Ngày xưa có một cậu bé tính rất hư, không bao giờ cậu chịu nghe lời của người lớn. Điều đó làm cho mẹ của cậu rất phiền lòng.

Đã lớn rồi mà cậu vẫn ham chơi. Hôm đó mẹ nói với cậu bé vào rừng kiếm củi. Cậu bé gật đầu, cầm dao vội đi. Nhưng đi giữa đường thấy một đám trẻ đang chơi thả diều, thế là cậu bé sà vào quên ngay chuyện đi lấy củi cho mẹ. Mẹ  ở nhà, đợi lâu quá, không thấy cậu bé về, đành một mình vào rừng lấy củi. Sức yếu, chặt củi chẳng được bao nhiêu, mãi tối mịt mẹ của cậu bé  mới về. Về đến nhà, thấy ngôi nhà im ắng, bếp nguội lạnh, mẹ biết, cậu bé mải chơi vẫn chưa về, bà rất buồn.

Có hôm chum nước ở đầu hồi không còn một giọt. Mẹ đi làm đồng về vừa khát, vừa đói, bà bảo cậu bé mang thùng ra sông xách một ít nước về nấu cơm. Cậu bé “ dạ” một câu rồi xách thùng đi. Đi đến gần bờ sông thấy một đám trẻ đang đánh đáo, cậu bé quên phắt ngay chuyện mẹ dặn, vứt thùng gánh nước bên rệ đường, lao vào đánh đáo cùng đám trẻ. Bà mẹ chờ ở nhà lâu quá, đành sang nhà hàng xóm xin nước về nấu cơm. Xách thùng nước quá nặng, mới đi được nửa đường, sức lại mệt, vấp phải một hòn đá,  mẹ ngã xuống, bất tỉnh. Mọi người thấy vậy, vội đỡ bà mẹ vào nhà rồi họ chạy bổ đi tìm cậu bé.

Cậu bé hay tin, vội chạy về nhà, thấy mẹ như vậy thì cậu rất ân hận về những việc làm của mình. Mẹ của cậu bé tỉnh dậy, nhìn thấy con, nói thều thào:

- Con ơi! Mẹ già rồi, không biết còn sống với con được bao lâu nữa. Con phải nghe lời mẹ, chăm làm, đừng ham chơi. Con lười biếng, không nghe lời mẹ, cuối cùng đời con sẽ khổ.

Những tưởng mẹ nói như vậy, cậu bé sẽ nhận ra lỗi lầm của mình mà sửa chữa. Nhưng, không ! Ở cậu bé, tính nào vẫn tật nấy, ham chơi hơn ham làm. Điều đó khiến cho mẹ của cậu bé buồn lắm.

Năm đó, ở vùng quê của cậu bé nước biển gần cửa sông dâng cao, đúng lúc mẹ của cậu bé bị ốm. Còn cậu bé lúc này vẫm mải chơi tận đẩu, tận đâu. Nhìn dòng nước mênh mang trước nhà, mẹ của cậu bé lo lắm.Nước cứ dâng thế này ,chẳng bao lâu nữa là đến nền nhà này mất thôi. Nếu mình không tôn cao nền nhà, thì nước sẽ tràn vào, lấy chỗ nào mà tránh? Nghĩ như thế, mẹ của cậu bé gắng gượng ngồi dậy, lấy cái cuốc bổ đất, đắp nền. Mẹ làm cật lực, nhưng sức có hạn, lại đang bị ốm, chỉ làm được một lúc, bà gục xuống.

Lúc đó cậu bé mới chạy về. Nhìn mẹ bất tỉnh trên nền nhà, xung quanh nước đang từ từ dâng lên. Cậu bé ôm lấy mẹ, nói đau đớn:

- Mẹ ơi! Mẹ làm sao thế này ?

Mẹ  từ từ mở mắt, nói ngắt quãng với cậu bé:

- Con ơi !Chắc mẹ không sống lâu được với con nữa…Mẹ thương con lắm!

Đến lúc này cậu bé mới thực sự ân hận về những việc làm của mình. Cậu bé ôm lấy thân hình gầy guộc của người mẹ, gào lên :

- Mẹ ơi! Mẹ phải ở lại với con.

Người mẹ mệt mỏi lắc đầu:

- Sức mẹ yếu lắm rồi. Nhưng …Con cứ như thế này thì mẹ có chết cũng không nhắm được mắt.

