TRUYỆN NGĂN - 94

[Không rõ 26/12/2017 14:27 | by kytrung ]

 

Cháu không tin! ( Ảnh minh họa)

 

                          CHỢ CHIỀU

 

 

Với ai không biết, riêng tôi, tôi mang ơn ông ấy.
Về hưu, lương còm cõi, thêm thu nhập, tôi làm xe ôm.
Tối khuya, tôi đậu xe ở một ngã tư, chờ khách. Một chiếc xe phân khối lớn phóng tốc độ rất nhanh, người lái xe không kịp xử lý, chiếc xe đâm vào lan can bên đường, người lái xe là một thanh niên bị thương rất nặng. Tôi vội lấy chiếc honđa cùng một người nữa đưa gấp người lái xe bị nạn đó vào bệnh viện. 
Người thanh niên đó được cứu sống, như người bác sỹ trực nói với gia đình người thanh niên này: “ Chỉ đưa chậm độ mười lăm phút thôi, là mạng khó toàn.”.
Bố của người thanh niên là một ông rất to đến tận nhà tôi đưa một bọc tiền và ngỏ lời cảm ơn. Tiền tôi không nhận vì nghĩ mình làm phúc để lại cái đức cho con cháu, ông ấy đến cảm ơn là được rồi. Thấy tôi không nhận tiền lại nhìn gia cảnh của tôi, ông ấy nhận xét:
- Anh là người tốt - Biết tôi về hưu chạy xe ôm, ông nói - Anh bỏ nghề chạy xe ôm đi, đến làm bảo vệ kiêm luôn chăm sóc cây cảnh, bể cá của gia đình tôi. Một tháng tôi trả cho anh mười triệu. Anh thấy thế nào ?
Quả là có mơ tôi cũng không nghĩ đến việc này. Mười triệu đồng, đối với tôi lớn lắm. Không chút đắn đo, tôi nhận liền…
Trước khi nhận việc, ông ấy nói với tôi:
- Anh làm việc ở nhà tôi, tôi chỉ có một yêu cầu, Anh không được hỏi, không được tò mò ngồi lê đôi mách bất cứ việc gì, trừ khi tôi hỏi…- Thấy ánh mắt tôi nhìn như không hiểu, ông giải thích – nghĩa là, anh phải im lặng, tôi nói gì anh cứ thực hiện đúng như thế…
Tôi thực hiện đúng lời của ông, gọi “ông” xưng “con” cần mẫn trong công việc, không tò mò thóc mách, im lặng chỉ khi nào ông ấy hỏi hoặc cần, tôi mới nói. Tuy nhiên tôi vẫn lặng lẽ quan sát và nhận xét thầm trong đầu. Ông này quá giầu, căn biệt thự của ông rộng mấy trăm mét vuông, còn vườn cây cảnh, bể cả …tính thành tiền cả chục tỷ không ít. Quyền uy của ông thì khủng khiếp, ngày tết, ngày lễ xe ô tô sang xếp hàng dài, quà chúc mừng nhiều vô kể. Tôi chú ý đến một doanh nhân trẻ, tuổi độ hơn bốn mươi, với ông cực thân như người nhà. Doanh nhân trẻ này giúp cho con trai cả của ông từ đường học vấn có bằng đại học nước ngoài đến cả chuyện lấy vợ, vợ anh ấy là cô hoa hậu nổi tiếng, rồi đừơng sự nghiệp nữa, mới ngày nào, chỉ là cán bộ cấp thấp trong sở, giờ đã là ông lãnh đạo quyền uy một vùng. Hai người chơi thân thiết lắm. Ngày giỗ mẹ của ông to này, từ việc đón rước khách từ sân bay đến việc tổ chức yến tiệc trong nhà, Ông doanh nhân trẻ lo hết, chu đáo, tận tâm.
Một lần, có lẽ cũng rất hãn hữu, ông to nói với tôi, có vẻ mãn nguyện “ Cậu ấy là doanh nhân trẻ, nhưng trí lớn, mưu cao nên thành đạt, rất trung thành với tôi. Con tôi tuy ở chức vụ ấy nhưng cũng phải học cậu này nhiều…”
Tôi chỉ biết vâng …dạ… không dám bàn tán gì nhiều…
Ông to về hưu.
Con cả ông ấy vẫn vênh vang trong chức, quyền, đi xe sang, xuất hiện nhiều trên ti vi, báo, đài…
Doanh nhân trẻ kia vẫn lấy chỗ nhà ông to này là lối đi về. Phòng khách đặc biệt phía sau, tôi không được phép bén mảng tới, là nơi ông to, cậu cả và doanh nhân trẻ kia làm nơi bàn công việc…Những công việc, có lúc tôi thấy họ đi ra nét mặt hỉ hả, cười lớn, hai bàn tay xoa vào nhau như bất chợt thấy trúng số độc đắc…Nhưng cũng có lúc đi ra nét mặt người nào người nấy căng thẳng, ông to phải vỗ vai doanh nhân trẻ: 
- Mọi việc hết sức bình tĩnh…Nó không làm gì được em đâu, anh có đủ bằng chứng, nếu nó hại em, anh đưa ra, nó sẽ chết trước…Nó ngồi được ở chức đấy là do anh…
Rồi đài ,báo, ti vi…đưa tin con trai cả của ông to sử dụng bằng giả, lạm dụng chức quyền can thiệp sâu vào những công việc không phải chuyên môn của mình, gây phản ứng xấu trong cơ quan, nhận nhà, xe ô tô của doanh nhân trẻ kia, giúp doanh nhân trẻ đó trốn thuế…bị thôi chức. Không còn bình tĩnh nữa, ông to nổi cáu. Ông cáu hơn, tuy về hưu, nhưng vẫn bi kỷ luật về những khuyết điểm hồi đương chức, nhất là “tội” tham ô, "gây hậu quả nghiêm trọng".. Ông bị cách chức toàn bộ chức vụ hồi đương chức đã có, khai trừ ra khỏi đảng, thành dân thường… 
Ông cho tôi nghỉ việc.
Tôi bình thản về nhà, không hề trách cứ ông. Gần hai năm làm người giúp việc cho gia đình ông, tiền lương tôi lĩnh đủ, ăn uống thừa mứa, lại còn tiết kiệm được chút ít giúp cho gia đình. 
Tôi biết ơn ông không hết…
Nay nghe tin bố ông ấy mất, nghĩ lại những ngày tháng sống trong gia đình ông, mình không thể không đến viếng. Tôi mua một vòng hoa, hương đèn đến nhà ông.
Đến gần cổng nhà ông, tôi ngạc nhiên, sao lại vắng lặng như thế này, không thấy những dãy ô tô đỗ hàng dài như ngày ông làm giỗ mẹ, người ra , kẻ vào tấp nập mà trống hơ, trống hoắc, chỉ mấy lá cờ tang ủ rủ treo trước cổng. Bên trong thưa bóng người, mấy cây nhang đang cháy dở, khói bay la đà mệt mỏi trước tấm ảnh chụp chân dung người quá cố đặt trước quan tài. Nhạc phật kèm lời tụng kinh ỉ ôi, khoan nhặt, dai dẳng phát ra từ chiếc loa gắn bên trong nhà…tăng thêm không khí buồn nản. Tôi có cảm giác đám tang của bố ông to không hơn đám tang dân thường bao nhiêu…
Sao ông ấy tổ chức đám tang bố đơn giản đến như thế?
Đón tôi, ông to, lại ngược với suy nghĩ ban đầu của tôi, ông ôm tôi rất tình cảm, nói trong nước mắt:
- Tôi cảm ơn anh đã đến viếng. Cảm ơn nhiều lắm!
Ngạc nhiên của tôi đi hết từ chuyện này đến chuyện khác. Có ai nghĩ, ông to lại ôm tôi thân mật thế này đâu! Mình là người giúp việc cho ông mà! Hồi còn làm cho ông ấy, được ông ấy gọi, cho chút quà, tôi cũng còn sợ nói chi ông ấy “cảm ơn” tôi. Tiếp đến ông ấy lại tâm sự với tôi, sau khi tôi thắp hương cúi lạy trước bàn thờ bố ông ấy:
- Anh có tin không? Khi tôi về hưu và bị cách hết mọi chức vụ, không ai đến viếng cha tôi cả, kể cả những kẻ tôi tưởng thân cận, được tôi nâng đỡ. Duy nhất chỉ có anh…vì thế tôi cảm ơn anh…
- Thưa ông, anh con trai cả đâu, con không thấy?
- Nó mất hết chức vụ, đưa vợ tôi và vợ con nó ra nước ngoài rồi theo em nó, không về được…
- Còn ông doanh nhân trẻ thường ngày hay đến với ông..?
- Nó trốn rồi, có lệnh truy nã, vừa bị khám nhà. Không biết có trốn thoát được không? Cũng lạy trời cho nó trốn thoát, chứ bắt được , nó khai, tôi chết, vì nhiều kẻ đang muốn đập tôi chết do không theo chúng nó… - Ông nhìn quanh. Trong đám tang của bố đúng lúc chiều muộn, ngồi đây chỉ có tôi và ông, ông khóc rống lên - Sao gọi là "đồng chí" mà khốn nạn thế này, bố ơi!
Tôi ngơ ngác, không hiểu!

 

 

                                   ĐƯỢC NHƯ ÔNG NỘI KHÔNG ?

