành sắt.

         Thằng ăn cắp bị đuổi học.

         Nó là lớp trưởng kiêm bí thư chi bộ lớp tôi.

 

 

 

 

 

 

          

          

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

 

               

TRUYỆN CỰC NGẮN - 44

[Không rõ 29/01/2017 20:39 | by kytrung ]

 

Cháu đang xem truyện cực ngắn của chú đây! ( Ảnh minh họa)

 

                         “LỘC” CUỐI NĂM !

 

        …Lão thầy bói phán, năm nay là năm hanh thông, cuối năm có “lộc” ! Có ai ngờ…chỉ còn non chục tiếng nữa hết năm, ông lại gặp “hạn”!

           Cả nhà kéo nhau về, mặt mày người nào, người nấy lem luốc, áo quần dính đầy bùn đất…ông nhìn phát ngợp, hỏi:

          - Thế nào! Có tìm thấy không?

          Thằng con cả trả lời:

          - Nếu tìm thấy chúng con đã điện…

           Thằng út nói:

          - Tụi con bới tung tất cả, ngay chỗ họ vừa đổ, đúng như lời bố dặn, không cho ai biết mục đích tìm…thậm chí cả bọn quay truyền hình nữa…

         Ông giật mình:

          - Làm sao có bọn truyền hình vào đây! Chúng nó biết chuyện à?

          Thằng cả giải tích:

          - Không phải, chúng đến quay buổi làm việc của công nhân công ty vệ sinh cuối năm… thấy mẹ với tụi con ở đấy…rất ngạc nhiên, một người của đài hỏi, tại sao gia đình ông chủ tịch tỉnh lại ở đây…?

          - Thế mày trả lời như thế nào?

          - Cũng như mấy lần bố trả lời phỏng vấn báo chí, truyền hình…chúng tôi làm bất cứ việc gì cũng nghĩ đến dân, đến những người nghèo khổ trước tiên…nên ra đây tham gia lao động… thế là họ quay luôn…

         Ông gật gù:

          - Trả lời thế được đấy! – Nhưng rồi…nét mặt ông cau có, quay lại với thực tại – Thôi ,tất cả đi tắm rửa đi, hôi quá! Thế là mất toi gần tỷ bạc chứ ít gì…

          … Chẳng là… ông chuẩn bị một chiếc nhẫn hạt xoàn có gắn kim cương rất đẹp ,rất đắt …đặt tại Nam Phi để tặng cho vợ một ông “rất to”.  Ông cho chiếc nhẫn đó vào một hộp rất cẩn thận, nhưng bề ngoài, ngụy trang bằng một bọc giấy báo, để trên bàn chuẩn bị đưa cho vợ để vợ tặng vợ ông kia…Không biết thế nào,  nghe thấy tiếng chuông xe rác reo bên ngoài, lại tưởng đó là gói rác, thằng Cả chạy ra cho luôn vào thùng rác mang ra đổ…

        Tiếc của, ông bắt vợ con chạy ngay ra bãi rác bới tìm, tuyệt đối không cho ai biết. Lúc này đã là chiều ba mươi tết…

        Buổi tối, cả nhà ngồi quây quần ăn bữa cơm tối trong phòng ăn sang trọng, có đặt một chiếc ti vi to, mặt người nào người nấy như đưa đám. Chuyện mất chiếc nhẫn làm bữa ăn cuối năm mất ngon, vợ nhìn ông lấm lét như “rắn mùng năm”. Thằng cả, người sơ ý làm mất chiếc nhẫn, nhìn ông, ánh mắt ân hận, chỉ dám nói lớn hơn hơi thở: “ Con xin lỗi bố!”. Ông tức nó đến tím mặt,  không thèm trả lời…

       Vừa lúc đó, trên ti vi phát chương trình phóng sự, màn hình hiện lên cảnh công nhân công ty vệ sinh đang hối hả làm việc, đặc biệt họ quay cận cảnh vợ con ông với lời bình: “ …Chiều ba mươi tết cận kề, chúng tôi chứng kiến một hình ảnh đặc biệt, những người thân của đồng chí chủ tịch tỉnh… theo yêu cầu của đồng chí chủ tịch  cùng làm với anh chị em trong công ty vệ sinh. Thấy hình ảnh đó, những người thực hiện phóng sự này, rất cảm động. Đây là việc làm rất có ý nghĩa của một đồng chí lãnh đạo gần dân, sát dân, hiểu việc làm của dân... Chúng tôi hy vọng rằng, với những hình ảnh như thế thế này, sẽ nhân rộng ra cả nước..”.