Cậu bé nhìn mẹ thương lắm, nói qua hai hàng nước mắt:

- Mẹ nói đi, bây giờ mẹ bảo gì con cũng làm.

Mẹ của cậu bé cố giơ tay chỉ con nước đang ngấp nghé nền nhà, cố nói :

- Phải cố đắp đất, tôn cao nền nhà…  Chỉ có như vậy mới tránh được lũ và cũng có đất…chôn mẹ…- Nói xong, mẹ của cậu bé lả đi.

Nhìn mẹ rồi nhìn con nước mỗi lúc một dâng cao, cậu bé mím môi suy nghĩ, rồi quyết định.

Đặt người mẹ lên một gò đất cao, rồi cậu bé lao vào đắp đất. Cậu bé làm suốt ngày. Hết ngày này, qua ngày khác. Cậu làm cả tháng này, qua tháng khác . Bất kể thời gian. Bất kể sức lực. Cậu làm đến lúc gục xuống. Rồi …cậu bé biến thành con Dã Tràng. Đến như vây, cậu bé vẫn cố lấy đất để đắp nền,  mặc cho những con sóng liên tục tràn vào phá vỡ thành quả của cậu bé.

Cậu bé làm như vậy vì muốn thực hiện lời hứa với mẹ, trước lúc mẹ của cậu bé qua đời.

 

 

