TRUYỆN NGẮN - 99

[Không rõ 20/04/2018 13:07 | by kytrung ]

 

Sợ truyện ngắn của người lớn quá ( Ảnh minh họa)

 

                                                          DỰ ĐÁM TANG

 

Thế là thắng ấy chết. Ông khoái trong bụng. khoái thực sự nhưng bề ngoài nét mặt vẫn thể hiện sự đau đớn:
- Tôi thương đồng chí ấy quá ! Đến tận bây giờ vẫn thương.
- Đám tang của anh ấy, anh đến chứ!
- Dứt khoát phải đến, dù thế nào… tình đồng chí với nhau không thể không đến – Ông trả lời buồn bã với người thư ký.
Người thư ký hỏi ông, ông thừa biết ẩn ý đằng sau câu hỏi ấy.
Khi còn sống, hắn và ông thành hai kẻ không “đội trời chung”. Hắn coi thường ông ra mặt, từ trình độ đến tư cách đạo đức. Trong những cuộc họp thường vụ, hắn lớn tiếng yêu cầu ông phải trả lời rõ ràng về chuyện hô biến bán mấy chục căn nhà công vụ mặt tiền, không qua đấu giá, cho một doanh nghiệp để hưởng “hoa hồng” cao, làm thiệt hại ngân sách nhà nước hàng trăm tỷ đồng. Rồi hắn lên án, ông lập “phe, nhóm” cấu kết với những kẻ, mà như hắn nói: “ …tạo thành một tổ chức maphia trong đảng, phá nát nền kinh tế tỉnh nhà, gây những bất ổn xã hội rõ nhất là sự bất bình của người dân…” Tiếng nói của hắn được dư luận ủng hộ, làm cho ông càng điên tiết. May cho ông, ông được một ông “to” ở trên che chắn, cũng chỉ vì…ông to này cũng không thích hắn, đang tìm cách loại bỏ. Ông ta yêu cầu tổ chức thẩm tra lý lịch của hắn.Trong lý lịch có một giai đoạn “không rõ ràng”, nên kỳ đại hội vừa rồi, hắn không có trong danh sách được bầu vào ban thường vụ…
Hắn xin về hưu trước tuổi.
Khi về hưu, hắn viết bài, thậm chí đưa lên cả facebook những bài viết chi tiết, rõ ràng vạch ra sự tha hóa của một loạt cán bộ lãnh đạo đương chức của tỉnh, trong đó có ông. Hắn còn gặp gỡ người dân mất đất giúp họ viết đơn khiếu nại, đi kiện… Ông gặp hắn, cảnh cáo:
- Anh dừng ngay những việc đó lại, kẻo có lúc ân hận!
Hắn nhìn ông, ánh mắt không hề biểu hiện bối rối, trả lời như thách thức:
- Tôi không bao giờ ân hận về việc làm của mình. Vì đó là việc làm chính nghĩa, bảo vệ quyền lợi của người dân. Người dân sẽ ủng hộ… Nhắc lại với anh, tôi không ân hận!
- Ai có biết không ? Việc làm của anh đang phá hoại sự ổn định xã hội, xói mòn lòng tin của người dân vào sự lãnh đạo của đảng. Không ai ủng hộ anh cả. Thậm chí…tôi nói cho anh biết, anh có chết cũng không có ai thương đâu!
Hắn cười:
- Anh nhầm! Những người dám dấn thân, thậm chí cả mạng sống của mình cho quyền lợi của người dân, người dân sẽ ghi nhớ, biết ơn. Những việc làm của anh như diễn ra vừa rồi, không khắc phục, người dân coi anh sống mà như chết. Còn tôi, sẽ ngược lại với anh. Dân sẽ không quên tôi, anh tin thế đi…
Thằng ngoan cố, không biết điều. Để xem…
Sau một trận ốm nặng, hắn chết. Nhận được tin báo, bề ngoài ông ra vẻ ngạc nhiên:
- Thật sao? Đang dự định đến thăm anh ấy, thế là không kịp. Anh ấy “đi” nhanh quá! 
Nói thì nói vậy, bên trong ông lại nghĩ: “ Cho nó chết. Xứng đáng lắm, con ạ!.”
... Cái chết của thằng này được báo chí rất quan tâm, nhiều tờ báo đưa tin, dành những hàng chữ rất trang trọng: “ Một ngôi sao sáng nhân từ vì dân vụt tắt.”. “ Hành động và suy nghĩ của một người cán bộ vì dân sẽ được người dân ghi nhớ!”. “ Sống vì dân, chết sẽ được dân thờ!”… 
Báo chí đã viết như thế, ông không thể không đến viếng.
Thư ký cho ông biết, đám ma của hắn đông người đến viếng lắm. Ông nói với thư ký:
- Anh đến trước xem tình hình, rồi đặt một vòng hoa to, đề rõ tên tôi trên băng tang. Đồng thời, anh nói với bên công an, dân phòng dẹp đường, khi ô tô tôi đến. Tôi sợ đông người, cản trở giao thông, ô tô không đi được, rất mất thời gian.
Ngược với suy nghĩ của ông, khi đến viếng, ô tô đi thỏa mái, đường rộng thênh thang, nơi đặt quan tài của hắn gần như vắng hẳn bóng người, chỉ còn mấy người phục vụ đám ma đi lại. Điều ngạc nhiên nữa, không thấy vòng hoa, chỉ có vòng hoa đề tên ông trơ trọi đặt trước quan tài…
Cũng là một cảnh kỳ lạ. Thế mà thư ký lại nói là "đám ma có đông người đến viếng!"
Khi về, trên xe ô tô ông hỏi người thư ký :
- Sao đám ma của ông ấy ít người đến viếng thế? 
Người thư ký ầm ừ, lúng túng không thể trả lời câu hỏi của ông.
Anh ấy trả lời như thế nào được, khi chứng kiến, những người dân đến viếng người vừa nằm xuống, nghe tin ông đến họ vội lảng tránh, thu vòng hoa, không muốn thấy mặt ông. Họ chạy trốn như trốn “ một thằng hủi”. Đã vậy có người nói:
- Lão ấy sống chỉ có hại dân, nhìn thấy mặt đã muốn đấm. Lão ấy mà chết, chó đến viếng!

