Tổng thống: Xin chào buổi chiều tốt đẹp đến với tất cả mọi người. Trong cuộc sống của chúng ta, chỉ có một vài khoảnh khắc rất hãn hữu để làm chứng nhân chứng kiến lịch sử đang diễn ra. Đây là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi đó. Nhân dân Ai Cập lên tiếng, tiếng nói của họ được lắng nghe, và Ai Cập sẽ không bao giờ còn giống như trước đây.

Bằng cách rời bỏ quyền lực, Tổng thống Mubarak đã đáp lại lời kêu đòi khẩn thiết của dân chúng Ai Cập cho một sự thay đổi. Nhưng đây không phải là kết thúc quá trình chuyển đổi. Đó là một khởi đầu. Tôi chắc chắn sẽ có những ngày khó khăn trước mặt và nhiều câu hỏi vẫn chưa được trả lời. Nhưng tôi tin tưởng quần chúng Ai Cập có thể tìm thấy câu trả lời một cách hòa bình xây dựng, và tinh thần đoàn kết đã xác định những tuần lễ vừa qua. Nhân dân Ai Cập minh chứng rằng chỉ có nền dân chủ chân chính mới đem đến những ngày tươi sáng.

[no-readmore]

Nói theo sách thì lịch sử là do nhân dân làm nên. Thế nhưng trong thực tế, vận mệnh các quốc gia, dân tộc trên thế giới xưa nay hầu như đều quyết định bởi một số ít người thuộc tầng lớp được gọi là tinh hoa dân tộc. Tinh hoa hoặc tinh anh, tiếng Anh hoặc tiếng Pháp đều là elite, có nguồn gốc từ tiếng La Tinh eligere, nghĩa là lựa chọn. Đó là những nhân vật ưu tú trên một hoặc nhiều lĩnh vực như khoa học kỹ thuật, văn học nghệ thuật, chính trị, quân sự v.v… Họ có trí tuệ, năng lực và nhân cách hơn hẳn người bình thường và được xã hội sàng lọc lựa chọn đưa vào các cương vị tương xứng để đóng góp cho đất nước.

[no-readmore]

Báo chí bây giờ ít có tờ nào có mục ” Ngày này năm xưa”. Tui nhớ cách đây chục năm có đến gần chục tờ có mục ni. Tui tra google thì thấy có hai ngày quan trọng, liên quan đến Việt Nam. Thứ nhất là ngày 19/1/1997, Hoàng Thị Minh Hồng – Phóng viên của báo Đầu tư và ngân hàng cùng 35 thanh niên của 25 nước trên thế giới tiến hành cuộc thám hiểm Nam Cực do UNESCO tổ chức. Tại Nam Cực, Minh Hồng đã cắm được lá cờ đỏ sao vàng, quốc kì Việt Nam  lên xứ sở đầy tuyết phủ này. Thứ hai là ngày 19/1/ 1974, ngày mất Hoàng Sa, ngày ông hàng xóm Trung Quốc chiếm Hoàng Sa ” Sau một cuộc hải chiến ngắn ngủi, hải quân Trung Quốc đã chiếm quần đảo Hoàng Sa, khi ấy do Việt Nam Cộng Hòa tuyên bố chủ quyền.” Một ngày vui sướng tự hào vì lá cờ Việt Nam được cắm ở cực Nam của Thế giới. Một ngày buồn đau đắng cay  vì ta mất Hoàng Sa, chưa biết khi nào đòi lại được.

[no-readmore]

Nếu  như ta bắt đầu từ khoảng năm 1930, khi Chủ nghĩa Mác – Lênin du nhập  vào VN qua những người yêu nước đang trên đường kiếm tìm một giải pháp  giải phóng dân tộc, là lịch sử VN cận đại; tính từ đó đến nay đã là 80  năm; Lịch sử đất nước trong khoảng thời gian này đã để lại cho người VN  hôm nay nhiều bài học, đó chính là những sự thật lịch sử.


        Trong dòng chảy bất tận của cuộc sống hiện đại hôm nay, nếu như người  VN không không giám nhìn thẳng vào sự thật, để từ đó rút ra cho đất  nước, cho dân tộc những bài học cụ thể; qua đó tìm kiếm một giải pháp  phù hợp đưa nước nhà đi lên…; thì quả thật, ta có thể nói, tạo hoá như  đã mặc định cho dân tộc VN như một dân tộc được sinh ra chỉ để chống  chọi và mâu thuẫn với chính mình (?!).



