TRUYỆN NGẮN - 72

[Không rõ 02/09/2017 23:12 | by kytrung ]

 

Thưa cô! Em xin kể " truyện ngắn" ( Ảnh minh họa)

 

                    THẰNG CHỌI GÀ

 

 

Trong thành phố này, nó nổi tiếng. Nổi tiếng về nuôi gà chọi. Gà chọi mà nó nuôi, đá đâu thắng đấy, cựa gà cứ như được tôi bằng thép, gà nào đá với gà của nó, chỉ chịu được vài phút …
Nó còn nổi tiếng nữa là quen toàn sếp lớn. 
Cứ đang ngồi, chuông điện thoai của nó réo lên, y như rằng có một sếp lớn gọi. Nó cầm máy trả lời trước mắt chúng tôi:
- Anh B…đấy ạ! Gớm, lâu chẳng thấy anh điện thoại, biết anh bận nên tôi cũng không điện thoại cho anh…
Ông B…đang là Bộ trưởng một bộ lớn. Kinh chưa!
Lại có lần nó điện thoại cho ông T…Trưởng ban tổ chức..:
- Anh nên xem lại cách quản lý của tay N…ở thành phố này. Nó trẻ lại hay bốc đồng, không có kinh nghiệm, tính cách không hay lắm. Anh nên họp thường vụ…bàn cách giải quyết đi…không nên để N…ở chức vụ đó nữa!
Bọn tôi nghe nó nói qua điện thoại, đêù vãi, đưa mắt nhìn nhau. N… đang giữ một chức rất “to” ở thành phố này. 
Cũng phải nhắc qua N… N…là em ruột thằng bạn thân của tôi. Hồi N…còn đi học, hơi dốt toán, tôi đến nhà chơi, hay hướng dẫn thêm. N… vẫn thường điện thoại hỏi thăm tôi, khiêm tốn, chân thành…Không hiểu nó lấy nguồi tư liệu ở đâu mà nói về N…như thế. Tôi góp ý:
- Ông quen biết nhiều ông lớn, tôi là bạn của ông, cũng mừng. Tôi có ý kiến nhỏ với ông. Ông cũng chỉ nên hỏi thăm sức khỏe, công việc… chứ không nên bàn chuyện của người khác. Những người đó nghe được, họ sẽ nghĩ khác về ông…
Nó cười lớn:
- Ông không phải dạy khôn tôi. Mấy thằng “lớn” rất cần ý kiến tư vấn của tôi. Không có ý kiến tôi tư vấn, thành phố không phát triển được một cách rực rỡ như thế này đâu. Tôi phải dạy chúng nó chứ! – Giọng nó có vẻ coi thường tất cả.
Lại có tiếng điện thoại reo, nó cầm máy…
Nhưng lần này nó đến gặp tôi, nét mặt không phải hân hoan như gà của nó đá thắng, hay vênh váo khi nó thể hiện nói chuyện với một ông “lớn” mà rúm ró, lo sợ, giọng không còn mạnh mẽ:
- Tôi có chuyện muốn nhờ ông?
- Chuyện gì thế ? - Tôi hỏi.
Nó nói nhỏ, giọng run run:
- Tôi biết, N…rất quý ông!
- Ờ thì tôi chơi thân với anh ruột của N…vì thế N…biết tôi…
- Thế này ông ạ! – Nó thẽ thọt, cốt chỉ một mình tôi nghe - N…gọi điện cho tôi, yêu cầu đến nhà riêng, phải đến ngay chiều nay có chuyện muốn nói với tôi…
- Thế thì…ông cứ đến đi!
- Không đơn giản như thế đâu! Tôi đang sợ có ai đó cho N…biết những lời nhận xét của tôi về N…N…căm, gọi đến để dằn mặt…
- Khổ quá! Tôi cảnh báo ông rồi, nhận xét về ai phải khách quan, trung thực và nhất là minh bạch. Có nói về người đó, nên nói trước mặt, đừng nói sau lưng. Nói xấu sau lưng là một điều tệ hại, N… chắc biết, nên gọi ông đến để cảnh cáo - Tôi cũng đồng tình về suy nghĩ của nó.
Nghe tôi nói thế, nó càng rúm ró, mất hẳn vẻ đường bệ, oai phong thường ngày khi nói điện thoại. Giọng nó khẩn khoản:
- Chắc chắn là thế! Nên tôi muốn ông đi cùng tôi đến gặp N… nếu N… nói gì về tôi nhờ ông đỡ hộ, rằng đó cũng chỉ là ý kiến nhất thời…chứ tôi không có ý gì cả, vẫn thấy N…xứng đáng ở chức vụ đó…
Tôi lắc đầu ngay:
- Chuyện của ông, tôi dính vào làm gì!
Nó chắp hai tay cúi đầu trước mặt tôi:
- Tôi lạy ông đấy! Tôi thề từ nay không có chuyện gọi điện thoại đến mấy ông lớn nữa - Rồi tự nhiên giọng nó trơn tuột - Cũng nói thật với ông, có lúc tôi lòe mọi người, là có điện thoại ông lớn gọi, chứ có ai gọi đâu! Chết vì “nổ”!
Thấy nó thành thật nhận lỗi, nhất là nét mặt khổ sở không thể khổ sở hơn, tôi đồng ý đi với nó đến gặp N…Nếu N…mắng nó, mình cũng tìm cách dàn hòa. Thôi thì…cũng một lần nó lầm lỡ…
Tôi với nó đến nhà N…trong trạng thái căng thằng, bàn đủ phương án để đối phó…
Trái với sự suy đoán của tôi và nó, N…tiếp đón rất chân tình, vồn vã mời ngồi rồi nói ngay:
- Em mong các anh lắm! Em có con gà chọi rất quý, không hiểu sao mấy ngày nay không ăn uống gì cả, các anh đến xem hộ em. Nó chết em rất tiếc…
Nghe N…nói vậy, nó đưa mắt nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, nét mặt giãn ra, sung sướng!

 

                                         

 

 

 

                                 MUỘN RỒI

 

 

Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.
Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.
Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.
… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua. 
Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…
Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:
- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?
Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…
- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.
- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.
Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:
- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…
Anh quát chị:
- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!
Anh tát chị, chị đau đớn. 
Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.
Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:
- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh. 
Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:
- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!
Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.
Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.
Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.
Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…
Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:
- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…
Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…
Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy.

