Ngày ấy trong một khu rừng có cái đầm nước thật to, mỗi con vật được  phân công một việc. Riêng Chuồn Chuồn được mọi vật giao nhiệm vụ trông  coi thời tiết. Khốn nỗi, Chuồn Chuồn làm được chăng hay chớ, chẳng chăm  chỉ, đã vậy lại còn lười. Mọi vật lo nhất là chỗ trú thân. Hàng ngày Tò  Vò cố kiếm đất để xây những tổ đất thật to. Ve Sầu thì đi tìm những hốc  cây chắc chắn. Còn Kén Tằm thì cố sức nhả tơ làm những tổ kén dầy không  sợ gió bão...Trong khi ấy, Chuồn Chuồn vẫn mải rong chơi, không để ý làm  tổ. TòVò thấy vậy,. cũng đôi lần nhắc nhở Chuồn Chuồn:

- Chuồn Chuồn ơi! Phải chú ý làm tổ thôi, chứ đến lúc có gió bão làm sao mà tránh.

Chuồn Chuồn trả lời rất chủ quan:

- Tò Vò có đôi cánh nhỏ, bay kém sợ gió bão  mới phải làm tổ. Chứ như tôi đây, cánh nhiều này, mắt nhìn rộng này, bay  khắp nơi được này...chẳng có gì phải sợ cả. Bão đến là tôi biết liền,  bay tránh chỗ khác vẫn còn kịp.

Nói rồi, Chuồn Chuồn lại bay nhởn nhơ coi như không nghe thấy những lời khuyên của bạn bè.

Khuyên mãi mà Chuồn Chuồn không nghe, các con vật xung  quanh đầm nước ấy không để ý đến Chuồn Chuồn nữa. Chúng đi tìm nhưng chỗ  trú ẩn tốt nhất phòng khi có bão đến.

Vài hôm sau,  đúng vào cái buổi Chuồn Chuồn được phân công bay lên cao theo dõi gió,  mây có gì lạ để báo cho mọi vật biết thì Chuồn Chuồn lại cụp cánh ngủ mê  mệt dưới cánh hoa sen, sau một ngày rong chơi mê mải.

Đúng thời khắc ấy, gió bão nổi lên.

Bão lớn kéo đến thật bất ngờ, mây đen trên bầu trời cuồn  cuộn kéo đến, chẳng mấy chốc cả bầu trời đen kịt. Gió thổi từng cơn,  từng cơn rồi ào ào như muốn quét tất cả mọi vật trên mặt đất. Mưa mỗi  lúc một nặng hạt, rồi sầm sập, sầm sập như thác đổ. May cho Tò Vò đã có  một cái tổ chắc chắn nên nó trú trong đó không hề hấn gì. Kén Tằm cũng  có một cái tổ to bám chắc vào một cành cây, nên mưa gió có lớn cũng  không làm cho cái tổ đó rơi xuống đất. Còn  Ve Sầu nằm rất yên ổn trong  một hốc cây lớn. Trong khi đó...

Khổ thân cho  Chuồn Chuồn, khi gió bão đến,  nó vẫn còn ngủ không biết trời đất. Phải  mãi một lúc sau gió, mưa to quá, Chuồn Chuồn mới tỉnh ngủ. Quá hoảng sợ,  Chuồn Chuồn vội cất cánh bay lên tìm chỗ trú. Nhưng tìm ở đâu bây giờ ?  Khi những chỗ trú tốt nhất mọi con vật đã làm tổ, hơn nữa gió bão mịt  mù không tìm ra phương hướng, Chuồn Chuồn cứ bay loạng quạng, đôi cánh  của Chuồn Chuồn bị nước mưa đánh cho tơi tả. Cứ bay nữa thì chết, Chuồn  Chuồn ghé vội đậu lên một cành cây, cất tiếng cầu cứu:

- Các bạn ơi!  Cứu tôi với...cứu tôi với...

Đang nằm trong tổ tránh mưa, nghe thấy tiếng kêu cứu  của Chuồn Chuồn, Tò Vò bật dậy, nghĩ :“ Phải cứu bạn Chuồn Chuồn thôi!”.  Rồi Tò Vò vội bay ra khỏi tổ bất chấp lúc ấy trời đang mưa to, gió đang  thổi mạnh. Ve Sầu cũng nghe thấy tiếng kêu cứu của Chuồn Chuồn, nó thò  đầu ra khỏi hốc cây quan sát, thấy hành động dũng cảm của Tò Vò, Ve Sầu  cũng bay theo.

