TRUYỆN NGẮN - 65

[Không rõ 06/08/2017 15:12 | by kytrung ]

 

        Cố viết đi chú! Chúng cháu ủng hộ ( Ảnh minh họa)

 

NHÀ VĂN LỚN

 

Bất ngờ gặp tôi giữa đường, ông kéo bằng được vào một quán cà phê, nói mừng rỡ:
- Vào đây …! Vào đây…ngồi với anh một lúc. Anh báo cho em một tin mừng. Toàn bộ hơn một nghìn bản: “ Doang nghiệp - Một trái tim lớn”, anh viết, em biên tập đã tiêu thụ gần hết, chỉ còn vài cuốn làm quà biếu.
Tôi ngạc nhiên, bán sách thời buổi này cực khó, kể cả những tác phẩm văn học hay thế mà cuốn sách của ông, viết về ba mươi doanh nghiệp tư nhân có vai vế trong tỉnh... tiêu thụ hết sach. Tôi biên tập cuốn sách đó, nói thật, văn viết “buồn cười” lắm, nhưng ông là một nhà văn lớn, hội viên Hội nhà Văn… có chân trong Ban chấp hành Hội Văn học – nghệ thuật, rồi có tác phẩm được in trong sách trẻ con đọc nên quyển sách này được tiền tài trợ, nhà xuất bản tôi có trả nhuận bút. Nghĩa là với quyển sách “Doanh nghiệp – Một trái tim lớn”, ông đã “ăn đậm”, nếu sách không bán được. Nay nghe tin ông báo, thế thì …
Ông nói với tôi giọng hồ hởi:
- Em ngạc nhiên phải không? Có gì mà ngạc nhiên. Mỗi doanh nghiệp, anh viết, họ đều nhận sách, mua đúng giá không trừ một phần trăm nào. Có doanh nghiệp mua năm mươi cuốn, có doanh nghiệp còn mua hơn trăm cuốn, phát cho công nhân, làm qùa tặng…Có nơi còn tổ chức họp báo, mở tiệc mừng cuốn sách, họ đón anh như đón ông hoàng…
Nói xong ông cười ha hả, vô tư, thích thú.
Tôi nhìn ông, mừng nhưng nói dè dặt:
- Thế thì …tiền anh tiêu đâu cho hết!
Ông nói thật lòng:
- Anh viết hết sức tâm huyết, phải chọn đúng đối tượng để viết, nên “trời” trả công ,cũng xứng đáng thôi…Anh còn tin một điều nữa…
- Tin điều gì anh?
- Quyển này nhất định sẽ có giải thưởng của Hội văn học – Nghệ thuật…Tiếng vang lớn như thế cơ mà. Em xem! Đã có quyển sách nào chỉ trong một thời gian ngắn mà tiêu thụ nhanh như thế! - Nét mặt ông có vẻ khoan khoái.
- Nhưng …! Làm sao anh lại biết chắc chắn điều đó! – Tôi hỏi câu cuối cùng, cũng muốn đi nhanh…
- Mấy người trong ban giám khảo xét giải thưởng là lính của anh. Anh tự nhận thấy quyển sách rất có giá trị , hơn hẳn mấy tác phẩm của mấy nhà văn, nhà thơ quèn, những tác phẩm đó không xứng đứng cạnh tác phẩm của anh. Anh nói họ phải nghe …- Ông nói khẳng định .
Rồi thấy tôi cứ nhấp nhổm, muốn đứng dậy, ông hỏi:
- Em có việc bận, muốn đi gấp phải không ?
Tôi nói thật lòng:
- Bố em ốm nặng, đang nằm phòng hồi sức - cấp cứu. Em xin lỗi anh, phải vào xem cụ còn định…!
Nét mặt ông tự nhiên xịu xuống, buồn não lòng, giọng chứa chan tình cảm:
- Anh xin lỗi, không biết chuyện này, em nên vào ngay thăm cụ xem tình hình thế nào ! Tội cụ quá.
Bàn tay ông run run, mở trong cặp lấy cuốn sách “ Doanh nghiệp – Một trái tim lớn” đưa cho tôi:
- Em cầm quyển sách này vào cho cụ đọc để động viên tinh thần cụ thật lạc quan vượt qua bệnh tật. Cho anh gửi lời thăm cụ!
Tôi định đi, ông còn gọi giật lại:
- Số Tiền nhuận bút của quyển sách này ở phòng tài vụ Nhà xuất bản em, anh chưa lĩnh hết. Số tiền còn lại, em nhận hộ anh rồi gửi cho Cụ, nói rằng anh biếu để mong cụ chóng khỏi bệnh…
Ông lấy mảnh giấy viết ủy quyền cho tôi xuống phòng tại vụ lĩnh số tiền nhuận bút còn lại của ông.
Tôi cảm động. 
Xuống phòng tài vụ, tôi đưa mảnh giấy ra, cô kế toán cơ quan tôi cười ngất:
- Ông ấy đã ứng gần hết tiền nhuận bút rồi, chỉ còn năm nghìn đồng thôi. Anh có lấy không ?

 

 

                              HÀNG XÓM

 


Tôi mở một nhà nghỉ, nơi vắng, có mười phòng. Trông thế chứ ăn “đậm”. Thời buổi bây giờ, đây là nơi lý tưởng cho những cặp đủ mọi lứa tuổi “ăn vụng dễ chùi mép”. 
Tính tôi dễ dãi, cũng chẳng chú ý những cặp vào vào nhà nghỉ làm gì, cẩn thận thì giữ chứng minh thư, còn không… hết giờ mời ra, thu tiền. 
Nhưng có một cặp buộc tôi phải để ý. Chẳng thà mấy ông cán bộ có tiền, mấy bà đang tuổi “hồi xuân”, hay mấy đứa thanh niên “rửng mỡ”… đằng này một ông già, tôi buộc phải xem chứng minh thư, tuổi bảy mươi chín nhưng trông còn phong độ. Còn người đàn bà đi với ông, tuổi cũng không còn trẻ, dáng khỏe mạnh, cao ráo, nét mặt trái xoan,hiền, da trắng… Cứ ông vào trước, độ ba mươi phút sau người đàn bà này vào. Hai người ở trong phòng tùy thời gian, rồi chia tay, vội vã...
Thấy hai người đi với nhau như vậy, tôi nghĩ trong đầu: “ Đổ đốn hết cả rồi, già thế mà còn ham, hết tiền vì gái!”. Còn nhìn người đàn bà, tôi lại suy nghĩ: “ Trông tử tế, đẹp như thế mà làm cái trò bẩn, lấy tiền của ông già…”. Bao giờ ông về, cũng được người đàn bà đưa cho ông già đưa một bịch thuốc nam, dặn dò cẩn thận: “ Cho uống đều anh nhé!”.
Thế mới biết, chẳng riêng bọn trẻ, bây giờ người già cũng không thua, thậm chí cách ăn chơi còn “cao thủ” hơn, “khoa học” hơn...
Nhưng có một hôm, tôi ngạc nhiên, hai người vào phòng chỉ được một lúc, chưa đầy mười phút rồi ra. Ông già ra trước, dáng vội vã, nét mặt lo âu, còn người đàn bà ra sau, trên tay cầm một bọc nhỏ, nhất định bắt ông già cầm:
- Anh phải cầm lấy, về lo cho chị! Em yêu cầu đấy,anh đừng ngại.
- Thôi, anh có mà! Đến chỉ báo cho em biết, chứ anh không muốn phiền em.
Hai người cứ đưa đẩy cho nhau, rồi người đàn bà bỏ cái bọc nhỏ lại, hấp tấp dắt xe ra, buộc ông già phải cầm cái bọc đó. Giở ra, trong bọc là nắm tiền lớn. Ông già giải thích cho tôi hiểu:
- Chẳng giấu gì em! Vợ anh nằm liệt giường gần chục năm nay rồi. Chỉ có anh chăm sóc được thôi, bà ấy khó tính lắm. Anh không thể bỏ vợ được, cả tuổi xuân của bà vì anh, cái nghĩa cái tình lớn lắm. Nhưng anh có nỗi khổ của người đàn ông, chỉ người trong cuộc mới hiểu. May anh có người hàng xóm, là chị ấy đấy! Chồng cũng bị tai nạn nằm một chỗ, cũng mấy năm rồi. Thấy anh, chị ấy thương, nhưng thương cả chồng, không bỏ được. Gặp nhau chỉ dám lén lút sợ dị nghị. Mấy bịch thuốc nam là chị ấy đưa cho anh về lo cho vợ, hôm nay còn đưa tiền nữa...
Nghe ông già nói, tôi ngỡ ngàng...