 

 

 

 

 

                                                                                 

 

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 71

[Không rõ 26/08/2017 21:48 | by kytrung ]

 

Đọc nữa đi, các cháu! ( Ảnh minh họa)

 

KỶ VẬT TÌNH YÊU

Nó nhìn lại căn phòng trọ lần cuối cùng.
Đồ đạc cũng gói ghém xong, tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc va ly và trong một chiếc ba lô.
Nó nằm vật ra giường, cố chợp mắt một lúc, sáng mai rời khỏi nơi đây.
Nhưng…nó không thể nào ngủ được.
Nghĩ về chiếc xe hon đa, hình ảnh chiếc xe ấy cứ chập chờn trước mặt nó.
Nó và em có tình yêu rất đẹp thời sinh viên. Lúc mới yêu nhau, cả hai đều đi xe đạp, em ước ao:
- Anh với em làm thế nào có một chiếc xe máy để đi?
Nó nói:
- Em biết rồi, gia đình anh nghèo, không có tiền. Còn gia đình em…
Em nghiêm nét mặt, ánh mắt tự tin:
- Em không muốn xin gia đình. Cả anh và em sẽ làm ra tiền để mua chiếc xe đó! .
Em nói câu đó, nó rất thương.
Bắt đầu từ hôm ấy, hai người không từ nan bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Ngoài giờ học, nó xin làm bảo vệ một công trình đang xây dựng gần trường, vừa thức ,vừa học qua đêm. Rồi có lúc lại làm thuê cho một cửa hàng ăn, chạy bàn, hai bàn chân nó có lúc phồng rộp…Nhưng nó nghĩ, vẫn không vất vả bằng em. Có lúc làm nhân viên tiếp thị giới thiệu sản phẩm nước hoa, giang nắng hết phố này đến phố khác trong suốt cả tháng hè, nước da trắng em cũng phải chuyển màu. Rồi tranh thủ những ngày nghỉ, em làm nhân viên giới thiệu sản phẩm rượu, gần như hết các quán ăn lớn trong thành phố em và các bạn cùng làm đều đến, mặc những lời cợt nhã của khách hàng, mặc cho chân tay mỏi nhừ, em vẫn cố níu kéo cho khách hàng mua rượu để có hoa hồng cao…
Đồng tiền của em và nó kiếm được đẫm mồ hôi, thậm chí cả nước mắt nữa.
Chỉ hơn năm, nó và em đủ tiền mua được chiếc xe hon đa. Khỏi phải nói, nó và em mừng đến cỡ nào!
Mua được chiếc xe mới, nhân ngày nghỉ lễ dài ngày, em đề nghị: “ Em với anh dùng chiếc xe này “phượt” đến mấy tỉnh miền trung đi!”. Một ý kiến hay, em và nó lên đường.
Chiếc xe chở hai người đi đến được hết các cảnh đẹp của miền trung, nhưng điều đó chưa quan trọng, chiếc xe chứng kiến tình yêu tuyệt vời của nó và em.
Dừng giữa đèo, em và nó chụp ảnh, tiếng cười trộn vào ánh nắng, vào gió, rực rỡ, trong trẻo.
Những tối trú tạm vào nhà dân, bên ánh lửa bập bùng em ngả vào vai nó, nói chuyện tương lai. Không gian bên ngoài tối sẫm, nghe rõ tiếng nước chảy phía xa, trên cao là những ánh sao mờ ảo, nhấp nháy, khung cảnh ấy không làm cho nó và em cô đơn mà thấy thật ấm lòng, cứ muốn đã gần, phải thật gần thêm nữa…
Tình yêu tưởng thăng hoa, có ai ngờ…
Tốt nghiệp, nó chưa thể kiếm được việc làm, vẫn ở thành phố làm thêm. Em về quê, giúp ba, mẹ…
Tin sét đánh đến với nó. Em chuẩn bị lấy chồng.
Em và nó bí mật hẹn gặp nhau. Em khóc trong tiếng nấc: “ Anh quên em đi! Ba mẹ em quyết định dứt khoát, mà bên đằng trai họ vừa có thế, lại vừa giàu. Họ hứa với ba mẹ em, nếu em về làm dâu, em sẽ có việc làm ngay, khỏi thi công chức…” Em vùi đầu vào ngực nó: “ Quên em đi! Anh giữ chiếc xe hon đa, coi như đó là kỷ vật cuối cùng em tặng anh!”.
Nó buồn, trở lại phòng trọ, nhìn chiếc xe hon đa. Chiếc xe này không phải chỉ có nó làm ra, công sức của em bỏ vào nhiều lắm. Điều nữa, nhìn chiếc xe, nó nhớ em, nỗi nhớ, gắn vào máu thì làm sao quên được.
Nó hỳ hục sơn tút lại chiếc xe, thay nhớt, sửa lại đèn, xem lại lốp, phanh…
Chiếc xe hoàn hảo, nó mang chiếc xe đến nhà em. Em không có nhà, nó nhờ người nhà chuyển với lời ghi trên mảnh giấy: “ Anh gửi lại em chiếc xe, một kỷ vật tình yêu thiêng liêng. Em hãy sử dụng nó, coi như vẫn có anh bên cạnh. Ngày mai anh sẽ đi rất xa và lúc nào cũng nhớ em!”
Trước khi về, nó còn cố nhìn chiếc xe lần cuối, buồn vô hạn, nước mắt rơi.
…Nghe thấy tiếng xe hon đa quen thuộc nổ bên ngoài, nó vội ngồi bật dậy, mở cửa.
Em với chiếc xe hon đa đứng trước mặt nó. Em nói vội vàng:
- Không! Em không thể bỏ anh được. Em sẽ đi với anh cùng trời cuối đất bằng chiếc xe hon đa này. Đi đi anh, em cũng chuẩn bị đồ đạc rồi. Mình sẽ đến vùng đất mới kiếm việc làm nuôi nhau. Em và anh làm được mà…
Nó sững sờ.
- Đi đi anh! Nếu ở đây bố mẹ em biết. Đi đi anh…

                              

