TRUYỆN NGẮN - 112

[Không rõ 02/09/2018 18:14 | by kytrung ]

 

Chị dăn: Đừng làm người lớn nghe! ( Ảnh minh họa)

 

                                               ANH XIN LỖI !

 

 

       Bây giờ anh trở thành nhà văn nổi tiếng. 
       Sách của anh có nhiều trong các hiệu sách. Đặc biệt nhờ sự lan tỏa, kết nối của facebook, truyện ngắn của anh được nhiều người đọc. Sách của anh, chị lùng mua không thiếu quyển nào. Rồi những truyện ngắn của anh đăng trên facebook, chị không bỏ sót một truyện ngắn nào... Đặc biệt những truyện ngắn, truyện dài anh viết về tình yêu, chị đọc, thích lắm. Thích về tình tiết câu chuyện, nhưng điều đặc biệt, nhân vật phụ nữ chính trong truyện ngắn đó, bao giờ anh cũng lấy tên chị...
Chị với anh là mối tình đầu, mối tình đó đẹp, nhưng không phải như anh tả: “...Đêm ấy nước lũ dâng lên cuồn cuộn, mưa sầm sập như thác đổ, sấm chớp loé giật cứ như rạch đôi bầu trời...M...ngồi ở nhà dạ như lửa đốt, anh ấy ở bên kia sông sẽ về thế nào ? Có ai đi với anh ấy không? Rồi trường lớp của anh ấy có bị làm sao không? Chị cứ đi đi, lại lại trong phòng, nhìn ra bên ngoài, mong trời mau sáng , mưa ngừng rơi ...Rồi chịu không được, chị quyết định, choàng vội áo mưa, lao ngay bên ngoài. Lúc này chị muốn ở ngay bên anh...”. Đọc đến đây, chị cười thầm một mình:” Đúng là ông nhà văn hay nói “láo”. Hồi ấy mình với ”lão” ấy yêu nhau, làm gì có cảnh này, mình “hành” “ lão”gần chết...”.Trong chị lại nghĩ đến hình ảnh một lần, hai người đi dự đám cưới của một người bạn thân, anh cõng chị vượt qua một vũng nước đục ngầu vì sợ chị bị bẩn chiếc áo dài mới may. Trên lưng anh , chị cười vì hành động ngộ nghĩnh này khi anh bặm môi, gìm chân khỏi trơn trượt...
Rồi một truyện ngắn khác, nhân vật phụ nữ chính trong truyện ngắn đó, anh cũng lấy tên chị, thế mà anh “bịa” hoàn toàn, chị nghĩ thế, nhất là đọc đoạn văn này trong truyện ngắn đó : “...Anh ấy đau, M...lo thắt ruột, liệu bệnh ấy, tính mạng anh có làm sao không? M...lên chùa cầu Phật, mong Phật phù hộ cho bệnh tình người yêu mau khỏi. M...quỳ trước tượng Phật đến cả tiếng đồng hồ, nghĩ rằng, chỉ có như thế Phật mới nghe được lời cầu cứu của mình, giúp cho người yêu “ tai qua, nạn khỏi”. Rồi nữa, tiền thuốc vay ai bây giờ? Khi trong nhà thiếu đủ thứ. M...dấu, lặng lẽ đi bán máu, lấy tiền mua thuốc cho người yêu. Thấy nét mặt có vẻ mệt mỏi của M... khi vào thăm... anh hỏi ngay: “ Em làm sao thế? Bị đau à! Nét mặt em trông lạ lắm.”. M... gượng cười cố tươi tỉnh: “ Không có chi đâu anh. Có lẽ do đường xa, trời nóng, nên nét mặt em như vậy! ”. M...quay mặt chỗ khác, lấy khăn ướt lau ngay những giọt mồ hôi đang rơi, dấu đi mệt mỏi bên trong...”. Đọc đến đây, chị cười thầm: “ ...Hồi mình đau, có lúc đau...ti tí thôi, mình làm mình, làm mẩy cứ như “sắp chết” đến nơi. “Bố” ấy tưởng thật, lo cuống, lo cuồng. Phóng xe ,chỉ tý nữa đâm vào cột điện. Hết mua cháo ngon đến thuốc quý bắt mình uống. Mình đâu có chịu,” lão ấy” cứ phải dỗ mãi, đút từng thìa cháo, rồi còn ngồi động viên...Chứ hồi ấy làm gì có chuyện mình lo cho ông ấy! “ Lão” này “bịa”. Ai đọc không biết, tưởng là thật...”. 
Chị yêu anh, nhưng đòi hỏi quá nhiều. Chị đẹp, bao xung quanh không biết bao nhiêu “vệ tinh”, anh chỉ là “vệ tinh” phía bên ngoài, “ “lực” yếu nhưng chị lại để ý đến. Bởi ở anh có sự thật thà, tin người và hết lòng vì bạn. Khi yêu, anh cố thực hiện hết tất cả những yêu cầu của chị, không muốn chị buồn. Nhưng... tình yêu ngay lúc anh chị còn tuổi sinh viên, đâu chỉ có “ một mái nhà tranh với hai trái tim vàng”.
Điều đó là phù phiếm!
Chị yêu anh, nhưng không thể cứ thả hồn vào những bài thơ anh sáng tác khi cùng chị ngồi dưới ánh trăng bên ven hồ lộng gió mát. Cũng không thể yên ổn cuộc sống khi ngó trước, ngó sau cái gì cũng thua bạn bè mà nghe anh đọc một truyện ngắn rất tâm đắc vừa sáng tác . Thế là chia tay, chị làm đám cưới với một người mà thấy phù hợp khi đáp ứng được những yêu cầu của một ngừời con gái đẹp như chị đòi hỏi: Có nhà, có tiền, có địa vị và có cả sự nghiệp rất dễ dàng... 
Chia tay với mối tình đầu, thâm tâm, chị tiếc. Một mối tình quá trong trắng, quá đẹp . Chị cũng biết, anh rất đau khổ khi không đến được với chị. Chị nhớ mãi lời nói cuối cùng của buổi chia tay cuối cùng khi hai người đã dứt khoát:
-Anh rất tiếc là không thể đi với em hết con đường. Tiếc lắm M...ạ! Anh sẽ nhớ những gì mình từng có cho nhau, những điều đó gim chặt vào trí nhớ của anh, mãi mãi không quên...Em tin vào điều đó đi...
Cũng tưởng anh nói vậy, khi không nắm giữ được tình yêu, chỉ lúc đó thôi, thoáng chốc... Nhưng chị không ngờ sau này khi trở thành nhà văn nổi tiếng, tên chị luôn hiện hữu trong truyện ngắn, truyện dài của anh. “ Ông này yêu ghê gớm hơn mình tưởng ” – Chị lại nghĩ khi đọc một truyện ngắn, nhân vật chính trong truyện ngắn đó có tên như chị.
Chẳng thế, với nhân vật tên M...anh dành hết tất cả sự trân trọng, nâng niu, không một vết tỳ... Chính điều đó làm cho chị có chút ân hận, cho dù tình yêu của chị và anh không thành.
Đến bây giờ hơn ba mươi năm, chị và anh đều lên chức ông , bà. Chị và chồng cũng đã ly hôn.
Chị muốn gặp anh, hơn ba mưoi năm không biết tin tức của nhau, không thể nối lại tình yêu thì hãy coi nhau là bạn tốt. Thực sự chị muốn biết anh suy nghĩ thế nào về chị suốt hơn ba mươi năm qua, mà nhân vật chính trong các sáng tác của anh toàn tên M...
Anh tiếp chị, mừng lắm, mái tóc bạc trắng rung rung, ánh mắt sau cặp kính trắng mừng rỡ, bàn tay rót nước lập bập, lúng túng. Anh nói thành thật:
-Không ngờ em đến đấy! - Giọng của anh như y như ngày nào, khi anh chị yêu nhau – Cũng tưởng em quên rồi chứ !
Chị cười, nhìn anh chăm chú:
-Anh không quên, thì làm sao em quên được! Em lên facebook rồi có hỏi một số người biết anh, họ cho địa chỉ. Giờ anh trở thành ngừơi nổi tiếng rồi, nhiều người biết...
Anh đẩy nhẹ cốc nước về phía chị:
-Em uống nước đi...Nổi tiếng gì anh. Viết cũng là một sự giãi bày, cảm ơn cuộc sống, cảm ơn những người đã làm cho mình sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn... 
Anh nói vậy làm cho chị cảm động. Hồi chị và anh yêu nhau, chị chỉ làm anh khổ. Thậm chí có lúc chị cố tình làm điều đó như chọc tức anh...Thế mà bây giờ anh vẫn nói những lời “Cảm ơn...!”. Đúng là chịu mấy ông nhà văn, nhìn đâu cũng thấy màu “hồng!”. Chị nói:
-Hồi đó em có làm được nhiều những việc như anh nói đâu mà anh lại cảm ơn...
Anh ngơ ngác:
-Em nói việc nào? 
-Những việc mà M...trong truyện ngắn, truyện dài anh viết đấy! Em có làm được như thế đâu mà anh ca ngợi?
Như hiểu ra vấn đề, anh cười, giải thích cho chị hiểu:
-Chuyện này anh phải xin lỗi em. Nhân vật chính trong những truyện ngắn, truyện dài anh viết, chính là anh viết về vợ anh. Vợ anh lại trùng tên với em. Vợ anh đầy đủ những đức tính đó, làm những việc làm đó. Nhờ vợ của anh, anh được như ngày nay. Trong chuyện này, anh xin lỗi, M...không phải tên em...

 

 

 

                                                      THỬ ADN !