Tò Vò và Ve Sầu dìu được Chuồn Chuồn  vào chỗ trú, làm những động tác hồi sức làm cho Chuồn Chuồn tỉnh lại.  Nhớ sự cứu giúp kịp thời của Ve Sầu và Tò Vò, Chuồn Chuồn đã qua được  tai nạn nguy khốn. Chuồn Chuồn nhìn hai bạn với sự hàm ơn, nói thật  lòng:

- Các bạn đã vì mình mà không sợ nguy đến tính mạng. Mình biết ơn các bạn lắm.

Ve Sầu nói :

- Giá như mà bạn nghe lời chúng tôi, chịu khó  một tý, làm một cái tổ thật tốt thì đâu gặp phải chuyện như thế này.

Chuồn Chuồn chớp chớp mắt có vẻ ân hận. Tò Vò nói giọng buồn buồn:

- Cũng giá như ...Chuồn Chuồn chịu khó quan sát thời tiết, dự báo trước được gió bão thì đâu đến nỗi...

Đến lúc này Chuồn Chuồn mới thấm thía những sai lầm của  mình và hứa với tất cả sẽ không bao giờ mắc lại những sai lầm ấy nữa.

Vì thế bây giờ chúng ta thấy Chuồn Chuồn rất chăm chỉ  việc dự báo thời tiết hết ngày này qua ngày khác, đến độ người ta phải  đặt thành câu ca dao:

 

Chuồn Chuồn bay thấp thì mưa

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm

 

 

Còn riêng việc tìm chỗ để làm tổ, Chuồn Chuồn không  làm được. Mọi chỗ tốt làm tổ không còn. Vì thế Chuồn Chuồn vẫn cứ đi  tìm.

Cũng chính vì thế mà bây giờ các em thấy  Chuồn Chuồn không bao giờ đậu lâu được một chỗ, cứ đi tìm kiếm cả ngày,  lúc thì ở đầm sen, lúc lại ở bờ ao...

Chuồn Chuồn còn đi tìm chỗ làm tổ cho mình vất vả lắm. Chẳng biết bao giờ mới có!

 

 

HẾT

 

 

Ngày xưa lông Quạ có màu trắng, chứ không phải màu đen như bây giờ. Lúc ấy Quạ không chịu học hành, suốt ngày đi chơi, đã thế lại hay học đòi.

Một hôm, bay qua một hàng rào lớn, Quạ thấy một bác Gà Trống đứng dáng hùng dũng, vươn cao cổ, gáy lên những tiếng gáy rất to:“...Ò...ó...o”. Xung quanh bác Gà Trống lúc ấy có biết bao nhiêu con thú nhìn bác Gà Trống với ánh mắt ngưỡng mộ, cả những lời trầm trồ, thán phục:

- Ôi! Nhìn kìa, dáng bác Gà Trống mới đẹp làm sao. Cổ màu xanh lam này, mào màu đỏ này, cả thân phủ màu nâu này. Thế mới ra dáng người đánh thức chúng ta vào mỗi buổi sáng chứ!

- Bác Gà Trống oai nhất cái mào màu đỏ. Mỗi lần bác Gà Trống gáy, mào màu đỏ của bác dựng lên, trông như ngọn lửa ấy.

- Bác Gà Trống đẹp nhất cái mào màu đỏ. Có cái mào màu đỏ, tiếng gáy của bác Gà Trống có vẻ vang to hơn.

Quạ nghe những lời thán phục của muôn vật về bác Gà Trống lại nghĩ về mình. Quạ nghĩ, bác Gà Trống chỉ có mỗi cái mào màu đỏ mà còn được muôn vật phục như thế! Nay mình có toàn thân màu đỏ, chắc sẽ được muôn vật ngưỡng mộ lớn hơn nhiều.

