[no-readmore] Nguyễn Trung - Góp ý kiến Đại hội XI: Trách nhiệm lịch sử (phần 2)

* Chính trị - xã hội
* Tư tưởng triết học

Nguyễn Trung, viết từ Hà Nội
Theo Tạp chí Thời Đại Mới

III. Đảng đang tự “diễn biến hòa bình”

Từ những điều đã trình bày trong các phần I và II, phải chăng có thể kết luận: Sau 30 Tháng Tư 1975 quyền lực trong Đảng dần dần và lúc này lúc khác không còn lựa chọn nhiệm vụ phục vụ lợi ích quốc gia là mục tiêu hàng đầu và tối thượng nữa, mà đang ngày càng chuyển hẳn sang ưu tiên lựa chọn yêu cầu duy trì quyền lực của Đảng? Xin nói ngay, quyền lực trong Đảng như vậy và quyền chính đáng của một đảng lãnh đạo là hai thứ khác nhau.

[no-readmore]Nguyễn Trung - Góp ý kiến Đại hội XI: Trách nhiệm lịch sử [*] (phần 1)

* Chính trị - xã hội
* Tư tưởng triết học

Nguyễn Trung, viết từ Hà Nội
Theo Tạp chí Thời Đại Mới

Kính dâng Tổ quốc nhân dịp 1000 năm Thăng Long

[no-readmore]Đây là một bài báo hay, rất cần cho mọi người, khi ở tuổi trung niên.trankytrung.com xin phép tác giả Lê Tấn Tài phổ biến bài báo này đến bạn đọc.
Sống khỏe, sống vui, sống có ích vẫn là một niềm ao ước lớn hơn tiền bạc, chức quyền... của bao người khi đã ở tuổi xế chiều. Ở tuổi này cố rũ bỏ bụi trần, vui với con cháu, đẹp trong tâm giao bạn bè và hạnh phúc khi vẫn còn sức khỏe, trí tuệ sung mãn...giúp các thế hệ hậu sinh xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ, hợp thời đại, chẳng là một điều sung sướng hay sao?

Bài mới trên Bauxite

[Không rõ 23/03/2011 08:50 | by kytrung ]

Sự im lặng lịch sử và món nợ hậu thế

 
Hoàng Giang
 
 
                                    
image
            
“rồi lại còn lên tiếng bênh những việc  làm lộng hành của họ trên Biển Đông tưởng làm thế là giữ được 16 chữ  vàng, tức giữ được “cái ghế” cho mình, thì có phải là giúp họ hợp thức  hóa hành vi xâm lược?”
            
Hoàng  Giang là bút danh của một đảng viên cao cấp ĐCSVN hiện nay đã nghỉ hưu.  BVN rất kính trọng tác giả nhưng vốn không chủ trương trình bày ý kiến  phản biện với Đảng mà chỉ phản biện với các cơ quan công quyền, nên xin  đăng bài này với trách nhiệm thuộc cá nhân tác giả, để mời bạn đọc ngẫm  nghĩ về một vấn đề thực tiễn của xã hội chúng ta nhìn trên bình diện lý  thuyết và từ góc độ Đảng mà nói.
Thật  ra, lâu nay, nhiều nhà trí thức như nhà văn Nguyên Ngọc, cũng đã băn  khoăn trăn trở rất nhiều về việc: lẽ ra ngay sau 1975 chúng ta cần có  một đề án tâm huyết cho công cuộc phục hưng dân tộc, nhằm kiên trì xây  dựng lại đời sống tinh thần mọi mặt của người Việt, nhất là mặt nền tảng  đạo đức, lương tri, lối sống, phong tục... trên toàn bộ xã hội Việt Nam  vốn đã bị nhàu nát sau 30 năm chiến tranh. Nhưng các bậc lãnh đạo thuở  bấy giờ vì quá say men chiến thắng đã để lỡ mất cơ hội ngàn vàng ấy. Bây  giờ thì, cùng với một thiết chế hình như chưa thích hợp áp đặt khiên  cưỡng sau bao nhiêu năm, cộng với một nền kinh tế thị trường đôi khi  không có sự hướng dẫn của lý trí xã hội và của pháp quy chặt chẽ gây nên  không ít đảo lộn trong đời sống mà sự chi phối ngược của các nhóm lợi  ích là một trong những tác nhân tệ hại, những hiện tượng hỗn loạn bộc  phát ngày càng làm cho cái phần nền tảng tinh thần xã hội trở nên suy  thoái, nham nhở một cách bi đát. Giải pháp nào đây? Các vị ngồi trên  đỉnh cao chót vót có lúc nào thoáng nghĩ đến điều đó hay không hay ngày  đêm chỉ dành hết tâm can cho giấc mơ... siêu dự án và đại dự án?
Bauxite Việt Nam
 
