[no-readmore]1- Cơ bắp khoẻ nhất trong cơ thể con người chính là...lưỡi.

2- Phụ nữ chớp mắt với tần suất gấp đôi nam giới và gấp tới 30 lần nếu các nàng ở bể bơi.

3- Tên người được ưa dùng nhất thế giới ko phải là John hay Sharah mà là Mohamad.

Chuyện của đàn sếu

             Khi tôi viết những dòng này thì Washington DC đang vào mùa thu. Bên  đường cao tốc, trong công viên, cây cối bỗng chuyển sang mau vàng xen đỏ  rực rỡ. Những cánh rừng đa sắc màu pha nắng trời thu phản chiếu trên  mặt hồ phẳng lặng, đẹp mê hồn.

            Hai cậu con trai của tôi đi chơi trong công viên, đang chạy nhảy. Bỗng  có tiếng kêu của đàn sếu bay qua. Hai đứa ngẩng lên và hỏi "Tại sao chim  di cư lại bay thành hình chữ V".

          Tôi  từng xem bộ phim đen trắng của Liên Xô "Khi đàn sếu bay qua" gây bao  xúc động cho người xem về cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của người  Nga. Boris, người yêu của Veronica (nhân vật nữ chính trong phim), bị  bắn chết ở đầm lầy, khi đang cứu một binh sĩ khác. Khi nhắm mắt, Boris  nhìn thấy đàn sếu bay qua hình chữ V. Và chi tiết đó cũng nhắc lại trong  đoạn kết của bộ phim khi Veronica ngước nhìn bầu trời.

            Lúc đó 14-15 tuổi, tôi hỏi các anh chị lớn tuổi tại sao sếu lại bay như  thế. Họ chỉ giải thích "V" là chữ Victoria - biểu tượng của chiến  thắng. Boris tin vào chiến thắng ngày mai và Veronica tin vào mùa Xuân  đang về vì đàn sếu bay qua.

            Sau này khi tìm hiểu kỹ thì tôi mới biết chữ V của đàn chim di cư liên  quan đến sự đoàn kết của bầy đàn. Con chim đầu đàn luôn là con khỏe mạnh  nhất, thông minh nhất. Chúng dựa vào từ trường, dãy núi, cánh đồng,  thành phố làm mốc, hướng mặt trời, trăng, sao để định hướng cho chuyến  bay dài hàng ngàn cây số.

            Bay hình chữ V vì chim sau dựa vào con bay trước để bớt sức cản của  gió, đỡ mất năng lượng hơn. Con đầu đàn mỏi cánh thì lùi lại cho chim  khác tiến lên làm "lãnh đạo". Cứ thế chúng thay đổi "vai trò" để cả đàn  bay được xa.

 

                                    

                  Đó là sự kỳ diệu cho thiên nhiên và những loài chim di cư, biết nương  tựa vào nhau vượt qua bao sông sâu, núi cao, tới một miền đất hứa khác  để mùa xuân sau lại quay về nơi chốn cũ. Sự tồn tại giống nòi của chúng  dựa trên một triết lý đơn giản: Dựa vào nhau và chia sẻ.

                  Nếu bay đơn độc, con chim không thể tới nơi cần đến cách xa hàng ngàn  dặm. Có những đàn chim không tới đích và lao xuống biển, vì con đầu đàn  đã định hướng sai, không biết lui khi đã mệt và nhường chỗ hay chia sẻ  vai trò dẫn đường đúng lúc. Đó chính là nguyên nhân gây ra thảm họa của  cả bầy đàn.

               Dự án bô- xít Tây Nguyên và các nhân sỹ trí thức Việt Nam

                  Mấy hôm nay, báo chí đưa tin, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch  nước và nhiều nhân sỹ trí thức đã gửi thư tới lãnh đạo Đảng và Nhà nước "khẩn thiết yêu cầu"  xem xét lại việc khai thác bô-xít Tây Nguyên. Thảm họa bùn đỏ vừa qua  tại Hungary cũng là một cảnh báo khác về dự án đang tranh cãi này.