 

 

                   

 

 

                                         CỨU TRỢ KỊP THỜI

 

- Báo cáo anh! Không thể đi được, lũ lên bất ngờ, to quá!
- Không đi được à! – Ông lo lắng nói với một ông “quan” người địa phương - Bây giờ quay về có kịp không ?
Ông “quan” người địa phương nói run run có vẻ mất bình tĩnh:
- Em sợ…bây giờ quay về cũng khó anh à! Phía sau nước cũng lên rồi. Chỗ mình đang đứng là cao nhất vùng đấy.
Ông và cả đám đệ tử đã nghe rõ tiếng nước lũ réo ầm ầm, trời chuyển màu, sám xịt, mưa bắt đầu đổ. Lũ lớn chứ không phải bình thường. 
…Đúng “người tính không bằng trời tính”, dự tính nhân khánh thành sân gôn to nhất vùng, ông sẽ đứng ra tổ chức một cuộc đấu thể thao của bộ môn vừa khỏe, vừa lịch lãm này. Ông vận động được mấy doanh nghiệp có tiền, từng được ông “ưu ái” cho trúng mấy dự án lớn, cùng tham gia. Họ tham gia nhiệt tình, tiền, cả trăm triệu. Vật chất, thịt, rượu, đồ ăn sẵn, cúp, áo chở đầy một xe tải. Ngày, giờ ….đã định, thành phần tham gia, đã xong. Thế là cả bầu đoàn thê tử do ông làm trưởng đoàn lên đường. 
Lẽ ra đến từ hôm trước, nhưng qua tỉnh L…được các quan chức ở đây mời cả đoàn dừng chân, nghỉ lại một đêm liên hoan chào mừng. Sáng sau sẽ khởi hành…
Do uống rượu nhiều, ăn hơi thừa chất đạm, sáng sau dậy muộn, lại thấy trời lất phất mưa, đến trưa đoàn mới xuất phát…
Mới đi được nửa chặng đường thì nhận được điện báo, phía trước do mấy hồ thủy điện cùng một lúc xả nước, sẽ xuất hiện một cơn lũ rất lớn, nước lên nhanh, chưa từng có, không nên đi nữa. 
Mà quay về…lũ đã chắn ngang đường…Điện còn cho biết, lũ vẫn đang lên
Ông hoảng loạn. Ở lại đây vừa đói, vừa rét mà không biết chừng, dễ chết! Phải tìm cách quay về, không thể chần chừ. Ông nói với ông “quan” người địa phương:
- Chú xem! Tìm cách nào để về chứ, chúng tôi không thể ở lại đây được đâu! Ở lại quá nguy hiểm.
Ông “quan” người địa phương nói:
- Về cũng được, nhưng chỉ có thể đi người không hoặc mang một ít đồ thôi, đi theo con đường tắt, ven sườn núi, anh ạ!
- Thế thì đi ngay đi! - Ông giục
Ông “Quan” người địa phương chỉ những đồ ăn, thức uống, cúp, áo ,phông màn…mà đoàn của ông dự định mang theo để đánh gôn, có vẻ tiếc rẻ:
- Không lẽ bỏ lại những thứ này, tiếc quá!
Nghe vậy, ông quát lên:
- Mạng người bây giờ là quý nhất, ai mang được thứ gì thì mang. Còn không mang được thì bỏ lại… “ Người” làm ra “của”, chứ “ của” không làm ra “ người”… 
Ông “quan” người địa phương suy nghĩ một lúc, rồi nói nhỏ với ông…
Ông gật đầu ngay:
- Tôi nhất trí! Chú cho người ra lấy đi…Còn bây giờ…phải đi ngay, không thể đứng lâu ở đây…

Vài hôm sau đài, báo, ti vi …đưa tin:
“ Được tin tỉnh L…bị lũ ống quét qua, gây thiệt hạt rất lớn về người và của… Ngay lúc cơn lũ ống chưa dừng, đồng chí T, lãnh đạo Bộ…cùng các thành viên trong đoàn đã có mặt ngay tại hiện trường chỉ đạo rất sát sao nhằm hạn chế thấp nhất thiệt hại cho người dân. Đặc biệt, thông cảm những mất mát to lớn của người dân do lũ ống quét qua, đoàn cứu trợ của đồng chí T…đã tặng nhân dân vùng lũ lụt một xe quà gồm đồ ăn, thức uống, phông màn …Một sự cứu trợ rất kịp thời, đúng lúc. ( Xem ảnh)”…

                                

     

    

 

        

 

    
    

  

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

TRUYỆN NGẮN - 64

[Không rõ 31/07/2017 17:59 | by kytrung ]

 

 Đọc truyện ngắn hay hè! ( Ảnh minh họa)

                               

                              ĐÚNG QUY TRÌNH

Học vật vã, chỉ tý tuổi đầu đã biết gái gú, ham chơi. Cả nhà phải " chạy" nó mới tốt nghiệp phổ thông, bố nó nói:
- Thôi, mày chỉ có đi bộ đội, sau này hy vọng nên chuyện…
Mới đầu nó hoảng, vào bộ đội rèn sức, rèn kỷ luật…làm sao mà chịu được!!! Nó mếu máo. Bố động viên: 
- Con yên tâm, ai vào bộ đội khổ, chứ con của bố không phải thế!
- Sao thế ạ!
- Việc đó con không phải hỏi - Bố nhìn, vỗ vai nó.
Thực tế đúng như bố nói. Vào bộ đội, nó được rút lên làm cần vụ cho một ông lớn vốn là bạn chiến đấu cũ của bố. Sáng pha trà, chiều cùng ông đánh cầu lông, tối mát xa cho ông ấy ngủ. Khoái nữa, ông lớn cùng sở thích với nó, đi đâu cũng có mấy em trong đội văn nghệ xung kích, kèm một xe có chở rượu mạnh đi sau… Nó cúc cung tận tụy với ông, ông sếp lớn quý nó. Ghê hơn, có hơn năm trong quân ngũ, nó được kết nạp đảng, với bằng khen và lời nhận xét “ Đồng chí …đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”.
Tại sao nó được “ đặc ân “đó! Trời biết.
Bố làm bí thư tỉnh …cầm bằng khen của nó, nắc nỏm: 
- Rất đúng quy trình!”
Là đảng viên trẻ, đã qua thử thách trong quân ngũ, khi về địa phương phải được đào tạo làm cán bộ nguồn và thế là… Khi làm cán bộ văn phòng tỉnh… trên cử nó đi học “ Trường đảng cao cấp”. Vừa học, vừa chơi, vừa chiếm được “cảm tình” của giáo viên, nó tốt nghiệp với bằng đỏ. Về lại tỉnh, lên chức… lại có bằng “ tiến sỹ” của một trường đại học nước ngoài, từ xa!!!
Bố vui lắm, vì đường đi của nó quá đúng quy trình, ở một chức vụ “sáng”, “đẹp”, “trọng”. Trước khi về hưu, bố dặn:
- Đường sự nghiệp của con, như vậy, đúng với dự kiến của bố. Con phải phát huy, không được dừng lại.
Nó nhìn bố với ánh mắt quyết tâm, ánh mắt đó bằng nghìn lời hứa, gấp vạn lần giơ tay lên thề…
Nhưng khi đến được cái chức này, có quyền, có tiền thì khủng khiếp cho độ ăn chơi của nó.
Được duyệt những dự án lớn, trăm tỷ trở lên phần trăm hoa hồng về nó không bao giờ dưới con số tỷ. Lấy tiền đó nó xây biệt phủ, mới ba năm ở cương vị này, nó đã có hai cái biệt phủ to còn hơn đình, mua nhà ở nước ngoài, vợ con đứng tên cả chục ngôi nữa… Bất chấp dư luận lên án. Tổ chức họp báo, nó trả lời rất trân tráo “ Tiền bố mẹ để lại cho tôi, rất minh bạch”. Nhưng …khốn nạn nhất, chuyện nó dẫn mấy nữ sinh vào phòng làm việc, rồi giao cấu, bị lộ, lan ra ngoài xã hội…Tưởng nó kinh, mặt nó vẫn khinh khỉnh, nói trơ không thể tưởng: “ Tôi bị gài, bởi những kẻ ghen ăn tức ở, các cháu gái vào phòng tôi chơi…nhờ tôi… gãi lưng!”…
Bố nhìn nó lắc đầu: “ Con phải dừng lại ngay, cứ thế này sắp tới đại hội… người ta sẽ không bầu con. Bố cũng không còn phương sách nào cứu con. Uy tín con mất mà uy tín của bố cũng không còn vì những việc làm như thế này của con!”.
Tưởng nó sợ, ai dè nó nói không úp mở mà giọng rất hỗn:
- Thôi, bố ạ! Bố không phải dạy con những câu như vây. Bố có uy tín đâu mà sợ mất. Còn uy tín của con, con nói thật, thời này có nhiều tiền là có uy tín!!! Tất cả… cứ nói thẳng, là phải thật nhiều tiền. Chuyện ấy con làm được, bố đừng lo mà cũng đừng dạy con…
Cũng vì những chuyện như vậy cha con “từ” nhau, ông đau khổ, lâm bệnh nặng…
Còn nó…
Ngồi một mình, trước hàng hiên, nhìn mặt trời sắp lặn, nghĩ về con đường của con đang đi, bố của nó ngẫm nghĩ:
- Không lẽ đó là con đường đúng quy trình mà mình dựng cho nó!!!