 

 

        Giả như anh bắt quả tang, hoặc như vô tình biết được…mọi chuyện chắc sẽ khác. Đằng này vợ anh thú nhận với qua bức thư để lại: 
“ … Chuyện là như thế! Em có lỗi với anh, không xứng đáng là người vợ anh tin tưởng. Lỗi lầm này hoàn toàn do em, anh toàn quyền quyết định. Mức độ nào em cũng đồng ý. Em cúi đầu xin lỗi anh và Nội. Ngàn lần xin lỗi anh…”.
Vợ anh lặng lẽ dắt hai đứa con, rời nhà…
Đọc thư của vợ, anh mất ngủ mấy đêm liền, trằn trọc, không làm được việc gì…
Quả thật lúc này anh vẫn thương cô ấy. Thương lắm ! những ngày anh đi công tác xa, một mình cô ấy ở nhà quán xuyến. Nội bi đau, cô ấy không báo cho anh biết, đưa Nội vào viện chăm sóc. Hai đứa con, anh nhớ, nhưng để chúng nó thành những đứa trẻ ngoan, học giỏi, có hiếu, công vợ anh phần nhiều. Ngôi nhà này nữa… 
Nhưng lại nghĩ đến cảnh, dù chỉ là tưởng tượng, anh cũng không thể chịu được. 
Làm sao có một người phụ nữ như thế? 
Chỉ một lần đi công tác ra nước ngoài, thằng giám đốc lại có thể…cho dù như trong thư cô ấy viết: “…Nó là thằng khốn nạn, lừa em, rồi còn dọa tung những bức hình ấy, nếu như không làm theo ý nó…Em cương quyết không chấp nhận…”. Dễ dãi quá! Ai dám chắc, những lần sau cũng được đi nước ngoài, gặp tiếp một thằng “giám đốc” khác, rồi lại…xin lỗi!!!. Lúc ấy, trong đầu anh hiện lên cái miệng cười nhăn nhở của thằng giám đốc kia khi ngồi bên bàn nhậu với bạn bè, nói bô bô: “ …Tưởng con vợ thằng ấy thế nào, chứ tao thấy…” anh tức lộn ruột…Giả như vợ đứng trước mặt anh lúc này…
Mọi việc, kể cả suy nghĩ của anh không qua được mắt Nội, khi anh về thăm, Nội chỉ nhìn thoáng qua đã nói ngay:
- Hình như gia đình con có chuyện phải không?
Anh im lặng, nhưng thầm phục. Nội là con người đặc biệt, rất tâm lý, hiểu con cái. 
Đời Nội vất vả, có một người con trai, là ba anh, không may bị tai nạn, mất. Mẹ của anh đi lấy chồng khác. Còn ông Nội, đi bộ đội, sau năm một chín bảy lăm, được giải ngũ, khi về hưu bị bệnh, một mình Nội chăm sóc. Ba anh mất là cú sốc rất lớn với ông Nội. 
Chỉ một thời gian ngắn sau khi ba mất, ông Nội cũng “đi” theo. Ước nguyện của ông Nội là được nằm cạnh ba, để cha con có nhau…
Nội đã làm đúng ước nguyện đó. Một lòng thờ phụng ông Nội và ba…
Nghe Nội hỏi, mới đầu anh định im lặng, chuyện gia đình, anh muốn chỉ muốn một mình, mình biết, tự giải quyết. Nhưng lúc này quả là khó, giữa “được” và “mất” giằng xé nhau, anh như không có lối thoát. 
Anh quyết định nói hết với Nội, biết đâu lời khuyên của Nội sẽ chỉ cho anh hướng đi nhẹ lòng nhất…
Nội im lặng, chăm chú nghe anh kể…
Anh kể xong câu chuyện, Nội hỏi:
- Con nói hết chưa?
- Dạ! Con nói hết rồi. Con buồn lắm, Nội có thể giúp con được không?
- Giúp con điều chi?
- Giờ con phải làm thế nào? Không lẽ …- Anh khóc.
Nội nhìn anh, lắc đầu, nói độ lượng:
- Thế là Nội hiểu suy nghĩ của con. Thôi, con lau nước mắt đi rồi rửa mặt, ăn cơm. Nội chuẩn bị rồi…
Anh nhìn Nội. Nội như hiểu cái nhìn đó, nói với anh:
- Chuyện của con, tối nay chỉ còn hai bà cháu, Nội sẽ nói…
Buổi tối…
Không gian yên tĩnh, bên ngoài những ngọn cau đưa đẩy dưới ánh trăng, hương đồng theo làn gió thổi vào thơm nhè nhẹ. Im một chút nữa nghe thấy tiếng hát phát trên loa phóng thanh thôn từ xa xa : “ …giận thì giận…mà thương càng thương…”. 
Nội hỏi anh:
- Bây giờ con phải nói thật với Nội. Chuyện vợ con, con định giải quyết như thế nào?
- Con khó xử quá! Nội cho con lời khuyên…
Nội đưa cho anh ly nước:
- Con uống nước đi…bây giờ Nội yêu cầu con phải thật bình tĩnh…
- …
- Đến bây giờ Nội phải nói thật với con…Con bình tĩnh nhé…Ba của con không phải là con đẻ của ông Nội con. Nội định không nói chuyện này cho con biết, sống để dạ, chết mang theo vì ông Nội con, trước lúc mất dặn như vậy. Điều đó có nghĩa, hồi còn sống, ba con vẫn nghĩ mình con đẻ của ông Nội. Ông Nội dành tất cả tình cảm cho ba con. Con muốn biết vì sao có chuyện này phải không ? – Nội im lặng một lúc… kể tiếp cho anh nghe – Trước năm một chín bảy lăm, ông Nội của con là bộ đội phải vào nam chiến đấu, còn ở ngoài này, Nội tham gia vào đội dân quân. Hồi ấy hay có nhưng đoàn bộ đội qua đây. Trong đoàn bộ đội ấy có một anh tên là…quê ở…sau này Nội biết, anh ấy hy sinh. Đoàn bộ đội ấy dừng ở làng mình hơn một tuần. Nội với anh ấy…nói thật…hoàn cảnh lúc đó khó cưỡng lại lắm. Ba con ra đời trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy… Sau năm một chín bảy lăm, biết tin ông Nội con còn sống, Nội đã đưa ba con đi một nơi, không cho ông Nội biết. Nhưng ông Nội của con quyết đi tìm, đón Nội và ba của con về. Ông Nội con nói: “ …Em phải về lại. Ngôi nhà đó là của anh, nhưng có công em. Không có em, làm sao ba, mẹ anh sống được đến lúc đón anh về. Rồi chuyện ấy…đâu phải lỗi tại em, chung quy lại cũng do chiến tranh…có ở hoàn cảnh ấy, mới hiểu…Hơn nữa, đứa bé đã mất cha, anh không muốn nó trở thành thằng bé mồ côi cha… - Giọng Nội nghẹn ngào – Ông Nội con thương ba con đúng tình ruột thịt. Còn ba con thương ông Nội với tình cảm, chỉ có tình con ruột với người cha, rất có hiếu, vẹn toàn. Khi ba con bị tai nạn, mất đột ngột. Ông Nội con chịu không được, chỉ một thời gian sau, cũng “ theo” ba con…Tình cảm cha con giữa ông Nội và ba của con, Nội không có từ nào tả nổi - Nội khóc…- Nội kể lại chuyện này để con hiểu và tự tìm ra cách đối xử với vợ con… 
Anh nghe, lặng người.

 

 

 

 

 

 

 

                                  

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 93

[Không rõ 02/12/2017 21:13 | by kytrung ]

 

           GIảm biên chế. Cháu khó nghĩ quá! ( Ảnh minh họa)

 

            TUYỆT ĐỐI TIN TƯỞNG ..!

 

