TRUYỆN CỰC NGẮN - 52

[Không rõ 07/03/2017 09:55 | by kytrung ]

 

         Chạy nhanh! Tìm truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                            

                               CHUYỆN CỦA BỐ

 

 

           Bố đi vào quán phở.

           Mới đầu nó không tin, nhìn kỹ đúng là bố rồi, dáng lam lũ, người gầy, quần áo không lúc nào lành lặn… Không thể nhìn lầm được.

           Không phải một lần, độ một tháng nay,  nhiều người cũng nhìn thấy, họ nói vói nó: “ Dạo này bố mày toàn chọn chỗ ngon, bổ ,rẻ…để ăn. Mà ăn lén nhé! Không cho chúng mày biết!”

           Hèn gì, nhiều chiều bố về nhà, không ăn cơm, chỉ đưa cho hai chị em một gói thịt nhỏ, hoặc một miếng chả, nói gọn lỏn: “ Các con ăn đi, hôm nay bố kiếm tiền chỉ mua được ngần này !”.

           Đã vậy bây giờ không như trước kia,  giờ giấc bố đi làm thất thường, không bao giờ nói cho chị em biết trước.

           Nhiều nỗi bực dồn lại, nó nói sẵn:

          - Dạo này chị em con thấy bố thay đổi nhiều, như việc đi làm ở đâu, bố không nói cho chị em con biết!

         Bố nhìn nó, ánh mắt có chiều ân hận:

         - Bố xin lỗi…

         -Bố mà biết lỗi sẽ không làm những chuyện như vậy.

        - Chuyện gì con?

        - Chuyện gì! Con nghĩ, bố tự hiểu!

       Bố không trả lời, nét mặt buồn hẳn.

      … Mẹ mất sớm, một mình bố nuôi hai chị em, em nó bị bệnh bại não nằm một chỗ. Nhà nghèo, bố làm đủ việc để có tiền, quyết thực hiện điều nguyện ước của mẹ  trước lúc mất: “ Có khổ đến mấy, con em đành vậy, còn con chị, nhất định anh đừng để nó thất học!”. Nhưng… có lúc nó tưởng phải dừng học ,đi làm nhà hàng, bố cương quyết không cho. Bố chạy hon đa ôm không đủ sống nhưng vẫn động viên nó: “ Con đã học đến đây rồi, sắp thi đại học, không thể bỏ. Bằng mọi cách bố sẽ kiếm ra tiền để con có điều kiện vào đại học.” Chắt chiu ,bố đưa nó nhưng đồng tiền đẫm mồ hôi, nó cầm mà nước mắt không kìm được. Thương bố vô cùng…

       Bây giờ nguy hơn, em của nó trở bệnh. còn nó, thời gian thi đại học đến gần, tiền trong nhà cạn kiệt. Thế mà ,bố kiếm được đồng nào lại cho vào quán, nhà hàng…gần như quên hai đứa con.

Nó rất buồn, không ngờ bố lại thay đổi tâm tính như vậy?

     …Hai ngày nay bố không về, cũng không điện thoại, nó hỏi nhiều chỗ, không ai biết khiến nó sốt ruột. Đang như vậy, thì có người đi xe đến nói với nó:

 

              - Bố muốn gặp em gấp?

              - Bố em ở đâu?

              - Bố em đang nằm trong bệnh viện…

        Trời đất như quay cuồng, nó vội theo người đó đến một bệnh viên tư nhân nằm bên ngoài thành phố.

       Nó được người đó dẫn đến một phòng họ bố trí bệnh nhân nằm riêng biệt. Bố nằm đấy, nét mặt mệt nhọc, một tay đang truyền dịch, bụng được băng trắng toát. Nó hốt hoảng, quỳ ngay bên cạnh giường bố nằm:

             - Trời ơi! Bố bị làm sao thế này! Hai ngày nay con đi tìm bố suốt, có ai ngờ…! – Mắt nó đã ngằn ngặt nước.

       Bố lấy tay xoa đầu nó, nói ngắt quãng:

            - Bố không sao đâu con! Bố không có bệnh… Họ muốn mua của bố một quả thận…yêu cầu bố cần bồi dưỡng có sức khỏe…hàng tuần bố phải đến đây khám, cho họ theo dõi…bố dấu các con …bây giờ thì ổn rồi…Tiền bố bán quả thận…tý nữa con theo anh này đến nhận cho bố…

           - Bố ơi! – Nó khóc không thành tiếng.

 

 

 

 

 

                                HIỆN VẬT LỊCH SỬ

 

 

          Viện bảo tàng lịch sử xây dựng gần nghìn tỷ đồng khánh thành, ông cắt băng, cũng là người tham quan đầu tiên. Ông đi đến đâu, đội quân hùng hậu của báo chí, đài phát thanh , truyền hình…đi theo đến đấy.

          Máy ảnh giơ lên, máy quay phim giơ lên, đèn chớp lia lịa.

           Ông  dừng lại trước một tủ kính, bên trong có một chiếc chăn dạ màu xám, trông có vẻ cũ được gấp cẩn thận, bên dưới có lời đề dẫn: “  Đây là chiếc chăn của đồng chí Nguyễn Văn…nguyên ủy viên …đắp trong thời gian bị thực dân Pháp giam cầm ở nhà tù Sơn La năm 1940 -1945”. Ông hỏi  nhỏ tay giám đốc bảo tàng đi bên cạnh:

        - Hồi ấy nhà tù Sơn La làm gì có chăn đắp, hơn nữa, đây là cái chăn Liên Xô rất phổ biến thời bao cấp…sao lại có ở nhà tù Sơn La năm bốn mươi, bốn lăm ?

          Tay giám đốc nói nhỏ lại với ông, mắt láo liếng:

        - Người nhà của ông ấy đến hiến tặng tấm chăn này ,có cả giấy xác nhận của ông ấy nữa. Chúng tôi phải tin chứ!

          Nghe tay giám đốc Viện bảo tàng  lịch sử nói vậy, ông không chấp.

        …Đến trước một tủ kính trưng bày một chiếc áo nâu, có lời đề dẫn nắn nót: “ Đây là chiếc áo tặng bạn trước khi đổ xăng vào người làm bó đuốc sống xông vào kho đạn  thực dân Pháp của anh hùng Lê Văn Tám”.  Hiện vật này ông biết chắc là bốc phét rồi, vì đến tận bây giờ cũng không ai biết quê, bố mẹ,  đơn vị, bạn chiến đấu của Lê Văn Tám là ai ? chứ chưa nói kho đạn ấy bị cháy ở đâu? Thì làm chó gì có chiếc áo tặng bạn!!!Nhưng chính ông, khi gặp các em học sinh cũng thường ca ngợi tấm gương anh hùng này và yêu cầu các em phải học tập. Không lẽ bây giờ lại “vặn” tay giám đốc Viện bảo tàng lịch sử!

         Tha cho nó.

          Ông lại đi tiếp.

        Đến trước một tủ kính trong trưng bày một bộ ấm trà bên cạnh  có tấm bìa trắng bọc mica ghi rõ những hàng chữ: “ Đây là bộ ấm trà của đồng chí Hoàng Văn…, một chiến sỹ cách mạng lão thành, người sáng lập chi bộ đầu tiên của vùng Tây Bắc đã dùng trong thời kỳ  hoạt động bí mật năm ba mươi, bốn lăm”.  Ông biết chắc lai lịch bộ ấm trà  bởi vì ông Hoàng Văn…chính là ông nội của ông, lúc ông nội còn sống, ông mua tặng. Bây giờ bộ ấm trà đã trở thành “ hiện vật lịch sử” khi gia đình ông hiến tặng Viện bảo tàng. Ông chỉ vào bộ ấm trà nói với tay giám đốc Viện bảo tàng lịch sử, giọng rất tỉnh:

          - Bộ ấm trà này  rất quý, rất hiếm, mang dấu ấn thời đại, phải giữ gìn  cẩn thận!

        Tay giám đốc Viện bảo tàng lịch sử xoa tay, xum xoe:

         - Dạ! Chúng tôi sẽ thực hiện chu đáo lời chỉ đạo của anh .