               Theo các nhân sĩ, việc xét lại dự án và nếu phải dừng thì cũng là "một  quyết định rất đau đớn chưa hề có trong lịch sử kinh tế Việt Nam và sẽ  là một tổn thất lớn mà nền kinh tế phải chịu đựng, nhất là Nhà máy chế  biến alumina Tân Rai đã hoàn thành một phần lớn và đã làm được nhiều  việc quan trọng trong triển khai dự án Nhà máy Nhân Cơ".

               Một blogger đã ví chuyện này như trận Điện Biên Phủ năm xưa.

               Chúng ta còn nhớ ngày 14-1-1954, tại hang Thẩm Púa, Đại tướng Võ Nguyên  Giáp, khi đó mới 43 tuổi, phổ biến lệnh tấn công mật với dự định tiêu  diệt căn cứ Điện Biên Phủ trong 3 ngày đêm bằng chiến dịch biển người.

               Mười ngàn (10.000) quân Pháp cố thủ trong hầm ngầm chọi với 50 ngàn  quân Việt Minh phơi lưng trên cánh đồng trống trải.

                Lẽ ra cuộc tấn công dự định vào ngày 20-1-1954 nhưng một đơn vị đại bác  vào trận địa chậm nên ngày nổ súng được lui lại vào 25-1. Sau đó bị lộ  nên ngày tấn công dự định vào 26-1.

               Sau một ngày và đêm suy nghĩ, Đại tướng đã tìm ra vài nguyên nhân không  thể thắng: Quân ta chưa thành công trong việc tấn công các cứ điểm lô  cốt liên hoàn như của Pháp tại đây. Pháo binh và bộ binh chưa qua tập  luyện, chưa qua diễn tập để tham gia một trận tấn công mang tính liên  hoàn. Quân ta quen chiến tranh du kích, công đồn vào ban đêm trong khi  sắp tới sẽ phải tấn công địch vào ban ngày trên địa hình bằng phẳng. Đối  phương có ưu thế về máy bay, pháo binh, xe tăng.

                Trong sáng 26-1-1954, Bộ Chỉ huy mặt trận họp và không đi đến được ý  kiến thống nhất. Đại tướng hỏi, ai tin rằng trận này sẽ chắc thắng,  không ai trả lời được. Vị tướng trẻ tài ba đã quyết định hoãn cuộc tấn  công chiều hôm đó.

 

                                                                
Đại tướng Võ Nguyên Giáp

                    Ông cho rằng, phương án "đánh nhanh thắng nhanh" mang nhiều tính chủ  quan, không đánh giá đúng thực lực hai bên, không thể đảm bảo chắc  thắng. Vị tướng quyết định tổ chức lại trận đánh theo phương án "đánh  chắc thắng chắc" dài ngày theo kiểu "bóc vỏ" dần tập đoàn cứ điểm.

                    Số phận của đế chế Pháp tại Đông Dương được quyết định bởi chiến lược..."bàn lùi" của Đại tướng.

                       Pháo đã kéo vào trận địa, quân đã ém, sẵn sàng đợi lệnh tấn công. Nhưng  phút chót phải kéo pháo ra, rút quân khỏi chiến hào. Cuộc chiến không  phải 3 ngày mà kéo dài 55 ngày đêm kể từ trận xuất kích đầu tiên vào  tháng 3 năm đó.

                        Theo lời kể của Đại tướng, đây là quyết định khó khăn nhất trong cuộc  đời binh nghiệp của mình. Làm tướng phải biết cương nhu, biết tiến, biết  lùi. Nếu chỉ dùng ý chí và thuật biển người thì số phận của nước ta có  thể đã khác.