Hình  như dân tộc nào cũng có câu “Im lặng là vàng!” Dù câu này có thể được  diễn đạt có chút ít khác nhau, nhưng nội dung đều cùng chứa đựng cái  hàm ý ấy. Qua câu phương ngôn này cho thấy trong văn hóa ứng xử, dân  tộc nào cũng đề cao sự khiêm tốn và sự kiệm lời, sự biết lắng nghe và sự  biết suy xét, sự biết nhẫn nhịn và sự biết kiềm chế trước khi nói; nếu  không cần, hoặc chưa cần thì im lặng vẫn là chọn lựa tối ưu.
Thế  nhưng, trước bất công của xã hội, trước áp bức của cường quyền, trước  một vấn đề có liên quan đến tồn vong của đất nước thì sự im lặng của con  người sẽ có ý nghĩa gì đây?
Do  chưa nắm bắt được vấn đề? Do thiếu thông tin? Do bị bưng bít? Do  hèn nhát? Do dốt nát? Do ngu muội? Do tắc trách? Do thiếu tự tin? Do  thiếu quyết đoán? Do đồng tình?
Có  lẽ các câu hỏi trên có thể chỉ là những câu trả lời chính xác cho  từng đối tượng và từng trường hợp cụ thể, song cũng có thể  là câu trả lời tổng hợp đối với tất cả những nội dung được hỏi, để  dành cho những ai có trách nhiệm với lịch sử mà lại im lặng trước thực  trạng xã hội được mô tả.
Cái  Gian và cái Ác luôn luôn muốn bít mắt, bưng tai và bịt miệng mọi người  bằng sự lừa bịp, bằng sự dối trá lẫn bằng quyền uy và bạo lực để chúng  được tự do hoành hành. Sự im lặng của mọi người trong xã hội là đúng với  mong mỏi của kẻ gian, kẻ ác.
Sự  im lặng trước bất công của xã hội, trước áp bức của cường quyền, nhất  là trước các sự kiện có liên quan đến tồn vong của đất nước cũng đồng  nghĩa là món nợ ngàn đời của các thế hệ đi trước đối với các thế hệ con  cháu mai sau. Xã hội nào mà có hiện tượng đó xảy ra là một xã hội thực  sự vô phúc và bất hạnh.
Hầu  như tất cả cán bộ và quần chúng cách mạng Việt Nam đều thấm  nhuần cái tên gọi của cuộc cách mạng dân tộc – dân chủ nhân  dân, cái tên mà Đảng ta luôn nêu cao trong suốt quá trình tiến  hành cách mạng từ năm 1930 đến năm 1975, cũng như cái tên Việt  nam - Dân chủ - Cộng hòa, cái tên vinh quang đã từng được thế  giới biết đến trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và  chống Mỹ, cái tên một thời luôn là chỗ dựa tinh thần, là niềm  tin và mục tiêu chiến đấu của biết bao thế hệ chiến sĩ và  quần chúng cách mạng trong suốt 30 năm dài qua hai cuộc kháng  chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bởi vì cái tên đó đồng nghĩa  với việc nước Việt Nam đã thực sự có tên trên bản đồ thế  giới, đồng nghĩa với một nước Việt Nam đã được độc lập và  đang phấn đấu cho một nền độc lập, tự do hoàn toàn.
Thế nhưng, ngay khi vừa hoàn thành giai đoạn cách mạng giải phóng dân tộc, người ta đã võ đoán xóa bỏ ngay giai đoạn cách mạng dân chủ nhân dân,  giai đoạn lẽ ra phải được tiếp nối sau giai đoạn cách mạng giải phóng  dân tộc như Đảng ta đã từng long trọng hứa hẹn với quần chúng, với dân  tộc khi động viên họ tham gia và ủng hộ tiến trình cách mạng. Người ta  đã xóa bỏ tên nước, xóa bỏ hiến pháp, xóa bỏ nền pháp quyền đầu tiên  của cách mạng, xóa bỏ nền dân chủ đã từng hứa hẹn để thay vào đó  là “cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa” và “nền chuyên chính vô sản”; thậm chí đến cái tên của cái chính đảng đã từng lãnh đạo cuộc cách mạng ấy cũng bị vội vàng xóa bỏ.
Thuở  ấy người ta đang ngây ngất, phiêu diêu trong sự thăng hoa và trong  men say chiến thắng của một dân tộc sau hàng thế kỷ dài sống  trong tủi nhục của kiếp nô lệ và phải trải qua vô vàn đau thương  mất mát bởi tình trạng “nồi da xáo thịt”, đất nước bị chia cắt,  dân tộc bị chia rẽ, thân quyến bị chia lìa qua suốt hơn 30 năm ròng  rã chiến tranh..., nay bỗng được độc lập, được tự do và thống  nhất, được sum họp gia đình nên chỉ nghĩ những việc làm đó của  Đảng lúc ấy là sự tiếp tục của tư tưởng “cách mạng không ngừng”  mà Lê- nin đã đề xướng, và đó chỉ là quan điểm cách mạng  “triệt để” của những người cách mạng chân chính, không ai kịp  nghĩ đó là hành vi bóp chết một nền dân chủ trước khi nó kịp định hình.  Tệ hại nhất là không ai kịp nhận ra đó là một sự phi tang  những thành quả cách mạng có liên quan đến Hồ Chí Minh; không  ai kịp nhận ra đó là sự khẳng định ngạo nghễ của con người  đương kim lãnh đạo cái chính đảng, cái chính thể và cuộc  chiến thắng ấy, một sự khẳng định nhằm thách thức vị trí và vai  trò lịch sử của lãnh tụ Hồ Chí Minh trong tiến trình cách  mạng vừa qua. Sự tha hóa và chuyên quyền, cùng với căn bệnh vĩ  cuồng sau chiến thắng kéo dài cho đến tận lúc qua đời của cá nhân  Tổng bí thư Đảng lúc ấy đã tự vạch trần và làm lộ bước đầu mưu đồ  nói trên của ông và một vài cộng sự thân cận; minh chứng cụ thể là  sau cái chết của nhân vật ấy người ta cũng đã vội vàng xóa  bỏ nguyên tắc tại vị suốt đời trong các cương vị lãnh đạo  Đảng và nhà nước để ngăn ngừa tái lập hiện tượng cá nhân  chuyên quyền. Chỉ tiếc rằng số đông có thẩm quyền lúc bấy giờ đã  không kịp nhận rõ toàn bộ mưu đồ thâm độc này của ông ta để đi đến một  quyết định sáng suốt là xóa bỏ triệt để toàn bộ các thiết chế đã  phục vụ cho tham vọng thâu tóm quyền lực và chiếm đoạt công  danh của con người đó; nếu lịch sử đã đi theo chiều hướng nói  trên thì hạnh phúc cho dân tộc và cho xã hội này biết mấy.  Bởi vì nếu đã kịp thời xóa bỏ toàn bộ những thiết chế ấy thì  cái chính đảng từng có công đưa cuộc cách mạng giải phóng dân  tộc đi đến thành công đã không bị cướp mất chính danh, cái đất  nước từng được cuộc cách mạng ấy thai nghén và khai sinh đã  không bị xóa tên, bản Hiến pháp từng được các dân tộc và các  quốc gia đang bị áp bức trên thế giới coi là tiến bộ và cách  mạng nhất vào thời kỳ ấy đã không bị vứt bỏ, nền pháp quyền  và nền dân chủ mà bản Hiến pháp ấy từng đặt nền móng đã không  bị thủ tiêu. Song đau xót hơn cả là nhân dân của đất nước này  sau khi đã cùng Đảng tiên phong của mình đạt được chiến thắng  thì đã bị chính lãnh tụ của đảng đó phản bội; sự thống trị  của ngoại bang khi trước thì nay lại được thay thế bằng sự  thống trị có phần gay gắt và nghiệt ngã hơn của người bản xứ,  người đã từng là đồng đội, đồng chí và lãnh tụ của mình.  Ước vọng ngàn đời của một dân tộc kể từ khi hình thành và lập  quốc cho đến nay về một nền dân chủ đang manh nha tưởng sắp đạt  được bỗng tuột khỏi tầm tay, khiến cho dân tộc ấy trong suốt  chiều dài của lịch sử chưa từng được biết biết thế nào là  hình hài và mùi vị thực sự của một nền dân chủ, nay đã bị mất  đi cơ hội có thể được biết nó. Vinh quang chói lọi của một dân tộc  kiên cường, biết hy sinh và biết chiến thắng, một dân tộc đã  được hầu hết các dân tộc trên thế giới biết đến và ngưỡng mộ  bỗng bị lu mờ. Tệ hại hơn là đất nước và dân tộc ấy sau đó  đã bị cộng đồng quốc tế cô lập gần như ruồng bỏ trong nhiều  thập kỷ. Hậu quả nhãn tiền là đất nước đó từ vị trí của nhóm nước đứng  đầu so với mặt bằng phát triển chung trong khu vực đã bị bị tụt hậu  thảm hại trước sự bứt phá nhảy vọt của nhiều nước láng giềng trong khu  vực.
Các  nước láng giềng đó không có Đảng anh minh lãnh đạo, nhưng người ta đã  chọn được phương pháp đúng phù hợp với hoàn cảnh, bối cảnh cụ thể của  đất nước họ trong mối tương quan, tương đồng với hoàn cảnh, bối cảnh của  thế giới lúc bấy giờ; vì thế họ đã tạo nên thời cơ và chớp lấy thời cơ  để có những bước bức phá vượt xa chúng ta trong quá trình phát triển.
Còn chúng ta có Đảng anh minh lãnh đạo  – như chúng ta đã từng tự nói to lên – nhưng lại tự mình để tuột biết  bao cơ hội thuận lợi. Những cơ hội ngàn vàng ấy sẽ không bao giờ tìm lại  được nữa vì bối cảnh, vì nội lực, vì tư thế và xuất phát điểm, vì mối  tương quan hiện tại của chúng ta so với xung quanh đã hoàn toàn khác  xưa.
Cơ hội đã không chờ chúng ta!
Thời gian đã không chờ chúng ta!
Sau ngày thống nhất đất nước 1975, dưới sự lãnh đạo của Đảng, dân tộc ta đã bao lần lỗi nhịp trong bước phát triển của mình!
Một  phương pháp sai không bao giờ đem lại kết quả đúng. Không thể có cách  nào để biện minh được rằng các thực trạng thảm hại mà đất nước ta đã  phải hứng chịu kể trên là những kết quả đúng. Đó là hệ quả trực tiếp của  hàng chuỗi sai lầm trong cách chọn mục tiêu chiến lược và mục tiêu  trước mắt, cũng như trong cách xác định phương pháp cách mạng cho từng  mục tiêu trong từng thời kỳ mà Đảng đã tiến hành sau năm 1975.
Đảng  ta có thói quen, mọi công lao và thành quả cách mạng đều được quy về  công tích của Đảng và sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng. Vậy thực trạng bi  đát kể trên của đất nước thì phải quy về tội lỗi và năng lực lãnh đạo  của ai?
Thế  mà đứng trước các quyết định có tầm vóc lịch sử, liên quan đến vận mạng  và tương lai của cả dân tộc thuở ấy thì các thế hệ công dân trưởng  thành như chúng ta, những người có quyền ăn nói khi ấy đã im lặng.
Đó là sự im lặng lịch sử và là món nợ ngàn đời của chúng ta với hậu thế!
 
