TRUYỆN NGẮN - 76

[Không rõ 14/09/2017 14:30 | by kytrung ]

Thưa cô! Cho em kể ạ! ( Ảnh minh họa)

 

               TÔI Ở NHÀ CẤP BỐN



- Tôi và vợ chỉ ở nhà cấp bốn thôi, ngôi nhà chỉ đủ cho hai người chui ra, chui vào. Dân còn đang khổ, đất nước còn khó khăn, không cho phép tôi lợi dụng chức vụ để làm giàu bất chính. Tôi sẽ dẫn các đồng chí đến xem, còn bây giờ, tôi hướng dẫn đoàn thanh tra đến một số cơ sở mà trong đơn tố cáo gửi trung ương, tố cáo là của tôi.
Ông dẫn đoàn thanh tra đến xem một lô cao su rộng bạt ngàn, nói:
- Các đồng chí biết đấy, cứ trước đại hội y như rằng có những đơn tố cáo, tố cáo những người như tôi, cương vị chủ tịch tỉnh, sở hữu tài sản khổng lồ. Đấy, lô cao su này họ cũng nói tôi sở hữu. Chủ sở hữu là…
Vừa lúc đó có một ông già bước tới, vểnh râu, ưỡn ngực cứ như chuẩn bị tham gia “ khởi nghĩa”, nói ngay:
- Lô cao su đó là của tôi, giấy tờ đây - Ông già chìa ra những giấy tờ mới tinh, xác nhận ông già là chủ sở hữu lô cao su.
Ông nhìn ông trưởng đoàn thanh tra có vẻ đắc thắng:
- Đấy! Bây giờ các đồng chí rõ ràng chưa! Những đơn tố cáo, tố cáo tôi chủ sở hữu lô cao su này là không có cơ sở.
Ông trưởng đoàn thanh tra hỏi ông già:
- Tiền đâu mà cụ sở hữu được lô cao su lớn như thế này?
Hình như đoán trước câu hỏi này, ông già chìa ngay một con lợn đất bỏ tiền tiết kiệm:
- Hàng ngày tôi làm chổi đót, chổi chít…tiền bán được, ngoài việc chi tiêu hàng ngày, tôi bỏ vào đây tiết kiệm. Đến nay đã mua được lô cao su này!!!
Mọi người đưa mắt nhìn nhau quá thán phục!!!
Ông lại hướng dẫn doàn thanh tra đến một số cơ sở như siêu thị, bãi đỗ xe, khách sạn nằm giữa trung tâm thành phố…mà trong đơn tố cáo, tố cáo là của ông từ tiền tham ô, hối lộ mà có. Nhưng đến đâu, đều có người đứng ra nhận là của họ, ông không dính vào đến một “cọng lông chân”, họ hàng lại càng không. Ông vô cùng liêm khiết, trong sáng!
Ngay căn biệt thự to đùng, nằm ở vị trí hai mặt tiền của hai con đường lớn, đoàn thanh tra đến, xác nhận, đó là do con trai ông đứng tên sở hữu.
- Cháu chỉ mới trưởng phòng, một phòng trong sở, tiền đâu cháu có thể xây căn biệt thự trị giá cả trăm tỷ? - Ông trưởng đoàn thanh tra hỏi con trai ông.
Con trai của ông trả lời lưu loát còn hơn trả lời đáp án bắt học thuộc khi thi công chức:
- Báo cáo các đồng chí trong đoàn thanh tra! Ngay từ mới lọt lòng, bố mẹ đã dạy tôi, phải lao động, lao động cần cù, không từ nan bất cứ việc gì. Từ nhặt phế liệu, trồng rau, nuôi heo, nuôi gà …thậm chí, nếu cần, ai thuê cũng làm, mới nên cơ ngơi này…
Ông trưởng đoàn thanh tra quay lại hỏi ông:
- Con của ông có nhà to như thế này, sao ông không về ở với nó mà lại đi ở nơi khác?
Ông nói, giọng nghiêm nghị:
- Tôi ở đây, dân sẽ dị nghị, hỏi tiền đâu mà tôi có. Hơn nữa, giữ uy tín cho đảng, cho lãnh đạo, mình phải gần dân, hiểu dân, làm việc vì dân, nên tôi không thể ở đây …Tôi sẽ dẫn anh đến thăm ngôi nhà tôi ở giữa lòng dân…
Vừa lúc ấy, một người vội chạy đến, kéo ông ra nói nhỏ, gấp gáp:
- Anh ơi, ngôi nhà anh dựng hôm kia, dân phá tan tành rồi.
Mặt ông tái dại, hỏi lại:
- Sao họ lại phá?
- Biết là đây là ngôi nhà của anh dựng đón đoàn thanh tra, đêm đến họ bí mật phá nát, còn dán một tờ giấy…

- Dán giấy gì thế?

- Dạ, tờ giấy này! – Người ấy đưa cho ông tờ giấy.

     Ông giở tờ giấy ấy ra, thấy ghi: “ MÀY KHÔNG LỪA ĐƯỢC DÂN!”.