         …Kết thúc buổi tham quan, ông phát biểu:

        - …Qua buổi tham quan, tôi nhận thấy, đây là một bảo tàng có giá trị văn hóa rất lớn vì nó trưng bày những hiện vật lịch sử hết sức chân thực, quý, hiếm, có tính thuyết phục cao, đồng thời là một vật chứng sống động hơn cả nghìn trang sách, giáo dục con em chúng ta tiếp nối truyền thống yêu nước của cha ông, giữ gìn tròn vẹn non sông gấm vóc này…

          Mọi người đứng nghe ông nói đều vỗ tay rất to.

           Vỗ tay to hơn cả là tay giám đốc Viện bảo tàng lịch sử.Vì nhờ tiền hoa hồng mua “hiện vật lịch sử” mà hắn ta xây được cái nhà ,mua được cả ô tô…

 

 

 

                                NHÂN TỐ TÍCH CỰC

 

  

            - Dẹp! Dẹp hết! Thu hết - Ông quát rất to, chỉ đạo hết sức sát sao. Thanh niên xung kích, dân phòng, công an…cùng phối hợp, thực thi rất nhanh hiệu lệnh của ông.

           Chẳng là… thành phố Sài Gòn, rồi Hà Nội cùng lúc ra quân : “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ”, lập tức ông cho họp thường vụ lại, cũng triển khai:

          - Các đồng chí thấy đấy ! Sài Gòn, Hà Nội làm được, tại sao thành phố chúng ta không làm được? Chúng ta cũng phải trả lại vỉa hè cho người đi bộ, không thể để mấy bà bán chè chén,  cà phê “ ngồi xổm” lấn chiếm vỉa hè. Các đồng chí nhìn xem, ngay gần nhà con trai tôi, những hàng quán, nhất là những quán cà phê  bình dân rất nhếch nhác…cần thiết… phải dẹp!

          Có ý kiến rụt rè, phản bác:

         - Thưa anh ! Hà Nội hay Sài Gòn là thành phố lớn. đấy là bộ mặt của cả nước, trả lại vỉa hè cho người đi bộ là đúng, còn đây…thành phố của chúng ta quá nhỏ, chỉ vài đường phố lớn, dân nghèo, họ bán có nhiều nhặn gì, vỉa hè mọi người vẫn đi bộ thỏa mái…Dẹp lấy cái gì họ sống…

           Nghe như vậy, ông rất bực mình:

       - Tại sao anh có thể nghĩ đơn giản như thế nhỉ! Thành phố ta nhỏ nhưng cũng là thành phố, phải tập cho dân suy nghĩ “làm ăn lớn” mới mong thành phố chúng ta lớn như Sài Gòn, Hà Nội. Vậy nên… cứ dẹp hàng quán bán rong, ngồi vỉa hè …buộc họ kiếm nghề khác kinh doanh…đó sẽ là động lực để dân phát triển nghề nghiệp, từ đó kinh tế đi lên. Trước mắt, sẽ làm ngay ở đường phố có nhà con trai tôi…dẹp trước, sau đó tôi với các anh sẽ đi kiểm tra thường xuyên, không cho tái phạm…

        Vài hôm sau, không cần báo trước, với lý do“ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ ”ở ngay đường phố có nhà của con trai, có cuộc ra quân rầm rộ dẹp hàng quán chèn chén, cà phê “ngồi xổm” do ông đứng ra trực tiếp chỉ đạo.

        Những quán nước chè chén  bị bốc sạch lên xe chở về Ủy ban Phường, mặc cho tiếng khóc không còn hơi của mấy người già ngồi bán. Mấy quán cà phê  lấn chiếm vỉa hè, ông chỉ đạo thu hết bàn ghế và cảnh cáo, không cho bán ở đây, nếu bán nữa sẽ bị xử lý hành chính rất nặng, thậm chí còn bị khởi tố. Để làm triệt để, kể cả những quán cà phê trong hẻm, ông cũng yêu cầu đóng cửa vì một lý do: “ Làm sạch từ trong ra ngoài, để không gây phản cảm từ nay về sau”…

        Thực hiện nghiêm túc, chiều nào ông cũng dạo qua đường phố có nhà con trai xem mọi người có thực hiện đúng yêu cầu của ông không?

          Mọi hàng quán, nhất là quán cà phê không còn chỗ “cựa”. vỉa hè đã thông thoáng, nay càng thông thoáng hơn….

         Ông có vẻ khoan khoái.

         Khu phố có nhà con trai ông được khen, được quay lên ti vi…một điển hình “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ”.

         Người vui nhất vì hè phố thong thoáng là con dâu của ông. Tối nằm bên chồng, chị nàng ỏn ẻn:

        - Anh có biết, tháng này thu nhập của quán cà phê trong nhà tăng lên bao nhiêu không? Tăng lên gấp ba lần.

        - Sao lại tăng cao như thế? – Chồng nàng ngạc  nhiên.

        - Giời ạ! – Chị nàng lấy ngón tay dí vào trán chồng – Có thế mà cũng không biết! Thấy bán cà phê trong nhà ế, bố anh nói với em : “ Bố có cách”. Rồi bố lên kế hoạch: “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ” dẹp tất cả những quán cà phê “ngồi xổm” kể cả trong hẻm…thế là quán của mình lại có khách. Bố anh đại tài…quá giỏi …- Con dâu cứ khen bố chồng  nắc nỏm.

 

 

 

      

 

 

 

 

  

 

 

   

 

     

 

 

 

    

 

 

    

 

         

        

 

       

 

 

 

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                                

 

 

 

MỘT VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN

 

 

 

        … Hồi tôi đọc truyện ngắn “ Vũ điệu cái bô” cứ giật mình, nghĩ, ở Việt Nam vẫn còn nhà văn tài, ao ước được gặp.

          May thay, một lần đi dự trại sáng tác ở Đại Lải, tôi được gặp tác giả truyện ngắn trên, nhà văn Nguyễn Quang Thân. Mừng hơn nữa, nhà văn cũng đọc một số truyện ngắn của tôi đăng đây đó, cho lời góp ý rất chân tình. Là người viết văn,  được bạn đọc nhớ tên, nhớ cả tác phẩm mình viết,  hạnh phúc lắm rồi, ở đây lại được một nhà văn có tên tuổi nhớ cả tên, cả tác phẩm, hạnh phúc phải nhân lên cả ngàn lần. Sau này được diễm phúc gần nhà văn Nguyễn Quang Thân, tôi mới nghiệm ra rằng, đó là tính cách chân thực, tinh khiết vốn có của nhà văn, sống hết lòng với bạn bè, không phân biệt lứa tuổi.

      Mỗi lần tôi vào Sài Gòn, dù có bận việc, hay bạn bè rủ, bao giờ tôi cũng dành thời gian đến thăm vợ chồng nhà văn Nguyễn Quang Thân - Dạ Ngân mà lúc này tôi đã coi như người nhà. Đến với anh chị, tôi sướng, là ngập tràn tiếng cười, có cảm giác mọi phiền muội, những điều trăn trở của đời, của tình và cả của sự nghiệp tự nhiên trôi đi nhẹ nhàng. Cứ nhìn cách đối xử rất tình cảm của anh dành cho chị, tiếng gọi thân thương “em ơi” khi anh muốn  nhờ chị điều gì đó, tự soi vào mình. Một “ông lão” gần tám mươi tuổi vẫn tráng niên, vẫn tha thiết đến tận cùng, vẫn mãi xanh với khát vọng yêu…tự thấy đời còn đẹp lắm, việc gì mà bi quan, chẳng cần học ai để giữ hạnh phúc, cứ học anh chị là được.

      Tôi có gần một số nhà văn có tên tuổi,  nhưng “gần” không phải để “khoe” mà thực sự, gần để hiểu mình hơn.

       Nhà văn Nguyễn Quang Thân rất ít khen truyện ngắn của tôi mà khi tâm sự, anh thường chỉ những hạn chế mà tôi thường mắc phải, góp ý một cách chân tình, nhớ nhất anh dặn: “ Phải viết em ạ! Dễ gì những người như em, như anh được sống trong thời đại này, ngồn ngộn tư liệu để mình viết. Tuyệt đối đừng sống giả dối với trang viết của mình, nghĩ, yêu, ghét như thế nào cứ như vậy, đưa vào trang viết…”. Nhà văn Nguyễn Quang Thân sống đúng như thế, viết đúng như thế. Tôi học cả đời, chắc chỉ được một phần. Khi tôi và nhà văn Nguyễn Quang Thân tham gia vào ban vận động Văn Đoàn Độc Lập, anh khuyên tôi: “ Lúc này em phải viết nhiều hơn trước nhé! Tuyệt đối bỏ hết những điều phù phiếm  như giải thưởng, chức danh…mà coi trọng ngòi bút, trang viết của mình để giữ uy tín cho Ban vận động.”.

