TRUYỆN NGẮN - 69

[Không rõ 19/08/2017 22:29 | by kytrung ]

 

               Mặt trời là Mẹ ( Ảnh minh họa)

 

  MẸ

 

 

Công việc nhiều, hay về khuya, nhưng cứ mở cửa lại thấy Mẹ ngồi đấy đợi anh:
- Giờ này sao Mẹ chưa đi ngủ? – Anh hỏi sẵng.
- Không thấy anh về, Mẹ không thể chợp mắt được!
- Mẹ biết bây giờ là mấy giờ không ? Con đã mệt, mà cứ đêm nào Mẹ cũng thế này, làm con mệt hơn!
- Sao anh lại nói với Mẹ như vậy?
- Vợ con điện, Mẹ chưa ngủ, rồi con của con điện, Nội vẫn thức ba ạ. Con nói nhưng Nội không chịu nghe, cứ nói đợi ba. Đấy Mẹ xem, có việc gì đâu. Mẹ cứ đi ngủ trước đi, Mẹ thức làm con lo lắng, ảnh hưởng đến công việc của con, của công ty… 
- Tôi lo cho anh mà, anh về đến nhà tôi mới yên tâm.
…Anh làm giám đốc một công ty lớn, nhưng với Mẹ ,anh vẫn là đứa trẻ. Anh ăn cơm, trong phòng có điều hòa, mẹ vẫn ngồi cạnh phe phẩy quạt, xem anh ăn thế nào, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho anh , khiến anh bực mình:
- Khổ quá ! Con ngần này tuổi rồi mà Mẹ cứ coi như con nít.
Cách lo chi li của Mẹ nhiều lúc làm anh ngượng. Bạn đến chơi với anh, nói chuyện, ăn uống hơi ồn ã, cũng không sao, nhưng thấy mọi người ép anh uống rượu: “ dô…dô…” Mẹ chạy ra can ngăn một cách vội vã, bất chấp:
- Nó không uống được rượu đâu. Các anh ép thế là chết con tôi.- Mẹ giằng ly rượu ra khỏi tay anh – Con không uống nữa!
Mấy người bạn của anh ngượng ngập, vì thế cuộc vui chóng tàn, kém vui hẳn. Anh bực lắm:
- Con yêu cầu Mẹ, giờ mọi việc của con, Mẹ không được can thiệp. Mẹ cứ làm như thế ai còn dám đến nhà mình nữa…
Mẹ có vẻ hờn:
- Ừ thì việc của anh, tôi không thèm dính vào.
Mẹ nói thế, nhưng không sửa. 
Tối ấy, anh đi ngủ sớm, giấc say. Ai dè…ông Tổng giám đốc đến thăm, Mẹ ra đón. Thương anh ,Mẹ nói trớ : “ Anh không có nhà”. “ Sao con thấy xe anh ấy vẫn để ga ra?”. Ông Tổng hỏi. Mẹ trả lời rất tỉnh: “ Nó đi xe với bạn, ông ạ!”. Ông Tổng cười ý nhị, xin phép Mẹ về. Sáng sau, ông Tổng điện cho anh, khen: “ Cậu có bà Mẹ tuyệt vời!”. Không biết ông khen thật hay khen…đểu, nhưng anh rất bực với mẹ về chuyện này. Cũng vì chuyện đó anh và mẹ không nói chuyện với nhau hai, ba ngày trời. Vợ anh biết chuyện, khuyên giải:
- Cũng vì Mẹ quá thương anh , anh nên làm lành với mẹ đi!
Anh xin lỗi Mẹ, Mẹ im lặng không nói gì.
… Mải nghĩ, vào phòng tắm mới sực nhớ là chưa lấy áo quần, nồng nỗng từ trên xuống dưới, ngại mặc lại quần áo, anh nói vọng ra: 
- Mẹ ơi ! Lấy hộ con cái quần đùi…
Mẹ lập cập vào tủ quần áo. Rồi lập cập quay ra…
- Ối giời ơi! Sao Mẹ lại lấy cái quần đùi của thằng con con – Anh gắt lên – Aó quần của con để ở ngăn trên ấy!
- Ôi! Mẹ xin lỗi anh, cũng vì vội – Mẹ lại lập cập…
Bỗng …anh nghe thấy một tiếng “huỵch” nặng, như người ngã. 
Giật mình, anh bung cửa buồng tắm ra…
Mẹ ngã sõng soài, chân trái như lệch sang một bên. Mẹ ngất…
Nằm trên cáng, để đưa đến bệnh viện, mắt Mẹ nhắm, tóc bạc bết vầng trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở mệt nhọc. Anh nhìn Mẹ thương lắm, ân hận về lời nói và cả việc làm của mình. Mẹ có mệnh hệ nào, chắc anh không sống được. Anh nắm tay Mẹ thật chặt. 
Đang như vậy, Mẹ anh mở mắt, muốn nói điều gì. Anh vội ngăn:
- Mẹ muốn nói điều gì phải không ? Con xin lỗi Mẹ, lỗi tại con.
Mẹ hơi lắc đầu, nói ngắt quãng:
- Cũng tại Mẹ…cẩn thận một chút…đã không làm khổ con…mà này, dặn vợ con, đến trước phòng tắm , đi đứng cẩn thận…chỗ ấy trơn...nó đang có thai đấy…

 

 

 

                              LẠI CHUYỆN BỐ CON

 

 