                                 BÙA HỘ MỆNH

Nhà nó có nghề gia truyền, làm bún chả. Nó mang cái nghề đó vào thành phố này mở quán ăn.
Quán ăn ngay mặt tiền, mới non một tháng đã nức tiếng, khách ăn ra, vào tấp nập. Nhưng …như người đời nói: “ Mật ở đâu ruồi bâu đến đó!”. Đầu tiên là ông phường, mặt mày bặm trợn đến quán, quát tháo:
- Ai cho mày mở quán bún chả ở đây! Không biết có thông báo của phường, phố này không được mở quán ăn, làm ô nhiễm môi trường.
Nó rất thắc mắc, chỉ ngay quán phở nằm đối diện:
- Thế sao quán phở kia lại được mở, mà của tôi, phường không cho?
Ông đại diện phường giải thích:
- Quán phở ấy mở được ba năm nay rồi, lúc ấy phường chưa cấm, còn bây giờ cấm…
Nó lúng túng, thì ông ấy nói nhỏ:
- Thôi, bây giờ tao viết một cái giấy xử lý hành chính, lẽ ra chú mày phải nộp ba triệu, nhưng tao ghi một triệu, còn một triệu chú mày nộp “bên ngoài” gọi là tiền “ trà nước” cho phường. Phường nghèo lắm!
Chẳng còn cách nào khác nó bấm bụng lấy tiền nộp.
Thế đã xong đâu, lại đến ông quản lý đô thị, bắt nó nộp phí vỉa hè. Cũng lẽ ra, như các ông ấy nói với nó, là ba trăm nghìn đồng một tháng, nhưng chỉ lấy hai trăm, ghi trong giấy một trăm, một trăm bên ngoài, chi “bồi dưỡng” cho anh, chị em trong đội quản lý đô thị, suốt ngày “ đội nắng” giữ cảnh đẹp thành phố!!!
Tiếp đến “ ông” phòng thuế, “ bà” quản lý thị trường…đến hoạch họe , đủ các kiểu mà cuối cùng, nó phải chi một khoản “để ngoài sổ sách” cho các “ bố”, các “bà” ấy mới thoát…nợ!
Mặt mày nó ủ rũ, chán không thể tả, cứ như thế này làm sao mà buôn bán, mà phát huy thương hiệu!
Thì vừa may… nó có quý nhân phù trợ!
Tối ấy có một xe bóng lộn, đẹp ơi là đẹp đỗ trước của quán. Từ trên xe bước xuống là một thanh niên dáng bụi đời, nét mặt ngổ ngáo, mặc áo cộc , lộ hai bắp tay xăm vằn vệt, cổ đeo sợi dây chuyền to như “xích hỏa lò”, quần jin, đi giày cốp, tóc nhuộm xanh, đỏ, nhìn phát ớn! Người thanh niên bước vào quán, bu xung quanh là bốn, năm người nữa, ai cũng tỏ vẻ khúm núm, săng sái. Người thanh niên ấy đứng giữa quán, quan sát rồi chỉ một cái bàn trong góc, lập tức mấy người kia đến kéo ghế, lấy khăn trong túi ra lau bàn, lau mặt ghế…lau giầy khi người thanh niên này ngồi xuống.
Nó nhìn, biết ngay là nhân vật “ghê gớm”, cần phục vụ chu đáo. Nó bảo nhân viên chuẩn bị món ăn cẩn thận, sạch, đẹp…cho người thanh niên này ăn ngon miêng.
Không phụ lòng tốt của nó, người thanh niên cùng đám thuộc hạ ăn ngon lành, khen nức nở.
Sau bữa ăn, người thanh niên gọi nó đến:
- Rất cảm ơn anh đã cho chúng tôi một “ trận” bún chả cá trên cả tuyệt vời, rất đúng với lời đồn và sự lan truyền. Bắt đầu từ tuần sau, đúng ngày này, giờ này, chiếc bàn này là của tôi, anh không cho bất cứ ai, kể cả ông to, bà lớn, ngồi vào!
- Dạ! Thưa anh…nhỡ đâu… họ muốn, ví như …mấy ông phường, phòng thuế, quản lý thị trường – Nó buộc nói thật, vì mấy ông, mấy bà ấy vào quán của nó tự nhiên như vào buồng ngủ, ngồi tự nhiên y như vào toa lét, tiền ăn không thèm trả…
- Không được! Chỗ này là chỗ của tôi – Người thanh niên quát – Chỗ này không phải là chỗ của lũ ấy. Mà sao anh có vẻ sợ bọn ấy thế nhỉ?
Không sợ sao được, nước mắt ngắn, dài, giọng thiểu não, nó kể lại những chuyện bị hành. Người thanh niên nghe chăm chú, cười miệt thị, nói khẳng định:
- Bắt đầu từ ngày mai không thằng nào dám “hành” quán của anh nữa, đặc biệt chúng phải trả lại hết tiền ăn chặn, anh tin đi. Nhưng anh phải giữ chỗ này cho tôi. Không giữ, tôi cho người đốt quán. Rõ chưa!
Ra khỏi quán, người thanh niên chửi đổng:
- Đ…mẹ mấy thằng mất dạy, ăn bẩn, tao trị.
Nghe người thanh niên chửi, nó toát mồ hôi hột. Bỏ mẹ rồi! Đúng là thằng trùm xã hội đen, nó mới hành động, ăn nói ngổ ngáo như thế, người ta sợ nó đến thế! Thăng ấy cứ đến đây, không trước thì sau, quán bún chả sẽ thành “bãi chiến trường”.
Sao số nó “ đen “ như thế này!
“ Đen” còn hơn phân người bị bệnh lỵ. Hết bị bọn phường, thuế, quản lý thị trường…hành, giờ đến xã hội đen…
Mạt thật rồi. Con ơi!
Cả đêm không ngủ được, nó tính dời quán.
Thì sáng ra, chưa kịp đánh răng nó thấy, hết ông đại diện phường, phòng quản lý đô thị, thuế đến bà quản lý thị trường…mang tiền “ ăn chặn” đến trả lại cho nó. Ai cũng cười nhăn nhở, nói cảm động, mong nó bỏ qua:
- Thôi, anh cứ mở quán tự nhiên, bắt đầu từ hôm nay, chúng tôi đến quán ăn là trả liền, không lấy tiền ngoài sổ sách, thực hiện đúng luật nhà nước, không vòi vĩnh…
Nhận lại tiền, nó ngạc nhiên, không hiểu cơ sự. Một người trong bọn giải thích:
- Tối qua con ông Chủ tịch thành phố gọi điện cho chúng tôi, chúng tôi sợ quá! Anh có gặp anh ấy, nhớ nói, chúng tôi trả anh hết tiền rồi nhé!