 

 

           Sở với tôi bằng tuổi, chơi thân, thân đến độ, những tâm sự sâu kín nhất, Sở chỉ nói với tôi. Hồi đương chức, chức to, “lộc” lớn, dáng còn phong độ Sở dấu vợ , có bồ. 
Chuyện có bồ, Sở nói thật nhỏ, rất bí mật :
-Chuyện này chỉ có ông biết thôi nhé! Con bé này là bạn của thằng Cả...
Tôi lắc đầu:
-Chịu ông! Ngần này tuổi mà còn đi yêu một con bé vắt mũi chưa sạch. Khổ chứ sướng ích gì, sức ông thế kia liệu có chiều được nó không ?
Sở gập cánh tay lại, khoe bắp, cười lớn:
-Ông nhìn đây, sức tôi còn tốt! Chiều bồ được, hơn nữa ...yêu đâu phải chỉ có chuyện ấy mà là tình cảm, có chỗ tâm sự, quên đi căng thẳng, nhọc nhằn. Bồ hiểu suy nghĩ của tôi. Rất thương!
Rồi Sở dẫn bồ đến, ra mắt với tôi. Tôi ngồi lặng lẽ quan sát cô bồ của Sở. Phải nói đây là con bé đẹp. Dáng cao, ngực to, môi đỏ, làn da trắng, mắt luôn lúng liếng...Thế kia thì đến “ thằng tây Ả Rập “ cũng chết chứ đừng nói đến Sở. Nhưng quan sát kỹ một lúc, tôi có cảm tưởng con bé này không thật từ lời nũng nịu: “ Thương anh lắm!”, “ Thương anh à!” đến cả động tác lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cho Sở:” Để em lau cho anh!”, nó giả giả thế nào ấy. Tôi nói riêng với Sở:
-Chỗ thân tình, tôi khuyên ông. Không biết ông có giận không ? – Tôi nhìn Sở dè chừng vì biết đã “bập” vào chuyện này, nhiều ông “mộng mị”, không muốn nghe ai góp ý.
-Ông cứ nói đi!- Sở giục.
-Ông nên cẩn thận!Trông bồ không có vẻ yêu ông thành thực đâu. Tuyệt đối ông không có con với cô bé này. Ông phải dùng nhiều biện pháp tránh thai, dính vào một phát là có chuyện, có khi không gỡ được. Phải giữ uy tín cho ông, cho gia đình... Hơn nữa, sức ông ...dù có sâm Ngọc Linh” ký rưỡi”, rồi rượu ngâm “ Cà tê giác”... cũng không lại với con bé, khi nó ít hơn ông gần ba chục tuổi.
Tưởng Sở sẽ bực với lời khuyên của tôi, ngược lại Sở cũng có vẻ lắng nghe và chấp nhận:
-Cảm ơn lời khuyên của ông, nói gì tôi cũng phải cảnh giác chứ! Có vợ mà yêu bồ giống như người chỉ huy ra trận. Trong đầu luôn luôn phải có hai, ba phương án. “Thắng” thì thế nào ? “Hòa” sẽ ra làm sao? Còn “ thất bại” phải có ngay biện pháp đối phó...- Rồi Sở cười có vẻ sảng khoái – Ông tin tôi đi, chơi sướng nhưng vẫn có sự tĩnh tại, đàng hoàng, không được sai lầm...
...Đấy là lúc Sở đương chức, còn bây giờ Sở về hưu được gần năm...
Sáng ấy, tôi ngồi uống cà phê, đọc báo trong nhà thì Sở đến. Nét mặt tái dại, Sở nhìn quanh một hồi rồi hỏi nhỏ, lắp bắp:
-Có ai ở nhà không?
- Không, vợ đi làm. Mấy đứa con tôi đến Công ty với trường hết rồi. Có chuyện gì thế ? – Bỏ tờ báo xuống, tôi hỏi.
Sở kéo chiếc ghế đến gần, ngồi xuống, nói thì thầm, lo lắng:
-Chết mẹ rồi ông ạ! Ông phải chỉ cách giải quyết, chứ thế này tôi lúng túng lắm!
- Chuyện gì thế? Ông nói, tôi mới biết giúp ông chứ!
- Con bồ đòi chu cấp thêm tiền cho con bé, chứ tôi đưa như vừa rồi là không đủ. 
-Con bé nào? – Tôi ngạc nhiên.
-Tôi có con với nó. Nó đẻ hồi tôi đương chức ấy, giờ con bé cũng được gần hai tuổi rồi... Hồi còn đương chức, có “lộc”, mỗi tháng chu cấp cho nó sáu triệu đồng, cũng không sao. Giờ về hưu, ông tính, lương hưu, chỉ có hơn bảy triệu phải cực kỳ tiết kiệm mới đủ “đắp” chỗ này, “bồi” chỗ kia. Nó biết đấy chứ, thế mà vẫn đòi thêm, tiền đâu? – Sở vừa nhăn nhó khổ sở, vừa kể lể với tôi. 
Tôi nhìn Sở vừa thương, vừa bực. Đã khuyên như thế mà Sở không nghe lại còn dấu tôi chuyện có con với bồ, Bây giờ tóe loe ra thì lại đến cầu cứu. Mà cứu Sở bằng cách nào bây giờ? Dường như không để ý đến thái độ của tôi, Sở vẫn kể lể:
-Con bồ còn dọa, nếu tôi không chu cấp thêm tiền , nó sẽ bế con bé đến nhà quậy cho tan, rồi ra cả chi bộ, nơi tôi sinh hoạt, tố cáo: “ Ông ấy có con với tôi mà không chịu nhận”. Nó còn nói thêm, nếu không đáp ứng, nó không dừng ở những chuyện đó đâu... Giờ tôi mới thấy không nghe lời ông quả là quá ngu...Nó không yêu tôi, nó chỉ yêu, khi tôi có tiền chu cấp cho nó - Sở cúi đầu, có vẻ ân hận.
-Đã nói với ông rồi - Tôi bực - Thế mà... ông làm thế nào mà nó lại có thai?
- Đấy! Đấy, điều này tôi cũng thắc mắc giống ông...tôi quan hệ với nó có nhiều đâu...mỗi lần cũng hết sức cảnh giác. Mà tôi, không dấu, ra “nhanh” lắm. Còn hơn “ chưa đi chợ đã hết tiền”. Đã vậy, bao cao su tôi mua đều là thứ thiệt... Thế mà, không hiểu sao, nó vẫn có chửa? – Sở nhăn trán, nhìn tôi. 
Sở nói vậy làm tôi suy nghĩ. Con bồ của Sở cũng không phải loại vừa, đúng như điều tôi nghi ngờ khi Sở dắt nó đến gặp. Tôi hỏi Sở:
-Ông có tấm ảnh nào về con bé, con của ông và cô bồ kia không?
-Để làm gì ?
- Nếu có, ông cứ đưa tôi xem, tôi sẽ có biện pháp giúp ông ? 
Sở nghe vậy, rút trong ví ra một tấm ảnh chụp con bé. Nhìn kỹ hình con bé trong tấm ảnh, suy nghĩ một lúc rồi tôi nói:
- Nhìn tấm ảnh này tôi hơi nghi ngờ ! Có khi con bé không phải con ông, ông chỉ là kẻ “ đổ vỏ”. Thế này! Ông tìm cách cắt một ít tóc của con bé này, rồi đem thử ADN. Nếu không trùng với ông, ông mang kết quả lại đây cho tôi, rồi ông dẫn tôi gặp bồ của ông. Tôi giả là cán bộ bên Công an, đưa kết quả này ra “dọa” cho một trận...nó chạy mất dép, không dám “vòi” ông nữa... 
Sở nghe vậy, nắm tay tôi, giọng hồ hởi:
-Ừ nhỉ! Tại sao tôi lại không nghĩ ra biện pháp này. Biết đâu đúng như ông nói, nó sẽ không làm gì được tôi. Không những thế, tôi lại có bằng chứng “quật” lại nó vì cái tội vu khống, đưa ra tòa, đi tù chứ chẳng chơi!
-Thôi, trước mắt nghe tôi, ông cứ làm như thế đã. Nếu đúng như suy nghĩ của tôi và ông thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết...
Sở vội tạm biệt, lên xe phóng ngay...
Vài ngày sau.
Sở đến cầm kết quả thử ADN trên tay, nét mặt vui không thể tả, giọng nói sướng còn hơn thằng “trúng số độc đắc”:
-Ối giời ơi, ông bạn vàng ơi! Kết quả có rồi, ADN của con bé đến chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm ( 99,99%) là không phải gien của tôi, có nghĩa là ...
-...
-Ông nhìn gì ? Có nghĩa là con bé không phải con của tôi. Thôi nhé ! – Sở ngửa mặt trên trời – Từ này mày đừng hòng lấy của tao một xu! Một xu tao cũng không cho mày. – Sở kéo tay tôi – Ông đi với tôi, đi ngay đi, gặp nó. Đúng như kế hoạch ông bàn với tôi, cho con này ra bã. Nhỏ mà láo!
Tôi thay quần áo, đi ngay với Sở. 
Trên đường đi, nhìn nét mặt vui, nụ cười của Sở như của thằng vừa mãn hạn tù ra khỏi cổng trại giam, tôi nghĩ, cũng còn may, có đường thoát cho Sở. Chứ kết quả thử ADN của con bé trùng với ADN của Sở, nói thật, tôi cũng không biết giải quyết theo cách nào ? 
Gặp bồ của Sở, đưa kết quả thử ADN ra cùng lời “ dọa” của tôi tưởng nó sợ. Ai ngờ! 
Mặt của nó vẫn dương dương tự đắc không hề có biểu hiện một chút nào lúng túng, sợ sệt mà còn vênh váo, hết sức côn đồ:
-Thế à! Tưởng gì chứ thế này thì tôi cũng xổ toẹt ra cho các ông biết. Đúng là con bé không phải con của ông Sở mà là của thằng con trai ông ta. Chính con trai của ông Sở bày cho tôi cách moi tiền ông Sở. Ông Sở không nuôi cháu nội thì bố nó phải nuôi. Có chạy đằng trời cũng không thoát!

 

 

                          

 

TRUYỆN NGẮN - 111

[Không rõ 31/08/2018 21:30 | by kytrung ]

 

Người lớn lắm chuyện quá.  Con không chơi!  ( Ảnh minh họa)

 

                                     ĐỒ MẤT DẠY

 