 

 

                                     

                                            CHA VÀ CON

 

Chuyện tưởng là nhỏ, không ngờ thành một cuộc cãi nhau to. 
Trên một trang mạng, đăng một bức thư, ký tên ông, gửi cấp cao,yêu cầu giải quyết một số việc mà dư luận đang quan tâm… 
Chỉ thế thôi, buổi chiều, thằng con cho đánh xe về sớm, không cho ông đi tắm biển như thường lệ mà giữa cha và con phải có một cuộc nói chuyện.
Con:
- Ba viết bức thư ấy để làm gì ! Việc đó không liên quan đến ba, không liên quan đến gia đình mình thì việc gì ba phải quan tâm.
Ông lắc đầu:
- Con không thể nói như thế. Xã hội mình đến ngày bấn loạn, hết thuốc chữa vì những việc như vậy. Đây là sinh mệnh của chế độ, của đảng… buộc ba phải lên tiếng…
Con ông phản bác ngay:
- Thế hồi đương chức, sao ba không lên tiếng. Nhất là lúc đó, ba có chức vụ to, quát nửa thiên hạ phải im miệng. Cơ sự xấu này, đâu có phải bây giờ, mà có từ thời ba đương chức và cả trước nữa, nó có mầm mống rồi.
Ông phải giải thích với nó thế nào? Nếu lúc đó ông lên tiếng…! Liệu ông có “hạ cánh an toàn” không? Bao tấm gương tày liếp với cái chết tức tưởi sờ sờ ra đó .Hơn nữa , ông là một cái ốc vít trong bộ máy khổng lồ cùng vận hành. “ Ốc vít” này không đồng bộ, họ sẵn sàng “vứt đi” thay một “ốc vít” khác, ông đành phải im lặng… Nhưng bây giờ khác rồi, ông về hưu, ông có quyền nói, có quyền trình bày ý kiến của mình. Ông muốn thể hiện chính kiến:
- Ba về hưu, gần được nhiều người, trước đây là đồng đội của ba, gần dân, nghe được những lời tâm tình của họ. Có thời gian nghiên cứu tài liệu, nhìn ra thế giới, ba nhận ra nhiều vấn đề… nếu lãnh đạo không sửa đổi, đất nước mình sẽ rơi vào con đường bế tắc.
Thằng con ông cười nhạt:
- Con buồn cười với ý kiến của ba. Ba về hưu mới nhận ra, thực tế, rất nhiều người đã nhận ra, trong đó có cả con, nhưng không muốn nói ra. Im lặng không có nghĩa là đồng ý…
Ông có vẻ ngạc nhiên:
- Tại sao con lại nói thế! 
Lần này con ông không nín nhịn. Nó to tiếng:
- Làm sao mà dám nói, khi mình muốn trình bày ý kiến khác họ, liền bị quy là “phản động”, “ nghe theo lời của bọn chống phá chế độ, thù địch” Dù có nói đúng họ cũng không nghe, hay không muốn nghe. Đã vậy còn bị đánh, bị đàn áp, bị ném chất bẩn vào nhà... Nhưng chuyện đó không sợ mà con sợ sự im lặng, nhẫn nhục của cả xã hội này. Bây giờ ba thử ra ngã tư ,đọc to lên những điều ba viết muốn gửi lên mấy ông lãnh đạo. Ai người ta nghe!!! Không những thế ,điều ba viết ảnh hưởng đến việc làm, tương lai của con, cả những đứa cháu của ba… 
-...
- Không đúng sao! Tổng công ty con đang liên kết với một tập đoàn nhà nước thực hiện dự án lớn, nhẹ cũng được vài chục tỷ, còn hơn… Bây giờ, nếu như chỉ vì những việc làm của ba, mọi việc của con đổ bể, lúc đó tình cảnh cuả con sẽ như thế nào…
Ông im lặng.Thằng con nói tiếp:
- Con cũng phải nói cho ba biết. Hiện con đã bỏ tiền đầu tư ra nước ngoài, gần có thẻ xanh, nhà bên đó cũng mua rồi. Mấy đứa con học bên đó cũng xin ở lại, chúng cương quyết không về…
- Nghĩa là con cũng không muốn ở trong nước? – Ông ngán ngẩm hỏi con
- Ở thế nào được ba! Khi xã hội đầy bất an, chính trị thì phấp phỏng, kinh tế không biết về đâu khi nhà nước nợ đầm đìa. Đã vậy, tầng lớp lãnh đạo, ai cũng biết,bên ngoài nói những lời cao đạo, thực chất bên trong chỉ biết bảo vệ lợi ích nhóm, bảo vệ một giai tầng. Chính họ cũng đang lo sợ vị thế lãnh đạo của mình…
Trước sự thật trần trụi, ông lắc đầu, ánh mắt buồn bã. Con nhìn ông, ánh mắt thương cảm, giọng nó dịu lai:
- Thôi, con khuyên ba, bình tâm, đừng để ý chuyện ngoài xã hội nữa, không làm gì họ được đâu. Tự họ, không nói ra, họ cũng biết sẽ đi về đâu. Con đã lo cho ba một chuyến du lịch châu Âu trong ba tháng. Ba chuẩn bị đi nhé!

