Nhà  văn kiêm nhà báo tài năng Nhất Linh (1905-1963) hiện được an táng nơi  đâu? Những tư liệu khả tín cho biết: năm 2001, di cốt Nhất Linh đã được  chuyển từ Sài Gòn về chôn ở Hội An. Kỳ lạ thay, từ ấy tới nay, tôi bao  phen ghé phố cổ bên bờ sông Hoài, hỏi thăm nhiều người địa phương, kể cả  các cán bộ ngành văn hoá, thì họ đều trả lời: - Hội An không có mộ Nhất  Linh!

 

Chân dung Nhất Linh

Tranh: Nguyễn Gia Trí

 

             Nhất Linh mang họ tên thật là Nguyễn Tường Tam, chào đời ngày 25-7-1905  tại thị trấn Cẩm Giàng, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Tuy nhiên, em  ruột của Nhất Linh là Nguyễn Thị Thế viết trong Hồi ký họ Nguyễn Tường  (NXB Sóng, Sài Gòn, 1974) rằng thẻ căn cước của anh mình ghi ngày sinh  1-2-1905 do Nhất Linh từng làm lại giấy khai sinh nhằm đủ tuổi dự thi,  chứ thực tế năm sinh lại là 1906. Cần thêm rằng nguyên quán của Nhất  Linh là làng Cẩm Phô, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam; hiện thời là  phường Cẩm Phô, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam.

        Thời học sinh trường Bưởi ở Hà Nội, Nguyễn Tường Tam đã đăng thơ trên báo Trung Bắc Tân Văn và đăng bài bình luận Truyện Kiều trên tạp chí Nam Phong.  Năm 1923, thi đỗ tiểu học, rồi kết hôn với Phạm Thị Nguyên, quê làng  Phượng Dực, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Đông (từ ngày 1-7-1965 trở thành  huyện Hà Tây, và từ ngày 1-8-2008 thuộc thủ đô Hà Nội). Năm 1924, học y  lẫn mỹ thuật ở Hà Nội, nhưng chỉ thời gian ngắn thì bỏ. Năm 1926, vào  miền Nam, đoạn qua Cao Miên tức Campuchia. Năm 1927, sang Pháp, nghiên  cứu nghề báo và nghề xuất bản. Năm 1930, tốt nghiệp cử nhân khoa học  giáo khoa chuyên ngành lý hoá.

        Trở về nước, Nguyễn Tường Tam dạy học tại các trường Thăng Long và Gia Long ở Hà Nội. Năm 1932, làm giám đốc báo Phong Hoá.  Năm 1933, thành lập Tự Lực Văn Đoàn gồm bản thân Nhất Linh và Khái Hưng  (Trần Khánh Giư còn gọi Nhị Linh), Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long), Thạch  Lam (Nguyễn Tường Lân), Tú Mỡ (Hồ Trọng Hiếu), Thế Lữ (Nguyễn Thứ Lễ).  Sau, Tự Lực Văn Đoàn thêm Xuân Diệu và Trần Tiêu. Năm 1936, tờ Phong Hoá bị đóng cửa, tờ Ngày Nay kế tục phong trào.

         Năm 1938, Nhất Linh lập Đảng Hưng Việt, rồi đổi tên thành Đảng Đại Việt  Dân Chính. Từ ấy, Tự Lực Văn Đoàn công khai chống Pháp. Năm 1941, tờ Ngày Nay  bị đóng cửa. Năm 1942, Nhất Linh dạt qua Quảng Châu, Trung Hoa, bị bắt  giam 4 tháng, hoạt động trong Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, gọi tắt  là Việt Cách. Năm 1945, Nhất Linh trở về nước, ở Hà Giang thời gian ngắn  liền quay lại Trung Hoa, chỉ đạo Hoàng Đạo, Khái Hưng, Nguyễn Gia Trí  và Nguyễn Tường Bách tục bản báo Ngày Nay tại  Hà Nội. Tháng 5-1945, tại Trùng Khánh, Trung Hoa, Nhất Linh sáp nhập  Đảng Đại Việt Dân Chính và Đảng Việt Nam Quốc Dân thành Đảng Đại Việt  Quốc Dân, gọi tắt là Việt Quốc.