Lần này dứt khoát không tha thứ, tang chứng rành rành thế này, rõ ràng như thế này.
... Ông nghe phong thanh vợ ông có bồ, đi lại với một thằng thanh niên tuổi chỉ hơn thằng Cả một ít. Ông hỏi, vợ ông hỏi lại:
-Người ta đồn thế, ở với vợ hơn hai mươi năm, anh có tin không ? Anh trả lời thành thật đi?
Ông im lặng, khó trả lời, vì một lẽ, không lẽ vợ ông là Tổng giám đốc một Tổng cục "lớn". Ngoài, người ta trông vào, trong, con cái nhìn ra... ai lại đi làm chuyện đó! Đó là chưa kể ông, đường đường một chứ “to” bao trùm cả thiên hạ, bà phải biết giữ gìn uy tín cho chồng chứ! Bản thân, ông làm bất cứ điều gì cũng kín kẽ, nghĩ trước,trông sau, giữ uy tín cho bà, cho ông. Chưa ai đánh giá về ông, nhất là tư cách... thế mà...
Thấy ông im lặng, vợ của ông bồi tiếp:
-Em chỉ khuyên anh, gia đình ta phải vượt bao nhiêu khó khăn, phấn đấu như thế nào, nhất là đạo đức, mới được như thế này, làm “mẫu” cho con cái, thiên hạ noi theo... Nói thế thôi, suốt thời gian đó ,thế nào cũng có những lúc sơ sẩy từ chuyện ăn nói, đến quan hệ... anh nên chú ý vào bản chất, chứ đừng chú ý hiện tượng, rồi qua một lời đồn... làm tình cảm vợ chồng sứt mẻ, đau lòng em lắm .
Bà cố kìm, thế mà nước mắt chảy. Bà nói nghẹn ngào:
- Cho em mượn chiếc khăn trong túi anh để em lau nước mắt! 
Ông lấy khăn tay của mình lau nước mắt cho vợ, mà nghĩ, có khi lời đồn thổi kia có mục đích mờ ám ... mình cần cảnh giác kẻo sa vào “bẫy”của kẻ xấu nào đó, thì hỏng...
Ông phải tin vợ chứ!
...Thế rồi thằng Cả , trong một lần gia đình họp mặt, nó nói luôn:
-Có người nói với con, mẹ hay đi với chú X...thậm chí đi nghỉ mát, mẹ cũng đi với chú ấy, có những cử chỉ thân mật.
Ông nghe thế thế, tím ruột, nhưng không lên tiếng vội, đợi thằng Cả nói hết và cũng xem phản ứng của vợ như thế nào? Nét mặt vợ không có biểu hiện một chút nào sự mất bình tĩnh, vẫn lắng nghe con. Thằng Cả tiếp tục:
-Mẹ thấy không? Từ trước đến giờ không có một lời đồn ra, tiếng vào của thiên hạ về ba, việc nào của ba cũng rất minh bạch. Thậm chí ở đâu, từ bàn tiệc đến cả những buổi nói chuyện, ba không hề ngồi cạnh bất cứ người con gái nào? Ba nói với con : “ Ở cương vị này phải hết sức gương mẫu, ba và mẹ đều ở cương vị lãnh đạo không cho phép làm những điều trái luân thường, đạo lý.”Vì thế uy tín của ba có, hình ảnh của ba con phục. Còn mẹ lại không được như thế! Mẹ trả lời cho ba và cho con về những lời đồn kia đi. Họ đồn có đúng không?
Vợ nhìn ông rồi nhìn thằng Cả, nói:
-Họ đồn không sai, có điều chú X... là Trưởng phòng Kế Hoạch – Vật Tư của cơ quan, mẹ rất cần chú ấy tư vấn trong chuyện thương thảo hợp đồng vì chú X... có rất nhiều kinh nghiệm. Vì thế chuyện mẹ hay đi với chú ấy là chuyện bình thường. Làm sao mẹ ngăn được lời đồn, khi thiên hạ không hiểu mẹ và chú ấy đi để làm gì ? Không lẽ mẹ phải thanh minh hết ngừơi này đến người kia... Họ đồn , chỉ lời đồn thôi, sao con vội tin khi ảnh không có, băng vedio không có... Mẹ nói với con và ba của con, mẹ không bao giờ làm chuyện đó. 
Nghe vợ nói vậy, một ý nảy ra trong đầu ông. Ừ nhỉ! Chính mụ ta đã gợi ý, tại sao mình lại không thuê ngừoi theo dõi, bắt quả tang tại trận! Nếu không bắt được quả tang, thì chỉ cần chụp ảnh rồi truyền qua điện thoại, qua facebook...
Tang chứng như thế có cãi đằng trời! 
...Trước khi đi công tác ở nước ngoài, bí mật đến một công ty Thám tử tư, thuê họ làm việc này với giá tiền không nhỏ, ông dặn cẩn thận:
-Làm thế nào chụp càng gần, càng tốt, càng nét, càng tốt, rõ mọi cử chỉ... rồi truyền ngay cho tôi về địa chỉ này... 
Người của công ty thám tử tư đó gật đầu, nói ông yên tâm, mọi việc sẽ đúng như ông yêu cầu.
Cứ nghĩ vợ đang nằm trong vòng tay của một thằng thanh niên rồi hôn hít, rồi... dạ của ông sôi lên, máu như trào ra mặt. 
Mụ ấy đang phởn chí mà! Chức như thế, có lộc, điều kiện cực kỳ thuận lợi là ông đi công tác nước ngoài liên tục thì làm gì không có trò “mèo mỡ”!!!
Lần này dứt khoát không thoát, hết cãi, hết lên giọng “giảng đạo đức” , nếu như trong tay ông có những bức ảnh làm bằng chứng mụ ngoại tình. Nhưng liệu có những bức ảnh đó không ? Nếu như không có...Chắc chắn không có điều này – trong suy nghĩ, ông khẳng định – “ Không có lửa làm sao có khói”?
Quả nhiên, chỉ gần một tuần sau, trong điện thoại của ông hiện lên mấy tấm ảnh cực kỳ rõ nét vợ đang cùng thằng thanh niên “ Trưởng phòng Kế Hoạch – Vật Tư” ấy ăn tối, rồi đi vào khách sạn...cả một tấm ảnh chụp hai người đang mở khóa một phòng ngủ trong khách sạn đó. Một tấm ảnh nữa, không biết ngừơi của Công ty thám tử tư kia chụp bằng cách nào, hiện rõ hai người đang tắm chung...
Nhìn những tấm ảnh đó ,ông bầm gan tím ruột. Hết đường chối cãi nhé! Hết giọng giao giảng đạo đức nhé!
Khi về nước, chỉ có vợ chồng, ông sẽ đưa những tấm ảnh này ra xem vợ sẽ nói như thế nào? Nếu còn bai bải chối, rồi nói “ bị vu oan”, rồi đó chỉ là những “lời đồn”... Ông sẽ mắng vào mặt vợ:
-Bà là đồ mất dạy!
Ông thét thật to, làm cho con bồ đang nằm cạnh giật mình:
-Anh vừa nói cái gì thế! Ai mất dạy?

 

 

                                           BÁO HIẾU

 

Tôi chơi thân với Tâm.
Tôi quý và học ở Tâm nhiều điều, nhất là đạo làm con.
Chuyện Tâm tắm cho Mẹ, dùng xe lăn đẩy Mẹ chơi là chuyện qúa ư bình thường, diễn ra hằng ngày...
Ngày Mẹ của Tâm còn sống, tôi hay đến thăm Bà. Nói về Tâm, đứa con trai, Bà toàn khen, ánh mắt lấp lánh niềm vui:
-Bác thương nó, thằng Tâm không làm một điều gì cho Bác buồn. Con biết Bác, ngần này tuổi, chứng kiến bao vui, buồn của cuộc đời. Các con bây giờ hay trăn trở, phê phán này nọ. Nhưng Tâm vẫn nghe lời Bác, vẫn là đảng viên, đóng đảng phí đầy đủ. Đảng của chúng ta không xấu, chỉ có đảng viên xấu...Tâm nghe Bác, hiểu điều đó – Bà nói với tôi giọng mãn nguyện.
Ngày Mẹ mất, có thể nói đó là ngày đau đớn nhất của Tâm. Lo cho đám tang của Mẹ thật chu toàn, cảm ơn họ hàng bà con, tiếp khách rất lịch sự khi họ đến viếng...Tâm không để ai có một câu trách cứ. Sau đám tang, Tâm gầy rộc, nét mặt buồn đến khắc khổ. Kiệm lời...
... Tâm điện cho tôi:
-Chiều nay ông có rỗi không? Nếu rỗi, đến chỗ tôi, tâm sự. Tôi tin chỉ có ông là hiểu tôi. Sau đám tang của Mẹ, cứ nghĩ mình đối xử không tốt, nói dối với Mẹ, tôi ân hận quá ông ạ! Mấy tối liền, kể từ lúc Mẹ mất, tôi không ngủ được.
Thương Mẹ mà không ngủ được thì tôi còn hiểu, nhưng nói Tâm nói dối, đối xử không tốt với Mẹ, thì tôi ngạc nhiên. Vì hồi còn sống, chưa bao giờ nghe Mẹ của Tâm nói với tôi điều này mà toàn khen. 
Sao Tâm lại nói vậy?
Tâm nói với tôi:
-Không biết, giả như Mẹ biết tôi làm như thế, Bà có tha thứ cho tôi không?
Tôi nhìn Tâm như không hiểu. Nhìn ánh mắt của tôi, Tâm như hiểu, nói lắng lại, thật từ tốn y như một lời nhận tội trước Chúa:
-Thế này ông ạ! Mẹ tôi, hơn chín mươi tuổi, hơn sáu mươi tuổi đảng. Nói thế để ông biết, bà có niểm tin rất tuyệt đối... bao năm nay, đau chân, không đi ra ngoài...
Tôi nói xen vào:
-Thì ngừơi già ai chẳng thế, có gì mà ông áy náy. Tôi thấy Bác ấy yêu cầu gì là ông đáp ứng mà, có chê trách ông điều gì đâu.
Tâm gật đầu:
-Ông nói đúng, tôi đáp ứng, nhưng...trong chuyện ấy, tôi lừa dối Mẹ, cốt để Mẹ vui thôi...
-...
-Ông ngạc nhiên phải không? Có một lần, tôi đi Hà Nội, Mẹ dặn, nhớ mua cốm, đang mùa mà, một món Mẹ thích. Thế mà tôi quên, về đây vội chạy ra chợ lùng mua mấy gói cốm. Mấy gói cốm đó hơi cứng, hương không thơm, nhưng do tôi nói “ Con mua ở Hà Nội”, Mẹ tôi vui, ăn ngon, khen nức nở. Chứ nếu như nói mua ở đây là Bà “vứt “ liền vì bà tin chỉ có “cốm Hà Nội” mới ngon...
Tôi vỗ vai Tâm:
-Tôi tưởng ông nói với tôi chuyện gì, chứ chuyện đó có gì phải buồn, áy náy hay ân hận. Cốm đâu chẳng là cốm, ông nói với Bà như thế đâu có sai...
Tâm lắc đầu:
-Với ông nghĩ như thế, không sao. Nhưng với Mẹ của tôi, tuổi ấy, tuyệt đối bà tin rằng chỉ có cốm Hà Nội mới ngon... Thế là buộc tôi phải nói dối... Rồi một lần nữa...không biết ông có nhớ không ?
Tâm gợi chuyện, tôi mới nhớ ra...
Chẳng là có một lãnh đạo” To” nguyên là con của một người bạn đồng niên với Mẹ của Tâm. Hiện tại,tay này hư hỏng “toàn tập” dư luận đồn đủ thứ chuyện. Từ chuyện nhà to, đến chuyện tham ô chuyển tiền vào tài khoản ở nước ngoài, rồi cả những chuyện vi phạm đạo đức,có bồ trẻ, nâng chức vô tội vạ cho cô này... Bố của tay này, tuy là “cán bộ lão thành “ cách mạng nhưng không giữ được phẩm chất tốt, lại ủng hộ việc làm của con, đứng tên những biệt phủ hoành tráng do con xây nhằm tránh việc thanh tra, suốt ngày thơ phú... Thế nhưng Mẹ của Tâm vẫn tin rằng, ông này trung thành với lý tưởng như buổi ban đầu tuyên thệ, còn chuyện “xấu” chỉ là những lời đồn thiếu căn cứ... Nhân ngày thành lập đảng, bà mua một món quà gồm Lá cờ búa liềm và cuốn điều lệ đảng nói với Tâm gói hết sức cẩn thận, thật đẹp đến tặng cho ông này, nhằm có ý nhắc nhở: “ Làm bất cứ việc gì cũng nên giữ uy tín cho đảng”. Than ôi! Khi Tâm mang gói qùa của mẹ đến tặng, ông bạn đồng niên của mẹ giở ra, rồi bỏ ngay xuống dưới ghế, nói huyên thuyên về thơ, tặng lại cho Mẹ của Tâm một tập thơ nói về “tình yêu và tuổi trẻ”. 
Một vở bi hài không thể tưởng!!!
Bạn của tôi rất bực mình, nhưng để tránh cho Mẹ buồn, Tâm không nói chuyện này, mà ra phố mua một món quà thật đẹp, lấy tên ông này, “tặng” lại cho Mẹ, cùng lời ghi bên ngoài gói quà” Đảng viên phải giữ uy tín cho đảng” . Mẹ cầm gói quà do ông ấy “tặng” có vẻ vui khi nhìn vào dòng chữ đó và tin rằng ông ấy hiểu “ý nghĩa” món quà Mẹ tặng.
Bây giờ tôi hiểu, đó là một việc nói dối, Tâm làm cốt để Mẹ vui thôi. Chứ nói ra sự thật, chắc chắn bà sẽ rất buồn. Với tuổi già, có một chút niềm tin để sống, để thanh thản, đạo làm con báo hiếu, dù đó phải nói dối, Tâm cũng cố làm...Chứ thâm tâm, Tâm không muốn một tý nào!
Tôi an ủi Tâm:
-Bác mất, nhưng Bác vẫn tin những điều ông làm là sự thật, ra đi thanh thản thế là tốt rồi, không có ai trách cứ...
Tâm cúi đầu, nói giọng thật buồn:
-Nhưng khổ nhất, là lúc mẹ tôi còn sống, để bà vui tôi toàn phải nói dối. Vì đến tận lúc mất Bà vẫn tin rằng Đảng cộng sản, nhất là nhữngngười lãnh đạo đảng vẫn rất tốt. Than ôi! Ông nhìn đi, mọi người nhìn đi, xã hội chúng ta đang sống là xã hội như thế nào? Rồi những kẻ làm ăn phi pháp, xây nhà to, cửa rộng là ai? Những kẻ luôn luôn đối nghịch với dân, không nghe dân, cướp đất của dân là ai? Nếu như Mẹ tôi biết sự thật ,sẽ rất buồn, buộc tôi nói dối mọi chuyện. Đến ngay như chuyện khi về hưu, tôi không còn sinh hoạt đảng nữa, tôi cũng phải nói dối là vẫn còn sinh hoạt đảng. Mẹ tôi mừng : “ Đảng sẽ lớn mạnh vì trong đảng vẫn còn những người như bác T..., ông được mẹ tôi tặng lá cờ búa liềm cùng cuốn điều lệ đảng và con, những lúc đất nước như thế này, vẫn là đảng viên...”. Tôi rất ân hận, đến lúc mất Mẹ vẫn không biết được sự thật. 
Đau lắm!