Trước quán cà phê chúng tôi hay ngồi nhâm nhi, tán nhảm mỗi sáng là một biệt thự to đùng, cấu trúc rất cầu kỳ án ngữ hai mặt tiền. Chủ nhân của biệt thự này là một ông “to”, chỉ thỉnh thoảng chúng tôi mới thấy mặt…
Có hôm hết chuyện , chúng tôi ngồi đoán căn biệt thự kia làm mất bao nhiêu tiền . Thằng thì nói, khoảng gần nghìn cây vàng. Thằng lại bảo, bỏ rẻ cũng phải trăm tỷ. Thằng vung tay phán, không dưới bốn triệu đô, tao đi đầu xuống đất…
Cả bọn cãi nhau chí chóe, không thằng nào chịu thằng nào?
Vừa may…!
Sáng ấy, ông chủ biệt thự lại sang ngồi uống cà phê với chúng tôi.
Bây giờ chúng tôi mới nhìn được tận mặt, chứ trước kia chỉ thấy ông trên ti vi hoặc ở trang nhất một tờ báo lớn. Gặp trực tiếp thấy ông đẹp hơn. Da ông vẫn hồng hào, láng bóng, nét mặt vượng, tóc còn đen, chẳng lẫn một sợi bạc nào. Biết là ông có vị thế trong xã hội, chức lớn, thiên hạ sợ nên tôi thay mặt cả bọn lễ phép:
- Chúng em chào anh!
Ông nói, giọng rất bình dân:
- Anh chào tất cả các em – Quan sát cả bọn một lượt, ông nói tiếp – Anh đã về hưu, giờ sẽ là bạn với các em ở quán này mỗi sáng. Chúng ta cùng hàn huyên, anh hơn sáu mươi nhưng vẫn còn “thanh niên” lắm…- Rồi ông cười ha…ha…đúng chất “thanh niên”…
Ôi! Một “quan” bình dân, giản dị hiếm có. Thế mà chúng tôi cứ tưởng là “quan” nhất là “quan to” sẽ khó gần! 
Vài buổi sáng làm quen rồi thân mật, thế là mỗi sáng, chúng tôi lại được hầu chuyện ông. Ông là một “ Thư viện sống” đủ một thứ trên đời, cũng là trọng tài phân xử mọi chuyện “thắng, thua” của chúng tôi.
Chúng tôi so sánh khu “đèn đỏ” Singapore với những khu “đèn đỏ” của Thái Lan, Hà Lan, Đức…cãi nhau loạn xạ, thằng nào cũng cố bảo vệ ý kiến của mình cứ như vừa bước trong đó ra, không ai chịu ai. May có ông:
- Anh đi hết mấy chỗ đó rồi các em ạ! Chỗ nào cũng có cái hay riêng của nó…
Thế là ông kể từng khu đèn đỏ mỗi nước, rất chi tiết, chúng tôi ngồi nghe ngạc nhiên thực sự, có thằng nuốt nước bọt ừng ực…
- Sao anh biết rõ thế ! Em phục anh – Tôi khen thành thực.
- Ừ! Thì mỗi lần được phân công đi công tác nước ngoài, anh đều ghé đến cả. Thiên hạ biết ,mình cũng phải biết chứ - Ông giải thích. 
Lại một lần chúng tôi cãi nhau rượu ngâm nhung hươu và rượu ngâm tay gấu, cái nào bổ hơn. Chưa thằng được uống mà nói cứ như thật, không ai chịu ai, lại nhờ ông phán xử:
- Theo anh, rượu nào bổ hơn!
Anh nhìn chúng tôi, ánh mắt độ lượng:
- Phải là người có rượu này mới biết. Trong hầm rượu của anh, có đủ loại rượu quý, có vài chum rượu quý, mỗi chum chứa hơn một trăm lít, giá mỗi lít hơn năm trăm ngàn. Còn rượu ngâm nhung hươu hay tay gấu đều bổ, mỗi loại bổ khác nhau. Nhưng…cả hai loại đó, một bình ngâm ba đôi tay gấu, một bình ngâm hai cặp nhung hươu, anh không thèm uống. Anh uống rượu ngâm củ sâm Ngọc Linh gần năm ký. Đó mới là rượu quý…
Giời ạ! Củ sâm ngọc Linh nặng và to như thế chắc chỉ có giá trên “giời!”. Tôi le lưỡi:
- Rượu quý như thế, anh mua bao nhiêu tiền cho phỉ?
Anh vỗ vai tôi:
- Hồi anh đương chức, mấy thằng doanh nghiệp biếu, ngồi một chỗ, chúng nó mang đến… chúng nó”nể” anh lắm…
Sáng ấy, chúng tôi lại lôi chuyện định giá căn “biệt thự” của anh, mà thằng nào cũng khẳng định mình đúng. Nhờ anh phân xử:
- Chúng em nói giá như thế có đúng không anh!
Ông lắc đầu:
- Sai hết! Giá đó các em đưa ra chỉ là một góc của ngôi biệt thự này. Còn nội thất, công thợ, thuê vẽ thiết kế, cây cảnh, hàng rào, gỗ quý…các em chưa tính sao?
Chúng tôi há hốc mồm, thế thì cái biệt thư của ông có giá không tưởng tượng nổi!!! 
Không hỏi nữa, nhưng chúng tôi cũng thắc mắc, ông ấy chỉ là quan hàng “tỉnh” sao mà giàu thế! Tiền đâu? 
Hỏi điều này có khi ông ấy “đấm” thì bỏ mẹ. Chúng tôi chuyển đề tài:
- Anh cho em hỏi chuyện khác,được không?
- Các em hỏi thỏa mái. Biết, anh sẽ giải thích!
- Anh ơi! Vừa rồi bọn em đọc trên mạng thấy nói nước mình tệ nạn tham nhũng lan tràn, không có thuốc đặc trị. “Quan lớn” ăn kiểu “quan lớn”, “ quan nhỏ” ăn kiểu “ quan nhỏ”, lấy tiền xây biệt thư, ra nước ngoài ăn chơi… Theo anh…
Chúng tôi chỉ vừa nói đến đó, ông đã đập tay xuống bàn, nói tức giận:
- Các em không nên đọc những tin đó. Những tin đó là do bọn phản động, thù địch bịa đặt, vu khống nói xấu lãnh đạo, phá vỡ sự ổn định xã hội. Chúng ta phải tuyệt đối tin tưởng vào…

 

 

                                     GIẢM BIÊN CHẾ !

 

 

Trước thực trạng nhiều Sở, lắm phòng, dôi người, ít việc… Thường vụ tỉnh thực hiện ý kiến của trên sẽ chỉ đạo xóa, sát nhập, giảm biên chế một số Sở…
Việc này rất “ KHẨN”, cần thực hiện ngay.
Ông Giám đốc Sở “ Giao dịch - Hợp tác – Xuất khẩu – Tinh dầu” vội tổ chức cuộc họp khẩn với gần hai mươi ông trưởng phòng để phổ biến ý kiến chỉ đạo này.
Cuộc họp diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng. 
Giảm phòng nào? Ai sẽ bị giảm?
Ông giám đốc Sở chủ tọa cuộc họp, nhìn mọi người, nói cố thật nhẹ nhàng:
-Các đồng chí phải coi việc này là bình thường. Hiện Sở của chúng ta có gần hai mươi phòng, có phòng có một trưởng phòng , ba phó phòng mà chỉ có một nhân viên. Làm việc thì chồng chéo… chỉ riêng tiền trà thuốc, tiền tiếp khách, tiền sách báo, chưa nói đến lương, đã ngốn ngân sách khủng khiếp. Bây giờ để dễ giải quyết, tôi đề nghị các đồng chí trưởng phòng tự đề xuất, xem nên bỏ phòng nào? Giảm biên chế người của phòng nào…
Mới chỉ mới nghe ông giám đốc sở nói có vậy mà mặt ông trưởng phòng nào cũng nổi hết gân xanh, gân vàng, tay vội thủ thế dấu dưới gầm bàn, mắt nhìn nhau cảnh giác còn quá mấy anh bộ đội biên phòng núp trong bụi rình bọn buôn lậu ma túy.
Không khí phòng họp dù có điều hòa, cấm hút thuốc lá mà vẫn ngột ngạt khó chịu. Thấy không ai phát biểu ý kiến, ông Giám đốc Sở chỉ định:
-Đồng chí Trưởng phòng, phòng Kinh doanh phát biểu đi!
Trưởng phòng kinh doanh là một thanh niên, khuôn mặt trông không hiền từ, mắt nhìn gian gian, liếc nhanh đến ông Trưởng phòng Kế hoạch và Lao động - Tiền lương, nói nhanh:
-Theo ý kiến tôi, nên bỏ phòng Kế hoạch. Tôi làm kinh doanh, rất biết, thu mua tinh dầu, lúc có, lúc không, lúc giá lên, lúc giá xuống theo quy luật cung cầu. cần gì kế hoạch. Còn phòng Lao động - Tiền lương tồn tại, lại càng vô bổ. Vì bây giờ tôi trả tiền theo định mức, làm nhiều hưởng nhiều, làm ít, hưởng ít. Ở đó mà lương, lương chết đói…Các ông Trưởng phòng này, cùng nhân viên, mấy lần tôi đi qua, thấy toàn đánh cờ tướng, chơi “gem”, ngồi nhổ râu, tán vặt…có làm việc đâu!
Chỉ nghe đến thế, ông Trưởng phòng Kế hoạch đứng lên chỉ thẳng vào mặt ông Trưởng phòng Kinh doanh:
-Anh đừng cậy bố anh là Giám đốc Sở Ngoại Vụ mà hỗn với chúng tôi. Nếu giảm hay xóa phòng thì nên xóa cái phòng của anh. Kinh doanh gì mà mua một, nói mười, toàn lỗ, làm thì láo, báo cáo thì hay. Bao nhiêu lô tinh dầu anh đi khai thác chuẩn bị xuất khẩu bị người ta trả về vì chất lượng xấu. Nguyên nhân ai cũng thấy, do trình độ của anh không biết giám định…
Tay thanh niên Trưởng phòng Kinh doanh cười khẩy:
-Đừng…đừng…tôi xin ông đừng nói điều đó ra đây! Trình độ của tôi, các ông coi thường nhưng vẫn có bằng “ Tiến sỹ” của một trường Đại học danh tiếng nước ngoài công nhận. Hơn hẳn bằng Đại học tại chức của các ông – Trưởng phòng Kinh doanh nhếch môi, nói giọng khinh miệt – “ Học đại học” mà chỉ dự buổi khai mạc và buổi bế mạc trao bằng, cũng “tốt nghiệp”!!! viết văn bản sai lỗi chính tả chi chít, cũng gọi là “thạc sỹ”!!! trình độ các ông hơn, hay tôi hơn…
Nghe vậy ông Trưởng phòng Tổ chức đứng bật dậy, nói đốp vào mặt Trưởng phòng Kinh doanh:
-Bằng “ Tiến sỹ” của anh là bằng giả, không được Việt Nam công nhận. Anh tưởng bằng “tiến sỹ “đó là oai à! Có cần tôi vạch ra thêm không?
-Này, ông ăn nói cho cẩn thận, bằng “Tiến sỹ” do trường Đại học này cấp, ở Việt Nam không phải chỉ riêng cho tôi. Tôi sẽ…
Ông giám đốc vội ngăn lại, không cho Trưởng phòng Kinh doanh nói tiếp. Vì nếu nó nói ra, biết đâu cũng lộ bằng “Tiến sỹ” của ông!!!:
-Thôi, không bàn chuyện đó ở đây. Các đồng chí trưởng phòng nói lạc đề rồi. Mấy phòng Kinh Doanh, Kế Hoạch, Lao Động - tiền lương…đều quan trọng, có yếu tố quyết định tồn tại của Sở, không thể tinh giảm được. Nên nghĩ về các phòng khác…
Quả thật ông cũng khó nghĩ. Mấy phòng đó, ông đều bố trí người nhà mình vào những vị trí quan trọng để phòng khi ông về hưu có người kế cận thân tín. 
Nghe ông Giám đốc nói vậy, không khí trong phòng có dịu một chút. Nhưng …y như phút giao thời giữa cơn bão, không khí trong phòng có dễ thở được vài giây rồi nóng “hừng hực” trở lại, khi các trưởng phòng không phải mấy phòng trên đứng lên tố cáo, nói xấu nhau, đề cao vị trí phòng mình trong Sở. 
Phòng họp ồn ào, tranh cãi nhau quyết liệt chỉ thiếu điều lao vào để ăn thua đủ. 
Ông giám đốc quá bức xúc, quát lớn:
-Im hết! – Sự tĩnh lặng trong phòng họp được vãn hồi sau tiếng quát của ông. Ông giám đốc im lặng nhìn mọi người, rồi nói tiếp – Phòng nào cũng quan trọng vậy sẽ tinh giảm ai! Lúc này rất cần sự “ hy sinh” của những người anh hùng, dũng cảm. Điều này cứu tất cả chúng ta. Những phòng tình nguyện tinh giảm hay xóa bỏ tôi sẽ đề nghị phòng Tổ Chức, Lao động – Tiền lương có chính sách đặc biệt về phụ cấp, ngoài tiền hưu để bảo đảm cuộc sống…Tôi hứa, nhất định sẽ thực hiện. Nào ! Trưởng phòng nào thấy làm được việc này, hãy đứng lên - Ông giám đốc
kêu gọi.
Không có ai đứng lên.
…Cũng vừa lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở. Tay thư ký tổng hợp vào rất đường đột, nét mặt có phần hoảng hốt, chìa ngay một tờ giấy ra trước mặt Giám đốc sở, nói gấp gáp:
-Báo cáo anh! Nguy rồi! Có ý kiến của Thường vụ qua công văn này…anh đọc cho mọi người nghe đi!