       Đầu năm 1946, trở về Hà Nội, Nhất Linh ra báo Việt Nam,  giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên hiệp kháng chiến, và  được đặc cách tham gia Quốc hội khoá 1 mà khỏi cần bầu cử. Cũng năm đó,  dự Hội nghị trù bị Đà Lạt, Nhất Linh làm trưởng đoàn Việt Nam đàm phán  với Pháp. Được cử đứng đầu phái đoàn Việt Nam dự Hội nghị Fontainebleau  nhưng Nhất Linh không đi mà trốn qua Trung Hoa, tham gia thành lập Mặt  trận Quốc gia Thống nhất Việt Nam nhằm ủng hộ Bảo Đại.

         Năm 1951, Nhất Linh về nước, mở Nhà xuất bản Phượng Giang, tái bản sách  của Tự Lực Văn Đoàn. Năm 1954, sang Pháp chữa bệnh. Năm 1955, lên Đà  Lạt sống, mê sưu tập phong lan. Năm 1958, xuống Sài Gòn, trở thành chủ  tịch đầu tiên của Hội Văn bút Việt Nam. Cũng tại Sài Gòn, từ năm 1958,  Nhất Linh thực hiện giai phẩm Văn Hoá Ngày Nay, phát hành được 11 số thì bị đình bản.

         Năm 1960, Nhất Linh thành lập Mặt trận Quốc dân đoàn kết, ủng hộ đại tá  Nguyễn Chánh Thi và trung tá Vương Văn Đông đảo chính nhằm lật đổ chế  độ độc tài Ngô Đình Diệm. Ngày 11-11-1960, cuộc đảo chính thất bại,  chính quyền đương thời giam lỏng Nhất Linh trong nhà riêng gần chợ An  Đông, dự định đưa ra toà án xét xử ngày 8-7-1963. Noi gương hoà thượng  Thích Quảng Đức, Nhất Linh dùng độc dược tự tử vào ngày 7-7-1963, lưu  lại những dòng tuyệt mệnh:

      “Đời tôi để lịch sử xử. Tôi không chịu để ai xử tôi cả.”

 

       Thơm danh liệt sĩ – nổi tiếng văn hào

             Nhất Linh trút hơi thở cuối, để lại người vợ thân yêu cùng 7 con gồm 5  nam Nguyễn Tường Việt, Nguyễn Tường Triệu, Nguyễn Tường Thạch, Nguyễn  Tường Thái, Nguyễn Tường Thiết, và 2 nữ Nguyễn Thị Kim Thư, Nguyễn Thị  Kim Thoa. Nhất Linh còn lưu cho đời cả loạt tác phẩm văn học nghệ thuật  giá trị, bao gồm các tập truyện ngắn Nho phong, Người quay tơ, Anh phải sống (viết chung với Khái Hưng), Đi Tây, Hai buổi chiều vàng, Thế rồi một buổi chiều, Thương chồng, các tiểu thuyết Gánh hàng hoa (viết chung với Khái Hưng), Đời mưa gió (viết chung với Khái Hưng), Nắng thu, Đoạn tuyệt, Lạnh lùng, Đôi bạn, Bướm trắng, Xóm cầu mới, Dòng sông Thanh Thuỷ, tiểu luận Viết và đọc tiểu thuyết, cả bản dịch Đỉnh gió hú của Emily Brontë.

           Ngay sau khi Nhất Linh tự huỷ mình, nhà cầm quyền thuở ấy lập tức ra  lệnh chôn ông gấp trong nghĩa trang chùa Giác Minh ở Gò Vấp vào sáng thứ  bảy 13-7-1963 mà không chờ đợi con trai cả của người vừa khuất là  Nguyễn Tường Việt từ Pháp về phục tang.

           Sau khi tổng thống Ngô Đình Diệm bị hạ bệ, lễ truy điệu Nhất Linh được  tổ chức rất trọng thể tại sân Tao Đàn ở Sài Gòn. Bấy giờ, vang vọng áng  văn tế Nhất Linh do thi sĩ Vũ Hoàng Chương soạn ngày 5-1-1964 mà đây là  đoạn kết:

        Hỡi ơi!