- Con chịu bố. Nó là bồ của con, giờ sắp là vợ của bố, bố thừa nhận công khai. Con không biết bố suy nghĩ như thế nào mà lại làm như thế? 
Thằng con của ông thật lạ, chuyện có gì là to tát đâu. Đúng là mới đầu, cô ấy là bồ của nó. Nhưng ai đời, nó là trai tân, còn cô ấy một đời chồng, tuổi lại gần bằng tuổi nó, đứng gần cứ như chị em, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cô ấy chủ một doanh nghiệp lớn, lại đại biểu của một viện to. Thằng con ông không nên “ với”. Nó “gói không nên đọi, nói không nên lời” làm sao mà xứng!!! 
Ông nhìn con, phân tích:
- Con không nên nói với bố như vậy! Đây là tâm lý người phụ nữ. Mới đầu cô ấy có thể thích con, thậm chí là yêu con. Nhưng thời gian, tuổi tác, sinh lý, cô ấy nhìn con không phù hợp. Trong khi đó, qua tiếp xúc ,cô ấy thấy bố phù hợp hơn nên cô ấy thay đổi ý định, không đến với con, mà đến với bố…
Thằng con gào lên:
- Mẹ mới mất chưa được trăm ngày mà bố làm như thế, thiên hạ biết, họ nói cho nhục mả.
Ông cười nhẹ, phẩy tay:
- Lúc mẹ đau ốm, bố chăm sóc mẹ chu đáo, yêu cầu toàn bác sỹ giỏi đến chữa cho mẹ. Thuốc quý, có đắt đến mấy, bố cũng yêu cầu mua bằng được, nhưng mẹ không qua khỏi. Đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng, bố không có điều gì ân hận…
Thằng con phản bác:
- Bố nói thế mà không thấy ngượng. Ngày mẹ đau, bố vào viện thăm mẹ được mấy lần. Suốt ngày bố chải tóc láng mượt, quần áo thẳng thớm, đi nói chuyện chỗ này, cắt băng khánh thành chỗ kia. Đến chỗ nào bố cũng cười, có biểu hiện lo lắng cho mẹ đâu. Thế mà bố nói là “lo cho mẹ chu đáo”!
Ông tức giận vì thằng con hỗn, nhưng vẫn cố không tỏ thái độ:
- Lạc quan là yếu tố quan trọng của một người cách mạng, huống hồ bố ở vị trí này. Không lẽ đến đấy lại khóc!!! Mà thôi không nói chuyện đó nữa. Bố nói dứt khoát với con, từ giờ phút này, con phải gọi cô ấy bằng “dì”, chấm dứt mọi quan hệ trước đây. Bây giờ là quan hệ mẹ kế với con chồng…
Thằng con nhìn ông căm thù, nói tức giận:
- Không có chuyện ấy đâu! Con sẽ hỏi cô ấy. Con tin rằng, không đời nào cô ấy nhận bố là chồng của cô ấy.
Thằng con ông vùng vằng bỏ đi.
Nó đến gặp cô gái mà nó nghĩ vẫn là bồ của nó.
- Anh trẻ hơn, đẹp hơn ông ấy chứ!
Cô gái ấy gật đầu.
Suy nghĩ một lúc, nhìn cô gái ấy, nó nói mạnh dạn:
- Sinh lý anh cũng mạnh hơn ông ấy!
Cô gái cười, lại gật đầu:
- Anh có nhà riêng, có sự nghiệp, lương ổn định, có thể nuôi em và con của em
Cô gái vẫn gật đầu.
- Vậy tại sao em lại bỏ anh, làm vợ của bố anh, một việc trái với đạo lý. Em không sợ dư luận sao? Khi họ biết việc này!
Cô gái nhìn nó, nói giọng từ tốn, dạy đời:
- Anh nói hết chưa? Hết rồi phải không. Anh bình tĩnh nghe tôi nói đây. Những điều anh nói không sai, nhưng đối với tôi lại không đúng. Vì những điều anh nói không cứu được doanh nghiệp của tôi. Doanh nghiệp của tôi đang nợ ngân hàng hơn ba trăm tỷ, tiền đâu ra để trả nợ bây giờ? Hàng tồn lớp lớp, nợ chồng nợ. Không trả được nợ ngân hàng,công an sắp phát lệnh khởi tố, tôi phải đi tù. Ai cứu tôi? Chỉ có bố anh. Bố anh hứa, nếu tôi lấy ông ấy, ông ấy sẽ dùng uy của mình lấy một dự án chắc chắn có lời của một doanh nghiệp khác đưa cho tôi. Tiền lời của dự án không những tôi trả được nợ mà còn làm được bao nhiêu việc khác. Không những thế tôi lại là phu nhân của một ông cựu “to”, vẫn lên xe, xuống ngựa, có kẻ hầu, người hạ. Anh ở cương vị tôi, anh sẽ chọn ai!!!
Thằng con ôm đầu: “ Bố ơi là bố!”

 

 

 

 

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 68

[Không rõ 17/08/2017 11:56 | by kytrung ]

 

Đất nước mình về đâu chú ơi!  ( Ảnh minh họa)

 

                                   ĐẦU ĐỘC !

 