Ông vội cầm tờ công văn đóng dấu “Khẩn” ấy đọc lướt qua. 
Mặt ông tái dại. 
Cả người run lẩy bẩy…
Công văn đó viết:
“…căn cứ vào…xem xét thấy:
Sở “ Giao dịch – hợp tác – xuất khẩu – tinh dầu” hay gọi tắt là Sở “ Giao hợp xuất tinh” một cái tên rất bẩn, duy nhất tỉnh ta có. Đã vậy, công việc của Sở này lại trùng lắp với nhiều Sở khác gây lãng phí rất lớn về trụ sở, ngân sách. Đặc biệt, cũng Sở này có quá nhiều phòng với chức năng chồng chéo gây nên sự mất đoàn kết, tranh giành quyền lợi, có nhiều người sử dụng bằng giả, không trung thực…
Vì vậy, Thường vụ tỉnh ủy quyết định xóa và giải thể toàn bộ Ban lãnh đạo sở “ Giao Hợp Xuất Tinh”…

 

 

 

 

                            

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 92

[Không rõ 29/11/2017 16:35 | by kytrung ]

 

 Con không mắc bệnh đái giắt ( Ảnh minh họa)

 

               TRẢ THÙ !

 

 

Nhớ tiếng súng của Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết

 

 

… Đến mùa lụt, tôi hay tham gia làm công tác từ thiện.
Chứng kiến cảnh đồng bào chạy lụt, mất nhà, mất cửa, thiếu ăn…không đành lòng, tôi cùng một số bạn trong lớp cùng đi vận động các nhà hảo tâm, người góp gạo, thực phẩm, kẻ góp tiền… Chúng tôi gom lại, đưa cho tổ chức làm từ thiện có uy tín “ Thiện Tâm”, rồi cùng với những người trong tổ chức này đến những vùng khó khăn…
Chuyện này tôi cũng làm được vài năm rồi.
Lái xe đưa hàng cứu trợ của tổ chức từ thiện “ Thiện Tâm” là một bác già, tuổi gần bảy mươi. Tôi hay đi xe với bác, một phần bác từng là lính đi dọc Trường Sơn trước năm một chín bảy lăm rồi cả lính đánh quân Trung Quốc xâm lược năm một chín bảy chín, có rất nhiều chuyện hay, bác hay kể cho tôi nghe. Rồi nữa, bác tâm sự:
-Càng đi đến những vùng khó khăn, càng thương đồng bào mình, bao nhiêu năm hòa bình vẫn khổ. Còn một chuyện… - Ánh mắt bác đậm buồn, giọng nghẹn lại…
-Còn chuyện gì nữa, bác!
-Đồng bào mình vẫn bị chịu cảnh cướp đất, cướp miếng ăn. Đến như bác, đất ông cha để lại cũng không yên với chúng nó, đền bù rẻ mạt, cướp trắng trợn…
-Sao bác không kiện?
-Kiện thế nào được hả cháu! Khi mình thấp cổ bé họng… Cũng chính vì thế bác muốn làm từ thiện, giúp những người có hoàn cảnh khổ như mình…
Nghe bác nói vậy, tôi hiểu động cơ đi làm từ thiện của bác, càng thương bác hơn…
… Tối ấy, tôi ngồi với bác ở cabin, trên đường về sau một ngày làm từ thiện vất vả. Trên thùng xe không có ai, đường mịt mù, lồi lõm, đầy bùn nhão sau mấy ngày mưa khủng, bác phải căng mắt lái cho xe tránh những ổ voi, ổ trâu ngập nước... Tôi với bác, vì thế, không nói chuyện nhiều được…
Cũng lúc ấy có tiếng còi xe và đèn xi nhan nháy liên tục phía sau, xin đường. Tôi nói:
-Hình như xe sau …muốn xin đường vượt mình đó bác!
Bác già vẫn chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng, nói với tôi:
-Đường thế này làm sao mà vượt, để ra ngoài chỗ trống, khô đã.
Quãng đường, qua ánh đèn chiếu sáng của chiếc xe, tôi thấy rất hẹp, rất khó vượt. Không biết tại sao chiếc xe phía sau, không lẽ không nhìn thấy…
Chiếc xe đó vẫn bóp còi, báo đèn xin nhan…gấp gáp…
Bác già lái xe vẫn cho xe giữ nguyên tốc độ, đi giữa đường…
Cũng phải đi mất một quãng đường khá dài, đến một chỗ rộng, khô ráo, bác già bật đèn xi nhan báo cho vượt và cho chiếc xe tấp sang phải, vừa cho chiếc xe sau vượt lên…
Chiếc xe sau, sau khi vượt lên trước, tôi tưởng nó sẽ đi thẳng. Không phải như thế, nó dừng lại, chắn ngay đầu xe của bác già. Bước trên xe xuống là một thằng thanh niên, ăn mặc có vẻ lịch sự, nhưng từ nét mặt đến dáng hình rất bặm trợn. Nó đến ngay buồng lái của bác già, nói rất mất dạy:
- Mày xuống đây, tao hỏi?
Bác già bước xuống rất từ tốn:
- Gì thế cậu!
-Gì…gì…cái đ…mẹ mày! – Thằng này chửi luôn – Tao đã bóp còi, nháy đèn đến cả mấy cây số, xin vượt mà sao mày không cho. Thằng già khốn kia! Mày có biết tao là ai không?
Mới nói có thế, nó lao vào đấm vào mặt bác. Tôi vội xuống xe, lao vào đỡ: 
-Tại sao anh lại đánh bác ấy! Đường hẹp thế này, chỗ nào mà vượt…
Còn Bác già lấy tay quệt máu trên mặt nhìn nó căm giận:
-Anh chỉ đáng tuổi con tôi mà láo quá! Bố mẹ anh không dạy được anh…tôi sẽ dạy anh…
Tay bác già thủ thế, toan cho thằng kia một trận thì một người đàn ông trung niên cùng mấy người nữa, từ trên xe kia bước xuống. Người đàn ông trung niên ngăn người thanh niên: 
-Thôi, con! Tha cho chúng nó, không chấp với những thằng vô học…Lên xe đi, ở cơ quan, ba sắp chủ trì một cuộc họp gấp… - Rồi ông ta quay ra nói với hai bác cháu tôi - Các anh còn đi kiểu mất dạy như vừa rồi, lần sau tôi cho công an gô cổ…
Hai cha con người đó chui vào xe, sau khi thằng thanh niên nói với một câu với bác già:
- May cho mày đấy! Chứ mày lao vào, tao cho ra bã rồi.
Còn bác già, nhìn hai cha con thằng thanh niên kia với ánh mắt căm giận. Trước khi cho xe lăn bánh, bác nói với tôi: 
- Cha nào, con nấy…Thằng cha chính là người tổ chức cưỡng chế đất khu vực bác ở. Bác đi kiện, nó cho người đánh bác với mấy người nữa…
Cũng từ đó, đi một đoạn đường dài, bác không nói với tôi một câu nào. 
Tôi ngạc nhiên…
Khi xe chạy qua một quán ăn đèn đuốc sáng trưng, tôi phát hiện hai cha con ông ấy và mấy người cùng đi đang ngồi trong quán. Tôi nói với bác già:
-Họ dừng xe ăn tối kìa!
-Bác cũng nhìn thấy rồi! 
Bác già vẫn lái xe, mắt nhìn thẳng, mà hình như … lúc này xe chạy nhanh hơn, cây hai bên đường, dưới ánh đèn, chạy ngược vun vút…
Đến một ngã ba, bác cho xe quay đầu, gọi tôi xuống xe rồi nói:
-Cháu đứng đây đợi bác!
- Bác đi đâu? – Tôi ngạc nhiên ,hỏi lại. 
-Bác muốn quay lại nói chuyện với những người trong xe lúc nãy, cho ra ngô, ra khoai…ai sai trong chuyện này…chứ bác không chịu được…
-Có nên không bác... Bác cho cháu đi làm chứng. Hơn nữa, có hai người cũng dễ nói chuyện hơn – Tôi van nài.
-Không cần cháu ạ! Một mình bác đi được rồi. Bác nói chuyện với họ xong sẽ quay về đón cháu. Cháu cứ đứng yên ở đây!
Thế là không cho tôi van nài thêm một câu nữa, bác già nhảy vội lên ca bin, đóng sập cửa xe lại, lao đi trong đêm…
… Sau đó độ một tiếng, có người đi lên báo cho tôi biết. Cách chỗ tôi đứng, phiá ngược lại khoảng bốn, năm ki lô mét, xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Một xe tải nhỏ, chạy tốc độ rất nhanh, đâm trực diện một xe bốn chỗ ngồi. 
Người của hai xe chết hết. Trên xe bốn chỗ ngồi có cha con gia đình một ông “to”.
Chiếc xe tải nhỏ là chiếc xe của bác già mà tôi vừa đi cùng …- Tôi đau đớn khi người này cho biết biển số của xe tải nhỏ chủ động đâm chiếc xe bốn chỗ kia.