Tố Đoạn tuyệt thành hồ đoạn tịch, mộng dẫu chơi vơi nửa cuộc, sử còn thơm danh liệt sĩ Tường Tam;

Phượng Nhất Linh hề thiên nhất phương, lầu tuy ngơ ngác bên sông, gió vẫn nổi tiếng văn hào họ Nguyễn.

        Năm 1975, tại Sài Gòn, Nguyễn Tường Thạch hoả thiêu di cốt cha, đoạn  gửi bình tro trong chùa Kim Cương trên đường Trần Quang Diệu, quận 3.

        Năm 1981, quả phụ Phạm Thị Nguyên từ Việt Nam sang Pháp đoàn tụ với các  con. Bà mất năm đó, được an táng trong một nghĩa trang tại thủ đô  Paris.

        Năm 2001, toàn gia quyết định di dời hài cốt mẹ Phạm Thị Nguyên từ Pháp  và cha Nhất Linh từ Sài Gòn về Hội An. Sự kiện này được Phạm Phú Minh  tường thuật trong bài “Nấm cỏ đưa về tấc đất xuân”, đăng lần đầu trên tạp chí Thế Kỷ 21 số tháng 7 năm 2002, và Khúc Hà Linh ghi nhận trong bài “12 năm cuối đời của người đứng đầu Tự Lực Văn Đoàn” đăng báo Tiền Phong 24-2-2008 rồi in trong sách Anh em Nhất Linh - Nguyễn Tường Tam: ánh sáng & bóng tối (NXB Thanh Niên, Hà Nội, 2008).

 

        Hội An với nấm mồ Nhất Linh

           Sau khi tiếp nhận các nguồn tin trên, tôi mấy lần ghé Hội An, hỏi một  số người địa phương về nấm mồ Nhất Linh, đều nghe đáp:

         - Ở Hội An có từ đường Nguyễn Tường, chứ không có mộ Nhất Linh.

          Mùa hè 2010, lại về thăm phố cổ, tôi quyết định dành thời gian tìm kiếm  âm phần thủ lĩnh của Tự Lực Văn Đoàn, người từng chủ trương: “Lúc nào  cũng mới, trẻ, yêu đời, có chí phấn đấu và tin ở sự tiến bộ”. Thoạt  tiên, tôi liên hệ với một số cơ quan chức năng tại đây. Giám đốc Trung  tâm Văn hoá - Thể thao thành phố Hội An là Võ Phùng cho biết:

        - Chắc chắn không có mộ Nhất Linh ở Hội An.

           Công tác tại Trung tâm kia, lại dành nhiều thời gian nghiên cứu về cuộc  đời lẫn sự nghiệp Nhất Linh song nhà thơ Phùng Tấn Đông vẫn nhấn mạnh:

        - Chưa hề dời mộ Nhất Linh từ Sài Gòn ra Hội An.

        Giám đốc Trung tâm Quản lý bảo tồn di tích Hội An là Nguyễn Chí Trung nói:

         - Hội An không có mộ Nhất Linh. Nhân vật nổi tiếng vậy mà chôn ở Hội An  thì dân địa phương biết liền chứ. Tuy nhiên, anh thử tìm hiểu thêm,  biết đâu...

         Trần Tuấn - trưởng phòng kỹ thuật Palm Garden Beach Resort & Spa ở Cửa Đại - vừa lái xe đưa tôi đi, vừa cười:

        - Chẳng khác mò kim đáy bể, anh Phanxipăng ạ!

           Từ đường phái nhì Quảng Nam của dòng họ Nguyễn Tường trên đường Lê Quý  Đôn, toạ lạc giữa các di tích đã được Nhà nước xếp hạng là Khổng miếu và  lăng ngài Tham tri Trần Ngọc Dao. Tôi tạt vào từ đường, gặp chị Nguyễn  Thị Quyên. Chị tươi cười:

          - Mộ nhà văn Nhất Linh cùng vợ và con gái Nguyễn Thị Kim Thư đã được  gia quyến cải táng về Hội An ngày 28-4-2001. Dạo đó, các con của Nhất  Linh gồm Nguyễn Tường Việt, Nguyễn Tường Thiết, Nguyễn Thị Kim Thoa cùng  đến đất này lo hiếu sự.

