TRUYỆN NGẮN - 120

[Không rõ 27/09/2018 12:30 | by kytrung ]

 

Đoc truyện ngắn có hay không, Chú? ( Ảnh minh họa)

 

                                    ĐÈN ĐOM ĐÓM!

 

Bố tôi là chủ một trang trại lớn, chuyên trồng rau sạch rất có uy tín cung cấp cho tất cả các siêu thị trong thành phố. Trang trại của bố cũng là địa điểm duy nhất gia đình một ông chức “to”, bạn cũ của bố, tin tưởng đặt mua rau hàng ngày. Cũng vì thế mà tôi chơi thân với Lanh, bạn cùng lớp, con của ông “to” ấy. Ông Nội của Lanh chức “to” hơn chức con trai, mới mất. 
Đám ma của ông nội thằng Lanh to lắm, được phát trực tiếp trên ti vi, đài, báo đều đưa tin...
Thôi, chuyện của gia đình thằng Lanh tôi kể sau. 
Tôi kể về gia đình tôi.
Như kể ở trên, Bố tôi là chủ một trang trại lớn, hiện có tiền, có của. Có được thành quả này, Bố dặn chúng tôi:
-Bố và mẹ đi lên từ hai bàn tay trắng, không dựa dẫm vào ai ,chăm chỉ, nắm bắt được thời cơ, biết áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất nên thành công. Dẫu vậy, dù gia đình ta có tiền nhưng tuyệt đối các con phải nghĩ rằng, mình là con em lao động, mỗi một đồng tiền bố mẹ kiếm được là có mồ hôi, nước mắt... Các con phải quý trọng cũng như quý trọng ngừơi lao động...
Nên vậy, dù anh em tôi học trong trường Quốc tế, toàn con nhà giàu, đi đâu cũng có xe cộ đưa đón nhưng cứ đến chiều thứ bảy bố cho xe đón anh em tôi đưa về quê, một vùng nông thôn nghèo, cách thành phố gần bảy mươi cây số để nghỉ ngơi. Thực ra, trong thiển ý, bố tôi không muốn chúng tôi xa rời người lao động, rồi không nhớ quê, mất gốc...
Về quê, anh em tôi hay đi theo anh Tâm, con bác ruột. Lúc thì đi bắt chuột, lúc lại đi tát cá, có lúc...ngồi xem anh ấy làm rọ, đan rổ .... Anh ấy làm những việc đó rất khéo tay lại có tài kể chuyện, anh em tôi rất thích... 
Mỗi lần được bố cho về quê, rồi đi theo anh Tâm ra đồng là như một lần được khám phá một thế giới mới,có bao nhiêu điều lý thú.
Tôi muốn khoe với Lanh.
... Nghe tôi kể những lần về quê, những lần đi cùng anh Tâm ra đồng làm những việc mà Lanh có tưởng tượng cũng không hình dung nổi, nó thèm rỏ rãi:
-Giá như tao được đi với mày thì thích nhỉ?
- Mày xin bố mẹ đi, chiều thứ bảy này đi ô tô của bố tao, cùng anh em tao về quê, chơi cả ngày chủ nhât, rồi chiều về.
Lanh phụng phiu:
-Nghe mày nói tao thích lắm, nhưng xin đi, chắc bố mẹ tao không cho đi đâu. Tao đi đâu, bố mẹ phải đi cùng. Khó lắm! Hay là thế này – mắt Lanh sáng lên – Mày nói với bố của mày, đến trực tiếp xin bố tao cho tao đi cùng anh em mày về quê chơi vào chiều thứ bảy tới, chắc được, vì bố tao biết bố mày mà !
Mỗi chuyện xin đi chơi chiều thứ bảy, ngày chủ nhật, rõ địa điểm mà cũng khó cho Lanh thế cơ à! Chẳng giống như bên gia đình tôi, chúng tôi muốn đi chơi ở đâu, chỉ cần nói rõ địa điểm, thời gian, bạn bè...là bố cho đi ngay. 
Chiều thằng bạn thân, tôi nói với bố đến nhà Lanh, xin phép cho nó đi với chúng tôi vào chiều thứ bảy tới. Bố tôi gật đầu...
Lúc về, bố nói:
-Bố của Lanh đồng ý rồi, cho Lanh đi chơi với các con, nhưng bố không nghĩ ... lấy tiền đâu mà bố mẹ của Lanh xây biệt thự to thế? Không thể nào hình dung ra...
-To lắm hả bố? - Tôi hỏi. 
-To con ạ! To gấp ba, bốn lần nhà mình, trong nhà đồ đạc thì kinh khủng, cái nào cũng đắt tiền. Đã vậy bây giờ còn đang xây nhà “lưu niệm” của ông nội Lanh ngay bên cạnh, to không kém gì ngôi biệt thự gia đình Lanh đang ở - Bố chép miệng - Nhà “lưu niệm” to như thế, lấy cái gì mà trưng bày... 
... Lanh đi chơi về quê với anh em chúng tôi, quả thực anh em chúng tôi sướng vì được ăn “ ké”. Trên xe của bố, chất đầy những thức ăn đắt tiền mà bố mẹ Lanh bắt mang theo, ăn ba, bốn ngày cũng không hết. Lại còn thuốc bổ nữa, toàn những thuốc ngoại, in chữ xanh, đỏ... mà tôi mới thấy lần đầu, không biết uống vào, nó bổ “bộ phận” nào trong cơ thể? Đến nước uống, cũng hai, ba bình, mỗi bình hơn chục lít, như Lanh nói: “ Phải uống nước này, nước tinh khiết tuyệt đối. Bố mẹ tao dặn, không được uống nước quê, nước ấy dễ bị nhiễm khuẩn...”.
Về quê, đúng như tôi nghĩ, Lanh rất vui. Điều gì ở đây cũng làm cho Lanh ngỡ ngàng. Vì lần đầu, như Lanh nói, mới thấy. Như chuyện buổi tối thứ bảy, anh Tâm dẫn chúng tôi ra đồng bắt đom đóm cho vào những vỏ trứng vịt còn nguyên rồi treo lên như một cái đèn lồng nho nhỏ, anh sáng mấy con đom đóm, tuy chẳng nhìn rõ một cái gì, nhưng cứ nhấp nháy, mờ mờ, tỏ tỏ ... làm cho Lanh ngạc nhiên. Rồi sáng chủ nhật, chúng tôi lại cùng anh Tâm đi bắt chuột, những cái rọ tự tay anh Tâm làm, đút vào hang, bên kia đổ nước,bên này chuột sặc nước, chạy chui vào rọ, Lanh reo lên thích thú. Gần chiều, anh Tâm trèo lên cây khế hái, tôi và Lanh cùng cầm cái rổ do anh Tâm đan, hứng ở dưới, khế rơi vào rổ lộp bộp, Lanh cười thích thú...
Lúc xe của bố tôi đưa chúng tôi trở về lại thành phố, Lanh xin anh Tâm vỏ quả trứng vịt chứa mấy con đom đóm, rồi cả cái rọ bắt chuột, cái rổ hứng khế , như Lanh giải thích: “ Tao phải mang tất cả những thứ này về khoe với bố mẹ tao. Có khi ... giống tao, lần đầu tiên bố mẹ tao mới biết!”. Anh Tâm cho tất, chỉ dặn nó giữ hết sức cẩn thận, nhất là vỏ quả trứng vịt, đựng mấy con đom đóm...
Lanh gật đầu và thực hiện đúng, ôm khư khư mấy món đồ đó y như thằng đang giữ “mả tổ”.
Cũng qua chuyến đi này, tôi trở thành “khách quý” của nhà Lanh.
... Hôm khánh thành nhà “ Lưu niệm”, Lanh rủ tôi đến xem, nó nói như thế này làm tôi ngạc nhiên:
-Nhà lưu niệm của ông nội tao, cũng có công của mày đấy!
Tôi đi theo với một đoàn quan khách, toàn ông “to” là bạn của bố Lanh vào nhà lưu niệm.
Đến từng hiện vật mà ông nội từng dùng, trực tiếp bố của Lanh dẫn đi và giải thích. Giọng của ông nghẹn ngào nhưng không dấu được tự hào, nói rõ ràng gốc tích từng hiện vật trưng bày:
-Giới thiệu với các đồng chí, bố của tôi sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó. Ngay từ lúc tuổi thiếu niên đã đầu tắt mặt tối ra đồng, nhưng dẫu thế vẫn không đủ ăn, có lúc phải bắt chuột làm thức ăn cho qua cơn đói. Đây là cái rọ, trực tiếp ông làm, dùng để bắt chuột lúc ấy. Còn đây là cái rổ, bố tôi đan, dùng để hứng khế khi hái, không cho khế rơi xuống đất. Nếu khế dính đất, ăn rất mất vệ sinh, bố vẫn nói với chúng tôi như vậy, khi ăn khế thay cơm. Nghèo như thế, khổ như thế, nhưng bố tôi vẫn ham học. Lúc đó làm gì có đèn điện, cao áp như bây giờ, bố tôi bèn dùng vỏ trứng vịt, thả mấy con đom đóm vào, lấy ánh sáng đom đóm đó rọt vào sách, để học... Hiện tôi đã có bằng Tiến sỹ, Giáo sư chính là tôi noi theo tấm gương của bố tôi... Dù ban đêm không có ánh sáng của trăng, của sao... vẫn dùng ánh sáng đom đóm dẫn đường để đi đến những chân trời trí thức...
Bố của Lanh chỉ từng hiện vật, nói rất say sưa. Một khách tham quan hỏi:
-Dạ Thưa anh! Những hiện vật này bố anh làm, đến bây giờ chắc đã lâu, làm sao mà giữ được? Nhất là đèn bằng vỏ trứng chứa đom đóm rất dễ vỡ...
Bố của Lanh trả lời ngay, như biết câu hỏi này:
-Những hiện vật này bố tôi coi nó quý hơn vàng, giữ cẩn thận còn hơn giữ mạng sống. Vì bố tôi muốn chúng tôi, lớp con cháu phải nhìn hiện vật đó hàng ngày, nhất là đèn đom đóm, giữ vững truyền thống cách mạng của gia đình, góp một phần đưa đất nước, trong đó có gia đình chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc... Gia đình chúng tôi rất tự hào về ông, một đồng chí lãnh đạo cao cấp ,với chức vụ...
Nghe bố của Lanh nói vậy, tôi cũng thầm tự hào.
“ Đúng là mình cũng có công. Vì không có mình đưa Lanh về quê chơi, thì làm sao có hiện vật trên để bố của Lanh trưng bày, giới thiệu...”.

 

 

                                      THẾ À !