 

 

                                   ĐÁI GIẮT

 

 

Tôi chơi thân với Tấn. 
Bố của Tấn giờ là một là một ông “lớn” của tỉnh. Ông nội Tấn, trước đây là một ông cực “lớn” uy trùm khắp thiên hạ, giờ nghỉ hưu.
Cứ đến ngày lễ lớn, truyền thống, quốc khánh…ông nội của Tấn thường được mời lên ngồi chủ tịch đoàn các cuộc mít tinh hay hoặc đến các trường đại học, trường phổ thông, nhà máy, xí nghiệp…nói chuyện.
Trong cuộc nói chuyện bao giờ nội của Tấn cũng nói đến vấn đề sức khỏe. Ví như với quân đội:
- Các đồng chí là quân nhân, phải tích cực rèn luyện thân thể, có sức khỏe mới chống được kẻ thù….
Với học sinh, sinh viên như bọn tôi:
- Các cháu là đoàn viên thanh niên tuyệt đối tránh xa các tệ nạn, năng tập thể dục, có cơ thể cường tráng mới xây dựng được tổ quốc… 
Với công nhân:
- Các anh, các chị nên tham gia mọi hoạt động thể thao để năng động trong công việc và có sức khỏe mới tiếp thu được các kỹ thuật của công nghệ cao… 
Uy của ông Nội, rồi kể cả uy bố của Tấn, nên các cuộc nói chuyện của ông nội Tấn, mọi người im thin thít ngồi nghe, không ai dám ra ngoài. Đã vậy, ông nội của Tấn lại có bệnh nói dai, nói dài, có khi “ kéo” liên tù tì đến hai, ba tiếng đồng hồ. Khốn khổ cho “bố”nào trước cuộc nói chuyện của ông nội Tấn mà “nốc” bia hay uống nhiều nước…thì ngồi như vậy, chỉ còn nước ôm bụng, để khỏi bọng đái “nứt”, không nghe được một câu nào! 
Còn ông Nội của Tấn coi như không, không hề biểu hiện mắc đái, đứng, ngồi một chỗ, mặt rất tỉnh, nói rất xuôi như ô tô chạy trên đường cao tốc…
Điều đó làm cho chúng tôi ngạc nhiên. 
… Có một lần, trong giờ giải lao, giữa buổi nói chuyện, bọn tôi lân la đến gần ông nội của Tấn, gợi chuyện:
- Bọn con rất phục, ở tuổi này mà ông vẫn khỏe, nói chuyện suốt cả tiếng đồng hồ ,chẳng bù cho ông nội của con ít tuổi hơn ông, chỉ nằm một chỗ, không đi đâu được…chắc ông có bí quyết…
Ông nội của Tấn cười mãn nguyện vì lời khen đó, rồi nói: 
- Ông giữ sức khỏe từ hồi thanh niên. Ông chuyên tập thể dục từ hồi đó đến giờ. Nhờ có sức khỏe mà hồi kháng chiến chống Pháp một mình ông “chọi” với một trung đội lê dương Pháp. Diệt xong bọn này, ông cùng đơn vị lại hành quân ngay lên đèo Hải Tượng cao cả mấy trăm mét, phục kích diệt mấy xe cam nhông địch. Ngay sau đấy lại đi tiếp đến kho xăng Long Khốt, chờ đêm đến đánh tiếp…Đấy! hồi thanh niên, có sức khỏe nên ông hoạt động mạnh mẽ như thế. Còn bây giờ, nhờ giữ sức khỏe, hàng đêm ông vẫn thức đọc sách báo, đọc nghị quyết …để hiểu thêm đường lối của đảng, phục vụ nhân dân cho tốt. Các cháu nên học ông điều đó…
Bây giờ tôi mới hiểu, nhiều đêm rất khuya, đi qua nhà của Tấn, vì sao phòng của ông nội nhà nó vẫn sáng đèn!!!
…Sáng ấy tôi đến nhà Tấn có việc. Nó dẫn tôi vào nhà, yêu cầu nói khẽ, nội của nó đang ngủ. Rồi nó nói với tôi:
- Ông ngồi đây, tôi ra phố một lúc, rồi về ngay…
Tôi gật đầu, yên tâm ngồi chờ…
Một lúc sau, thấy thằng Tạ, em của Tấn từ ngoài cổng đi vào. Thằng Tạ là một doanh nghiệp tư nhân, lâu lắm rồi tôi không găp nó. Tạ nhờ tôi ra ô tô giúp nó một việc…
Thằng Tạ mở “cốp” phía sau xe, nói với tôi, vác hộ nó vào nhà những bao gói kỹ to tướng. Tưởng nặng hóa ra rất nhẹ, mỗi tội cồng kềng. Tôi hỏi thằng Tạ:
- Bao gì thế này?
- Bao “bỉm” !
- “ Bỉm” cho ai ? – Tôi ngạc nhiên, vì biết nhà thằng Tấn toàn người lớn.
- “ Bỉm” cho nội. Nội của em mắc bệnh đáí giắt, một tháng cũng phải vài bao thế này. Không có thứ này ông ấy “vãi” ra quần ấy chứ! – Nó vừa đi vừa giải thích với tôi…
- Nội của mày mắc bệnh này lâu chưa?
- Cũng không nhớ nữa, từ hồi đương chức kia.Ngày thì sử dụng thứ này, còn tối cứ phải để đèn cả đêm cho ông ấy “chạy” vào đúng toa lét khi đái giắt!Bệnh đái giắt của ông ấy làm khổ cả nhà, không cho ai ngủ... - Thằng Tạ nhăn nhó

 

 

 

                                

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    


    …

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

TRUYỆN NGẮN - 91

[Không rõ 11/11/2017 21:42 | by kytrung ]

 

Nghe chuyện của người lớn chán quá. Cháu phải bịt tai ( Ảnh minh họa)

 

                                            TRÙNG …HỌ!

 

 