HẾT

Bò đang kéo cày cho Người. Nó tự thấy, không ai khổ bằng mình. Này nhé, buổi sáng rét như cắt thịt, cắt da, đang nằm trong chuồng đầy rơm, ấm như thế, Người cũng cứ lôi nó dậy. Bò chỉ chần chứ một chốc là bị roi của Người quất vào mông. Người bắt Bò phải ra đồng kéo cày, làm ruộng. Nào đã hết đâu, cày gần trưa, bụng đói, sức đã mệt, Bò muốn nghỉ, Người cũng không cho, bắt Bò phải đi hết mấy đường cày nữa, cho hết đám ruộng. Bò không biết làm cách nào, có lúc định đánh bài lỳ, đứng thở hồng hộc. Lập tức, Bò bị Người đánh cho một trận túi bụi.
Bò nghĩ thân phận mình tủi quá. Một hôm đang trưa, nhân lúc Người ngồi nghỉ, hút thuốc lào phả khói mơ màng, Bò đủng đỉnh đi lại, phe phẩy cái đuôi lấy bình tĩnh, nói với Người:
- Người ơi! Tôi làm việc với Người lâu rồi, chưa được nghỉ ngày nào. Mà tôi thấy đời của tôi khổ quá, bị đánh liên tục, cứ thế này không biết bao giờ tôi mới được sướng?
Người bỏ điếu thuốc lào xuống đất, nhìn Bò cười, giải thích:
- Ở đời, mọi vật đều có sự phân công rồi, ai làm việc nấy. Bò có nhiệm vụ nhai cỏ rồi kéo cày cho Người. Nếu Bò làm chăm chỉ thì đâu có bị đánh...
Bò thở dài:
- Không phải Người ạ! Chẳng qua Người không cho tôi tự do. Chứ tôi được tự do, tôi làm bao nhiêu việc lớn...
Người nghe Bò nói vậy, cười ngất:
- Bò ơi, Bò định làm việc lớn như thế nào khi người ta đã nói “ Ngu như bò”? Điều đó có nghĩa là, số của Bò lệ thuộc vào Người. phải nghe theo lời chỉ bảo của Người. Chỉ có Người lo cho Bò được nhiều việc, từ kiếm cái ăn, đến cả lúc Bò đau ốm.
Bò tự ái, nói với Người:
- Người cứ cho tôi tự do một thời gian xem. Tôi sẽ làm được nhiều việc lớn.
Người nghĩ ngợi một lúc, rồi đồng ý:
- Thôi, được rồi, bây giờ là lúc nông nhàn, Ta cho Bò tự do, để người thấy rằng, dù có đi đâu, cuối cùng ngươi cũng về lại với Ta thôi. Bởi như Ta nói với ngươi, trời bắt ngươi phải thế.
Bò được Người cho tự do thì trong lòng thấy sung sướng lắm, mắt cứ hấp háy liên tục, nó tung vó lên đường. Trong không khí tự do, Bò thấy thích thật. Đói thì có cỏ ăn, khát thì uống nước suối, nước sông, buồn ngủ, Bò có thể ngủ ở bất cứ chỗ nào miễn là nơi đó không có ai làm phiền mình... Mấy ngày trời được như vậy, Bò nghĩ : Được tự do như thế này ta sẽ chứng minh những điều Người nói là không đúng!
Bò đi qua một khu rừng. Khu rừng có bao nhiêu thảm cỏ xanh, cây cối to lớn với những tán lá rộng xanh rờn. Bò đi sâu vào bên trong khu rừng, lại thấy những thác nước, nước đổ xuống tiếng dội ầm ầm, tung bọt trắng xóa. Nước chảy xuôi thành một con sông rộng... Cảnh đẹp làm cho Bò ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên hơn là cảnh sinh hoạt của những muôn thú ở đây. Những bác Hươu ung dung gặm cỏ, cạnh đó là những ông Hổ mắt lim dim nằm ngủ. Còn trên những cành cây lớn là những bác Báo vắt vẻo ghếch mõm say giấc nồng và ngay cạnh con sông lớn là cả đại gia đình bác Voi: Voi mẹ, Voi bố, Voi con, Voi cháu... quây quần bên nhau , dùng vòi phụt nước lên lưng, tắm táp có vẻ thỏa mái. Cảnh sinh hoạt ở khu rừng này gần như không có tiếng quát nạt, roi  đánh vào mông như cái thời Bò làm cho Người.  Bò nhìn những cảnh đó rất thắc mắc. Bò thấy một bác Nai đang ghếch mõm lên mấy cành cây tìm thức ăn, bèn lân la đến hỏi:
- Bác Nai ơi! Tại sao trong khu rừng này, mọi vật sống có vẻ hòa thuận như vậy?
- Tại vì khu rừng này có Vua Sư Tử cai quản - Bác Nai trả lời.
- Vua Sư Tử cai quản như thế nào ?- Bò tiếp tục hỏi.
Bác Nai nghe vậy, bực mình:
- Bò đến Vua Sư Tử mà hỏi.