        Cả nhà ông trợn tròn mắt ngạc nhiên!

         Nhưng ngạc nhiên hơn… Độ hơn một tiếng sau, ông nghe điện thoại, đầu dây bên kia là tiếng của ông “rất to”: “… Tôi vừa xem phóng sự phát trên ti vi, rất khen việc làm của đồng chí, chiều ba mươi tết đồng chí còn động viên gia đình ra làm việc cùng anh chị em trong công ty vệ sinh. Một biểu hiện sinh động của những đồng chí lãnh đạo biết “kiến tạo, thực hành, gần dân”. Trong cuộc họp Hội đồng … sắp tới, tôi sẽ yêu cầu tất cả lãnh đạo phải học tập việc này. Rất cảm ơn đồng chí!”

        …Đang là đêm ba mươi mà trước mặt ông như sáng bừng, sáng hơn cả ban ngày. Không phải đi máy bay mà thấy như lơ lửng, rồi ông  nhìn  xung quanh, tất cả đẹp một cách lạ lùng. Ông vội gọi:

      - Cả đâu! Mày ra đây cho bố hôn mày một cái!

           Ông thầy bói nói đúng, cuối năm nhà ông có lộc, mà lộc to!

 

 

 

 TRẢ THÙ !

 

           Hắn nằm một mình trong căn nhà ẩm thấp, khuất ở một ngõ nhỏ. Chưa bao giờ hắn thấy đời khốn nạn như thế này.

          Một thời hắn chỉ là thằng sinh viên nghèo, ngày học, tối phải làm thêm bưng bê, chạy hàng…Những ngày đó, cũng có lúc quá khuya, đường về ký túc xá lại xa, của hàng đóng cửa…hắn phải nằm co ro  trên vỉa hè , đắp một tấm chăn mỏng…

          Rồi có những ngày không có một đồng tiền dính túi, đói quay ,đói quắt mà vẫn cố chạy hàng, gục dưới bánh xe…

          May thời đó hắn gặp em, cũng một sinh viên nghèo. Hàng ngày em học, giống hắn, tìm cách làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt hàng ngày…Tình yêu của em và hắn, những ngày đó, bao vất vả nhưng thật đẹp…

        Sau này ra trường, em với hắn ở lại thành phố. Đám cưới đến với hai người, cũng hy vọng sẽ có một tổ ấm, một hạnh phúc…Nhưng, đời người, rất khó định sẵn một điều gì thật tròn vẹn, hay có ngã rẽ bất chợt. Hắn trúng những mối kinh doanh, ban đầu nho nhỏ rồi lớn dần…khi có vốn, hắn chơi những cú liều, lại trúng …Còn em, vẫn chăm chỉ hạt bột, hỗ trợ hắn, lúc thì chi tiền, quản lý nhân công, lúc nữa…giúp hắn về ngoại giao…em nhanh, nhưng so với hắn,  giống như một con chim sẻ với một con đại bàng…

         Khi có tiền, hắn đổ đốn, sau này hắn mới nhận ra điều đó…cón lúc ấy, hắn lao vào những cuộc đỏ đen, những trò chơi của giới quý tộc, hắn đi đứng theo dáng của người thừa tiền…Với em, hắn quên đi những ngày đầu vất vả, quên đi những ngày mưa gió, em vẫn lầm lũi đạp xe trong đêm đưa cho hắn chiếc áo lạnh… Phũ phàng hơn, mặc cho em khóc, van nài…hắn chạy theo một người đàn bà khác, có nhan sắc, có tiền…Đuổi em và đứa con ra khỏi nhà… Hắn nhớ như in, kỳ lạ, mọi lần em khóc, em quỳ dưới chân hắn, van xin, nhưng lần ấy, em không khóc, nhìn hắn với ánh mắt căm giận, cười khinh bỉ, đi thằng với những bước chân dứt khoát…