 

Để cho Thảo chuẩn bị bữa ăn trưa, tôi kéo Thu ra quán cà phê gần nhà nói chuyện. 
Hơn ba mươi năm, bây giờ mới gặp lại, hai thằng có bao nhiêu kỷ niệm cùng ôn lại...
Thực ra, hồi sinh viên, nếu không có Thu, tôi đã không lấy Thảo. 
Cái hồi ấy, tuổi sinh viên mơ mộng, thả tâm hồn với gió, với mây...Tôi lại là một thằng đàn sáo giỏi, hát hay, viết được... xung quanh nhiều em “xin chết”. Trong những em đó tôi để ý đến Khanh. 
Khanh đến với tôi không như những ngừơi con gái khác. Ví như trong chuyện học, Khanh giúp tôi chuyện học “tủ”. nghĩa là Khanh biết trước những bài sẽ ra đề. Tôi ngạc nhiên, Khanh giải thích: “Chuyện này em chỉ nói riêng với anh...em tìm cách “moi” được ở Thầy đấy! “. “Em “moi” như thế nào?”. Khanh lấy ngón tay dí vào trán tôi, nói nhỏ:”Chuyện đó không nói được với anh! Nhưng anh yên tâm...em không làm anh buồn đâu!”. Khanh hôn nhẹ vào má tôi. Khanh biết cách làm cho tôi không giận. Rồi thời ấy, tôi yêu Khanh, có nhiều điều lợi. Thời bao cấp, phải chi li đến từng xu, đến từng lạng gạo, Khanh làm lớp phó, phụ trách đời sống của lớp. Không biết Khanh làm thế nào, mà tôi và Khanh vẫn có thể kiếm trong phiếu, tem lương thực, thực phẩm của lớp dư ra được một ,hai ký gạo, vài ba lạng thịt, để tôi và Khanh cải thiện riêng. Có lúc tôi thấy việc này thế nào ấy, ảnh hưởng đến tiêu chuẩn ăn của lớp ,có ý ngăn Khanh. Khanh nói trấn an: “ Sao anh lo chuyện đó nhỉ, lớp không ai thắc mắc là được rồi! Em có cách làm cho mọi người trong lớp, không ai phát hiện được...”. Nói xong, Khanh lại hôn nhẹ vào má tôi... 
Nếu cứ như vậy cũng không sao, tôi với Khanh, biết đâu nên vợ,nên chồng sau khi tốt nghiệp. Nhưng như nói ở trên, hồi ấy tôi là thằng sinh viên mơ mộng. Chiều chiều cứ lên sân thượng ký túc xá, ôm cây đàn ghi ta, nhìn về phía hoàng hôn xa xa , tôi cất tiếng hát cùng tiếng đàn trầm bổng: “ Màn chiều buông xuống, gió ngàn vi vu, lấp ló đầu hiên, ngôi sao ban chiều. Gợi lòng ta xao xuyến nhớ tới người yêu ở phương trời xa. Em thân yêu nơi nao, có nhớ tới chăng, đôi ta năm xưa, chung lời hẹn ước...”. ngừơi say tiếng hát của tôi, không phải Khanh mà là Thảo. Cứ mỗi lần tôi ôm cây đàn ghita lên sân thượng, bao giờ Thảo cùng mấy bạn gái nữa lên cùng, cất chung tiếng hát. Khanh biết cả, nhưng không bao giờ ghen, vì Khanh rất tin, trong lớp, so sánh không ai có thể hơn Khanh, tôi không bao giờ có thể bỏ Khanh. Nhưng quả thực, yêu khanh, nhưng với tính cách Khanh, tôi hơi ngại. Ở Khanh có điều gì đó, tính toán quá, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Còn một điều nữa, thấy tôi hay làm thơ, tham gia văn nghệ trường. lớp... Khanh khuyên: “ Em không ngăn anh đâu, nhưng em nói với anh, bớt bớt đi những chuyện ấy, chẳng lợi lộc gì. Nghĩ xa một tý, giả như gần năm cuối rồi, nên tính ngày ra trường làm ở chỗ nào? Nhờ ai giúp? Anh cứ thơ thẩn, hát hò...rồi nước đến chân, chạy không kịp”.Nghe Khanh nói thế tôi tự ái, cũng lúc ấy Thu, bạn thân, nói riêng với tôi:
-Tính mày không hợp với Khanh đâu. Tao thấy cứ như nước với lửa. Một bên quá tính toán, một bên phóng khoáng, một bên thì ào ạt, vô tư như sóng, còn bên kia chắt bóp, chi ly... 
-Ý mày là thế nào ?
-Tao thấy Thảo hợp với mày hơn. Thảo có thể không đẹp bằng Khanh, nhưng nó lại hợp tính mày. Nó cũng biết nhạc họa, làm thơ, dịu dàng, thương mày đằm hơn...
Thu nói vậy, tôi cũng thầm so sánh và thấy Thu nói đúng. Có nhiều nguyên nhân tôi xa Khanh để đến với Thảo, nhưng có lẽ nguyên nhân chính là vậy.
Hôm chia tay, sau lễ tốt nghiệp, Khanh gặp riêng, nói với tôi:
-Em mong anh với Thảo hạnh phúc. Mong lắm... Riêng em, không đến được với anh em rất tiếc, nhưng nghĩ lại, mình không có lỗi trong chuyện này, thì không có điều gì phải ân hận, tiếc nuối. Biết đâu, những điều ấy, có khi là ... anh!
Sau này nên vợ, nên chồng với Thảo, tôi nhớ mãi câu nói này của Khanh.
Tốt nghiệp, tôi được phân công về công tác tại một Hội Văn học –Nghệ thuật tỉnh... còn Thảo được phân công về dạy văn ở một trường phổ thông trung học, cách chỗ tôi làm việc cũng khá xa. Thứ bảy, chủ nhật, ngày lễ, tết...vợ chồng mới có điều kiện gặp nhau. 
Một anh làm thơ quèn, một công chức quèn, như một thằng “thiên lôi” chỉ đâu đánh đấy, tôi đã thấy phận “hèn”. “ Hèn” hơn là tôi không biết kinh doanh, không làm ra tiền. Tiền chủ yếu chỉ dựa vào lương, vào những đồng nhuận bút còm cõi. Nên khi được doanh nghiệp mời đi viết bài, dự tọa đàm, trại sáng tác... đồng tiền bồi dưỡng có đáng là bao, thế mà cũng mừng, cũng tìm mọi cách “chen lấn” để được “phần”. Thảo, so với tôi, lúc ấy cũng không hơn, đồng lương giáo viên, bán cháo phổi, phải hết sức tằn tiện mới đủ... Chỉ có điều, Thảo không bao giờ ca thán. Nhớ một lần, hồi mới ra trường, chiều thứ bảy, đạp xe từ trường về thành phố gặp tôi, trên nét mặt vẫn ròng ròng mồ hôi, mà Thảo khoe: “ Em mua được mấy con cá ,nấu canh chua cho anh. Cá tươi lắm.”. Quay lại đằng sau, cá cùng mấy bó rau rơi lúc nào, Thảo không biết. Tôi thấy vậy nhăn nhó: “Tiền đã không có, lại còn mua ...bây giờ ăn cái gì mà chẳng được!”. Thảo nghe tôi nói vậy có vẻ buồn. Còn tôi, tôi lại so sánh, có vẻ hơi ...nhẫn tâm: Giá như hồi đó tôi vẫn yêu và lấy Khanh, chắc sẽ không có cảnh này? 
Sau này, tìm mọi cách “chạy”, Thảo được về dạy ở một trường trong thành phố, gần cơ quan tôi, tình cảnh vợ chồng đỡ vất vả hơn trước, nhưng không có nghĩa là thoát cảnh: “ khổ, thòm thèm...”. Vợ,chồng thêm hai đứa con, tôi và Thảo căng sức làm hơn trước, tìm tìm đủ “nguồn”để có tiền. Tôi “ chạy” quảng cáo, viết thuê cho một số tạp chí, báo... Còn Thảo mở lớp dạy thêm, tối hỳ hục làm hàng thủ công đến tận khuya, trời chưa kịp sáng dậy vội soạn giáo án, chấm bài cho học sinh...Thế mà tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn, đủ mấy việc nhỏ như quà cho bố mẹ, ông bà, sắm thêm cho con mấy bộ đồ chơi, quần áo mới... Tôi thấy bức bách thì Thảo lại vừa lòng:
-Em với anh chịu khổ một chút, ăn tiêu tằn tiện thật khoa học, là được. Lúc này chủ yếu là lo cho con cái thôi. Em thấy sướng nhất là không nợ nần ai, bố, mẹ, họ hàng, không ai trách cứ mình...
- Thôi đi, em thấy thế này mà sướng à! Nhìn kìa, họ cũng như mình sắm được cái này, cái kia, đi du lịch nước ngoài còn mình...cứ ru rú , cắm đầu xuống đất kiếm từng đồng một...
Tôi nói thế mà Thảo không giận, lại còn nói, như “trêu” tôi:
-Sao anh lại nóng với em! Hồi yêu em, cứ chiều thế này là anh lại hát: “ Màm chiều buông xuống...”em ngồi nghe cơ mà...
Thảo nói thế, tôi không thể giận em nhưng trong suy nghĩ, hình ảnh Khanh hiện lên chập chờn. Tôi cứ yêu rồi lấy Khanh, giờ thì đâu phải nói những lời kia. Có khi...với Khanh, tôi chỉ cần ngồi một chỗ làm thơ,sáng tác truyện ngắn, viết báo... không phải lo cơm,áo,gạo, tiền... Lớn hơn, tôi với Khanh đi du lịch, cùng đắm chìm trong tiếng trống, tiếng nhạc hoang dại của thổ dân bên đống lửa bập bùng... trên một đảo hoang trong khu du lịch sinh thái nổi tiếng nào đó ở nước ngoài... 
Chứ đâu như bây giờ!
...Thấy tôi đắm chìm trong suy nghĩ, không nói, Thu ngạc nhiên:
-Mày gọi tao ra đây, sao lại im lặng như vậy! Mà hình như...mày với Thảo có chuyện?
-Không, không có chuyện gì ,Thảo rất tốt, lo cho tao và hai đứa con chu đáo lắm.
-Thế thì nhất mày! Tao mừng, chứ hồi ấy mà mày cứ yêu rồi lấy Khanh thì khổ?
-Khanh làm sao ? –Tôi hỏi vội.
-Ơ, thế mày không biết chuyện của Khanh sao? – Thu ngạc nhiên rồi kể - Khanh ra trường, bỏ nghề, đi xuất khẩu lao động, lấy chồng bên đó. Hai vợ chồng ôm tiền về nước tính đánh “quả” mong “ trúng” đậm. Chơi gian lận trong chuyện đa cấp, rồi quan hệ với những thành phần phức tạp, vợ chồng Khanh tính lừa “ chúng nó”, “ chúng nó” lừa lại, bị vỡ nợ, vợ chồng ly dị, còn Khanh bị bắt...Công an đang điều tra...Cái tính này của Khanh có từ thời sinh viên mà, đến giờ không đổi.
Tôi giật mình, thốt lên:
-Thế à!

                

 

TRUYỆN NGẮN - 119

[Không rõ 24/09/2018 16:12 | by kytrung ]

 

   Ai bảo không nghe vợ! ( Anh minh họa)

 

                  SAO EM KHÔNG ĐẾN ?

 

 