Bò hỏi nhiều con vật khác, đều được trả lời tương tự như lời của Nai. Không còn cách nào khác, Bò đến gặp Vua Sư Tử hỏi cho ra nhẽ. Vua Sư Tử ngụ trong một cái hang rất rộng. Trước khi vào hang, Bò dừng lại quan sát Vua Sư Tử. Bò thấy Vua Sư Tử với mình có nhiều điểm giống nhau. Cùng có lông màu vàng, cùng có đuôi dài, thân cũng đẫy đà, to lớn... Bò gật gù, thầm nghĩ : “ Mình giống Vua Sư Tử. Vua Sư Tử làm được, mình cũng làm được.”. Nghĩ thế, Bò mon men đến gần Vua Sư Tử, nói thủ thỉ:
- Thưa Vua Sư Tử ! Tôi có một điều muốn nhờ Vua giúp.
- Người nhờ ta việc gì ?
Bò nói thiểu não như than cho số phận hẩm hiu của mình:
- Tôi thấy giống Vua nhiều điều, như sao số tôi lại khổ thế này, suốt đời bị Người chửi mắng, làm cật lực, mà người vẫn nói “ Ngu như Bò”. Còn Vua sao sướng thế, mọi vật ở đây nói đến Vua, đều kính phục
Vua Sư Tử nghe Bò nói vậy, liền giải thích:
- Ngươi nhận xét như thế là không đúng. Ta có trí tuệ và sức mạnh. Trong rừng này không ai địch nổi ta, muôn vật phải sợ ta. Chính vì thế, khi có điều gì không phải, các con vật đều nhờ ta phân xử. Nên vậy, trong khu rừng này, ngươi thấy đấy, nhờ sự cai quản của ta, mọi vật đều yên ổn.
Bò nghe vậy ,vẫn chưa chịu:
- Tôi cũng làm được như Vua, chẳng qua chưa gặp thời. Cứ thử cho tôi ở vị trí của Vua, mọi vật cũng sợ tôi.
Vua Sư Tử lấy chân vuốt vuốt cái bờm to xù của mình, ra chiều suy nghĩ. Sau cái ngáp rõ to, Vua Sư Tử nói:
- Ý kiến của ngươi hay đấy, hãy thử xem. Ta cai quản khu rừng này lâu rồi, lại nữa ở trong hang này cũng tù túng, chật chội. Ta muốn đi đây, đi đó một thời gian thay đổi không khí, thư giãn đầu óc. Vậy ta trao cho ngươi cái này...
Vua Sư Tử lại góc hang lấy ra một bộ da lốt “ Vua Sư Tử”, đưa cho Bò để Bò khoác vào. Sư Tử nhìn Bò trong lốt “ Vua Sư Tử”,  gật gù :
- Trông người có vẻ giống ta đấy, thêm dáng đi oai phong một chút nữa thì không ai có thể phân biệt giữa ta với ngươi. Ta cho ngươi cai quản khu rừng này một thời gian xem thế nào?  Hy vọng mọi việc vẫn yên ổn như hồi ta ở trong hang.
Nói rồi Vua Sư Tử đi ra khỏi hang, để cho Bò ẩn mình trong lốt “ Vua Sư Tử “.
Mới đầu, Bò cũng hoan hỉ được các con vật trong rừng gọi mình là “ Vua ”. Cứ một câu là “ Thưa Vua” , hai câu : “ Bệ Hạ vạn tuế”...Làm cho Bò sung sướng toàn thân. Nhưng càng về sau, Bò mới thấy việc cai quản khu rừng này là quá khó. Chỉ một việc nhỏ, bầy Nai ăn hết một đám cỏ non, muốn ăn sang đám cỏ khác, liền bị bầy Trâu Rừng, Bò Rừng đánh cho một trận. Nai đầu đàn liền kéo cả bầy đến nhờ Bò, lúc này trong lốt “ Vua Sư Tử ” phân xử. Bò lắc đầu. Chịu! Không biết phân xử như thế nào? Rồi đến chuyện Voi và Báo đến thưa kiện xem ai khỏe hơn? Bò phân vân nhìn cả Voi và Báo đều khỏe, đều lực lưỡng không biết nên trả lời thế nào cho đúng ? Tức mình, cả Voi và Báo lao đầu vào đánh nhau ngay trước mặt Bò mà chúng vẫn lầm tưởng đấy là “Vua Sư Tử”. Trận chiến đến hồi quyết liệt, cả Voi và Báo không chịu nhường nhau. Cứ đứng đấy không cẩn thận bị vạ lây, Bò toan quay đầu chạy ra khỏi cửa hang. Voi nhìn thấy, giận dữ lấy vòi kéo lại:
- Ông là Vua cai quản cả khu rừng này, ông phải biết phân xử ai đúng, ai sai chứ !
Vòi của Voi kéo mạnh quá , cái lốt “ Vua Sư Tử ” bị rơi ra , lộ nguyên hình của Bò. Thấy vậy cả Voi và Báo đều ngạc nhiên. Biết bị lừa từ lúc nãy đến giờ, thay việc đánh nhau, Voi và Báo quay sang đuổi đánh Bò một trận chí chết.
Bò phải chạy thục mạng, may mới thoát.
Sức tàn, lực kiệt, Bò không thể kiếm được cái ăn. Lúc này Bò mới thấm thía lời của Người: “ Bò không thể làm được việc gì lớn cả .”. May cho Bò lúc ấy Bò lại gặp Người. Người cũng đang đi tìm Bò về kéo cày. Thấy Bò tiều tụy, Người kiếm cỏ, chăm sóc. Bò lại sức,  tiếp tục kéo cày cho Người.
Từ đó không ai thấy Bò than van về thân phận của mình và rất chịu khó giúp người trong việc kéo cày, kéo xe và vô số công việc nặng nhọc khác.