Nghĩ như thế, Quạ bay đến gặp bác chủ thợ sơn Mèo Đen, đề nghị bác Mèo Đen giúp cho Quạ sơn đỏ toàn bộ bộ lông màu trắng của mình. Bác Mèo Đen nghe đề nghị của Quạ như vậy, liền khuyên:

- Cháu Quạ ơi! Không nên làm như thế, bộ lông trắng của cháu đã rất đẹp rồi.

Quạ nhất mực không nghe, cứ đòi bác Mèo Đen sơn màu đỏ lên bộ lông trắng của mình.

Không còn cách nào khác, bác Mèo Đen lấy hộp sơn đỏ, sơn lên toàn bộ, bộ lông trắng tinh của Quạ.

Thế là bộ lông của Quạ không còn màu trắng, mà bây giờ trở thành màu đỏ, đỏ từ đầu đến chân. Quạ trông vào gương thấy mình được như vậy, có vẻ thích chí lắm. Đã thế, Quạ bắt chước bác Gà Trống bay đậu lên một cành cây cao, cất tiếng gáy để muôn vật trong rừng chú ý đến mình. Than ôi! Tiếng của Quạ the thé, nghe đã buồn cười, không ai chú ý. Quạ tức khí, cố gân cổ kêu thật to, nhưng tiếng kêu chẳng to hơn được bao nhiêu, chỉ gợi cho các con vật trong rừng tò mò:

- Con gì kêu ấy nhỉ ? Có phải Quạ không ?

- Không phải – một con vật phản đối – Tiếng kêu của Quạ không phải thế, hơn nữa, con đang kêu không phải Quạ. Lông Quạ màu trắng cơ mà. Con này lông màu đỏ trông gớm ghiếc quá.

Nghe vậy, mọi con vật trong rừng xua đuổi Quạ, không cho Quạ đậu trên cây nữa.

Quạ phải bay đi chỗ khác, nghĩ rất tức. Chẳng lẽ mình không thể hơn mọi con vật khác trong rừng sao ?

Vừa lúc đó, Quạ thấy một bác Gấu có bộ lông đen tuyền, láng bóng từ trong khu rừng đi ra. Bác Gấu đi những bước oai vệ, một tay cầm củ cà rốt chia cho Thỏ, tay kia cầm đõ ong mật chia cho các chú Khỉ. Các con thú vây quanh bác Gấu vui vẻ, khen nức nở:

- Bác Gấu tốt quá !

- Bác Gấu đi đến đâu, mọi vật đều thích.

- Màu đen của bác rất đẹp.

Quạ nghe các con vật nhận xét về bác Gấu như vậy, nó nhìn lại mình, đâm chán. Quạ nghĩ : “ Có lẽ phải sơn mầu đen lên bộ lông của mình cho giống bác Gấu, để mình đi đến đâu ai nhìn cũng muốn kết thân, phải nói lời thán phục.”.

Nghĩ như vậy, Quạ lại bay đến bác Mèo Đen, nhờ bác Mèo Đen sơn lại cho mình bộ lông màu đen cho giống bác Gấu. Bác Mèo Đen hỏi:

- Tại sao cháu lại thích màu đen của bác Gấu ?

Quạ trả lời:

- Vì bác Gấu có bộ lông màu đen, đi đến đâu, ai cũng trầm trồ thán phục. Cháu muốn có bộ lông màu đen giống bác ấy.

Bác Mèo Đen nghe Quạ nói vậy, lắc đầu không đồng ý, giải thích cho Quạ hiểu:

- Không phải như thế đâu, cháu Quạ ơi! Bác Gấu được mọi vật trong rừng mến bởi tính bác Gấu tốt, bác ấy kiếm được thức ăn, liền chia đều cho mọi vật, không tham lam, nên tất cả muôn thú trong rừng đều mến bác Gấu, chứ không phải do lông bác Gấu màu đen.

Bác Mèo Đen đã khuyên như vậy mà Quạ vẫn không nghe ra , cứ nói nhất mực:

- Bác cứ sơn đen bộ lông cho cháu, cháu sẽ đi oai vệ hơn bác Gấu.

Bác Mèo Đen chỉ còn một hộp sơn đen cuối cùng, bác nói với Quạ:

- Bác đã nói như vậy mà cháu không nghe , thì bác sẽ sơn cho cháu. Nhưng bác cũng cho cháu biết, nếu như bộ lông của cháu đã trở thành màu đen rồi, sẽ không còn màu sơn khác nữa đâu, nếu sau này cháu muốn sơn lại.