                    

 

     

 

    

    

    

    

        

    

  

    

        

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

                                                                                  

    

TRUYỆN NGẮN - 75

[Không rõ 11/09/2017 19:16 | by kytrung ]

Sao chú viết được truyện ngắn nhiều thế nhỉ? ( Ảnh minh họa)

 

              BÓI NHƯ THẦN


… Nó mời ông thày bói này đến nhà bói vận hạn cho chủ. Ông ấy lắc đầu:
- Không cần! Anh cứ mang những bức ảnh hoạt động từng thời kỳ của chủ nhà anh tới đây, tôi xem, rồi tôi chỉ cho anh thấy vận hạn chủ nhà anh…
Nó với chủ đi xem bói đã nhiều, chùa cúng cũng lắm, nhưng chưa bao giờ lại có thầy bói bằng “ảnh”. Kỳ!
Nó mang bức ảnh chủ, khi còn làm cán bộ đoàn, ngửa mặt lên trời vừa hát, vừa đàn ghi ta, hỏi:
- Thầy đoán xem chủ của con hồi ấy có sở thích gì?
Ông thầy bói cầm bức ảnh giơ lên xem kỹ một hồi, rồi phán:
- Chủ của anh hồi ấy tính rất hay bốc đồng, ưa nịnh, thích hát caraoke, còn thích rượu ngoại nữa…nhưng được cái là dễ bảo…
Nó trợn tròn mắt, ông thầy nói không sai đến một sợi tóc của chủ. Nó lại lấy một bức ảnh ông chủ đứng trước một khách sạn lớn, cười tươi cùng đám lâu la, hỏi:
- Thế ông xem bức ảnh này đường công danh của chủ con sẽ ra sao?
- Lúc này chủ anh đang làm gì?
- Dạ! Tổng giám đốc chế biến xăng!
- Đường công danh sẽ tiến vù vù, ghê gớm, hai ba năm sẽ ba, bốn chức lớn…
- Ôi! Con lạy thầy – Nó chắp hai tay vái ông thầy.
- Thế còn bức ảnh này…bức ảnh này…khi chủ con làm Tổng quản lý đường bộ…
Nó đưa cho ông thầy xem hai bức ảnh chủ của nó cắt băng khánh thành hai trạm thu phí. Ông thầy xem hai bức ảnh thở dài thườn thượt:
- Không xong rồi… Chủ của anh sẽ bị người ta chửi cho mục mả…
- Bây giờ con có thấy đâu – Nó nghi ngờ.
- Không ! Độ hai, ba năm nữa kia…họ chửi kinh lắm, mấy ông to cũng chửi, dân cũng chửi…
Ông thầy bói “ phán ” điều này, nó không tin lắm, vì việc làm của chủ , nó biết, mấy ông lớn khen hết lời.
Nó lại đưa bức ảnh ông chủ nó đang dọn rác, xung quanh phóng viên cứ chĩa máy ảnh vào chụp, quay phim, hỏi ông thầy bói:
- Thầy xem bức ảnh này, vận hạn của chủ con sẽ ra sao…
- Chủ của anh lúc này làm gì?
- Dạ! Thống đốc bang lớn nhất nước
- Thôi rồi! Trình độ như thế này, ngang thằng dọn rác, quét đường mà làm thống đốc bang là …toi! Không tồn tại được lâu đâu…chết giờ!
Nghe ông thầy bói nói như vậy, nó điên tiết, đứng dậy, đập bàn:
- Ông đừng láo! Mọi người nói ông là thầy bói giỏi, tài chứ tôi thấy ông nói hàm hồ, ba láp, ba sàm. Chủ của tôi chỉ dưới vài người, trên cả triệu người , uy che gần kín mặt trời thế mà ông phán như vậy. Láo!
Nó đùng đùng bỏ về…
Ông thầy bói nhìn theo, lắc đầu, cười nhẹ…
Có ai ngờ!
Mọi điều thầy bói, bói về ông chủ của nó đều đúng hết. Thậm chí “trên” cả đúng, nó kinh ngạc thật sự, ân hận thực sự, muốn đến gặp để xin lỗi và cũng muốn hỏi căn nguyên. Ông thầy bói từ tốn giải đáp:
- Tôi thì cũng chẳng tài giỏi gì, nhưng nhìn những bức ảnh đó, suy ra được hết. Ông chủ nhà anh làm tổng giám đốc chế biến xăng mà lại đi làm khách sạn. Liếc qua cũng biết, đó là cách rửa tiền tham ô, tìm cách phết phẩy tiền nhà nước. Rồi lấy tiền đó “cúng” cho mấy ông to, làm sao mà không lên chức. Còn hai bức ảnh anh đưa tôi, chụp ông chủ đứng khánh thành hai trạm thu phí. Anh không để ý địa danh hai trạm này, nhưng tôi biết, mỗi trạm cách nhau có ba mươi kilomet, lại thu phí cả đường chính lẫn đường tránh, dân gần đó đi vào đâu? Trước hay sau họ cũng chửi, đúng không? Còn bức ảnh ông chủ anh đi dọn rác, điềm báo trước đấy, rác tung tóe ra rồi, chủ của anh dọn thế nào mà sạch. Diễn thế, người ta cười cho. Thống đốc bang không phải làm những việc như thế… Còn một điềm nữa…giờ tôi mới nói cho anh biết…
- Điềm gì ạ!
- Họ, tên chủ của anh là Trang Giáng Nghĩa, đúng không?
- Đúng ạ!
- Nhưng viết theo tiếng Anh, phải như thế này: NGHĨA TRANG GIÁNG… Anh xem… điềm xấu đấy. Đen như cứt chó!