               Trong từ đường, gian phía Tây có thờ chân dung Nhất Linh cùng phu nhân bên cạnh em trai là Thạch Lam.

             Chị Quyên nhiệt tình đưa tôi ra xã Cẩm Hà, tới Nghĩa trang Nhân dân  thành phố Hội An, bước vào khu âm phần dành cho tộc Nguyễn Tường. Trông  thấy mộ vợ chồng Nhất Linh, ngay lập tức, Trần Tuấn thảng thốt:

            - Hỡi ôi! Mộ Nhất Linh dời về đây từ năm 2001, lẽ nào người Hội An lâu  nay mù tịt? Mộ bậc tài danh lẫy lừng mà sao nhỏ nhắn quá, bị chìm khuất  quá, khó tìm kiếm quá!

           Nội dung bia mộ Nhất Linh đan xen Hán tự phồn thể lẫn giản thể và Việt ngữ. Chữ Hán: 錦江阮祥门第十世顯考号一灵阮府君之佳域. Phiên âm: Cẩm Giàng. Nguyễn Tường môn đệ thập thế. Hiển khảo hiệu Nhất Linh Nguyễn phủ quân chi giai vực. (Nghĩa: Cẩm Giàng. Họ Nguyễn Tường, đời thứ 10. Mộ thân phụ có hiệu Nhất Linh của chúng tôi.) Chữ Việt: Sinh  năm 1906. Mất năm 1963. Nam: Tường Việt, Triệu, Thạch, Thiết, nữ: Kim  Thoa, cháu nội: Tường Anh, Phong, Thao phụng lập 4-2001.

 

        Bia trước mộ Nhất Linh ở Hội An

 

           Chị Quyên cất tiếng:

            - Nghe tin tỉnh Hải Dương đang xúc tiến tạo dựng Khu lưu niệm Tự Lực Văn Đoàn. Đúng không anh Phanxipăng?

            Quả đúng vậy. Tại thị trấn Cẩm Giàng thuộc huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, hội thảo Bảo tồn và phát huy di sản cố trạch của Tự Lực Văn Đoàn  đã được tổ chức ngày 9-5-2008. Ngày 17-12-2008, UBND tỉnh Hải Dương ban  hành công văn chỉ đạo quy hoạch khu vực cố trạch của Tự Lực Văn Đoàn  tại thị trấn đó. Tháng 4-2009, UBND huyện Cẩm Giằng lập ban chỉ đạo quy  hoạch; và theo kế hoạch thì giai đoạn 1 tạo dựng Khu lưu niệm Tự Lực Văn  Đoàn đạt diện tích 1,2ha, trong đó có công viên văn hoá, thư viện, nhà  khách.

              Thế thì với ngôi mộ của vị chủ soái Tự Lực Văn Đoàn là nhà văn kiêm nhà  báo Nhất Linh, thành phố Hội An nên sớm trù hoạch và triển khai biện  pháp tôn tạo khả thi nhằm mở thêm chốn giao lưu văn hoá bổ ích, đồng  thời là điểm du lịch thú vị thừa khả năng cuốn hút đông đảo tao nhân mặc  khách muôn phương.

 

       Nhà báo Phanxipăng bên mộ vợ chồng Nhất Linh trong Nghĩa trang nhân dân thành phố Hội An.
 
         Ảnh: Trần Tuấn
-----------------------
nguồn: tienve

CHUYỆN CHỈ CÓ Ở VIỆT NAM

[Không rõ 23/03/2011 15:04 | by kytrung ]

Bắt giữ 2 đối tượng cài bẫy, tống tiền cảnh sát giao thông

 
            Thời gian gần đây, ở địa bàn một số tỉnh trên quốc lộ 1A, đặc biệt là  từ Hà Nam đến Nghệ An, xảy ra một số vụ việc có dấu hiệu phạm tội đe  dọa, tống tiền lực lượng cảnh sát giao thông.
 

Tang vật thu được trong vụ án
 
          Các đối tượng này thường giả mạo xe chở hàng tiếp xúc “làm luật” với  cảnh sát giao thông, rồi dùng camera cỡ nhỏ gắn khuy áo để quay lại, sau  đó tống tiền trực tiếp người cảnh sát tham gia làm nhiệm vụ.
 
         Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình đã lập chuyên án Bí số  983C để điều tra làm rõ và bước đầu đã xác định được các đối tượng liên  quan có dấu hiệu phạm tội gồm Lê Xuân Hoàng và Nguyễn Trọng Hai, Hoàng  Văn Cường đều trú tại huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa.
 
          Nhiều lần Hoàng, Hai và Cường đã đi xe ôtô chở quặng chạy qua địa bàn  Ninh Bình và gạ gẫm mồi chài đưa tiền cho cảnh sát giao thông. Sau khi  quay được các hình ảnh đang tiếp xúc với cảnh sát giao thông Ninh Bình,  các đối tượng liên tục sử dụng nhiều sim điện thoại khuyến mại gọi điện,  nhắn tin đe dọa, khống chế hai chiến sỹ là Đỗ Văn Bình và Bùi Ngọc Toàn  làm nhiệm vụ hôm đó.
 
           Anh Nguyễn Đình Hùng, cán bộ Trạm cảnh sát giao thông Tam Điệp cũng  từng gặp tình huống tương tự và sau đó máy điện thoại của anh Hùng đã  nhận được tin nhắn: “100tr; đồng ý thì OK, không đồng ý thì thôi”...
 
             Mới đây nhất là tối 17/11, các đối tượng tiếp tục thực hiện hành vi  tương tự tại Trạm giao thông Tam Điệp và đã bị Công an bắt giữ khám xe  thu giữ nhiều USB camera, sim điện thoại cùng nhiều đồ dùng giấy tờ  khác.
 
            Trưởng phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Ninh Bình Bùi Xuân Thắng  cho biết: Công an đã quyết liệt vào cuộc điều tra và xét thấy các đối  tượng đang cố tình thực hiện hành vi tống tiền và liên tiếp cài bẫy lực  lượng cảnh sát giao thông.
 
            Các đối tượng khai là thực hiện quay để chống tiêu cực nhưng các đoạn  băng không được gửi các cơ quan chức năng, đặc biệt là Giám đốc Công an  Ninh Bình để xem xét giải quyết, mà lại được gửi cho các đối tượng bị  quay phim đồng thời nhắn tin tống tiền.
 
              Mặc dù chưa khởi tố vụ án và bắt giữ người nhưng công an tiếp tục mở  rộng điều tra và thu thập thêm nhiều chứng cứ liên quan.
 
-------------------------
nguon: vietnamnet

GS Trần Phương – nguyên phó Thủ tướng Chính phủ ; Vũ Khoan – nguyên phó Thủ tướng Chính phủ ; PGS Trần đình Thiên – Viện trưởng Viện kinh tế ; GS Phan văn Tiệm – nguyên thứ trưởng Bộ Tài chính ; Việt Phương – nguyên Thư ký cố vấn của cố Thủ tướng Phạm văn Đồng ; Dương Thu Hương – nguyên phó Thống đốc Ngân hàng ; GS Đào xuân Sâm – nguyên Trưởng bộ môn Quản lý kinh tế trường Nguyễn Ái Quốc; PGS Võ Đại Lược - nguyên viện trưởng Viện Kinh tế Thế giới …[no-readmore]

[no-readmore]1- Cơ bắp khoẻ nhất trong cơ thể con người chính là...lưỡi.

2- Phụ nữ chớp mắt với tần suất gấp đôi nam giới và gấp tới 30 lần nếu các nàng ở bể bơi.

3- Tên người được ưa dùng nhất thế giới ko phải là John hay Sharah mà là Mohamad.

Chuyện của đàn sếu

             Khi tôi viết những dòng này thì Washington DC đang vào mùa thu. Bên  đường cao tốc, trong công viên, cây cối bỗng chuyển sang mau vàng xen đỏ  rực rỡ. Những cánh rừng đa sắc màu pha nắng trời thu phản chiếu trên  mặt hồ phẳng lặng, đẹp mê hồn.

            Hai cậu con trai của tôi đi chơi trong công viên, đang chạy nhảy. Bỗng  có tiếng kêu của đàn sếu bay qua. Hai đứa ngẩng lên và hỏi "Tại sao chim  di cư lại bay thành hình chữ V".