Thấy ánh mắt ngơ ngác của Quạ, bác Mèo Đen giải thích tiếp:

- Nghĩa là ...từ nay về sau bộ lông của cháu chỉ còn là màu đen thôi. Cháu nghĩ kỹ đi!

Trong đầu Quạ lúc này chỉ còn thấy hình ảnh bác Gấu có bộ lông đen láng bóng, bước những bước hùng dũng trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu con vật. Quạ vẫn nói nhất quyết:

- Cháu đồng ý, bác cứ sơn màu đen ấy lên bộ lông đỏ này của cháu. Cháu không thích bộ lông màu đỏ choe choét này nữa.

Bác Mèo Đen lấy hộp sơn màu đen ra và bác dùng chiếc cọ sơn lên bộ lông màu đỏ của Quạ một màu đen thùi lùi từ đầu đến chân.

Khi Quạ bay về rừng, nơi các con thú tụ tập mỗi sáng. Quạ định dang rộng đôi cánh khoe bộ lông màu đen, hy vọng sẽ có nhiều ánh mắt nhìn Quạ thán phục. Nhưng... khi Quạ vừa đậu xuống cành cây, tất cả muôn vật trong rừng đều ngạc nhiên, không biết trước mặt chúng là con vật gì ? Quạ vừa định nói: “ Tôi là Quạ đây! Các bạn thấy tôi có đẹp không ?” Thì bị cành cây, đá, sỏi...của các con vật ném tới tấp, cùng những tiếng xua đuổi:

-Ôi! Ở đâu ra cái con vật đen đúa khủng khiếp thế nhỉ ?

- Ở khu rừng chúng ta không có con vật nào xấu xí như thế! Đuổi nó đi.

- Không phải Quạ đâu! Nó giả vờ là Quạ đấy!

Quạ phải bay vội ra tít đằng xa, đứng thở hổn hển . Đến bây giờ Quạ mới nghĩ mình sơn màu đen lên bộ lông là hết sức sai lầm. Quạ định sơn lại bộ lông màu trắng như vốn có. Khốn nỗi bác Mèo Đen đã hết sơn rồi.

Từ đó lông của Quạ mãi mãi là màu đen. Những lúc bay một mình trên những cánh đồng không, mông quạnh, Quạ bật lên tiếng kêu não lòng: “ Quạ...Quạ...”.

Đó là tiếng kêu tự trách mình của Quạ vì không nghe lời khuyên đúng của người khác, giờ ân hận thì mọi chuyện đã quá muộn rồi các em ạ!

HẾT

Quả Bóng Tròn thấy chú Rùa đang bò chậm chạp trên đường,  cười đắc ý:

- Rùa ơi! Bạn bò chậm thế kia thì bao giờ mới về đến đích?

Rùa từ tốn trả lời:

- Mình bò chậm mà chắc. Không vội vàng, khi bò trên đường ,mình bình tĩnh không đi vào những nơi có chướng ngại vật. Chỗ nào khó đi ,mình sẽ tìm cách tránh. Đường nào dài, mình sẽ bỏ qua tìm đường đi tắt, ngắn nhất. Điều quan trọng, không phải đi nhanh hay chậm mà phải biết rõ đường mình đi để về đến đích.

Quả Bóng Tròn nghe vậy, lắc đầu:

- Ối giời! Thời gian bây giờ là vàng bạc, đợi bạn làm điều đó thì người ta đã cho tôi bay đến đích từ lâu rồi.

Rùa nghe vậy lại càng không đồng ý:

- Nếu chỉ dựa vào người khác, bạn Bóng Tròn ơi, bạn sẽ không làm được điều gì lớn lao đâu.

Vừa lúc đó, Quả Bóng Tròn  được một chú bé đá phốc lên. Quả Bóng tròn bay tít lên lên cao. Nó quá khoái chí, reo lên sung sướng với chú Rùa:

- Bạn Rùa ơi! Nhìn tôi này. Bạn với tôi, xem ai đi nhanh hơn?

Rùa rướn cổ, ngước mắt lên nhìn, Quả Bóng tròn bay mất hút trong không gian.