 

 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN - 63

[Không rõ 24/07/2017 16:47 | by kytrung ]

 

Đọc truyện ngắn của chú chúng cháu không biết tiến về đâu? ( Ảnh minh họa)

 

                                                                       CÔ ĐƠN

                                                         ( Viết! Sắp đến ngày 27/7 rồi)

....Thấy lũ trẻ ríu rít, sư cô vui. Chúng hỏi sư cô đủ thứ chuyện:
- Bộ quần áo này, hồi ấy bà mặc cũng chống được bom Mỹ à !
- Đúng đấy, nhưng chống thế nào được, bom mà ném trúng thì người đi đằng người, áo đi đằng áo - Sư cô cười.
- Mũ này bà cũng đội, hồi ấy…
Sư cô gật đầu:
- Ra đường san lấp hố bom, rồi ngồi trong hầm, bà toàn đội nó đấy. Nó đi với bà suốt dãy Trường Sơn…
… Trong phòng ngủ, sư cô để một số kỷ vật hồi thanh niên xung phong làm đường Trường Sơn, cũng là nhớ, là thương một giai đoạn hào hùng đầy bi thương mà có đến chết, sư cô không thể nào quên.
Bọn trẻ thấy mấy bức thư, giấy úa màu, nét chữ viết bằng mực, đôi chỗ hơi phai màu, để trang trọng trong góc tủ, một đứa hỏi:
- Bà ơi! Cho con đọc mấy lá thư đó được không?
Thấy ánh mắt tò mò, háo hức của bọn trẻ, phân vân một lúc, sư cô gật đầu:
- Ờ! Bà cho các con xem, nhưng hết sức cẩn thận, tuyệt đối không làm rách đấy vì đây là kỷ vật thiêng liêng mà bà giữ suốt mấy chục năm qua…
Lũ trẻ rất vui, chúng phân công một đứa lớn tuổi nhất trong nhóm, trông có vẻ đàn chị, lấy những bức thư đó, đọc cho cả bọn cùng nghe…
“ Anh nhớ thủy lắm, một mình trông kho đạn, giữa mùa lũ này. Xung quang nước suối réo ầm ầm, đêm về mưa rơi rả rích, quần áo không khô, đã vậy lại không có lương thực…ăn rau rừng gần mười lăm ngày rồi…Thế mà anh vẫn nhớ thủy…”.
Một đứa trẻ reo lên:
- Hồi ấy, đánh nhau như thế mà bà cũng có người yêu!
Sư cô cười buồn, nhìn lũ trẻ đang nhìn mình, lại…gật đầu.
Một đứa giục:
- Đọc tiếp đi mày!
Cô bé ấy đọc tiếp:
“ …Vui thủy nhỉ!Lúc anh đưa cho thủy hơn một mét vải xô xin được ở trạm, nhớ lúc ấy thủy cười, nói: “ Chỉ thế này thôi, đến chết thủy cũng không quên anh!”
Một đứa hỏi:
- Vải xô để làm gì hả bà !
Sư cô lại phải giải thích:
- Để làm băng vệ sinh khi phụ nữ đến tháng… lúc hành kinh đấy con! Hồi ấy khổ lắm, không như các con bây giờ.
Lũ trẻ cười rúc rích;
- Hồi ấy ông bà yêu nhau tâm lý nhỉ! Giờ chúng con chẳng có thế đâu…
Một bức thư chữ viết lạ, to, sẫm màu, chỉ có mấy chữ: “ … Bom phạt…anh mất hai chân…máu ra nhiều… một mình không báo cho trạm được…Nhớ thủy…nói với mẹ…”.
Một đứa trẻ hỏi:
- Thư này là thế nào, Bà!
- Một mình, giữ một kho lương thực trên đường giao liên, bom ném trúng, anh mất hai chân, trước khi mất anh lấy máu viết bức thư này cho bà… - Hai giọt nước mắt chảy dài trên nét mặt buồn của sư cô.
Nghe vậy, tất cả lũ trẻ lặng im, nhìn sư cô. Chúng đã lờ mờ đoán được, bà mất người yêu, quá buồn. Sau năm bảy lăm, đất nước yên hàn, trước nỗi mất mát quá lớn, bà không lấy chồng nữa, vào chùa đi tu…
… Lũ trẻ về rồi, trả lại khung cảnh chùa cô quạnh trong buổi chiều hoàng hôn, sư cô ngồi đấy ,một mình, một bóng. 
- Chúng đâu có biết, người viết thư cũng là đồng đội cũ của sư cô, họ, tên đầy đủ: “ Lê Thị Anh”.

 

                                                      QUÊN !

 

Ông ở vị trí lãnh đạo này, quá vất vả! Một ngày hai mươi tư tiếng không đủ, giá như bốn mươi tám tiếng, một ngày… Công việc nhiều, bề bộn, toàn việc lớn. Nên vậy, những việc nhỏ ông hay quên. Ví như …
Hôm ấy phải triệu tập một cuộc họp bất thường để xử lý một dự án trì trệ gần chục năm, đội vốn cả nghìn tỷ đồng, báo chí viết nhiều, toàn những bài phê phán, người dân ca thán, thậm chí đòi biểu tình…Thế mà vợ điện tới, nhắc ông phả
i về gấp, ngày giỗ Nội. Ông đành phải nói thư ký chạy về, thay ông thắp một nén hương trên bàn thờ của ông Nội, mong mọi người trong gia đình lượng thứ về chuyện “quên ” này!
Rồi lại chuyện khác. Sinh nhật vợ, ông nhớ chứ! Hồi còn làm ở tỉnh, cứ đến ngày này bận mấy thì bận, ông cũng xin nghỉ nửa buổi, nói với lái xe đưa gia đình đến một nơi thật đẹp, vắng người, cả nhà quây quần trong một bữa tiệc nhỏ ngoài trời, có bánh sinh nhật, có hoa và nhất là có …nụ cười. Thế mà nay, ra ngoài này, ông không còn khái niệm tuần, thứ, ngày, đêm…Thư ký chạy vào, nói với ông:
- Anh à ! Hôm nay là sinh nhật chị!
Ông giật mình:
- Thôi chết! Thế mà tớ quên, cậu chạy ngay ra chợ hoa mua hộ một bó hoa hồng thật to, thật đẹp mang sang ngay cho chị đi…Nói chị cho tớ xin lỗi, ngày mai sẽ tổ chức lại ,coi như muộn một ngày.
Thư ký nhìn ông, lắc đầu, thương cảm:
- Bây giờ đã mười một giờ đêm rồi, còn chỗ nào bán hoa đâu anh. Anh ở trong phòng này làm việc cả ngày mà không biết đến thời gian.
Ông lấy tay vỗ trán: 
- Ờ !...ờ …tớ quên … 
Nói chung, thì…chuyện “quên” như vậy của ông cũng được mọi người thông cảm, mà người thông cảm nhất, có khi lại là ông. Ông nghĩ chuyện “quên” đó, nhiều lúc chỉ còn một mình trong phòng lại ngồi cười tủm tỉm: “ Thế mà người ta cứ tưởng làm quan to, miệng quát thiên hạ, là sướng!!!”
Nhưng chuyện “quên” này lại khác.
Thư ký báo với ông một tin :
- Thưa anh! Bà mẹ Việt
Nam anh hùng Nguyễn Thị B… của tỉnh Q…hôm anh trao bằng chứng nhận của Chủ tịch nước, mất rồi ! Báo vừa đưa tin.
Ông sững sờ:
- Hôm ấy tớ thấy Má mạnh khỏe lắm cơ mà! Sao lại đột ngột thế?
- Má mất vì bị cảm lạnh do hôm anh trao bằng chứng nhận bị trời mưa…
- Thế hôm ấy, không có dù che cho Má sao?
- Dạ, hôm ấy ban tổ chức chỉ có một chiếc dù mà…
- Có một chiếc dù! Sao không che cho Má, che cho ai ? – Ông tức giận
- Dạ! Cái dù đó họ lại che cho anh, anh quên sao! – Người thư ký nhắc.
Ông giật mình: “ Sao mình lại không chú ý điều đó nhỉ! Chính điều quên này…”. 
Ông vô cùng ân hận.
Không biết Má có tha thứ cho ông không ?

 

                       

                                          BẮT CÓC TRẺ CON !