          Tôi  từng xem bộ phim đen trắng của Liên Xô "Khi đàn sếu bay qua" gây bao  xúc động cho người xem về cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của người  Nga. Boris, người yêu của Veronica (nhân vật nữ chính trong phim), bị  bắn chết ở đầm lầy, khi đang cứu một binh sĩ khác. Khi nhắm mắt, Boris  nhìn thấy đàn sếu bay qua hình chữ V. Và chi tiết đó cũng nhắc lại trong  đoạn kết của bộ phim khi Veronica ngước nhìn bầu trời.

            Lúc đó 14-15 tuổi, tôi hỏi các anh chị lớn tuổi tại sao sếu lại bay như  thế. Họ chỉ giải thích "V" là chữ Victoria - biểu tượng của chiến  thắng. Boris tin vào chiến thắng ngày mai và Veronica tin vào mùa Xuân  đang về vì đàn sếu bay qua.

            Sau này khi tìm hiểu kỹ thì tôi mới biết chữ V của đàn chim di cư liên  quan đến sự đoàn kết của bầy đàn. Con chim đầu đàn luôn là con khỏe mạnh  nhất, thông minh nhất. Chúng dựa vào từ trường, dãy núi, cánh đồng,  thành phố làm mốc, hướng mặt trời, trăng, sao để định hướng cho chuyến  bay dài hàng ngàn cây số.

            Bay hình chữ V vì chim sau dựa vào con bay trước để bớt sức cản của  gió, đỡ mất năng lượng hơn. Con đầu đàn mỏi cánh thì lùi lại cho chim  khác tiến lên làm "lãnh đạo". Cứ thế chúng thay đổi "vai trò" để cả đàn  bay được xa.

 

                                    

                  Đó là sự kỳ diệu cho thiên nhiên và những loài chim di cư, biết nương  tựa vào nhau vượt qua bao sông sâu, núi cao, tới một miền đất hứa khác  để mùa xuân sau lại quay về nơi chốn cũ. Sự tồn tại giống nòi của chúng  dựa trên một triết lý đơn giản: Dựa vào nhau và chia sẻ.

                  Nếu bay đơn độc, con chim không thể tới nơi cần đến cách xa hàng ngàn  dặm. Có những đàn chim không tới đích và lao xuống biển, vì con đầu đàn  đã định hướng sai, không biết lui khi đã mệt và nhường chỗ hay chia sẻ  vai trò dẫn đường đúng lúc. Đó chính là nguyên nhân gây ra thảm họa của  cả bầy đàn.

               Dự án bô- xít Tây Nguyên và các nhân sỹ trí thức Việt Nam

                  Mấy hôm nay, báo chí đưa tin, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch  nước và nhiều nhân sỹ trí thức đã gửi thư tới lãnh đạo Đảng và Nhà nước "khẩn thiết yêu cầu"  xem xét lại việc khai thác bô-xít Tây Nguyên. Thảm họa bùn đỏ vừa qua  tại Hungary cũng là một cảnh báo khác về dự án đang tranh cãi này.

               Theo các nhân sĩ, việc xét lại dự án và nếu phải dừng thì cũng là "một  quyết định rất đau đớn chưa hề có trong lịch sử kinh tế Việt Nam và sẽ  là một tổn thất lớn mà nền kinh tế phải chịu đựng, nhất là Nhà máy chế  biến alumina Tân Rai đã hoàn thành một phần lớn và đã làm được nhiều  việc quan trọng trong triển khai dự án Nhà máy Nhân Cơ".

               Một blogger đã ví chuyện này như trận Điện Biên Phủ năm xưa.

               Chúng ta còn nhớ ngày 14-1-1954, tại hang Thẩm Púa, Đại tướng Võ Nguyên  Giáp, khi đó mới 43 tuổi, phổ biến lệnh tấn công mật với dự định tiêu  diệt căn cứ Điện Biên Phủ trong 3 ngày đêm bằng chiến dịch biển người.

               Mười ngàn (10.000) quân Pháp cố thủ trong hầm ngầm chọi với 50 ngàn  quân Việt Minh phơi lưng trên cánh đồng trống trải.