Chúng  ta vô tình vừa là nạn nhân, đồng thời cũng là kẻ đồng lõa với con người  có hành vi đồ tể và kẻ cướp đã giết chết cuộc cách mạng dân chủ và cướp  không mọi thành quả đạt được của quần chúng cách mạng (Thế mà mỉa mai  thay, cứ đến gần ngày sinh và ngày mất của nhân vật ấy thì người ta lại  có bài tung hê công lao của con người gian hùng, lật lọng này đối với  cách mạng; trớ trêu thay cho đến nay mà nhiều người trong chúng ta vẫn  còn ngộ nhận hành động bức tử nền dân chủ cùng với nền móng nhà nước  pháp quyền đang có cơ hội manh nha và cướp công cách mạng của con người  ấy là những công lao đối với cách mạng!?).
Quần  chúng quảng đại và giới trí thức của các vùng mới được giải phóng hồi  ấy còn đang mặc cảm với thân phận của mình và còn đang xa lạ với chính  quyền cách mạng thì làm sao đòi hỏi người ta phải có tiếng nói cần thiết  trong tình trạng đó?
Những  người bên kia hàng ngũ còn đang chưa xác định được vị trí và chưa biết  số phận của mình sẽ ra sao dưới chế độ mới này thì làm sao đòi hỏi họ  phải có tiếng nói thỏa đáng trong trường hợp này?
Chỉ  có chúng ta – bao gồm cả các cán bộ và chiến sĩ cách mạng lẫn quần  chúng cách mạng thuở ấy – những người đã tiến hành cuộc cách mạng giải  phóng dân tộc và đang ở độ tuổi trưởng thành đầy đủ lúc ấy là phải chịu  hoàn toàn trách nhiệm về sự im lặng lịch sử nói trên, mặc dù hồi ấy đã  không ai hỏi chúng ta về quyết định này của họ cả.
Chúng  ta đã tiến hành cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, nhưng chúng ta đã  không tự giải phóng được mình khỏi sự ràng buộc của ý thức hệ phong kiến  và khỏi vòng ảnh hưởng của tư tưởng thần quyền. Chúng ta đã tôn thờ  lãnh tụ của mình với lòng trung thành và sự phục tùng tuyệt đối như  người xưa đã tôn thờ và phục tùng đức vua của họ. Chúng ta đã tôn thờ  cái chủ nghĩa được coi là lý tưởng ấy như tôn thờ một tôn giáo mà không  hề xét đến đặc điểm dân tộc, trình độ nhận thức và bối cảnh đặc thù của  xã hội chúng ta. Chúng ta đã coi cái tổ chức mà chúng ta trực thuộc ấy  không khác gì một giáo hội, chúng ta đã tuân thủ nó một cách tự nguyện  và nghiêm túc như con chiên ngoan đạo ứng xử với tổ chức giáo hội của  họ. Vì thế chúng ta đã phó thác mọi quyết định cho người lãnh đạo và cho  tổ chức lãnh đạo chúng ta. Vì thế chúng ta đã trở thành những kẻ “ngu  trung” mù quáng. Vì thế lý trí của chúng ta hoàn toàn bị tê liệt, luôn  chấp hành mà không hề có phản kháng với mọi quyết định của cấp trên. Vì  thế chúng ta đã im lặng và thụ động. Điều đó có nghĩa là chúng ta đã mặc  nhiên chấp nhận và mặc nhiên là tòng phạm.
Chúng  ta đã tham gia cuộc đấu tranh để giành độc lập tự do này tự nhiên như  một lẽ sinh tồn; tuyệt đại bộ phận trong chúng ta trước đó không hề biết  chủ nghĩa cộng sản là gì, ngoài nhận thức mang tính bản năng là chủ  nghĩa yêu nước. Chúng ta tham gia cuộc cách mạng giải phóng dân tộc này  với một động cơ hồn nhiên và trong sáng mà trong tâm tư không có gì lớn  hơn khát vọng được làm người dân của một nước độc lập, tự do, dân chủ và  hạnh phúc như mục tiêu đã hằng được cuộc cách mạng này nêu cao, hơn thế  nữa mục tiêu này lại còn được trân trọng nêu trong quốc hiệu đầu tiên  của đất nước: “Việt Nam – Dân chủ - Cộng hòa; Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”.  Vì thế chúng ta đã trở thành ngờ nghệch, ấu trĩ và cả tin trước các  tham vọng và thủ đoạn chính trị của các chính khách, khiến lúc ấy chúng  ta đã bị lừa nên đã im lặng, dù là một cách thụ động.
Vì  bản năng sinh tồn và khát vọng tự do mà chúng ta đã dũng cảm vô song  trước mọi khó khăn trở ngại và trước quân thù, nhưng vì cố chấp và không  quyền biến với nguyên tắc phục tùng tổ chức, nguyên tắc “dân chủ tập  trung” mà chúng ta đã im lặng trước mọi quyết định sai trái của cấp  trên, thậm chí còn chấp hành chúng một cách máy móc và vô điều kiện.
Chúng  ta là những người biết trọng nhân cách và danh dự nên rất trân trọng sự  nghiệp chính trị và sinh mạng chính trị của mình. Thế nhưng chế độ kỷ  luật tự giác - một thứ kỷ luật sắt không thể không chấp hành, một kiểu  kiêu hãnh và tự hào đối với những ai tự cho mình là giác ngộ, là đảng  viên trung thành và trung kiên của Đảng - đã khiến chúng ta trở nên hèn  nhát và do dự mỗi khi suy nghĩ, hành động hay phát ngôn trái với những  gì được coi là ý Đảng. Mặc dù đã có không ít những người trung thực từng  dám nói lên tiếng nói của sự thật, đã dũng cảm hành động theo lương tri  của mình, song suy cho cùng đó cũng chỉ là những tiếng nói và việc làm  rời rạc, lẻ loi không có sự phối hợp đồng bộ và nhịp nhàng với số đông  nên đã thất bại nặng nề và thảm hại. Tuy nhiên hãy thành thực mà tự suy  xét mình, đằng sau cái được gọi là ý thức tổ chức kỷ luật ấy, cụ thể là  trong trường hợp gọi là để “bảo toàn sinh mạng chính trị” ấy có phải là  nỗi lo sợ bị mất một phần, hay mất hết quyền lợi chính trị, quyền lợi  vật chất và vị trí xã hội mà chúng ta đang được hưởng hay không? Người  có cương vị bình thường thì không nói gì, còn người có đặc quyền, đặc  lợi thì có thể chối cãi điều này được không? Có thể vì thế mà biết bao  người khi tại vị thì không dám mở mồm, đến khi hết vai trò rồi thì mới  dám lớn tiếng? Có thể vì lúc ấy họ chưa thấy được sự thật của vấn đề? Có  thể cả hai lý do đều đúng cả hay chỉ đúng một phần, nhưng tựu trung thì  vẫn là biểu hiện cụ thể về sự hèn nhát, sự ích kỷ và sự mù quáng một  thời của chúng ta mà thôi.