Đến gần nhà anh, chỉ mấy bước chân nữa thôi, tự nhiên chị lại ngập ngừng. 
Đến... hay... không đến?
Mấy từ đấy cứ lặp đi, lặp lại trong đầu, chị thấy khó nghĩ quá. Xem đồng hồ, cũng còn gần ba mươi phút nữa, như đã hẹn, chị sẽ gặp anh. Nghĩ còn thời gian, tìm một quán cà phê nhỏ, khuất, gọi một ly cà phê, chị ngồi xuống. 
Chị muốn dành thời gian này suy nghĩ cho thật chín...
Trầm lắng, những kỷ niệm về anh hơn ba mươi năm ùa về ... 
Anh là mối tình đầu của chị thời sinh viên. Anh ồ ạt như gió thổi lúc sắp giông, việc gì tập thể lớp cần, anh cũng làm. Ai cần, anh cũng giúp, giúp vô tư. Chị thì ngược lại, cứ nhẹ nhàng như sương buổi sớm, làm bất cứ việc gì cũng tính toán, cẩn thận như đi bộ đếm từng bước... Hai người tính cách trái ngược nhau như thế, không hiểu sao lại đến được với nhau. Chị nhớ mãi kỷ niệm của anh với chị thời đó.
Thời bao cấp, có bao nhiêu điều cực, sinh viên còn cực hơn, phải giữ hết sức cẩn thận tiền bạc. Sinh viên mất tiền giống như “ chết trôi sông”. Anh nói với chị như thế, chị cũng dặn anh như vậy. Thế mà... sau buổi xem phim, anh lấy tiền ra mua kem, cả ví đựng tiền cùng tem, phiếu bị ai đó lấy mất lúc nào không hay. May túi trên còn một ít tiền, đủ mua một cây kem, anh lẳng lặng vào xếp hàng, mua cho chị. Cầm chiếc kem, chị ngạc nhiên, hỏi. Anh cười trừ: “ Họ nói, chỉ bán cho mỗi người một cây kem thôi! Anh mua cho em”. Bịa như thế mà ai tin! Biết anh mất cả chiếc ví tiền vì tính không cẩn thận, không có tiền mua kem cho mình, chị vừa buồn cừời, vừa giận, vừa tiếc. Không biết một người có tính như thế này, sau này sẽ làm được điều gì!
Rồi nữa, những lần đi thực tế, thực tập của lớp,chị dặn thầm anh, đừng xung phong hay nhận những việc làm quá sức, sẽ có ngừơi trong lớp ỷ lại. Tưởng anh nghe, hóa ra, có việc nặng, nhiều ngừơi ái ngại, anh vẫn xung phong, ví như đi lấy gạo, bốc than, rồi mang vác hộ cho bao người...Mồ hôi nhễ nhại, anh ngồi nghỉ thở dốc. Chị nhìn anh lấy vạt áo lau mồ hôi mà vừa thương, vừa ghét. Con ngừơi đâu mà...đầu óc cứ như gỗ đá, nói không chịu nghe...
Sau này hai người chia tay, nhiều lúc ngồi một mình, chị hay tự hỏi, hồi đó mình yêu anh ấy vì điều gì nhỉ? Cả lớp mình ai cũng công nhận anh ấy tốt. Nhưng “tốt” như anh ấy, chỉ làm cho chị bực – Chị ngồi nghĩ lại, cười thầm – Thời ấy, cứ thấy anh ấy giúp một bạn gái nào trong lớp là chị ghen, dù anh có giải thích trăm lần, thậm chí anh xin phép chị làm việc đó, chị vẫn giận anh mất mấy ngày, không thèm nói chuyện. Rồi tiền nữa chứ, cũng cái thời ấy phải tiết kiệm từng xu, từng hào...chị và anh tằn tiện, nhưng...có người trong lớp gặp khó khăn, anh sẵn sàng cho vay, không cần hỏi chị. Chị nói, anh trả lời như không có việc gì xảy ra, rất vô tư: “ Cũng còn đủ tiền, sáng mai mua một chiếc bánh mỳ, em với anh chia đôi”. Mấy ngày sau đó, hai ngừời không có tiền, chị phải chạy vạy khắp nơi...
Anh ấy quá tốt! Nhưng sống với một ngừời như thế, chị sẽ khổ. Thân mình, chắc gì lo đã xong lại phải lo cho chồng, một ông chồng sống vô tư, không biết tính toán, vợ nói không nghe, cứ thích làm theo điều mình muốn. Những suy nghĩ đó, cứ nhân lên, y như chị bê một rổ đá, mỗi ngày thêm một viên, đến lúc nặng quá phải buông tay. Hình như chị cũng thấy anh cảm nhận được điều này, nhất là qua cách đối xử, lời nói, không được như trước. sau lễ tốt nghiệp, chị chủ động:
-Em suy nghĩ kỹ rồi. Em biết tính cách của anh không hợp với em. Anh em mình nếu như...nên vợ, nên chồng...em sợ... Có lẽ...anh và em ...dừng lại...Em nghĩ – Chị ngập ngừng, cân nhắc từng từ –...anh với em...vẫn là bạn tốt, nghĩ tốt về nhau...
Nghe chị nói vậy, ánh mắt anh sừng sờ, nhìn chị rất lâu, rồi anh hỏi:
-Em suy nghĩ kỹ chưa? 
Chị không trả lời, không nhìn anh, gật đầu nhẹ.
Không gian đêm ấy thật nặng nề, lặng lẽ trôi đi rất chậm chạp, khoảng cách hai ngừơi đứng cũng hình như...xa dần. Mãi một lúc sau, anh nói, khó nhọc, như ngừơi bơi quá sức:
-Anh đồng ý với suy nghĩ của em. Thà như thế... là bạn tốt với nhau vẫn hơn ... vợ chồng mà lúc nào cũng trách móc, giận hờn, không ai, nghe ai... Em tin đi, anh cũng nhận ra nguyên nhân của sự chia tay này... Anh sẽ sửa...
Chia tay với anh, chị có buồn nhưng không tiếc, tay không nắm chặt được với nhau thì thả ra có khi lại thấy thỏa mái hơn...
... Hơn ba mươi năm, thời gian như “ bóng câu qua cửa sổ”, mới đó tuổi sinh viên nụ cười, mái tóc, làn da... cái gì cũng đẹp mà bây giờ, tóc chị điểm bạc, ánh mắt nhiều ưu tư, hiếm có nụ cười, mà mọi việc đối xử, nhất là trong gia đình, đều là sự nhẫn nhục. 
Sau tốt nghiệp, chị gặp may, lấy được một người chồng lo cho chị có công việc ổn định., kinh tế đảm bảo...Chỉ có một điều, ngược với tính cách ngừơi yêu đầu, chồng của chị lại là một ngừời gia trưởng, rất tính toán “ đo từng cọng dưa, đếm từng củ hành”. Mới đầu, tính này tưởng hợp với chị, nhưng sau này làm chị quá mệt mỏi. Còn một việc nữa, chính việc này của chồng làm cho chị nhớ đến anh, và muốn gặp lại. Con phát hiện bố đi gặp “bồ” cũ, nói với chị. Chị hỏi chồng, chồng chị nhận ngay:
-Đúng! Anh có gặp cô ấy, cũng gặp cho vui, hỏi thăm bình thường, ôn lại chuyện xưa, thời sinh viên, chứ có phải “yêu đương” gì mà nói với em. Ngần này tuổi, sắp xuống lỗ, không lẽ em lại ghen, không lẽ em không có bạn... Nếu em muốn gặp ai là bạn cũ,cứ nên đi gặp, anh cho phép. Nhưng anh có một yêu cầu, phải nói cho anh biết!
Tuổi này, chị không ghen như ngày xưa nữa. Sống được với chồng, với con, giữ yên ấm được ngày nào, tốt ngày ấy.
Nhờ facebook ,chị với anh kết bạn. Bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về, nhưng có giới hạn. Chị có chồng, anh có vợ, một làn ranh, chị hiểu, không nên vượt qua. Bởi, như anh viết trong mục nhắn tin: “ Vợ chồng anh sống hạnh phúc, vợ anh có tính rất giống em ngày xưa, khi chúng mình còn yêu nhau. Hay nhắc nhở anh, mỗi khi anh làm sai và tiếng cười của vợ anh cũng rất giống em, mỗi khi anh làm đúng... Em đến vui với anh nhé! Rất mong ”.
Nhận được lời “nhắn tin” của anh trên facebook , nhân chuyên đi nghỉ ở một tỉnh phía nam, chị quyết định đến thăm anh, báo rõ ngày, giờ...
Hẹn như vậy, nhưng bây giờ chị lại phân vân. 
Cà phê nhỏ đến giọt cuối cùng vào ly, đồng hồ chỉ quá giờ hẹn, từ đây đến nhà anh ấy chỉ mất mấy phút... trong đầu chị vẫn lặp đi, lặp lại mấy từ : “ Đến...hay ...không đến...”. Nếu chị đến, anh sẽ đón chị như thế nào ? Khi có vợ con bên cạnh. Chắc chắn anh sẽ không bao giờ giới thiệu với vợ, chị là ngừơi yêu cũ,. Như vậy, nụ cười mừng rỡ, vồ vập chắc không có, vì bây giờ hai ngừơi đã ở hai bên bờ của một vực sâu, nói có thể nghe, nhưng gặp nhau sẽ khó. Còn lời hỏi thăm,nụ cười ngượng nghịu, giả tạo chị lại không muốn. Rõ ràng sự có mặt của chị ở nhà anh ấy sau hơn ba mươi năm, không cẩn thận sẽ gây khó khăn cho chị và cho cả anh. Điều nữa, như những dòng chữ anh viết trong facebook : “ Vợ anh có tính rất giống em ngày xưa...”. Gặp chị, biết đâu, vợ anh, giống như chị hồi sinh viên, lại ghen, lại tức, dù bên ngoài vẫn cười cười, nói nói... Chính chị lại là nguồn cơn của những trận giận hờn, cãi vã...như chị và anh hồi sinh viên...
Nghĩ thế, chị quyết định, tắt hẳn điện thoại, không đến thăm anh nữa...

Anh và vợ hết ra lại vào, mong ngóng, thỉnh thoảng xem đồng hồ. Vợ nói với anh:
-Anh thử điện lại một lần nữa xem thế nào ?
-Anh điện hai, ba cuộc rồi, toàn “ngoài vùng phủ sóng...”hoặc “... điện lại”.
-Sao lạ thế nhỉ! Em mong gặp chị ấy lắm. Chẳng gì là ngừơi yêu cũ của anh, em gặp, sẽ cảm ơn. Vì chị đã “nhường” cho em một ông chồng tốt cực kỳ. 
Còn anh, anh cũng muốn gặp chị. Nhờ chị, anh hiểu sống thế nào cho phải đạo, đúng với một người đàn ông, một người chồng. Bên ngoài quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp... thật tốt, trong sáng, sòng phẳng nhưng với gia đình phải có trách nhiệm, hết lòng, không để cho ngừơi vợ khổ, lo lắng...
Thế mà... 
Sao em không đến!

 

 

 

                                      " BÚP BÊ GIỐNG NHƯ NGƯỜI"

 