                                       CHIẾC ÁO DÀI MÀU MỠ GÀ

…Hình hài ông bán vé số ngày hôm nay thay đổi.
Ông không mặc bộ quần áo lam lũ hàng ngày, tóc chải gọn gàng, cằm được cạo nhẵn nhụi không còn đám râu mọc lún phún , lưa thưa, xơ xác. Ghê hơn, bên ngoài ông khoác một bộ comle lịch sự, chân đi giày đen. Ông đến gần tôi, nói tự tin:
- Anh cho tôi mua chiếc áo dài màu mỡ gà kia! –
Tay ông chỉ chiếc áo dài màu mỡ gà treo trong tủ kính, ngoài đường nhìn vào rất rõ.
Tôi nói với ông, ngạc nhiên:
- Chiếc áo dài đó đắt lắm đấy! Ông nhìn bảng giá chưa?
Ông gật đầu:
- Tôi biết. Tôi đủ tiền!
Ông rút trong ví một tập tiền đặt ngay ngắn trước mặt tôi:
-Anh đếm đi!
Tôi vừa đếm tiền,vừa suy nghĩ. Ông già này thật kỳ lạ. Vợ ông trước cũng đi bán vé số, nghe đâu chết rồi. Thế ông mua chiếc áo dài này để làm gì? Giá chiếc áo dài có rẻ đâu? Không lẽ vợ chết, giờ ông mua chiếc áo dài này tặng bồ? Dám lắm , hôm nay ông ta ăn mặc diện đến thế cơ mà…
Cầm chiếc áo dài được gói cẩn thận, ông nói rụt rè với tôi:
- Anh có thể cho tôi tham quan của hàng này một lúc được không?
Đề nghị của ông cũng lại kỳ quặc, tôi vội khước từ:
- Không được ông ạ! Ông chủ biết được, tôi mất việc…
- Thế anh cho tôi gặp ông chủ của anh được không?
- Hiện ông chủ cùng gia đình đi nghỉ mát rồi!
Nét mặt ông buồn hẳn, nói lẩm bẩm:
- Trời ơi! Mong ước đó…không lẽ tôi thất hứa với bà sao.
Nhìn nét mặt của ông già bán vé số lúc đó, tự nhiên tôi thương, muốn tìm hiểu lý do ông muốn tham quan ngôi nhà.
Ông chậm rãi kể:
- …Bố vợ tôi, trước năm 1975 là doanh nghiệp, chủ nhân của ngôi nhà này. Tuổi thơ của vợ tôi gắn liền với ngôi nhà này và tình yêu đôi lứa, nên vợ nên chồng giữa tôi và bà ấy cũng băt đầu từ ngôi nhà này. Sau năm 1975, chắc lúc ấy anh chưa sinh, hoặc còn nhỏ, ở thành phố này có chuyện cải tạo tư sản, tịch thu của cải của bọn “bóc lột”. Ngôi nhà này bị nhà nước trưng thu rồi bán hóa giá cho một ông “to”. Còn cả gia đình bố vợ tôi phải lên khu kinh tế mới. Không thể nói nỗi khổ của chúng tôi lúc đó. Còn dấu ít vàng, cả gia đình quyết định vượt biên. Nhưng cuộc vượt biên không thành, gia đình bố vợ chết hết. May cho vợ chồng tôi đi thuyền khác, cũng không thành nhưng mạng còn. Vợ chồng dắt díu về lại thành phố. Mất nhà, mất người thân, không hộ khẩu, không có chỗ nương tựa, lại bị công an truy đuổi…
- Ông bà cứ sống như vậy, suốt mấy chục năm! Giỏi thật – Tôi thán phục.
- Đúng thế - Ông già bán vé số gật đầu – Khổ kể ra không hết, nhưng vợ tôi một người phụ nữ lạ kỳ. Bà thương tôi, không muốn cho tôi buồn. Từ một nữ sinh sống trong nhung lụa thế mà…vì chồng, bà làm tất cả. Từ làm bánh, bán nước trà dọc bến xe, đến làm thuê rửa chén trong quán ăn. Nghề cuối cùng là bán vé số đó anh…
Nghe ông kể tôi lại ân hận, vì mấy lần tôi cùng mấy người nữa đuổi ông bà không cho đứng dưới hàng hiên tránh nắng, tranh mưa vì sợ ảnh hưởng đến khách mua hàng…
Ông già kể tiếp:
- Bà ấy dấu tôi, tiết kiệm tiền. Đến đúng ngày sinh nhật, anh biết không? Bà ấy mua tặng tôi bộ comle này, nói: “ Ông mặc vào đi, cho tôi ngắm, để nhớ ngày chúng mình cưới nhau. Rồi tôi cũng cố gắng tiết kiệm tiền mua một chiếc áo dài màu mỡ gà cho xứng với ông”. Nhưng…trời không thương tôi! Bà ấy bị bạo bệnh, mà anh biết, bán vé số, làm gì có tiền chữa. Thế là bà đi…- Giọng ông già bán vé số nghẹn ngào – Trước lúc mất bà ấy chỉ có một ao ước được thăm lại ngôi nhà cũ, nơi ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm của gia đình, của chúng tôi. Mấy lần, tôi với bà ấy định xin vào, nhưng toàn bị đuổi…
Nghe ông già kể, tôi muốn sửa lỗi lầm:
- Thôi được rồi ông ạ! Cháu sẽ dẫn ông đi thăm lại ngôi nhà cũ. Không chờ ý kiến của chủ. Nhưng còn chiếc áo dài kia, ông mua…
- Bà ấy mất, nhưng tôi vẫn quyết tâm tiết kiêm tiền mua cho bà ấy chiếc áo dài màu mỡ gà. Tôi sẽ mang chiếc áo dài này ra mộ của bà, hóa vàng để bà ấy mặc ở dưới đó, đúng ước nguyện…
Đi theo tôi, lên từng bậc thang, tay ông già bán số cầm chiếc áo dài. chiếc áo dài màu mỡ gà được thả xuống như đi song song với ông:
- Đấy, bà xem! Có phải chỗ này hồi ấy tôi với bà đứng nói chuyện không? Còn chỗ kia nữa, tôi định ôm bà, bà không cho…Hôm nay tôi mặc bộ comle bà mua cho tôi này, còn chiếc áo dài này tôi mua cho bà, bà thấy có đẹp không?
Ông già nói với chiếc áo dài như đang nói với người bạn đời thân thiết mà quên tôi đang đi bên cạnh…

                                                                                  

                                            

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 70

[Không rõ 24/08/2017 12:36 | by kytrung ]

Con cũng muốn quên! Chú tin không? ( Ảnh minh họa)

 