HẾT

Ngày ấy trong một khu rừng có cái đầm nước thật to, mỗi con vật được  phân công một việc. Riêng Chuồn Chuồn được mọi vật giao nhiệm vụ trông  coi thời tiết. Khốn nỗi, Chuồn Chuồn làm được chăng hay chớ, chẳng chăm  chỉ, đã vậy lại còn lười. Mọi vật lo nhất là chỗ trú thân. Hàng ngày Tò  Vò cố kiếm đất để xây những tổ đất thật to. Ve Sầu thì đi tìm những hốc  cây chắc chắn. Còn Kén Tằm thì cố sức nhả tơ làm những tổ kén dầy không  sợ gió bão...Trong khi ấy, Chuồn Chuồn vẫn mải rong chơi, không để ý làm  tổ. TòVò thấy vậy,. cũng đôi lần nhắc nhở Chuồn Chuồn:

- Chuồn Chuồn ơi! Phải chú ý làm tổ thôi, chứ đến lúc có gió bão làm sao mà tránh.

Chuồn Chuồn trả lời rất chủ quan:

- Tò Vò có đôi cánh nhỏ, bay kém sợ gió bão  mới phải làm tổ. Chứ như tôi đây, cánh nhiều này, mắt nhìn rộng này, bay  khắp nơi được này...chẳng có gì phải sợ cả. Bão đến là tôi biết liền,  bay tránh chỗ khác vẫn còn kịp.

Nói rồi, Chuồn Chuồn lại bay nhởn nhơ coi như không nghe thấy những lời khuyên của bạn bè.

Khuyên mãi mà Chuồn Chuồn không nghe, các con vật xung  quanh đầm nước ấy không để ý đến Chuồn Chuồn nữa. Chúng đi tìm nhưng chỗ  trú ẩn tốt nhất phòng khi có bão đến.

Vài hôm sau,  đúng vào cái buổi Chuồn Chuồn được phân công bay lên cao theo dõi gió,  mây có gì lạ để báo cho mọi vật biết thì Chuồn Chuồn lại cụp cánh ngủ mê  mệt dưới cánh hoa sen, sau một ngày rong chơi mê mải.

Đúng thời khắc ấy, gió bão nổi lên.

Bão lớn kéo đến thật bất ngờ, mây đen trên bầu trời cuồn  cuộn kéo đến, chẳng mấy chốc cả bầu trời đen kịt. Gió thổi từng cơn,  từng cơn rồi ào ào như muốn quét tất cả mọi vật trên mặt đất. Mưa mỗi  lúc một nặng hạt, rồi sầm sập, sầm sập như thác đổ. May cho Tò Vò đã có  một cái tổ chắc chắn nên nó trú trong đó không hề hấn gì. Kén Tằm cũng  có một cái tổ to bám chắc vào một cành cây, nên mưa gió có lớn cũng  không làm cho cái tổ đó rơi xuống đất. Còn  Ve Sầu nằm rất yên ổn trong  một hốc cây lớn. Trong khi đó...

Khổ thân cho  Chuồn Chuồn, khi gió bão đến,  nó vẫn còn ngủ không biết trời đất. Phải  mãi một lúc sau gió, mưa to quá, Chuồn Chuồn mới tỉnh ngủ. Quá hoảng sợ,  Chuồn Chuồn vội cất cánh bay lên tìm chỗ trú. Nhưng tìm ở đâu bây giờ ?  Khi những chỗ trú tốt nhất mọi con vật đã làm tổ, hơn nữa gió bão mịt  mù không tìm ra phương hướng, Chuồn Chuồn cứ bay loạng quạng, đôi cánh  của Chuồn Chuồn bị nước mưa đánh cho tơi tả. Cứ bay nữa thì chết, Chuồn  Chuồn ghé vội đậu lên một cành cây, cất tiếng cầu cứu:

- Các bạn ơi!  Cứu tôi với...cứu tôi với...

Đang nằm trong tổ tránh mưa, nghe thấy tiếng kêu cứu  của Chuồn Chuồn, Tò Vò bật dậy, nghĩ :“ Phải cứu bạn Chuồn Chuồn thôi!”.  Rồi Tò Vò vội bay ra khỏi tổ bất chấp lúc ấy trời đang mưa to, gió đang  thổi mạnh. Ve Sầu cũng nghe thấy tiếng kêu cứu của Chuồn Chuồn, nó thò  đầu ra khỏi hốc cây quan sát, thấy hành động dũng cảm của Tò Vò, Ve Sầu  cũng bay theo.

Tò Vò và Ve Sầu dìu được Chuồn Chuồn  vào chỗ trú, làm những động tác hồi sức làm cho Chuồn Chuồn tỉnh lại.  Nhớ sự cứu giúp kịp thời của Ve Sầu và Tò Vò, Chuồn Chuồn đã qua được  tai nạn nguy khốn. Chuồn Chuồn nhìn hai bạn với sự hàm ơn, nói thật  lòng:

- Các bạn đã vì mình mà không sợ nguy đến tính mạng. Mình biết ơn các bạn lắm.

Ve Sầu nói :

- Giá như mà bạn nghe lời chúng tôi, chịu khó  một tý, làm một cái tổ thật tốt thì đâu gặp phải chuyện như thế này.

Chuồn Chuồn chớp chớp mắt có vẻ ân hận. Tò Vò nói giọng buồn buồn:

- Cũng giá như ...Chuồn Chuồn chịu khó quan sát thời tiết, dự báo trước được gió bão thì đâu đến nỗi...