 

 

- May quá, nó chưa cho thằng bé thuốc mê!
- Khiếp quá đi mất, chỉ hơi lơ là một chút là bị. Sao bây giờ lắm bọn ác độc như thế!
- Đánh chết mẹ nó đi, lấy xăng thiêu sống …
- Đ...mẹ! Trong tay nải của nó còn có cả quần áo trẻ con để thay, đánh lạc hướng…Con này thành cáo rồi…
Người đàn bà bị đám đông lao vào như hổ đói, người đập, kẻ đá… Có thằng ,người xăm xổ đầy mình, đầu húi cua nắm tóc của người đàn bà giật mạnh. Người đàn bà nằm dưới đất lăn lộn, cố tránh đòn, tóc tai rối bù, áo quần tơi tả, máu miệng, máu mũi, trào ra…
Đám đông vẫn không tha…
Không biết sao dạo này nạn bắt cóc trẻ con rộ lên, chỗ nào cũng nghe, chỗ nào cũng bàn tán. Đài, báo, ti vi…đưa tin, trong ngõ ngoài phố, mấy bà ngồi túm tụm, chỉ một lúc lại nói về chuyện này. Không cảnh giác mới lạ!
Con mẹ này thậm ngu khi đi vào phố này giở trò. 
Khi thấy nó khoác tay nải, đi qua nhà nào cũng ngó nghiêng, mọi người bí mật theo dõi, nó vẫn không hay biết. Đến trước một nhà, có thằng bé đang chơi sau song sắt, đứng quan sát một lúc, nó móc trong tay nải ra mấy cái kẹo, gọi thằng bé :
- Lại đây con ơi! Mẹ cho kẹo…
Thằng bé nhìn mụ đàn bà, phân vân thì nó lại rút ra thêm một phong bánh, giọng dẻo kẹo, thôi miên:
- Lại đây với mẹ! Mẹ mua cho con…
Thằng bé lò dò đến, toan đưa tay ra lấy thì con mẹ này vứt vội phong bánh, mấy cái kẹo xuống đất, lấy tay kéo thằng bé lại sát song sắt:
- Cho mẹ ôm con, nhớ con quá, con ơi!
Nó ôm thằng bé, phun thuốc mê là xong, rồi tìm cách phá khóa vào nhà bắt cóc. Đến lúc ấy muộn mất rồi!!! 
Không để con mẹ này gây tội ác, mọi người túa ra…Và một trận đạp, đánh, đá …vô hồi kỳ trận, trút giận của mọi người. 
Con mẹ bắt cóc trẻ con ôm đầu, lăn lộn, vô phương chống đỡ, một lúc sau ngất lịm, từ trong túi nó văng ra chiếc chứng minh thư…
…Anh công an dẫn một người đàn ông nét mặt khắc khổ, dáng lam lũ vào phòng hồi sức cấp cứu, chỉ người đàn bà định bắt cóc trẻ con nằm thở thoi thóp, đầu quấn đầy băng trắng, dây dợ cắm quanh mình, hỏi:
- Đấy có phải vợ anh không?
Người đàn ông lao vào, ôm lấy người đàn bà đang nằm, thảnh thốt:
- Đúng rồi, anh ơi ! – Ông gào khóc nức nở - Sao em lại thế này! Sao người ta lại đánh em?
Anh công an giải thích:
- Vợ anh bị nghi ngờ đi bắt cóc trẻ em để bán sang bên kia biên giới…mọi người đánh. May chúng tôi đến kịp, chị ấy có chứng minh thư…còn gọi được anh…
Người đàn ông nước mắt lưng tròng, nói nghẹn ngào, ngắt quãng:
- Không phải đâu anh ơi! Con tôi cũng bị người ta bắt cóc hơn hai tháng nay. Cả nhà bủa đi tìm, nhưng không thấy. Vợ tôi nghĩ quá đâm quẩn, bỏ nhà đi tìm con…cứ thấy đứa trẻ nào hao hao giống con, lại lao vào…mới nên cơ sự này… - Người đàn ông lại nhìn vợ, nấc lên – Em ơi! Đừng chết …đừng bỏ anh...
Người đàn bà chợt mở mắt, nhìn chồng, hai khoét mắt, chảy hai dòng nước mắt, nói mệt nhọc, cố lần cuối cùng: 
- Anh…nhớ cố tìm con, nghe anh…em thương…nó lắm!
Rồi người đàn bà ấy nhắm mắt.

 

 

 

 

 

 

 

                                      

 

TRUYỆN NGẮN - 62

[Không rõ 22/07/2017 18:12 | by kytrung ]

 

            Cháu không tin! ( Ảnh minh họa)

 

                                       BÀ GIÁO !

 

              …Bà giáo về hưu.

              Để thêm thu nhập, bà giáo nhận trông trẻ cho một nhà giàu.

              Cũng là không quên nghề, hơn nữa tính bà giáo yêu trẻ, nghe tiếng cười, tiếng khóc của chúng cũng quen rồi.

             Cái nhà này giàu lắm cơ, cơ man là đồ, là phòng, là của…Mà cũng lạ, nhà thì giàu thế mà đẻ ra mỗi thằng con trai, cưng quá trứng mỏng. Thằng bé năm tuổi, ngoan, hay cười, lại có vẻ thông minh, cái gì cũng hỏi, cũng so sánh, rất thích quan sát, nhận xét…

             Ban ngày bà giáo đến ở với thằng bé, ban đêm giao nó lại cho chủ nhà.  Bà giáo thương thằng bé mà thằng bé cũng có vẻ thương bà. Mới ở với nhau có một tháng, bà cháu đã quấn quýt. Ông chủ nhà có vẻ mừng, hứa:                                -            - Bà trông thằng bé tốt, ngoan, tôi thưởng thêm, ngoài lương…

           …Ở với thằng bé,  bà giáo hay đọc cho nó những câu ca dao mà hồi chưa hưu, bà giáo hay dạy học sinh:

         

                        Khôn ngoan đối đáp người ngoài

                        Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau…

             

                Rồi:

                       Anh em đã sống phải thương

                Đừng ham đánh đá thành phường du côn …

 

          Thằng bé học thuộc rất nhanh, đòi bà giáo giải thích.

          Bà giáo kể chuyện “ Thạch Sanh” cho nó nghe.  Thằng bé nằm trong lòng bà, nghe chăm chú, rồi hỏi:

 - Lý Thông là người không tốt, đúng không bà?

         - Đúng con ạ! Lý Thông là người không tốt, hay lừa thầy, phản bạn, không chung thủy… những người như Lý Thông lớn lên con đừng bắt chước nghe. Bắt chước người ta ghét lắm đấy!

         Thằng bé “ Dạ! “ một tiếng rõ to, rồi còn nói:

         - Con không bắt chước, phải ghét những người như thằng Lý Thông, bà hỉ!

         Nói xong, thằng bé cười. Nụ cười của nó mới đáng yêu làm sao!

         Chuyện đang yên lành, thì xảy ra một chuyện.

         Hôm ấy ,ông chủ nhà cho cả nhà đi vắng hết, chỉ yêu cầu bà giáo ở lại. Ông đập bàn:

         - Tôi tưởng bà tử tế, hóa ra bà dạy con tôi thành đứa trẻ mất dạy, hư hỏng!

          Bà giáo ngơ ngác:

         - Ông nói gì tôi không hiểu! Cháu nhà ông rất ngoan, thông minh…

         - “  Ngoan,  thông minh” mà hôm hai anh em tôi nói chuyện hơi nóng một tý, nó gọi hai anh em tôi là phường “ du côn”. Tôi hỏi, ai dạy con nói thế? Nó bảo bà dạy! Rồi nữa…

         - …

         - Nó còn gọi tôi là “Lý Thông”. Ai dạy từ mất dạy này? Hỏi nó, nó nói cũng do bà dạy. Thật là quá đáng!

         - Ông cho tôi nói…- Bà giáo định thanh minh.

         - Không nói nữa! Bà phải đi ra khỏi nhà tôi. Giáo viên gì bà, toàn dạy trẻ con hư hỏng. Tiền lương tháng này đây, tôi cho thêm…cầm lấy! Chấm dứt hợp đồng, Bà đi đi… - Ông chủ nhà trợn mắt, nhìn bà giáo, căm thù…

        Bà giáo nhìn ông chủ nhà mỉm cười, nói nhẹ nhàng:

         - Thằng con của ông không hư hỏng, nó là thằng bé ngoan rất biết quan sát, nhận xét. Chào ông, tôi về!

       Bà giáo bỏ lại gói tiền trên bàn, bước thong thả ra khỏi cửa.