Một lúc sau, Rùa lại nhẫn nại, chậm chạp đi tiếp con đường trước mặt, biết chắc chắn chẳng bao lâu nữa mình sẽ đến đích.

Rùa đang bò như vậy, tránh một hố nước., thì từ dưới hố nước đó, Rùa nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Quả Bóng Tròn:

- Có phải bạn Rùa đó không ?Bạn làm ơn đưa tôi lên khỏi hố này với.

Rùa nghe vậy, ngạc nhiên:

- Làm sao bạn lại nằm dưới hố này vậy?

- Rùa ơi! Bạn nói đúng lắm. Tôi có thể đi nhanh hơn bạn – Quả Bóng Tròn nói ân hận, biết lỗi – Nhưng lối đi nhanh ấy chỉ dựa vào người khác, đi mà không cần suy nghĩ, không cẩn thận, không có đích...kết quả là như thế này đây. Tôi bị rơi xuống hố, không thể nào lên được... Rùa cố giúp tôi với.

May cho Quả Bóng Tròn, cạnh hố mà Quả Bóng Tròn rơi xuống, có một chiếc vòi nước. Bạn Rùa đi đến kéo vòi nước cho nước chảy xuống hố. Nước đầy hố, Quả Bóng Tròn nổi lên.

Giúp cho Quả Bóng Tròn lên khỏi miệng hố xong, Rùa nhìn đường, bình tĩnh tiếp tục bò về đến đích.

Còn Quả Bóng Tròn không đi được, do không có ai đá, nó nằm đó buồn bã nhìn theo bóng bạn Rùa đi tít đằng xa...

 

 

HẾT

Ngày xưa, cách đây cũng lâu lắm rồi, có một bác Gà Trống kết thân với ông Mặt Trời.
Cứ sáng tinh mơ, theo lời giao hẹn giữa ông Mặt Trời và bác Gà Trống. Khi bác Gà Trống nhảy lên hàng rào cất tiếng gáy:” “ Ò...ó...o...”, thì ông Mặt Trời sẽ thức dậy tỏa ánh bình minh tới muôn vạn vật trên quả đất này. Cứ như thế, thành thói quen, mọi vật trong rừng hễ nghe thấy tiếng “ Ò...ó...o” của bác gà trống là thức dậy đợi ánh nắng của ông Mặt Trời. Có hôm vào mùa đông lạnh lẽo, ông Mặt Trời cũng lười, định ngủ rốn, nhưng bác Gà Trống không chịu, bác cất tiếng gáy thật to giục ông Mặt Trời trở mình thức dậy. Ông Mặt Trời không còn cách nào khác đành vươn vai bay lên cao tỏa ánh sáng xuống mặt đất, xua đi cái rét lạnh lẽo.

Việc làm của bác Gà trống làm cho chú Gà Trống Choai sống bên cạnh hết sức cảm phục. Chú ta ao ước sau này cũng sẽ trở thành bác Gà Trống để mỗi buổi sáng cất tiếng gáy oai hùng đánh thức ông Mặt Trời. Vậy nên, cứ mỗi buổi sáng, khi thấy bác Gà trống chuẩn bị nhảy lên hàng rào cất tiếng gáy, chú Gà Trống Choai cũng thức dậy theo và bắt chước bác Gà Trống  cất tiếng gáy, gọi Ông Mặt Trời. Nhưng khốn nỗi, cổ chú Gà Trống Choai quá bé, tiếng gáy không phát ra được. Tiếng gáy cứ ọ ẹ trong cuống họng. Lũ Gấu, Thỏ, Sóc...trong rừng thấy nghe thấy tiếng Gà Trống Choai gáy như vậy, chúng cười như nắc nẻ;

- Choai ơi! Thế mà cũng đòi gáy à! Tiếng gáy như thế chỉ đánh thức được Dế thôi.

- Phải cố tập gáy mười năm nữa, Choai ạ!

- Choai đang rên hay khóc đấy!

- ...

Chú Gà trống Choai vẫn bỏ ngoài tai những lời trêu chọc ấy và mải miết tập gáy.

Một hôm.