                           TÌNH BẠN

             Cán bộ điều tra nói với nó:

           - Bạn anh khai hết rồi, anh nên khai thật với chúng tôi đi. Số tiền chênh lệch ngoài lãi vay các anh đưa cho ai?

           Cái “mánh” điều tra của công an, nó lạ gì. Ông nào mất cảnh giác, tin là thật, thì coi như…chuẩn bị xuống “âm phủ”. Nhưng, điều quan trọng nhất mà nó tin, bạn của nó không thể làm như vậy…

           Biết trước thế nào cũng có ngày này, nó và bạn cùng nắm tay thề, dù có thế nào cũng không phản bội tình bạn.

      Tình bạn kết thân giữa nó và bạn, có từ lúc đi xuất khẩu lao động. Hai thằng lăn lê bò toài buôn thuốc lá lậu, chạy mánh đổi đô la, buôn cần sa… Khi về nước, hai thằng kha khá tiền, biết chỗ thân quen, giỏi quan hệ, lại có tiền…mới nên được mấy chức “to” trong ngành ngân hàng, đầy “lộc”. Nhưng…ai đoán được chữ “ngờ!”, chỉ một chút sơ sẩy, một chút chủ quan…nên cơ sự này. Cả hai thằng được mật báo, khôn,  trốn ngay ra nước ngoài, càng sớm, càng tốt. Nó và bạn cũng định “chuồn” ra nước ngoài, nhưng công an bịt hết lối đi, không còn cách nào khác, trước ngày có lệnh khởi tố, hai thằng bàn phương án đối phó, nếu bị công an bắt…rồi cắt máu ăn thề, không bao giờ phản bội, nếu phản bội, trời tru, đất diệt !!!

       …Cán bộ điều tra nhìn nó không chớp mắt, giọng đanh, nhắc lại:

        - Anh không  nên im lặng, nên trả lời vào câu hỏi của chúng tôi. Bạn anh đã thành thật khai nhận hết rồi, thậm chí những việc có liên quan đến anh, bạn anh cũng khai…

        Nó điềm tĩnh trả lời, vì rất tin bạn:

         - Thưa cán bộ, tôi không tin, vì bạn của tôi hoàn toàn không biết công việc của tôi, nến có, đó chỉ là quan hệ bạn bè, xã giao…

        - Anh khẳng định điều đó chứ !

        Nó gật đầu.

       - Vậy anh xem đây – Cán bộ điều tra rút trong cặp tài liệu một loạt ảnh chụp nó với bạn trong những lần gặp nhau bàn công việc, đặc biệt anh ta cho nghe lại băng ghi âm, ghi âm cuộc trao đổi giữa nó với một ông “to” bàn chuyện rút tiền lãi bỏ ra ngoài, ông “to” bảo kê cho hắn…

      Nó sững sờ!

      Trước lúc khởi tố,  nó và bạn cùng thống nhất, tất cả những tang chứng liên quan đến những phi vụ  làm ăn sẽ hủy, không cho ai biết. Quan trọng nhất, thống nhất lời khai, càng thống nhất lời khai bao nhiêu, càng ít bị truy tố, bị tù bấy nhiêu… Để làm tin, tất cả ảnh, băng ghi âm…bạn đốt trước mặt nó. Cũng để bạn tin tấm lòng thành, nó đốt băng vedio ghi lại cuộc họp  bàn những cách lách luật lấy tiền, “đè” các ngân hàng không thuộc “nhóm” và sau đó là cảnh ăn chơi trác táng của thằng bạn và những thuộc hạ cùng nhóm, gọi là ghi lại để “ kỷ niệm”, mà nó có được.

          Nhìn băng vedio cháy thành than, bạn ôm nó thắm thiết, ứa nước mắt:

         -  Trên đời này, tất cả đều là bùn, chỉ có tình bạn giữa ông và tôi là tinh khiết…

        Thế mà…!

        Té ra thằng bạn của nó vẫn còn lưu ảnh và băng ghi âm. Những ảnh và băng ghi âm mà bạn nó đốt trước mặt nó, chỉ là bản sao.