     

 

                                                      DANH DỰ !

 

Ông nhận được tin người nhà điện lên : “ Anh về gấp, ba ngã bệnh, nặng lắm!”. Ông được Ủy Ban Nhân Dân tỉnh cho mượn chiếc ô tô cùng anh lái xe, trước đây hay lái xe cho ông, đưa ông vội về quê. 
Yêu cầu anh lái xe chạy càng nhanh càng tốt, ông sốt ruột, không biết bệnh tình của ba thế nào! Khỏe mạnh thế mà sao lại “ ngã bệnh nặng”?
Chiếc xe đang chạy bị công an tuýt còi, phải dừng đột ngột. Người công an trẻ chỉ bằng tuổi thằng con cả, nghiêm nét mặt, giơ tay chào ông rồi nói đúng giọng:
- Tôi yêu cầu anh lái xe, xuống xuất trình giấy tờ vì xe chạy quá tốc độ cho phép.
Dừng lại lúc này, rồi xem giấy tờ, ký biên bản, chuẩn bị tiền nộp phạt…mất bao nhiêu thời gian!!! Nhưng ông ngạc nhiên là người công an này sao không biết ông ? Ông từng lên ti vi, từng đi nói chuyện, địa bàn này, tuy khác tỉnh, nhưng ông lội nát nước…Ây thế mà... Ông nói với người công an:
- Tôi đang vội, anh ghi lại số xe, để tôi đi, việc này giải quyết sau…Chắc anh biết tôi…
Người công an cương quyết lắc đầu:
- Cháu không biết chú! Xe vi phạm phải giải quyết. Anh lái xe xuống đi.
Người công an nói câu đó, chạm đến tự ái, khiến ông bực mình:
- Dân cả vùng này biết tôi mà sao anh nói là anh không biết!Chủ tịch tỉnh này từng là lính của tôi. Đừng láo!
Người công an vẫn bình tĩnh:
- Chú không được nói cháu “láo!” Cháu đang làm nhiệm vụ. Xe chạy quá tốc độ, vi phạm luật giao thông đường bộ. Yêu cầu lái xe xuống xuất trình giấy tờ…
- Không xuống!
- Chú phải cho người lái xe xuống…
- Tao không cho nó xuống! Mày gọi chủ tịch tỉnh, giám đốc công an đến đây tao cũng không cho nó xuống. Đừng cậy thế là công an…
- Cháu yêu cầu lái xe…
Chỉ thế thôi, lại hóa cãi nhau to, dân bu đen, bu đỏ, nhiều người giơ máy điện thoại lên quay…
Cuối cùng, chiếc xe của ông vẫn về đến nhà sau khi chấp nhận để lại giấy tờ, để kịp gặp ông già, May cho ông…
Ba của ông mệt nặng, nhưng chưa đến nỗi…Ba thở mệt nhọc, nói với ông:
- Ba là người trọng danh dự. Thế mà thằng Tám cậy thế là cậu ruột của một Bộ trưởng làm bậy. Ba góp ý với nó, nó chửi lại, coi ba không ra gì…Uất lắm con ạ! Danh dự của con người lớn lắm, ai xúc phạm đến danh dự của ba, của gia đình, ba chịu không được…
Hai hàng nước mắt của ba chảy. Ông hiểu, ba của ông, một cán bộ lão thàng cách mạng, vào sinh, ra tử rất trọng danh dự, chỉ cần xúc phạm một lời nhỏ là ông có thể ngã bệnh. Ông động viên ba, nói, sẽ yêu cầu thằng Tám đến xin lỗi…
Ông chưa kịp làm việc đó thì lần này, điện ở nhà báo cho ông biết : “ Ba mất! Anh về ngay!”.
Thế là thế nào!
Vừa gặp ba mà…
Cái chết của ba, nguyên do lại do ông.
Cuộc cãi nhau của ông với người công an, cả những tiếng “Đù mẹ! Đù cha…” từ miệng ông phát ra, do quá bức xúc được người dân ghi lại, họ phát nhanh lên “phây búc”, lan truyền với tốc độ chóng mặt, kèm theo những lời bình luận:
- Tưởng ai, hóa ra nguyên ông chủ tịch tỉnh…giọng không thua một thằng xã hội đen.Nhục!
- “ Quan” thế này, liệu dân có nghe không?
- Thật quá xấu hổ cho một gia đình, một dòng họ có một người làm “quan” như thế này để xã hội lên án…
Ba ông biết. 
Quá uất!

Giá như ! Lúc ấy ông xuống nói một lời xin lỗi với người công an…
Mọi chuyện lúc này đã muộn rồi.

 

 

                              ĐỒ CHƠI TÌNH DỤC

 

Tôi nhìn thằng này, phát ghét:
- Ai cho anh bán những thứ này. Cửa hàng của anh, tôi biết, làm đại lý bán bao cao su, tại sao anh lại bán cả đồ chơi tình dục?
Nó cười nhăn nhở rất đểu, vừa cười, vừa nói:
- Anh ơi, bao cao su, nói thật, chỉ phát không, còn đồ chơi tình dục bây giờ là nhu cầu, cả trẻ lẫn già, họ đến đây toàn hỏi thứ ấy thôi.
- Anh chứng minh đi! Tôi biết thứ ấy chỉ toàn bọn trẻ thừa tiền, con nhà giàu, lũ “ngáo đá” …chúng tụ tập rồi lấy thứ đó ra làm những trò mất dạy, chứ người già ai ham hố…
- Anh lầm! Tôi vừa bán cho ông giáo sư T… mấy cái rồi. Không phải ông ấy mua loại thường đâu mà yêu cầu loại xịn, thật chất lượng. Ghê không!
- Anh nói đúng chứ !
- Tôi thề ! 
Tôi làm công an phụ trách an ninh,, trật tự khu phố này. Tôi biết ông T… Ông ta là một giáo sư khả kính, có đạo đức. Một người già, khi tôi mới về đây, kể: “… Ông giáo sư T… gần năm mươi tuổi mới lấy vợ. Vợ ,chồng chỉ được một mụn con gái, lại không may bị thiểm năng trí tuệ. Đã khổ! Trời lại không thương, để vợ ông ấy “đi “ vì ung thư…Ông cứ ở vậy chăm con …”. 
Bây giờ người con gái bị thiểm năng trí tuệ tuổi hơn hai mươi, phổng phao về thân thể, đặc biệt nét mặt tròn, trông xinh. Ấy vậy, chân tay lành lặn mà con gái của ông vẫn không biết tắm rửa, kể cả vệ sinh riêng, ông giáo sư phải làm thay. Mấy lần tôi đến nhà ông giáo sư, chứng kiến cô gái gào thét, cào cấu, ông giáo sư vẫn chịu đựng, vỗ về. Nhìn cảnh ấy, tôi thương lẫn kính trọng ông.
Thế mà… nay nghe ông ấy mua đồ chơi tình dục! còn yêu cầu phải hướng dẫn thật cụ thể, làm sao tạo được sự hưng phấn triệt để cho người phụ nữ!!!
Tôi tin thằng bán bao cao su không nói láo.Vậy, ông giáo sư mua cái của nợ ấy để làm gì? Đã hơn bảy mươi, sức vóc thế kia còn gì ham hố! Mà tôi cũng thấy ,ông ấy có bồ đâu! Vậy ông ấy mua… hay là… thôi đúng rồi! Xã hội này, nhiều chuyện phi đạo đức, có những chuyện “động trời”, bất chấp cả luân thường, đạo lý. Chỉ có thể là như thế, chứ không đâu mua mấy thứ ấy về làm gì!!!
Té ra ông ta khoác bên ngoài một trí thức đạo mạo, nhưng bên trong là một con quỷ. Ông ta đang thực hiện một tội ác, không đúng nhân cách của một người bình thường, chứ đừng nói là “Giáo sư”. Tôi phải yêu cầu ông ta chấm dứt ngay, không thể để chuyện này kéo dài thêm. Hơn nữa, nếu đây là chuyện đúng như tôi suy luận, cần phải làm hết sức tế nhị, không nên để lan rộng, càng ít người biết, càng tốt. 
Tôi bí mật mời ông đến để nói chuyện.
Ông giáo sư T…nhìn tôi, sững sờ:
- Thế là anh biết hết cả rồi! Đúng, tôi mua những thứ đó để cho con gái tôi…
Tôi nhìn ông ta. Trước mặt tôi, ông ta không phải là con người nữa mà là mà là một hình ảnh méo mó, ghê sợ. Tôi nói căm giận:
- Tôi kinh tởm ông. Ông có biết nếu chuyện này lộ ra, lan rộng ngoài xã hội thì người ta sẽ nhìn ông như thế nào, những thế hệ sinh viên ông đã dạy, có còn coi trọng ông nữa không ? Mà tại sao ông đang tâm làm những việc như thế với con gái ông, một cô gái bị thiểm năng trí tuệ…
- Không! Anh đừng nói những lời như vậy đối với tôi. Tôi biết chứ. Anh nhìn đây - Ông giáo sư đứng dậy, kéo áo lên cho tôi xem. Lưng, ngực của ông đầy những vết xước chằng chịt, có cả những vết xước mới đây, rỉ máu. Ông nói tiếp – Anh nhìn rõ chưa! Con gái tôi làm đấy. Khổ lắm anh ạ! Nó bị thiểm năng trí tuệ, nhưng vẫn là một cô gái, đến tuổi dậy thì, sinh lý cũng phát triển như những người con gái khác. Mà hình như… càng thiểm năng trí tuệ, khi đến tuổi dậy thì, có kinh, đúng kỳ trứng rụng, sinh lý đòi hỏi càng mạnh, con gái tôi không còn kiểm soát được. 
- Thế thì ông phải đưa con gái ông vào trại tâm thần hoặc đi bệnh viên để chữa trị chứ! Chứ ai lại…
Ông giáo sư nói nghẹn ngào:
- Nếu tôi đưa con gái tôi vào trại tâm thần, bác sỹ lại vô tâm, những người ở xung quanh có thương nó không? Có hành hạ nó không? Còn ở bệnh viện, tôi lại càng sợ hơn. Biết đâu có những bác sỹ đạo đức tồi, lợi dụng việc nó vô thức, để làm bậy. Báo chí nói nhiều vụ như thế này rồi. Nó bị làm sao, tôi không thể sống được. Vì thế, tôi buộc phải làm những việc mình không muốn để con gái tôi không phá phách, cào cấu…Tôi sợ xã hội mình đang sống lắm rồi, anh ơi! – Ông khóc.