              

 

TRUYỆN NGẮN - 110

[Không rõ 20/08/2018 22:18 | by kytrung ]

 

 Cháu không tin người lớn! ( Ảnh minh họa)

 

                                    QUÂN GIẾT NGƯỜI

 

 

     Xóm Trại, nơi lũ trẻ bọn tôi ở, lại thêm một hộ mới. Đó là gia đình bác Kiên từ vùng B...về. 
Gia đình Bác Kiên nghèo, tằn tiện chỉ đủ làm một cái nhà nhỏ cuối xóm. Bác Kiên , tôi nghe nói trước đây đi bộ đội, chiến đấu ở biên giới phía Bắc rồi bị thương, bây giờ phục viên làm nghề quay kẹo bông bán dạo. Còn bác gái có vẻ khéo tay, tước lá dừa đan những con vật như cào cào, châu cháu, ếch... . Sáng sáng bác Kiên đạp xe, đằng sau đèo máy quay kẹo bông, cùng mấy con vật đan bằng lá dừa vào thành phố bán, đến tận tối mịt mới về. Hai bác không có con, nên thương chúng tôi lắm. Có hôm bán không hết kẹo bông, bác Kiên mang về cho chúng tôi. Đứa nào ngoan, bác cho con vật bằng lá dừa, gọi là “phần thưởng”,rồi có lúc vui , bác hát cho chúng tôi nghe, toàn bài hát đánh nhau. Giọng bác ồ ồ...khiến chúng tôi cười như nắc nẻ...
Những đêm trăng sáng, xóm Trại không có điện, ánh trăng ngập tất cả, chúng tôi chơi trò “cú bắt” đến tận khuya. Chúng tôi đi qua nhà bác Kiên, thấy bác Kiên ngủ trên một cái chõng tre đặt trước nhà, bác gái ngồi cạnh đang quạt để bác Kiên say giấc sau một ngày lao động mệt nhọc...
Hai bác có vẻ thương nhau ghê!
Rồi một hôm...
Chúng tôi nghe bác Kiên đứng giữa sân, dưới gốc cây dừa , cứ hét váng lên “ ...Quân giết người...quân giết người...” . Bọn trẻ chúng tôi chạy đến, thấy bác gái cùng mấy người lớn nữa, vừa ôm chặt vừa dìu bác Kiên đến chiếc chõng tre để bác nằm xuống. 
Bác gái vỗ về:
-Ông đừng hét nữa, ở đây không có “quân giết người” toàn người Việt
Nam thôi, có ai giết ngừời đâu...
Nhưng bác Kiên vẫn không chịu. Mắt bác nhìn ai cũng như căm thù, miệng vẫn gào lên:
-Quân giết người...quân giết người... sao chúng mày giết dân...tao sẽ trả thù ...trả thù...
Bác Kiên nói một lúc ,mệt quá, mắt nhắm nghiền, thiếp đi.
Bác gái khóc, lấy khăn lau nhẹ lên mặt bác...
Sao bác Kiên lại có bệnh lạ như thế?
Sau này chúng tôi mới biết căn nguyên.
Bác Kiên đi bộ đội, trực tiếp chứng kiến quân Trung Quốc tràn sang giết hại đồng bào ta, chúng dùng gậy, xẻng, cuốc ... đập đầu người lớn, trẻ nhỏ, đàn ông, đàn bà... nhìn những xác chết không còn hình hài con người, bác Kiên cùng đồng đội căm thù đánh trả, buộc quân xâm lược phải rút về nước. Trong một trận đánh, bác bị thương vào đầu. Vết thương chữa lành, nhưng hễ có một vật nặng tác động vào, chắc hình ảnh quân xâm lược Trung Quốc đập đầu dân hiện lên, bác lại lên cơn, nói những câu như vừa rồi. Bác chỉ hét thế thôi, chứ không phá phách, đánh ai. Mọi ngừơi vỗ về, an ủi... là bác ngủ một giấc, rồi dậy rất tỉnh táo, coi như không có việc gì xảy ra... Hôm ấy, bác Kiên đứng dưới gốc dừa, một tàu lá khô rơi xuống, trúng đầu bác, thế là bác hét: “ Quân giết người!”. 
Cả xóm biết bệnh của bác, nên chú Trưởng xóm dặn mọi người chú ý, không để vật gì rơi vào đầu bác Kiên, bác ấy lại lên cơn, rất tội nghiệp... Chúng tôi cũng thương, dặn, bác có đi đâu, dù có đạp xe đạp, cũng phải đội mũ bảo hiểm. 
Lũ trẻ bọn tôi góp tiền mua tặng cho bác Kiên một chiếc mũ bảo hiểm. Bác Kiên vui lắm.
Sáng ấy, cũng như mọi lần, bác đạp xe chở đằng sau chiếc máy quay làm kẹo bông cùng mấy con thú bác gái làm bằng lá dừa vào thành phố bán. Bác bỏ mũ bảo hiển ở nhà , bác nói với chúng tôi:
-Mấy hôm nay trời mát , đội nó cũng nóng lại vướng. Sắp trung thu rồi, ngày mai bác không đi bán nữa, ở nhà làm đầu Lân cho các con chơi...
Bác gái nói:
-Ông đã hứa thì phải thực hiện đừng để chúng nó trông!
- Tôi nhất định làm chứ, phải làm đầu con Lân xóm Trại thật đẹp để còn đi thi giật giải. – Bác Kiên, trước khi đạp xe vào thành phố, nói vậy.
Chúng tôi mừng lắm, hy vọng...
Mãi đến tối mịt bác Kiên mới trở về, nhưng khác mọi lần, không phải bác ngồi trên chiếc xe đạp có chuông rung leng keng mà nằm bất động trên một chiếc cáng, phía bên trên phủ một tấm vải trắng toát trong chiếc xe cứu thương...
Làm sao thế này?
Tất cả mọi ngừơi trong xóm Trại kéo ra.
Bác gái vật vã.
Đau đớn.
Bọn chúng tôi ngơ ngác, như không tin có chuyện này! Sao lại vô lý thế, vừa sáng bác Kiên còn hứa với chúng tôi...
Chúng tôi nghe mấy ngừơi lớn kể, bác Kiên vào thành phố bán kẹo bông, đứng cạnh một vỉa hè có đông người qua lại, đúng lúc đội “ Trật tự đô thị” đi dẹp lòng đường. Bác luống cuống chưa kịp đưa chiếc xe đạp lên vỉa hè thì một người trong đội “Trật tự đô thị” lấy dùi cui đánh mạnh vào đầu bác, nói lớn:
-Ông già , đưa xe lên vỉa hè!
Thế là ... bác bỏ chiếc xe đạp cho nó ngã chổng kềnh ra đường, hét to: “ Quân giết người ...quân giết người... sao chúng mày giết dân...tao sẽ trả thù ...trả thù...”. 
Bác càng nói, họ càng đánh bác mạnh hơn.Tất cả bu vào đánh bác:
- Mày nó ai giết người...giết người này... giết người...
Bác ngã ra vệ đường. Cả ngừời co giật.
Khi đưa bác đến bệnh viện cấp cứu, nhưng không kịp.
Mấy người chứng kiến sự việc, nói : “ Ông ấy đừng có chửi chúng nó là “quân giết người” thì không bị đánh rồi. Tội ông ấy quá!”.
Chúng tôi cầm chiếc mũ bảo hiểm. Giá như...
Rồi còn cái đầu Lân nữa. 
Bác Kiên ơi! Sắp trung thu rồi...