Chúng  ta được trang bị những nguyên tắc cơ bản có thể nói đến là hoàn hảo,  khiến Đảng chúng ta trở thành một “đảng kiểu mới” có “sức mạnh hơn  người” khi sử dụng những nguyên tắc ấy vào mục đích cao cả, mục tiêu  đúng đắn. Đó là nguyên tắc lấy “thiểu số phục tùng đa số” làm cơ sở khi  quyết định mọi quyết sách có lợi cho dân cho nước; đó là nguyên tắc lấy  “phê bình và tự phê bình” làm quy luật phát triển; đó là nguyên tắc lấy  “đường lối quần chúng” làm đường lối cơ bản; đó là nguyên tắc lấy phương  pháp “duy vật biện chứng” làm phương pháp tư tưởng v.v. Nếu chúng ta đã  biết tuân thủ và vận dụng một cách triệt để những nguyên tắc ấy trong  mọi sinh hoạt khác của Đảng thì đâu có cái cảnh một cá nhân có thể lũng  đoạn và thao túng vận mạng sống còn của Đảng lẫn của cả dân tộc như vừa  qua (và như hiện nay); đâu có cái cảnh dân chủ trong Đảng lẫn trong xã hội đã bị bóp nghẹt như thuở ấy (và như hiện nay); đâu có cái cảnh mọi phản biện trong Đảng lẫn trong xã hội bị cấm đoán như thuở ấy (và như hiện nay); đâu có cái cảnh Đảng lại tự đặt mình lên trên cả dân tộc, lên trên cả nhà nước như thuở ấy (và như hiện nay); đâu có cái cảnh sai lầm lạc hướng trong các quyết sách cơ bản của Đảng một cách duy tâm, duy ý chí và dai dẳng như thuở ấy (và như hiện nay).  Chỉ cần ngần ấy bửu bối trong tay thôi cộng với sự dũng cảm vốn có của  những người chiến sĩ cách mạng đã từng vào sinh ra tử, từng luôn tỉnh  táo trước lợi ích của dân tộc, của Tổ quốc, từng dám vượt qua chính mình  thì chúng ta đã có thể ngăn chặn được thảm trạng vừa qua cho đất nước.  Chúng ta đã không có đủ sự minh mẫn, sự dũng cảm, cũng như đã không tận  dụng được những vũ khí ấy trong thời khắc đoàn tàu lịch sử đã bị cưỡng bức “bẻ ghi” theo chiều lệch hướng, khiến chúng ta phải mang món nợ lịch sử này đối với hậu thế.
Theo nguyên tắc, mắc nợ thì phải trả.
Không  thể theo nguyên tắc có tài nguyên gì thì cứ khai thác, cứ đào bới, cứ  bòn mót, cứ cho thuê, cứ bán tháo theo kiểu bán lúa non lúc “giáp hạt”;  bất cần biết thế hệ con cháu mai sau có còn gì để sống hay không.
Không  thể theo nguyên tắc cứ tiêu xài, cứ xa xỉ, cứ vay mượn nước ngoài, cứ  xà xẻo vốn liếng, bất kể đó là vốn trong nước hay vốn vay nước ngoài để  làm giàu cá nhân; bất chấp thế hệ con cháu mai sau có trả nổi hay không,  hay vì ngập đầu bởi món nợ đó mà mãi mãi bị giam hãm trong vòng nghèo  khổ và dốt nát; bất kể đất nước có vì thế mà suy sụp, mà tụt hậu và mãi  mãi sa vào vòng lệ thuộc ngoại bang hay không.
Chúng  ta không thể chối cãi và rũ bỏ món nợ đó một khi chưa trả xong. Có thể  nào chúng ta lại vẫn im lặng và khoanh tay đứng nhìn như đã sai lầm  trước đây, sai lầm trong phút giây lịch sử đã đưa đất nước sa vào tình  cảnh tụt hậu và kém cỏi hiện nay. Lần này thì không phải riêng đối với  thế hệ công dân đã trưởng thành thời ấy mà bao gồm cả các thế hệ đã  trưởng thành đang độ tuổi công dân hiện nay, bao gồm tất cả những ai là  người Việt Nam yêu nước đang sống ở trong nước hay ngoài nước, bao gồm  tất cả những ai đang đứng trong hay đứng ngoài tổ chức đảng và bộ máy  cầm quyền đều phải chịu trách nhiệm trước Tổ quốc, trước lịch sử, bởi vì  chúng ta đang ở trên cùng một con tàu số mệnh, chúng ta đều có chung  một Mẹ Việt Nam. Nếu chúng ta lại mắc sai lầm một lần nữa trong thời  khắc lịch sử này thì rất có thể lần này sẽ là lần cuối cùng để rồi không  còn cơ hội nào mà mắc sai lầm nữa, bởi vì sẽ mãi mãi có còn gì đâu để  mà mắc sai lầm. Chả thế mà có người trong chúng ta – tức thế hệ công dân  đã đến tuổi trưởng thành và có trọng trách thuở ấy – khi từ giã cõi đời  này mà vẫn còn tức tưởi vì cảm thấy mình chưa làm hết và chưa nói hết  những gì đáng lẽ phải nói và phải làm trước đây, hoặc cũng vì thế mà có  người lẽ ra đã được thanh thản mà nhắm mắt xuôi tay thì vẫn còn vương  vấn mà ra đi chưa đành. Tôi xin ngàn lần kính cẩn cúi đầu trước vong  linh và trước nhân cách của những con người này, những con người mà tôi  thực sự hết lòng kính trọng; tôi kính trọng cả cung cách sống, cung cách  ra đi lẫn nỗi bận bịu vấn vương vì tinh thần trách nhiệm đối với đất  nước, vì nghĩa lớn đối với dân tộc của từng người trong họ.
Đừng để chậm bước mà lỗi nhịp lịch sử, lỗi đạo với tổ tiên một lần nữa hỡi người ơi!
Thế  hệ của những người phải chịu trách nhiệm trực tiếp với sai lầm lịch sử  nói trên, người trẻ nhất giờ đây cũng đã bước vào độ tuổi U70 (từ ngoài  60 đến 70 tuổi), còn lại tuyệt đại bộ phận thì đã ở độ tuổi U80 (từ  ngoài 70 đến 80 tuổi) và cao hơn nữa. Hầu hết trong số ấy hoặc vì tuổi  tác, hoặc vì sức khỏe nên đã rời bỏ chính trường, nhưng những người còn  minh mẫn, còn tâm huyết với vận mệnh đất nước, còn ý thức trách nhiệm  với xã hội, dù đang ở lứa tuổi U70, U80, thậm chí U90 thì họ vẫn cố gắng  cảnh báo và cảnh tỉnh xã hội về hiện tình nguy kịch của đất nước và  phản biện tích cực về các chủ trương sai trái của Đảng và Nhà nước, ngõ  hầu bù đắp phần nào những sai lầm lịch sử mà các vị đó vừa là chứng  nhân, vừa là tòng phạm – dù là tòng phạm thụ động thuở nào. Không ai nỡ  lòng trách cứ các vị ấy vì sự hạn chế tầm nhìn của của họ trong bối cảnh  lịch sử lúc bấy giờ. Sai lầm của họ âu cũng là một sản phẩm tất yếu của  điều kiện lịch sử cụ thể hồi ấy. Tuy nhiên, hiện nay tuy tuổi đã cao và  không còn vai trò lèo lái xã hội nữa, nhưng uy tín của các vị thuộc thế  hệ ấy vẫn còn rất cao trong ký ức và trong mắt của số đông quần chúng  trong xã hội về những gì tốt đẹp mà thế hệ ấy đã làm và đã đem lại cho  đất nước, cho dân tộc này. Tác dụng hiệu triệu, động viên và cảnh báo  của các vị đối với xã hội vẫn còn rất lớn. Các vị vẫn còn có thể đem uy  tín, tinh thần trách nhiệm cùng với sự dày dạn kinh nghiệm trong cuộc  sống của mình để tác động một cách tích cực đến hiện tình đất nước, để  phân tích sai lầm lịch sử vừa qua, để sao cho tên tuổi và sự nghiệp  quang vinh còn đang bỏ dở của Đảng được phục hồi, tức quá trình cách mạng dân chủ  mà Đảng còn bỏ dở lại được tiếp tục tái khởi động, để cái tên quang  vinh của đất nước, của nền cộng hòa đầu tiên mà cuộc cách mạng này đã  khai sinh lại được tái sinh, để bản Hiến pháp và nền pháp quyền mà nhà nước ấy đã khẳng định lại được tái xác lập. Có vậy thì thế hệ các vị mới có thể thanh thản ra đi mà không vấn vương và tức tưởi.
Hỡi  các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay! Các vị đang trên cương vị là  những người nắm vai trò bảo vệ Tổ quốc và quyết định tương lai đất  nước, vận mệnh của dân tộc. Tôi không biết các vị yêu nước đến đâu và  tôi không đánh giá thấp lòng yêu nước của các vị. Nhưng chắc không có ai  trong các vị có thể phủ nhận được tình trạng tụt hậu của đất nước hiện  nay so với mặt bằng chung của thế giới, cụ thể là so với các quốc gia  láng giềng kề cạnh.