 

 

 

                                                                                                  

 

TRUYỆN NGẮN - 61

[Không rõ 21/07/2017 21:56 | by kytrung ]

Tại sao có những chuyện như thế nhỉ ? ( Ảnh minh họa)

 

                                     THÀNH TÀI !


...Nó đi du học nước ngoài, nhà nước tài trợ, tốt nghiệp loại giỏi.
Về nước, nó nhận vào làm việc ngay.
Quá sướng, hồ hởi, phấn khởi, nó đến nhiệm sở.
Tiếp nó là ông Tổng giám đốc. Nhìn nó từ đầu đến chân, một thanh niên cơ thể cường tráng, ngực nở lằn vết sau chiếc sơmi trắng bỏ trong quần, mái tóc cắt gọn, ánh mắt tự tin, thật thà, rồi ông Tổng nói:
- Em được đảng, nhà nước cho đi ăn học, giờ về cố gắng đền đáp để thành tài...Rõ chưa ?
- Dạ, em hiểu!
- Vậy để nhận thức lại, gội sạch những tư tưởng, suy nghĩ không đúng với đường lối đảng,nhà nước... em về chịu khó nghiên cứu những tài liệu này, trong mười lăm ngày rồi viết thu hoạch, nộp lên đây cho tôi...
Ông ấy đưa cho nó cả một chồng tài liệu về nghị quyết, báo cáo...làm nó hoảng, viết thế nào đây? May có thằng bạn học chuyên văn đang thất nghiệp, giúp nó bằng cách xào xáo mấy bài xã luận báo Nhân Dân, Quân Đội...
Ông Tổng đọc xong bản “thu hoach” của nó, ra chiều ưng ý:
- Viết thế này là được, rõ ràng, mạch lạc. Tôi sẽ nhận em vào làm thư ký cho tôi, để viết báo cáo.
Nghe vậy, nó thất kinh:
- Dạ, như thế không đúng chuyên môn của em.
Ông Tổng cười:
- Không sao! Phải lấy thực tiễn Việt Nam mà áp dụng em ạ. Rồi em sẽ quen việc, mà không cần đến chuyên môn em học.
...Quả thật, mới hơn một tháng, chuyện viết báo cáo ,đối với nó là chuyện nhỏ, vì báo cáo năm nay y như năm trước, chỉ cần thay đổi mấy con số, con chữ... cả chuyện tiếp khách trong bàn nhậu... những chuyện này trong thời gian học ở nước ngoài, nó không bao giờ được dạy, mới đầu có phần lúng túng, bây giờ thành thục.
Đến chuyện thanh, quyết toán những công trình lớn. Nó được ông Tổng chỉ bảo chuyện khai khống, khai gian để lấy tiền... Nó làm rất nhanh, bảo đảm bí mật, giữ uy tín cho ông Tổng. Nhờ thế nó có nhà to, xe hơi...Cả chuyện ăn chơi với chân dài trong những lần đi “công tác” nước ngoài, nó học được ở ông Tổng nhiều điều, thậm chí còn hơn, vì nó biết tiếng Anh, hướng dẫn lại ông Tổng.
Chỉ có mấy năm gần ông Tổng.
Nó trở thành một người đàn ông bụng phệ, mắt láo liếng, không thật thà, da mặt không còn trơn láng, mịn màng mà bì bì thiếu sức sống, dáng đi chậm chạp, ngả ngớn lúc nào cũng như chuẩn bị say, nói láo thành thần. Ông Tổng đi đâu, nó đi theo đó.
Ông Tổng báo cho nó một tin vui:
- Sắp tới ,tôi được lên chức, ra Bộ, nhất định tôi phải đưa em đi cùng. Tôi sẽ đề nghị Tổ chức quyết định để em tiếp tục làm trợ lý cho tôi... - Thấy ánh mắt ngạc nhiên của nó, ông Tổng giải thích – Giờ thì em thành tài rồi! Tôi tin em.

                                              MẶT LỢN !