 

 

                                                   CHUYỆN TÌNH CỦA CHÚ TÔI

 

Chuyện chú đón người yêu về Việt Nam làm náo động không phải chỉ riêng trong gia đình, mà cả phố, đâu đâu cũng nghe những lời bàn tán.
Chuyện là thế này.
… Hồi ấy, chú được cử đi học ở một nước thuộc phe ta. Nước này rất chuyên chính, yêu vô sản, thành kính lãnh tụ, đoàn kết toàn diện với Việt Nam. Lớ ngớ thế nào chú lại yêu một cô gái người nước đó, mà chuyện yêu một người nước ngoài, đảng và nhà nước nước ấy cấm ngặt, đảng và nhà nước mình cũng thế, nên chú bị “ tống” về nước, dù học rất giỏi.
Chuyện tình yêu với một người phụ nữ nước ngoài không thành, chú rất đau khổ. Đau khổ đến độ, chú không yêu ai nữa, toan cạo trọc đầu đi tu.
… Thời kỳ ấy, đất nước có chiến tranh, trai tráng ra mặt trận hết, riêng chú, mắt cận thị không phải đi chiến trường nên chú thuộc diện “của quý, của hiếm”. Bu xung quanh không biết bao nhiêu là đàn bà đẹp, nhưng nhất mực…chú chung thủy với người đàn bà nước bên kia. Chúng tôi xem tấm ảnh đen trắng chụp chân dung người phụ nữ chú yêu. Một người phụ nữ không đẹp, không xấu, nhưng chắc chắn người phụ nữ ấy nói, chỉ có chú hiểu, chưa nói đến phong tục tập quán, không biết người yêu của chú có ăn được mắm tôm không? Nên cả nhà phản đối là điều hiển nhiên, nhưng chú vẫn bất chấp, giữ nguyên ý định. Mẹ tôi rất bực mình, ra sức khuyên bảo, chú vẫn cương quyết không thay đổi ý định. 
Cũng vì tình yêu “bất diệt” không thành, tự nhiên chú khó tính, nét mặt lúc nào cũng nhăn nhó, từ sáng sớm đến tối mịt, đố tìm được ở chú một tiếng cười. Rồi đến cả chuyện đi đứng, ăn mặc, nói năng của mọi người trong gia đình, chú bắt bẻ từng ly, từng tý. Không những thế, chú lại ngăn cản chuyện tình yêu của tôi. Tôi dẫn người yêu về “ra mắt”, chú nhìn với con mắt dò xét, lạnh lùng rồi chê tới tấp, so sánh với người yêu của chú., điều gì cũng nói người yêu của mình là nhất.
Cũng vì chuyện của chú như vậy, mọi người gia đình tôi chán nản, mệt mỏi. Chẳng gì chú là em ruột của mẹ, người có học lớn nhất trong dòng họ, ngần ấy tuổi mà chưa có vợ, ai cũng hỏi. Có điều để giữ thể diện, không muốn bên ngoài đồn thổi, không khí thêm căng thẳng trong gia đình, “một điều nhịn, chín điều lành”, cả nhà nhất trí làm việc gì tránh cho chú biết, còn chú muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Một mình chú, một cõi…
Trước lúc “khuất núi”, mẹ dặn tôi:
- Chú cũng như cha, không có mẹ, con phải nghe lời chú. Căn nhà này ngoài công sức gia đình ta, còn có công sức của chú. Chú cùng mẹ nuôi con khôn lớn. Con đừng làm điều gì để chú giận. Chú buồn, mẹ chết, không nhắm mắt được đâu. 