Để  khắc phục tình trạng ấy mà không qua con đường phát triển dân trí, phát  triển kinh tế và tiến bộ khoa học kỹ thuật trên nền tảng của một xã hội  dân sự và dân chủ của một nhà nước pháp quyền thì ắt không còn con  đường nào khác ngoài sự suy vi và tụt hậu. Để khắc phục tình trạng ấy  bằng cái vỏ che hào nhoáng, lộng lẫy nhất thời bên ngoài thông qua việc  vơ vét và bán tháo tài nguyên, thông qua vay nợ để tạo sự phát triển giả  tạo, nhằm che đậy sự lạc hậu và rỗng tuếch của nội dung bên trong là  nếp nghĩ của những kẻ vụ lợi, háo danh và cơ hội, không thể là cung cách  của những bậc lãnh đạo quốc gia chân chính. Kẻ thất học không thể bỗng  chốc trở thành nhà trí thức vì được đội mão Cử nhân và mặc áo thụng dài  tay. Kẻ vũ phu không thể bỗng chốc trở thành người lịch sự vì khoác  chiếc áo sang trọng đắt tiền.
Đứng trước dã tâm bành trướng và xâm lược của một kẻ vừa là đồng minh truyền thống, vừa là kẻ thù truyền kiếp,  đứng trước một đối thủ có thế và lực vượt trội, áp đảo hơn ta nhiều lần  thì việc ứng xử cho phải lối, cho đúng cách không phải là chuyện dễ,  nhưng để “tránh nạn binh đao cho đất nước” mà ứng xử bằng cách luôn nhân  nhượng, thỏa hiệp, lùi bước, khúm núm, van xin, cầu cạnh để người ta  “được đằng chân lân đằng đầu” như hiện nay thì không đúng với truyền  thống ứng xử khôn ngoan và khí phách anh hùng của cha ông chúng ta,  không đúng với tư thế của một dân tộc đã từng có một quá khứ lẫy lừng  như dân tộc chúng ta. Đối với người Việt nam thì không gì vinh dự và  hãnh diện hơn bằng được làm người đại diện cho một đất nước và một dân  tộc như đất nước và dân tộc chúng ta, không gì tội lỗi và đáng nguyền  rủa hơn khi làm ô nhục một đất nước và một dân tộc như đất nước và dân  tộc chúng ta.
Khi  giặc ngoài đang hung hăng lăm le bờ cõi mà thù trong lại thắng thế và  lộng hành là điềm mất nước nhãn tiền. Để ngặn chặn “chủ nghĩa dân tộc  cực đoan” mà lòng yêu nước và sĩ khí của dân tộc không những không được  phát động, không được hâm nóng, không được tập hợp mà lại bị kìm hãm và  trấn áp bởi chính các thế lực đang lãnh đạo đất nước thì không khác gì  hành động tự làm suy yếu tinh thần và sức mạnh đề kháng của dân tộc, tự  trói chân, trói tay dân tộc để chuẩn bị trước cho một ngày nào kẻ thù  ung dung kéo vào mà không cần tốn sức.
Đối  phó với đối phương mà toàn dân bị bịt mắt, bưng tai, bít miệng để rồi  không biết gì về thời cuộc và không biết gì về đối phương, đến nỗi khi  giáp mặt với kẻ thù mà cứ ngỡ rằng đang giáp mặt “kẻ lạ” (!?), để rồi  khi lâm trận thì như một lũ mù, lũ điếc, lũ câm, một lũ ngớ ngẩn thì làm  sao không mất nước?
Đối  phó với một kẻ mạnh đang âm mưu đóng cửa đánh mình mà chủ trương đấu võ  tay đôi không biết cầu hàng xóm láng giềng thì có khác nào là hành động  tự sát?
Trong  khi chính kẻ có dã tâm còn đang ngần ngại trước công luận quốc tế mà  chưa dám ngang nhiên xâm phạm lãnh hải, xâm phạm biên giới bất khả xâm  phạm của Tổ quốc mà chúng ta lại chủ động mời họ tuần tra chung trên  biển của mình, cho họ thuê dài hạn đất ven biên giới và những nơi khác  nhạy cảm với an ninh quốc gia… rồi lại còn lên tiếng bênh những việc làm  lộng hành của họ trên Biển Đông tưởng làm thế là giữ được 16 chữ vàng,  tức giữ được “cái ghế” cho mình, thì có phải là giúp họ hợp thức hóa  hành vi xâm lược?
Đã “lỡ dại”“hứa dại” với “người lạ” thì sao lại không biết dùng quyền phủ quyết của Quốc hội để sửa sai mà lại dùng quyền uy để ép Quốc hội đồng thuận?
Ngày xưa An Dương Vương hỏi thần Kim Qui rằng giặc đang ở đâu và thần Kim Qui chỉ rằng, giặc đang ngồi ở sau lưng bệ hạ đó!
Ngày  nay, nếu các vị hỏi rằng giặc đang ở đâu thì bất cứ một người dân yêu  nước nào, nếu người đó không mù, không câm, không điếc và không mất trí  cũng có thể chỉ rằng:“Những kẻ đã trói tay và bịt mắt, bịt miệng xã  hội qua chiêu bài hãy bám “lề phải” mà đi, những kẻ đã đàn áp, cấm đoán,  truy tố những hành động của quần chúng phản đối nước ngoài xâm chiếm  lãnh hải, lãnh thổ của Tổ quốc, những kẻ đã tiếp tay cho người nước  ngoài xâm chiếm tài nguyên, chiếm cứ các vị trí xung yếu của Việt Nam  như cảng biển, đất biên giới, rừng đầu nguồn một cách lâu dài, những kẻ  đã dùng phương tiện của Đảng và bộ máy cầm quyền để nói hộ và tuyên  truyền thay cho quan điểm xâm lược của ngoại bang; tóm lại là những kẻ  đã và đang trực tiếp tiến hành một cách lén lút, hay công khai, hoặc làm  ngơ dung túng và ngầm cổ vũ những hành động sai trái, phản trắc nói  trên. Những kẻ đó đang trà trộn ngay trong hàng ngũ lãnh đạo và trong  tất cả các cơ quan và các bộ phận đầu não của Đảng và chính quyền nhà  nước mà các vị đang quản lý đó!”.
Để ngăn được giặc ngoài điều đầu tiên là phải chặn được giặc trong.
Ngay  trong đại hội đảng bộ các cấp và Đại hội đại biểu toàn quốc Đảng Cộng  sản Việt Nam lần thứ XI sắp tới, các vị cần có biện pháp cụ thể để phát  hiện và loại trừ ngay bọn “giặc trong”, kể cả những hậu duệ của Trần Ích  Tắc, Lê Chiêu Thống và Trọng Thủy thuở nào đang lẩn khuất trong hàng  ngũ của chúng ta ra khỏi vị trí hiện nay của chúng, không để chúng tiếp  tục nối giáo cho giặc, tiếp tục lũng đoạn nền chính trị nước nhà như vừa  qua.
Các  vị cần có cách phối hợp chặt chẽ và có hiệu quả với các tầng lớp yêu  nước trong và ngoài nước, nhất là với các bậc tiền bối yêu nước và trọng  danh dự trong Đảng đang tích cực hoạt động và đang bức xúc với vận nước  hiện nay.
Tuy  rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang trong giai đoạn khủng hoảng lãnh tụ,  tuy rằng đội ngũ cán bộ Đảng và nhà nước Việt Nam chứa đựng trong nó rất  nhiều khuyết tật, nhưng chắc chắn rằng trong hàng ngũ đó vẫn có người  kết tinh được tinh hoa của quần chúng, còn mang trong người tình cảm,  nếp nghĩ và lợi ích của quần chúng nhân dân, còn chảy trong huyết quản  giòng máu của cha ông, còn giữ được trong tâm hồn khí thiêng của sông  núi; chắc chắn những người đó không thể nào không cảm nhận được tình thế  “ngàn cân treo sợi tóc ” của vận nước hiện nay.
Có  thể sự hy vọng và chờ đợi của người viết bài này chỉ là ảo tưởng, nhưng  nếu những điều ấy không xảy ra thì Đảng cộng sản Việt nam làm sao trả  lời trước lịch sử:
Rằng ai đã làm cho đất nước suy vi lụn bại?
Rằng ai đã đưa đất nước vào nguy cơ lệ thuộc ngoại bang như hiện nay?
Rằng ai đã đặt đất nước trước bờ vực diệt vong như hiện nay?
 