Nó có họ tên đầy đủ mà bố mẹ đặt cho là: Cường Thế Dương. Có một bài thơ sáng tác về đề tài đánh nhau, nó lấy bút danh là Vương Văn Đùng. Bài thơ ấy được giải. Để ghi nhận “chiến công” này, trong quyển “ Tiểu sử các nhà văn, nhà thơ của tỉnh ở thế kỷ XX” nó đề: “ Nhà thơ Vương Văn Đùng, quê Phú Lao, Tỉnh Lao Bắc. làm việc ở Hội liên hiệp văn học – nghệ thuật tỉnh…”. 
Từ đó anh em trong cơ quan quen gọi nó, nhà thơ Vương văn Đùng, quên đi cái tên khai sinh.
Còn ông To hay xuất hiện trên ti vi, miệng lúc nào cũng tươi, gặp ai cũng vỗ vai thân mật, có câu cửa miệng cực kỳ quần chúng : “ Cậu đấy à ! Tuyệt vời”. Họ tên đầy đủ ông ấy: Vương Văn Đoàng, cũng quê ở Phú Lao, tỉnh Lao Bắc.
Mới đầu tin đồn chỉ manh nha, ông Đùng ở cơ quan mình có họ hàng với ông "to" kia. Chẳng gì “ Đùng Đoàng” nghe như tiếng nổ của pháo công đồn, phải có gốc rế như thế nào mới có hai tên như thế chứ! 
Rồi từ manh nha đến “đặc quánh” lại , đúng rồi, lại cùng quê Phú Lao, Tỉnh Lao Bắc, dứt khoát là có “họ hàng”, không thể sai được. Một người hỏi nó:
- Anh là thế nào với ông Vương Văn Đoàng?
Nó trả lời lấp lửng:
- Khó nói với ông lắm, nếu nói về họ hàng tôi là “chi” dưới, ông ấy là “chi” trên…
- Có nghĩa là anh phải gọi ông ấy bằng “bác “ hoặc bằng “chú”!
- Hiểu như thế cũng được - Nó gật gù, tán đồng.
Thế là trong cơ quan đồn rầm lên, nó có họ hàng với ông “ to ”. Nó cũng không cần giải thích, gần như mặc nhiên thừa nhận, người đi bên cạnh cũng có vẻ thơm lây vì được đứng cạnh “Cháu của ông Vương Văn Đoàng”.
Có một lần ông Vương Văn Đoàng về tỉnh, đến thăm cơ quan, nó cùng mọi người ra đón. Nó đứng ngay hàng đầu, tặng hoa, rồi nói với ông Đoàng:
- Chào bác Đoàng, cháu là Đùng, quê ở Phú Lao, bác khỏe không ạ!
Ông Đoàng nhìn nó ngạc nhiên, rồi như mọi lần, miệng cười tươi. Ông quen tay, vỗ vai nó thân mật. Ông quen miệng, nói một câu cực kỳ quần chúng:
- Cậu đấy à! Tuyệt vời…
Cuộc gặp gỡ đó lan truyền khắp cơ quan, lan ra ngoài xã hội, khẳng định, nó là cháu của ông Đoàng.
Từ đó, cơ quan tín nhiệm, giao cho nó đi xin đất, xin nhà, xin đi du lịch... cho mấy nhà văn, nhà thơ nghèo. Mấy chỗ nó cần đến, họ cũng tưởng nó là cháu của ông “to” có tên Đoàng , nên mọi việc tự nhiên suông sẻ.
Cũng mặc nhiên từ đó nó tự coi là có họ hàng với ông Đoàng. 
Có những lúc lẩn thẩn, nó giở ảnh ông Đoàng đang tiếp khách nước ngoài được in trên tờ báo trung ương ra so sánh. Ờ! Trán ông ấy hơi hói, thì trán mình cũng sắp hói, miệng ông ấy hay “tươi”, miệng mình cũng vậy, khi tiếp khách, ông ấy quan “to”, mình quan “nhỏ”, biết đâu bằng tuổi ông ấy, mình cũng là quan “to”…
Nó thầm tự hào với bút danh: Vương Văn Đùng để bây giờ nó được thiên hạ để mắt tới.
Ở cơ quan hay “mơ mộng”, nó là nhà thơ, cũng hay “mơ mộng”. Vì có “ họ hàng” với ông “to”, trong một bữa nhâu, nó nói về dòng họ “ Vương Văn… đùng đoàng”:
- Tôi nói với các ông nhé ! Đấy là dòng họ lớn, có truyền thống làm “quan”, đường học hành, văn thơ đều phát triển mạnh theo hướng đi lên. Ví như be bé giống tôi, cỡ lớn là bác Vương Văn Đoàng. Mỗi lần bác ấy về quê, cả Tổng ra đón, ai cũng vui. Đứng lẫn trong đoàn người ra đón bác Đoàng, không biết cơ man là tiến sỹ, giáo sư làm hiệu trưởng, hiệu phó ở các trường đại học danh tiếng, số còn lại đứng vào chức tỉnh, quận nhiều vô số kể…
Nghe nó nói như vậy, nhất là được một bữa nhậu do nó khoảng đãi, nhiều người ngồi nghe gật gù thán phục.
Nhưng rồi ai học được chữ “ngờ”!
Ông Vương Văn Đoàng bị kỷ luật, mất chức về rất nhiều tội: tham ô, ủ hóa, quan liêu…Tên và tội của ông đầy mặt báo. Mấy tối liền, trong mục thời sự ti vi đều đưa tin. Đã vậy thằng “ facebook” được thể ‘hằng hà sa số” bình luận, mà toàn bình luậu “đểu”. Ông Vương Văn Đoàng nếu có đọc được, khéo phải lấy mo cau úp vào mặt, chui xuống đất.
Lúc này anh em trong cơ quan nhìn nó bằng con mắt khác, chẳng gì là “cháu” của ông Vương văn Đoàng, ít nhiều …cũng dính dáng, nhất là cái tên “ Đùng” đi liền với “Đoàng”. Nhiều người đến gặp nó, nói như vạch mặt:
- Dòng họ nhà anh có người như thế, quá nhục, từ giờ đừng có khoe nữa. Anh là nhà thơ, có một ông bác như vậy, có xấu hổ không?
Đúng là quá khốn khổ, khốn nạn, chỉ vì một chút danh “hão” lại mang cái ách vào tròng. Không lẽ nó phải đi khắp cả tỉnh này, rồi cả… nước nói với thiên hạ rằng, tôi không phải là cháu của ông Vương Văn Đoàng, rằng Vương Văn Đùng chỉ là “bút danh”, không may trùng “họ” với ông ấy!!!
… Nó gửi bài thơ đến để in vào tạp chí nghệ thuật số tháng tới. Anh biên tập thơ hỏi nó:
- Em vẫn để tên như cũ chứ: Vương Văn Đùng.
Nó giãy nảy:
- Thôi…thôi…! Anh không dại, dây vào lũ ấy, nhục lắm…
- Thế lấy tên gì bây giờ?
- Lấy cái tên khai sinh mà bố mẹ đặt cho anh đi. " Cường Thế Dương", nếu thấy dài em viết tắt, " Cường Dương" cũng được.

 

 

                              HẬU “ SỐNG CHẾT MẶC BAY”

 

      Kính viếng hương hồn nhà văn Phạm Duy Tốn, tác giả truyện ngắn nổi tiếng “ Sống chết mặc bay” ( Năm 1918). Lớp hậu sinh xin viết tiếp phần II

 

Ngoài kia bắt đầu mưa.
Gió cũng bắt đầu thổi.
Nhưng hình như cả nghìn người ngồi trong rạp phủ vải bạt này gần như không để ý đến điều đó. Họ vẫn dõi mắt rất háo hức tập trung lên sân khấu xem mấy chục cô gái nõn nà làn da,dáng chuẩn, mặt đẹp, hết mặc áo dài, rồi đến áo dạ hội… đi lại trên sân khấu trong ánh đèn chớp nháy, trong tiếng nhạc rộn rã của cuộc thi Hoa hậu “ Biển Lớn” 
Họ trầm trồ. 
Họ khen ngợi.
Riêng ông, rồi cả gia đình ông cũng háo hức, hồi hộp y như đám người kia. Nhưng còn một điều nữa làm cho sự hồi hộp, háo hức tăng gấp bội là đứa con gái thứ của gia đình ông cũng lọt vào vòng chung khảo. Qua vòng thi áo dài, áo dạ hội đều đạt điểm cao… giờ nó cùng đám bạn thi tiếp vòng bikini…ông cũng tin…
Có tiếng chuông điện thoại di động réo. Ông đi ra ngoài để nghe. 
Trong điện thoại vang rõ tiếng thằng phó ban phòng chống lụt bão của tỉnh:
-Báo cáo anh! Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn cho mình biết đây là cơn bão mạnh, hướng chính có thể vào tỉnh mình. Anh là Chủ tịch tỉnh kiêm trưởng ban phòng chống Bão lụt, cần về ngay, cho họp các đầu ngành để chỉ đạo…
Ông quát vào máy điện thoại:
-Anh nghe rõ đây, vậy chức “ phó ban” của anh để làm gì!!! Trong lúc tôi đi vắng, anh phải thay tôi làm việc này. Anh cho họp ngay các cán bộ đầu ngành, phổ biến, phải tích cực đề phòng bão lớn, giữ được mạng sống của người dân, nhà nhà phải cột dây, chằng chống, các mái tôn phải có bao cát đè, tránh, bay ,tốc… Anh quán triệt không xong, tôi sẽ kỷ luật anh…
Ông bỏ máy điện thoại, quay vội vào trong vì lúc này đến lượt con gái ông ra sân khấu.
Trên sâu khấu, MC đẹp trai, thường hay xuất hiện trên truyền hình, đang đọc đến tên con gái của ông:
-Xin giới thiêu, nữ thí sinh…số báo danh… ra sân khấu…
Con gái của ông, trong bộ bikini đỏ, cổ chòang một khăn voan mỏng càng tôn nước da trắng mịn. Môi hồng của con gái ông nở một nụ cười thật tươi, ánh mắt long lanh, đang sải bước tự tin qua ban giám khảo bao gồm những nghệ sỹ, giáo sư nổi tiếng…ngồi bên dưới…
Ông và cả gia đình nhìn con gái thầm tự hào, nhất là nghe MC đẹp trai, giới thiệu:
-Nữ thí sinh….số báo danh…vòng một…vòng hai …vòng ba… là sinh viên đại học văn hóa năm cuối. Mơ ước lớn nhất của cô khi tốt nghiệp là được đến với các học sinh vùng còn khó khăn, sống ở đó dạy các em tri thức, những bài hát biết ơn đảng, bác Hồ, rèn cho các em kỹ năng sống, trở thành người có ích cho đời…
Bên dưới tiếng vỗ tay vang dậy…
Bên ngoài mưa mỗi lúc một mạnh hơn.
Gió thổi gầm gào nghe rõ cả tiếng rít, mái bạt rung lên bần bật.
Lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại, ông vội ra ngoài.
Bực mình lắm, nhưng ông vẫn phải nghe:
-… Báo cáo anh - Vẫn tiếng thằng phó ban phòng chống bão lụt tỉnh - Bão này rất to anh ạ! Hướng chính đúng vào tỉnh mình, mọi người đang tích cực phòng chống, nhưng giá như có anh trực tiếp xuống chỉ đạo thì hay hơn… theo tôi…
Chỉ nghe đến đó, ông đã quát:
-Tôi chỉ đạo chung ,anh hiểu không? Cuộc thi hoa hậu” Biển Lớn” là bộ mặt của tỉnh, là danh dự, là trách nhiệm, có ý nghĩa văn hóa rất lớn. Bão to thế này, chứ to hơn nữa, cuộc thi thi hoa hậu vẫn phải tiến hành một cách trọn vẹn, tôi không thể rời đây dược. Anh phải chỉ đạo thay tôi. Mọi việc không đến nơi ,đến chốn, tôi sẽ kỷ luật, người đầu tiên là anh…
Ông đi vào.
Đây là thời điểm quyết định, ban giám khảo cho điểm và quyết định ai sẽ đạt được vương miện hoa hậu”Biển Lớn”.
Ông và các thành viên gia đình đều hồi hộp, không ai nói với ai câu nào, trong đầu mọi suy nghĩ đều tập trung vào một mối: con gái của ông có đạt được Hoa Hậu hay không? Đường đi, nước bước ông lo chi ly, nhưng biết đâu… 
Đầu ông căng như dây đàn…
Thời khắc như trôi chậm chạp.
Mặccho trên sâu khấu đang có một đoàn vũ công đùi, vế phơi ra hát, múa…
Và mặc…
Bên ngoài mưa đổ như thác, nước chảy ầm ầm…
Gió thổi mạnh, rất mạnh làm cho những khung sắt rung lên bần bật. có tiếng người la hét… 
Ông cũng không để ý.
Thậm chí tiếng chuông điện thoại réo, rung lên trong túi quần, ông cũng mặc kệ…
Và khi anh chàng đẹp trai MC hay xuất hiện trên ti vi công bố con gái ông đoạt vương miện hoa hậu, cả nhà ông reo lên sung sướng. Ông là người vui nhất!
Phải thế chứ!
Mấy thằng trong ban giám khảo cuộc thi không nói dối ông, gữi được chữ “tín” sau khi nhận của ông một bọc tiền…
Lại nữa, con gái ông từ đây bước vào đài danh vọng. Dưới chân con gái ông sẽ là những đại gia.Nếu không phải thế, cũng là con trai của những gia đình “trâm anh thế phiệt” …
Chỉ nghĩ thế thôi, ruột ông nở từng khúc.
… Có tiếng chuông điện thoại, giọng của thằng phó ban phòng chống lũ lụt của tỉnh gấp gáp có phần hoảng sợ:
-Anh ơi! Nguy quá, hàng loạt nhà của đồng bào ven biển bị bão thổi bay, lồng cá nuôi vỡ hết rồi. Tin dữ nhất, ba thuyền đánh cá của ngư dân bị bão đánh chìm, sáu ngư dân mất tích. Giờ tính sao anh?
-Tính gì! Tôi sẽ kỷ luật các anh, kỷ luật nặng… - Ông quát
-Sao lại thế ạ!
-Anh hỏi tôi câu thế à! Không lo được cho dân, để dân chết là tội rất to. Tôi sẽ kỷ luật, đầu tiên là anh. Hiểu không! –Ông bỏ máy xuống.
Cứ nghĩ đến chuyện con gái đoạt vương miện Hoa Hậu, dạ ông vẫn lâng lâng