Công an chính thức báo cho bà biết, nguyên nhân cái chết của ông là do bị đầu độc. Cơ thể của ông nhiễm một chất độc cực mạnh, dẫn đến cái chết đau đớn, không thể cứu được. Ngày mai họ muốn gặp bà để làm rõ thêm một số vấn đề dẫn đến cái chết của ông nhà.
Làm sao lại nên cơ sự thế! Ông ấy cảnh giác, cảnh giác đến mức độ, đến “ vi trùng” cũng khó xâm nhập, thế mà vẫn bị đầu độc. 
Bà khóc tức tưởi.
Chồng ba, có chức vị lớn, lớn kinh khủng, không biết sao dạo này từ cách nói chuyên, đi đứng, đến gặp bạn bè, thậm chí cả đi họp “kín” của mấy đồng nghiệp chức “to” bàn về vận mệnh đất nước, ông đều cảnh giác cao độ:
- Bây giờ tôi nói với bà, không thể tin ai! Kể cả đồng nghiệp của mình - Một lần chỉ có vợ chồng, trong phòng kín, ông tâm sự.
- Sao ông lại nói với tôi như vậy? – Bà hỏi lại.
- Trình độ như bà làm sao mà tôi giải thích được. Ngắn gọn cho bà hiểu, cứ biểu hiện nho nhỏ về “ không đồng hội, đồng thuyền” là có chuyện. Nên thế chỉ cần một câu lỡ lời, hoặc tỏ ra thân thiện với ông B, mà ông A đang ghét, hoặc tư tưởng muốn ngả về nước này, nhưng ông lãnh đạo không thích thế là…bị đầu độc. 
- Ông nói ghê quá, làm gì đến mức độ đó, còn xem những điều đó có lợi cho đất nước, dân tộc không đã ! Chi ít, cũng là đồng chí… - bà không tin những điều chồng nói, phản đối yếu ớt.
Chồng bà quát:
- Làm gì có chuyện “dân tộc”, “đất nước” ở đây. Bà không nhìn tấm gương của ông T…sao! Chỉ nói một câu lỡ lời, thế là bị “ung thư” sang đến Mỹ cũng không cứu được. Hiện tại mấy ông nữa, đang chờ chết, khi biểu hiện, không”cùng hội, cùng thuyền”. Bà phải nghe tôi…
Từ hôm ấy, đi họp ở đâu ông cũng mang nước uống, đồ ăn theo. Ở khách sạn, thường ông hay nằm một mình, giờ bắt luôn cả thư ký, lái xe nằm chung, có mệnh hệ nào, ai cũng biết. Nói năng hết sức cẩn thận, cuộc nói chuyện đó ông tìm cách ghi âm hết lại, về nhà bật lên xem lại mình nói có “hớ!” không? Trong phòng làm việc, ông bí mật cài camera đủ phương, đủ hướng, mọi hoạt động , lời nói của người vào phòng ông đều hiện ra đầy đủ, sát đến cả gấu quần. Cẩn thận hơn, ông còn yêu cầu gài máy kiểm tra an ninh, ngay cửa ra vào, ai mang bất cứ vật gì là kim loại, máy sẽ tự động kêu lên… An ninh phòng làm việc của ông còn kỹ hơn an ninh vào phòng cách ly sân bay. Còn chuyện đi nước ngoài, ông hạn chế hẳn, không như mấy năm trước, thậm chí nghỉ cuối tuần, ông cũng lên máy bay ra nước ngoài nghỉ ngơi: “ Ở nhà không khí bị ô nhiễm lắm!”. Thế mà giờ đây, ngày nghỉ đóng kín cửa, dấu bạn bè, quanh quẩn trong nhà, tưới cây, cho cá ăn…
Đã đề phòng kín kẽ như thế…vẫn không thoát. Ông bị đầu độc, chết một cách đau đớn.
Bà đã nói với ông rồi, chứ không cảnh báo đâu! Đồng chí bây giờ đâu có tốt, luôn hằm hè, hãm hại nhau. Chúng nó làm sao chịu được khi biết ông có mấy cái vi la to đùng, con cái ở nước ngoài ráo trọi, tài khoản ngân hàng trăm tỷ, lại chơi thân với ông Q…hơi hướng có vẻ ngả về Tây, không được lòng ông có chức “to” nhất thiên hạ. Bà nói ông về hưu non đi, bỏ tất, sang ở với con. Ông không nghe: “ Để tôi làm hết nhiệm kỳ này đã!”.
Ông không nghe, giờ thì… có đề phòng trời cũng không lại được với chúng! 
Bà suy nghĩ lung lắm, không biết chúng đầu độc ông nhà vào lúc nào!Sao chúng có thể làm được việc đó? Không lẽ…
Chợt! Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, bà đi vội vào phòng ăn, mở tủ đặc biệt để những đồ dùng chỉ có ông bà biết.
Trong tủ, góc để chai thuốc có mùi thơm, ngọt đặc trưng, bà được bạn tặng để diệt gián, hiện không còn. Bà định mang chai thuốc này về quê cho người thân…
Thôi chết rồi ! trưa qua ông ấy nói khát nước và đi vào phòng ăn…
Bà lục trong gói rác, chai nước ấy rỗng ruột, vứt lăn lóc…
- Không ai đầu độc ông cả! Tự ông giết ông thôi – bà khóc nức lên.

 

 

                           BÓNG ĐỔ THỀM

 

 

- Chuyện gia đình, một điều nhịn ,chín điều lành anh ạ!
- Tôi cũng biết thế. Nhưng khổ, ở cơ quan có không biết bao nhiêu điều bực, vợ tôi biết cả chứ, tôi về nhà, vợ không thông cảm, lại còn cằn nhằn đủ thứ chuyện. Về muộn một chút, có tý mùi bia rượu, hay thậm chí…áo quần hơi nhăn nhúm…
- Không ,anh đừng để ý chuyện đó, chị yêu anh, mới trách.
- Chắc anh rất rộng lượng, mới nói vậy!
- Không phải anh ạ! Chính vợ tôi mới là người rộng lượng. Nếu tôi có sai , vợ tôi nhẹ nhàng chờ lúc chỉnh sửa. Bà ấy thương tôi ghê lắm. Bao giờ cũng chờ tôi về mới ăn cơm. Tôi có ra phố hoặc đến với bạn bè, bà bắt tôi phải chỉnh chu áo quần, sửa đến từng cái nếp áo. Sau bữa cơm bao giờ cũng lo cho tôi cây tăm, ly nước…
- Nói về tình thương, vợ tôi cũng không thua vợ anh nhưng không hiểu sao, thương chồng quá thành chi ly…
- Phải hiểu vợ, thương vợ anh ạ! không có gì đánh đổi được vợ mình đâu anh ơi!
…Anh giận vợ, chỉ một điều đơn giản, vợ anh dặn về sớm, để hai vợ chồng đến thăm một người bạn thân của vợ đang ốm nặng. Anh hứa, nhưng, gặp lại người bạn gái cũ, thời phổ thông, quá vui,hai người kéo vào một quán cà phê, nói chuyện quên trời đất. Đến lúc giật mình, xem đồng hồ, anh vội tạm biệt bạn đứng dậy, về nhà.
Vợ anh không chịu được tính vô tâm của anh, thế là giữa hai người có một cuộc cãi vã. Tức mình, anh bỏ đi…
Lang thang trong công viên ở buổi chiều muộn, trời se sẽ lạnh, những chiếc lá vàng rơi nhẹ xuống mặt hồ… anh gặp người đàn ông này. Người đàn ông ấy ngồi tư lự trên ghế đá, ánh mắt buồn nhìn xa xăm. Anh xin phép ngồi cạnh và qua thăm hỏi, thật bất ngờ khi nói chuyện về vợ, cả hai người hình như tìm ra sự đồng điệu, cùng muốn trút bầu tâm sự.
- Theo tôi, anh nên về lại gia đình, nếu mình sai, xin lỗi vợ, làm hòa. Trời sắp đông thế này, không khí ấm cúng của gia đình cần cho mình lắm!- Người đàn ông mới quen biết nhẫn nại khuyên anh.
- Xin lỗi mình trở thành người yếu thế! Không đời nào…Một chuyện nhỏ như vậy, vợ tôi cũng xé ra to, không chịu nghe tôi giải thích…- Anh nói.
- Chuyện anh kể, không có gì là lớn, nguyên nhân chính, nghĩ kỹ đi, cũng là do anh. Mình rộng lượng, thì vợ mình mới rộng lượng. Nghe tôi, anh nên về, không nên đi thế này…Ở nhà vợ con lại lo…
- Tôi đi thế này có khi bà ấy sướng ấy chứ! Lo gì – Anh nói giọng bất cần.
Anh không phải chờ lâu. Vợ anh đi tìm, dáng hớt hải, trên tay cầm thêm chiếc khăn len và cái áo dạ. Thấy anh, vợ anh mừng:
- Khổ quá, em nói thế, nếu không phải cho em xin lỗi. Trời sắp chuyển lạnh, mặc phong phanh thế này, anh đi đâu? Về nhà đi anh! Khăn đây, anh choàng vào cổ, mặc thêm chiếc áo này, kẻo lạnh…
Vợ kéo tay anh đứng dậy…
Anh nhìn người đàn ông mới quen biết ngượng ngập. Vợ anh vẫn không để ý người bạn mới của chồng, có lẽ nỗi mừng lấn át, kéo bằng được chồng ra chiếc xe ô tô phía xa…
Người đàn ông nhìn theo, hai hàng nước mắt của ông rơi. 
Vợ ông mất đã lâu.
Chiếc ghế công viên này, hồi vợ còn sống, chiều nào hai vợ chồng cũng ngồi tâm sự
Giờ một mình, một bóng…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 67