Đã đén giờ bác Gà Trống gáy gọi ông Mặt Trời nhưng sao hàng rào nhà bác ấy vẫn không thấy bác Gà Trống đâu. Cửa nhà bác Gà Trống đóng im ỉm. Trong rừng, ngoài vườn... tất cả vẫn tối đen. Ông Mặt Trời vì không nghe thấy tiếng gáy của bác Gà Trống nên không trở mình, thức giấc. Mọi vật trong rừng đều hoảng sợ. Thấy vậy chú Gà Trống Choai vội chạy đến nhà bác Gà Trống, gõ cửa:

- Bác Gà Trống ơi! Bác Gà Trống! Bác dậy đi để gọi ông Mặt Trời.

Từ trong nhà vọng ra có tiếng thở mệt nhọc của bác Gà Trống. Bác Gà Trống nói thều thào:

- Cháu Gà Trống Choai đấy à! Bác bị ốm... mệt quá . Ngày hôm nay bác không thể gáy gọi ông Mặt Trời được.

“Thế này là không được rồi. Nếu bác Gà Trống không gáy gọi ông Mặt Trời, ông Mặt trời ngủ quên, mọi vật sẽ chìm trong bóng tối. Không được! Mình sẽ làm thay bác Gà Trống, gáy gọi ông Mặt Trời” – Chú Gà Trống Choai nghĩ như vậy và lập tức chú nhảy lên hàng rào, lấy hơi, cất tiếng gáy:

- Ò ...ó ...o...

Tiếng gáy của Gà Trống Choai bé lắm, không đánh thức được ông Mặt Trời.

Chú Gà trống Choai lại lấy sức, cố gáy thật to:

- Ò...ó ...o...

Ông Mặt Trời vẫn không thấy động tĩnh. Muôn vật đứng bên dưới nhìn chú Gà Trống Choai lo lắng. Bác Gà Trống nằm trong nhà nhìn thấy vậy, rất cảm động, bác cố nhỏm dậy, nói động viên:

- Khá lắm! Gắng lên cháu gà Trống Choai ơi!

Lời động viên của bác Gà Trống như tiếp thêm sức cho chú Gà Trống Choai. Chú cố một lần nữa :

- Ò...ó...o...

Tiếng gáy của chú lần này vang xa, ở đâu cũng nghe thấy.

Lần này thì ông Mặt Trời tỉnh giấc. Ông giật mình khi biết mình ngủ quên không nhớ đến giờ phải thức dậy tỏa ánh sáng xuống mặt đất. Ông Mặt Trời vội tung chăn, bay vọt tít lên cao tỏa những ánh nắng rực rỡ xua tan bóng đêm lạnh lẽo.

Muôn vật cùng reo lên mừng rỡ.

Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống muôn vật, cây cỏ, hoa lá... cũng là lúc chú Gà Trống Choai kiệt sức, ngã gục xuống.

Chú vì sự sống của muôn loài làm một việc quá sức mình.

Trước việc làm rất đẹp của chú Gà Trống Choai, ông Mặt Trời ân hận: “ Thôi, từ nay ta không đợi tiếng gáy gọi của bác Gà Trống nữa. Cứ đúng buổi sáng, đến giờ, ta tự động thức dậy bay lên cao tỏa ánh sáng xuống muôn loài.”.

Và ông Mặt Trời cho đến tận ngày hôm nay và mãi về sau, đã làm đúng như thế.

Còn nhiều chú Gà Trống khác, trước việc làm nghĩa hiệp của chú Gà Trống Choai, các chú Gà Trống đều cảm phục. Các chú Gà Trống họp lại, đi đến quyết định. Bắt đầu từ nay, cứ đến giờ đánh thức ông Mặt Trời, tất cả cùng nhảy lên chỗ cao nhất , đồng thanh cất tiếng gáy, gọi ông Mặt Trời.

Từ đó mỗi buổi sáng, các em có nhận thấy không ? Trong làng, ngoài xóm, ở giữa rừng...chỗ nào cũng có tiếng gà gáy gọi ông Mặt Trời. Còn ông Mặt Trời, đều đặn, không bỏ buổi sáng nào  đều thức dậy đúng giờ đem ánh sáng tỏa xuống vạn vật trên trái đất này.



HẾT

Phân trang 174/174 Trang đầu Trang trước 169 170 171 172 173 174 Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]