        Cán bộ điều tra nhìn ánh mắt thẫn thờ, mồ hôi đổ giọt trên trán, hai bàn tay của nó để bàn run run, anh ta hạ giọng:

         - Anh nhìn những tấm ảnh, đặc biệt là băng ghi âm, anh tin rồi chứ! Bạn anh khai ra tất cả và cung cấp những vật chứng này cho chúng tôi, nói rằng anh ta bị anh lôi kéo và xúi giục…

        - Thưa cán bộ! Tôi sẽ khai tất cả…nhưng trước khi khai, xin cán bộ cho người đến địa điểm này, địa chỉ…hỏi…lấy cái băng vedio tôi gửi ở đây, đây là bằng chứng quan trọng tố cáo anh ta nhúng tay vào vụ tham ô…

       Nhìn người cán bộ điều tra đang bấm điện thoại gọi cho ai đó, nó nghĩ trong đầu:

           - Thằng khốn nạn! Tao đề phòng mày cũng không thừa…

        

  

        

                                                                        

 

     

 

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 74

[Không rõ 09/09/2017 16:04 | by kytrung ]

 

      Chị có truyện ngắn đọc à ! Cho bọn em xem với ( Ảnh minh họa)

KHÔNG PHẢI TAO

 

        Hắn đọc phóng sự ấy mà giật mình, tại sao thằng nhà báo lại biết tường tận đến như vậy. Đọc đến đâu toát mồ hôi đến đấy!
Ngay dòng đầu của bài phóng sự, thằng nhà báo chỉ thẳng : 
“ … Hắn có tên, tôi tạm thời đặt là K…Sau khi dùng tiền và nhiều mánh lới bẩn thỉu K…được điều về làm Vụ trưởng, Vụ quản lý và xuất, nhập thuốc. Với chức vụ béo bở đó, ngay khi mới nhận chức K…đã nghĩ cách làm thế nào ôm trọn Vụ này để khống chế giá thuốc…Nếu được như vậy, chẳng mấy chốc giầu to…”
K …dù có viết tắt thì ở Bộ này đều biết đó là tên của hắn. Không biết lấy tư liệu ở đâu mà viết được những dòng chữ, cứ y như không phải thằng nhà báo viết mà là hắn nghĩ. Kinh quá! 
“…K…gặp em chồng của “sếp” lớn nhất Bộ đề nghị cùng hợp tác, với dụng ý, qua em chồng của “sếp”, dễ dàng được duyệt và cho qua những lô thuốc giả, nước ngoài bán giá rất rẻ, vào trong nước thành thuốc “thật” bán giá vô tội vạ…K…khôn khéo, để em chồng của “sếp” một chức vụ “hữu danh vô thực” trong Vụ, nhưng “quyền” và “lợi” thì nhiều vô cùng. Đặc biệt sau khi K… chi mấy chục tỷ làm nhà cho con trai “sếp” lớn thì gần như “sếp” lớn làm ngơ những chuyện K…bị tố cáo tham nhũng còn ban thanh tra của Bộ bị vô hiệu hóa hoàn toàn…”
Thằng nhà báo không bịa một chút nào, viết đúng mới chết chứ! Hắn hình dung ra trước mặt là đọc lệnh khởi tố, còng số tám, vành móng ngựa, mặc áo tù… Hình ảnh ấy bây giờ là tưởng tượng, nhưng chỉ ngày mai, khi cả nước đọc bài phóng sự, người ta căm thù, nguyền rủa hắn thì hình ảnh tưởng tượng kia sẽ thành ngay hiện thực.
Đời thế là xong! Không lẽ bao nhiêu sức lực, của cải, thậm chí có những lúc ôm tiền “ tấn” đi cung phụng bây giờ “tan gia, bại sản”!
Mà chắc thế nếu như đọc tiếp: 
“…Với việc mua thuốc giả, bán như thuốc thật với giá trên trời, K…đang làm cho những người nghèo, người lao động tận cùng khốn khổ, đời sống của họ càng trì trệ, xã hội sẽ bất an. Tội ác này không thể dung thứ …”
Bài phóng sự còn vạch trán, chỉ mặt những trò khốn nạn hắn đã từng:
“… K…tuổi trung niên nhưng chuyện “chơi”, “phò” gái có hạng. Dưới danh nghĩa tìm kiếm thị trường, tìm nguồn thuốc rẻ…ra nước ngoài, trên thực tế đó là những chuyến “ăn chơi” cùng đám chân dài trong nước, K…kéo theo. Những cuộc truy hoan, trác táng mà K …đầu trò làm tốn tiền của nhà nước không biết bao nhiêu mà kể…”.
Những cuộc ăn chơi ấy hắn làm rất kín đáo, thậm chí, không bao giờ hắn để lộ tung tích. Một mình, hắn đi trước ba, bốn ngày, sau đó đám chân dài mới đi sau. Địa điểm tụ tập, cũng là một khách sạn tọa lạc hẻo lánh, rất ít người biết mà sao thằng nhà báo này cũng biết!!! Hắn ngạc nhiên…
Hắn đọc tiếp:
“…Những cuộc ăn chơi tận cùng của sự khả ố, truy lạc. Bắt chước kiểu ăn chơi của thanh niên phương tây, K…yêu cầu cả nhóm chân dài phải cởi quần áo, K…cũng vậy, nhảy nhót trên bàn, đổ rượu vào người, rồi phủ phục la liếm. Có lúc động cỡm K…nhảy dựng lên, nốt ruồi to dưới rốn năm phân cũng nhảy lên, nhảy xuống. K…nói, đó là “hạt ngọc đen” chúa tặng! Chúng tôi có băng video ghi lại cảnh này…”.
Hắn quá hoảng, vội tụi quần, nhìn xuống. 
Dưới rốn năm phân không có “hạt ngọc đen” đó!
Vậy…hóa ra, bài báo này không viết về hắn mà viết về thằng bỏ mẹ nào đấy có tên cũng là K…!
Sướng quá, nhảy dựng lên, hắn hét to: “ Không phải tao!”