[Không rõ 11/08/2017 16:26 | by kytrung ]

 

Mẹ kể chuyện của chú Trung nhé! ( Ảnh minh họa)

 

                             CHIẾC VÁY CƯỚI

 

       … Mấy thằng chúng tôi chơi thân đã thành lệ, sau ca làm việc lại tạt đến một quán nhậu, sát công trường, làm một đĩa mồi nhỏ, vài cút rượu gọi là, giãn gân cốt. 
Đang như vậy có một ông liệt một chân, bán vé số lại lết đến, chìa tập vé số ra, giọng nài kéo:
- Các chú mua hộ tui một vài chiếc vé số đi…
Chúng tôi phân vân, mua vé số có bao giờ trúng đâu, mấy đận rồi, nản quá, không ai muốn mua nữa. Nhìn ánh mắt ông có vẻ cầu cứu, giọng cũng có vẻ khẩn khoản, tôi nhìn quanh, không có đứa nào mua, giúp ông, tôi rút tiền mua cho ông một vé, tiện thể hỏi:
- Quê bác ở đâu?
- Tui quê ở Q… vào đây cũng lâu, cùng một đứa con gái- Giọng ông mệt mỏi.
Cùng quê với tôi, tôi hỏi huyện, xã, lại “ cùng” nữa, tự nhiên thấy cám cảnh, muốn đến thăm ông.
…Ngôi nhà lợp tôn, nóng kinh khủng, nằm trong một xóm lao động nghèo ngoại ô, ông lết người ra tận ngoài cửa tiếp tôi:
- Tưởng chú không đến. Mời chú vào nhà!
Tôi nhìn quanh, ngôi nhà trống trơn, đồ đạc không có thứ gì ngoài hai cái chõng tre để hai bên, giữa nhà trên nền lầm cát một cái bàn gỗ gãy chân, sứt sẹo, thấy ánh mắt ái ngại của tôi, ông giải thích:
- Tôi tật nguyền cũng không giúp được con gái gì nhiều. Sắp tới, nó lấy chồng mà chẳng có gì cho nó, mong các chú mua vé số nhiều hơn mọi ngày , kiếm chút đỉnh cùng thằng chồng tương lai mua cho nó cái váy cưới…
- Chị ấy làm gì ạ! 
- Nó làm thuê ở chợ, ai thuê gì nó cũng làm.
- Còn anh ấy?
- Cũng thế thôi, mồ côi cả cha lẫn mẹ, thân phận nghèo, được cái tốt bụng, thương con bé, muốn cùng tôi sắm cho con bé cái váy cưới .- Ánh mắt ông vui khi nhắc đến con rể tương lai.
Hỏi thêm, tôi còn biết ông là lính tình nguyện Căm phu Chia, bị thương, tiền thương tật không đủ , đã vậy vợ bỏ, không còn con đường nào khác hai cha con dắt díu vào đây.
Tôi về lại, nói với mọi người về hoàn cảnh của ông bán vé số và ý định của mình. Ngày cưới của con gái ông bán vé số tật nguyền còn gần một tháng, mỗi người, buổi chiều không nhậu nữa, dành số tiền đó mua chiếc váy cưới tặng con gái ông ấy. Nhưng lúc này khoan nói cho ông ấy biết. 
Mọi người đều ủng hộ ý kiến của tôi và thực hiện ngay.
…Cả tuần nay không thấy ông bán vé số đến, chúng tôi cũng không chú ý, quan trọng, chúng tôi gom góp đủ tiền mua được cho con gái ông ấy một chiếc váy cưới rất đẹp.
Tôi cùng mấy người bạn gói chiếc váy cưới trong một cái hộp rất lịch sự, hoan hỉ đến nhà của ông bán vé số bị liệt. Tưởng tượng ra ánh mắt vui của ông bán vé số rồi cô gái và cả chàng rể tương lai, trong nhà rộn tiếng cười tâm trạng chúng tôi chắc lúc ấy khó tả lắm.
Nhưng…
Khi chúng tôi đến thấy cửa nhà đóng, bên trong im lìm, buồn vắng. Điều đó làm cho chúng tôi ngạc nhiên. Bà hàng xóm, nhà sát bên cạnh thấy chúng tôi ngơ ngác, ngó tìm, chạy vội ra hỏi:
- Các chú tìm ai? Có phải tìm ông…
Chúng tôi gật đầu. Bà nhìn chúng tôi, nói, giọng rất buồn:
- Các chú không biết tin gì à! Thằng …sắp làm rể ông ấy, thế nào đi ăn cắp, bị người ta bắt được đánh chết rồi. Hai cha con về quê thằng ấy để đưa tang được gần tuần nay…
Tôi giật mình hỏi lại:
- Sao lại đi ăn cắp, mà ăn cắp cái gì để người ta đánh chết?
- Khổ! Nó vào tiệm thuê áo cưới ăn cắp cái váy cưới, bị người ta bắt được…đánh thế nào mà đưa vào viện thì chết rồi! Vợ sắp cưới của nó khóc hết nước mắt – Bà hàng xóm kể tiếp, mắt đã ngân ngấn nước.