Đến lúc này Chuồn Chuồn mới thấm thía những sai lầm của  mình và hứa với tất cả sẽ không bao giờ mắc lại những sai lầm ấy nữa.

Vì thế bây giờ chúng ta thấy Chuồn Chuồn rất chăm chỉ  việc dự báo thời tiết hết ngày này qua ngày khác, đến độ người ta phải  đặt thành câu ca dao:

 

Chuồn Chuồn bay thấp thì mưa

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm

 

 

Còn riêng việc tìm chỗ để làm tổ, Chuồn Chuồn không  làm được. Mọi chỗ tốt làm tổ không còn. Vì thế Chuồn Chuồn vẫn cứ đi  tìm.

Cũng chính vì thế mà bây giờ các em thấy  Chuồn Chuồn không bao giờ đậu lâu được một chỗ, cứ đi tìm kiếm cả ngày,  lúc thì ở đầm sen, lúc lại ở bờ ao...

Chuồn Chuồn còn đi tìm chỗ làm tổ cho mình vất vả lắm. Chẳng biết bao giờ mới có!

 

 

HẾT

 

 

Ngày xưa lông Quạ có màu trắng, chứ không phải màu đen như bây giờ. Lúc ấy Quạ không chịu học hành, suốt ngày đi chơi, đã thế lại hay học đòi.

Một hôm, bay qua một hàng rào lớn, Quạ thấy một bác Gà Trống đứng dáng hùng dũng, vươn cao cổ, gáy lên những tiếng gáy rất to:“...Ò...ó...o”. Xung quanh bác Gà Trống lúc ấy có biết bao nhiêu con thú nhìn bác Gà Trống với ánh mắt ngưỡng mộ, cả những lời trầm trồ, thán phục:

- Ôi! Nhìn kìa, dáng bác Gà Trống mới đẹp làm sao. Cổ màu xanh lam này, mào màu đỏ này, cả thân phủ màu nâu này. Thế mới ra dáng người đánh thức chúng ta vào mỗi buổi sáng chứ!

- Bác Gà Trống oai nhất cái mào màu đỏ. Mỗi lần bác Gà Trống gáy, mào màu đỏ của bác dựng lên, trông như ngọn lửa ấy.

- Bác Gà Trống đẹp nhất cái mào màu đỏ. Có cái mào màu đỏ, tiếng gáy của bác Gà Trống có vẻ vang to hơn.

Quạ nghe những lời thán phục của muôn vật về bác Gà Trống lại nghĩ về mình. Quạ nghĩ, bác Gà Trống chỉ có mỗi cái mào màu đỏ mà còn được muôn vật phục như thế! Nay mình có toàn thân màu đỏ, chắc sẽ được muôn vật ngưỡng mộ lớn hơn nhiều.

Nghĩ như thế, Quạ bay đến gặp bác chủ thợ sơn Mèo Đen, đề nghị bác Mèo Đen giúp cho Quạ sơn đỏ toàn bộ bộ lông màu trắng của mình. Bác Mèo Đen nghe đề nghị của Quạ như vậy, liền khuyên:

- Cháu Quạ ơi! Không nên làm như thế, bộ lông trắng của cháu đã rất đẹp rồi.

Quạ nhất mực không nghe, cứ đòi bác Mèo Đen sơn màu đỏ lên bộ lông trắng của mình.

Không còn cách nào khác, bác Mèo Đen lấy hộp sơn đỏ, sơn lên toàn bộ, bộ lông trắng tinh của Quạ.

Thế là bộ lông của Quạ không còn màu trắng, mà bây giờ trở thành màu đỏ, đỏ từ đầu đến chân. Quạ trông vào gương thấy mình được như vậy, có vẻ thích chí lắm. Đã thế, Quạ bắt chước bác Gà Trống bay đậu lên một cành cây cao, cất tiếng gáy để muôn vật trong rừng chú ý đến mình. Than ôi! Tiếng của Quạ the thé, nghe đã buồn cười, không ai chú ý. Quạ tức khí, cố gân cổ kêu thật to, nhưng tiếng kêu chẳng to hơn được bao nhiêu, chỉ gợi cho các con vật trong rừng tò mò:

- Con gì kêu ấy nhỉ ? Có phải Quạ không ?