                            KỶ VẬT TÌNH YÊU

Nó nhìn lại căn phòng trọ lần cuối cùng.
Đồ đạc cũng gói ghém xong, tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc va ly và trong một chiếc ba lô.
Nó nằm vật ra giường, cố chợp mắt một lúc, sáng mai rời khỏi nơi đây.
Nhưng…nó không thể nào ngủ được.
Nghĩ về chiếc xe hon đa, hình ảnh chiếc xe ấy cứ chập chờn trước mặt nó.
Nó và em có tình yêu rất đẹp thời sinh viên. Lúc mới yêu nhau, cả hai đều đi xe đạp, em ước ao:
- Anh với em làm thế nào có một chiếc xe máy để đi?
Nó nói:
- Em biết rồi, gia đình anh nghèo, không có tiền. Còn gia đình em…
Em nghiêm nét mặt, ánh mắt tự tin:
- Em không muốn xin gia đình. Cả anh và em sẽ làm ra tiền để mua chiếc xe đó! .
Em nói câu đó, nó rất thương.
Bắt đầu từ hôm ấy, hai người không từ nan bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Ngoài giờ học, nó xin làm bảo vệ một công trình đang xây dựng gần trường, vừa thức ,vừa học qua đêm. Rồi có lúc lại làm thuê cho một cửa hàng ăn, chạy bàn, hai bàn chân nó có lúc phồng rộp…Nhưng nó nghĩ, vẫn không vất vả bằng em. Có lúc làm nhân viên tiếp thị giới thiệu sản phẩm nước hoa, giang nắng hết phố này đến phố khác trong suốt cả tháng hè, nước da trắng em cũng phải chuyển màu. Rồi tranh thủ những ngày nghỉ, em làm nhân viên giới thiệu sản phẩm rượu, gần như hết các quán ăn lớn trong thành phố em và các bạn cùng làm đều đến, mặc những lời cợt nhã của khách hàng, mặc cho chân tay mỏi nhừ, em vẫn cố níu kéo cho khách hàng mua rượu để có hoa hồng cao…
Đồng tiền của em và nó kiếm được đẫm mồ hôi, thậm chí cả nước mắt nữa.
Chỉ hơn năm, nó và em đủ tiền mua được chiếc xe hon đa. Khỏi phải nói, nó và em mừng đến cỡ nào!
Mua được chiếc xe mới, nhân ngày nghỉ lễ dài ngày, em đề nghị: “ Em với anh dùng chiếc xe này “phượt” đến mấy tỉnh miền trung đi!”. Một ý kiến hay, em và nó lên đường.
Chiếc xe chở hai người đi đến được hết các cảnh đẹp của miền trung, nhưng điều đó chưa quan trọng, chiếc xe chứng kiến tình yêu tuyệt vời của nó và em.
Dừng giữa đèo, em và nó chụp ảnh, tiếng cười trộn vào ánh nắng, vào gió, rực rỡ, trong trẻo.
Những tối trú tạm vào nhà dân, bên ánh lửa bập bùng em ngả vào vai nó, nói chuyện tương lai. Không gian bên ngoài tối sẫm, nghe rõ tiếng nước chảy phía xa, trên cao là những ánh sao mờ ảo, nhấp nháy, khung cảnh ấy không làm cho nó và em cô đơn mà thấy thật ấm lòng, cứ muốn đã gần, phải thật gần thêm nữa…
Tình yêu tưởng thăng hoa, có ai ngờ…
Tốt nghiệp, nó chưa thể kiếm được việc làm, vẫn ở thành phố làm thêm. Em về quê, giúp ba, mẹ…
Tin sét đánh đến với nó. Em chuẩn bị lấy chồng.
Em và nó bí mật hẹn gặp nhau. Em khóc trong tiếng nấc: “ Anh quên em đi! Ba mẹ em quyết định dứt khoát, mà bên đằng trai họ vừa có thế, lại vừa giàu. Họ hứa với ba mẹ em, nếu em về làm dâu, em sẽ có việc làm ngay, khỏi thi công chức…” Em vùi đầu vào ngực nó: “ Quên em đi! Anh giữ chiếc xe hon đa, coi như đó là kỷ vật cuối cùng em tặng anh!”.
Nó buồn, trở lại phòng trọ, nhìn chiếc xe hon đa. Chiếc xe này không phải chỉ có nó làm ra, công sức của em bỏ vào nhiều lắm. Điều nữa, nhìn chiếc xe, nó nhớ em, nỗi nhớ, gắn vào máu thì làm sao quên được.
Nó hỳ hục sơn tút lại chiếc xe, thay nhớt, sửa lại đèn, xem lại lốp, phanh…
Chiếc xe hoàn hảo, nó mang chiếc xe đến nhà em. Em không có nhà, nó nhờ người nhà chuyển với lời ghi trên mảnh giấy: “ Anh gửi lại em chiếc xe, một kỷ vật tình yêu thiêng liêng. Em hãy sử dụng nó, coi như vẫn có anh bên cạnh. Ngày mai anh sẽ đi rất xa và lúc nào cũng nhớ em!”
Trước khi về, nó còn cố nhìn chiếc xe lần cuối, buồn vô hạn, nước mắt rơi.
…Nghe thấy tiếng xe hon đa quen thuộc nổ bên ngoài, nó vội ngồi bật dậy, mở cửa.
Em với chiếc xe hon đa đứng trước mặt nó. Em nói vội vàng:
- Không! Em không thể bỏ anh được. Em sẽ đi với anh cùng trời cuối đất bằng chiếc xe hon đa này. Đi đi anh, em cũng chuẩn bị đồ đạc rồi. Mình sẽ đến vùng đất mới kiếm việc làm nuôi nhau. Em và anh làm được mà…
Nó sững sờ.
- Đi đi anh! Nếu ở đây bố mẹ em biết. Đi đi anh…

 

 

                                      SỰ “ QUÊN” CỦA NỘI

 

 