 

 

                         TƯỢNG ĐÀI

 

 

 


Dứt cơn mưa lớn, ông chưa kịp nói với vợ con dọn phòng thì có tiếng chuông cổng kêu liên tục.
Ra mở cổng, tưởng ai, hóa ra thằng Giám đốc sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch. Nó đến có việc gì mà khuya khoắt, vừa qua cơn mưa lớn thế này? 
Nó đến báo cho ông một tin, nghe mà không thể tin được:
- Báo cáo anh ! Anh em bảo vệ tượng đài cho em biết. Cơn mưa vừa rồi làm gãy đổ cái đầu của tượng đài rồi.
Nghe thằng này nói như thế ,ông hoảng ra mặt:
- Gãy cái đầu nào? Nhóm tượng ấy những năm cái đầu cơ mà.
- Anh em nói ,gãy cái đầu tượng đài trẻ con!
- Anh ra hiện trường chưa?
- Dạ, chưa!
- Anh đi với tôi!
Ông và thằng giám đốc sở Văn Hóa – Thể Thao – Du lịch ra hiên trường. Nhóm tượng đài : “Mãi mãi khắc ghi mối thù này!”Kinh phí lên đến mấy trăm tỷ, ông duyệt kiêm chủ đầu tư. Báo chí ca ngợi ầm ầm. Ông trực tiếp lên ti vi bố cáo với toàn thể đồng bào: “Đây là nhóm tượng đài sẽ tồn tại hàng thế kỷ, nhắc lại với muôn đời sau rằng, mối thù mà kẻ thù gieo rắc ở đất nước này, Phải khắc cốt ghi xương, ngàn đời không quên. Những người sống,trong đó có tôi, mãi mãi biết ơn những người nằm xuống, sống thật xứng đáng với máu mà họ đã đổ…”.
Thế mà…
Nhóm tượng đài mới nghiệm thu có chữ ký của ông, ngày mai khánh thành, đông đảo quan khách trung ương về dự, chỉ qua một cơn mưa lớn đã “rụng” mất một cái đầu. Ông ra xem, nhóm tượng đài còn đẫm nước mưa, nhiều chỗ lở lói phơi ra lõi bên trong, trông thật thê thảm, nhất là bức tượng thằng bé, rơi đầu cứ như vừa bị ai vặt …
- Thằng giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch nhìn ông, mặt tái dại, nói lắp bắp:
- Nguy quá anh ạ ! Ai lại tượng đài sẽ “tồn tại hàng thế kỷ” mà mới qua một cơn mưa mà thế này. Ngày mai làm sao mà cắt băng khánh thành…
Ông trợn mắt với nó:
- Cậu có im đi không? Phải tìm cách khắc phục – Ông nói nhỏ – Chuyện này, tuyệt đối không để cho ai biết. Tôi đã có cách…
- Cách nào ạ!
- Cậu cho người mua gấp mấy hộp sơn đỏ và gọi ngay cô thuyết minh bức tượng này đến đây gặp tôi. Làm ngay đi…

Ngày khánh thành nhóm tượng: “ Mãi mãi khắc ghi mối thù này!” dự định tổ chức vào buổi sáng, nhưng ông Chủ tịch tỉnh có thiện tâm mời tất cả đại biểu đi du hý, thăm viếng những cảnh đẹp trong tỉnh, quá ngọ mới về. Rồi nghỉ ngơi, ăn uống… Gần chiều mọi người mới đến dự cắt băng khánh thành nhóm tượng.
Trời hơi nhập nhoạng, cả nhóm tượng được phủ một tấm vải đỏ lớn, trông kỳ vĩ, huyền ảo. Ông chủ tịch tỉnh mời một lãnh đạo cao nhất trong đoàn đại biểu cùng ông lên kéo tấm vảo đỏ xuống để mọi người cùng được chiêm ngưỡng nhóm tượng. 
Mọi người cùng”ồ” lên khi thấy nhóm tượng loang lổ màu đỏ như máu phủ từ trên xuống dưới. Đặc biệt, một bức tượng cậu bé bị chặt đầu,” cổ” phủ đặc một màu sơn đỏ như “máu” vẫn không ngừng chảy. Lời cô thuyết minh:
- Kính thưa các quan khách cùng các vị đại biểu! Nhóm tượng” Mãi mãi khác ghi mối thù này!” chúng tôi sử dụng một chất liệu rất quý, hiếm để tạc. Còn sơn đỏ phủ từ trên xuống dưới của bức tượng, đó là máu của đồng bào đã chảy ,chúng ta phải ghi nhớ. Đặc biệt, khi kẻ thù đến đây, chúng chém đứt đầu một trẻ em. Một tội ác vô cùng man rợ! Để ghi sâu mối thù, chúng tôi tạc bức bức tượng này, máu của em ấy vẫn chảy cho đến tận bây giờ, như mọi người thấy trên bức tượng – Cô gái thuyết minh nói như cháo chảy, chỉ vào bức tượng thằng bé bị cụt đầu .
- Một phút mặc niệm những người đã chết bắt đầu – Ông chủ tịch tỉnh sụt sùi…
Mọi người cùng cúi đầu, thành kính. :

TRUYỆN NGẮN -66

[Không rõ 09/08/2017 17:43 | by kytrung ]

 

 Chuyện chú viết bịa mà như thật,nhà văn Nguyễn Quang Lập nói thế mà !( Ảnh minh họa)

 

                             MẶT TRỜI 

 

 

Tôi về công tác tại một làng chài ,ven biển miền Trung, nghề chủ yếu của mọi người ở đây là đánh cá ngoài khơi xa.
Một lần ra khơi ở vùng biển Hoàng Sa, ba chiếc tàu đánh cá chủ lực của làng chài này bị tàu của Trung Quốc đâm chìm, gần chục người trên ba tàu ấy không về.
Một nỗi buồn lớn cả làng chài…