                Lẽ ra cuộc tấn công dự định vào ngày 20-1-1954 nhưng một đơn vị đại bác  vào trận địa chậm nên ngày nổ súng được lui lại vào 25-1. Sau đó bị lộ  nên ngày tấn công dự định vào 26-1.

               Sau một ngày và đêm suy nghĩ, Đại tướng đã tìm ra vài nguyên nhân không  thể thắng: Quân ta chưa thành công trong việc tấn công các cứ điểm lô  cốt liên hoàn như của Pháp tại đây. Pháo binh và bộ binh chưa qua tập  luyện, chưa qua diễn tập để tham gia một trận tấn công mang tính liên  hoàn. Quân ta quen chiến tranh du kích, công đồn vào ban đêm trong khi  sắp tới sẽ phải tấn công địch vào ban ngày trên địa hình bằng phẳng. Đối  phương có ưu thế về máy bay, pháo binh, xe tăng.

                Trong sáng 26-1-1954, Bộ Chỉ huy mặt trận họp và không đi đến được ý  kiến thống nhất. Đại tướng hỏi, ai tin rằng trận này sẽ chắc thắng,  không ai trả lời được. Vị tướng trẻ tài ba đã quyết định hoãn cuộc tấn  công chiều hôm đó.

 

                                                                
Đại tướng Võ Nguyên Giáp

                    Ông cho rằng, phương án "đánh nhanh thắng nhanh" mang nhiều tính chủ  quan, không đánh giá đúng thực lực hai bên, không thể đảm bảo chắc  thắng. Vị tướng quyết định tổ chức lại trận đánh theo phương án "đánh  chắc thắng chắc" dài ngày theo kiểu "bóc vỏ" dần tập đoàn cứ điểm.

                    Số phận của đế chế Pháp tại Đông Dương được quyết định bởi chiến lược..."bàn lùi" của Đại tướng.

                       Pháo đã kéo vào trận địa, quân đã ém, sẵn sàng đợi lệnh tấn công. Nhưng  phút chót phải kéo pháo ra, rút quân khỏi chiến hào. Cuộc chiến không  phải 3 ngày mà kéo dài 55 ngày đêm kể từ trận xuất kích đầu tiên vào  tháng 3 năm đó.

                        Theo lời kể của Đại tướng, đây là quyết định khó khăn nhất trong cuộc  đời binh nghiệp của mình. Làm tướng phải biết cương nhu, biết tiến, biết  lùi. Nếu chỉ dùng ý chí và thuật biển người thì số phận của nước ta có  thể đã khác.

 

                                    
            

Nếu  khai thác bô- xít, những nhà khoa học lo mấy triệu tấn bùn đỏ trên Tây  Nguyên như một quả bom hẹn giờ, sẵn sàng nổ bất kỳ lúc nào ngoài ý muốn  của con người. Chưa kể một nền văn hóa lâu đời của Tây Nguyên sẽ bị "bùn  đỏ" cuốn trôi. Khi đó một "tàu Vinashin" khác lại tiếp tục chìm và tầm  ảnh hưởng về kinh tế, chính trị còn lớn hơn rất nhiều.

            

Không  phải ngẫu nhiên mà các chí sỹ, kể cả Đại tướng dù đã 100 tuổi, rồi bà  Nguyễn Thị Bình, đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ khai thác bô- xít Tây  Nguyên, ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường, an ninh quốc phòng và khả  năng thất bại của dự án.

            

"Chỉ  có lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm tuyệt đối với vận mệnh quốc gia"  của các vị lãnh đạo Đảng, nhà nước, cùng "sự thông cảm" của nhân dân cả  nước "mới đủ sức đi tới thực hiện quyết định khó khăn này"- các nhân sĩ  nhấn mạnh.

            

              Quyết định của ông gây hệ lụy cho hàng trăm ngàn binh lính, dân công,  và cả nước phải chờ thêm 5 tháng nữa thay vì 3 ngày. Một sự tốn kém  khủng khiếp, nhưng quyết định "lùi" đó có thể đã tránh cho dân tộc này  một đại bại trong chiến tranh và một thảm họa lịch sử.