Quá ưng ý !
Trước mặt ông là một con búp bê, không phải búp bê bình thường mà là con “ búp bê giống như người” thật. 
Sao ông lại cần thứ này?
Giải thích thì hơi dài dòng, ngắn gọn là thế này. Ông về hưu được gần chục năm,có của ăn, của để. Do ăn uống điều độ, biết cho cơ thể thu nạp những “dinh dưỡng” cần thiết, cộng với thể dục đều, nên trông ông trẻ hơn tuổi, dẫu bây giờ hơn bảy mươi. 
Vợ của ông tuổi cũng gần bằng, nhưng tất cả đã “khô hạn”, “thẳng băng”, chỉ có tâm tính vẫn như ngày nào, thương và chăm sóc ông chu đáo, chỉ có thêm, hay tự ái. 
Người già mà...
Còn ông thì ngược lại, tâm tính vẫn thanh niên, phóng khoáng, hồn nhiên và ...ham của lạ. Nhưng không như mấy đồng niên, cứ thích “trốn vợ”có bồ. Ông cho đó là “ngu”. Ông không dại gì có “ bồ” với mấy đứa trẻ ranh. Nó yêu gì, yêu túi tiền của ông thì có! Còn tâm lý nữa, mấy đứa này,chúng nó có thể đi phượt, nhảy nhót, ăn uống... thả ga, sức ông tuổi này, có khỏe cùng không thể “đu”cùng chúng nó. Đó là chưa kể, nó giả vờ yêu, rồi lấy tiền của ông để nuôi “bồ”. Mười đứa con gái trẻ yêu mấy ông già giàu, thì đến chín đứa có “trò” đó. Ông “dây” vào, chẳng hóa ra “ công anh bắt tép nuôi cò...”.
Ông có cách khác là “ Bóc bánh trả tiền”. Đi mát xa hay vào những quán cà phê “chòi”. Làm một “nhát” là xong. Ra khỏi chỗ đó thỏa mái tinh thần, không bận bịu vướng víu, không phải “lo” tương lai, không phải “dối” hiện tại...
Nhưng “ đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma” vợ ông phát hiện được. Rất giận, đùng đùng bà vác đồ đi khỏi nhà, không nói với ông một tiếng...
Đã thế ông cóc cần, xem ai hơn ai!
Một mình trong căn nhà rộng, làm thế nào để thoát khỏi nỗi buồn, ông suy nghĩ nhiều lắm. Ra nước ngoài ở với thằng con trai, chán phèo, có cái gì vui đâu, ngoài việc trông con cho nó và xen ti vi...nhất là “ khoản” kia, tưởng dễ chứ cực kỳ khó, chưa nói đến giá cả. Còn ở trong nước, qua cái “hạn” này, ông “ cạch “ cho đến lúc xuống lỗ...
Nhưng không lẽ, cứ thế này. Ông tâm sự với một ông bạn, chơi thân thiết với cả vợ và ông.
Bạn ông, ai hỏi cái gì cũng biết, thuộc lòng mọi chốn, mọi nơi. Những nơi có “trò”vui, nhằm giải tỏa tâm lý, nỗi sầu... bạn ông đều tường tận.
Ông bạn của ông nghe chuyện ông tâm sự, nói ngay:
-Tôi sẽ giúp ông, nếu vợ của ông có biết, có khi thông cảm còn thương ông hơn.
-Ông giúp tôi thế nào? – Ông hỏi vội.
-Ông cứ bình tĩnh – Bạn của ông trả lời - Tôi sẽ dẫn ông đến gặp một thằng chuyên nhập những con búp bê giống y như người. Ông cứ trình bày sở thích của mình, nó sẽ kiếm cho ông một con búp bê đúng như thế, phục vụ ông vô điều kiện... 
-Ông nói tôi không hiểu?
Bạn ông vỗ vai ông, cười lớn:
-Khổ quá, ông bạn già của tôi. Giờ đã đến thời đại bốn chấm không (4.0) mà ông lạc hậu quá. Có nghĩa là con búp bê trông như ngừơi thật, đẹp hơn ngừơi thật, làm những trò theo đúng sở thích của mình. Vào đây tôi cho ông xem...
Dẫn ông vào phòng ngủ, bạn của ông làm ông hoa mắt. Quanh giường ngủ, không phải một con, mà những bốn con búp bê to như ngừơi thật, không mặc quần áo. Con búp bê nào trông cũng giống, thậm chí còn đẹp hơn mấy đứa con gái mà ông gặp trong cà phê “chòi”, chỉ cần sạc điện là mấy con búp bê này cử động...
Thế này dứt khoát ông phải đặt một con” búp bê giống như người”. Ý kiến của bạn ông rất hay, giải quyết cho ông được bao vấn đề.
...Tiếp ông, ông chuyên nhập “ búp bê giống như người”, thông qua người bạn giới thiệu, có vẻ mừng:
-Bác gặp em là đúng chỗ rồi. Em sẽ giúp bác, nhưng bác cần loại nào?
- Tôi cần loại trẻ, đẹp, da mượt mà, môi đỏ, tóc đen, mắt to, môi mọng...biết làm tất cả - Ông trình bày.
-Ý bác là ...
-Là thế này – Ông trình bày tiếp – Con búp bê đó biết gọi tôi dậy đúng giờ, đúng giờ đưa khăn lau mặt, đúng giờ ôm tôi ngủ, và...”khoản kia” ...đáp ứng được.
-À ! em hiểu ý bác, như vậy phải “lập trình” cho nàng “búp bê”. Bác ghi chi tiết những yêu cầu cụ thể từng giờ ... trong ngày, em sẽ đặt cho bên sản xuất một “nàng” sẽ làm đúng những việc như thế, bác cứ ngồi trong nhà mà tận hưởng... Nhưng giá có một “nàng” như thế là hơi “ chát” bác ạ!
-Là bao nhiêu?
Người này nói giá, làm ông giật mình. Nhưng mà thôi! Tiền ông mất với những trò như “mátxa”, “cà phê chòi”... nếu cộng lại, cũng đã gấp mấy lần. 
Nghĩ thế, ông gật đầu.
... Phải nói mấy ngày đầu “ búp bê giống như ngừời” làm ông khoái. Ông cứ chăm chỉ “sạc” điện là nó làm hết mọi chức năng mà ông yêu cầu. 
...Đúng giờ, “ búp bê giống như người” gọi ông dậy. Đúng giờ, ông đánh răng chuẩn bị rửa mặt, nó đứng cạnh đưa khăn. Đánh răng xong, nó giúp ông, tự cất bàn chải . Đúng giờ, ông đọc báo, nó đưa báo. Đúng giờ nó đấm lưng, mát xa từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới... Khoái nhất cái “khoản kia” búp bê phục vụ ông không điều kiện. Thậm chí, có cảm giác, ông chơi “viagra”cả “vốc” nó cũng chấp, làm “mạnh” không thể tưởng...
Nhưng rồi...việc đó chỉ mấy ngày đầu khi sức ông còn khỏe. Chơi quá sức, ông cố ngủ nướng, “ búp bê giống như ngừơi”, không chịu. Vì đã lập trình, đúng giờ, nó ”gọi” ông dậy. Không dậy không xong, nó cứ đứng bên cạnh, réo. Còn tức nữa, ông đau bụng, cần yên tĩnh, đúng giờ mát xa, nó tự động xoa, bóp rất mạnh làm ông phọt cả c... Nó như không để ý, xoa bóp mạnh hơn nữa, c...văng tung tóe...ông phải dọn mất nửa ngày, chưa sạch. Ông đau, nằm một chỗ, rên hừ hừ...” búp bê giống như người” mặc kệ bỏ ông đấy, ngồi ở ghế, nhìn ông mắt thao láo cứ như ngừơi dưng , không hề biểu hiện một chút nào cảm động. Đã vậy, vì lập trình, thỉnh thoảng nó “toét” miệng cừơi he hé, như trêu tức...
Lúc này ông mới thấy cần vợ đến thế nào! Không biết bây giờ bà ấy ở chốn nao...
Ông lết đến bên chiếc điện thoại, gọi cho ông bán “búp bê giống như người” đến lấy con búp bê này về, ông không cần đền bù một xu nào. Ông bán “ Búp bê giống như người” nói với ông trong máy điện thoại:
-Thế à! Rất cảm ơn ông, tôi sẽ cho người đến ngay bây giờ. 
Mở cửa, tưởng ai, hóa ra vợ của ông. Vợ ông đi cùng với một người thanh niên.
Vợ nhìn ông ,nói:
-Tôi biết việc này của ông, nhưng để im theo dõi. Ông thấy không, chẳng ai hơn vợ. May chưa bỏ đi thật, chứ tôi đi thật...thì bây giờ ông “ toi”. Ở đấy mà “ Búp bê giống như người” biết làm đủ thứ !
Ngừơi thanh niên vác con “búp bê giống như người “ ra ngoài cửa, không hiểu sao, hình như đúng lập trình, nó lại cười he...hé...

 

 

 

                                      

 

TRUYỆN NGẮN - 118

[Không rõ 23/09/2018 16:32 | by kytrung ]

 

     Viết truyện ngắn đau đầu quá ! ( Ảnh minh họa)

 

                    ĐÁM CƯỚI LẠ

 

 

Tôi ở Hà Nội, tuy về hưu, nhưng vẫn bận, đủ thứ việc, không có thời gian về quê trừ ngày giỗ, tết...Thế mà lần này nhận được cuộc điện thoại của một người trong “họ” buộc tôi phải về :
-Ông trẻ nên thu xếp, về càng sớm càng tốt, chứ cứ thế này, chúng con ở quê không biết phải giải quyết như thế nào ? Khuyên mãi mà cô ấy không chịu nghe.
Chuyện này quả thật , làm cho mọi ngừơi trong dòng họ, ai cũng phản đối. Với tôi, tư cách Trưởng tộc, có chút ăn học, hiểu biết... cũng thấy thế nào ấy.
Chẳng là, cô Tâm, năm nay cũng ngoài sáu mươi, gọi tôi bằng Cậu, có một đời chồng. Chồng mất khá lâu, ở với hai người con trai, bây giờ cô Tâm lại lấy chồng. Chuyện sẽ rất đơn giản, nếu như cô Tâm lấy chồng, người đó hơn hoặc bằng tuổi của cô. Đằng này cô Tâm lại lấy một cậu thanh niên ít hơn cô gần ba chục tuổi. Cả dòng họ, không ai bằng lòng. Nhất là mấy cô em ruột của chồng trước, chống và chửi cô Tâm ra mặt. 
Thực ra, trong dòng họ, không ai hiểu cô Tâm bằng tôi. Trong dòng họ, nói về vai vế, cô Tâm phải gọi tôi bằng “cậu” nhưng tuổi tác, thì tôi và cô Tâm lại bằng nhau. Phải nói cô Tâm là một ngừơi phụ nữ cực kỳ tốt. Hồi có chiến tranh biên giới phía bắc, đang học trung cấp kinh tế, cô Tâm xung phong nhập ngũ, thật tình cờ, cậu cháu lại cùng đơn vị. Chiến tranh biên giới ác liệt, chúng tôi đề nghị cô Tâm lùi về phía sau, nhưng cô vẫn quyết ở lại cùng tham gia chiến đấu,cứu thương... Nhiều ngừời trước lúc hy sinh, vẫn nắm chặt tay cô Tâm, hình ảnh đó làm chúng tôi cảm động. Hết chiến tranh, cô Tâm xuất ngũ về học tiếp, giờ trở thành bà chủ một cửa hàng lớn... Chồng trước của cô Tâm cũng là một bộ đội, anh ấy bị bạo bệnh, mất sớm. Một mình cô ở vậy, nuôi hai đứa con trai. Hai ngừơi con trai của cô rất trưởng thành, ở cả nước ngoài, kinh tế ổn định...
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường, cho đến bây giờ...
Một lần cô Tâm xuống Hà Nội khám bệnh và thăm tôi. Tôi lựa lời khuyên răn:
-Cậu nghe con chuẩn bị lấy chồng, nhưng ... giá như con lấy một người đàn ông đứng tuổi, chi ít bằng tuổi của con, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đằng này, con dự định lấy một cậu thanh niên tuổi đời quá trẻ, ít hơn con gần ba chục tuổi. Cậu thấy khó nghĩ quá! Về nhà chồng, con xưng hô với mẹ của cậu ấy như thế nào ? Rồi sinh hoạt vợ chồng hằng ngày sẽ ra sao? Cả con của con nữa, chúng nó có thể coi cậu thanh niên kia là dượng hay không? Khi tuổi thằng cả hơn cả tuổi dượng? Còn bao nhiêu chuyện khác...
Cô Tâm trả lời dứt khoát:
-Chuyện này cậu không nên khuyên con. Hai con trai tôn trọng quyết định của con. Mọi chuyện con suy nghĩ đã kỹ.Con cũng biết hết những chuyện như cậu vừa nói và có cách giải quyết...
-Nhưng tại sao, với con có thể lấy được một người đàn ông đàng hoàng, mà không sợ có lời dị nghị, cả dòng họ ủng hộ, đằng này...
-Chuyện tình cảm, nhất là trong chuyện này, chỉ có người trong cuộc mới hiểu, cậu ạ! Không ai ủng hộ con, nhưng hai con trai lại nhất trí. Với con, thế là đủ!
Thấy khó thuyết phục, nhưng thâm tâm, tôi mong cô Tâm nghĩ lại, thật cân nhắc, đừng làm liều...
Lời của tôi đúng như “nước đổ lá môn”, quyết định của cô Tâm vẫn không suy xuyển. Cô và cậu thanh niên kia ra Ủy ban nhân dân Phường... làm đăng ký kết hôn, rồi định ngày tổ chức đám cưới. 
Chuyện thế này là “to” rồi!
Tôi bỏ hết mọi công việc, thu xếp về quê ít ngày, phải giải quyết xong, chứ trong dòng họ, chỉ vì chuyện cô Tâm đi lấy chồng, mà như có “bão”.
Ngừơi đầu tiên tôi gặp là mấy cô em bên chồng trước, ở sát liền kề cửa hàng lớn của cô Tâm. Những ngừời này chắc hiểu mọi chuyện, tôi sẽ rõ ngọn ngành. Không ngờ, mọi chuyện còn hơn thế. Một người nói với tôi giọng gay gắt:
-Ông trẻ xem có ai ngược đời như thế không? Thà như ông nhạc sỹ gì trong nam, bỏ vợ, lấy một cô gái trẻ ít hơn ông ấy cả bốn chục tuổi, không ai thắc mắc. Đằng này, một bà già, rửng mỡ, lấy một thằng con trai, ít tuổi hơn con trai cả bà ta, thiên hạ xem có được không? Lấy thằng ấy về, đẻ đái thế nào ? Ra đường tha hồ cho thiên hạ chỉ chỏ, bàn tán. Chào hỏi mọi ngừời rất khó, không lẽ một bên chào” bà” một bên chào “em” hay “con”!!! Lấy ngữ ấy về, nó sẽ khoét hết tiền cho gái...
Ngừời đứng bên cạnh cũng “đế” vào:
-Ông trẻ ạ! Thằng mà bà Tâm định lấy làm chồng không có nghề ngỗng gì cả, chỉ chuyên đi với bọn trẻ ranh làm những việc trời ơi,đất hỡi. Đã vậy gia đình thằng này có bà mẹ nằm liệt một chỗ, chờ chết... Không biết bà Tâm rước ”của nợ” ấy về làm gì! Chứ bà ấy thích lấy chồng, nói với bọn con, bọn con thiếu gì mối...
Tôi còn gặp một số người có vai vế trong dòng họ, không ai tán thành đám cứơi này của cô Tâm, thậm chí có người còn nói: “ Cô Tâm có mời, chúng tôi cũng không thèm dự!”.
Tiếc là tôi không gặp trực tiếp hai người con trai của cô Tâm, để nghe họ “tán thành” việc này như thế nào? Nhưng thu thập ý kiến như thế là vừa đủ, tôi có thể nói chuyện với cô Tâm, để cô suy nghĩ lại...
...Cô Tâm nghe hết lời những lời mọi người nói, thông qua tôi truyền lại, rồi cả ý kiến riêng của tôi. Nói chung không tán thành, dừng lại vẫn chưa muộn. 
Nghe tôi nói xong, cô Tâm nói lại, giọng bình tĩnh,chủ động:
-Cậu nghe con nói nhé!
-Con nói đi, cậu nghe đây ! 
- Cậu có nhớ cuộc chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược ở mấy tỉnh biên giới phía bắc không?
-Cậu nhớ! Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến chuyện này ? – Tôi hỏi lại.
-Có cậu ạ! Chồng sắp cưới của con là con của một người hy sinh trong trận chiến đấu đó, trước khi chết, anh ấy nắm chặt tay con,chắc cậu nhớ. Con nhớ mãi ánh mắt của anh ấy và lời trăn trối: “ Mong em...lo cho ...con của anh!”.
-Cậu nhớ rồi! nhưng cậu cũng phải nhắc lại với con,chuyện đó có liên quan đến chuyện này đâu?
-Cậu nghe con nói tiếp. Lời nói của anh ấy ám ảnh con, nhất là sau này, con biết hoàn cảnh gia đình anh ấy rất khó khăn. – Cô Tâm dừng một lúc để lấy lại tinh thần, rồi nói tiếp - Cậu cho phép con từ giờ phút này gọi anh ấy là “bố chồng”. Mẹ chồng tương lai của con, bị tai nạn, nằm liệt một chỗ. Vì thế chồng tương lai của con không thể đi xa, ở nhà làm đủ việc, nhưng việc quan trọng nhất là có bao nhiêu tiền ngoài lo cho mẹ, anh ấy lại giúp trẻ em cơ nhỡ, có hoàn cảnh khó khăn...
-Cậu nhắc lại với con, đừng lạc đề, nên đi vào chủ đề chính, là chuyện đám cứới, nhiều ngừời không tán thành. Chắc con đã nghe cậu truyền đạt lại những lời của mấy cô em là em ruột chồng trước của con?- Tôi nhắc.
-Con nói vậy, không lạc đề đâu, cậu ạ! – Cô Tâm vẫn bình tĩnh – nhiều ngừời không tán thành, mấy cô em gái chồng trước không tán thành, quyết tâm phá. Nhưng dẫu thế con vẫn quyết tâm lấy anh ấy làm chồng, bởi ...- Cô Tâm hít một hơi sâu, như chuẩn bị tư thế vượt qua một ngọn đèo cao, rồi nói tiếp – Con lấy anh ấy, có nghĩa gia tài của con, con sẽ cùng anh ấy đứng tên, không chia cho ai. Mấy cô em gái chồng trước sợ điều đó, nên phá...Với gia tài của con, chồng của con sẽ đủ tiền lo cho mẹ, và đủ tiền để làm việc thiện...
-Tại sao con nghĩ như vậy? – Tôi ngạc nhiên.
Ánh mắt cô Tâm nhìn tôi lạ lắm, giọng nói nhỏ lại nhưng vẫn cương quyết:
- Con bị ung thư, đợt con về Hà Nội khám, bác sỹ cho biết. Chắc không còn sống bao lâu nữa...Những năm cuối đời...con muốn... sống lại những giây phút hạnh phúc của riêng con, quan trọng hơn là trả ơn những ngừơi đã hy sinh... hãy làm một việc có ích...Con nhất định sẽ làm đám cưới với anh ấy...Cậu đừng cản con...