        Tôi cố gắng thực hiện lời anh khuyên và tự hào, đến giờ chưa làm sai lời khuyên đó.

      Nhà văn Nguyễn Quang Thân là người sống tình cảm, chu toàn với mọi người, ra Hội An lần nào anh cũng điện và đến thăm tôi. Một lần tôi vào thăm anh, anh nói : “ Khoan lên nhà anh, anh với em đến thăm nhà văn Bùi Ngọc Tấn mới vào trong này để chữa bệnh, để anh ấy vui có nhiều bạn quan tâm, mau lành bệnh.”. Nhớ lần tôi đưa con trai vào Sài Gòn để cháu đi nước ngoài du học. Anh cương quyết không cho cha con tôi ra nghỉ khách sạn mà phải về nhà anh ở: “ Nhà rộng lắm ,chị về Vũng Tàu mấy ngày, có mỗi một mình,  em với cháu ở với anh cho vui, cùng nấu ăn nữa. Tài nấu ăn không bằng chị, nhưng so với ngoài, anh không kém!”. Anh rất quan tâm đến con trai tôi, lo cho cháu chỗ ngủ, máy vi tính, thậm chí cả chỗ tắm ,cũng chỉ bảo ân cần như một người ông với người cháu ruột thịt. Hỏi cháu thích ăn gì, anh sẽ nấu rồi  tự đi chợ ( chợ cũng gần nhà)… Quả thật anh nấu ăn rất ngon. Khi con tôi ra nước ngoài học tập, cháu vẫn nhắc những ngày ở với ông Nguyễn Quang Thân.

       Không riêng với cha con tôi, nhưng ngày ở với anh, trong nhà không lúc nào vắng khách, toàn những bạn văn thân thiết đến thăm anh ,bao chuyện đời vui, buồn…rôm rả, như không dứt…Anh còn hẹn, ra tết, hai anh em bố trí đến thăm nhà văn Phạm Văn Biển ở Nha Trang, một người bạn thân thiết của anh,cũng là một nhà văn tôi kính trọng…

       Sự lạc quan, mạnh mẽ của một người đàn ông đứng tuổi thể hiện ở sự cường tráng thân thể, của bút lực dồi dào luôn lao về phía trước với tốc độ lớn để đến tận cùng sự thật, chân lý…

        Tôi luôn nghĩ về nhà văn Nguyễn Quang Thân là như vậy.

        Tiếc thay, cơn bạo bệnh, không báo trước, đưa anh đi…

         Rất thương và nhớ anh!

         Giữ mãi hình ành và lời chỉ bảo của anh cho đến trọn đời.

TRUYỆN CỰC NGẮN - 51

[Không rõ 28/02/2017 14:09 | by kytrung ]

 

Bạn tìm gì trong truyện cực ngắn? ( Ảnh minh họa)

 

                 

                     CHỈ CÓ MỘT LẦN

 

    

                  Em thích hắn bởi chất lãng tử.

                  Đấy, dáng phong trần, đầy bụi bặm như bất cần đời nhưng lạ, với em ,hắn cực tâm lý, kiếm đâu được một người đàn ông như thế. Dắt chiếc honđa ra khỏi nhà,  bao giờ hắn cũng thử xe trước. Nghe tiếng máy êm, xem lại lốp xe, phanh…thực an toàn hắn mới yên tâm giao xe cho em. Những đêm học thêm, đường vắng đến lặng bóng người, hắn vẫn kiên nhẫn đợi , đưa em về đến tận nhà…

               Em quen hắn, yêu hắn không phải ngẫu nhiên mà chứng kiến một hành động nghĩa hiệp ,không dễ thời nay, ai có.

              Trên đường về nhà, đường vắng, hai thằng thanh niên đi xe máy, chạy vọt lên ,giật chiếc túi của em. Bất ngờ từ phía sau, một chiếc xe phân khối lớn lao tới, đuổi kịp chiếc xe hai thằng kia và chỉ bằng một thế võ đẹp, gọn, hắn cho chiếc xe máy kia đổ kềnh, hai thằng cướp ngã sõng soài. Đưa trả cho em chiếc túi xách, hắn nói ân cần:

            - Đường vắng thế này mà em chủ quan quá! Nhà ở đâu, để anh đưa về! Đi một mình, con gái, anh không yên tâm…

            Tình yêu của em và hắn bắt đầu là như thế.

            Em yêu hắn đến mộng mị, bỏ qua cả những lời góp ý của bạn:

            - Mày yêu anh ấy, tao không ngăn, nhưng chi ít mày phải biết chỗ làm của anh ấy chứ!

             Em cười, lắc đầu vì sự kém hiểu biết của con bạn thân:

           - Anh đưa tao đến chỗ anh ấy làm rồi, con ngốc ạ! Nhưng phòng làm việc  của anh ấy tận tầng 17 cơ, biết tao sợ độ cao, anh không cho lên. Còn nữa, anh ấy rất nhiều bạn, chỉ đứng một lúc bao nhiêu người chào…không lẽ… còn phải chứng minh điều gì nữa!- Em giải thích cho người bạn thân rất thuyết phục.

           Con bạn vẫn chưa chịu:

           - Tao vẫn chưa tin lắm đâu! Mày phải cảnh giác…

           Bạn như vậy, đến cả bố mẹ em cũng phản đối kịch liệt:

         - Con đến tuổi yêu, bố mẹ không cấm, nhưng yêu ai phải hiểu hoàn cảnh gia đình, quê quán, anh em…nhất là bạn bè của người ấy, quan hệ ra làm sao? Ở đây, ngoài chuyện quê quán, gia đình…bạn bè của bạn con, bố mẹ thấy chưa yên tâm…

         Em đã giải thích:

        - Con về quê anh ấy, gia đình gia giáo, mọi người chào hỏi lễ phép, kinh tế đầy đủ. Còn bạn bè…Con tiếp xúc, thấy mọi người vui vẻ, đối xử với nhau chân thành, sòng phẳng…

      Nhưng bố mẹ vẫn giữ quan điểm, khuyên em chưa nên vội, cần thời gian…

      Khi yêu, biết thế nào là “ chậm” và “nhanh”…em nghĩ, cứ buồn cười.

     Chỉ có điều,em dấu không hiểu vì sao, khi bạn bè của hắn đến, bao giờ hắn cũng nói với em ra ngoài: “… Chuyện đàn ông bọn anh ,em nghe làm gì!”. Rồi những lần, hắn đến phòng trọ của em rất vội vàng, ngó trước, ngó sau…

      Chỉ khi hắn bị công an bắt vì tội buôn bán ma túy, em mới vỡ ra bao nhiêu điều…

      Hắn dựng màn kịch “ ra tay cứu em khỏi bị trấn lột” để em tin và hắn có cớ làm quen…

      Đến cả đoạn…về quê thăm gia đình, hắn cũng “dựng’ rất khéo léo, mà em không hề biết…

      Hắn đưa em đến “ nơi làm việc của hắn” nhưng không thể đến tận nơi ở tầng 17, vì hắn biết em “sợ độ cao”, một lý do rất chính đáng, em không thề phản bác!

      Em vội bí mật đi khám thai. vì cũng đã mấy lần giữa em và hắn… ở nơi em trọ.

       Em mừng, vì bác sỹ nói với em: “ May cho cô, những cơn đau bụng như vừa rồi chỉ là bệnh lý, chưa có thai. Nhưng…” - Nét mặt người bác sỹ nhìn em ái ngại - “ Cô nên đi thử máu gấp. Tôi sợ…!”.

 

 

 

                          CHIẾC PHONG BÌ LẠ !

 

 

 

           Ông giám đốc bệnh viên triệu tập gấp các trưởng khoa lên, nói một việc vô cùng quan trọng. Trên bàn làm việc của ông để một chiếc phong bì dán kín, trông có vẻ hơi dày. Mọi người yên vị, ông giám đốc chỉ chiếc phong bì hỏi:

         - Các ông , các bà có nhìn thấy chiếc phong bì này không?

           Tất cả mọi người đầu gật đầu. Ông hỏi tiếp:

         - Vậy ai nhận chiếc phong bì này?