 

 

 

 

              ÔNG ĐỐT LÒ GẠCH

 

 

Cái lò gạch do ông xây cũng được mấy chục năm.
Hồi ấy, vùng này toàn nhà tranh, vách đất, dân ở thậm khổ, ai cũng mơ ước có cái nhà tử tế thế là sinh ra cái lò gạch, mà ông cố nội vác ở đâu về!!! không ai biết.
Ban đầu nhờ lò gạch này mà nhiều dân nghèo xây được nhà, tuy không to, nhưng nó tốt hơn nhà tranh vách đất. Họ tung hô ông cố nội lên tận mây xanh. 
Ông là cháu đích tôn, ông nội trước lúc mất để lại di chúc, phải phát huy “truyền thống đốt lò gạch”. 
Của phải tội, giờ thì…lò gạch đến hồi rệu rã, tiêu điều vì mấy nhẽ:
Xung quanh toàn xây nhà cao tầng, nguyên liệu để xây toàn nguyên liệu đặc biệt, chắc, bền hơn gạch rất nhiều. 
Rừng phá gần hết, không còn củi đốt nung gạch.
Mấy đứa con ông chơi bời lêu lổng, dốt nát, ăn tàn, phá hại, mà chỉ chăm chăm nhìn vào túi vàng ông tích trữ phòng cơ suốt mấy chục năm làm gạch… 
Trên tất cả, điều này mới nguy hiểm. dân làng bỏ đi gần hết, phần chịu không được khói ô nhiễm của lò gạch, phần nữa, họ cũng kinh sợ đám con cháu nhà ông, toàn bọn tiểu yêu. Động đến lò gạch chúng giở ngay thói côn đồ, bất chấp luật pháp, bất chấp tình người, chém giết…không sợ ai!
Nên thế, giờ chỉ còn một mình ông với cái lò gạch.
Ông nhìn lò gạch trong buổi chiều hoàng hôn, nó chơ vơ, lạc lõng sẫm một màu đen như nấm mồ lớn, không khói nhang.
Không lẽ ông để nó chết!!! 
Thế thì còn gì là oai phong của cả dòng họ, oai phong của ông? 
Ông hãi nhất, khi ông không còn trên dương thế, ngừời ta sẽ phá tan cái lò gạch, dọn sạch, vì không muốn để lại một vật “ gây ô nhiễm môi trường”.
Nhưng ông giữ lò gạch bằng cách nào?
Nghĩ ra trăm cách, cách nào cũng khó thực hiện. 
Nghĩ quá mà ông bạc cả đầu, mắt lờ đờ, giọng không còn khỏe nữa, đi đứng khó khăn, có lúc nhờ người dìu, thậm chí đến cái ô che nắng, ông cũng không cầm được, phải có người cầm hộ…
Đang như vậy, ông có quý nhân phò trợ.
Người này đến gặp ông vỗ vai thân mật, nói giọng lơ lớ:
- Ngộ biết nị đang cần củi đốt lò để nung gạch. Ngộ chuyển cho nị một xe củi, tặng không đấy.
- Nhưng sao lại toàn củi tươi thế này? –Ông đốt lò gạch nhìn xe củi, ngạc nhiên.
- Người ta thường đốt lò bằng củi khô, còn đây là củi tươi, thế mới đặc biệt. Khi đốt, cây này gặp lửa, sẽ tiết ra rất nhiều nhựa, lửa cháy rất đượm, tăng nhiệt độ rất nhanh, giúp thành vách lò càng kết dính, càng cô đặc, càng vững chãi…không ai phá được, thành phẩm ra lò là những viên gạch hồng, tốt vô cùng.
Nghe nói vậy, ông hy vọng.
Ông cho củi ấy vào lò đốt, nghĩ rằng sẽ giữ được lò gạch.

Cũng độ gần chục năm sau…
Người bán củi tươi cho ông đốt lò gạch, giờ thành một người dị tật, đi đứng xiêu vẹo, mặt mày biến dạng gần như quỷ, chống gậy lò dò đến hỏi một ông già đang ngồi trước một đóng gạch đổ tan hoang, mặc áo quần rách nát, cáu bẩn, ghẻ lở đầy mình, râu, tóc rụng gần hết, trơ cái trán bóng và cái miệng sứt môi, hở ra hàm răng cái còn, cái mất:
- Nị cho ngộ hỏi, ông đốt lò gạch hiện còn sống không? Ngộ muốn hỏi thăm! Trước đây ngộ có bán củi tươi cho ông ấy đốt lò.
Ông già ấy ngẩn lên, trả lời:
- Tôi đây, ông không nhận ra sao?
- Trời ơi! Tại sao nị lại ra nông nỗi này?
- Tại ông, tại tôi nữa, nghe lời ông, cho củi tươi của ông vào lò. Có ai ngờ củi cháy, khói độc bốc lên, tôi đứng gần lò nhất, trúng độc. Còn dân tình họ quá căm thù vì lò gây ngộ độc, không sợ nữa, ùa vào phá tan tành. Mấy đứa con tôi, chúng ôm được vàng, bỏ chạy hết, không đứa nào đứng lại bảo vệ bố…Khốn nạn…!
- Sao nị giống ngộ thế! Cũng …khốn nạn…! – Người này than.

 

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 




 
 

 

     

    
    
    
    
    
    
    
    
 
    
    
    
    
    
    
    

TRUYỆN NGẮN - 73

[Không rõ 04/09/2017 17:31 | by kytrung ]

 

- Các con thích gì?

- Thích cô đọc truyện ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                                            

 

                      MUỘN RỒI

 

 

Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.
Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.
Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.
… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua.
Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…
Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:
- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?
Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…
- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.
- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.
Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:
- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…
Anh quát chị:
- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!
Anh tát chị, chị đau đớn.
Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.
Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:
- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh.
Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:
- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!
Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.
Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.
Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.
Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…
Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:
- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…
Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…
Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy.