 

 

 

                                  SAO EM KHÔNG ĐẾN ?

 

 

Đến gần nhà anh, chỉ mấy bước chân nữa thôi, tự nhiên chị lại ngập ngừng. 
Đến... hay... không đến?
Mấy từ đấy cứ lặp đi, lặp lại trong đầu, chị thấy khó nghĩ quá. Xem đồng hồ, cũng còn gần ba mươi phút nữa, như đã hẹn, chị sẽ gặp anh. Nghĩ còn thời gian, tìm một quán cà phê nhỏ, khuất, gọi một ly cà phê, chị ngồi xuống. 
Chị muốn dành thời gian này suy nghĩ cho thật chín...
Trầm lắng, những kỷ niệm về anh hơn ba mươi năm ùa về ... 
Anh là mối tình đầu của chị thời sinh viên. Anh ồ ạt như gió thổi lúc sắp giông, việc gì tập thể lớp cần, anh cũng làm. Ai cần, anh cũng giúp, giúp vô tư. Chị thì ngược lại, cứ nhẹ nhàng như sương buổi sớm, làm bất cứ việc gì cũng tính toán, cẩn thận như đi bộ đếm từng bước... Hai người tính cách trái ngược nhau như thế, không hiểu sao lại đến được với nhau. Chị nhớ mãi kỷ niệm của anh với chị thời đó.
Thời bao cấp, có bao nhiêu điều cực, sinh viên còn cực hơn, phải giữ hết sức cẩn thận tiền bạc. Sinh viên mất tiền giống như “ chết trôi sông”. Anh nói với chị như thế, chị cũng dặn anh như vậy. Thế mà... sau buổi xem phim, anh lấy tiền ra mua kem, cả ví đựng tiền cùng tem, phiếu bị ai đó lấy mất lúc nào không hay. May túi trên còn một ít tiền, đủ mua một cây kem, anh lẳng lặng vào xếp hàng, mua cho chị. Cầm chiếc kem, chị ngạc nhiên, hỏi. Anh cười trừ: “ Họ nói, chỉ bán cho mỗi người một cây kem thôi! Anh mua cho em”. Bịa như thế mà ai tin! Biết anh mất cả chiếc ví tiền vì tính không cẩn thận, không có tiền mua kem cho mình, chị vừa buồn cừời, vừa giận, vừa tiếc. Không biết một người có tính như thế này, sau này sẽ làm được điều gì!
Rồi nữa, những lần đi thực tế, thực tập của lớp,chị dặn thầm anh, đừng xung phong hay nhận những việc làm quá sức, sẽ có ngừơi trong lớp ỷ lại. Tưởng anh nghe, hóa ra, có việc nặng, nhiều ngừơi ái ngại, anh vẫn xung phong, ví như đi lấy gạo, bốc than, rồi mang vác hộ cho bao người...Mồ hôi nhễ nhại, anh ngồi nghỉ thở dốc. Chị nhìn anh lấy vạt áo lau mồ hôi mà vừa thương, vừa ghét. Con ngừơi đâu mà...đầu óc cứ như gỗ đá, nói không chịu nghe...
Sau này hai người chia tay, nhiều lúc ngồi một mình, chị hay tự hỏi, hồi đó mình yêu anh ấy vì điều gì nhỉ? Cả lớp mình ai cũng công nhận anh ấy tốt. Nhưng “tốt” như anh ấy, chỉ làm cho chị bực – Chị ngồi nghĩ lại, cười thầm – Thời ấy, cứ thấy anh ấy giúp một bạn gái nào trong lớp là chị ghen, dù anh có giải thích trăm lần, thậm chí anh xin phép chị làm việc đó, chị vẫn giận anh mất mấy ngày, không thèm nói chuyện. Rồi tiền nữa chứ, cũng cái thời ấy phải tiết kiệm từng xu, từng hào...chị và anh tằn tiện, nhưng...có người trong lớp gặp khó khăn, anh sẵn sàng cho vay, không cần hỏi chị. Chị nói, anh trả lời như không có việc gì xảy ra, rất vô tư: “ Cũng còn đủ tiền, sáng mai mua một chiếc bánh mỳ, em với anh chia đôi”. Mấy ngày sau đó, hai ngừời không có tiền, chị phải chạy vạy khắp nơi...
Anh ấy quá tốt! Nhưng sống với một ngừời như thế, chị sẽ khổ. Thân mình, chắc gì lo đã xong lại phải lo cho chồng, một ông chồng sống vô tư, không biết tính toán, vợ nói không nghe, cứ thích làm theo điều mình muốn. Những suy nghĩ đó, cứ nhân lên, y như chị bê một rổ đá, mỗi ngày thêm một viên, đến lúc nặng quá phải buông tay. Hình như chị cũng thấy anh cảm nhận được điều này, nhất là qua cách đối xử, lời nói, không được như trước. sau lễ tốt nghiệp, chị chủ động:
-Em suy nghĩ kỹ rồi. Em biết tính cách của anh không hợp với em. Anh em mình nếu như...nên vợ, nên chồng...em sợ... Có lẽ...anh và em ...dừng lại...Em nghĩ – Chị ngập ngừng, cân nhắc từng từ –...anh với em...vẫn là bạn tốt, nghĩ tốt về nhau...
Nghe chị nói vậy, ánh mắt anh sừng sờ, nhìn chị rất lâu, rồi anh hỏi:
-Em suy nghĩ kỹ chưa? 
Chị không trả lời, không nhìn anh, gật đầu nhẹ.
Không gian đêm ấy thật nặng nề, lặng lẽ trôi đi rất chậm chạp, khoảng cách hai ngừơi đứng cũng hình như...xa dần. Mãi một lúc sau, anh nói, khó nhọc, như ngừơi bơi quá sức:
-Anh đồng ý với suy nghĩ của em. Thà như thế... là bạn tốt với nhau vẫn hơn ... vợ chồng mà lúc nào cũng trách móc, giận hờn, không ai, nghe ai... Em tin đi, anh cũng nhận ra nguyên nhân của sự chia tay này... Anh sẽ sửa...
Chia tay với anh, chị có buồn nhưng không tiếc, tay không nắm chặt được với nhau thì thả ra có khi lại thấy thỏa mái hơn...
... Hơn ba mươi năm, thời gian như “ bóng câu qua cửa sổ”, mới đó tuổi sinh viên nụ cười, mái tóc, làn da... cái gì cũng đẹp mà bây giờ, tóc chị điểm bạc, ánh mắt nhiều ưu tư, hiếm có nụ cười, mà mọi việc đối xử, nhất là trong gia đình, đều là sự nhẫn nhục. 
Sau tốt nghiệp, chị gặp may, lấy được một người chồng lo cho chị có công việc ổn định., kinh tế đảm bảo...Chỉ có một điều, ngược với tính cách ngừơi yêu đầu, chồng của chị lại là một ngừời gia trưởng, rất tính toán “ đo từng cọng dưa, đếm từng củ hành”. Mới đầu, tính này tưởng hợp với chị, nhưng sau này làm chị quá mệt mỏi. Còn một việc nữa, chính việc này của chồng làm cho chị nhớ đến anh, và muốn gặp lại. Con phát hiện bố đi gặp “bồ” cũ, nói với chị. Chị hỏi chồng, chồng chị nhận ngay:
-Đúng! Anh có gặp cô ấy, cũng gặp cho vui, hỏi thăm bình thường, ôn lại chuyện xưa, thời sinh viên, chứ có phải “yêu đương” gì mà nói với em. Ngần này tuổi, sắp xuống lỗ, không lẽ em lại ghen, không lẽ em không có bạn... Nếu em muốn gặp ai là bạn cũ,cứ nên đi gặp, anh cho phép. Nhưng anh có một yêu cầu, phải nói cho anh biết!
Tuổi này, chị không ghen như ngày xưa nữa. Sống được với chồng, với con, giữ yên ấm được ngày nào, tốt ngày ấy.
Nhờ facebook ,chị với anh kết bạn. Bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về, nhưng có giới hạn. Chị có chồng, anh có vợ, một làn ranh, chị hiểu, không nên vượt qua. Bởi, như anh viết trong mục nhắn tin: “ Vợ chồng anh sống hạnh phúc, vợ anh có tính rất giống em ngày xưa, khi chúng mình còn yêu nhau. Hay nhắc nhở anh, mỗi khi anh làm sai và tiếng cười của vợ anh cũng rất giống em, mỗi khi anh làm đúng... Em đến vui với anh nhé! Rất mong ”.
Nhận được lời “nhắn tin” của anh trên facebook , nhân chuyên đi nghỉ ở một tỉnh phía nam, chị quyết định đến thăm anh, báo rõ ngày, giờ...
Hẹn như vậy, nhưng bây giờ chị lại phân vân. 
Cà phê nhỏ đến giọt cuối cùng vào ly, đồng hồ chỉ quá giờ hẹn, từ đây đến nhà anh ấy chỉ mất mấy phút... trong đầu chị vẫn lặp đi, lặp lại mấy từ : “ Đến...hay ...không đến...”. Nếu chị đến, anh sẽ đón chị như thế nào ? Khi có vợ con bên cạnh. Chắc chắn anh sẽ không bao giờ giới thiệu với vợ, chị là ngừơi yêu cũ,. Như vậy, nụ cười mừng rỡ, vồ vập chắc không có, vì bây giờ hai ngừơi đã ở hai bên bờ của một vực sâu, nói có thể nghe, nhưng gặp nhau sẽ khó. Còn lời hỏi thăm,nụ cười ngượng nghịu, giả tạo chị lại không muốn. Rõ ràng sự có mặt của chị ở nhà anh ấy sau hơn ba mươi năm, không cẩn thận sẽ gây khó khăn cho chị và cho cả anh. Điều nữa, như những dòng chữ anh viết trong facebook : “ Vợ anh có tính rất giống em ngày xưa...”. Gặp chị, biết đâu, vợ anh, giống như chị hồi sinh viên, lại ghen, lại tức, dù bên ngoài vẫn cười cười, nói nói... Chính chị lại là nguồn cơn của những trận giận hờn, cãi vã...như chị và anh hồi sinh viên...
Nghĩ thế, chị quyết định, tắt hẳn điện thoại, không đến thăm anh nữa...