Nỗi nhục này ngàn đời không rửa sạch!
Món nợ hậu thế này ngàn đời không trả nổi!
Hỡi những kẻ lầm đường hãy sớm tỉnh ngộ!
HG
 
HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
 

Mời các bạn đọc

[Không rõ 23/03/2011 08:48 | by kytrung ]

     Sáng  nay tôi vào vietnamnet, đọc được bài báo này của tác giả Trực Ngôn. Tác  giả, thông qua bài báo, đã nói hộ cho bạn đọc bao điều, trong đó có  tôi. Những điều tác giả Trực Ngôn trình bày, ai cũng thấy, thấy ngay,  thấy rõ nhưng để nói bài bản, nói nghệ thuật ...  không phải nhiều người  làm được điều đó. kytrungtran.com xin cảm ơn tác giảTrực Ngôn  và xin  phép vietnamnet cũng như tác giả, cho phép kytrungtran.com đăng lại  bài này giới thiệu đến đông đảo bạn đọc.            

                      

                                

                           

                             Trung tâm hành chính Ba Vì - Màn trình diễn của các ảo thuật gia?

Hà  Tây đột nhiên biến mất và rồi hiện ra với bộ mặt khác: Hà Nội. Người  dân không phản đối chính sách ngày ấy. Nhưng cho tôi nói thật: họ không  hiểu lý do cho dù chúng ta ra rả thuyết trình. Bây giờ khi đi qua hai  thành phố Sơn Tây và Hà Đông, nhiều người vẫn ngơ ngác và mang trong  lòng nỗi ám ảnh về hai thành phố chết trẻ nhất trên thế gian này. Bởi  một chính sách lớn như sát nhập cả một tỉnh Hà Tây, một vùng đất của văn  hoá vô cùng đặc sắc, vào Hà Nội mà hình như chẳng ai biết.

Vì  thế, mới có chuyện người ta cứ "làm lễ" cho hai thị xã nói trên thành  hai thành phố để rồi chưa đầy 9 tháng sau người ta lại đọc lời vĩnh biệt  hai thành phố ấy.

Chuyện  Hà Tây trở thành Hà Nội chưa kịp nguôi đi bởi thời gian thì người dân  lại sững sờ khi chứng kiến màn trình diễn mới: Chuyển trung tâm hành  chính lên Ba Vì.

Trong  một cuộc thảo luận ở Quốc hội mới đây, những đại biểu QH  cấp "đại cử  tri" như Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm, Chủ tịch Hội Luật gia Phạm Quốc  Anh, Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận, Trưởng ban Dân nguyện Trần  Thế Vượng...đã phải kêu lên trước màn trình diễn ấy.

Chủ tịch Hội Luật gia Phạm Quốc Anh nói: " Đó  cũng là cách tạo cớ cho kẻ đầu cơ tăng giá đất đai. Có người còn bảo,  nhiều cán bộ có trang trại lớn ở Ba Vì, muốn có đồ án này để đẩy giá  lên, bán đi ôm tiền vào túi".

Câu  nói này đúng là của một người đại diện cho dân. Vì đó là ý nghĩ của dân  không chỉ khi có dự án chuyển TT hành chính quốc gia lên Ba Vì mà đó là  ý nghĩ đã có từ biết bao năm nay rồi trước biết bao dự án. Thử hỏi có  người dân nào được sở hữu những miếng "đất vàng" như thế không? Chúng ta  có dám công khai những vùng đất đẹp nội ngoại thành Hà Nội đang thuộc  về ai không? Tôi tin nhận định của đại biểu Phạm Quốc Anh. Xin đa tạ sự  trung thực của ông.

Quả thực như đại biểu Nguyễn Văn Thuận thì nói như một tiếng thở dài não ruột: "Phải  tạo chuyển biến rõ rệt nội đô cho đàng hoàng. Nội đô hiện nay cứ nay  đào mai bới. Nhà cổ khi bảo giữ, lúc nói phá, không nhất quán".

Chỉ  cái việc thiết thực trước mắt và không khó khăn gì lắm mà chúng ta cũng  không làm ra hồn thế mà cứ bàn đến chuyện 100 năm sau. Nhưng ngẫm ra  thì chẳng có gì ngạc nhiên. Bởi đó chỉ là màn diễn của các ảo thuật gia  biến một vùng đất xa xôi thành một thế giới vàng...cho họ. Và đây đâu  phải lần đầu tiên họ thể hiện màn trình diễn đó!

Quá  nhiều đại biểu Quốc hội đã phân tích hợp tình hợp lý nhưng hình như vẫn  chẳng có dấu hiệu gì thay đổi. Họ thấy một sự bất bình thường trong  chuyện này. Có đại biểu phải kêu lên như một sự bất lực "Họp Thường vụ QH, tôi đã nêu câu hỏi, Bộ trưởng Xây dựng đã giải trình nhưng tôi vẫn chịu, không hiểu."

Không chỉ mình đại biểu kia không hiểu. Nhân dân cũng không hiểu vì sao lại thế cho dù họ hiểu vì sao người ta làm thế.

Ôi,  các ảo thuật gia! Các ngài đã biến ruộng đồng của nhân dân thành sân  golf, biến công viên thành khách sạn, biến hồ nước thành mặt bằng, biến 1  giường bệnh viện cho 1 bệnh nhân nằm thành một chiếc giường khổng lồ  chứa được 3, 4 bệnh nhân, biến một trung tâm văn hoá thành khu chung cư  cao cấp, biến nông dân nhiều khu vực thành những thị dân vô nghề nghiệp,  biến những người chỉ sau một đêm có đến mấy bằng cử nhân, thạc sỹ...