        Không ai trả lời. Ông giám đốc tức giận:

         - Không ai nhận thế tại sao chiếc phong bì này lại xuất hiện trên bàn làm việc của tôi? Phải có người cầm vào để đây chứ! Tôi là người trong sạch,  đầy đủ lương tâm của một người bác sỹ, một người lãnh đạo, muốn công khai chuyện này nên tôi cho gọi gấp các ông ,các bà đến đây chứng kiến… Tôi hỏi lại, ai để chiếc phong bì vào phòng tôi?

       Ông trưởng khoa Ngoại vốn có hiềm khích với bà trưởng khoa hồi sức - cấp cứu, chơi ngay:

        - Thưa anh, theo tôi, khi bệnh nhân muốn vào nhập viên nhanh bao giờ cũng phải có phong bì, phòng hồi sức cấp cứu nổi tiếng về chuyện này. Tôi còn nhớ, người ta đưa người bệnh vào sắp chết đến nơi, bác sỹ ở phòng này bị tố cáo, vẫn vòi tiền…

       Bà trưởng khoa hồi sức cấp cứu lập tức đứng dậy, lấy tay chỉ vào mặt ông trưởng khoa ngoại:

       - Ông nói mà không sờ tay lên trán, không biết xấu hổ. Khoa của ông nổi tiếng vòi tiền, có cần tôi nên dẫn chứng không ? Không đưa tiền không khám, hoặc khám  sơ sài… Chẳng qua sợ lộ, sợ bị lên án , các vị mới đưa phong bì này lên phòng giám đốc…

       Ánh mắt của ông bà trưởng hai khoa nhìn nhau không khác nhìn kẻ thù. Ông trưởng khoa mắt vội can:

      - Thôi, cho tôi xin, cứ thế này thì xấu hổ lắm. Giám đốc đang tìm xem ai là người để phong bì này lên bàn làm việc của ông ấy thì chúng ta lại lợi dụng điều này nói xấu nhau…Tôi không chấp nhận được.

       Một ông trưởng khoa khác nghe ông trưởng khoa mắt nói vậy ,cười gằn:

     - Khoa của ông có hơn gì mà đi “dạy” các khoa khác. Toàn lợi dụng mổ kiểu này hiện đại, kiểu kia hiện đại để lừa bán thuốc, bán kính…quá cha đòi phong bì…

      Ông trưởng khoa mắt đáp trả:

    - Anh không được ăn nói hồ đồ kiểu đó, tất cả khoa tôi làm đều thực hiện đúng chỉ thị của giám đốc - Ông ta quay sang ông giám đốc - Có ông giám đốc chứng kiến, tôi nói vậy có đúng không ?

       Thế có chết không ? Cuộc họp tìm ra người để phòng bì lên bàn làm việc của giám đốc, phút chốc thành ra cái chợ, cái nhau, nói xấu nhau…  không ra làm sao. Ông giám đốc bệnh viện, nghiêm mặt:

       - Tất cả im lặng, để tôi nói. Chuyện nhận phong bì bồi dưỡng đã thành  cái “lệ”… Cái “lệ” đó rất xấu, cần chấp dứt. Trong bệnh viện chúng ta, tôi mừng, đã có một ,hai bác sỹ tốt, chữa bệnh mà không nhận tiền, nhưng khiêm tốn không cho bệnh nhân biết tên, các anh là trưởng khoa phải tìm ra những bác sỹ đó để tôi đề nghị nâng bậc lương, khen thưởng. Trước mắt, với chiếc phong bì này – Ông giám đốc bệnh viện nhìn mọi người – Tối sẽ bóc ra, số tiền này,  nộp vào công quỹ…

        Mọi người cùng nhất trí. Ông giám đốc bóc chiếc phong bì, rút ra…Mọi người “ồ” lên.

         Đó không phải là tiền mà là một mảnh giấy dày, trên đó có ghi một hàng chữ  không thẳng dòng, nhưng nắn nót:“ Rất cảm ơn bác sỹ đã cứu sống tôi.”. Ông giám đốc giơ mảnh giấy lên ,hỏi:

        - Ai là người bác sỹ này?

         Tất cả trưởng khoa giành nhau nói:

        - Tôi!

        - Chính tôi chữa bệnh cho bệnh nhân đó mà!

        - Không tôi thì còn ai!

         Lại nhao nhao, y như cái chợ…

 

 

 

 

                  CHÓ CHÊ MÈO LẮM LÔNG

 

 

 

         …Nó chỉ một người đeo kính, trong bức ảnh đang đứng trước vành móng ngựa, bức ảnh được đăng ở báo Nhân Dân:

        - Thằng này hôm nay mới mới xử là hơi muộn. trước nó là “đệ” của tôi, cứ tưởng trung thành, có ai ngờ…! Là loài phản chủ, ti tiện, nó thông đồng với bên A lấy hết tiền của tôi trong mấy cái dự án, thế mà lão H…lại nhận, giờ thì ăn qủa đắng. Nó ra tòa khai hết cho mà xem…Thằng này rất hèn!

         Nó lại chỉ một người đứng bên cạnh thằng này, trông có vẻ đạo mạo, cũng trong bức ảnh đó:

        - Thằng này cũng là loại khôn “có sỏi trong đầu”, nó vô cùng biết lựa thời. Hễ tôi nghĩ cái gì, nó nắm bằng được, để cùng làm ăn. Hôm họp… nó khuyên tôi: “ anh đừng bấm nút thông qua cái này! Không lợi cho anh đâu, mà em cũng khó làm việc, cứ để nguyên thế, có lợi cho cả anh và em. Còn nhóm ông D…trước  hay sau cũng chết, anh đừng nghe.”. Tôi không làm theo nó nói, cứ thực hiện ý định của mình…dính liền. Phục nó quá, cũng “vụ” đó, nó bỏ tôi, phò lão H…Nhưng rồi…chạy trời không khỏi nắng…Không biết ra tòa, nó có khai ra hồi làm ăn với tôi không ?

        Nó lại nhìn chăm chú bức ảnh, rồi chỉ vội cho thằng bạn:

      - A! Lại còn thằng này nữa! Thằng này ngoài chuyện chạy mánh còn “ lùng gái” siêu giỏi. Hễ chỗ nào thi hoa hậu là có nó. Trong cuộc thi Hoa hâu…nó “câu” được một con, đưa tôi ,giá cũng rẻ chỉ khoảng gần ba trăm trăm “vé”(1), thế là tôi cho nó trúng thầu dự án… Sau này mới biết mình dại. Nhưng mà…tôi linh tính trước rồi, ai chơi với thằng này không “chết” cũng bị “thương” y như rằng…

        Nó bỏ tờ báo xuống, nói hồ hởi:

      - Tôi biết ngay mà, lũ này không thể thoát được. Có trăm mưu ngàn kế, có vỏ bọc còn dầy hơn hầm “tránh bom nguyên tử, cũng không thoát ,thế nào cũng bị băt, nhóm của nó làm sao địch được nhóm ông T…chỗ đứng của chúng nó là vành móng ngựa. Nhỡn tiền, ai cũng thấy… Chúng nó ra tòa, người sướng nhất là tôi.

        Thấy nó cười khoái chí, thằng bạn hỏi:

     - Ông biết chúng nó thế, mà hồi ấy sao ông lại thu nạp…

     - Trong chuyện làm ăn, xin ông, chẳng chó nào không có chuyện tư lợi. Nhưng muốn… phải giỏi đóng kịch. Lũ chúng nó “kịch” giỏi hơn tôi. Tưởng chỉ “lừa” dân, ai ngờ nó “lừa” cả tôi. Mất cảnh giác là dính đòn…Nhưng bây giờ, tôi thỏa mái, không tư lự. Chúng nó đã ra tòa thế này, thì… “bố” của chúng nó cũng đến hồi rồi…thằng H ấy! – Nói xong nó lại cười sằng sặc.

        Vừa lúc ấy có cái vỗ vai, nó vội quay lại.

        Thấy người vỗ vai,  giọng của nó lập tức khúm núm:

     -  Chào cán bộ.

     Người vỗ vai nó là giám thị trại giam. Anh ta khen :

     - Được một ngày nghỉ mà lên thư viện trại đọc báo như thế này là tốt! – Rồi anh ta báo cho nó biết – Anh được ra gặp người thăm nuôi!