Anh và vợ hết ra lại vào, mong ngóng, thỉnh thoảng xem đồng hồ. Vợ nói với anh:
-Anh thử điện lại một lần nữa xem thế nào ?
-Anh điện hai, ba cuộc rồi, toàn “ngoài vùng phủ sóng...”hoặc “... điện lại”.
-Sao lạ thế nhỉ! Em mong gặp chị ấy lắm. Chẳng gì là ngừơi yêu cũ của anh, em gặp, sẽ cảm ơn. Vì chị đã “nhường” cho em một ông chồng tốt cực kỳ. 
Còn anh, anh cũng muốn gặp chị. Nhờ chị, anh hiểu sống thế nào cho phải đạo, đúng với một người đàn ông, một người chồng. Bên ngoài quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp... thật tốt, trong sáng, sòng phẳng nhưng với gia đình phải có trách nhiệm, hết lòng, không để cho ngừơi vợ khổ, lo lắng...
Thế mà... 
Sao em không đến!

 

 

                            

 

TRUYỆN NGẮN - 117

[Không rõ 21/09/2018 17:49 | by kytrung ]

 

    Ông ấy chết, cháu thương quá ( Ảnh minh họa)

 

        KỆ MẸ CHÚNG NÓ !

 

 

  Một buổi tối “Dạ Hội” tổ chức ở công viên “ Mặt Trời” dành cho thanh niên , với dàn âm thanh lớn, màn hình lade khủng, nhạc cực kỳ sôi động... Các em thanh niên bị kích động nhảy như điên, như dại. Nhảy “sung” quá, quá sức, gần chục em chết, một số phải đưa đi cấp cứu ở bệnh viện...
Tin này lan nhanh còn hơn có “khủng bố trong phủ tổng thống”, các trang mạng đưa dồn dập, các báo đưa ảnh chụp ngừời chết, ngừời bị thương ...trong buổi “ Dạ Hội” lên trang nhất, ngồi chỗ nào cũng có ngừơi bàn tán...
Đây là thời cơ “vàng”, nhất định ông phải đến thăm, phải đi trước thằng Đêu. Ông nói với viên thư ký tin cẩn:
-Anh giúp tôi, mời cả phóng viên truyền hình, báo chí đi cùng để đưa tin.
...Nhớ lại một lần ở địa phương ông bị lụt nghiêm trọng, nước ngập mái nhà, dân tình không có chỗ trú , phải ở vật vờ trên đê, trên gò đất cao, mặt mũi ai cũng hốc hác...Đúng lúc ấy ông và vợ con lại đi nghỉ mát ở nướcngoài. Tranh thủ vắng ông, thằng Đêu, chức ngang , đang “ kình địch”, để lên chức “to” hơn làm một việc để “khoe”. Quần Đêu xắn ống thấp, ống cao, đầu đội mũ cối, đi chân đất cùng một số người nữa, tranh thủ lúc hết mưa gió đến thăm những người dân bị mất nhà, mất cửa.
Tay Đêu bưng thùng mỳ phát đến tận tay từng người một. Yêu cầu bọn phóng viên các đài truyền hình lớn dí sát máy quay vào mặt, vào ánh mắt đượm buồn cùng lời nói nghẹn ngào, Đêu cho người xem thấy tường tận và nghe rõ mồn một :
-Nhìn cảnh khổ cực của đồng bào vì bão lụt như thế này, với cương vị một lãnh đạo địa phương, tôi chịu không được. Mời đồng bào nhận những món quà tuy nhỏ, nhưng đây là cả tấm lòng của chúng tôi với những người đang gặp nạn. Chúng tôi muốn cùng chung tay, trợ giúp mọi người vượt qua những lúc gian nan, đúng nghĩa : “ Người trong một nước phải thương nhau cùng”. Chứ không phải như một số ngừời có cương vị cao, đúng lúc đồng bào cần sự trợ giúp, quên nghĩa “thương người như thể thương thân” lại đi nghỉ mát nước ngoài... 
-Tổ sư thằng mất dạy, nhân chuyện này nó “đá đểu” nhằm hạ uy tín ông - Xem trên truyền hình phát đi cảnh đó, ông bầm gan tím ruột, chửi thầm. Đêu có hơn gì ông, thậm chí còn tệ hơn. Một đoàn tàu hỏa trật đường ray, lật toa, đè chết hơn chục mạng người. Đúng chức năng, lẽ ra phải đến thăm hỏi, xem xét, giải quyết hậu quả, Đêu không đi, giao cho cấp dưới, còn Đêu lúc đó đang đi...tắm bùn cùng với mấy em chân dài !!! 
Thế mà nhân có trận lụt, đồng bào gặp nạn, Đêu giả bộ đến thăm, nói lời chia sẻ...
Đúng là nước mắt cá sấu, giả nhân, giả nghĩa.
Đêu lừa ai, chứ không thể lừa ông...
Chờ thời cơ ông phải chơi lại thằng này.
Mấy hôm nay Đêu bấn lên về chuyện đám cưới cho thằng con trai, gần như không có mặt ở cơ quan...
...Trước khi đi thăm những em thanh niên bị nạn trong cuộc “Dạ Hội” đang nằm điều trị tại bệnh viện, ông giục viên thư ký:
- Chúng ta phải đến thăm những em thanh niên gặp nạn, càng nhanh càng tốt, càng sớm càng tốt, thể hiện sự quan tâm của tôi đến thế hệ thanh niên, một thế hệ chủ lực xây dựng đất nước – Sực nhớ, ông hỏi viên thư ký – Anh đã mời các phóng viên bên ti vi, đài, báo...đi cùng, để đưa tin chưa?
-Dạ, báo cáo sếp. họ chờ sẵn ngoài xe kia rồi ạ!
...Ông cùng đoàn phóng viên các đài, báo,ti vi...vào ngay phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viên, thăm các em thanh niên, không may gặp nạn, đang nằm điều trị. Gặp em nào, giọng của ông cũng nghẹn ngào:
-Các em chú ý bình tâm điều trị. Tôi sẽ yêu cầu Ban Giám đốc bệnh viện điều những bác sỹ giỏi nhất, thuốc tốt nhất chữa chạy, để các em mau bình phục, có sức khỏe trở về hòa nhập với cuộc sống, phục vụ nhân dân, phục vụ tổ quốc, xứng danh là đoàn viên thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh.
Ông dừng lại khá lâu trước một nữ thanh niên tóc tai rũ rượi, mắt lờ đờ, dớt dãi còn chảy ra lòng thòng hai bên mép mà chẳng thèm lau. Ông nhìn thương lắm:
-Cháu thấy trong người như thế nào?
Nữ thanh niên im lặng không trả lời, mà lắc đầu. 
Ông ôm nữ thanh niên đó vào lòng, nói như sắp chảy nước mắt:
-Chú nhìn như vậy, rất thương, rất buồn và lo cho bệnh tình của cháu. Cháu phải nghe lời các y, bác sỹ ở đây tích cực điều trị cho mau khỏi bệnh...Thương lắm ! – Ông đưa một phong bì đựng tiền cho người nữ thanh niên đó – Cháu cầm lấy số tiền này để mua thuốc chữa bệnh và mua thực phẩm tốt, ăn vào bồi dưỡng thêm sức khỏe.
Những cảnh đó được các phóng viên đài truyền hình ghi hình lại rất rõ, rất nét và các phóng viên các báo viết rất chi tiết... 
Tin này được đưa lên ti vi và đài, báo ngay ngày hôm sau.
Ông đang sướng!
Đúng lúc đó, tay thư ký chạy vào, thở dồn dập, nét mặt có phần hốt hoảng, nói lắp bắp:
-Chết rồi anh ạ! Tin anh đến thăm, cho tiền mấy em thanh niên bị nạn trong buổi “ Dạ hội” ở công viên “ Mặt Trời” dư luận lên án ghê lắm!
-Vì sao? Anh cứ bình tĩnh trình bày cho tôi nghe!
-Dạ,thưa anh! Anh cho em nói chi tiết. Dư luận ngoài xã hội, nhất là trên “ phây búc” họ nói, Trong khi những ngừời dân bị mất đất oan uổng, sống “màn trời chiếu đất”, bị tai nạn xe cộ, bị mất nhà, mất cửa vì bão lụt, bị cháy... sống lay lắt...Làm lãnh đạo không đến động viên, an ủi, chia sẻ, cho tiền...lại đến động viên an ủi,chia sẻ, cho tiền một lũ thanh niên nghiện ma túy, chơi ngáo đá... lên cơn đập phá bị chết và bị thương trong đêm “dạ Hội". Công an xác nhận chuyện này, tất cả thanh niên bị chết và bị thương đều dương tính với ma túy Chúng nó được sinh ra đa phần trong gia đình của bọn tham nhũng , kiếm tiền phi pháp, làm giàu bất chính. Một lũ vô học, ăn tàn, phá hại đạo đức, lối sống văn minh, thế mà một người lãnh đạo địa phương còn đến thăm an ủi, động viên. Đây là việc làm phản cảm, vô văn hóa, thể hiện tư duy lãnh đạo “lùn”, “ngu” kém hiểu biết... – Viên thư ký nhìn nét mặt của ông, ngạc nhiên – Thưa anh! Em trình bày nội dung đó, anh không giận ạ?
- Tôi không giận mà còn rất vui !
Ông nói vậy lại càng làm cho viên thư ký ngạc nhiên hơn: 
-Vì sao thế ạ?
Ông nói với viên thư ký tin cẩn, giọng còn hơn cả khoe:
-Tôi vừa nhận được điện của một ông rất”to”. Tôi nói thế là anh hiểu. Con gái của ông ấy cũng bị nạn trong đêm “Dạ hội” ở Công viên “ Mặt Trời”. Ông “ To” đã thấy trên ti vi hình ảnh tôi đến thăm, động viên, cho tiền với những em thanh niên bị nạn. Đặc biệt, thấy hình ảnh tôi ôm con gái ông ấy vào lòng như một người cha ôm con, nói những lời an ủi, động viên chân thành, ông rất “to” rất cảm động và muốn gặp riêng tôi. Thằng Đêu có mơ cũng không thấy. Chỉ thế thôi, tôi đã sướng. Còn bọn “phây búc” lên án à! tôi có bao giờ xem.
Kệ mẹ chúng nó!