 

 

                                         ĐI TÙ HẾT !

 

 

    Ông hay nói câu : “ Đi tù hết!” .
Ví như ... ông xuống một tỉnh công tác, thấy cảnh bệnh viện nhếch nhác, trường học thiếu lớp, giáo viên mấy tháng không có lương...ông yêu cầu không thể để cảnh đó tiếp tục tái diễn, nếu không khắc phục là ông cho “ Đi tù hết!”. 
Ông nói thế thôi, chứ làm sao mà cho đi tù được, mọi việc vẫn dẫm chân tại chỗ, đâu vào đó. Vì một nguyên nhân rất đơn giản: Không có tiền!
Rồi ông đến tỉnh khác ...
Thấy dư luận đang đồn ầm lên, rồi báo chí vào cuộc rằng, địa phương này, nổi tiếng về chuyện “ con ông cháu cha”, học dốt, tài cán không có gì, cậy thế bố là lãnh đạo tỉnh, chức to thế là chúng nó “ngồi “ vào vị trí lãnh đạo. Ông lại quán triệt: không thể để chuyện đó tồn tại, gây dư luận xấu trong xã hội, nếu không làm được, ông yêu cầu cho“ Đi tù hết!”.
Nhưng đâu vẫn hoàn đấy, vì thằng lãnh đạo tỉnh này là “đệ” trung thành của ông.
Đến ngay gia đình ông, thằng Cả ăn tàn phá hại cứ đem tiền của ông đi cho gái, học thì ít, hút xách thì nhiều, đứa con gái ăn chơi đua đòi, thay bồ như thay áo, chửi cả mẹ, coi thường ông. Tức khí, trong một bữa ăn của gia đình, ông đập bàn ăn, cho : “ Đi tù hết!”.
Thằng cả cười hô hố khi nghe ông nói vậy, vì nó biết , ông không bao giờ dám làm điều đó. Làm điều đó, nó và em gái bới tung tóe chuyện gia đình thì ông còn nói được với ai, làm sao ở cương vị này?
Nhưng có một lần ông làm được việc này.
Chẳng là, nhân có một dự án lớn, tiền nhà nước, muốn thực hiện được, phải có chữ ký của ông. Thế là nhiều doanh nghiệp tư nhân lao vào. Ông được một doanh nghiệp tài trợ cho ông và một số cán bộ chủ chốt đi “tham quan học hỏi kinh nghiệm quản lý kinh tế” ở một nước, thuộc vùng “ Ăn chơi nổi tiếng”. Thằng doanh nghiệp này “vẽ” ra trước mặt ông:
- Anh yên tâm, cuộc “ Tham quan học hỏi kinh nghiệm quản lý kinh tế “ này hoàn toàn không dùng tiền nhà nước, theo đúng yêu cầu chỉ đạo của Trung ương, mà tiền là của chúng em tài trợ cho anh. Sang đấy, chỉ cần anh ở trong phòng là có đầy đủ chuyện để “học hỏi kinh nghiệm”...
Thằng doanh nghiệp này biết sở thích của ông là chơi ra chơi, chơi phải sướng, tuyệt đối kín đáo... Thế là nó tổ chức một cuộc “ Học hỏi kinh nghiệm” trên cả tuyệt vời ở một hòn đảo nhỏ có cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp ở vùng Địa Trung Hải. Nơi đó có gái đẹp vây quanh với những cảnh làm tình đưa ông đến cực đỉnh sung sướng mà có đến Vua biết, Vua cũng gọi ông bằng “cụ”! Rồi những món ăn ngon lần đầu thưởng thức, làm ông ngây ngất, cứ nghĩ : “ Có khi cả nước chỉ một mình ông được ăn món này!”.
Đúng lúc đó ông nhận được một cú điện thoại trong nước gọi sang:
-Báo cáo anh, nước đổ về quá bất ngờ ,toàn bộ vùng X... bị ngập rồi! - Tiếng ngừời nói trong điện thoại có vẻ bấn loạn.
Nghe vậy, ông hoảng hốt đẩy ngay một đứa con gái trần truồng đang nằm cạnh, ngồi bật dậy:
- Đúng thế không?
- Dạ, đúng ạ ! nước đang lên, to quá!
- Các anh phải làm thế nào ngăn chặn ngay dòng nước đó chứ! Không cho nó lên.
- Ngăn thế nào được. Trời đang mưa to, thế mà cùng một lúc mấy đập thủy điện xả lũ, không thể ngăn được. 
- Phải nghĩ cách mà ngăn lại chứ! Không ngăn nước lại, thiệt hại sẽ lớn lắm.
- Anh nói đúng ! Mới thế này mà thiệt hại đã ghê, toàn bộ dãy đồi Y...vùng X... có khả nặng bị ngập sâu, dự đoán lên hai, đến ba mét... dân đang không biết chạy đi đâu, nhiều công trình đang xây dựng có khả năng bị hư hỏng nặng...
Nghe vậy, ông lập bập, giọng không còn giữ được bình tĩnh:
-Các anh không thể cứu được à! Như...như ... lấy các bao cát ngăn dòng nước lại.
- Bao cát đâu mà ngăn! Dân kêu trời....không biết làm sao cứu tài sản...
-Trời ơi! – Ông thét quay cuồng trong máy – không phải dân kêu mà tôi kêu đây này...tìm mọi cách ngăn dòng nước ấy lại, không sẽ thiệt hại lớn lắm, tổn thất lớn lắm, không có gì bù đắp được đâu...
- Giá như anh ở nhà trực tiếp chỉ đạo thì tốt biết mấy. Còn bây giờ...anh em đã rất cố gắng, nhưng tình hình nguy khốn này, phải cứu dân trước đã...
Nghe vậy, ông càng tức, nói như bị lộn ruột:
- Không ngăn được dòng nước ấy, không cứu được tài sản, tôi về, sẽ cho đi tù hết.
Ông nói và ông làm.
...Trước mặt ông là cả một vùng mênh mông nước, kể cả mấy ngọn đồi phía xa, giờ cũng chìm trong biển nước. Nhiều ngôi nhà của dân ngập sâu, chỉ ngoi lên trên mặt nước chơ vơ chóp nóc . Gần ông là những khuôn mặt thất thần của ngừời dân với ánh mắt vô hồn ngơ ngác không biết sau trận lụt sẽ sống ra sao? Rồi những xác trâu, bò ,lợn...nổi lềnh bềnh, gia tài gần như mất hết, ngừơi dân không biết bấu víu vào cái gì mà sống... 
Nhìn cảnh đó, nét mặt ông rất tức giận. Những thằng “đệ” làm quan đứng quanh ông, nét mặt thằng nào cũng có vẻ lo sợ, khi thấy trách nhiệm của mình không làm tròn khi để cả vùng mất trắng dưới trận lũ. 
Bây giờ, ông đã về, thì chúng nó “chết”.
Đúng như suy nghĩ của chúng nó, ông nói như “chém đinh, chặt sắt” không khoan nhượng:
-Tôi đi công tác nước ngoài, trước khi đi, đã phân công cụ thể, chu đáo, hết sức tỷ mỉ cho các anh ở nhà phải làm việc gì? Thế mà các anh lại để tình hình diễn ra tồi tệ như thế này!
- Thưa anh ...!
- không thưa gửi gì ở đây! Các anh phải đi tù hết...dứt khoát...để tổn thất lớn như thế này là phải đi tù...
Lần này, với giọng nói đó, liệu ông có làm thật không?
Ông sẽ làm thật. 
Vì bọn nó không có biện pháp ngăn được dòng lũ, để dòng nước lũ nhấn chìm bao nhiêu tài sản. Trong đó có cái biệt thự đầu tư gần trăm tỷ đồng , ông đang cho người xây dang dở, biệt thự đó nằm cạnh một ngọn đồi rộng cả trăm hét ta đầy cây xanh, đứng tên đứa cháu ruột.
Giờ tất cả chìm sâu trong biển nước.
Với ông, tổn thất quá lớn.
Ông phải cho mấy thằng này: “ Đi tù hết!”.

 

                      

 

TRUYỆN NGẮN - 109

[Không rõ 15/08/2018 18:59 | by kytrung ]

 

         Con không về đâu? ( Ảnh minh họa)

 

                              CŨNG LÀ MỘT KỶ NIỆM

 


...Nga ở nhà lên, nó đi bằng xe buýt, ngồi xuống giường, không kịp lau mồ hôi, hổn hển kể câu chuyện mà cứ y như sợ mọi người không nghe thủng:
- Buồn cười quá đi mất, lên xe gặp ngay một ông bộ đội "ngố", hình thức không nói làm gì nhưng nói chuyện vô duyên, thế mà đòi thích tao. Không phải vì nhường chỗ trên xe, còn lâu tao mới bắt chuyện. Đến gần trường, biết tao sắp xuống, ông ấy mới hỏi:
- Em có thể cho biết địa chỉ, chỗ ở của em để có dịp anh sẽ đến thăm.
Tao trả lời:
- Cảm ơn anh! Em ở phòng 1, khu A8, trường ĐH… Hà Nội .
     Bọn tôi giật mình:
- Sao mày đùa ác thế! Nhỡ anh ấy đến tìm mày thì sao?
     Chúng tôi hay gọi khu vệ sinh là "A8" vì nó nằm sát ngay A7 khu tập thể sinh viên.
    Nghe chúng tôi nói vậy, Nga lắc đầu:
- Tao không thích, nhưng nói thế chắc gì ông ấy tìm, mà ông ấy có đến, tìm ra lớp mình, chúng mày tiếp hộ tao.
" Nhân bảo như thần bảo", vừa lúc đó chúng tôi nghe thấy tiếng lao xao dưới sân, vội nhìn ra. Một người bộ đội, đang hỏi điều gì đó với mấy người đứng vây quanh, có tiếng cười, tiếng nói.... Nga thảnh thốt:
- Thôi chết rồi chúng mày ơi! Ông bộ đội đó đấy, ông ấy đi tìm tao, lão ấy " hâm" thế nhỉ?... chúng mày xuống xem thế nào, đừng chỉ lên đây nhé...
Nói vậy rồi nó chui tọt vào trong, chắc ân hận chuyện đùa quá đáng để anh ấy phải tìm. Chúng tôi đi xuống, cũng là một lần, thay bạn mình, xin lỗi anh ấy. Anh bộ đội cũng không đến "ngố" như Nga tả nhưng trông thật thà đến tội nghiệp. Biết chúng tôi là bạn của Nga, anh. nói:
- Tôi mừng lắm. Bạn ấy đánh rơi chiến khăn mùi xoa gói trong ấy có tiền và tem gạo. May tôi nhặt được, vội xuống xe ,đuổi theo cô ấy mà không kịp. Nhớ địa chỉ cô ấy dặn lại, đành đi bộ đến trường, nhưng hỏi địa chỉ cô ấy cho biết thì ở đây...ai cũng cười,tôi không hiểu vì sao???
Nói xong anh ấy trao lại cho chúng tôi chiếc khăn mùi xoa có tiền và tem gạo của Nga, yêu cầu chúng tôi kiểm tra lại.
Rồi, anh quay lưng, lặng lẽ bước đi...