     Nó rối rít:

     - Dạ! Cảm ơn cán bộ - Rồi không thèm chào thằng bạn ngồi cạnh, nó chạy vụt đi.

      Thằng bạn nhìn theo, nói với người giám thị trại giam:

     - Cũng bị án tù hai mươi năm, thế mà ở đây vẫn giở giọng bố tướng. Đúng là: “ Chó chê mèo lắm lông!”. Cán bộ thấy em nói thế có đúng không ?

--------------

 (1) Vé – 100 đô la

   

 

     

 

 

 

    

 

 

    

 

         

        

 

       

 

 

 

        

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                  

       

TRUYỆN CỰC NGẮN - 50

[Không rõ 23/02/2017 22:36 | by kytrung ]

 

Cháu cố học tiếng Việt thật tốt để viết truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

ĐAU ĐỚN QUÁ!

 

 

               …Ông về thăm và có buổi nói chuyện với bà con ở đây,   nơi ngày xưa, ba của ông được  bà con nuôi nấng, đùm bọc trong những cuộc càn quét của đối phương trước năm 1975.

           Ở Hội trường của xã,  dân tập trung rất đông. Ông nói với bà con:

         - Tôi về đây, chắc bà con không biết, nơi đây chính là nơi ba tôi từng hoạt động trong sự che chở của bà con. Về lại nơi đây tôi coi như là về với quê hương ,với bà con ruột thịt. Uống nước, nhớ nguồn, đảng ,chính phủ luôn luôn  ghi nhớ sự hy sinh to lớn của đồng bào. Thay mặt trung ương, tôi sẽ cố gắng giải quyết khó khăn của bà con, không quên một ai, nhất là những gia đình có người thân hy sinh cho tổ quốc, cho cuộc sống vẹn toàn như ngày hôm nay. Bà con có điều gì thắc mắc, cứ nói, trong khả năng của tôi, tôi sẽ giải quyết. Nào mời bà con có ý kiến…

       Mới đầu dân còn ngại, nhiều người không dám phát biểu. Ông giục:

      - Bà con phát biểu đi!

       Một cánh tay rụt rè giơ lên, phát biểu về chuyện đất đai đền bù chưa thỏa đáng, ông nói với thư ký ghi ý kiến đó lại, hứa sẽ giải quyết sớm nhất. Lại có ý kiến nói bên cán bộ lãnh đạo xã ăn uống quá nhiều, còn ghi nợ, chưa trả. Ông yêu cầu ngay ngày mai, cán bộ xã phải trả hết nợ “nhậu” cho dân, không được như thế nữa…

       Mọi người ngồi bên dưới hoan hô

       Lại có ý kiến…ý kiến…ông cố gắng trả lời hết cho bà con yên lòng…

       Ông đang thể hiện một tác phong của một vị lãnh đạo to, gần dân, sát dân, hiểu dân, không quan liêu…

       Bên dưới hội trường có một đám đông lao xao…:

       - Đưa  lên, để bà ấy nói cho ông ấy biết!

       - Khổ, đã già lại lẩn thẩn, bà ấy biết nói cái gì?

       - Không nói, biết khi nào nói. Bà ấy khổ quá. Hay là ai nói giúp, để bà ấy có bảo hiểm y tế…

         Ông nghe vậy, liền nói:

       - Có chuyện gì thế, bà con?

        Một người dân đứng dậy, lấy tay đỡ một bà già đứng lên cùng.

       Bà già tóc tai bù xù, áo quần không lành lặn ,nét mặt ngây dại, ánh mắt đờ đẫn. Người dân này nói:

       - Thưa cấp lãnh đạo! Đây là bà Ba ở thôn… bà ấy bị thần kinh không bình thường suốt hơn năm chục năm nay, chồng chết trong chiến tranh, có mỗi một đứa con, nó cũng chết rồi…

        Nghe vậy ông quyết định rất nhân đạo:

       - Tôi sẽ cho người đưa bà ấy vào trại tâm thần…ở đó họ sẽ chăm sóc và chữa bệnh cho bà ấy… Mà tại sao bà ấy lại bị tâm thần nặng như vậy?

       - Hồi ấy bà là du kích xã hoạt động bí mật, bên kia cho lính vào càn quét, bà trốn xuống hầm cùng đứa con mới đẻ và một cán bộ của trên…nó khóc… để cứu cán bộ, bà bóp mũi thằng bé …Nhờ thế , hầm bí mật không bị lộ, cán bộ kia được cứu sống nhưng con bà chết…Từ đó bà bị tâm thần cho đến tận bây giờ.

          Nghe vậy, ông  nói liền:

       - Đau đớn quá! Mà ông cán bộ nào lại hèn hạ đến thế nhỉ! Để cho mẹ giết con, cứu sống mình.

        - Đấy là ông Nguyễn Văn T…cán bộ to, hay xuất hiện trên ti vi ấy! - Một người dân nói ngay.

         Ông giật mình. Đấy là ba của ông.

 

 

 

 

 

                           THOÁNG HƯƠNG GIÓ ĐỒNG

 

                          ( Rút gọn theo truyện ngắn cùng tên)

 

         Người yêu của tôi, con một ông lớn, nhà giàu, tôi coi đó là chỗ dựa nhưng không thể chấp  nhận tính ỏng ẻo, hay đòi hỏi của em, thêm nữa, nhiều lúc, tôi phân vân có thực là yêu em không?

        Suy tính mụ cả người, tôi quyết định, nhận chuyến công tác vùng xa trong một tháng, để tĩnh tại lại suy nghĩ.

        Về đây tôi gặp em.

        … Quê em nghèo, con gái lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc cũng nhiều…riêng em, mái tóc dài, làn da trắng, tiếng cười nữa, lúc nào cũng hồn nhiên ,vô tư. “ Em không thích lấy chồng Đài Loan, sung sướng gì, lấy chồng mà như đi gán nợ. Ở đây có ba, có các em…giờ có anh!” .

         Gia đình em, một hộ nghèo, giàu tình cảm. Ở nhà em, ban ngày tôi làm việc, buổi tối em hay ngồi cạnh, xem tôi dạy các em của em học bài. Mấy đứa trẻ thông minh, tiếp thu bài nhanh. Sau giờ học bài chúng còn thích nghe tôi kể chuyện,  em cũng thích nghe và cười theo mấy đứa em. Tiếng cười của em trong veo, đẹp một cách tinh khiết khiến tôi xao lòng.

            Đêm ấy, ánh trăng như rắc vàng xuống đất, gió đem theo hương đồng dìu dịu, tôi với em ngồi trên bờ kênh tâm sự… nhưng chỉ một lúc cả tôi và em không cưỡng lại được. Nụ hôn vội vã, gấp gáp…Bóng em và bóng tôi hòa làm một, bên dòng kênh lấp lánh ánh trăng…

           Những ngày tiếp theo tôi với em bao nhiêu kỷ niệm, làm thời gian trôi nhanh một cách lạ lùng. Chiều chiều cùng gánh nước tưới mấy ruộng lang, tối có trăng đi dạo trên con đường vắng dưới mấy rặng dừa, sau bữa cơm chiều, xong mọi việc ngồi trên bờ kênh quên cả hoàng hôn tắt…

          Trước khi chia tay với em về lại thành phố, tôi nghĩ nhiều, có nên yêu em không? Khi ở thành phố người yêu của tôi đang đợi…dẫu rằng, tôi có lúc bực mình, thậm chí chán nản, nhưng với người yêu của tôi, tôi có chỗ dựa vững chắc cả về kinh tế và địa vị xã hội, còn ở đây em chỉ là một người con gái nghèo…

        “…Anh có lỗi với em, em tha thứ cho anh. Anh sẽ không bao giờ quên em, một người, anh coi như em gái. Anh hy vọng em hiểu anh và giữ tình cảm này…”

          Ngày chia tay, em khóc nhiều, tặng tôi một chiếc áo màu xanh rất đẹp: “ Anh phải mặc chiếc áo này nhé! Để em luôn luôn bên anh”. Tôi cũng tặng em gói quà nhỏ kèm theo bức thư và dặn: “ Khi anh về rồi, em mới được giở bức thư ra xem.”. Em gật đầu, nói hy vọng: “ Anh sẽ quay lại đây chứ!”. Tôi không nói, ánh mắt không dám nhìn em.