 

 

                                        CHUYỆN ÔNG ”TO” CHẾT

 

 

    Tin ông đang khỏe, mất đột ngột, ngay trên bàn làm việc lan rất nhanh.
Nhiều người đau đớn. 
Nói riêng trong gia đình, vợ mất chồng, con mất cha, cháu mất ông...không vật vã, thương tiếc mới là lạ. 
Nhiều người từng quan hệ với ông cũng buồn rơi nước mắt. 
Họ nhắc những kỷ niệm về ông với sự thương tiếc khôn nguôi.
...Ông cựu hiệu trưởng trường cấp III nọ, nơi ông từng học, nước mắt ngắn, dài:
-Chú ấy, tôi rất thương! Thời bao cấp, ăn uống khổ sở, chú ấy vẫn chịu khó, lội ruộng ,đánh “dậm” ...kiếm con cá, con cua cho thầy. Thầy “gọi” một, chú “dạ!” mười. Nên thế, chú ấy không làm được bài vì dốt, chúng tôi cũng không nỡ cho điểm kém...- Ông cựu hiệu trưởng nói xong, lại khóc.
Còn một người vốn là “đệ” trung thành của ông, từng giữ một chứ vụ rất “ to”, gần như to nhất ở một địa phương, nhắc lại những kỷ niệm từng có giữa”thầy” và “trò”, giọng thật bùi ngùi:
-Tôi thương anh ấy, anh ấy rất chí cốt với bạn bè. Tôi chỉ giúp có một việc nhỏ, là xác nhận lại năm sinh trong lý lịch cho đúng với những chuyện anh ấy đang cần, khỏi những kẻ khác chọc ngoáy. Việc nhỏ, nhưng anh ấy cứ nhắc mãi. Tôi được chức vụ này là nhờ anh ấy...
Còn ở quê vợ của ông , thì khỏi phải nói. Nghe tin ông mất, bà con bàn tán xôn xao, nhiều ngừơi vẫn không tin đó là sự thật:
-Vừa thấy ông ấy dẫn một đoàn cán bộ cấp cao đi thăm nước ngoài cơ mà!
-Ông ấy phát biểu trên ti vi, tôi thấy giọng còn khỏe lắm
- Chuyến thăm vừa rồi, bác ấy đi rất nhanh có thấy biểu hiện yếu gì đâu...
Nhưng có một việc làm của ông, mọi người ở đây nhớ nhất:
... Gần hai chục năm, ông mới về thăm quê vợ, như ông nói với bà con:
-Tôi bận quá, không có thời gian, mong bà con bên vợ thông cảm !
Đường đi vào nhà vợ lổn nhổn sỏi đá, bụi lầm, hai bên là những bờ ao rau muống, rác rếu nổi lềnh bềnh, nước lưu cữ bốc mùi thum thủm, thấy vậy ông rất bực mình, quay sang nói với mấy ông giám đốc doanh nghiệp đi bên cạnh:
-Các anh muốn tôi ký mấy cái dự án đó, trước mắt, phải làm xong con đường này. Tôi yêu cầu, trải nhựa dày, mở rộng bề ngang ra thành sáu mét, bắt đầu từ đường lộ vào...
Mấy tay giám đốc doanh nghiệp nghe vậy, đưa mắt nhìn nhau. Rồi một người thay mặt cho mấy ngừời kia, nói với ông, giọng nhún nhường:
-Làm thế tốn quá, thưa anh! Mà chúng em, thì anh biết rồi, còn phải lo nhiều thứ khác...
-Thứ gì? –Ông hỏi.
-Dạ, thưa anh! Như chuyện lo cho chị và các cháu...
Ông gạt ngay không cho tay giám đốc doanh nghiệp này nói tiếp:
-Thôi, chuyện đó không nói ở đây. Làm con đường này chỉ là cái “phết”, “phẩy” của các anh...Tôi biết thừa. Đừng có nói “tốn”, nghe không hay lắm! Các anh không làm, tôi sẽ đề nghị doanh nghiệp khác làm... mà dự án...
Chỉ nghe vậy thôi, giám đốc của mấy doanh nghiệp đi cùng ông vội gật đầu đồng ý.
Nhờ thế mà quê vợ của ông có con đường nhựa đẹp, ai đi cũng thích. Nhắc về ông, ai cũng biết ơn.
Đó là chưa kể mấy ông giáo sư ở một Viện...Nghe tin ông mất ai cũng bồi hồi, bao nhiêu kỷ niệm nhớ thương ập về. Vì gần như ông Giáo sư nào ở Viện này cũng đều có ơn mưa móc của ông ấy.
... Một ông Giáo sư, Viện phó, tóc bạc, đeo kính trắng, bụng hơi to, dáng có chút bệ vệ lấy khăn lau miệng cho bớt xúc động, tâm sự với thằng con trai trong phòng khách của gia đình: 
-Bố quý anh ấy! Chuyện bố nhờ người viết hộ anh ấy luận án Tiến sỹ, rồi việc gặp anh này, anh kia trong hội đồng “ Bảo vệ” và “ Phản biện” không nên gây khó khăn về chuyên môn để anh ấy có bằng tiến sỹ, cả việc đề nghị Hội đồng.... phong cho anh ấy là Giáo sư có đáng là bao mà anh ấy cảm ơn mãi, còn giúp gia đình ta xây xong cái biệt thự này! Anh ấy là ngừời lãnh đạo rất tốt, nhất là với gia đình ta. Anh ấy mất, bố tiếc lắm. – Nói xong, ông Giáo sư sụt sịt.
Quả chuyện ông mất đột ngột ai cũng thương, ai cũng tiếc. Có phải ngừời lãnh đạo nào cũng được như thế đâu!
Nói điều này với Sư trụ trì một chùa nghe đồn rất thiêng về chuyện giải hạn, một lần được ông đến thăm, cúng dường là một cặp lư có trị giá cực “khủng”. Sư Thầy nói ngay:
- Mọi người nói thế, chứ chùa này không được như vậy. Sau lần ông đến thăm,trồng cây lưu niệm thì chùa liên tục gặp họa. Hết bị cháy kho rồi bị mất đồ... mà không tìm ra nguyên nhân. Tiếp đến rồi hàng loạt cây trồng lưu niệm ,trồng bên cạnh cây của ông ấy liên tục chết, chẳng rõ nguyên nhân. Đó là chưa kể, cặp lư cung tiến cho chùa, ông bảo bằng đồng đen trị giá mấy chục tỷ đồng. Chuyên gia thẩm định, nói không phải. Sao ông ấy lại lừa dối chùa?!!. Có lẽ ”tâm” ông ấy không trong sáng nên cây trồng cũng không chịu, mà chết. Cái chết của ông ấy là quả báo. Chứ ai đang ở chức to như thế lại mất đột ngột, không ai biết, không thể cấp cứu được? Đúng là quả báo.
Sư thầy nhắc đi, nhắc lại.

 

                      

 

TRUYỆN NGẮN -116

[Không rõ 17/09/2018 09:21 | by kytrung ]

 

      Chuyện người lớn, chúng cháu chán lắm! ( Ảnh minh họa)

 

                                                CÁCH PHÒNG BỊ CỦA BẠN TÔI

 

 