- Không phải – một con vật phản đối – Tiếng kêu của Quạ không phải thế, hơn nữa, con đang kêu không phải Quạ. Lông Quạ màu trắng cơ mà. Con này lông màu đỏ trông gớm ghiếc quá.

Nghe vậy, mọi con vật trong rừng xua đuổi Quạ, không cho Quạ đậu trên cây nữa.

Quạ phải bay đi chỗ khác, nghĩ rất tức. Chẳng lẽ mình không thể hơn mọi con vật khác trong rừng sao ?

Vừa lúc đó, Quạ thấy một bác Gấu có bộ lông đen tuyền, láng bóng từ trong khu rừng đi ra. Bác Gấu đi những bước oai vệ, một tay cầm củ cà rốt chia cho Thỏ, tay kia cầm đõ ong mật chia cho các chú Khỉ. Các con thú vây quanh bác Gấu vui vẻ, khen nức nở:

- Bác Gấu tốt quá !

- Bác Gấu đi đến đâu, mọi vật đều thích.

- Màu đen của bác rất đẹp.

Quạ nghe các con vật nhận xét về bác Gấu như vậy, nó nhìn lại mình, đâm chán. Quạ nghĩ : “ Có lẽ phải sơn mầu đen lên bộ lông của mình cho giống bác Gấu, để mình đi đến đâu ai nhìn cũng muốn kết thân, phải nói lời thán phục.”.

Nghĩ như vậy, Quạ lại bay đến bác Mèo Đen, nhờ bác Mèo Đen sơn lại cho mình bộ lông màu đen cho giống bác Gấu. Bác Mèo Đen hỏi:

- Tại sao cháu lại thích màu đen của bác Gấu ?

Quạ trả lời:

- Vì bác Gấu có bộ lông màu đen, đi đến đâu, ai cũng trầm trồ thán phục. Cháu muốn có bộ lông màu đen giống bác ấy.

Bác Mèo Đen nghe Quạ nói vậy, lắc đầu không đồng ý, giải thích cho Quạ hiểu:

- Không phải như thế đâu, cháu Quạ ơi! Bác Gấu được mọi vật trong rừng mến bởi tính bác Gấu tốt, bác ấy kiếm được thức ăn, liền chia đều cho mọi vật, không tham lam, nên tất cả muôn thú trong rừng đều mến bác Gấu, chứ không phải do lông bác Gấu màu đen.

Bác Mèo Đen đã khuyên như vậy mà Quạ vẫn không nghe ra , cứ nói nhất mực:

- Bác cứ sơn đen bộ lông cho cháu, cháu sẽ đi oai vệ hơn bác Gấu.

Bác Mèo Đen chỉ còn một hộp sơn đen cuối cùng, bác nói với Quạ:

- Bác đã nói như vậy mà cháu không nghe , thì bác sẽ sơn cho cháu. Nhưng bác cũng cho cháu biết, nếu như bộ lông của cháu đã trở thành màu đen rồi, sẽ không còn màu sơn khác nữa đâu, nếu sau này cháu muốn sơn lại.

Thấy ánh mắt ngơ ngác của Quạ, bác Mèo Đen giải thích tiếp:

- Nghĩa là ...từ nay về sau bộ lông của cháu chỉ còn là màu đen thôi. Cháu nghĩ kỹ đi!

Trong đầu Quạ lúc này chỉ còn thấy hình ảnh bác Gấu có bộ lông đen láng bóng, bước những bước hùng dũng trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu con vật. Quạ vẫn nói nhất quyết:

- Cháu đồng ý, bác cứ sơn màu đen ấy lên bộ lông đỏ này của cháu. Cháu không thích bộ lông màu đỏ choe choét này nữa.

Bác Mèo Đen lấy hộp sơn màu đen ra và bác dùng chiếc cọ sơn lên bộ lông màu đỏ của Quạ một màu đen thùi lùi từ đầu đến chân.

Khi Quạ bay về rừng, nơi các con thú tụ tập mỗi sáng. Quạ định dang rộng đôi cánh khoe bộ lông màu đen, hy vọng sẽ có nhiều ánh mắt nhìn Quạ thán phục. Nhưng... khi Quạ vừa đậu xuống cành cây, tất cả muôn vật trong rừng đều ngạc nhiên, không biết trước mặt chúng là con vật gì ? Quạ vừa định nói: “ Tôi là Quạ đây! Các bạn thấy tôi có đẹp không ?” Thì bị cành cây, đá, sỏi...của các con vật ném tới tấp, cùng những tiếng xua đuổi:

-Ôi! Ở đâu ra cái con vật đen đúa khủng khiếp thế nhỉ ?