Mẹ dặn như thế, tôi không dám làm trái, cố gắng làm cho chú vừa lòng. Nhưng tuổi chú càng lớn thì sự khó tính, chấp nhặt của chú càng tăng. Nhất là tính cáu bẳn, giận vô cớ, mắng vô cớ , hay suy diễn bậy bạ, như “ Vợ chồng mày mong tao mau chết để chiếm nhà” . Rồi chú thủ thế, đề phòng, cứ làm như vợ chồng tôi có âm mưu “ giết” chú đến nơi !!!
Tưởng chú sẽ ở mãi một mình, ai ngờ…
Chú đón được người yêu của chú từ nước bên kia, sang Việt Nam.
Chuyện cứ như trong truyện “cổ tích”…
Chẳng là có một ông lãnh đạo nhà nước mình sang thăm nước ấy, bạn thân của chú quen biết nhiều với ông lãnh đạo này. Biết hoàn cảnh của chú, người bạn của chú nhờ ông lãnh đạo nói với mấy ông lãnh đạo đảng , nhà nước bên ấy, làm thế nào tìm được người yêu của chú ngày xưa. Nếu người phụ nữ ấy còn sống, chưa lập gia đình xin phép đảng và chính phủ nước ấy cho cô ấy sang Việt Nam gặp lại chú, kết hôn thành vợ chồng. Chuyện khó như “mò kim đáy biển”, ai ngờ thành sự thật. Chú cho địa chỉ, đảng và chính phủ bên ấy đang cần gạo, lương thực, thực phẩm… của Việt Nam, vội huy động lực lượng đi tìm. 
Và họ tìm được người yêu của chú… 
Nghe tin người yêu vẫn đợi, chung thủy, chú hớn hở : “ Cô ấy còn sống, thế mà chúng mày nói cô ấy chết. Chết thế nào được, chú có tình yêu bất diệt, nên cô ấy sống đợi chú!”. Ánh mắt chú mơ màng: “ …nhất định cô ấy vẫn có làn da mịn màng, ánh mắt bồ câu, tóc dài, mượt đen …như ngày nào!”. Chú nói vậy mà không nhìn lại chú. Một ông già da mồi, mặt đầy nếp nhắn, mắt đờ đẫn, lưng sắp còng, tóc gần như bạc trắng. Thế mà chú hy vọng, tưởng tượng người yêu của chú bằng hình ảnh kia. 
Chịu!
Ngày đón người yêu của chú, quả thật đó là một “sự kiện lớn” của khu phố tôi. Mọi người bỏ hết công việc, tụ tập ngay đầu phố để đón “cô dâu mới” từ người già, người trẻ, đứa nhóc, đàn ông, đàn bà…ai cũng háo hức, bàn tán, mong ngóng.
Chú và cô người yêu, sau này là vợ, từ trên xe bước xuống, mọi người mọi người ồ lên, bàn tán. Tất nhiên là chú không thể nghe thấy vì chú đang ngửa mặt lên trời mà sướng ngất ngây:
- Ối giời ơi! Tưởng đẹp, người ngợm thế kia thì còn làm ăn được gì!
- Gìa sắp xuống lỗ rồi, báu bở gì mà vác về! Rồi không biết ông ấy có nuôi nổi không?
- Mà sao bà ấy nhìn mọi người cứ khinh khỉnh thế nhỉ! Mắt to như con ốc nhồi.
Không quan tâm đến những lời bàn tán đó, điều vợ chồng tôi quan tâm, chú ngần ấy tuổi, sức tàn, lực kiệt, đồng lương hạn hẹp, giờ ở với bà ấy thế nào? Chứng kiến đám cưới của chú có đông đảo phóng viên báo chí, đài, ti vi… thậm chí ông đại sứ nước ấy cũng đến dự, tặng hoa chúc mừng. Báo chí dành cho đám cưới của chú những lời có cánh: “ Một đám cưới thấm đậm tình quốc tế vô sản trong sáng, thủy chung… Một đám cưới tưởng chỉ có trong truyện cổ tích thế mà là sự thật, bất chấp cả thời gian, không gian, khoảng cách, tuổi tác. Có sống đến một trăm tuổi, tình yêu, hạnh phúc của hai người mãi mãi như ban đầu…”. 