Và  nhân dân, những khán giả với hàng trăm, hàng nghìn lo toan, vất vả,  thiếu thốn... đang đợi một ngày được các ngài biến giấc mơ giản dị của  họ thành hiện thực.

Hội chứng IQ ở Việt Nam

Suốt  mấy ngày nay, có biết bao nhiêu người Việt Nam đang đi trên đường, đang  ăn trong quán, đang uống cà phê, đang cố thoát ra khỏi nạn tắc đường  kẹt xe, đang đu mình trên ròng rọc qua sông đến trường, đang nhễ nhại mồ  hôi vì mất điện, đang tìm cách chạy trường chạy lớp cho con cái, đang  cười nói với bạn bè hoặc đang khóc lóc... bỗng chợt dừng lại, ngẩn ngơ  rồi cứ sờ nắn đầu mình giống một người mù sờ nắn một vật thể lạ.

Có  nguồn tin cho rằng việc sờ nắn đầu mình là do một căn bệnh lạ vừa tràn  đến Việt Nam. Các chuyên gia của Viện Vệ sinh Dịch tễ học Hà Nội nháo  nhào tìm nguyên nhân căn bệnh. Nhưng họ đã thất bại. Cuối cùng người tìm  ra bệnh lại là các nhà báo. Đó là căn bệnh mang tên IQ.

Căn  bệnh này sinh ra từ các cuộc tranh luận trong Quốc hội về việc xây  đường sắt cao tốc ở nước ta. Nhiều ý kiến của các đại biểu Quốc hội trái  ngược nhau và có vẻ bất phân thắng bại.

Người  ví xây đường sắt cao tốc giống như sự xuất hiện của một chàng trai  trong truyện cổ để đánh thức nang công chúa "tiềm năng" của tỉnh mình  đang ngủ trong rừng. Mà tỉnh nào cũng có một nàng công chúa "tiềm năng"  đang ngủ li bì mà chưa biết cách nào cho nàng thực dậy. Thế là ai có cơ  hội phát biểu đều kêu gọi hãy xây dựng tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên ở  tỉnh mình là hợp lý.

Người  ví làm đường sắt cao tốc như xây móng nhà cho con cháu tương lai. Người  bảo con cháu sẽ còng lưng, è cổ ra mà trả nợ. Có người lại bảo lên miền  núi mà xem tàu cao tốc. Đó là việc các em học sinh phải dùng ròng rọc  để qua sông đi học giống như các ninja Nhật Bản.

Nhưng cuối cùng, đại biểu Trần Tiến Cảnh kết luận: "Các  nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi  thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm... Việt Nam  không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây".

 

                                    
            

 

            

Đại biểu Trần Tiến Cảnh: "Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc".

            

Nếu  ông Trần Tiến Cảnh là dân thường thì việc quả quyết của ông "các nước  có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc" cũng chẳng ảnh hưởng gì.  Nhưng ông đang là đại diện của nhân dân. Chẳng lẽ ông đại diện cho nhân  dân ủng hộ một việc mà con cháu của nhân dân chắc chắn sẽ phải tối mặt  cày cấy và nuôi vịt đẻ trả nợ nhiều đời vì món tiền "khổng lồ" xây dựng  đường sắt cao tốc.

Thiển  nghĩ, nếu đại biểu QH nào đó không hiểu được vấn đề QH bàn luận thì "im  lặng" là thể hiện lòng yêu nước, thương dân có hiệu quả nhất của họ.

Viết  đến đây, Trực Ngôn tôi lại nhớ đến một đại biểu QH vốn người xã Sơn  Công, huyện Ứng Hoà, tỉnh Hà Tây cũ là ông Ấn. Ông Ấn là đại biểu QH và  trong nhiệm kỳ 5 năm của mình, như ông ấy kể, là ông ấy ăn trầu hết 1000  quả cau (đại biểu QH Ấn nghiện ăn trầu mà) nhưng không phát biểu một  lần nào vì "mình biết gì đâu mà phát biểu". Ông Ấn là một người yêu  nước, thương dân. Chứ ông ấy không biết gì mà cứ phát biểu thì... than  ôi.

Một  đại biểu QH tôi biết cũng yêu nước bằng cách không phát biểu gì vì  không biết gì. Đó là một diễn viên Chèo của Hà Tây cũ. Khi tiếp xúc cử  tri trong cuộc bầu cử QH năm ấy, đến đâu bà cũng chỉ nói "Em xin hát một  điệu Chèo phục vụ bà con" vì bà đâu có biết nói về những vấn đề an sinh  hay chiến lược phát triển văn hoá. Thấy bà mộc mạc, chân thành thế là  nhân dân bỏ phiếu cho bà làm đại biểu QH.

Và  trong nhiệm kỳ của mình, bà cũng không phát biểu một lời nào. Nhưng bà  không được hát Chèo ở trong các kỳ họp QH. Chẳng lẽ ở Hội trường Ba Đình  bà lại đứng lên hát một điệu Chèo về chính sách giáo dục hay quốc phòng  ư. Ví dụ: Này bà con ơi...Sao ? Tôi ra đây có phải xưng danh không nhỉ ?  Không xưng danh thì ai biết là ai... Này i..i...à...í i.. ì, tôi.. đang  đứng i..i.. ở Hội trường ì..i..i.. Nhưng nhân dân cũng công nhận bà là  người yêu nước, thương dân vì không phát biểu gì.

Đại  biểu Trần Tiến Cảnh nói "Việt Nam không phải nước nghèo". Đấy là ông  Cảnh nói nhé chứ không phải tôi. Vậy nước ta là nước gì ? Không nghèo  thì là giàu chứ gì hay là không giàu không nghèo chăng? Thôi chuyện này  cũng chẳng nên nói thêm, mệt lắm rồi, trời lại đang nóng bức, điện lại  đang cắt, đường lại đang tắc.

Nhưng  hơn 50 tỉ đô la cho đường sắt cao tốc đâu phải chuyện đùa! Trong khi  ấy, cơ sở hạ tầng của ngay Hà Nội này tồi tệ đến nhường nào. Đấy là chưa  nói đến các vùng ngoại ô và vùng sâu vùng xa. Rồi tàu cao tốc chứ chạy  tít mù nhanh nhất nhì thế giới còn nhân dân cứ dùng ròng rọc mà bay qua  sông, cứ mặc áo mưa cho dù "trời không mưa nhưng cứ mặc áo mưa" để khỏi  bụi, cứ bơi giữa thủ đô khi có một cơn mưa mùa hạ, cứ 3,4 bệnh nhân nằm  chung một giường bệnh cho tình cảm, cứ đưa con đến siêu thị chơi vì  không có công viên, vườn trẻ... thế nhé.

Một hành động để... mua vui cuối tuần

Nếu  cứ viết Phát ngôn và Hành động mãi, Trực Ngôn tôi e rằng mình có thể bị  stress vì mệt quá. Mệt vì tâm lý và tình cảm của mình cứ bị tấn công  đột ngột giống như những cú sốc. Quả thực, chuyện TT hành chính quốc  gia, chuyện đường tàu cao tốc, chuyện đặt hàng rào phân cách rồi lại gỡ  ra, chuyện dự báo 3 năm nữa giáo dục đại học sẽ tốt lên, chuyện "anh về  đây theo đường dây nào?" (Câu hỏi mà TS Hồ Bất Khuất đưa ra trong bài  viết của mình về Bộ GD và ĐT được người dân chọn lựa làm câu hỏi chung  cho mọi ngành vì đúng quá) làm tôi thực sự quá mệt.

Nhưng  đâu phải mình tôi mệt. Qua theo dõi thấy các đại biểu QH còn mệt hơn  nhiều vì cứ tranh luận mãi, chất vấn mãi mà chưa thấy hé lộ điều gì. Mệt  vì mình chỉ thích nói những chuyện vui mà niềm vui hiếm quá.