- Ở khu rừng chúng ta không có con vật nào xấu xí như thế! Đuổi nó đi.

- Không phải Quạ đâu! Nó giả vờ là Quạ đấy!

Quạ phải bay vội ra tít đằng xa, đứng thở hổn hển . Đến bây giờ Quạ mới nghĩ mình sơn màu đen lên bộ lông là hết sức sai lầm. Quạ định sơn lại bộ lông màu trắng như vốn có. Khốn nỗi bác Mèo Đen đã hết sơn rồi.

Từ đó lông của Quạ mãi mãi là màu đen. Những lúc bay một mình trên những cánh đồng không, mông quạnh, Quạ bật lên tiếng kêu não lòng: “ Quạ...Quạ...”.

Đó là tiếng kêu tự trách mình của Quạ vì không nghe lời khuyên đúng của người khác, giờ ân hận thì mọi chuyện đã quá muộn rồi các em ạ!

HẾT

Quả Bóng Tròn thấy chú Rùa đang bò chậm chạp trên đường,  cười đắc ý:

- Rùa ơi! Bạn bò chậm thế kia thì bao giờ mới về đến đích?

Rùa từ tốn trả lời:

- Mình bò chậm mà chắc. Không vội vàng, khi bò trên đường ,mình bình tĩnh không đi vào những nơi có chướng ngại vật. Chỗ nào khó đi ,mình sẽ tìm cách tránh. Đường nào dài, mình sẽ bỏ qua tìm đường đi tắt, ngắn nhất. Điều quan trọng, không phải đi nhanh hay chậm mà phải biết rõ đường mình đi để về đến đích.

Quả Bóng Tròn nghe vậy, lắc đầu:

- Ối giời! Thời gian bây giờ là vàng bạc, đợi bạn làm điều đó thì người ta đã cho tôi bay đến đích từ lâu rồi.

Rùa nghe vậy lại càng không đồng ý:

- Nếu chỉ dựa vào người khác, bạn Bóng Tròn ơi, bạn sẽ không làm được điều gì lớn lao đâu.

Vừa lúc đó, Quả Bóng Tròn  được một chú bé đá phốc lên. Quả Bóng tròn bay tít lên lên cao. Nó quá khoái chí, reo lên sung sướng với chú Rùa:

- Bạn Rùa ơi! Nhìn tôi này. Bạn với tôi, xem ai đi nhanh hơn?

Rùa rướn cổ, ngước mắt lên nhìn, Quả Bóng tròn bay mất hút trong không gian.

Một lúc sau, Rùa lại nhẫn nại, chậm chạp đi tiếp con đường trước mặt, biết chắc chắn chẳng bao lâu nữa mình sẽ đến đích.

Rùa đang bò như vậy, tránh một hố nước., thì từ dưới hố nước đó, Rùa nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Quả Bóng Tròn:

- Có phải bạn Rùa đó không ?Bạn làm ơn đưa tôi lên khỏi hố này với.

Rùa nghe vậy, ngạc nhiên:

- Làm sao bạn lại nằm dưới hố này vậy?

- Rùa ơi! Bạn nói đúng lắm. Tôi có thể đi nhanh hơn bạn – Quả Bóng Tròn nói ân hận, biết lỗi – Nhưng lối đi nhanh ấy chỉ dựa vào người khác, đi mà không cần suy nghĩ, không cẩn thận, không có đích...kết quả là như thế này đây. Tôi bị rơi xuống hố, không thể nào lên được... Rùa cố giúp tôi với.

May cho Quả Bóng Tròn, cạnh hố mà Quả Bóng Tròn rơi xuống, có một chiếc vòi nước. Bạn Rùa đi đến kéo vòi nước cho nước chảy xuống hố. Nước đầy hố, Quả Bóng Tròn nổi lên.

Giúp cho Quả Bóng Tròn lên khỏi miệng hố xong, Rùa nhìn đường, bình tĩnh tiếp tục bò về đến đích.

Còn Quả Bóng Tròn không đi được, do không có ai đá, nó nằm đó buồn bã nhìn theo bóng bạn Rùa đi tít đằng xa...

 

 

HẾT

Phân trang 179/180 Trang đầu Trang trước 174 175 176 177 178 179 180 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]