Ba tôi, giám đốc một doanh nghiệp tư nhân, làm ăn được, nói với Nội:
- Ba phải ra nước ngoài, vừa tham quan, vừa nhìn nhận, rồi hãy kết luận. Con sẽ lo cho ba chuyến đi này…
Ba tôi nói mãi Nội mới chịu đồng ý, chuẩn bị đồ đạc.
Cũng phải nói thêm, Nội có hơn năm mươi tuổi đảng, với đồng chí, đồng bào Nội sống chân thành, ai cũng quý. Hồi còn đương chức, ai phê phán đường lối của đảng, ca thán cách quản lý của nhà nước…Nội phê bình nghiêm khắc, không ủng hộ. Nhưng từ ngày về hưu, Nội đi làm từ thiện nhiều, tôi không thấy Nội có thái độ đó nữa. Nội giữ im lặng không phê phán hay ủng hộ những ai bàn luận chuyện chính trị. Ba nói với tôi: “ Nội có tuổi, có khi quên chuyện đó!”.
Nhận xét của ba, tôi thấy đúng. Đây là một chuyện.
Thấy Nội chuẩn bị gói ghém thức ăn, mua hoa quả, tôi ngạc nhiên:
- Ở nước ngoài thì đầy những thứ này, Nội mang đi làm gì?
Nội không trả lời tôi mà hỏi lại:
- Con có nhớ chú A…không ?
Làm sao không nhớ “ thằng” này, tôi phải gọi thế mới đúng. Lão khốn nạn ấy không từ một thủ đoạn xấu nào để hại Nội, khi y giữ chức bí thư đảng ủy Tổng công ty, còn Nội, lúc ấy là Tổng giám đốc. Nhưng mọi mưu ma chước quỷ của y, hòng lật Nội chiếm chức bị thất bại bởi tính cương trực, minh bạch của Nội. Nội lại có uy tín được sự ủng hộ của hần hết mọi người trong Tổng công ty. Nội về hưu nhẹ nhàng, viên mãn, còn A…đảm đương chức vụ thêm vài năm nữa rồi vào tù vì y chủ mưu một vụ tham ô rất lớn. “ Gieo gì, gặt nấy” thằng này lĩnh hậu quả rất xứng đang, tôi tưởng Nội sẽ vui vì chuyện đó. Ấy vậy nghe tin A…vào tù, Nội lắc đầu bã:
- Nội nói với nó, dự báo trước: “ Chú không coi trọng tôi, rồi ba hoa, khoác lác, giở nhiều thủ đoạn hại người…sẽ bị quả báo rất xấu đấy! Chú nên nhìn lại mình đi.”. Nó không nghe…
Nội nói như thế, thế mà bây giờ, Nội giải thích việc gói ghém thức ăn, mua hoa quả:
- Nội vào thăm chú A…Nội biết từ ngày chú ấy bị đi tù, vợ đã ly hôn, con cái từ bố, gia tài mất tất cả, không ai quan tâm, chú rất cô đơn…
Tôi hỏi Nội:
- Thế Nội không nhớ ngày xưa, lão ấy hại Nội như thế nào không?
Nội trả lời đúng y như bố tôi nói:
- Nội quên chuyện đó rồi!
Nội đi nước ngoài du lịch, tham quan. Gần như tất cả mấy nước Đông Âu, Nội đặt chân đến. Rồi gần một năm sau, ba tôi lại lo cho Nội một chuyến đi tham quan nước Mỹ. Nội giỏi tiếng Pháp, tiếng Anh nên giao thiệp thỏa mái….
Qua những chuyến tham quan đó, kỳ lạ, khi về Nội im lặng, ít nói hẳn. Cái sự “quên” của Nội tăng lên đột biến. Nhất là họp chi bộ của tổ hưu. Hồi mới về hưu, Nội mong từng giờ đến ngày họp chi bộ. Thế mà bây giờ, thậm chí có giấy mời họp chi bộ, Nội cũng “quên”!
Nhưng cái “quên” đó, vẫn không bằng cái “quên” này.
Nội ốm nặng, ở nhà chỉ còn tôi. Nội gọi tôi lại, nói một việc quan trọng:
- Nội cảm thấy mình khó qua khỏi, con ạ!
- Nội đừng nói thế, ba, mẹ và chúng con vẫn lo cho Nội mà! – Tôi động viên.
- Con không hiểu sức khỏe của Nội đâu. Nội muốn con viết cho Nội điếu văn để ba con đọc. Nội không muốn điếu văn để người khác viết…
-…
- Trong điếu văn đó, tuyệt đối con không viết về quá trình hoạt động cách mạng của Nội, lại càng không phải nhắc Nội đã bao nhiêu năm tuổi Đảng, có chức vụ ra sao? Cống hiến cho đảng và nhà nước những gì? Được bao huân, huy chương?
Ai khen?
- Sao lại phải thế ạ! – Tôi ngạc nhiên.
Im lặng một lúc, rồi Nội nói với tôi, qua tiếng thở mệt nhọc:
- Nội đi làm từ thiện, về những vùng khó khăn, thấy dân mình quá khổ, vẫn y như thời Nội mới tham gia cách mạng, có nơi còn khổ hơn…Tham ô, tham nhũng, giả dối, cường hào …lan tràn, tệ hơn cả chế độ cũ. Rồi Nội được ba con cho tham quan nước ngoài…nhận ra những điều Nội được người ta…nói trước đây về tư bản đều không đúng…nên Nội muốn quên tất cả những gì Nội đã có…! Đừng nên nhắc đến nữa…Nội không muốn. Nội quên rồi!
Nội nhắc lại.

                                                                                  

                                      

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 69

[Không rõ 19/08/2017 22:29 | by kytrung ]

 

               Mặt trời là Mẹ ( Ảnh minh họa)

 

  MẸ

 

 