         … Khi có tiền ,hắn lên tiên, còn bây giờ hắn gục ngã, gục ngã đau đớn. những phi vụ làm ăn thất bại, tiền đội nón ra đi, vợ sau bỏ hắn, tiếp đến những món nợ lớn ,không kham nổi…Hắn đã định trốn, nhưng trời không tha, hắn bị một chiếc xe ô tô đâm phải…

               Hắn nằm viện, lúc đó trong túi không còn một xu, tiền viện phí lại cao, đang không biết tính toán như thế nào, thì có người đến đưa cho hắn một bọc tiền:

            - Chị L…gửi anh! Nói anh cố gắng chữa trị.

          Hắn giật mình, tại sao em vẫn còn nhớ đến hắn? Rồi hắn tự giải thích, có thể tình yêu ban đầu, không ai có thể quên, em còn yêu hắn! Hắn muốn gặp em, nhưng người đưa tiền nói, chị ấy ở rất xa, làm kinh doanh, nên rất bận, dẫu vậy chị vẫn biết rõ bệnh tình của anh, có gì cần ,anh cứ nói với tôi, tôi sẽ nói cho chị ấy biết.

         Nhờ  những đồng tiền của em, bệnh tình hắn đỡ, dù nằm liệt một chố, phải có người giúp…

          Em thuê cho hắn một căn nhà nhỏ, một người giúp việc…

          Hắn tha thiết  muốn gặp lại em, muốn nói ngàn lời xin lỗi, muốn nối lại tình  xưa . Em giúp hắn như thế này, là em vẫn còn thương và yêu, hắn rất ân hận. Nghĩ đến em,  trong bóng tối nhập nhoạng, dơi bay, leo lét ngọn đèn, hắn khóc… “ Về với anh!”

          Em đến gặp hắn, dáng em vẫn vậy đoan trang, nét mặt nhẹ nhàng nhưng biểu lộ của nghị lực, ánh mắt của em không yếu đuối như dạo nào, nghiêm khắc, không sợ sự đớn hèn. Hắn thấy em cố nhỏm dậy:

          - Em! Anh đợi, khao khát gặp em. Sao bây giờ em mới tới! Không có em, chắc anh chết rồi… - Giá như đứng dậy được ,hắn sẽ ôm em…

          Em nhìn hắn, nói không hề biểu lộ tình cảm:

          - Ai cho anh chết! Tôi cấm anh chết…vì thế ,bằng mọi giá…tôi yêu cầu các bác sỹ phải cứu anh…

          -…

          - Anh phải sống để nhìn thấy những điều anh làm với đời, với tôi, kết quả như thế nào…Anh phải mở to mắt nhìn người đàn bà mà anh đã phản bội làm được những gì…Tôi cho anh sống để thấy sự nhục nhã của sự phản bội…

         - Thế không phải là…em vẫn còn thương anh!- hắn vớt vát.

         - Không! Anh đừng nói câu nói đó với tôi! Đây là sự trả thù ,anh hiểu không! Trả thù !

           Em nói to với tất cả sự uất hận rồi bước ra khỏi căn nhà…

 

 

 

 

 

BẮN RƠI!

 

             Chuyện này cũng xảy ra hồi xa lắc, xa lơ, thời miền bắc còn bị máy bay Mỹ ném bom, trước năm 1973.

…Thành tích của nó quá lớn, dùng súng trường bắn rơi máy bay Mỹ, tôi được phân công gặp nó và viết về chuyện này.

        Trước khi gặp, tôi ra thực địa, nơi chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi, quan sát kỹ và chụp ảnh…

         Tại đại hội : “ Những cá nhân điển hình có thành tích” nó được báo cáo đầu tiên.