 

 

 

                                        CON KHÔNG MUỐN VỀ

 

Người công an trẻ dẫn một bé gái đến giao cho Trung tâm:
-Chúng tôi tìm thấy bé gái này ở dưới chân cầu...Nó ngồi thu lu trong một góc tối, có vẻ đói. Hỏi quê, nó không nhớ,còn bố mẹ, nói chết hết cả rồi... Chúng tôi giao nó cho các chị, tạm thời cứ nuôi nó trong một thời gian, bồi dưỡng cho lại sức. Rồi sau đó, chúng tôi thông báo trên ti vi, báo, đài...Nếu họ hàng, bà con...biết, sẽ đến nhận ....
Họ nói thế, nhưng cũng như bao nhiêu lần rồi, họ bỏ mặc những đứa trẻ mang đến đây giao cho chúng tôi. Có hỏi, họ trả lời: “ Các chị thông cảm, chưa có kinh phí nên chưa thể nhờ đài, báo, ti vi... đăng thông báo”. Họ nói thế thì biết khi nào sẽ có người đến nhận đứa bé thất lạc này?
Trung tâm của tôi phụ trách có tên “ Trung tâm nuôi trẻ mồ côi và trẻ em bị hắt hủi, cơ nhỡ, nhiễm chất độc màu da cam”. Nghe tên thì có vẻ “to” nhưng thực tế chỉ là hai dãy nhà cấp bốn xập xệ, cùng nhà ăn cũ kỹ... phương tiện giải trí chẳng có gì, duy nhất là chiếc ti vi màu đã cũ, đặt ở nhà ăn, để mỗi tối mọi ngừời ngồi xem. Ăn uống thiếu thốn, tiền lương của mấy người cán bộ ở đây không đáng là bao... mà phải nuôi những mấy chục đứa trẻ có hoàn cảnh cực khó khăn, mất cha, mẹ, không biết quê quán... Bây giờ thêm đứa nào, là chúng tôi khổ đứa đó, thế mà công an không hiểu, lại dẫn thêm một bé gái bụi đời về đây. 
Không nói ra, tôi thở dài, mệt mỏi... 
Con bé tắm rửa xong trong cũng có vẻ lanh lợi, đặc biệt nó hòa nhập rất nhanh với mọi hoạt động ở đây... Điều đó làm cho tôi ngạc nhiên, ngạc nhiên hơn, nó không phải là đứa bé mù chữ mà đọc sách báo vanh vách. Lại nữa, nó biết cả tiếng Anh...Một thời gian dài, có lẽ con bé thiếu thốn tình cảm, nên ở đây, sống giữa tình thương, mấy ngày đầu nét mặt ủ rũ, buồn, chán nản, giờ đây, chỉ có mấy ngày ở Trung tâm, nét mặt tươi tỉnh trở lại, vui... thỉnh thoảng nó lại hát nho nhỏ những bài hát bằng tiếng Anh mà chúng tôi nghe, không hiểu... Cũng lạ! Tôi hỏi nó:
-Sao con biết tiếng Anh?
Nó có vẻ lúng túng, nói như không thành thật:
-Con học...học ...ngoài đường?
Nó nói thì tôi biết vậy. Thấy nó vui, chúng tôi khuyến khích nó dạy bọn trẻ trong trại chữ, nó làm hào hứng. Rồi những lúc chúng tôi quét dọn, chăm sóc vừơn rau... động viên nó làm, nó cũng làm nhiệt tình. Con bé ngoan, có học mà tại sao không biết quê? Tôi nghi ngờ. Rồi nhắc đến chuyện gia đình, bao giờ nó cũng lảng tránh “ Bố, mẹ con chết rồi!!!”, tôi cũng nghi ngờ chuyện này? Phải tìm ra sự thật – Tôi nghĩ.
Nhưng, cón bé có một tính lạ, mấy ngày sau, kể từ lúc nó vào Trung tâm, tôi mới để ý. Ở Trung tâm thường được phát miễn phí những tờ báo mà bán bên ngoài không ai mua, con bé cũng chăm đọc. Nhưng có hôm vừa nhận một tờ báo mọi ngừơi chưa kịp đọc, con bé đã xé rồi vò nát với nét mặt tức giận. Tôi hỏi nó:
- Tờ báo còn mới, chưa ai xem, sao con lại làm như vậy?
Nó im lặng. Tôi gặng hỏi, nó càng im lặng, với nét mặt lầm lỳ. 
Con bé này bướng chứ không hiền lành như tôi tưởng. Rồi một lần , tôi không chịu nữa rồi.
Chiếc ti vi màu cũ kỹ đang phát chương trình thời sự. Trên màn hình đang phát hình một ông “to” đến thăm bệnh nhân một bệnh viện, với lời dẫn của MC trên màn hình:
-Sáng nay đồng chí ....Ủy viên...đã đến thăm một bệnh viện của tỉnh...Trực tiếp chứng kiến cảnh các bệnh nhân đang đau đớn chống chọi với bệnh tật, đồng chí ân cần thăm hỏi như thăm hỏi người thân. Đồng chí rất cảm động khi thấy một người chồng đang chăm sóc người vợ bị đau nặng. Đồng chí dặn dò ngừơi chồng: “ Dù có khó khăn bao nhiêu cũng nên ở bên người vợ, tình cảm vợ chồng là liều thuốc rất quý báu giúp cho vợ mau khỏi bệnh...”.
Mọi ngươì đang chăm chú nhìn vào màn hình, thì con bé hét lên: “ Nói láo này!” rồi nó cầm một cái gậy, đập luôn chiến ti vi. Chiếc ti vi tối thui. Mọi ngừời đang xem rất tức giận. Tôi cũng vậy, không kìm được, phát mạnh một cái vào mông nó. Con bé ngã bổ chửng ra nền nhà. 
Nó lồm cồm bò dậy, không khóc, nhìn tôi trừng trừng...
Con bé khó dạy, tôi phải tìm bằng được địa chỉ của nó để trả về, cho dù bố mẹ nó đã chết. Chứ tính bướng bỉnh như thế này, bất bình một cái gì đấy, nó lại đập, lại phá, tiền đâu mà sắm...
Tôi biết, bây giờ mà cứ nóng giận, phạt, đánh ...con bé càng chây lỳ, càng bướng bỉnh, không nói địa chỉ. Tôi dùng biện pháp khác “lạt mềm buộc chặt” ân cần, tâm sự với nó, suy nghĩ sẽ “dịu” lại, nhất định nó sẽ nói địa chỉ để tôi đưa nó về với người thân.
Tôi dùng biện pháp đó, quả nhiên con bé có vẻ nhận ra lỗi lầm, nét mặt có chiều ân hận. Tối đó tôi ôm nó vào vào lòng, trước khi đi ngủ, tôi hỏi:
-Tại sao con hay xé rồi vò nát tờ báo, đã vậy lại còn đập ti vi. Đấy, con thấy không ? Vì hành động của con mọi người không có ti vi xem, mà các cô đây cũng không có tiền sửa... tại sao con lại làm thế? – Tôi hỏi lại.
Con bé nghe vậy, khóc tấm tức.
-Nào, con nói cho cô nghe đi!
-Vì tờ báo cũng như ti vi toàn nói láo! – Con bé trả lời tôi.
-Tại sao con lại nói thế? – Tôi ngạc nhiên.
-Tờ báo đăng ảnh ba con đến thăm và cho quà người nghèo, rồi ti vi lại chiếu hình ba con đến thăm bệnh viện dặn dò...Toàn nói láo! – Con bé nói với giọng tức giận, không dấu diếm...
Nghe con bé nói, tôi bị hết bất ngờ này, đến bất ngờ khác:
-Sao con nói với cô là “ Bố mẹ chết rồi!”, bây giờ lại là ...
Con bé khóc, nước mắt đầm đìa:
-Cô ơi! Mẹ con đau nặng, ba có chăm sóc đâu. Ba đi với bồ, nói láo với con, với mẹ. Mẹ con uất quá mà chết! Ba không thương mẹ ...chỉ có gần năm sau đã lấy vợ. – Con bé nói cho tôi biết – Ba con hay được chụp hình trên báo đó, rồi có trên ti vi...con tức, con đập, con xé...- Con bé khóc thành tiếng – mẹ con chết, còn ba ...con cũng nghĩ, ông ấy chết rồi...con bỏ nhà đi.
Thế là tôi biết nguyên nhân con bé bỏ nhà ra đi và tôi giật mình, cách đây hai ngày, có hai người công an đến hỏi, con bé còn ở đây không? Cũng có thể do nguyên nhân này... Chắc bố của con bé đang cho người đi tìm... Đã biết cha của con bé, tôi nói:
-Nghe chuyện con kể, cô rất thương, nhưng con không thể đi như thế này và cũng không thể ở đây! Con nên về nhà với ba. Cô tin, rồi mọi chuyện ổn thỏa thôi...Ở với ba, dù thế nào vẫn hơn ở đây...Ba vẫn thương con cơ mà!
-Không, cô ơi! Không có chuyện đó đâu, ba con không thương ai cả, đến mẹ của con đang bị đau nặng, ông không thương, thì ông ấy thương ai! Ông ấy toàn nói láo! Con dứt khoát ở đây, không về - Con bé quả quyết...
Ý định của con bé như vậy, quả thật tôi không biết tính sao, rất phân vân, định ngày hôm sau đem chuyện này ra bàn với mấy chị em trong trung tâm...
Muộn rồi.
Đúng như tôi dự đoán, sáng sau bố của con bé đem ô tô đến đón. Vừa thấy bố, con bé hoảng loạn chạy trốn, ông ta cùng mấy người nữa đuổi theo. Mấy ngừơi giúp sức, bắt được con bé, ông ta ôm con bé vào lòng, nói rất giống giọng có nước mắt:
-Con ơi, ba cho ngừơi đi tìm con...tại sao con lại trốn ba, vào đây... ba thương, nhớ con lắm ... về với ba! Về ở với ba...con thích gì, ba cũng cho ...
Con bé quẫy, đạp, cào cấu, giằng xé, muốn tìm mọi cách thoát khỏi vòng tay ông ta. Nhưng vòng tay ông ta thít chặt. Thấy khó giãy giụa, con bé gào to:
-Ông nói láo, nói láo! Tôi không về, không về - Ánh mắt nó nhìn tôi cầu cứu – Cô ơi! Con không muốn về ,cô ơi! Cứu con... Con muốn ở đây, cô ơi!...
Tôi nhìn con bé.
Bất lực.