… Buổi sáng tôi hay ra biển tắm, đến khi mặt trời lên là về. Tôi sợ ánh nắng mặt trời, ai nói đẹp chứ tôi thì không. Chói chang, nóng rẫy, có gió biển đấy nhưng vẫn thấy ngột ngạt nếu như phơi mình trên cát. Ngược với tôi, có chú bé, trạc sáu, bảy tuổi… cứ sáng sáng lại chạy ra bãi cát, đứng sát mép biển đợi mặt trời. Khi mặt trời ló dạng phía xa, ánh hồng bình minh lan dần, mặt biển rạng ánh sáng… Nét mặt của chú có vẻ vui. Chú bé giang hai tay, hét to: “ Ba ơi!”, rồi chú chạy dọc bãi biển một đoạn, lại giang tay, hét to: “ Ba ơi! “ .Động tác cứ lặp đi, lặp lại cho đến khi chú mệt, mặt trời lên gắt, thì thôi. Cử chỉ của chú bé làm tôi buồn cười.Tôi định hỏi, thì chú bé hỏi tôi:
- Chú có thích mặt trời không?
Tôi trả lời:
- Mặt trời lên cao là chú ghét, nóng thấy mẹ. Nóng thế này mà con cũng chịu được lại còn hò hét. Giỏi! – Tôi khen chú.
Tưởng lời khen của mình làm cho chú bé vui, ai ngờ chú bé tức giận, chú nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm, nói luôn:
- Chú là người không tốt!
Ơ! Tại sao chú bé lại nói với tôi như thế? 
Không muốn nghe tôi giải thích, thanh minh, chú bé bỏ tôi đứng đấy, chạy mất hút…
Kể từ hôm đấy, chú bé luôn tránh mặt tôi. Tôi không thể nào gặp được chú bé.
Tôi phải tìm bằng được chú bé , cũng là một lời giải thích và cũng là một lời thanh minh giữa tôi và chú bé.
Ngôi nhà của chú bé nằm khuất cuối làng chài. Ngôi nhà ngói rộng nhưng vắng vẻ, đậm buồn, mấy mảng lưới lớn phơi khô trên sào, sân phía trước đầm cát, chỏng chơ mấy thân dừa gầy,lá xơ xác, nó như đang cố gắng sức vươn cao…Chú bé không có nhà, tiếp tôi là mẹ chú bé. Biết nguyên do tôi đến tìm chú bé, bà mẹ dẫn tôi đến bàn thờ đặt giữa nhà, chỉ chân dung người đàn ông trong tấm ảnh thờ:
- Ba cháu đấy ! Ông mất không tìm thấy xác trong đợt bị tàu Trung Quốc đâm. Hồi sống ông thương thằng bé lắm, mà nó cũng thương ba đến lạ kỳ. Tàu về ,bao giờ nó cũng chạy ra trước mọi người để đón ba. Đến giờ nó vẫn không tin ba nó mất!
- Vì sao thế ạ!
- Không biết ai kể cho nó nghe, ba không mất mà biến thành mặt trời, sáng nào nó ra biển là gặp ba…nên thế…
Tôi lặng người.
Mặt trời lên, tiếng chú bé : “ Ba ơi!” lại vang bên tai tôi.

 

 

                                     CHUYỆN CÂY CẦU


Trước đây ông làm nghề xây dựng, kinh nghiệm, chuyên môn “ăn” vào máu, giờ tuổi cao, ngại đi xa ông ở nhà sắm một chiếc thuyền lớn chở người, xe đạp, xe máy …qua sông.
Việc nhẹ, vui, có tiền…trừ những ngày mưa gió…
Ấy vậy, công việc của ông sắp mất, vì người ta cho xây một cái cầu nối hai bờ của con sông này. Bao người vui, riêng ông rất buồn, nhất là khi ông lên tham quan những người kỹ sư, công nhân đang làm cầu. Nỗi buồn lại nhân lên gấp đôi. Ông phản đối kịch liệt chuyện xây chiếc cầu này.
Ông viết đơn gửi khắp nơi, phân tích những việc tai hại khi làm cầu…
Việc làm của ông không được ai ủng hộ.
Chuyện của ông bị mang ra xã để họp kiểm điểm. Ông nói:
- Từng là chủ thầu xây dựng, tôi quan sát việc xây cây cầu này không đảm bảo kỹ thuật, người đi cầu sẽ dễ bị ngã, nhất là trời mưa, đã vậy, nguyên vật liệu xây dựng không đúng chủng loại, không ai xây cầu lại dùng những nguyên vật liệu đó…
Nhưng tiếng nói của ông không thể nói lại với đám đông. Ông chủ thầu xây chiếc cầu này lớn tiếng, đập bàn:
- Ông đừng to mồm, ai không biết ông là thằng không muốn có cây cầu này để độc chiếm vận chuyển khách bằng thuyền…
Câu nói của ông chủ thầu trúng ý với tất cả đám đông. Thế là họ nhao nhao như chợ vỡ:
- Thôi ,ông ơi! Kiếm tiền như vậy là đủ rồi, nghỉ đi ông ơi!
- Ông sướng cũng phải để cho chúng tôi sướng chứ. 
- Tham cũng vừa thôi ông ạ! Người ta làm tốt cho dân, ai cũng ủng hộ,chỉ mỗi mình ông phản đối.
Ông quá buồn, không phải ông không ủng hộ việc làm cầu, nhưng làm cầu kiểu này nhất định sẽ gây tai họa, chỉ những người như ông, có chuyên môn mới biết. Đau cho ông, những kẻ xây cầu, chúng nó thừa biết chuyện đó, nhưng cố tình dấu dân, để ăn bớt. Còn người dân, họ chỉ nhìn thấy lợi trước mắt, mườn tượng có cây cầu là đi lại dễ dàng…
Ông bị cô lập trước đám đông.
Ngày khánh thành cây cầu thật ồn ã, tấp nập, nét mặt ai cũng vui, phấn khởi. Ông chủ thầu xây cây cầu hoan hỉ,tuyên bố:
- Cây cầu này sẽ đưa bà con đến tương lai đẹp đẽ , kinh tế phát triển, văn hóa phong phú, đời sống của người dân sẽ được cải thiện…
Mọi người vỗ tay hoan hô.
Nhưng…
Chỉ gần một năm sau, nhất là sau cơn lũ lớn, móng của cây cầu bị lở trơ ra từng mảng lớn, không có lõi thép, sàn cầu rung lắc mạnh, đi bộ cũng sợ chứ đừng nói đi xe máy, ô tô…
Rồi một cơn bão lớn kèm lũ quét, nó làm cho cây cầu gãy làm đôi
Dân hết đường đi.Than trời!
Giá như họ nghe ông.
Bây giờ trách ai!