Công việc nhiều, hay về khuya, nhưng cứ mở cửa lại thấy Mẹ ngồi đấy đợi anh:
- Giờ này sao Mẹ chưa đi ngủ? – Anh hỏi sẵng.
- Không thấy anh về, Mẹ không thể chợp mắt được!
- Mẹ biết bây giờ là mấy giờ không ? Con đã mệt, mà cứ đêm nào Mẹ cũng thế này, làm con mệt hơn!
- Sao anh lại nói với Mẹ như vậy?
- Vợ con điện, Mẹ chưa ngủ, rồi con của con điện, Nội vẫn thức ba ạ. Con nói nhưng Nội không chịu nghe, cứ nói đợi ba. Đấy Mẹ xem, có việc gì đâu. Mẹ cứ đi ngủ trước đi, Mẹ thức làm con lo lắng, ảnh hưởng đến công việc của con, của công ty… 
- Tôi lo cho anh mà, anh về đến nhà tôi mới yên tâm.
…Anh làm giám đốc một công ty lớn, nhưng với Mẹ ,anh vẫn là đứa trẻ. Anh ăn cơm, trong phòng có điều hòa, mẹ vẫn ngồi cạnh phe phẩy quạt, xem anh ăn thế nào, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho anh , khiến anh bực mình:
- Khổ quá ! Con ngần này tuổi rồi mà Mẹ cứ coi như con nít.
Cách lo chi li của Mẹ nhiều lúc làm anh ngượng. Bạn đến chơi với anh, nói chuyện, ăn uống hơi ồn ã, cũng không sao, nhưng thấy mọi người ép anh uống rượu: “ dô…dô…” Mẹ chạy ra can ngăn một cách vội vã, bất chấp:
- Nó không uống được rượu đâu. Các anh ép thế là chết con tôi.- Mẹ giằng ly rượu ra khỏi tay anh – Con không uống nữa!
Mấy người bạn của anh ngượng ngập, vì thế cuộc vui chóng tàn, kém vui hẳn. Anh bực lắm:
- Con yêu cầu Mẹ, giờ mọi việc của con, Mẹ không được can thiệp. Mẹ cứ làm như thế ai còn dám đến nhà mình nữa…
Mẹ có vẻ hờn:
- Ừ thì việc của anh, tôi không thèm dính vào.
Mẹ nói thế, nhưng không sửa. 
Tối ấy, anh đi ngủ sớm, giấc say. Ai dè…ông Tổng giám đốc đến thăm, Mẹ ra đón. Thương anh ,Mẹ nói trớ : “ Anh không có nhà”. “ Sao con thấy xe anh ấy vẫn để ga ra?”. Ông Tổng hỏi. Mẹ trả lời rất tỉnh: “ Nó đi xe với bạn, ông ạ!”. Ông Tổng cười ý nhị, xin phép Mẹ về. Sáng sau, ông Tổng điện cho anh, khen: “ Cậu có bà Mẹ tuyệt vời!”. Không biết ông khen thật hay khen…đểu, nhưng anh rất bực với mẹ về chuyện này. Cũng vì chuyện đó anh và mẹ không nói chuyện với nhau hai, ba ngày trời. Vợ anh biết chuyện, khuyên giải:
- Cũng vì Mẹ quá thương anh , anh nên làm lành với mẹ đi!
Anh xin lỗi Mẹ, Mẹ im lặng không nói gì.
… Mải nghĩ, vào phòng tắm mới sực nhớ là chưa lấy áo quần, nồng nỗng từ trên xuống dưới, ngại mặc lại quần áo, anh nói vọng ra: 
- Mẹ ơi ! Lấy hộ con cái quần đùi…
Mẹ lập cập vào tủ quần áo. Rồi lập cập quay ra…
- Ối giời ơi! Sao Mẹ lại lấy cái quần đùi của thằng con con – Anh gắt lên – Aó quần của con để ở ngăn trên ấy!
- Ôi! Mẹ xin lỗi anh, cũng vì vội – Mẹ lại lập cập…
Bỗng …anh nghe thấy một tiếng “huỵch” nặng, như người ngã. 
Giật mình, anh bung cửa buồng tắm ra…
Mẹ ngã sõng soài, chân trái như lệch sang một bên. Mẹ ngất…
Nằm trên cáng, để đưa đến bệnh viện, mắt Mẹ nhắm, tóc bạc bết vầng trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở mệt nhọc. Anh nhìn Mẹ thương lắm, ân hận về lời nói và cả việc làm của mình. Mẹ có mệnh hệ nào, chắc anh không sống được. Anh nắm tay Mẹ thật chặt. 
Đang như vậy, Mẹ anh mở mắt, muốn nói điều gì. Anh vội ngăn:
- Mẹ muốn nói điều gì phải không ? Con xin lỗi Mẹ, lỗi tại con.
Mẹ hơi lắc đầu, nói ngắt quãng:
- Cũng tại Mẹ…cẩn thận một chút…đã không làm khổ con…mà này, dặn vợ con, đến trước phòng tắm , đi đứng cẩn thận…chỗ ấy trơn...nó đang có thai đấy…

 

 

 

                              LẠI CHUYỆN BỐ CON

 

 