 

                                                                
Không tôn trọng quy luật giống như đoàn tàu trật bánh, và nhận hậu quả là tất yếu?!


        Và hôm nay, người VN như đang mâu thuẫn ngay trong nội tại; và như lịch sử đang lập lại (?!).

           Những bài học của quá khứ về “cách mạng cải cách ruộng đất”, về “Nhân  văn giai phẩm”, “Phong trào về Hợp tác hoá nông nghiệp”, và sau ngày  thống nhất đất nước là “Cải tạo công – thương nghiệp tư bản tư doanh” ở  miền Nam, đến một nền kinh tế Kế hoạch hoá tập trung, bao cấp v.v.. là  những sự thật sai lầm mang tính lịch sử.

             Nhìn lại những sai lầm ấy, ta dễ thống nhất một điều rằng, nguyên nhân  là do ĐCSVN đã không đặt đội ngũ trí thức của nước nhà đúng với vai trò  là lực lượng tiên phong khai sáng dân trí, là nguồn lực tạo nên sức mạnh  vật chất và tinh thần cho toàn dân tộc.

            Nếu như trong đánh giặc, chúng ta cần những người gan dạ, dũng cảm, sẵn  sàng hy sinh… thì trong xây dựng đất nước phải là lực lượng trí thức  của nước nhà.

           Lực lượng trí thức nói chung và những người làm khoa học chân chính nói  riêng, là những người tôn trọng sự thật; bởi vì, tri thức và khoa học,  đơn giản bản thân nó là sự thật.

           Ngược lại, những người trí thức chân chính không bao giờ chấp nhận một  kẻ cơ hội, dốt nát, mưu toan chính trị… là những người lãnh đạo của  mình.

          Việt   Nam hôm nay đang tồn tại nghịch lý ấy.

          Trong bài “Đổi mới kinh tế và chính trị, mở rộng dân chủ”, được báo vietnamnet.vn đăng ngày 12/01/2011 do ông Nông Đức Mạnh đọc tại buổi lễ khai mạc ĐHXI, ông nói: “… Có chế tài xử lý nghiêm những trường hợp chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tuổi, chạy bằng cấp, chạy huân chương”…; là sự khẳng đinh sự thật ấy.

          Vấn đề được đặt ra là, tại sao lại tồn tại việc: “chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tuổi, chạy bằng cấp, chạy huân chương, chạy dự án, chạy án…” ?

           Câu trả lời rất chính xác; đó là, do nước ta không có một môi trường  dân chủ, minh bạch; cho nên không tạo ra được chế tài để kiểm soát.

          Thật là mâu thuẫn, trong khi đi tìm “…chế tài xử lý nghiêm những trường hợp chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tuổi, chạy bằng cấp, chạy huân chương”…; thì ĐCSVN lại tuyên bố “Việt   Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng”; Phải chăng ĐCSVN đang cố tình lẫn trốn sự thật.

            Và như vậy, Dân tộc Việt   Nam  đang tiếp tục đi trên con đường sai lầm; không phù hợp với xu thế phát  triển của thời đại, và quan trọng hơn, không phù hợp với quy luật phát  triển.

          Đi sai quy luật, thì sự thất bại, hay ít nhất là sự kìm hãm đất nước đang đợi chúng ta ở phía trước.
 
--------------------
nguon:nguyenhuuquy

Những báo cáo và chiến lược quan trọng nhất của đất nước, thay vì đi thẳng vào giải quyết những vấn đề nóng bỏng của đời sống, lại chỉ tập trung tô vẽ cho chính mình để đạt đến độ “hoàn hảo giả tạo”, trở thành những Báo cáo vị báo cáo, Chiến lược vị chiến lược nên khô cứng sáo mòn và xa lạ với cuộc sống. Tính bất khả thi của những báo cáo và chiến lược này vì thế là tất yếu.

Đọc lại những văn bản quan trọng nhất của đất nước trong thời gian gần đây, dù đã được trình hoặc đang ở dạng bản thảo lấy ý kiến của nhân dân, thì cảm tưởng sáo mòn, xa rời cuộc sống dội lên đến tận cùng. Cụ thể là những lập luận, nhận định, định hướng... thường không có cơ sở và logic chặt chẽ, quá đỗi chung chung và sáo mòn đến mức nhàm chán.

[no-readmore]

Phân trang 160/173 Trang đầu Trang trước 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]