        Về lại thành phố, gặp lại người yêu. Không hiểu sao, không như những lần trước, những cuộc nói chuyện dần dần nhạt. Điều tôi bực nữa, biết chiếc áo em tặng, cô tỏ vẻ khó chịu. Người yêu tôi còn gọi điện thoại cho em nói những lời khó nghe…Không cho tôi giải thích…

       Giọt nước tràn ly, tôi tuyên bố chia tay với người yêu, vì không thể yêu một con người quá ích kỷ, lớn hơn, tôi hiểu ra, đây không phải là tình yêu mà chỉ là sự lợi dụng sẽ không bao giờ có hạnh phúc…

       Tôi sẽ đến với em, đó là một tình yêu đích thực. Em nghèo, nhưng dành cho tôi tình yêu lớn, tình yêu đó sẽ hạnh phúc khi tôi và em hiểu nhau, cùng đi chung một đường…

       Quay lại với nơi đầy ắp kỷ niệm sau gần ba tháng. Tôi hy vọng sẽ thấy tiếng cười, ánh mắt thân thương, lại nữa, em đã thuộc về tôi…

       Ngôi nhà vắng, thật lạnh, tiếp tôi là ba của em. Ông nói với tôi giọng rất buồn: “ Anh về rổi, nó giở bức thư ra xem, khóc hết nước mắt…và mấy cuộc điện thoại nữa… Nhiều tối, nó cứ đi lang thang lúc ở bờ kênh, lúc dưới mấy rặng dừa, có lúc ngồi một mình trên mấy ruộng lang, tôi gọi không chịu về…Mãi gần đây, có người mai mối lấy chồng Đài Loan, ông ấy hơn nó nhiều tuổi lắm… nó ưng liền… Tôi muốn báo cho anh, nó nói: “ Đừng ba! Con quên anh ấy rồi…”.

        Em quên tôi thật sao! Tôi không tin.

         Hương gió đồng vẫn thổi…

         Mênh mang…mênh mang…

 

 

 

 

 SAU NHỮNG BỨC THƯ

 

( Rút gọn theo một truyện ngắn đã đăng)

 

             …Tôi phụ trách mục “ Tâm sự với anh Tâm”, trong một tờ báo dành cho tuổi mới lớn.

           Hàng ngày tôi nhận được hàng chục bức thư  từ khắp nơi trong cả nước gửi tới. Có một bức thư làm tôi chú ý: “… Em ở trong một tâm trạng rất buồn. Mẹ em mất sớm, em không may bị liệt một chân sau trận ốm, bố gửi em cho ngoại nuôi, rồi đi làm xa, vài tháng mới về nhà một lần. Mỗi lần bố về, nhà em như có hội, bố xoa đầu rồi hôn em. Tối hai cha con ngủ chung, bố kể cho em nhiều chuyện lắm…Em thương bố vô cùng…Nhưng rồi, gần năm nay bố không về, cũng không một lời nhắn gửi, em rất buồn! Càng buồn hơn khi em biết bố đã có vợ, ở với người ấy, hoàn toàn quên em và ngoại! Anh Tâm ơi, Sao bố em tệ thế? Không lẽ trên đời lại có một người bố đành đọa bỏ rơi con đẻ của mình, nào em có làm gì nên tội mà bố nỡ bỏ em…”.

         Đọc thư, tôi buồn cho người đàn ông này. Cách đối xử với con của ông ta không thể chấp nhận được. Xã hội khinh mà ngay cả đứa con gái tật nguyền, rất cần ông, nhưng với cách đối xử đó, chắc cũng coi ông không ra gì. Nghĩ thế ,nhưng trong thư tôi viết trả lời, lại động viên em: “…Em đừng nghĩ về người cha như vậy. Anh tin bố em vẫn là người tốt, nhất định bố sẽ về lại với em. Phải tin vào lòng tốt em ạ! Nhất đó lại là người thân của mình…”.

       Tôi tưởng đó chỉ là lời động  viên, không hy vọng. Có ai ngờ…!

        Độ một tháng sau, tôi nhận được thư em.Trong thư với những dòng chữ như có tiếng reo, có cả nụ cười: “ …Bố em về rồi, anh Tâm ơi! Bố lại ôm em vào lòng, xin lỗi nhưng ngày đi làm xa, giải thích vì sao không viết thư, không về được. Hóa ra chuyện bố có vợ chỉ là lời đồn thổi! Bố cười rất to khi nghe em kể chuyện đó. Bố nói với em: “ Trên đời này bố chỉ thương con với ngoại thôi!”. Bố em thật tuyệt vời. Anh suy nghĩ rất đúng về bố em…” Trong thư em còn dặn tôi: “ Chuyện em nói với anh ,anh đừng nói cho ai biết nghe!”.

        Tôi mừng thật sự, có đôi chút ân hận với những suy nghĩ không đúng về người đàn ông này, nhất là sau đó, cứ độ hơn chục ngày tôi nhận được thư của em. Có thư em khoe bố đưa em đi chơi, thăm họ hàng…Có thư lại nói tuần tới, bố đưa em vào Sài Gòn tham quan…

        Những bức thư đẫm tình cha con, thật đẹp.

 

        Nhân một chuyên công tác về tỉnh N…tôi quyết định đến thăm em, tặng một món quà nhỏ.

         Hỏi thăm em theo địa chỉ ghi trong thư cũng không quá khó khăn.

         …Một xóm chài nghèo, ven biển. Những dãy nhà lụp sụp, mái tôn  loang lổ màu nâu hoen rỉ, thủng lỗ chỗ, những hàng dừa thân gầy, không thẳng, vênh vao mệt mỏi cố vươn với những tán lá xơ xác, những mảng lưới rách vá víu phơi khắp nơi oi nồng tanh mùi cá, cát lầm từ ngoài đường cho đến tận trong sân...

        Nhà em ở cuối xóm.

        Tiếp tôi là ngoại của em. Bà ngạc nhiên khi nghe tôi hỏi chuyện: “ Ba nó đã về đâu anh! Đi suốt từ đó đến giờ, không thư từ ,không một lời nhắn…”. “ Nhưng sao em lại cho cháu biết là bố đã về ?”. “ Để tôi gọi nó ra cho anh hỏi.”.

        Em gặp tôi nói nghẹn lòng để tôi hiểu:

       - Em gửi thư cho anh rồi ân hận, lẽ ra không nên viết như thế. Nên sau đó em viết một loạt thư , nghĩ, dù thế nào, cũng không cho người bên ngoài nghĩ xấu về bố. Em rất thương bố, em vẫn tin, nhất định bố sẽ trở về…vẫn thương em, vẫn đi chơi với em…Nhất định như thế, đúng không anh!

       Em khóc thành tiếng.

 

 

 

 

CHUYỆN DÌ TÔI

 

 

             Dì là em ruột của mẹ, hồi trẻ  dì đẹp lắm. Thời dì học đại học, chiều thứ bảy xe đạp phải dựng trước hiên  nhà tôi vài chiếc ( Thời bao cấp, có xe đạp ngang với …có ô tô bây giờ) của mấy “ông” sinh viên theo đuổi dì.

       Bây giờ tuổi dì đã cao, tóc bạc, nét mặt đậm nỗi buồn, chịu đựng nhưng vẫn không dấu được một thời xuân sắc.