                        

 

TRUYỆN NGẮN - 108

[Không rõ 12/08/2018 19:36 | by kytrung ]

 

     Cháu khám cho chú nhé! Chú bị tâm thần ( Ảnh minh họa)

 

                       SAO MÀY CHƠI TAO ?

 

 

           Hai thằng chơi thân với nhau từ lúc tóc còn để chỏm, lớn lên, nên sự nghiệp thì ở con đường khác nhau. Quát theo đường chính trị, To theo đường nghệ thuật, làm nghề đạo diễn phim. “Tên” vận với “ nghiệp”. Nghề của Quát là nói, làm quan cực lớn, trưởng một ngành... lại càng phải nói nhiều, nói như quát, quần chúng mới thấu hiểu. Thế là “ Quát”, đúng không ? Còn To toàn làm phim “tấn” , cảnh hoành tráng, diễn viên nổi tiếng đóng, nội dung phim thì cực “chất” . Không “To” là gì !
Được cái tuy là hai nghề khác nhau, nhưng Quát và To chơi với nhau vẫn thân thiết, hiểu nhau. Ví như biết tính Quát thích “vui vui” với mấy “măng non mới lớn”, nhưng không được công khai vì chức vụ, uy tín , gia đình...To hướng dẫn Quát bí mật đến gặp mấy em diễn viên trẻ chỗ kín đáo, chỉ hai người biết, thế là Quát tha hồ...quát. Quát cảm động, quý bạn lắm. Ngược lại, To là đạo diễn thuộc loại “khó tính”, khó tính với diễn xuất của diễn viên, bắt làm đi làm lại, có khi trực tiếp To phải thị phạm mới yên tâm. Rồi To hết sức cẩn thận khi chọn bối cảnh, ví như khung cảnh nhà quan chức lớn, khuôn viên sang trọng cái gì ra cái nấy, không lôi thôi, đơn giản... Tiền Hãng hạn hẹp, không thể thuê nổi những chỗ đó, nhiều lúc bí, To nhờ Quát, với cương vị “ Quan lớn”, trưởng một ngành...chỉ nói họ cũng sợ, nói họ cho mượn, không lấy tiền. Quát thương bạn, rất sẵn sàng, không nề hà.
Cũng vì thế mà tình bạn hai người càng bền chặt. Quát càng ngày càng trẻ ra, nhờ To. Phim của To toàn cảnh đẹp, sang trọng nhờ Quát.
To làm đạo diễn bộ phim “ Số phận nghiệt ngã “ có nội dung nói về cuộc đời chìm nổi của một cán bộ “to” mà cuối cùng là ... cọc xử bắn vì tội tham ô, ăn tàn, phá hại tài sản nhà nước, trong phim đó cần bối cảnh phòng làm việc sang trọng của một lãnh đạo. To đi tìm, cả tháng trời không có chỗ nào vừa ý. Mặt nhăn nhó, vò đầu bứt tai, thì vừa may có Quát:
-Thế mà ông không nói ngay, tôi cho ông mượn phòng làm việc của tôi. Phòng làm việc của tôi, cả nước chỉ có một. Nếu đọ, chỉ đọ được với phòng làm việc Tổng thống Mỹ. Nhiều ngừơi biết , ai cũng thích...
- Nhưng ông còn làm việc! – To hỏi lại, hơi ngạc nhiên.
- À! Thế này, tôi đi công tác nước ngoài gần một tháng.Trong thời gian, đó tôi báo với phòng hành chính - quản trị dành phòng làm việc của tôi cho đoàn làm phim mượn. Ông cứ xử dụng, chỉ có điều, phải đúng thời gian, tôi về là xong. Điều nữa, nội thất phòng làm việc của tôi toàn thứ đắt tiền, nhất là phòng nghỉ trưa. Ông nên nói với các em diễn viên, phụ trách đạo cụ, ánh sáng ...đi đứng cẩn thận. Tôi về, tôi với ông sẽ mừng thắng lợi bộ phim. Ô kê!
Nghe Quát nói vậy, To cảm động. Thế mới là bạn bè chứ!
Khi đến tiền trạm, To sững sờ với phòng làm việc của Quát. Phòng làm việc của “Quan lớn”có khác. Đèn chùm toàn loại cao cấp, ghế bàn làm việc sang không thể tưởng, chỗ tiếp khách quý phái cứ như tiếp khách trong cung điện ,rồi chỗ đi toa lét,rửa tay sạch sẽ, đẹp, như thể chỗ rửa tay, đi ỉa của “ Vua”. Kinh! Một điều chú ý là chỗ nghỉ trưa của Quát trong phòng làm việc. Kín đáo, thuận tiện, giường đệm trắng tinh, xung quanh toàn lắp gương. Không biết Quát cho ngừơi lắp gương để làm gì ??? Chợt một ý nảy ra trong đầu của To, không có trong kịch bản. Sẽ bổ xung thêm cảnh này, dứt khoát sẽ tăng thêm độ hấp dẫn của phim, bối cảnh có sẵn đây rồi...
Thời gian gấp gáp, Quát chỉ cho phép đoàn làm phim của To dựng cảnh, quay trong phòng làm việc của Quát một tháng. Một tháng làm phim cật lực, không ngừng nghỉ, gần như cả ngày lẫn đêm, To cùng diễn viên “bám trụ” trong phòng làm việc của Quát.
Nhân vật chính trong phim là một thằng “ Tổng giám đốc” ăn tàn, phá hại, chỉ biết chơi gái, tham ô kinh khủng, thừa thủ đoạn hại người, giỏi đối phó với cấp trên, nịnh bợ thành thần, hãm hại ngừơi ngay đến khiếp... Đóng nhân vật này là một diễn viên gạo cội nổi tiếng, cả nước biết. Nhưng khốn nỗi, thằng “Tổng giám đốc” trong phim “chất “ khốn nạn quá, nhiều cảnh, diễn viên, diễn không tới, thế là To phải thị phạm, nói liên tục, thị phạm liên tục bắt quay đi, quay lại bao giờ ưng ý thì thôi. Cũng may, diễn viên chính là ngừời rất trọng To, anh vừa nghe lời chỉ bảo của To, vừa sáng tạo thêm nên trong phim: “ Số phận nghiệt ngã” anh ấy dựng lên một thằng “Tổng giám đốc” gian hùm, ác độc ai xem cũng ghét. Đã vậy, nhờ phòng nghỉ trưa của Quát, To cho thêm vào mấy cảnh “chơi gái” rất “ dã man” của thằng “Tổng giám đốc” này. Mấy “bé gái chưa đến tuổi thành niên” bị “lừa”tay ôm quần , vưa khóc , vừa van xin trong tiếng cười khả ố, của “ Tổng giám đốc”. To tin, xem cảnh này, mọi người đều căm giận thằng “ Tổng giám đốc”, nó “chết” là xứng đáng! 
Khi phim đóng máy,To thở phào nhẹ nhõm, nghĩ mà biết ơn Quát vô hạn. 
Diễn viên đóng tốt, bối cảnh, nhất là phòng làm việc của Quát cực kỳ phù hợp với nội dung phim. Vì thế khi phim được duyệt ,trước khi chiếu rộng rãi ra công chúng, cả Hội đồng duyệt phim toàn những ngừơi nổi tiếng khen phim của To hết lời, tin rằng phim này sẽ được công chúng đón nhận.
Buổi chiếu đầu tiên của bộ phim này, cũng đúng lúc Quát đi công tác ở nước ngoài về. To vội mời Quát đến xem, cũng là một lời cảm ơn bạn, thắng lợi này không phải của riêng To, mà là kết quả bền chặt tình bạn Quát, To. 
Nghe To kể lời khen bộ phim của hội động duyệt phim mà nét mặt Quát cảm động nói những lời chứa chan: “ Mừng cho To. Chúc bộ phim của To thành công rực rỡ...”.
Vào rạp, trong buổi chiếu, vẫn giống y như tình bạn thắm thiết, To ngồi cạnh Quát ở hàng ghế đầu. Những hình ảnh phim lần lượt hiện lên trên màn bạc, nhưng lời đối thoại, cảnh diễn ra, bộ mặt vênh váo của thằng “tổng giám đốc”, cảnh ăn chơi trụy lạc trần trụi của thằng này bị diễn viên diễn tả cực sống động, thu hút người xem... To liếc mắt sang Quát.
Cái gì thế kia! Quát không dám xem, cúi gằm mặt xuống. Đã vậy, bàn tay Quát thò sang bên hông của To bóp mạnh, đau điếng. To chưa kịp hỏi, Quát kéo To đứng dậy, đi ra khỏi rạp chiếu phim.
Hai người đứng vào một chỗ kín đáo, lúc này Quát mới quát:
-Tại sao mày chơi tao! 
-Tôi chơi anh cái gì! – To ngạc nhiên.
-Toàn bộ nội dung phim ,kể cả hình ảnh, nhất là phòng làm việc cả phòng nghỉ trưa của tao, mày biết đưa hết lên phim làm lộ mẹ hết rồi. Không chơi tao là gì. Thằng chó! Tao đéo chơi với mày nữa.– Nói rồi Quát lên xe đi thẳng.
To ngơ ngác.
Chỉ là chuyện phim mà sao Quát lại sợ đến thế?