                

 

TRUYỆN NGẮN - 65

[Không rõ 06/08/2017 15:12 | by kytrung ]

 

        Cố viết đi chú! Chúng cháu ủng hộ ( Ảnh minh họa)

 

NHÀ VĂN LỚN

 

Bất ngờ gặp tôi giữa đường, ông kéo bằng được vào một quán cà phê, nói mừng rỡ:
- Vào đây …! Vào đây…ngồi với anh một lúc. Anh báo cho em một tin mừng. Toàn bộ hơn một nghìn bản: “ Doang nghiệp - Một trái tim lớn”, anh viết, em biên tập đã tiêu thụ gần hết, chỉ còn vài cuốn làm quà biếu.
Tôi ngạc nhiên, bán sách thời buổi này cực khó, kể cả những tác phẩm văn học hay thế mà cuốn sách của ông, viết về ba mươi doanh nghiệp tư nhân có vai vế trong tỉnh... tiêu thụ hết sach. Tôi biên tập cuốn sách đó, nói thật, văn viết “buồn cười” lắm, nhưng ông là một nhà văn lớn, hội viên Hội nhà Văn… có chân trong Ban chấp hành Hội Văn học – nghệ thuật, rồi có tác phẩm được in trong sách trẻ con đọc nên quyển sách này được tiền tài trợ, nhà xuất bản tôi có trả nhuận bút. Nghĩa là với quyển sách “Doanh nghiệp – Một trái tim lớn”, ông đã “ăn đậm”, nếu sách không bán được. Nay nghe tin ông báo, thế thì …
Ông nói với tôi giọng hồ hởi:
- Em ngạc nhiên phải không? Có gì mà ngạc nhiên. Mỗi doanh nghiệp, anh viết, họ đều nhận sách, mua đúng giá không trừ một phần trăm nào. Có doanh nghiệp mua năm mươi cuốn, có doanh nghiệp còn mua hơn trăm cuốn, phát cho công nhân, làm qùa tặng…Có nơi còn tổ chức họp báo, mở tiệc mừng cuốn sách, họ đón anh như đón ông hoàng…
Nói xong ông cười ha hả, vô tư, thích thú.
Tôi nhìn ông, mừng nhưng nói dè dặt:
- Thế thì …tiền anh tiêu đâu cho hết!
Ông nói thật lòng:
- Anh viết hết sức tâm huyết, phải chọn đúng đối tượng để viết, nên “trời” trả công ,cũng xứng đáng thôi…Anh còn tin một điều nữa…
- Tin điều gì anh?
- Quyển này nhất định sẽ có giải thưởng của Hội văn học – Nghệ thuật…Tiếng vang lớn như thế cơ mà. Em xem! Đã có quyển sách nào chỉ trong một thời gian ngắn mà tiêu thụ nhanh như thế! - Nét mặt ông có vẻ khoan khoái.
- Nhưng …! Làm sao anh lại biết chắc chắn điều đó! – Tôi hỏi câu cuối cùng, cũng muốn đi nhanh…
- Mấy người trong ban giám khảo xét giải thưởng là lính của anh. Anh tự nhận thấy quyển sách rất có giá trị , hơn hẳn mấy tác phẩm của mấy nhà văn, nhà thơ quèn, những tác phẩm đó không xứng đứng cạnh tác phẩm của anh. Anh nói họ phải nghe …- Ông nói khẳng định .
Rồi thấy tôi cứ nhấp nhổm, muốn đứng dậy, ông hỏi:
- Em có việc bận, muốn đi gấp phải không ?
Tôi nói thật lòng:
- Bố em ốm nặng, đang nằm phòng hồi sức - cấp cứu. Em xin lỗi anh, phải vào xem cụ còn định…!
Nét mặt ông tự nhiên xịu xuống, buồn não lòng, giọng chứa chan tình cảm:
- Anh xin lỗi, không biết chuyện này, em nên vào ngay thăm cụ xem tình hình thế nào ! Tội cụ quá.
Bàn tay ông run run, mở trong cặp lấy cuốn sách “ Doanh nghiệp – Một trái tim lớn” đưa cho tôi:
- Em cầm quyển sách này vào cho cụ đọc để động viên tinh thần cụ thật lạc quan vượt qua bệnh tật. Cho anh gửi lời thăm cụ!
Tôi định đi, ông còn gọi giật lại:
- Số Tiền nhuận bút của quyển sách này ở phòng tài vụ Nhà xuất bản em, anh chưa lĩnh hết. Số tiền còn lại, em nhận hộ anh rồi gửi cho Cụ, nói rằng anh biếu để mong cụ chóng khỏi bệnh…
Ông lấy mảnh giấy viết ủy quyền cho tôi xuống phòng tại vụ lĩnh số tiền nhuận bút còn lại của ông.
Tôi cảm động. 
Xuống phòng tài vụ, tôi đưa mảnh giấy ra, cô kế toán cơ quan tôi cười ngất:
- Ông ấy đã ứng gần hết tiền nhuận bút rồi, chỉ còn năm nghìn đồng thôi. Anh có lấy không ?

 

 

                              HÀNG XÓM

 