Nó nhiều tiền. Tiền nhiều như cát sông Hồng.
Căn nguyên có nhiều tiền, đơn giản, toàn gian lận cả. Từ chuyện đánh bài đến buôn gỗ lậu, hàng quốc cấm...nhờ uy của chị, lúc đó làm chủ tịch huyện, nên, công an bắt lại tha, học ngu hơn bò, vẫn đỗ.
Giờ chị của nó lên chủ tịch tỉnh, nó làm giám đốc sở, uy to hơn hơn vạn quả đồi. Vẫn dựa uy của chị, nó dựng lên dự án “ Phá núi lấy đá làm đường xây dựng nông thôn mới” mà thực chất là liên kết với một doanh nghiệp tư nhân khai thác kim loại quý hiếm bán qua biên giới, rồi dựa vào dự án thủy điện mà thực chất phá rừng lấy gỗ...
Tiền đấy! Sướng! Nó xây biệt phủ to nhất vùng...
Có tiền, phải ăn chơi. Nó nghe bên kia biên giới có một ông bác sỹ giỏi thuốc, chữa bệnh tài như thần. Đặc biệt, ông có một loại thuốc, uống vào , làm “ biến đổi gien”, cứ nghĩ thế nào, hình hài bên ngoài, nhất là nét mặt sẽ từa tựa như thế...
Nó tìm đến ông bác sỹ đó, nó muốn mặt phải đẹp như Lý Hùng, Chánh Tín, Thế Anh...thời trẻ. Mất một khoản tiền lớn, ông bác sỹ cho nó thang thuốc quý, dặn rất kỹ càng: “ Anh uống vào, cứ nghĩ đến nét mặt của ai, thật chăm chú, thật sâu, càng lâu, càng tốt... nét mặt của anh trông sẽ gần giống với nét mặt của người ấy. Nhớ lời tôi dặn nhé, phải nghĩ nhiều, thật lâu, thật sâu...”
Lời ông bác sỹ quá tuyệt vời, nó uống thuốc của ông, ai cũng bảo nó trẻ ra, đẹp ra, nhất là vào phòng hát caraoke, mấy em chân dài ôm nó, khen nức nở: “ Không ai đẹp bằng anh !”.
Tưởng đường “sướng” của nó hanh thông, ai ngờ...
Báo chí vào cuộc, rồi thanh tra, rồi dư luận... nhất là thằng “ Phây buốc” phanh phui tất tần tật tội ác của nó, được bà chị nâng đỡ. Chị em nó chạy như kiến trong chảo nóng, sợ vãi linh hồn. Làm sao chứng minh được khối tài sản khủng mà nó có! Nhất là khu biệt phủ nằm án ngữ nửa quả đồi???
Nửa đêm, chị nó đánh xe ,chạy đến nói ngay:
-Tao nghĩ ra rồi, chỉ có phương sách này cứu được mày. Mày nói tiền tôi có là do nuôi lợn. Tôi nuôi lợn đến thối cả móng tay, mới nên cơ ngơi này...
-Nhưng em có biết nuôi lợn đâu!
-Ngu! Giờ thì... mày phải đến mấy trang trại nuôi lợn mà học, rồi giở sách chăn nuôi ra mà nghiền ngẫm, rồi bắt chước người ta, mày cho xây phía sau biệt phủ một chuồng lợn, chiều tối, sáng sớm trèo ra, trèo vào...để chứng tỏ là mày biết nuôi lợn!Nghe tao đi, thằng ngu ạ.
Nó làm theo lời của chị, mà nó vẫn tự hào “ Khổng Minh cái giáng thế “. Suốt ngày chỉ nghĩ về lợn, từ cách nuôi, chăm sóc, xẻ thịt, thậm chí tiếng lợn kêu như thế nào nó cũng cố bắt chước...
Hôm họp báo ,giải trình về việc xây biệt phủ to, nó đứng dậy, nói hùng hồn, xung quanh phóng viên các báo lớn bu đen, bu đỏ, đèn chớp lia lịa:
- Cơ ngơi ấy, là do tôi nuôi lợn mà có. Lợn đối với tôi như hơi thở, như không khí, ngủ, ăn, cho đến lúc đi với bạn bè... tôi chỉ nghĩ về lợn – Nó giơ bàn tay lên – Mọi người hãy nhìn đây, bài tay thái chuối, băm bèo...làm thức ăn cho lợn, đã chai sạn – Rồi nó kéo ống quần lên cho mọi người thấy – Bàn chân của tôi, vẫn còn mùi phân lợn....Không lao động cần cù như thế, lấy tiền đâu để xây nhà...
Bên dưới ,có nhiều phóng viên lấy tay che miệng cười. Có người nói:
- Ờ ! ờ cái mặt ông này trông cũng giống mặt lợn thật!
Lời nói ấy đến tai nó.
Nó về nhà soi gương, nhìn lại mặt mình, ngẫm nghĩ: “ ...Hay là lời của ông bác sỹ có thuốc “biến đổi gien” linh nghiệm. Suốt ngày chỉ nghĩ về lợn, mặt mình thành mặt lợn!!!”.

                                         CHIẾN CÔNG CHUNG

Trận chiến đấu của ông, ông kể, một phóng viên đến viết lại, đăng trang trọng ở báo N…
“ … Hôm ấy, đồng chí …chỉ huy cả một đơn vị đặc công áp sát vào căn cứ địch. Căn cứ địch được bảo vệ bằng hàng hàng, lớp lớp dây thép gai, mìn rải dầy đặc, tuần tra liên tục… Nhưng bằng tài thao lược, cộng với ý chí tiến công cách mạng, đồng chí …cùng toàn thể anh em trong đơn vị lặng lẽ tiết sát tới mục tiêu mà kẻ địch không hề hay biết…” Rồi bài báo diễn giải trận đánh do ông chỉ huy. Đạn nổ, khói bay, xác địch chết như ngả ra, máy bay, xe tăng bên đối phương …tan ra như “trẻ con đập bánh đất”. Sau chiến thắng vang dội, đơn vị ông bảo toàn lực lượng, rút lui, được trên khen…
Kết thúc, bài báo dẫn thêm vài dòng, “ đau từng khúc ruột”: “…Giờ đây, khi tuổi đã ngoài bát tuần, bao danh hiệu đều có cả, huân, huy chương cao quý của nhà nước, cũng được tặng nhưng đồng chí vẫn đau đáu một điều: Làm sao những đồng đội xưa kia, cùng chung một chiến hào, cùng đổ mồ hôi, trí tuệ trong một trận đánh, được gặp lại, ôn lại những năm tháng hào hùng đó. Chiều nào, sau bữa cơm, đồng chí lại ngồi trước bàn, tư lự…”.
Ông không phải mong. Bài báo đăng được vài ngày, có một cựu binh, tuổi cũng gần bằng ông, đến gặp, xác nhận với ông trận đánh đó:
- Anh có nhớ em không ? Lúc đó em ở cạnh anh, khi anh giơ khẩu súng lục lên hô “ xung phong”, em lao theo anh liền. Lúc ấy, anh còn quay lại khen em: “ Đồng chí rất dũng cảm!”…
Ông vui lắm, yêu cầu thằng con phải làm một bữa thịnh soan, đãi bạn. Trong bữa ăn, ông cựu binh vừa ăn, vừa uống kể lại bao nhiêu kỷ niệm…
Rồi lại mấy người khác, cũng cựu binh, đến gặp ông, nhắc lại trận đánh đó. Người thì “…Bò sát lỗ châu mai, em bỏ nhẹ nhàng vào đó mấy quả lựu đạn, anh nói “…Đánh thế rất hiệu quả!”. Người nữa: “…Một thằng định lao vào em, anh nổ chỉ một phát súng lục, thằng ấy nát óc, chết tốt. Em biết ơn anh…”.
Lại mấy bữa tiệc thịnh soạn, do con ông đãi, chuyện trận đánh ấy nổ vang trời, tiếng cười, tiếng nói ngập suốt bàn tiệc…
Chỉ non một tháng, ông tiếp không dưới chục cựu binh đến nói với ông trận đánh đó. Rồi một ý kiến đề nghị:
- Em đề nghị anh, nên có một cuộc gặp mặt tất cả những người trong trận đánh đó, ở một nhà hàng sang trọng, cùng ôn lại một kỷ niệm thiêng liêng, đầy hào hùng mà không dễ gì quên, phải nhắc, phải nhớ cho các thế hệ sau biết mà học tập, phát huy, nhất là những đứa con của anh tự hào…
Một ý kiến hay, ông đề xuất với thằng con cả, một doanh nghiệp lớn, rất thương ông. Ai ngờ… lần này thì nó nóng mặt:
- Bố muốn xác nhận là đảng viên, huân huy chương kiểu gì ,con lo được, thậm chí cả “Anh hùng thời kỳ đổi mới”, bố mới đề xuất, con cũng lo được. Tiền con không tiếc. Nhưng đến khoản này, cần chấm dứt. Một trận đánh “bịa” con nhờ thằng bạn, tổng biên tập báo cử một phóng viên giỏi đến viết, để bố vui, khoe với bạn bè. Có gì mà hay! Mấy ông đến với bố, toàn phường nói “láo”, bố cũng a dua…người nhà mình biết cả, không ai nói. Lần này lại ra nhà hàng…! Ở nhà còn giữ được, chứ ra nhà hàng, đầy miệng thiên hạ, chết cả nút! Con xin lỗi bố, đừng có dại.

                          

Phân trang 8/173 Trang đầu Trang trước 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]