       Gia cảnh của dì hiện tại, tôi không dám gợi nhiều nỗi tủi, cô đơn. Dì sống với chồng nhưng ở trong nhà  trông dì như một cái bóng di động, không nói chuyện với ai. Còn chồng của dì, tôi gọi bằng  “Chú” rất khó tính, tâm trạng luôn không ổn định, mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, đi đứng như dò xét, nói nhát gừng, hay nổi nóng bất tử. Hiện trong người chú có mầm bệnh rất nặng…

       Nhiều lúc chỉ có hai dì cháu ngồi tâm sự, tôi hỏi:

       - Con chẳng hiểu, ngày xưa dì đẹp thế , bao nhiêu là người muốn đến, dì không lấy lại lấy chú, một người thậm khó tính, khó gần. Mà cũng phục dì thật, ở được với ông ấy mấy chục năm…

       Dì cười buồn:

       - Cái thời ấy con ạ! Lấy được một người làm ở trung ương, trong ban ấy đâu phải dễ. Con nghĩ đi, chiều thứ bảy, chú đến đón dì bằng một chiếc xe đạp Favorit, nhiều người đã thầm ghen tị, rồi nữa, có khi đi công tác bằng xe ô tô Com măng ca, cho dừng xe trước cổng trường, chú ghé thăm, ai nhìn cũng trầm trồ…dễ gì kiếm được một “ông” như thế! Mà cũng hồi ấy, mọi chuyện đều  giản đơn, ước mơ của đơn giản, kể cả chuyện tình yêu…

       - Thế là dì yêu rồi lấy…

      - Ừ thì chú của con vẽ ra một tương lai rất đẹp không phải lo gì cả, nếu dì lấy chú. Phận con gái, từ nông thôn lên học, còn mong gì hơn khi có người chồng như vậy…

        Tôi thương cho sự ngây thơ của dì, nhưng không trách. Nếu giả như mình lúc ấy…có khi cũng giống như dì. Chỉ có điều…

          Chú nghiêm chỉnh từ  áo quần đến cách nói năng, còn dì lại hay mơ mộng và muốn tự do trong giao tiếp. Chú thích đọc báo đảng, nhất là xã luận thì dì thích xem phim, đặc biệt là phim tình yêu… Mâu thuẫn từ cách sinh hoạt đến tính tình ,khó hằn gắn giữa hai người, lẽ ra ly hôn từ lâu, bởi sự cực đoan của chú. nhưng dì cam chịu: “ Bỏ chú không được con à! Theo chú bao nhiêu năm nay, nữa, bỏ chú dì về đâu…”. Tính dì do dự, làm điều gì cũng sợ ,được thể chú lấn tới, nhất nhất dì phải nghe theo chú. Hai đứa con, chú cũng yêu cầu như vậy, trong nhà chú là nhất, là tuyệt đối. Quả báo nhỡn tiền ngay, Hai con của chú nổi loạn, mỗi đứa theo một kiểu, đều bỏ nhà đi.

        Khi về hưu, như hoàng hôn sắp tắt, chú cố níu kéo. Vẫn giọng ăn to ,nói lớn, dáng cố đứng thẳng, pha chút oai vệ của một thời, dẫu thế cũng chẳng dọa dẫm được ai vì bây giờ chỉ ở trong nhà, đố dám ra đường vì cái gì chú cũng sợ,  từ tiếng ô tô chạy, đến tiếng quát của một thằng đầu đường, xó chợ…Chú chỉ háo hức khi được nhận lương hưu đầu tháng rồi ngồi tỷ mẩn đếm từng đồng tiền,  chia đều cho từng ngày để khỏi chết đói.

      Trông khốn khổ không thể tưởng.

       Khổ thân dì!

         Một người phụ nữ cam chịu, có lúc tôi nói: “ Dì cứ sống thế này quá khổ! Bỏ chú đi! Còn ngày nào được tự do, thì cố hưởng…”.

         - Chú con bây giờ không tỉnh táo nữa, con nhìn đó, như người điên. Dì sợ lắm. Mà cũng không cần bỏ, dì nghĩ, mầm bệnh của chú càng ngày càng lớn, chắc chẳng sống bao lâu nữa đâu…Lúc đó hãy hay con ạ! – Dì thở dài ,nói với tôi.

 

    

 

         

        

 

       

 

 

 

        

 

 

 

      

    

 

                                                                                                                                                                                                                                              

 

TRUYỆN CỰC NGẮN - 49

[Không rõ 19/02/2017 10:19 | by kytrung ]

 

 Cô đọc cho các em nghe truyện cực ngắn nhé! ( Ảnh minh họa)

 

TAN TÀNH XÁC PHÁO

 

 

             Ông đến, ngạc nhiên, nhìn thằng “đệ”. Nét mặt thằng này não nề,  cảnh nhà buồn hơn đưa đám. Ông hỏi:

            - Có việc gì mà em gọi anh đến đường đột, gấp gáp như vậy? - Ông nhìn quanh - Mà sao nhà trông  trống  trơn thế này! Vợ con đâu?

          Thằng “đệ” nói với ông, giọng khẩn cầu:

            - Em nghĩ, chỉ có anh mới giúp được thôi! Chuyện gay go to.

            - Chuyện gì?

            -  Vợ  phát hiện em có bồ.

        Ông ngạc nhiên:

-         Thế em có bồ thật à !

        Thằng “đệ” mếu máo:

            - Em cố dấu, dấu tưởng rất kỹ…đến như anh  còn không biết, thế mà vợ vẫn phát hiện ra…Bây giờ thế này - Thằng “đệ” thì thầm -   Anh là người nghiêm chỉnh, vợ của em rất tin anh, thường lấy hình ảnh của anh làm gương cho em.  Vậy em muốn nhờ anh đến gặp vợ của em…

          - Để làm gì ?

          - Anh phân tích cho vợ của em thấy, chuyện em có bồ, chẳng qua…cũng chỉ là một phút “nóng nực” cần một cơn gió mát…Rồi giả như trong nhà có “máy điều hòa” thì làm gì có chuyện em đi ra ngoài “hóng mát”…

         Ông nghe thằng “đệ” nói thế, bực mình:

         - Anh  với em là lãnh đạo, quan trên trông xuống, người dân trông vào. Làm việc gì, cũng phải cân nhắc, trông trước, trông sau. Em hư quá! Anh đã khuyên bao lần rồi, hết sức cẩn thận trong việc này. Yêu gì! Lũ ấy nó nhìn em là nhìn vào túi tiền, nhìn vào chỗ “đào mỏ”… không những thế, chuyện lộ ra, còn mặt mũi nào mà dạy dỗ với thiên hạ…

        Thằng “đệ” xoa tay ,xoắn xít:

      - Em hiểu rồi… thấm rồi… nhưng may,  chuyện này mới chỉ có  vợ em  biết,  cũng biết giữ uy tín cho em. Bây giờ em nhờ anh đến, với uy tín của nhà lãnh đạo “ lớn” phân tích thiệt hơn và cũng nói cho vợ em biết rằng, em sẽ chấm dứt. Em tin, anh nói vợ em sẽ nghe. Chứ không ! Bây giờ không khí gia đình em như sắp “có bão”, căng thẳng quá…

        Qua chuyện này, phải cho thằng “đệ “một bài học, ông giao giảng:

     - Em phải biết, làm lãnh đạo, nếu không biết giữ gìn,  chuyện nhỏ đã hỏng, thì chuyện lớn không thể nào làm tốt được. Nếu em không gương mẫu trong gia đình thì làm sao em gương mẫu ở ngoài xã hôi. Vợ con không phục em, thì hy vọng gì xã hội trọng vọng em. Em phải học anh, giữ gia đình yên ấm, mới “trị quốc” được!

      - Em học anh thế nào được! Anh chỉ thiếu nước dân chưa hô “ muôn năm ” thôi! Nên thế, vợ em mới phục anh, anh nói chắc chắn vợ em nghe ra… - Ánh mắt thằng “đệ” nhìn ông cầu cứu – Anh đến, nói với vợ em, giúp em một tý…Em đội ơn anh!

     - Thế bây giờ vợ em ở đâu?

     - Thằng thư ký vừa về báo với em. Vợ em đang ngồi ở quán cà phê... đường… anh đến làm như vô tình, rồi ngồi lại nói chuyện…

     - Anh đến sẽ nói giúp em, chưa biết kết quả như thế nào, nhưng anh nhắc lại, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, anh giúp em chuyện này. Mình là lãnh đạo, lại là đảng viên tuyệt đối không hư hỏng, nhất là chuyện trai, gái! Em hiểu chưa?

    - Dạ ! em nhớ - Thằng “đệ” tiễn ông ra cổng – Em vô cùng cảm ơn anh!

       …Cho xe đến quán cà phê…đường….  khẽ khàng đi vào, ông  nhìn quanh…

       Bỗng ! ông giật mình, vội nấp sau cánh cửa rồi đi ngược lại. Ông vội ra xe như ma đuổi…

       Vợ thằng “đệ” đang ngồi nói chuyện với con “ bồ” của ông!

 

 

 

 

 ÔNG THỔI KÈN ĐÁM MA

 

 

         …Ông tự hào, cả tổng này, cả xã này…ai cũng biết tiếng ông.

             Mời ông không dễ, phải chắp tay, rồi từ tốn đi từ ngoài vào,từng người một, thưa gửi đàng hoàng…Tiền đưa không được vô phép, để vào mâm, dâng cao quá đầu, đặt lên bàn thờ, thắp nhang vái ba vái…

             Sự trang trọng này cùng tiếng tăm lan tỏa, ông thấy mình xứng đáng.