- Con chịu bố. Nó là bồ của con, giờ sắp là vợ của bố, bố thừa nhận công khai. Con không biết bố suy nghĩ như thế nào mà lại làm như thế? 
Thằng con của ông thật lạ, chuyện có gì là to tát đâu. Đúng là mới đầu, cô ấy là bồ của nó. Nhưng ai đời, nó là trai tân, còn cô ấy một đời chồng, tuổi lại gần bằng tuổi nó, đứng gần cứ như chị em, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cô ấy chủ một doanh nghiệp lớn, lại đại biểu của một viện to. Thằng con ông không nên “ với”. Nó “gói không nên đọi, nói không nên lời” làm sao mà xứng!!! 
Ông nhìn con, phân tích:
- Con không nên nói với bố như vậy! Đây là tâm lý người phụ nữ. Mới đầu cô ấy có thể thích con, thậm chí là yêu con. Nhưng thời gian, tuổi tác, sinh lý, cô ấy nhìn con không phù hợp. Trong khi đó, qua tiếp xúc ,cô ấy thấy bố phù hợp hơn nên cô ấy thay đổi ý định, không đến với con, mà đến với bố…
Thằng con gào lên:
- Mẹ mới mất chưa được trăm ngày mà bố làm như thế, thiên hạ biết, họ nói cho nhục mả.
Ông cười nhẹ, phẩy tay:
- Lúc mẹ đau ốm, bố chăm sóc mẹ chu đáo, yêu cầu toàn bác sỹ giỏi đến chữa cho mẹ. Thuốc quý, có đắt đến mấy, bố cũng yêu cầu mua bằng được, nhưng mẹ không qua khỏi. Đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng, bố không có điều gì ân hận…
Thằng con phản bác:
- Bố nói thế mà không thấy ngượng. Ngày mẹ đau, bố vào viện thăm mẹ được mấy lần. Suốt ngày bố chải tóc láng mượt, quần áo thẳng thớm, đi nói chuyện chỗ này, cắt băng khánh thành chỗ kia. Đến chỗ nào bố cũng cười, có biểu hiện lo lắng cho mẹ đâu. Thế mà bố nói là “lo cho mẹ chu đáo”!
Ông tức giận vì thằng con hỗn, nhưng vẫn cố không tỏ thái độ:
- Lạc quan là yếu tố quan trọng của một người cách mạng, huống hồ bố ở vị trí này. Không lẽ đến đấy lại khóc!!! Mà thôi không nói chuyện đó nữa. Bố nói dứt khoát với con, từ giờ phút này, con phải gọi cô ấy bằng “dì”, chấm dứt mọi quan hệ trước đây. Bây giờ là quan hệ mẹ kế với con chồng…
Thằng con nhìn ông căm thù, nói tức giận:
- Không có chuyện ấy đâu! Con sẽ hỏi cô ấy. Con tin rằng, không đời nào cô ấy nhận bố là chồng của cô ấy.
Thằng con ông vùng vằng bỏ đi.
Nó đến gặp cô gái mà nó nghĩ vẫn là bồ của nó.
- Anh trẻ hơn, đẹp hơn ông ấy chứ!
Cô gái ấy gật đầu.
Suy nghĩ một lúc, nhìn cô gái ấy, nó nói mạnh dạn:
- Sinh lý anh cũng mạnh hơn ông ấy!
Cô gái cười, lại gật đầu:
- Anh có nhà riêng, có sự nghiệp, lương ổn định, có thể nuôi em và con của em
Cô gái vẫn gật đầu.
- Vậy tại sao em lại bỏ anh, làm vợ của bố anh, một việc trái với đạo lý. Em không sợ dư luận sao? Khi họ biết việc này!
Cô gái nhìn nó, nói giọng từ tốn, dạy đời:
- Anh nói hết chưa? Hết rồi phải không. Anh bình tĩnh nghe tôi nói đây. Những điều anh nói không sai, nhưng đối với tôi lại không đúng. Vì những điều anh nói không cứu được doanh nghiệp của tôi. Doanh nghiệp của tôi đang nợ ngân hàng hơn ba trăm tỷ, tiền đâu ra để trả nợ bây giờ? Hàng tồn lớp lớp, nợ chồng nợ. Không trả được nợ ngân hàng,công an sắp phát lệnh khởi tố, tôi phải đi tù. Ai cứu tôi? Chỉ có bố anh. Bố anh hứa, nếu tôi lấy ông ấy, ông ấy sẽ dùng uy của mình lấy một dự án chắc chắn có lời của một doanh nghiệp khác đưa cho tôi. Tiền lời của dự án không những tôi trả được nợ mà còn làm được bao nhiêu việc khác. Không những thế tôi lại là phu nhân của một ông cựu “to”, vẫn lên xe, xuống ngựa, có kẻ hầu, người hạ. Anh ở cương vị tôi, anh sẽ chọn ai!!!
Thằng con ôm đầu: “ Bố ơi là bố!”

 

 

 

 

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 68

[Không rõ 17/08/2017 11:56 | by kytrung ]

 

Đất nước mình về đâu chú ơi!  ( Ảnh minh họa)

 

                                   ĐẦU ĐỘC !

 

Công an chính thức báo cho bà biết, nguyên nhân cái chết của ông là do bị đầu độc. Cơ thể của ông nhiễm một chất độc cực mạnh, dẫn đến cái chết đau đớn, không thể cứu được. Ngày mai họ muốn gặp bà để làm rõ thêm một số vấn đề dẫn đến cái chết của ông nhà.
Làm sao lại nên cơ sự thế! Ông ấy cảnh giác, cảnh giác đến mức độ, đến “ vi trùng” cũng khó xâm nhập, thế mà vẫn bị đầu độc. 
Bà khóc tức tưởi.
Chồng ba, có chức vị lớn, lớn kinh khủng, không biết sao dạo này từ cách nói chuyên, đi đứng, đến gặp bạn bè, thậm chí cả đi họp “kín” của mấy đồng nghiệp chức “to” bàn về vận mệnh đất nước, ông đều cảnh giác cao độ:
- Bây giờ tôi nói với bà, không thể tin ai! Kể cả đồng nghiệp của mình - Một lần chỉ có vợ chồng, trong phòng kín, ông tâm sự.
- Sao ông lại nói với tôi như vậy? – Bà hỏi lại.
- Trình độ như bà làm sao mà tôi giải thích được. Ngắn gọn cho bà hiểu, cứ biểu hiện nho nhỏ về “ không đồng hội, đồng thuyền” là có chuyện. Nên thế chỉ cần một câu lỡ lời, hoặc tỏ ra thân thiện với ông B, mà ông A đang ghét, hoặc tư tưởng muốn ngả về nước này, nhưng ông lãnh đạo không thích thế là…bị đầu độc. 
- Ông nói ghê quá, làm gì đến mức độ đó, còn xem những điều đó có lợi cho đất nước, dân tộc không đã ! Chi ít, cũng là đồng chí… - bà không tin những điều chồng nói, phản đối yếu ớt.
Chồng bà quát:
- Làm gì có chuyện “dân tộc”, “đất nước” ở đây. Bà không nhìn tấm gương của ông T…sao! Chỉ nói một câu lỡ lời, thế là bị “ung thư” sang đến Mỹ cũng không cứu được. Hiện tại mấy ông nữa, đang chờ chết, khi biểu hiện, không”cùng hội, cùng thuyền”. Bà phải nghe tôi…
Từ hôm ấy, đi họp ở đâu ông cũng mang nước uống, đồ ăn theo. Ở khách sạn, thường ông hay nằm một mình, giờ bắt luôn cả thư ký, lái xe nằm chung, có mệnh hệ nào, ai cũng biết. Nói năng hết sức cẩn thận, cuộc nói chuyện đó ông tìm cách ghi âm hết lại, về nhà bật lên xem lại mình nói có “hớ!” không? Trong phòng làm việc, ông bí mật cài camera đủ phương, đủ hướng, mọi hoạt động , lời nói của người vào phòng ông đều hiện ra đầy đủ, sát đến cả gấu quần. Cẩn thận hơn, ông còn yêu cầu gài máy kiểm tra an ninh, ngay cửa ra vào, ai mang bất cứ vật gì là kim loại, máy sẽ tự động kêu lên… An ninh phòng làm việc của ông còn kỹ hơn an ninh vào phòng cách ly sân bay. Còn chuyện đi nước ngoài, ông hạn chế hẳn, không như mấy năm trước, thậm chí nghỉ cuối tuần, ông cũng lên máy bay ra nước ngoài nghỉ ngơi: “ Ở nhà không khí bị ô nhiễm lắm!”. Thế mà giờ đây, ngày nghỉ đóng kín cửa, dấu bạn bè, quanh quẩn trong nhà, tưới cây, cho cá ăn…
Đã đề phòng kín kẽ như thế…vẫn không thoát. Ông bị đầu độc, chết một cách đau đớn.
Bà đã nói với ông rồi, chứ không cảnh báo đâu! Đồng chí bây giờ đâu có tốt, luôn hằm hè, hãm hại nhau. Chúng nó làm sao chịu được khi biết ông có mấy cái vi la to đùng, con cái ở nước ngoài ráo trọi, tài khoản ngân hàng trăm tỷ, lại chơi thân với ông Q…hơi hướng có vẻ ngả về Tây, không được lòng ông có chức “to” nhất thiên hạ. Bà nói ông về hưu non đi, bỏ tất, sang ở với con. Ông không nghe: “ Để tôi làm hết nhiệm kỳ này đã!”.
Ông không nghe, giờ thì… có đề phòng trời cũng không lại được với chúng! 
Bà suy nghĩ lung lắm, không biết chúng đầu độc ông nhà vào lúc nào!Sao chúng có thể làm được việc đó? Không lẽ…
Chợt! Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, bà đi vội vào phòng ăn, mở tủ đặc biệt để những đồ dùng chỉ có ông bà biết.
Trong tủ, góc để chai thuốc có mùi thơm, ngọt đặc trưng, bà được bạn tặng để diệt gián, hiện không còn. Bà định mang chai thuốc này về quê cho người thân…
Thôi chết rồi ! trưa qua ông ấy nói khát nước và đi vào phòng ăn…
Bà lục trong gói rác, chai nước ấy rỗng ruột, vứt lăn lóc…
- Không ai đầu độc ông cả! Tự ông giết ông thôi – bà khóc nức lên.