              Vụ bùn đỏ Hungary mới đây thật không may cho nước bạn, nhưng cũng là  dịp hiếm có "nhìn lại mình" của chính chúng ta tại các dự án bô- xít. Từ  tai nạn của họ, để rút ra bài học cho nước mình.

                Nếu khai thác bô- xít, những nhà khoa học lo mấy triệu tấn bùn đỏ trên  Tây Nguyên như một quả bom hẹn giờ, sẵn sàng nổ bất kỳ lúc nào ngoài ý  muốn của con người. Chưa kể một nền văn hóa lâu đời của Tây Nguyên sẽ bị  "bùn đỏ" cuốn trôi. Khi đó một "tàu Vinashin" khác lại tiếp tục chìm và  tầm ảnh hưởng về kinh tế, chính trị còn lớn hơn rất nhiều.

                   Không phải ngẫu nhiên mà các chí sỹ, kể cả Đại tướng dù đã 100 tuổi,  rồi bà Nguyễn Thị Bình, đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ khai thác bô-  xít Tây Nguyên, ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường, an ninh quốc  phòng và khả năng thất bại của dự án.

                       "Chỉ  có lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm tuyệt đối với vận mệnh quốc gia"  của các vị lãnh đạo Đảng, nhà nước, cùng "sự thông cảm" của nhân dân cả  nước "mới đủ sức đi tới thực hiện quyết định khó khăn này"- các nhân sĩ nhấn mạnh.

                   Một người bạc tóc hay 85 triệu dân bạc tóc?

                   Chuyện đàn sếu và dự án khai thác bô- xít Tây Nguyên không liên quan gì  đến nhau. Và chiến trận Điện Biên cũng không có gì ảnh hưởng đến khai  thác quặng. Nhưng có vài điểm đáng học ở loài chim di cư và thủ thuật  binh pháp của đại tướng Võ Nguyên Giáp.

                   Trong lịch sử phát triển của nhiều quốc gia, ở những thời điểm nhạy  cảm, nhiều vị lãnh đạo đã phải biết "lùi" đúng lúc để đưa đất nước tiến  lên, hay tránh thảm họa.

                   Người lãnh đạo cũng như con chim đầu đàn của đàn chim di cư. Đưa con  thuyền dân tộc tới bến là do người lãnh đạo. Và làm con tàu chìm giữa  biển khơi cũng phần lớn do người cầm lái. Người lãnh đạo biết chia sẻ  trách nhiệm với nhân dân thì con tàu quốc gia sẽ đi xa.

                   Nếu chỉ biết lo cho mỗi cá nhân mình hay lợi ích nhóm thì giống như con  chim đầu đàn tham quyền cố vị, già cỗi, mệt mỏi nhưng không muốn nhường  chỗ, để cuối cùng cả đàn mất phương hướng và lao đầu xuống biển.

                   Đại tướng thời Điện Biên biết..."bàn lùi" trước khi quá muộn. Rất có thể vị tướng nhớ lời Tôn Tử: "Biết  người biết ta, trăm trận không nguy. Không biết người mà chỉ biết ta,  một trận thắng một trận thua. Không biết người, không biết ta, mọi trận  đều bại".

 

                                    

                    Khi quyết định khai thác bô- xít Tây Nguyên, liệu có ai ngồi suy ngẫm  về khả năng thành -  bại, được - mất của dự án như tướng Giáp đã từng  thức trắng đêm khi ngồi trước bản đồ lòng chảo Điện Biên tại hang Thẩm  Púa năm xưa?

                   Để một người bạc tóc, hay cả dân tộc gần 90 triệu phải bạc tóc. Đó  chính là cái tâm, cái tầm của người lãnh đạo quốc gia.

                      Chợt nhớ câu hỏi của hai con. Tôi giải thích cho các cháu rằng, chữ V  của đàn sếu bay qua là biểu tượng của sự đoàn kết, chia sẻ trách nhiệm  của bầy đàn. Để có mùa thu vàng phẳng lặng, các con vui chơi hạnh phúc  dưới trời xanh, thì loài người cần học cách tồn tại của những đàn chim  di cư. Khi đó mới mong có được biểu tượng hình chữ V (Victoria - chiến  thắng) trên bầu trời.

--------------------

nguồn: vietnamnet

Phân trang 171/180 Trang đầu Trang trước 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]