Chính  vì thế mà phần cuối này, Trực Ngôn xin trích bài viết của nhà thơ, hoạ  sỹ Trần Nhương về đại hội nhà văn khu vực các tỉnh phía Bắc cho bạn đọc  và cho cả cá nhân Trực Ngôn được giải trí một chút. Sau đây là nguyên  văn bài viết của nhà thơ, hoạ sỹ Trần Nhương:

Thế  là 5 năm trôi vèo như một thoáng mây qua cửa. Năm năm trước vào năm  2005 Đại hội diễn ra tại Yên Bái. Lần này giữa mùa hè nóng bức, các nhà  văn ra biển Đồ Sơn để họp mặt. Thật là sáng kiến. Hình như Đồ Sơn vừa  làm các nhà văn dịu dàng trước gió biển vừa làm họ nóng bừng trước những  con sóng lẳng lơ.

Lâu  lâu có buổi gặp mặt thật đầm ấm và đông đủ. Tôi gặp lại các bạn từ Lai  Châu đến Ninh Bình. Chả biết thảo luận bàn bạc được gì không nhưng cứ  bắt tay nhau một cái là sướng.

Nói  vậy, nhưng ngẫm lại tôi vẫn hơi buồn vì hình như các nhà văn chúng ta  không mấy người can dự vào đời sống xã hội đang nóng bỏng. Rất ít tiếng  nói cùng nhân dân. Các nhà văn gần như người ngoài cuộc, e dè, sợ hãi  một cái gì đó. Chúng ta đang tự bằng lòng với cái khuôn khổ mà lâu nay  chúng ta bị tự do trong đó. Khi văn chương, nhà văn không đi cùng nhân  dân, tất bật cùng họ, lo lắng cùng họ, không lên tiếng giúp họ tìm được  quyền sống công bằng thì văn chương và thiên chức nhà văn hình như chưa  trọn.

Cỗ  xe Đại hội VIII đã bắt đầu vận hành. Mở đầu là đại hội khu vực Miền  Bắc, tiếp đó là Bắc Miền Trung diễn ra tại Quảng Trị. Trung bình cứ 2  ngày một đại hội khu vực, làm sao để cuối tháng 6 là xong bước này. Vất  vả thật, thương cho Chủ tịch và anh em cơ quan chạy như tầu hỏa cao tốc  suốt dải đất nước dằng dặc.

Sáng  9-6-2010 đúng lúc khai mạc đại hội thì cúp điện. Đình Kính nói với phụ  trách nhà khách Hải Yến liệu mà đi phong bì cho điện lực nếu không BTC  sẽ cắt 30% tiền thuê đấy. Nhưng rồi điện vẫn cắt. Dự đại hội có cả đồng  chí Ban Tuyên giáo, đồng chí phó chủ tịch Hải Phòng cũng cùng chịu nóng  với các nhà văn.

Người ta có chạy máy nổ tạm cho hội trường nhưng vài cái quạt không thể vơi đi cái nóng.

Đại hội sắp khai mạc, tôi nhìn các nhà văn đang toát mồ hôi. Có lẽ các vị đang lo lắng cho đất nước chăng ?

Rồi  cũng cứ chơi nóng mặc nóng, đại hội vẫn kiên cường cho đến 11 giờ trưa.  Nhiều đại biểu bỏ ra ngoài, Pờ Sảo Mìn đi cùng Đinh Công Diệp, Phạm  Xuân Trường kéo Nguyễn Tiến Lộc, Trần Nhương, Phạm Viết Đào đi uống nước  dừa.

Tham luận có nét nhất là của nhà văn Trần Quốc Tiến (Nam Định) nhan đề Cái ngưỡng của văn chương đâu rồi.  Đó là những lời nói tâm huyết của ông (vì chưa xếp chữ kịp nên Trực  Ngôn sẽ đưa lên sau). Còn mọi việc tiến hành và phát biểu vẫn xưa như  thế kỉ trước. Ôi những người trí thức vào loại tiên tiến mà vẫn  ngựa quen đường cũ...

Kết  thúc buổi sáng là bỏ phiếu kín giới thiệu nhân sự cho ban chấp hành gồm  có: Đình Kính (Hải Phòng), Thúy Quỳnh (Thái Nguyên), Bình Nguyên (Ninh  Bình). Thế ra ở đâu giới thiệu đấy không được với sang các vùng khác,  hình như cũng không ổn theo kiểu chào cờ xã ta. Chiều nay sẽ thăm dò chức Chủ tịch Hội. Chắc lại Hữu Thỉnh vì ông vẫn chưa oải, say việc, thích làm việc...

Buổi  chiều tham luận của nhà thơ Đỗ Thị Tấc nói các nhà văn hãy về với các  bản làng, thủy điện nhỏ, cây cao su đang giết chết các vùng văn hóa, các  văn hóa tộc người. Người dân tộc cần một cánh rừng bên nhà cho chôn  cất, cho miếng ăn. Chị nói vừa rồi chị về bản đã phải đi xe máy ra đầu  bản để đi tè. Khổ thế, miền núi Tây Bắc đã bị mổ thịt. Xin lưu ý các bạn  các thủy điện nhỏ đến 90% do Trung Quốc trúng thầu và xây dựng. Từng  ngõ ngách bản nhỏ đều có người Tầu thì kinh hoàng...

Chủ  tịch Hữu Thỉnh nói về bầu BCH, số lượng nên có đủ khoảng 15 người để có  thường vụ. Người BCH phải có năng lực quản lí, có sức tập hợp để hội  ta ấm áp, đoàn kết. Cứ oánh nhau như Thái Lan thì khách du lịch cũng  bỏ đi. Nhà nước không tiếc tiền, có đoàn kết mới xin được tiền. Nhà  văn Đình Kính đề nghị BCH cũ nên để lại 3 người Hữu Thỉnh, Nguyễn Trí  Huân, Trần Đăng Khoa và giới thiệu một số nhà văn 3 miền có cả ông Bùi  Công Minh chưa hội viên...

Nhà  thơ Dư Thị Hoàn nói về việc Hội đã có nhiều hoạt động giao lưu với thế  giới, hóa giải với các nhà văn cựu binh Mỹ. Với các nhà văn người Việt  chúng ta chưa hòa giải được bao nhiêu. Hãy mở rộng để các nhà văn người  Việt toàn thế giới gặp nhau hiểu nhau hơn, không phân biệt hai bên  nữa...

Cuối  chiều oi nồng lại nhiều ý kiến rất hay của Kim Chuông và các đồng  nghiệp khác. Họ chê một số báo chí của Hội kể cả website rất cổ lỗ, mờ  nhạt. Có mấy ý kiến nhắc đến biểu dương Trannhuong.com tại đại  hội này nhưng nhà cháu ngại cái anh cá thể mà các bác nêu tên nhà cháu  giữa nơi đại hội tưng bừng thế này mặc dù nhà cháu sướng trong bụng  nhưng sợ Hội chả thích gì...

Chủ  tịch Hội Hữu Thỉnh lên tổng kết đại hội rất hùng hồn, rất phấn khích  như Đại hội VIII đã thành công rực rỡ...Nghe nói ông ăn vội bữa liên  hoan rồi phi thẳng lên Nội Bài để kịp bay vào Huế rồi ra Quảng Trị chỉ  đạo Đại hội Bắc Miền Trung sẽ diễn ra ngày 11-6-2010. Gần 70 tuổi Hữu  Thỉnh dẻo dai thật...

Lời bình nhỏ: Qua  những dòng đơn giản và ngắn ngủi của nhà thơ, hoạ sỹ Trần Nhương, bà  con đã thấy được phần nào chân dung nhà văn Việt Nam ta chưa ạ?

Phân trang 170/175 Trang đầu Trang trước 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]