 

                                    
            

Nếu  khai thác bô- xít, những nhà khoa học lo mấy triệu tấn bùn đỏ trên Tây  Nguyên như một quả bom hẹn giờ, sẵn sàng nổ bất kỳ lúc nào ngoài ý muốn  của con người. Chưa kể một nền văn hóa lâu đời của Tây Nguyên sẽ bị "bùn  đỏ" cuốn trôi. Khi đó một "tàu Vinashin" khác lại tiếp tục chìm và tầm  ảnh hưởng về kinh tế, chính trị còn lớn hơn rất nhiều.

            

Không  phải ngẫu nhiên mà các chí sỹ, kể cả Đại tướng dù đã 100 tuổi, rồi bà  Nguyễn Thị Bình, đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ khai thác bô- xít Tây  Nguyên, ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường, an ninh quốc phòng và khả  năng thất bại của dự án.

            

"Chỉ  có lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm tuyệt đối với vận mệnh quốc gia"  của các vị lãnh đạo Đảng, nhà nước, cùng "sự thông cảm" của nhân dân cả  nước "mới đủ sức đi tới thực hiện quyết định khó khăn này"- các nhân sĩ  nhấn mạnh.

            

              Quyết định của ông gây hệ lụy cho hàng trăm ngàn binh lính, dân công,  và cả nước phải chờ thêm 5 tháng nữa thay vì 3 ngày. Một sự tốn kém  khủng khiếp, nhưng quyết định "lùi" đó có thể đã tránh cho dân tộc này  một đại bại trong chiến tranh và một thảm họa lịch sử.

              Vụ bùn đỏ Hungary mới đây thật không may cho nước bạn, nhưng cũng là  dịp hiếm có "nhìn lại mình" của chính chúng ta tại các dự án bô- xít. Từ  tai nạn của họ, để rút ra bài học cho nước mình.

                Nếu khai thác bô- xít, những nhà khoa học lo mấy triệu tấn bùn đỏ trên  Tây Nguyên như một quả bom hẹn giờ, sẵn sàng nổ bất kỳ lúc nào ngoài ý  muốn của con người. Chưa kể một nền văn hóa lâu đời của Tây Nguyên sẽ bị  "bùn đỏ" cuốn trôi. Khi đó một "tàu Vinashin" khác lại tiếp tục chìm và  tầm ảnh hưởng về kinh tế, chính trị còn lớn hơn rất nhiều.

                   Không phải ngẫu nhiên mà các chí sỹ, kể cả Đại tướng dù đã 100 tuổi,  rồi bà Nguyễn Thị Bình, đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ khai thác bô-  xít Tây Nguyên, ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường, an ninh quốc  phòng và khả năng thất bại của dự án.

                       "Chỉ  có lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm tuyệt đối với vận mệnh quốc gia"  của các vị lãnh đạo Đảng, nhà nước, cùng "sự thông cảm" của nhân dân cả  nước "mới đủ sức đi tới thực hiện quyết định khó khăn này"- các nhân sĩ nhấn mạnh.

                   Một người bạc tóc hay 85 triệu dân bạc tóc?

                   Chuyện đàn sếu và dự án khai thác bô- xít Tây Nguyên không liên quan gì  đến nhau. Và chiến trận Điện Biên cũng không có gì ảnh hưởng đến khai  thác quặng. Nhưng có vài điểm đáng học ở loài chim di cư và thủ thuật  binh pháp của đại tướng Võ Nguyên Giáp.

                   Trong lịch sử phát triển của nhiều quốc gia, ở những thời điểm nhạy  cảm, nhiều vị lãnh đạo đã phải biết "lùi" đúng lúc để đưa đất nước tiến  lên, hay tránh thảm họa.

                   Người lãnh đạo cũng như con chim đầu đàn của đàn chim di cư. Đưa con  thuyền dân tộc tới bến là do người lãnh đạo. Và làm con tàu chìm giữa  biển khơi cũng phần lớn do người cầm lái. Người lãnh đạo biết chia sẻ  trách nhiệm với nhân dân thì con tàu quốc gia sẽ đi xa.