 

 

                                            VỖ TAY

 

 

            Hơn ba chục năm làm nghề chuyên nói chuyện tiểu sử lãnh tụ, phổ biến nghị quyết, phổ biến tình hình thời sự trong và ngoài nước, trao cờ thi đua, khen thưởng phải đi... Bây giờ làm Trưởng một ban “ to”, ông lại càng đi nhiều, nói nhiều hơn. 
Nhưng càng đi, càng nói thì ông càng ...buồn. 
Nỗi buồn bắt nguồn từ tiếng vỗ tay.
Có lần ông nói về tiểu sử lãnh tụ, giọng cố lên bổng xuống trầm, khóc khi lãnh tù bị tù, vui khi lãnh tụ nghe tin chiến thắng, cười thân ái khi lãnh tụ gặp nữ dân quân đẹp gái... Ấy vậy bên dưới, không có một tiếng vỗ tay. Kết thúc buổi nói chuyện chỉ vài tiếng vỗ tay gọi là có...
Lại lần khác, ông nói chuỵên thời sự về sự khủng hoảng ghê gớm, sắp chết của chủ nghĩa tư bản. Ngừơi nghe toàn trí thức, sinh viên... Ông vung tay, giọng mạnh mẽ nói thế đi lên, không ai có thể cản nổi của lực lượng cách mạng, tiến bộ... Giọng ông ai oán, nói về nỗi thống khổ của người dân sống trong xã hội nhơ nhớp mà giai cấp tư sản mại bản đang lãnh đạo. Ngừời dân sẽ vùng lên lật đổ chế độ thối nát đó ...Ông tự nhận, buổi nói chuyện, hay không thể tưởng. Thế mà ...bên dưới không một tiếng vỗ tay, lại có người lấy tay che miệng cười... trông không ra làm sao!
Nhưng có một lần, có tiếng vỗ tay làm cho ông điên tiết.
...Lần ấy, ông họp toàn Ban lại, tổng kết cuối năm, có đại biểu cấp trên dự. Ông vừa phát biểu ” Trong năm vừa qua...” bên dưới đã vỗ tay rào rào, có tiếng xuýt xoa “ Anh nói hay quá!”. Ông phát biểu tiếp “ Ban chúng ta nỗ lực...” Mới thế thôi, lại vỗ tay, tiếng vỗ tay ran khắp khán phòng, vẫn có tiếng xuýt xoa: “ Anh nói tuyệt vời!”...Cứ thế bài phát biểu ông bị ngắt quãng liên tục bởi tiếng vỗ tay và tiếng xuýt xoa...Ông rất bực, đi tìm nguyên nhân vì sao có tiếng vỗ tay “chướng” và tiếng xuýt xoa “ khen đểu” kia!. Hóa ra đây là chủ trương của thằng phó Ban, một thằng đang sợ bị thuyên giảm theo chủ trương. Là thằng siêu “ bợ đỡ”, siêu “nịnh”...Biết ông thích nghe vỗ tay, thích khen... nó yêu cầu toàn bộ chuyên viên, cán bộ...trong Ban khi đến dự buổi tổng kết do ông chủ trì, ông nói câu nào, phải vỗ tay câu đó. Câu nói nào của ông cũng phải khen, phải xuýt xoa...
Vỗ tay và khen như thế, có khác nào “giết”ông khi có đại biểu cấp trên dự!
Thằng phó Ban khóc lóc, xin lỗi, ông vẫn tức giận, kiên quyết đề nghị cấp trên thuyên giảm, cho nó đi cơ quan khác, phù hợp hơn. Nhìn cái mặt thấy ghét!
Ở đây ông muốn nghe tiếng vỗ tay thực, khen thực... để chứng tỏ năng lực “thực” của ông. 
Tiếng vỗ tay thực, mới chứng tỏ uy tín, sức hút của ông lớn như thế nào!
... Xã L...Huyện C... được công nhận là một xã điển hình về trật tự, văn hoá mới, văn minh lành mạnh. Lãnh đạo xã thường thấy ông trên ti vi, hay nói chuyện lãnh tụ, thời sự... có nhã ý mời ông về địa phương , nói chuyện với toàn dân...
Nhận được lời mời, không đắn đo, ông nhận lời ngay. 
Cũng một lần thay đổi không khí, nói chuyện mãi ở thành thị rồi, toàn bọn không biết vỗ tay, hoặc vỗ tay đểu...Biết đâu, ở buổi nói chuyện này, có những tiếng vỗ tay đẹp, hay, đúng chỗ...sẽ làm ông vừa lòng.
Với phong cảnh, khẩu hiệu, sự tiếp khách có phần thật thà của lãnh đạo xã L ... càng khẳng định suy nghĩ của ông sẽ trở thành sự thật.
Phong cảnh của xã này thật đẹp, đường xá sạch bong, nhà cửa ngăn nắp, lối đi lại ngay hàng, cây cối xanh mướt như được chăm sóc cẩn thận. Còn ngừơi dân từ lời ăn ,tiếng nói đến cách giao tiếp rất văn minh , lịch sự...Những điều này gây cho ông không ít thích thú, ngạc nhiên. Nhưng ngạc nhiên nhất là ông thấy ngay từ đầu lối vào, có một khẩu hiệu rất to, rõ ràng, đi từ xa đã nhìn thấy: “ NHÂN DÂN XÃ L... QUYẾT THỂ HIỆN HÀNH ĐỘNG CÓ VĂN HÓA”.
Ông hỏi tay chủ tịch xã:
- Ai hướng dẫn các anh kẻ khẩu hiệu này?
Thằng Chủ tịch xã xoa tay, giọng đầy hứng khởi, nói liền một hơi:
-Chả dấu gì bác, xã chúng cháu rất tự hào là có hai nhà văn là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Có phải xã nào trong cả nước được như xã chúng cháu đâu! Hai nhà văn này ngoài chuyện viết văn, làm thơ...còn giúp chúng cháu nhiều việc lắm. Bác thấy đường xá phong quang, ngừơi dân hành xử văn minh ...là nhờ hai nhà văn này đấy. Đến khẩu hiệu này, cũng là nhờ sự chỉ bảo của hai nhà văn, làm gì? Nói gì? thậm chí...có phản đối gì? Cũng hết sức văn hóa.... Văn hóa, như hai nhà văn nói, phải đi đầu. Người dân thực hiện theo lời của hai nhà văn, cháu thấy đúng thế ạ!
Nghe vậy, ông thấy vui, hỏi:
-Tôi muốn gặp hai nhà văn đó được không ?
- Chuyện này cháu cũng muốn lắm, nhưng hơi tiếc, trong thời gian này cả hai nhà văn đều đi trại sáng tác ở Đại Lải, theo giấy mời có chữ ký của anh Hữu Thỉnh.
- Anh Hữu Thỉnh thì tôi biết, anh ấy là Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, là nhà thơ lớn của dân tộc, quý lắm! Thế là ... tôi không gặp được hai nhà văn đó rồi! – Giọng ông tiếc rẻ.
Ông bước vào hội trường của xã.
Mọi người tụ tập đông đủ, ăn mặc lịch sự, ngồi ngay hành, thẳng lối, rất nghiêm chỉnh. Phía sau bục ông phát biểu,nói chuyện trang trí nền nã, lịch thiệp với với hàng chữ : “ Nhiệt liệt chào mừng đồng chí .....Ủy viên...Trưởng ban... về gặp mặt và nói chuyện với nhân dân xã L...”. Nhìn thế, ông rất vừa lòng.
Sau lời giới thiệu của Chủ tịch xã, ông bước lên bục, nở một nụ cười, giơ tay chào mọi người.
Bên dưới mọi ngừời đồng loạt vỗ tay. Tiếng vỗ tay to, lan rộng...
Ông sướng, bắt đầu nói:
-Thưa bà con! Chúng tôi, là cán bộ lãnh đạo, nhưng cũng là đầy tớ của dân, phải phục vụ nhân dân tận tâm, dân nói gì cũng phải nghe và thực hiện, không để dân oán thán....Chúng tôi đang thực hiện đúng điều đó, trên cả nước... 
Bên dưới vỗ tay.
Ông vẫn sướng, nói tiếp:
-...Cán bộ phải gần dân, không quan liêu. Tôi đã chứng kiến, nhiều cán bộ ba cùng với người dân. Ở cùng dân. Ăn cùng dân. Cùng suy nghĩ với người dân, không tơ hào một cây kim, sợi chỉ của dân, dân mến, dân yêu, dân thương, dân quý...
Bên dưới vỗ tay to hơn lúc nãy.
Tiếng vỗ tay chân thực vì nghe thấy to hơn, ông thực sự cảm động, nói lớn hơn lúc nãy. Ông muốn tiếng nói của ông ở tận hang cùng, ngõ hẻm nào cũng nghe được:
-Vì thế, tôi biết bà con vẫn tin vào chúng tôi, những ngừơi đang nắm vai trò lãnh đạo. Để cho bà con giữ vững lòng tin đó, chúng tôi đang nghĩ, làm thế nào chỉ trong vòng ba đến năm năm nữa, đất nước của chúng ta phải tiếp kịp ,thậm chí phải vượt Singapho. Bảy năm nữa, thời gian đang đến gần, đuổi kịp và vượt Nhật Bản ...cho toàn dân sung sướng...
Ông mới nói đến đó thôi, tiếng vỗ tay nổ to, kéo dài...như không dứt...
Ôi! Tiếng vỗ tay...lâu lắm rồi...ông mới nghe được những tiếng vỗ tay đồng đều, nhiệt liệt như vậy...ông lại vung tay, tiếp tục nói. 
Nói như chưa bao giờ được nói.
Hơn một tiếng, buổi nói chuyện kết thúc. 
Qua tiếng vỗ tay của ngừơi nghe, liên tục, vang to... ông nghĩ, buổi nói chuyện thành công ngoài sự mong đợi. Đúng là một xã rất văn minh, rất văn hóa.
Bây giờ ông mới thừa nhận, vai trò của nhà văn rất lớn, rất quan trọng...
Nhưng có một điều làm ông ngạc nhiên, không giống như các buổi nói chuyện, báo cáo khác, là ở đây, sau buổi nói chuyện, không một người nghe nào lên bắt tay, xin đứng chụp ảnh cùng ông làm lưu niệm mà nét mặt người nào người nấy trông có vẻ ...khó chịu. Đến ngay thằng Chủ tịch xã , chỉ hơn tuổi thằng cả con ông một tý, giờ cũng không tươi cười, nói chuyện với ông có vẻ chiếu lệ. Thấy vậy, ông thắc mắc với nó:
-Này anh! Tôi thấy mọi người có vẻ rất thích buổi nói chuyện của tôi, thông qua tiếng vỗ tay không ngớt. Nhưng sao sau buổi nói chuỵên, nét mặt mọi ngừơi có vẻ không vui, không ai bắt tay tôi, kể cả anh nữa!
Thằng Chủ tịch xã có vẻ lúng túng, ông giục:
- Anh nói đi!
Nó nói ngắt ngứ:
-Bác cho cháu nói thật... đừng giận...cháu mới...dám nói! 
-Anh cứ nói! Tôi cho phép.
- Chả là thế này ! – Tay chủ tịch xã L...trình bày- Hai anh nhà văn ở xã cháu được đi dự mấy kỳ Đại hội nhà văn Việt Nam tổ chức ở Hà Nội. Ở Đại hội ấy các nhà văn hay phát biểu, đọc tham luận lắm. Ai phát biểu, đọc tham luận dở, là các đại biểu bên dưới vỗ tay mời xuống...
- Nếu họ không xuống, vẫn phát biểu ? – Ông thắc mắc.
- Thì bên dưới, như hai anh nhà văn kể, đại biểu bên dưới tiếp tục vỗ tay, vỗ tay thật to, mời xuống. Hai anh nhà văn mang kinh nghiệm đó về phổ biến cho người dân toàn xã... Hễ ai phát biểu...dở...là vỗ tay...mời xuống...đó là việc làm văn minh, lịch sự...dân nghe theo...
Nghe vậy, mặt ông tái dại, chửi thầm: “ Hữu Thỉnh tổ chức đại hội như l... Tổ sư mấy thằng nhà văn, toàn xúi bậy...!”

 

 

Phân trang 5/180 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]