Tôi mở một nhà nghỉ, nơi vắng, có mười phòng. Trông thế chứ ăn “đậm”. Thời buổi bây giờ, đây là nơi lý tưởng cho những cặp đủ mọi lứa tuổi “ăn vụng dễ chùi mép”. 
Tính tôi dễ dãi, cũng chẳng chú ý những cặp vào vào nhà nghỉ làm gì, cẩn thận thì giữ chứng minh thư, còn không… hết giờ mời ra, thu tiền. 
Nhưng có một cặp buộc tôi phải để ý. Chẳng thà mấy ông cán bộ có tiền, mấy bà đang tuổi “hồi xuân”, hay mấy đứa thanh niên “rửng mỡ”… đằng này một ông già, tôi buộc phải xem chứng minh thư, tuổi bảy mươi chín nhưng trông còn phong độ. Còn người đàn bà đi với ông, tuổi cũng không còn trẻ, dáng khỏe mạnh, cao ráo, nét mặt trái xoan,hiền, da trắng… Cứ ông vào trước, độ ba mươi phút sau người đàn bà này vào. Hai người ở trong phòng tùy thời gian, rồi chia tay, vội vã...
Thấy hai người đi với nhau như vậy, tôi nghĩ trong đầu: “ Đổ đốn hết cả rồi, già thế mà còn ham, hết tiền vì gái!”. Còn nhìn người đàn bà, tôi lại suy nghĩ: “ Trông tử tế, đẹp như thế mà làm cái trò bẩn, lấy tiền của ông già…”. Bao giờ ông về, cũng được người đàn bà đưa cho ông già đưa một bịch thuốc nam, dặn dò cẩn thận: “ Cho uống đều anh nhé!”.
Thế mới biết, chẳng riêng bọn trẻ, bây giờ người già cũng không thua, thậm chí cách ăn chơi còn “cao thủ” hơn, “khoa học” hơn...
Nhưng có một hôm, tôi ngạc nhiên, hai người vào phòng chỉ được một lúc, chưa đầy mười phút rồi ra. Ông già ra trước, dáng vội vã, nét mặt lo âu, còn người đàn bà ra sau, trên tay cầm một bọc nhỏ, nhất định bắt ông già cầm:
- Anh phải cầm lấy, về lo cho chị! Em yêu cầu đấy,anh đừng ngại.
- Thôi, anh có mà! Đến chỉ báo cho em biết, chứ anh không muốn phiền em.
Hai người cứ đưa đẩy cho nhau, rồi người đàn bà bỏ cái bọc nhỏ lại, hấp tấp dắt xe ra, buộc ông già phải cầm cái bọc đó. Giở ra, trong bọc là nắm tiền lớn. Ông già giải thích cho tôi hiểu:
- Chẳng giấu gì em! Vợ anh nằm liệt giường gần chục năm nay rồi. Chỉ có anh chăm sóc được thôi, bà ấy khó tính lắm. Anh không thể bỏ vợ được, cả tuổi xuân của bà vì anh, cái nghĩa cái tình lớn lắm. Nhưng anh có nỗi khổ của người đàn ông, chỉ người trong cuộc mới hiểu. May anh có người hàng xóm, là chị ấy đấy! Chồng cũng bị tai nạn nằm một chỗ, cũng mấy năm rồi. Thấy anh, chị ấy thương, nhưng thương cả chồng, không bỏ được. Gặp nhau chỉ dám lén lút sợ dị nghị. Mấy bịch thuốc nam là chị ấy đưa cho anh về lo cho vợ, hôm nay còn đưa tiền nữa...
Nghe ông già nói, tôi ngỡ ngàng...

 

 

                   

 

 

                                         CỨU TRỢ KỊP THỜI

 

- Báo cáo anh! Không thể đi được, lũ lên bất ngờ, to quá!
- Không đi được à! – Ông lo lắng nói với một ông “quan” người địa phương - Bây giờ quay về có kịp không ?
Ông “quan” người địa phương nói run run có vẻ mất bình tĩnh:
- Em sợ…bây giờ quay về cũng khó anh à! Phía sau nước cũng lên rồi. Chỗ mình đang đứng là cao nhất vùng đấy.
Ông và cả đám đệ tử đã nghe rõ tiếng nước lũ réo ầm ầm, trời chuyển màu, sám xịt, mưa bắt đầu đổ. Lũ lớn chứ không phải bình thường. 
…Đúng “người tính không bằng trời tính”, dự tính nhân khánh thành sân gôn to nhất vùng, ông sẽ đứng ra tổ chức một cuộc đấu thể thao của bộ môn vừa khỏe, vừa lịch lãm này. Ông vận động được mấy doanh nghiệp có tiền, từng được ông “ưu ái” cho trúng mấy dự án lớn, cùng tham gia. Họ tham gia nhiệt tình, tiền, cả trăm triệu. Vật chất, thịt, rượu, đồ ăn sẵn, cúp, áo chở đầy một xe tải. Ngày, giờ ….đã định, thành phần tham gia, đã xong. Thế là cả bầu đoàn thê tử do ông làm trưởng đoàn lên đường. 
Lẽ ra đến từ hôm trước, nhưng qua tỉnh L…được các quan chức ở đây mời cả đoàn dừng chân, nghỉ lại một đêm liên hoan chào mừng. Sáng sau sẽ khởi hành…
Do uống rượu nhiều, ăn hơi thừa chất đạm, sáng sau dậy muộn, lại thấy trời lất phất mưa, đến trưa đoàn mới xuất phát…
Mới đi được nửa chặng đường thì nhận được điện báo, phía trước do mấy hồ thủy điện cùng một lúc xả nước, sẽ xuất hiện một cơn lũ rất lớn, nước lên nhanh, chưa từng có, không nên đi nữa. 
Mà quay về…lũ đã chắn ngang đường…Điện còn cho biết, lũ vẫn đang lên
Ông hoảng loạn. Ở lại đây vừa đói, vừa rét mà không biết chừng, dễ chết! Phải tìm cách quay về, không thể chần chừ. Ông nói với ông “quan” người địa phương:
- Chú xem! Tìm cách nào để về chứ, chúng tôi không thể ở lại đây được đâu! Ở lại quá nguy hiểm.
Ông “quan” người địa phương nói:
- Về cũng được, nhưng chỉ có thể đi người không hoặc mang một ít đồ thôi, đi theo con đường tắt, ven sườn núi, anh ạ!
- Thế thì đi ngay đi! - Ông giục
Ông “Quan” người địa phương chỉ những đồ ăn, thức uống, cúp, áo ,phông màn…mà đoàn của ông dự định mang theo để đánh gôn, có vẻ tiếc rẻ:
- Không lẽ bỏ lại những thứ này, tiếc quá!
Nghe vậy, ông quát lên:
- Mạng người bây giờ là quý nhất, ai mang được thứ gì thì mang. Còn không mang được thì bỏ lại… “ Người” làm ra “của”, chứ “ của” không làm ra “ người”… 
Ông “quan” người địa phương suy nghĩ một lúc, rồi nói nhỏ với ông…
Ông gật đầu ngay:
- Tôi nhất trí! Chú cho người ra lấy đi…Còn bây giờ…phải đi ngay, không thể đứng lâu ở đây…

Vài hôm sau đài, báo, ti vi …đưa tin:
“ Được tin tỉnh L…bị lũ ống quét qua, gây thiệt hạt rất lớn về người và của… Ngay lúc cơn lũ ống chưa dừng, đồng chí T, lãnh đạo Bộ…cùng các thành viên trong đoàn đã có mặt ngay tại hiện trường chỉ đạo rất sát sao nhằm hạn chế thấp nhất thiệt hại cho người dân. Đặc biệt, thông cảm những mất mát to lớn của người dân do lũ ống quét qua, đoàn cứu trợ của đồng chí T…đã tặng nhân dân vùng lũ lụt một xe quà gồm đồ ăn, thức uống, phông màn …Một sự cứu trợ rất kịp thời, đúng lúc. ( Xem ảnh)”…

                                

     

    

 

        

 

    
    

  

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    
Phân trang 13/179 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]