 

                        

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

TRUYỆN NGẮN - 90

[Không rõ 03/11/2017 22:58 | by kytrung ]

 

Đừng cười! Tập trung nghe tiếp nhé ( Ảnh minh họa)

 

                     THÔI CHỨC

 

 

Phải thế chứ! Đơn nó gửi thanh tra tố cáo tội tham nhũng của Báu, nguyên Giám đốc Sở đã được xem xét. Hơn nữa, biệt phủ của Báu lồ lộ, báo chí đưa tin. Giám đốc một Sở, lương chỉ ngần ấy, tiền đâu xây biệt thự nguy nga, gồm hồ bơi, nhà sàn rồi một khu vườn “thương uyển” rộng mênh mông…không tham ô, hối lộ…có đi đầu xuống đất…
Căn cứ vào những chứng cứ xác thực trong đơn tố cáo của nó, rồi dư luận xã hội sôi sục do báo chí, các trang mạng đưa lên, thanh tra buộc vào cuộc…
Nhưng nghe đâu, Báu cóc sợ! Vi sau lưng Báu có ông anh, chủ tịch tỉnh, rồi ông cậu là Bộ trưởng… Báu tuyên bố: “ Chỉ cần động vào lông chân của tao là có thằng sẽ ngồi sau xe thồ đầu chợ!”.
Sau khi biết thế “rất mạnh”của Báu, nó sợ. Có khi nó đang đấm vào “không khí”. Nhưng nó lại nghĩ, cả một khu biệt thự đồ sộ, rồi hàng nghìn mét đất chỉ trong một ngày, từ đất nông nghiệp biến thành đất ở, chứng cứ rành rành ra đấy, người nào cũng thấy, ai dám đứng ra bảo vệ!!! “ bàn tay không thể che được mặt trời”. Nó lại tin, lẽ phải và sự nghiêm minh pháp luật sẽ chiến thắng…
Và niềm tin của nó đã thành sự thật.
Thanh tra sẽ tổ chức họp báo công bố những sai phạm và quyết định kỷ luật do những việc xấu mà Báu gây ra
Ngay từ sáng sớm, nó ăn mặc quần áo bảnh bao, tóc chải thẳng thớm, đi giày đen, bước những bước đường hoàng đến phòng họp báo…Chẳng gì, nó cũng là một thành phần quan trọng góp phần tạo nên cuộc họp báo này.
Phòng họp báo cũng tập trung đông đảo các phóng viên, ai cũng lăm lăm máy ảnh, máy quay phim, láptop …trong tư thế sẵn sàng, ánh mắt người nào, người nấy háo hức…Nó cố chen lên hàng đầu, mà không được, buộc phải ngồi hàng dưới cùng. 
Cũng chẳng sao, điều quan trọng nhất, là nó sẽ nghe kết luận của thanh tra về kỷ luật của Báu, kẻ tham ô gần như lớn nhất tỉnh này…
Ông trưởng đoàn thanh tra bước vào. 
Cả phòng họp báo đang ồn ào bỗng im bặt, mọi người tập trung nghe ông Trưởng đoàn thanh tra đọc bản kết luận thanh tra nhưng việc làm sai phạm của Báu…
Ông trưởng đoàn thanh tra đọc bản kết luận giọng rất hùng hồn, nó nghe mà như mát lịm từng khúc ruột:
- … Sai lầm của đồng chí Báu là rất nghiêm trọng, vi phạm những điều mà đảng viên không được làm, làm cho quần chúng mất lòng tin, không tin vào sự lãnh đạo của đảng. Đây là một khuyết điểm không thể tha thứ… 
Nghe đến đoạn đó, nó khoái quá, chỉ một tý nữa là vỗ tay, may có người ngồi bên cạnh, giật tay ra hiệu, lúc này chưa nên, để nghe tiếp…
Giọng ông trưởng đoàn thanh tra vẫn hùng hồn:
- … Với vai trò Giám đốc, lẽ ra đồng chí Báu phải gương mẫu trong tác phong, quan hệ với cấp dưới, quần chúng, đồng nghiệp…nhưng với thái độ gia trưởng độc đoán, mất dân chủ, không cầu thị, một mình trên tất cả…nên trong cơ quan luôn mất đoàn kết, nghi kỵ lẫn nhau, nói xấu sau lưng lan tràn… Vì thế sự lãnh đạo của đồng chí Báo không được sự ủng hộ của dư luận cũng như toàn thể mọi người trong cơ quan. Đồng chí Báu không xứng đáng ở vị trí này…
Ông ấy nói quá đúng, đợi này thì …Báu ơi! Mày “ bay xuống hố phân” rồi… Tý nữa ra khỏi phòng họp báo, tao mà gặp, sẽ cho mày một bãi nước bọt… - Nó nghĩ thầm…
Ông trưởng đoàn thanh tra đọc đến phần kết luận:
- …Vì những khuyết điểm như trên, Ban thanh tra, sau khi trao đổi đi đến thống nhất với tổ chức tỉnh ủy đưa ra hình thức kỷ luật đồng chí Báu như sau…
Tất cả các phong viên báo chí, đài, ti vi… tập trung cao độ.
Nó ngồi dưới có rướn cổ lên, chăm chú nghe cố không bỏ sót một từ nào…
Ông trưởng đoàn thanh tra gần như không chú ý điều đó. Ông bỏ bản kết luận thanh tra xuống, gọi với vào trong:
- Đề nghị đồng chí Báu ra đây, nghe quyết định kỷ luật của ban thanh tra về những sai phạm mà đồng chí đã mắc phải…
Báu bước ra, thái độ bình thản, như chấp nhận.
Đúng thôi, khuyết điểm, sai phạm đã rành rành như thế, kêu oan thế nào được… - Nó nhìn Báu, cười khoái ra mặt mà hình như… Báu cũng nhìn thấy nó.
Ông trưởng đoàn thanh tra nhìn Báu, rồi nhìn mọi người, cầm bản kết luận thanh tra lên, nói:
- Đồng chí Báu và mọi người chú ý nghe đây – Ông cúi xuống đọc - …Hình thức kỷ luật được thống nhất cao giữa Ban thanh tra và thường vụ tỉnh ủy về những sai lầm và khuyết điểm của đồng chí Báu là, cho thôi chức Giám đốc sở và chuyển qua làm công tác khác - Ông trưởng đoàn thanh tra nhìn mọi người một lần nữa, rồi cúi xuống đọc rõ ràng từng tiếng một – Đồng chí Báu, bắt đầu từ ngày mai, bàn giao toàn bộ công việc cho đồng chí tạm quyền, đến Ủy ban nhân dân tỉnh nhận nhiệm vụ “ Trưởng phòng tiếp nhận, giải quyết các đơn thư khiếu nại, tố cáo của công dân”, một nhiệm vụ nặng nề, quan trọng là uy tín của đảng, của chính quyền. Chúng tôi tin, đồng chí Báu nhận ra khuyết điểm sai lầm, quyết tâm sửa chữa, sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ mới này…
Nghe đến đoạn này, cả phòng họp báo ồn ào như chợ vỡ, nhiều cánh tay giơ lên:
- Tôi có ý kiến!
- Tôi có ý kiến!
- Tôi có ý kiến!
Nhưng… hình như ông trưởng đoàn thanh tra không để ý điều đó, ông nói với Báu:
- Đồng chí Báu có ý kiến gì không về kết luận kỷ luật của đoàn thanh tra?
Báu bước đến gần micro, mắt đảo tìm, dừng lại trước nó. Báo nói:
- Tôi thấy kết luận của ban thanh tra là đúng, tôi nhận ra sai lầm và hứa sửa chữa, cố gắng hoàn thành tốt công việc mới mà tổ chức đã phân công…
Báu nói ngắn gọn và bước xuống.
Một phóng viên quá bực tức, không đợi ông trưởng đoàn thanh tra cho phép, bước lên, nói to:
- Tôi đề nghị ông trưởng đoàn thanh tra phải cho chúng tôi biết, tiền đâu mà ông Báu xây biệt phủ, hồ bơi, nhà sàn toàn gỗ quý…người dân đang đòi hỏi việc này phải công khai…
Ông trưởng đoàn thanh tra cười nhẹ, phẩy tay:
- Việc đó, không phải là nhiệm vụ của chúng tôi. Điều tra là của các ban ngành khác…Chúng tôi chỉ có nhiệm vụ chỉ ra những khuyết điểm và có hình thức kỷ luật đồng chí Báu. Đây là một hình thức kỷ luật rất nghiêm minh, chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ…
Nói xong ông đi vội ra ngoài, không thèm trả lời bất cứ một câu hỏi nào nữa. 
Cả phòng họp táo tác, phẫn nộ, mọi người nhìn nhau lắc đầu ngao ngán. 
Riêng nó, kỷ luật Báu như thế thì kỷ luật làm gì!!!
Nó chán nản bước ra khỏi phòng họp.
Toan bươc đi, bỗng nó giật mình, nghe thấy tiếng gọi của Báu:
- Thằng kia! Đợi đã, tao muốn nói chuyện với mày!
Báu bương bả đi đến, đứng gần nó, cười gằn rồi nói dằn giọng:
- Thế này, con nhé! Trong phòng họp báo tao để ý, thấy mày cười tao. Giỏi! Từ giờ mày viết đơn tố cáo, như mày đã viết tố cáo tao, cứ gửi thẳng tới tao, tao sẽ giải quyết…Nhớ nhé…Tao sẽ giải quyết…xem thằng nào cười thằng nào…
Rồi Báu giơ bàn tay hộ pháp ra, bóp mạnh vào vai nó một phát.
Đau điếng!