 

 

                         NGƯỜI SĂN CHUỘT

 

 

Nó bị bệnh tâm thần.
Mà bệnh tâm thần nó thật kỳ lạ! Thích săn chuột.
Nó là kỹ sư giỏi, có tâm, nhưng lại thích nghiên cứu tâm linh, luân hồi, đầu thai.
Cơ quan nó, một tổng công ty lớn, tay Tổng giám đốc tham nhũng cực lớn, đối phó với thanh tra, đơn tố cáo… thành tinh, kết bè, kéo cánh từ trên xuống dưới, vững như bức tường thành, không ai có thể phá nổi thế mà nó lại lấy đầu “húc” vào.
… Nó ghi âm được những cuộc “ngả giá” về vật tư để ăn chênh lệch tiền rất lớn, rồi cả ảnh rất chân thực những cuộc truy hoan của Tổng giám đốc và bộ hạ cùng với mấy chủ doanh nghiệp tư nhân…bàn chuyện ăn chia, đục khoét...Nó mang toàn bộ tang chứng đó gửi thanh tra Bộ. Thanh tra Bộ lại gửi về Ban giám đốc của Tổng công ty “ Nghiên cứu trả lời công khai trước công luận”.
Tổng giám đốc gọi nó lên, bắt tay rất nhiệt tình, rồi mời ngồi:
- Tôi rất cảm ơn anh chỉ ra những việc chưa được của Tổng công ty cũng như của tôi. Thanh niên phải như thế, năng động, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám góp ý với ban lãnh đạo chứ không thờ ơ, phó mặc hoặc trùm chăn, ăn tiền. Tôi hoan nghênh…
Nghe Tổng giám đốc nói như vậy, nó ngạc nhiên vì không đúng suy nghĩ ban đầu, khi được mời lên. Thấy sự ngạc nhiên của nó, Tổng giám đốc cười, nói tiếp:
- Những tài liệu anh thu thập được gửi thanh tra Bộ, chúng tôi biết, có nhiệm vụ trả lời thật rõ ràng. Còn bây giờ, để ghi nhận những công việc anh đã làm cho Tổng công ty, chúng tôi quyết định cho anh đi nghỉ mát tại… mười lăm ngày…Anh chuẩn bị nhé…
… Đi nghỉ mát về, không hiểu sao tâm tính nó thay đổi, chuyên môn không làm nữa, mà suốt ngày chỉ nghĩ ra cách diệt chuột!!!
Lúc nào mồm nó cũng lẩm bẩm: “ Tao phải giết mày…chuột …chuột…”. Đã vậy, nó nhìn toàn bộ Ban lãnh đạo Tổng công ty, nhất là Tổng giám đốc, gào lên: “…Chuột…chuột to quá…phải giết…”.
Nó bị tâm thần nặng, phải đưa đi chữa trị.
Nó vào trại, mọi người ngạc nhiên là rất tỉnh táo, nhưng khi có đoàn cán bộ “lớn” vào thăm trại, không may nó nhìn thấy, mắt nó trợn lên, mồm gào to:
- …Chuột…chuột …chuột rất to… phải giết…
Ngày hôm sau, nó nghĩ ra đủ loại bẫy để giết chuột. Nhờ thế, trại điều trị bệnh nhân tâm thần vãn hẳn loại gặm nhấm ăn hại này…
Bệnh tâm thần của nó thật lạ!!! Không ai hiểu chỉ có ông giám đốc của trại hiểu.
Nó nói với ông giám đốc trại:
- Em nói với bác, em nghiên cứu về kiếp luân hồi, đầu thai kỹ lắm. Người tử tế, nhân hậu, kiếp sau sẽ được đầu thai làm người. Còn những kẻ trí trá, sống bất nhân, đểu giả với bạn bè, trong đầu đầy những mưu mô hại người…kiếp sau, đầu thai nhất định thành chuột. Nên từ bây giờ phải diệt chuột, để kiếp sau, những kẻ đó không có chỗ đầu thai, về hại người…
- Nhưng làm sao cậu biết những kẻ đó ? – Ông giám đốc cười vì biết có khả năng nó đang phát bệnh, nói lảm nhảm.
- Em biết chứ! Những kẻ đó không qua được mắt em đâu – Nó khẳng định, nhìn quanh quất.
Vừa lúc đó trên ti vi phát chương trình thời sự, có cảnh mấy ông “to” đang tiếp khách. Nó nhìn thấy, lại gào to:
- …Chuột…chuột… tao phải giết mày…

                                                                                  

                                  

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

    

TRUYỆN NGẮN - 72

[Không rõ 02/09/2017 23:12 | by kytrung ]

 

Thưa cô! Em xin kể " truyện ngắn" ( Ảnh minh họa)

 

                    THẰNG CHỌI GÀ

 

 