            Tiếng kèn của ông rất lạ, không giống ai khi đưa người về thế giới bên kia. Khi ông thổi, tiếng kèn nghe đến lặm người, buồn còn hơn nẫu ruột. Tiếng kèn,  lúc thì nỉ non như một sợi dây vô hình cố níu kéo con người để khỏi rơi xuống vực,  lúc lại như than thân, trách phận không làm tròn chữ “hiếu” của đạo làm con để bố, mẹ, ông ,bà… “ bỏ” đi. Có lúc tiếng kèn của ông lại có cảm giác ,cái chết như là sự giải thoát khỏi mọi lỗi lầm, đau khổ …

         Tiếng kèn của ông rất hợp với người cùng khổ. Nên vậy, bất cứ đám tang nào trong tổng, xã … những gia đình nghèo đều cố mời ông đến để thổi…

           Tiếng kèn đám ma nuôi ông sống, làm nên tên tuổi của ông.

           Nhưng đó là chuyện cách đây mấy chục năm…

           Còn bây giờ đám ma có cả dàn  kèn , trống, thậm chí có cả đội nhạc nhiều nhạc cụ hiện đại đi trước…. Một đám ma, có lúc người ta tưởng đó là một gánh hát cải lương đang biểu diễn…

         Tiếng kèn đám ma của ông lặn vào quá khứ!

          Ông tiếc lắm, vẫn cố níu kéo. 

          Lúc đầu là ông nghe ngóng, rồi ngồi đợi…Rõ là tổng bên có đám ma, ông vội viền khăn  lên trán ,mặc quần trắng, áo dài đen… tư thế sẵn sàng…Thế mà, chẳng thấy ai  đến. Đám ma bên tổng kia họ mời  một đội nhạc  ngoài kèn, có cả nhị ,sáo, trống…Tiếng kèn, tiếng nhị, tiếng trống vọng đến tai ông.

        Nghe vậy… ông có vẻ tức, làm sao chúng có thể đọ được tiếng kèn của ông! Ông sẽ chứng minh…

         Lại có một đám ma, lần này không ngồi ở nhà nghe ngóng, chờ người ta đến mời, ông viền khăn đóng lên trán, mặc quần trắng, áo dài đen, đi guốc mộc chủ động đến gặp ông chủ đám đề nghị:

         - Ông đừng mời đội kèn ,trống…một mình tôi đảm đương được việc này. Tôi còn thổi được, tiếng kèn của tôi còn vang lắm…

        Người chủ đám nhìn ông rồi lắc đầu:

        -Ông đã tám mươi tuổi, già rồi, sức đâu mà thổi. Hơn nữa, nhìn ông ăn mặc thế này, không hợp. Đám ma hiện đại, chứ có phải đến lễ đình đâu mà ăn mặc theo kiểu cổ xưa. Tiếng kèn của ông có vang, đấy là thời ít ô tô, xe máy ,còn bây giờ… mọi thứ khác ngày xưa…ông thông cảm…

        Thuyết phục mãi, không được, ông về buồn lắm, nhớ tiếc tiếng kèn đám ma xưa kia…

         Chiều chiều, không có việc gì làm, ông lại lôi chiếc kèn ra thổi. Điệu kèn bây giờ nghe ái oán thê lương…

         Rồi ông chết!

         Chẳng có ai thổi kèn như ông đã thổi trong những đám ma.,  mà đám ma của ông lại trống nổi, kèn thổi rất to, toàn những bản nhạc mà ngày xưa ,quân ta giành thắng lợi đã vậy con cháu còn thuê cả một bọn pê đê đến nhảy múa trước quan tài…

        Nghe đâu chiếc kèn , lúc sinh thời ông hay thổi trong đám ma người ta cũng chôn chung với ông….

          

 

 

 

 BẠN TÔI LẤY VỢ

 

 

 

              Cao to, đẹp trai, có nhà, xe …mà sao hắn khó lấy vợ như vậy.

               Có lần đến thăm, thấy một em xinh tươi, ở trong nhà dáng bẽn lẽn ra rót nước mời tôi. Tôi hỏi nhỏ:

             - Bồ đấy à !

             Hắn trả lời nửa đúng, nửa không:

             - Cũng đang trong giai đoạn tìm hiểu.

              Tôi nhìn em ấy một lần nữa, rồi giục nó:

             - Tôi trông được đấy ! Hơn đứt mấy em trước, thấy hợp thì làm đám cưới đi… tuổi của ông lớn rồi …

              Rồi chẳng đâu vào với đâu, hắn vẫn một mình…

           … Cũng phải đến hai, ba lần tôi chứng kiến, lúc thì hắn dẫn một một em đến thăm tôi. Qua cách nói chuyện của hai người, tôi đoán chắc đang yêu nhau. Sau này té ra không phải, hắn nói : “ Chỉ là bạn”. Rồi một lần, vợ chồng đi du lịch , đến rủ hắn, hắn khoe: “ Tôi có bạn gái, để tôi nói bạn ấy đi cùng !”. Thế là chắc chắn một trăm phần trăm rồi còn gì. Hai người đi chơi nói chuyện ríu rít, cư xử với nhau rất thân mật. Chẳng cần hỏi, tôi cũng biết hai người yêu nhau tha thiết.  Thế mà…sau đấy một thời gian, thấy hắn vẫn lủi thủi một mình,  tôi hỏi, hắn giải thích: “ Mới đầu cũng tưởng là hợp, nhưng hóa ra không phải thế …coi nhau là bạn, hay hơn”. “ Ông chê người ta điều gì?”. Hắn bực mình. “ Tôi có chê người ta đâu, người ta chê tôi chứ!”. Cũng lạ, hắn ăn vận lịch sự, không xuề xòa như tôi. Nhà cửa sạch sẽ, biết đi chợ, tự nấu cơm, hồi chưa có máy giặt, tự tay hắn giặt quần áo, là thẳng thớm… Mà sao con gái lại chê!!!

     Tôi không hiểu.

      Thấy bạn tuổi một lớn, tôi quyết định…

       Vợ tôi có cô bạn, dáng được, nét mặt đoan trang, tư cách đẹp ,so tuổi với hắn, rất hợp. Tôi dẫn cô bạn đến giới thiệu.

       Đi chơi, xem phim, du lịch…nghĩa là đủ cả. Hắn có vẻ ưng ý, còn cô bạn, cũng thấy “tâm đầu ý hợp”…Vợ tôi nói thế. Tôi mừng cho bạn…

      Đám cưới giữa hắn với cô bạn của vợ tôi diễn ra chóng vánh, suông sẻ, vui, nhiều người dự. Thấy nét mặt hân hoan của hắn, tôi cũng vui vì mình đã làm tròn trách nhiệm với bạn, cũng mừng cho hắn, gần qua bên kia dốc cuộc đời, đã tìm được bến bờ hạnh phúc.

      Nhưng…lại “ nhưng” !

       Chỉ được một thời gian hắn và cô bạn của vợ tôi chia tay. Lạ thật!

       Tôi không hỏi hắn nữa mà hỏi cô bạn.

       Cô bạn kể:

      -…Em tuổi cũng không trẻ nữa, thấy anh ấy vậy, nhất là bạn anh, em nghĩ, chắc được. Có ai ngờ …! Một ông gàn hàng tỷ độ, ở bên ngoài không biết ,chứ bên trong sống với một ông như vậy không khác gì cực hình. Ông ấy yêu cầu em nhất nhất phải nghe lời ông ấy. Ông ấy không bao giờ nhận lỗi là mình sai. Em làm việc gì bao giờ cũng dò xét , xem có đúng ý ông ấy không? Không cho em nấu ăn, tự ông ấy nấu mới yên tâm.  Toa lét em kỳ cọ rất sạch, ông ấy vẫn không bằng lòng, vào kỳ cọ lại…cố moi móc chứng minh rằng em làm chưa sạch. Nói chuyện với vợ chồng anh thì thỏa mái nhưng với hàng xóm thì nghi ngờ…Trong nhà quát em, những ra đường sợ từ thằng chữa xe, sợ đi…Sống với một người như thế, thà em ở giá còn hơn!

        Ôi ! Thằng bạn tôi…

   

 

 

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

 

 

 

 

 

   

         

 

          

 

 

                                                                                                                                                                                                                            

 


 

Phân trang 13/176 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]