 

 

                              THẦY “ MO CAU”

 

 

Cách đây…cũng lâu lắm, chúng tôi học trường làng. 
Thầy dạy là một ông giáo làng. Tóc bạc, đeo kính trắng, ăn mặc chỉnh chu, giọng không to, vừa phải…Nhưng thầy cực nghiêm khắc. Thầy ghét nhất là tính ăn cắp, cạnh ghế thầy, bao giờ cũng có một roi bằng cật tre dài, bóng, dai…quật đứa nào đứa nấy cứ gọi là …quắn đít, nếu dính vào tội ăn cắp. 
Cũng phải nói thêm, thời đó, chuyện thầy giáo làng đánh trò là bình thường, không như thời nay…
Biết tính thấy như thế, lại có cây roi tre để bên cạnh, tưởng chúng tôi sợ. Nhưng, không! Bọn trẻ chúng tôi, thời ấy đói lắm, cứ thấy cái gì ăn được, là “thó”. Thậm chí trong lớp, đứa nào có củ khoai luộc để trong quần, cũng phải dấu, không cảnh giác mắt trước, mắt sau, sẽ có đứa lấy mất. Huống hồ là đi qua ruộng dưa không người trông, dễ thế, dại gì chúng tôi không vặt. Rồi giờ ra chơi, vào làng xin nước uống, có cây quất trĩu quả bên bể nước mưa, một thằng che chắn, một thằng nhanh tay hái trộm về chia cho cả nhóm…
Mấy người bị mất trộm, đến mách với thầy. Thầy nhìn chúng tôi, tức giận:
- Thầy nói với các trò bao nhiêu lần rồi. Có đói thì xin, chứ tuyệt đối không ăn cắp. Ăn cắp rất nhục…
Lúc đó thầy chưa đánh, mà để đến tiết sinh hoạt lớp, cuối giờ thứ bảy, thằng nào bị tố ăn cắp, thấy bắt nằm sấp trước bảng đen, thầy quật một roi vào mông, cấm không được khóc, nhưng đau “ thốn” đến tận đầu. 
Bảo vệ nhau khỏi bị thầy đánh, chúng tôi thề, nếu bị bắt, thay phiên nhau, một thằng nhận thay cho cả bọn. 
Trong nhóm chúng tôi, có thằng Phú, con ông trưởng thôn. Thằng này ăn tạp, cái gì nó cũng đòi nhiều, chia không đều một chút là nó vùng vẫy, ghen tị, bẩn không thể tưởng. Đã vậy nó cậy thế là con ông trưởng thôn lên mặt, nói :
- Tao đố thầy đánh tao đấy. Đánh tao, tao về mách bố, là ông ấy thiệt đủ đường…
Mà có lẽ thế thật! Trong lớp rất ít khi thấy thầy gọi thằng Phú lên bảng, dù thằng này rất lười học rồi giờ lao động, thầy bắt chúng tôi làm cật lực, còn Phú cứ làm đủng đỉnh trong bóng râm, chẳng thấy thầy nhắc nhở gì. Bọn tôi tức lắm, thắc mắc với thầy. Thầy nói:
- Trong chuyện dạy học, quản lý các trò, Thày không ưu ái cho ai cả. Trò nào hư là thầy trị, bất kể trò đó là con cái nhà ai. Nếu các trò phát hiện ra trò Phú ăn cắp, nói với thầy, trò Phú sẽ được ăn một roi vào mông như các trò khác, cho chừa tính xấu…
… Hôm ấy, bọn tôi đi ăn cắp ổi trong chùa, bị sư thầy phát hiện, mách với thầy. Lần này đến lượt thằng Phú phải chịu đòn thay cho cả bọn. Nhớ những lần trước, Phú hay đùn đẩy: “ Để tao chịu lần sau!”, nhưng lần này chúng tôi không tha: “ Mày phải nhận roi của thầy đi, mấy lần trước chúng tao nhận thay mày rồi. Còn không dám nhận roi của thầy, lần sau, đừng có đòi ăn…”. Nó đành đồng ý, nét mặt phụng phịu.
Cuối giờ chiều thứ sáu, chúng tôi nói với thầy:
- Hái ổi trong chùa là thằng Phú đầu têu, tự nó hái cho chúng em ăn, chứ chúng em không làm việc đó!
Thầy nhìn Phú, ánh mắt nghiêm khắc, giọng không kìm lại được, chúng tôi nghe cũng sợ:
- Trò là con của ông trưởng thôn, gia đình có uy tín. Tại sao trò không giũ uy tín cho gia đình mà lại đi vào chùa hái trộm ổi. Tôi không thể tha cho trò chuyện này. Trong giờ sinh hoạt chiều mai, thứ bảy, trò Phú phải nằm sấp trước bảng đen, giống như các trò khác, khi bị kỷ luật…
Thằng Phú nghe thầy nói vậy, giật mình:
- Thưa thầy…
Thầy gạt ngay:
- Không có thưa gửi gì cả. Trò phạm khuyết điểm là tôi trị…Bây giờ cả lớp giải tán…
Chúng tôi lục tục ra về. 
Thằng Phú định chạy theo nói với thầy điều gì đó, nhưng thầy nhất quyết không nghe.
Thầy giương ô che nắng, bước nhanh qua bờ đê, khuất bóng.
Thầy quá nghiêm khắc, lần này thằng Phú sẽ biết thế nào là sức mạnh của roi “cật tre”. Nó cũng phải chia lửa với chúng tôi chứ, không lẽ cả bọn cùng ăn, mà thằng bị đánh, thằng lại không.
… Đến giờ sinh hoạt chiều thứ bảy, Thày gọi Phú lên, bắt nằm sấp trước bảng đen. Thầy hỏi:
- Trò đã thấy khuyết điểm của mình chưa?
- Dạ! Em thấy rồi ạ. Ăn cắp ổi là rất xấu - Phú nói dõng dạc làm cho chúng tôi ngạc nhiên.
Chúng tôi còn ngạc nhiên hơn, khi nghe thầy nói:
- Các trò thấy không! Trò Phú đã nhận lỗi, không như mấy trò khác, khi thầy hỏi thì chối bay, chối biến. Nhưng ở đây, thầy sẽ không nương tay. Dẫu Phú nhận khuyết điểm nhưng vẫn phải lĩnh một roi vào mông vì tội lấy ổi nhà chùa, và sẽ lĩnh tiếp hai roi nữa về những khuyết điểm như lười lao động, không chịu học bài. Bây giờ các trò còn thắc mắc nữa hay không?

Chúng tôi nhìn thầy với ánh mắt kinh sợ. Thầy vô cùng công tâm trong chuyện trừng phạt, chẳng sợ ai và thương cho Phú, một roi đã kinh, bây giờ những ba roi, không khéo mông của Phú “ nát” mất!!!
Thầy giơ roi cật tre lên cao, quất mạnh vào mông của Phú, đúng ba cái. Chúng tôi không dám nhìn, có đứa còn nhắm tịt mắt lại.
Quật xong, thầy đỡ Phú đứng dậy. Phú xăng xái chạy nhanh về chỗ ngồi, miệng nhe răng ra cười…
Ơ, cái thằng! Nó không thấy đau à. Chúng tôi rất thắc mắc. Vì lần trước, tôi lĩnh một roi của thầy, đau quá, chỉ xém một chút, là đái ra quần thế mà Phú “lĩnh” ba roi, mặt nó cứ tỉnh rụi…
Sau giờ sinh hoạt, chúng tôi cương quyết giữ thằng Phú lại, tìm cho ra nhẽ. Không lẽ mông nó thành chai… 
Mới đầu Phú không chịu cho chúng tôi cởi quần ( hồi đó chúng tôi toàn mặc quần ta, thắt dây giải dút). Nhưng cả bọn ập vào, thằng giữ tay, thằng giữ chân, kéo bằng được quần của Phú ra, xem mông nó có bị làm sao không? Mông Phú chẳng bị làm sao cả, vì bên trong cái quần ta của nó, được lót một miếng mo cau vát mỏng. Có đánh cả trăm cái, mông của Phú cũng chẳng làm sao. 
Chúng tôi bắt Phú phải khai thật vì sao có trò này?
Phú kể:
- Thầy với bố tao là chỗ thân tình, nhất là đám giỗ, rồi đánh chén bố tao đều mời thầy. Nên thế, tao bị phạt, về nhà thầy lấy mo cau vát mỏng, bảo bố tao khâu vào bên trong quần, để ngày mai đến giờ sinh hoạt, thầy đánh, chúng mày tưởng rất mạnh, nhưng tao không đau. Thầy chỉ đánh chúng mày là đau, chứ tao là không vì có … mo cau.
Nghe Phú kể vậy, chúng tôi tức quá, từ đó gọi thầy là thầy “ mo cau”!

 

 

 

 

 

 

 

                                    

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    


    …

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

Phân trang 9/180 Trang đầu Trang trước 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]