                   Nếu chỉ biết lo cho mỗi cá nhân mình hay lợi ích nhóm thì giống như con  chim đầu đàn tham quyền cố vị, già cỗi, mệt mỏi nhưng không muốn nhường  chỗ, để cuối cùng cả đàn mất phương hướng và lao đầu xuống biển.

                   Đại tướng thời Điện Biên biết..."bàn lùi" trước khi quá muộn. Rất có thể vị tướng nhớ lời Tôn Tử: "Biết  người biết ta, trăm trận không nguy. Không biết người mà chỉ biết ta,  một trận thắng một trận thua. Không biết người, không biết ta, mọi trận  đều bại".

 

                                    

                    Khi quyết định khai thác bô- xít Tây Nguyên, liệu có ai ngồi suy ngẫm  về khả năng thành -  bại, được - mất của dự án như tướng Giáp đã từng  thức trắng đêm khi ngồi trước bản đồ lòng chảo Điện Biên tại hang Thẩm  Púa năm xưa?

                   Để một người bạc tóc, hay cả dân tộc gần 90 triệu phải bạc tóc. Đó  chính là cái tâm, cái tầm của người lãnh đạo quốc gia.

                      Chợt nhớ câu hỏi của hai con. Tôi giải thích cho các cháu rằng, chữ V  của đàn sếu bay qua là biểu tượng của sự đoàn kết, chia sẻ trách nhiệm  của bầy đàn. Để có mùa thu vàng phẳng lặng, các con vui chơi hạnh phúc  dưới trời xanh, thì loài người cần học cách tồn tại của những đàn chim  di cư. Khi đó mới mong có được biểu tượng hình chữ V (Victoria - chiến  thắng) trên bầu trời.

--------------------

nguồn: vietnamnet

[no-readmore]Theo tôi nghĩ, nếu chính xác, đây là bài nói chuyện hay của tướng Trung Quốc, Lưu Á Châu ( đăng trên danchimviet), kytrungtran.com xin đăng lại theo nguồn này.

Trên thế giới vẫn còn không nhiều chính thể, vài Đảng cầm quyền của một số nước vẽ những lý thuyết không thực tế để biện nhận cho sự tồn tại của đảng mình,  khi chính những lý thuyết " hoang tưởng" đó đã bị thực tế phủ nhận hoàn toàn. Với Nước Mỹ, như tướng Lưu Á Châu nhận định, cái đáng sợ nhất, không phải vũ khí hiện đại, khoa học tiên tiến, nền quản lý kinh tế, xã hội văn minh mà đáng sợ nhất là..." Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, vào trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh, thì ai hưng thịnh? Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai thống trị thế giới?"

 

image

 

ự  thảo “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa  xã hội bổ sung và phát triển năm 2010” không có ghi nhận tự do báo chí,  tự do ngôn luận – một vấn đề mà các Hiến pháp từ năm 1946 đến nay đã ghi  nhận, dù chưa được thực hiện đầy đủ. [no-readmore]

Trong dự thảo Cương lĩnh ở mục 6 nói về “Xây dựng nền văn hóa tiên tiến” có đoạn viết: “Bảo  đảm quyền được thông tin, quyền tự do sáng tạo của công dân. Phát triển  các phương tiện thông tin đại chúng đồng bộ, hiện đại, thông tin chân  thực, đa dạng, kịp thời, phục vụ có hiệu quả sự nghiệp xây dựng, bảo vệ  Tổ quốc".