 

 

                           BÓNG ĐỔ THỀM

 

 

- Chuyện gia đình, một điều nhịn ,chín điều lành anh ạ!
- Tôi cũng biết thế. Nhưng khổ, ở cơ quan có không biết bao nhiêu điều bực, vợ tôi biết cả chứ, tôi về nhà, vợ không thông cảm, lại còn cằn nhằn đủ thứ chuyện. Về muộn một chút, có tý mùi bia rượu, hay thậm chí…áo quần hơi nhăn nhúm…
- Không ,anh đừng để ý chuyện đó, chị yêu anh, mới trách.
- Chắc anh rất rộng lượng, mới nói vậy!
- Không phải anh ạ! Chính vợ tôi mới là người rộng lượng. Nếu tôi có sai , vợ tôi nhẹ nhàng chờ lúc chỉnh sửa. Bà ấy thương tôi ghê lắm. Bao giờ cũng chờ tôi về mới ăn cơm. Tôi có ra phố hoặc đến với bạn bè, bà bắt tôi phải chỉnh chu áo quần, sửa đến từng cái nếp áo. Sau bữa cơm bao giờ cũng lo cho tôi cây tăm, ly nước…
- Nói về tình thương, vợ tôi cũng không thua vợ anh nhưng không hiểu sao, thương chồng quá thành chi ly…
- Phải hiểu vợ, thương vợ anh ạ! không có gì đánh đổi được vợ mình đâu anh ơi!
…Anh giận vợ, chỉ một điều đơn giản, vợ anh dặn về sớm, để hai vợ chồng đến thăm một người bạn thân của vợ đang ốm nặng. Anh hứa, nhưng, gặp lại người bạn gái cũ, thời phổ thông, quá vui,hai người kéo vào một quán cà phê, nói chuyện quên trời đất. Đến lúc giật mình, xem đồng hồ, anh vội tạm biệt bạn đứng dậy, về nhà.
Vợ anh không chịu được tính vô tâm của anh, thế là giữa hai người có một cuộc cãi vã. Tức mình, anh bỏ đi…
Lang thang trong công viên ở buổi chiều muộn, trời se sẽ lạnh, những chiếc lá vàng rơi nhẹ xuống mặt hồ… anh gặp người đàn ông này. Người đàn ông ấy ngồi tư lự trên ghế đá, ánh mắt buồn nhìn xa xăm. Anh xin phép ngồi cạnh và qua thăm hỏi, thật bất ngờ khi nói chuyện về vợ, cả hai người hình như tìm ra sự đồng điệu, cùng muốn trút bầu tâm sự.
- Theo tôi, anh nên về lại gia đình, nếu mình sai, xin lỗi vợ, làm hòa. Trời sắp đông thế này, không khí ấm cúng của gia đình cần cho mình lắm!- Người đàn ông mới quen biết nhẫn nại khuyên anh.
- Xin lỗi mình trở thành người yếu thế! Không đời nào…Một chuyện nhỏ như vậy, vợ tôi cũng xé ra to, không chịu nghe tôi giải thích…- Anh nói.
- Chuyện anh kể, không có gì là lớn, nguyên nhân chính, nghĩ kỹ đi, cũng là do anh. Mình rộng lượng, thì vợ mình mới rộng lượng. Nghe tôi, anh nên về, không nên đi thế này…Ở nhà vợ con lại lo…
- Tôi đi thế này có khi bà ấy sướng ấy chứ! Lo gì – Anh nói giọng bất cần.
Anh không phải chờ lâu. Vợ anh đi tìm, dáng hớt hải, trên tay cầm thêm chiếc khăn len và cái áo dạ. Thấy anh, vợ anh mừng:
- Khổ quá, em nói thế, nếu không phải cho em xin lỗi. Trời sắp chuyển lạnh, mặc phong phanh thế này, anh đi đâu? Về nhà đi anh! Khăn đây, anh choàng vào cổ, mặc thêm chiếc áo này, kẻo lạnh…
Vợ kéo tay anh đứng dậy…
Anh nhìn người đàn ông mới quen biết ngượng ngập. Vợ anh vẫn không để ý người bạn mới của chồng, có lẽ nỗi mừng lấn át, kéo bằng được chồng ra chiếc xe ô tô phía xa…
Người đàn ông nhìn theo, hai hàng nước mắt của ông rơi. 
Vợ ông mất đã lâu.
Chiếc ghế công viên này, hồi vợ còn sống, chiều nào hai vợ chồng cũng ngồi tâm sự
Giờ một mình, một bóng…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

Phân trang 13/180 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]