Khai phá những con đường

[Không rõ 23/03/2011 00:10 | by kytrung ]

(Bài này đăng trên Sinh viên Việt Nam số Tết, nhưng tít bị đổi từ "khai phá" thành "khám phá" và biên tập mất những đoạn chữ đỏ (chắc nghỉ chơi với SVVN quá à), theo tôi là đoạn hay nhất. Lý do chưa rõ.)


Giáp Văn Dương


Nói đến thành công, người ta thường nói đến việc chinh phục các đỉnh cao mà không mấy ai nghĩ đến việc khai phá những con đường.
Chinh phục đỉnh cao là khó khăn, là gian nan, là vinh quang và đáng ghi nhận. Không có khát vọng cháy bỏng, không có đam mê cùng cực thì không thể vươn tới những đỉnh cao, dù ở bất cứ lĩnh vực nào.

 Tập IITrưởng ThànhTập II - Phần 23Vài hôm sau, sân đình làng bên, đoàn cải lương Hoa Ban về diễn vở kịch “HÙNG CA CỦA MỘT ANH HÙNG”, anh Cường nói với chị nuôi cho chúng tôi ăn cơm sớm để đi xem. Còn sung sướng nào bằng. Cả trại râm ran bàn tán. Về đây suốt mấy tháng nay, chúng tôi không được xem phim, không có đài công cộng để nghe thời sự và chương trình “Măng non đất nước” mà tôi rất thích. Cứ bảy giờ tối là ai về nhà nấy, trừ mấy đêm trăng còn đùa được, ngoài ra chỉ ngọn đèn dầu tù mù hắt một ánh sáng vàng vọt, buồn đến lạ. Hồi...
Tập IITrưởng ThànhTập II - Phần 23Vài hôm sau, sân đình làng bên, đoàn cải lương Hoa Ban về diễn vở kịch “HÙNG CA CỦA MỘT ANH HÙNG”, anh Cường nói với chị nuôi cho chúng tôi ăn cơm sớm để đi xem. Còn sung sướng nào bằng. Cả trại râm ran bàn tán. Về đây suốt mấy tháng nay, chúng tôi không được xem phim, không có đài công cộng để nghe thời sự và chương trình “Măng non đất nước” mà tôi rất thích. Cứ bảy giờ tối là ai về nhà nấy, trừ mấy đêm trăng còn đùa được, ngoài ra chỉ ngọn đèn dầu tù mù hắt một ánh sáng vàng vọt, buồn đến lạ. Hồi...
TẬP IITrưởng ThànhTập 2 – Phần 11Giữa hè năm ấy, chúng tôi được lệnh đi sơ tán vì máy bay Mỹ đã ném bom rất gần thị xã. Chúng tôi không được sinh hoạt tập trung nữa, phải phân tán thành từng tổ. Những trò chơi như đá bóng, cắm trại... mà mùa hè trước chúng tôi hay tổ chức, giờ đã trở thành những ước mơ. Cũng không còn những cánh diều thả lưng chừng trời để chúng tôi nhìn lên trong ánh mắt hân hoan mỗi buổi chiều, cũng mất hẳn những trò chơi đánh trận giả hằng đêm... Trong thị xã, mọi hoạt động, nhất là về ban đêm, trầm lắng hẳn, thật buồn. Rạp chiếu phim...
5Tôi không dấu, qua cái chết của Bình, tự nhiên tôi với Hạnh thân nhau hơn. Hạnh cứ hay bắt tôi kể những kỷ niệm về Bình. Mỗi lần nghe tôi kể như vậy, Hạnh lại khóc rồi tự trách mình:- Lẽ ra Bình không chết đâu, Thắng ạ! Thắng biết không? Lúc ấy Hạnh cũng mệt. Cô Phương đi xuống, thấy thế nói với tụi mình: “ Các em mệt rồi đấy, nghỉ đi, chuẩn bị ăn cơm. Mọi việc cứ để để đấy, chiều tất cả tiếp tục làm...”.Thế mà...Nghe Hạnh kể, tôi cũng gật đầu xác nhận:- Lúc ấy đám con trai bọn tớ, kể cả Bình cũng mệt lắm rồi, chỉ chờ các bạn giặt xong...
Phân trang 163/165 Trang đầu Trang trước 158 159 160 161 162 163 164 165 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]