Trong thành phố này, nó nổi tiếng. Nổi tiếng về nuôi gà chọi. Gà chọi mà nó nuôi, đá đâu thắng đấy, cựa gà cứ như được tôi bằng thép, gà nào đá với gà của nó, chỉ chịu được vài phút …
Nó còn nổi tiếng nữa là quen toàn sếp lớn. 
Cứ đang ngồi, chuông điện thoai của nó réo lên, y như rằng có một sếp lớn gọi. Nó cầm máy trả lời trước mắt chúng tôi:
- Anh B…đấy ạ! Gớm, lâu chẳng thấy anh điện thoại, biết anh bận nên tôi cũng không điện thoại cho anh…
Ông B…đang là Bộ trưởng một bộ lớn. Kinh chưa!
Lại có lần nó điện thoại cho ông T…Trưởng ban tổ chức..:
- Anh nên xem lại cách quản lý của tay N…ở thành phố này. Nó trẻ lại hay bốc đồng, không có kinh nghiệm, tính cách không hay lắm. Anh nên họp thường vụ…bàn cách giải quyết đi…không nên để N…ở chức vụ đó nữa!
Bọn tôi nghe nó nói qua điện thoại, đêù vãi, đưa mắt nhìn nhau. N… đang giữ một chức rất “to” ở thành phố này. 
Cũng phải nhắc qua N… N…là em ruột thằng bạn thân của tôi. Hồi N…còn đi học, hơi dốt toán, tôi đến nhà chơi, hay hướng dẫn thêm. N… vẫn thường điện thoại hỏi thăm tôi, khiêm tốn, chân thành…Không hiểu nó lấy nguồi tư liệu ở đâu mà nói về N…như thế. Tôi góp ý:
- Ông quen biết nhiều ông lớn, tôi là bạn của ông, cũng mừng. Tôi có ý kiến nhỏ với ông. Ông cũng chỉ nên hỏi thăm sức khỏe, công việc… chứ không nên bàn chuyện của người khác. Những người đó nghe được, họ sẽ nghĩ khác về ông…
Nó cười lớn:
- Ông không phải dạy khôn tôi. Mấy thằng “lớn” rất cần ý kiến tư vấn của tôi. Không có ý kiến tôi tư vấn, thành phố không phát triển được một cách rực rỡ như thế này đâu. Tôi phải dạy chúng nó chứ! – Giọng nó có vẻ coi thường tất cả.
Lại có tiếng điện thoại reo, nó cầm máy…
Nhưng lần này nó đến gặp tôi, nét mặt không phải hân hoan như gà của nó đá thắng, hay vênh váo khi nó thể hiện nói chuyện với một ông “lớn” mà rúm ró, lo sợ, giọng không còn mạnh mẽ:
- Tôi có chuyện muốn nhờ ông?
- Chuyện gì thế ? - Tôi hỏi.
Nó nói nhỏ, giọng run run:
- Tôi biết, N…rất quý ông!
- Ờ thì tôi chơi thân với anh ruột của N…vì thế N…biết tôi…
- Thế này ông ạ! – Nó thẽ thọt, cốt chỉ một mình tôi nghe - N…gọi điện cho tôi, yêu cầu đến nhà riêng, phải đến ngay chiều nay có chuyện muốn nói với tôi…
- Thế thì…ông cứ đến đi!
- Không đơn giản như thế đâu! Tôi đang sợ có ai đó cho N…biết những lời nhận xét của tôi về N…N…căm, gọi đến để dằn mặt…
- Khổ quá! Tôi cảnh báo ông rồi, nhận xét về ai phải khách quan, trung thực và nhất là minh bạch. Có nói về người đó, nên nói trước mặt, đừng nói sau lưng. Nói xấu sau lưng là một điều tệ hại, N… chắc biết, nên gọi ông đến để cảnh cáo - Tôi cũng đồng tình về suy nghĩ của nó.
Nghe tôi nói thế, nó càng rúm ró, mất hẳn vẻ đường bệ, oai phong thường ngày khi nói điện thoại. Giọng nó khẩn khoản:
- Chắc chắn là thế! Nên tôi muốn ông đi cùng tôi đến gặp N… nếu N… nói gì về tôi nhờ ông đỡ hộ, rằng đó cũng chỉ là ý kiến nhất thời…chứ tôi không có ý gì cả, vẫn thấy N…xứng đáng ở chức vụ đó…
Tôi lắc đầu ngay:
- Chuyện của ông, tôi dính vào làm gì!
Nó chắp hai tay cúi đầu trước mặt tôi:
- Tôi lạy ông đấy! Tôi thề từ nay không có chuyện gọi điện thoại đến mấy ông lớn nữa - Rồi tự nhiên giọng nó trơn tuột - Cũng nói thật với ông, có lúc tôi lòe mọi người, là có điện thoại ông lớn gọi, chứ có ai gọi đâu! Chết vì “nổ”!
Thấy nó thành thật nhận lỗi, nhất là nét mặt khổ sở không thể khổ sở hơn, tôi đồng ý đi với nó đến gặp N…Nếu N…mắng nó, mình cũng tìm cách dàn hòa. Thôi thì…cũng một lần nó lầm lỡ…
Tôi với nó đến nhà N…trong trạng thái căng thằng, bàn đủ phương án để đối phó…
Trái với sự suy đoán của tôi và nó, N…tiếp đón rất chân tình, vồn vã mời ngồi rồi nói ngay:
- Em mong các anh lắm! Em có con gà chọi rất quý, không hiểu sao mấy ngày nay không ăn uống gì cả, các anh đến xem hộ em. Nó chết em rất tiếc…
Nghe N…nói vậy, nó đưa mắt nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, nét mặt giãn ra, sung sướng!

 

                                         

 

 

 

                                 MUỘN RỒI

 

 

Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.
Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.
Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.
… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua. 
Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…
Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:
- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?
Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…
- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.
- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.
Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:
- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…
Anh quát chị:
- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!
Anh tát chị, chị đau đớn. 
Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.
Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:
- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh. 
Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:
- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!
Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.
Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.
Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.
Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…
Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:
- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…
Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…
Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy.

 

 

 

 

 

                                                                                 

 

     

     

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

Phân trang 8/176 Trang đầu Trang trước 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]