3 thảm họa vũ trụ có thể khiến nhân loại lâm nguy
Sự  tồn tại của nền văn minh nhân loại sẽ bị đe dọa bởi hiện tượng đảo  chiều của từ trường trái đất, những vụ nổ sao siêu lớn và cái chết của  vũ trụ.
Những sự kiện dưới đây được đăng trên trang Fox News.
1. Vụ nổ siêu lớn trong vũ trụ

 

                                                                
Năng lượng thoát ra từ một vụ nổ sao siêu lớn. Ảnh: Fox News.
Khi  sao siêu lớn nổ tung, chúng tạo ra một lượng tia gamma khổng lồ có sức  hủy diệt khủng khiếp. Nếu một ngôi sao siêu lớn nổ tung cách trái đất 30  năm ánh sáng, tia gamma của nó có thể thổi bay một phần khí quyển trái  đất, tạo ra vô số đám cháy, làm tăng nhiệt độ bề mặt và tiêu diệt phần  lớn sinh vật sống trong vòng vài tháng. Ngay cả những loài sống dưới  lòng đất hay trong nước cũng không thoát khỏi tác động của tia gamma.
2. Vũ trụ bị hủy diệt

 

                                                                
Ảnh: madtomatoes.com.
Ảnh: madtomatoes.com.
Năng  lượng tối khiến vũ trụ giãn nở không ngừng với tốc độ tăng dần. Do vũ  trụ giãn nở ngày càng nhanh, các ngôi sao sẽ ngày càng xa nhau hơn và  các nguyên tử cũng vậy. Tới một lúc nào đó khoảng cách giữa các nguyên  tử lớn đến nỗi chúng không thể tương tác với nhau nữa. Hậu quả của hiện  tượng này là mọi vật chất tan rã và vũ trụ bị hủy diệt. Đương nhiên khi  đó địa cầu cũng chẳng thể tồn tại nữa.
Howard Davidson, một giáo sư vật lý của Đại học Stanford tại Mỹ, nhất trí rằng hiện tượng trên có thể xảy ra.
“Sự kiện ấy đó sẽ đặt dấu chấm hết cho vũ trụ”, ông nói.
Tất  nhiên, quá trình mà Davidson đề cập sẽ chỉ diễn ra trong hàng nghìn tỷ,  thậm chí hàng triệu tỷ năm nữa. Giới khoa học cũng chưa tìm thấy bằng  cho cho thấy vũ trụ sắp đối mặt với hiểm họa. Nhưng nếu sự kiện "tận  thế" như vậy xảy ra thì chẳng có cách nào ngăn chặn nó.
3. Từ trường trái đất đảo cực

 

                                                                
Ảnh: blogspot.com.
Ảnh: viewzone.com.
Hiện  tượng đảo cực từ trường xảy ra khi dòng sắt nóng chảy di chuyển quanh  lớp nhân ngoài của Trái đất thay đổi quá trình tuần hoàn. Cứ sau khoảng  vài nghìn tới 28 nghìn năm hai cực từ của trái đất lại hoán đổi vị trí  một lần. Khi hiện tượng đó xảy ra, hai cực có thể di chuyển hỗn loạn  trong một khoảng thời gian trước khi tìm thấy vị trí mới hoặc “nhảy” qua  nhiều chỗ trên địa cầu. Tuy nhiên, vấn đề không phải là sự hoán đổi vị  trí của cực từ.
Từ  trường là tấm lá chắn bảo vệ trái đất khỏi các vụ nổ bức xạ nguy hiểm  từ mặt trời. Nếu các cực từ đảo lộn, tấm lá chắn đó biến mất con người  phải tiếp xúc nhiều hơn với bức xạ nguy hiểm. Các hạt nguyên tử mang  điện tích từ mặt trời sẽ lao vào tầng thượng quyển, làm ấm nó và khiến  nhiệt độ bề mặt trái đất tăng vọt.
Seth Shostak, một nhà thiên văn cao cấp của Viện SETI tại Mỹ, nói với Fox News  rằng mối nguy hiểm thực sự chính là những hạt nguyên tử mang điện tích  từ mặt trời. Khi từ trường của địa cầu biến mất, con người sẽ phải đội  mũ, đeo kính và mặc trang phục bảo hộ mỗi khi ra khỏi nhà. Nếu không  muốn sử dụng những thứ đó, chúng ta sẽ phải ở trong nhà trong suốt cuộc  đời.

 

Phân trang 170/179 Trang đầu Trang trước 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]