Ngày ấy trong một khu rừng có cái đầm nước thật to, mỗi con vật được  phân công một việc. Riêng Chuồn Chuồn được mọi vật giao nhiệm vụ trông  coi thời tiết. Khốn nỗi, Chuồn Chuồn làm được chăng hay chớ, chẳng chăm  chỉ, đã vậy lại còn lười. Mọi vật lo nhất là chỗ trú thân. Hàng ngày Tò  Vò cố kiếm đất để xây những tổ đất thật to. Ve Sầu thì đi tìm những hốc  cây chắc chắn. Còn Kén Tằm thì cố sức nhả tơ làm những tổ kén dầy không  sợ gió bão...Trong khi ấy, Chuồn Chuồn vẫn mải rong chơi, không để ý làm  tổ. TòVò thấy vậy,. cũng đôi lần nhắc nhở Chuồn Chuồn:- Chuồn Chuồn ơi! Phải chú...
 Ngày xưa lông Quạ có màu trắng, chứ không phải màu đen như bây giờ. Lúc ấy Quạ không chịu học hành, suốt ngày đi chơi, đã thế lại hay học đòi.Một hôm, bay qua một hàng rào lớn, Quạ thấy một bác Gà Trống đứng dáng hùng dũng, vươn cao cổ, gáy lên những tiếng gáy rất to:“...Ò...ó...o”. Xung quanh bác Gà Trống lúc ấy có biết bao nhiêu con thú nhìn bác Gà Trống với ánh mắt ngưỡng mộ, cả những lời trầm trồ, thán phục:- Ôi! Nhìn kìa, dáng bác Gà Trống mới đẹp làm sao. Cổ màu xanh lam này, mào màu đỏ này, cả thân phủ màu nâu này. Thế mới ra dáng người đánh...
Quả Bóng Tròn thấy chú Rùa đang bò chậm chạp trên đường,  cười đắc ý:- Rùa ơi! Bạn bò chậm thế kia thì bao giờ mới về đến đích?Rùa từ tốn trả lời:- Mình bò chậm mà chắc. Không vội vàng, khi bò trên đường ,mình bình tĩnh không đi vào những nơi có chướng ngại vật. Chỗ nào khó đi ,mình sẽ tìm cách tránh. Đường nào dài, mình sẽ bỏ qua tìm đường đi tắt, ngắn nhất. Điều quan trọng, không phải đi nhanh hay chậm mà phải biết rõ đường mình đi để về đến đích.Quả Bóng Tròn nghe vậy, lắc đầu:- Ối giời! Thời gian bây giờ là vàng bạc, đợi bạn làm điều đó thì người...
Ngày xưa, cách đây cũng lâu lắm rồi, có một bác Gà Trống kết thân với ông Mặt Trời.Cứ sáng tinh mơ, theo lời giao hẹn giữa ông Mặt Trời và bác Gà Trống. Khi bác Gà Trống nhảy lên hàng rào cất tiếng gáy:” “ Ò...ó...o...”, thì ông Mặt Trời sẽ thức dậy tỏa ánh bình minh tới muôn vạn vật trên quả đất này. Cứ như thế, thành thói quen, mọi vật trong rừng hễ nghe thấy tiếng “ Ò...ó...o” của bác gà trống là thức dậy đợi ánh nắng của ông Mặt Trời. Có hôm vào mùa đông lạnh lẽo, ông Mặt Trời cũng lười, định ngủ rốn, nhưng bác Gà Trống không chịu, bác cất...
Phân trang 167/167 Trang đầu Trang trước 162 163 164 165 166 167 Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]