        Tóc cắt cao thẳng thớm, áo đại cán bốn túi mới toanh, đôi dép cao su vừa vặn, ngực gắn huân chương lấp lánh, nó nhìn vào bản báo cáo thành tích, giọng đọc trơn tru, diễn tả lại cảnh hạ chiếc máy bay Mỹ bằng súng trường:

         - … Quan sát kỹ, tôi phục sẵn trên một ngọn đồi cao,  đón máy bay Mỹ thường bay thấp qua đây.  Tôi luyện rèn, bất kể ngày lẫn đêm …thậm chí có ngày tôi quên cả đói, trong lòng chỉ còn sự căm thù quân xâm lược, muốn trút nỗi căm thù đó lên đầu ngọn súng…

         Bên dưới vỗ tay…

        Đợi cho tiếng vỗ tay vừa dứt, nó cúi xuống đọc tiếp…

       -… Thời cơ đến, sáng ấy, vừa nghe tiếng ì ầm phía xa,. Tôi giương  khẩu súng lên, chờ đợi. Phía xa,  hai chiếc máy bay phản lực Mỹ xuất hiện, trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn chuẩn bị đi gieo tội ác. Tôi nhìn rõ, lại nhớ những tội ác của chúng gây ra cho đồng bào miền Nam. Còn chần chừ gì nữa! Phải trả thù…Và khi chúng bay qua ,cách chỗ tôi khoảng hai trăm mét,  lập tức tôi nổ súng, một tràng dài…chiếc máy bay phản lực Mỹ bùng lên, rơi xuống. Nhìn chiếc máy bay Mỹ bị đền tội, tôi cực kỳ hả dạ, muốn nói to lên: “ Đồng bào miền Nam ơi! Chúng ta sắp thắng rồi!”.

     Lúc đó, nó bỏ bản báo cáo xuống, giơ tấm ảnh đen trắng chụp chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi lên cao, cho mọi người xem…

       Cả hội trường vỗ tay như sấm dậy…

       Buổi tối theo sự phân công, tôi về phòng ở chung với nó, có điều kiện hỏi thêm một số chi tiết viết bài báo.Tôi nhìn nó,nói:

       - Anh chỉ hỏi em mấy câu hỏi, trong bản báo cáo thành tích, anh rất thắc mắc, em căn cứ vào đâu mà  nhìn rõ : “…Trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn…”. Rồi  làm sao để em ước lượng chính xác từ chỗ máy bay đến chỗ em ngắm bắn là “hai trăm mét”…

         Nó có vẻ lúng túng nhưng vẫn gân cổ lên cãi:

          - Em … nhìn thế quen rồi…

         Tôi cười:

          - Cứ cho là thế đi, vậy em cho anh biết, súng trường của em bắn phát một, sao trên cánh máy bay là dính năm phát đạn, tạo thành năm lỗ to liền kề nhau…không lẽ …máy bay Mỹ đứng yên…

         Nó lúng túng không trả lời được. Tôi bồi thêm:

         - Còn một điều nữa, cả năm vết đạn trên cánh máy bay đều có ám khói của đạn bắn cự ly gần…Tại sao thế? Em trả lời đi.

          Nó mếu máo:

         - Thế là anh biết cả rồi! Em có bắn đâu! Lấy thành tích, các anh tỉnh đội dẫn em ra chỗ máy bay Mỹ vừa bị tên lửa bắn rơi, lấy súng bắn vào cánh máy bay… Rồi nói là em bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường… chuyện này không được nói cho ai biết…

         - Tại sao là em mà không phải người khác? – Tôi thắc mắc…

         - Em là đảng viên, con chủ tịch Tỉnh, có tên trong danh sách đi dự đại hội sinh viên quốc tế ủng hộ cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam, thì cũng phải có thành tích chứ!

         Nghe vậy…tôi chịu…

 

 

          

           

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

                                                                                                                                                                                                                                  

 

Phân trang 13/175 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]