      Tôi với Cường chơi thân” Con chấy cắn đôi, con rận chia nửa”. 
Cường là đại gia trong nhiều lĩnh vực, nhất là kinh doanh ngành đánh bắt, chế biến thủy sản. Tôi chỉ là nhà báo “quèn” nhưng thỉnh thoảng Cường cũng hay nhờ tôi tư vấn như: quan hệ với các ông “lớn” như thế nào? Phô trương thanh thế nên dựa vào ai? Rồi cả việc “dấu” như thế nào cho khéo, nhất là việc “đi lại” với “chân dài”, hoa hậu.... Thêm một số chuyện nữa, Cường cũng nhờ tư vấn. Những chuyện đó, như Cường nói : “ Chỉ có tôi với ông biết!”. 
Còn một chuyện tôi kể ra đây, Tiền của Cường bây giờ nếu cân phải là “tấn”. Có nhiều tiền, Cường ham chơi đồ “lạ”, “độc”, đặc biệt là xe ô tô “cổ”. Trong kho xe cổ của Cường, có cái sản xuất từ hồi...”xa lắc”, lần đầu tiên tôi thấy. Thấy tôi ngạc nhiên, trầm trồ, Cường khoái, xoa tay:
-Nói cho bạn biết, không nói thế giới, chỉ riêng châu Á, chỉ một mình tôi có những chiếc xe này. Giá nó, “ Ngọc Hoàng” có xuất kho vàng cũng không mua nổi...
-Sao ông không trưng bày ra bên ngoài cho thiên hạ thưởng ngoạn, mà lại để trong kho, có khi...chỉ tôi với ông nhìn thấy. Tiếc lắm!
Nghe vậy Cường liền xua tay:
-Không...không có chuyện đó! Cho Thiên hạ ngắm, rồi chúng nó bắt chước thậm chí ăn cắp...không nên...Để đấy, lúc không còn sức làm ăn nữa , tôi sẽ lập một viện bảo tàng “xe hơi cổ”. Tôi trưng bày cho thiện hạ “lác mắt”.
Ý của Cường như vậy, tôi im lặng, vì đây đâu có phải chuyện của mình.
...Đánh đùng một phát, tôi nghe Cường đầu tư ,chuẩn bị xây dựng một nhà máy sản xuất ô tô. 
Báo chí, ti vi, đài...đưa tin rầm rộ. 
Ngày khởi công xây dựng nhà máy, ti vi phát đi hình ảnh cờ, hoa, biểu ngữ...rợp trời, quan khách, toàn những ông “to” đứng cạnh Cường cầm xẻng xúc đất tượng trưng, bao quanh là phóng viên, xe cộ, công nhân... Nét mặt ai cũng hồ hởi, phấn khởi.
Chuyện Cường đầu tư xây dựng một nhà máy ô tô cả mấy chục triệu đô la làm tôi ngạc nhiên.
Vì Cường chỉ chuyên kinh doanh ngành đánh bắt, chế biến hải sản, cách làm giàu, trình độ của Cường tôi biết hết, hoàn toàn không thuộc vào lĩnh vực “máy móc” thì lấy kiến thức đâu để đầu tư vào một nhà máy “sản xuất ô tô”? Điều nữa, ở Việt Nam, nói như nhiều người ” đến cái ốc vít còn mua ở nước ngoài”thì làm sao “đòi” sản xuất các phụ tùng ô tô do ngừơi Việt Nam thực hiện!!! Như Cường tuyên bố với báo giới. 
Còn điều này mới kinh, Cường nói hùng hồn trước ống kính ti vi, được truyền hình trực tiếp:
-Các bạn tin đi, trước khi nhà mày này khánh thành, đi vào hoạt động, tôi và một số cộng sự đã chế tạo thành công một chiếc ô tô, với mẫu mã chỉ riêng ở Việt Nam có. Đây là biểu tượng hết sức thuyết phục chứng minh tài năng của ngừơi Việt
Nam chúng ta. Chưa cần nhà máy chế tạo ô tô, bằng bàn tay thủ công, chúng tôi cũng sản xuất được ô tô. Đây cũng là niềm tự hào mà chúng tôi sẽ phát huy khi nhà máy chế tạo ô tô đi vào hoạt động trong thời gian sắp tới... Mời các bạn xem chiếc ô tô này.
Trên màn hình, phát đi hình ảnh Cường dẫn quan khách đến tham quan chiếc ô tô do Cường cùng cộng sự vừa “chế tạo” xong. 
Tôi nhìn vào màn hình mà buồn cười. 
Chiếc ô tô đó là một trong những chiếc ô tô cổ mà Cường từng khoe, bây giờ nó được sơn bóng lại, trông như “mới”. Đứng cạnh là một cô ngừời mẫu, chân dài, váy xẻ cao, chắc được thuê hoặc là “bồ” của Cường. 
Trời biết! 
Mọi ngừời đi quanh chiếc ô tô và cô ngừơi mẫu đó trầm trồ, thán phục.Tay M.C cầm micro cao giọng:
-Thưa các ông, các bà, các bạn ,các em... ngồi trước màn hình. Tôi đang đứng cạnh một chiếc ô tô mẫu, mà anh Dương Văn Cường cùng các đồng sự, bằng bàn tay, khối óc cực kỳ thông minh vừa chế tạo thành công. Chiếc ô tô , tuy hình hài chưa chuẩn, trông hơi giống chiếc ô tô cổ nhưng đây là ô tô của Việt Nam, do người Việt Nam trực tiếp chế tạo. Có thể nói, chiếc ô tô này là “viên gạch”đầu tiên xây nền vững chắc cho nhà máy chế tạo ô tô của anh Dương Văn Cường trong tương lai. Nhìn chiếc ô tô này, tôi đã thấy viễn cảnh tươi sáng của ngành chế tạo ô tô Việt
Nam. Trong tương lai không xa ngành chế tạo ô tô Việt Nam mà anh Dương Văn Cường là người đi tiên phong, sẽ sánh ngang bằng các hãng ô tô lớn trên thế giới như: Tô Giô Ta, Pho, Hun Đai...Tất cả chúng ta hãy mừng với thành công ban đầu này của anh Dương Văn Cường...
Đứng cạnh tay M.C lúc này là Cường cùng mấy quan khách chức rất “to”ai cũng tươi cừơi, mấy người còn bắt tay Cường, lắc lắc. Có ông “to”còn phát biểu ca ngợi thành quả này của Cường, nói thế này mới sợ:
-Tôi vui lắm! Tôi rất mong là người đầu tiên được đi những chiếc ô tô do nhà máy của anh Dương Văn Cường sản xuất!
Những cảnh này được quay gần, nhìn rất rõ.
Cái trò quảng cáo không riêng “trò” này mà những “trò” tương tự , thực ra là tôi bày cho Cường:
-Ông đừng tiếc tiền để quảng cáo, phô trương thanh thế, nhất là khi giới thiệu sản phẩm. Bằng mọi giá phải mời được mấy ông “to”, đứng càng gần sản phẩm , càng tốt. Tốt hơn nữa, tìm cách đưa tiền thật nhiều, mời các ông “to” ấy phát biểu ca ngợi sản phẩm của ông phát lên ti vi “ dọa” thiên hạ. Sau này ông có làm hàng giả cũng không sợ! – Tôi nói đùa.
Tôi nói đùa như thế mà sản phẩm “giả” này, Cường lại làm thật. 
Chịu cho thằng này!
Nhưng không biết nó làm cái “trò” này để làm gì? Khi chỉ cần nhìn cách giới thiệu sản phẩm bằng chiếc ô tổ cổ “mông má” lại thì đến “mùa quýt” Cường mới có thể khánh thành nhà máy sản xuất ô tô!
... Tôi hỏi Cường.
Cường yêu cầu tôi tắt điện thoại. Cẩn thận, Cường còn ra bên ngoài, xem có ai nghe lén không? Rồi quay vào, đóng kín cửa, Cường nói với tôi:
-Tất cả những trò này là tôi đều dựa vào ý kiến của ông, tôi ... bổ xung thêm. Ông biết rồi, tôi làm “đéo” gì có tiền mà đầu tư sản xuất được ô tô. Có điều, với việc này tôi phải tính trước. Giờ lợi ích nhóm “chơi” nhau ghê lắm, không còn tình người. Đang là “ông “, nhoáy một phát, ra “thằng” ngay. Hôm nay là “vua” ngay mai thành thằng “ăn mày”. Chúng nó cậy thế, thấy mình làm ăn được thì tìm cách cướp, giết cho vào tù, nên tôi phải phòng bị. Giả như mua đất để làm nhà máy chế tạo ô tô, vừa diện tích lớn, vừa được giá rẻ mạt, cho thuê cũng được bao nhiêu là tiền. Dựa vào dự án này tôi còn vay được tiền ngân hàng. “Lãi “liền mấy cửa! Nhưng điều này mới quan trọng – Cường ghé sát vào tôi, nói thì thầm - Có tiền là tôi sẽ "bùng" ra nước ngoài, nhà cửa, tiền trong tài khoản, thẻ xanh... tôi chuẩn bị sẵn rồi
-Ông làm điều này nhiều thằng biết ! – Tôi nói.
Cường phẩy tay:
-Chúng nó biết cả đấy! Thậm chí chiếc ô tô mà tôi cùng đồng sự chế tạo chúng biết là ô tô “đểu”, nhưng... chúng đâu có cần. Cái mà chúng cần là tiền. Có tiền, bảo là tôi chế tạo ra “tàu du hành vũ trụ” thì chúng cũng nói! Giống tôi, kiếm được nhiều tiền, chúng sẽ ”bùng”...Nhà máy chế tạo ô tô đến cả đất nước này, tồn tại hay không tồn tại, chúng đâu có cần !
Cường nhắc lại.
Ôi! Thằng bạn của tôi: Dương Văn Cường.

 

 

                                                         TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĂN THỊT CHÓ

 

 

    Tôi phụ trách mảng “Văn Hóa” trong tờ báo “ Đời Sống Đẹp” được Tổng biên tập hay phân công đi với ông Chấp, khi ông xuống cơ sở, hoặc khi ông họp triển khai một nghị quyết, chủ trương... 
Không biết ai nghĩ về ông Chấp thế nào, chứ tôi lại mến tính cách của ông. Ông vui lắm, hay học tập điều hay của ngừời khác. Ví như có một ông “to” cùng quê, sát nhà ông thích nuôi chim, nhưng không bao giờ ông ấy gọi là chim chào mào, chim cu, chim sáo...mà toàn đặt tên đẹp như chim “ Kim Cương”, chim “Vàng”, chim “ Nhẫn Quý”...Thế là ông Chấp cũng đặt tên cho đàn chó nhà ông là “ Ngô”, “ khoai”, “Sắn”, “Lúa”... Ông giải thích với tôi, khi tôi hỏi vì sao lại đặt tên như thế?:
-Ông “To” đặt tên cho những con chim ấy là hay, nhưng toàn là “tên” quý tộc, xa rời quần chúng. Anh nuôi đàn chó để thịt phải là tên bình dân như thức ăn, đồ uống hàng ngày của ngừời nông dân. Thế mà không suy luận ra được? Đồ ngu!
Tôi phải nói thêm điều này cho bạn đọc hiểu. 
Ông Chấp nghiện thịt chó, nhưng phải là chó ông nuôi. Đặc biệt đi đâu, hoặc phải triển khai một nghị quyết, báo cáo... trước đó bao giờ ông cũng làm một ly rượu ngâm thuốc bắc cùng tim, cật chó sao vàng như ông nói: “ Em có biết không? Uống loại này còn bổ hơn sâm Cao Ly, anh có đi bộ cả chục cây số, hay nói liên tù tỳ cả tiếng đồng hồ, không thấy mệt. Kể cả chuyện khác nhé! ”. Ông cười hì hì... Chuyện ông hay nói : “ Đồ ngu!”. Đấy là câu cửa miệng của ông, không riêng với tôi mà cả cấp dưới, trực tiếp ông lãnh đạo, khi ai đó hỏi, làm ông không vừa lòng hay làm một việc gì đấy, ông không ưng ý. Tôi là phóng viên trẻ, so với ông, tuổi đời còn thấp hơn nhiều. Chức vụ nữa, nếu so, tôi là “con kiến”, ông Chấp là “con Voi”,.“ Uy” của ông lớn, tất cả các ngành văn hoá phải sợ. Tôi viết bài về ông ấy hay có “ lộc” ông cho, nên khi ông Chấp nói tôi: “ Đồ ngu!”. Tôi chỉ cười trừ, chẳng bao giờ tức giận!!! 
Ông Chấp làm việc gì cũng thực hiện tốt, y như cái tên. Ví như chủ trương cho chỉnh trang vỉa hè, ông cho dân phòng, công an...dẹp tất, kể cả với những người buôn bán nhỏ, hoàn cảnh kinh tế khó khăn, gia đình liệt sỹ... Họ ngồi tít ở phía trong, không ảnh hưởng đến cảnh quang bên ngoài.Tôi thắc mắc, khi đi thực tế viết bài, ông giải thích:
-Không làm triệt để, “ được đằng chân, lân đằng đầu”. Đấy là mầm mống làm mất ổn định, bêu xấu văn hóa, thể hiện sự kém cỏi của người lãnh đạo. Phải mạnh tay, cương quyết, không do dự. Có thế mà em cũng thắc mắc. Đồ ngu!
Điều đơn giản, sờ sờ trước mắt, thế mà tôi lại hỏi, để ông ấy nói là “Đồ ngu!”.
Rút kinh nghiệm tôi thề: không bao giờ hỏi ông Chấp những câu hỏi “ngớ ngẩn “ ấy nữa.
Thề là như thế, tôi vẫn lặp lại sai lầm.
Đau hơn “hoạn”!
...Chỉ thị ở trên, có yêu cầu cấm ăn thịt chó. Chỉ thị này được phổ biến trong toàn ngành Văn hóa, thực hiện ngay. 
Ông Chấp chấp hành. 
Trong một cuộc nói chuyện với tất cả phóng viên, nhà báo, tuyên truyền viên... Ông quán triệt:
-Chúng ta phải thực hiện ngay điều này, tuyên truyền thật rộng rãi trong nhân dân, để mọi ngừời hiểu, quyết tâm thực hiên. Chúng ta không nên giết, ăn thịt chó. Chó là một loại động vật thông minh, rất gần với con ngừơi, hiểu con người. Ăn thịt chó biểu hiện của sự tàn ác, một lối ẩm thực lạc hậu. Hơn nữa, vì con chó thương người, nghe lời người, nó giống như “người”, nếu chúng ta ăn thịt chó tức là ăn “thịt người”. Không lẽ,chúng ta lại giống động vật bậc thấp, ăn thịt đồng loại rồi nhăn nhở cười đùa, khoái trá...Điều nữa, tôi muốn nói, chúng ta phải chứng tỏ với thế giới, dân tộc chúng ta là dân tộc có văn hóa, những ngừơi lãnh đạo là người có văn hóa. Nếu như những người lãnh đạo như tôi, cứ ăn thịt chó, coi đó là món nặng “quốc hồn “, “quốc túy” thì làm sao có thể kêu gọi mọi người hãy sống và hành động như một người văn minh, có văn hóa... Bắt đầu từ mai tôi sẽ không ăn thịt chó.
Ông Chấp nói rất hùng hồn, tay luôn vung lên, lôi cuốn ngừơi nghe.
Tôi ngồi dưới,nghe ông nói vậy ,thầm phục. Vậy là đàn chó đang nuôi có khi ông ấy đem cho, tôi sẽ xin ông ấy một con đem về cho vợ.
Chờ mãi, không thấy ông Chấp đã động gì về chuyện này, mặc dù có đôi lần tôi gợi ý. Đã vậy, hình như ông còn vỗ béo, gây đàn nữa...
Nhân lúc đang vui, chuẩn bị xuống cơ sở, chỉ có hai anh em, như mọi lần, ông Chấp lôi chai rượu ngâm thuốc bắc cùng tim và cật chó sao vàng ra, rót vào ly. Nhìn chai rượu đã vơi, ông Chấp nói với tôi:
-Cũng mấy nước rồi. Phải có cật chó, tim chó mới để làm bình rượu mới, chú em ạ!
Nghe ông Chấp nói thế, tôi giật mình. Điều này có nghĩa là... 
Tôi nói với ông:
-Muốn vậy... Không lẽ thế anh lại giết chó và ...ăn thịt chó?
Nghe vậy, ông quát ngay:
-Sao em lại nói anh ăn thịt chó? Anh cương quyết không ăn thịt chó. Anh có ăn là ăn “ ngô”, “khoai”,”sắn” , “lúa”... tự tay anh nuôi.Hỏi thế mà cũng hỏi?
Đồ ngu!

 

 

                        

 

Phân trang 3/180 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]