Xin lỗi mấy ông nhà báo, “tán” cho lắm vào, chứ có biết đâu, chỉ non một năm sau, sau đám cưới ấy, chú già đi cỡ…vài chục tuổi vì khổ.
Các ông bà nhà báo đâu có biết, mọi chuyện trong nhà tôi đảo lộn hoàn toàn từ ngày chú “rước” người đàn bà người nước ngoài kia về. Ngày thành đêm, đêm thành ngày, những sinh hoạt trong gia đình vốn quen thuộc với vợ chồng tôi, đành phải bỏ, làm bất cứ việc gì, trước, sau đều để mắt đến bà ấy mà cân nhắc có nên làm hay không? Vợ chú ngót nghét bằng tuổi chú, không biết đi xe đạp, không học được tiếng Việt đi đâu chú cũng phải lấy xe máy ra đèo, rồi làm phiên dịch. Mấy ngày đầu bà ấy về làm dâu, vợ tôi nấu gì, bà ấy cũng không chịu ăn vì “không hợp”.Thế là chú với bà ấy ra ăn riêng. Cơm phải nấu nhão gần bằng cháo, ăn với mấy món ăn dậy mùi khét, tôi không tả được. Nhớ nhà, nhớ quê, chiều nào bà ấy cũng ngồi cạnh cửa sổ, khóc. Chú dỗ bà ấy bằng những bài hát, có lẽ thời sinh viên học bên ấy, chú thuộc. Nhưng hễ chú cất lời hát là cha con tôi cười lăn lộn. Giọng chú ồ ồ, ề ề không giống vịt đực thì cũng gần giống trâu goi nghé, đã vậy tiếng nước ấy nghe cứ như cãi nhau, âm điệu bài hát cứ như chuẩn bị …đánh nhau. Chú hát, bà ấy thôi khóc, nét mặt có vẻ cảm động rồi hát theo, tay chân vung loạn sạ, quên cả đói. Đến chuyện sinh hoạt, trong bữa ăn, phải dạy bà ấy cầm đũa, dạy tháng trời vẫn không cầm được, không đũa rơi thì thức ăn rơi, vãi ra đầy aó quần. Lại một chuyện lạ nữa, bà ấy ít ngủ, cứ đến hai, ba giờ sáng ngồi dậy miệng lẩm bẩm điều gì đó như tụng kinh, khiến chú phải thức theo. Chú giải thích với tôi: “ bên ấy họ tôn kính lãnh tụ, những lời lãnh tụ nói đã trở thành kinh thánh bắt dân học thuộc, vợ của chú quen rồi, sáng nào cũng ngồi dậy để đọc, không bỏ được.”. Nghe vậy, chúng tôi hoảng, cứ thế này làm sao mà chú ngủ để có sức, khi tuổi lớn thế kia!
Nhớ ngày đầu khi chú đón người đàn bà ấy từ nước ngoài về, bạn bè của chú hồ hởi đến chúc mừng, thậm chí có người còn làm thơ tặng chú, cứ như chú trở lại với tuổi thanh niên, chúc hạnh phúc của hai người là “mùa xuân vĩnh cửu”. Bây giờ bạn bè của chú đến thưa hơn rồi vắng hẳn vì không muôn làm phiền chú, nhưng cái chính, họ chẳng biết nói như thế nào khi gặp một người phụ nữ từ hình dáng đến nét mặt lạ hoắc, tiếng Việt không biết, cứ ngồi lù lù giữa nhà hết nhìn người này lại ngó nghiêng người kia, thỉnh thoảng buông những tiếng, nếu không có chú, thì “trời” hiểu…
Chú sống với bà ấy trong nhà tôi như vậy cũng được dăm năm. Nhìn hình hài của vợ chồng chú mà thương, hơn tám mươi tuổi, tuổi hoàng hôn, miệng móm mém, lưng không thẳng, lụi cụi trong nhà, không bạn bè đến thăm, cô đơn cùng cực, hết ra lại vào, hai người như hai cái bóng đang di động in trên tường. Có ai hỏi, chú vẫn nói “vợ chồng tôi sống hạnh phúc lắm!”. 
Vợ chồng tôi biết, nhưng im lặng, không muốn nói, chẳng gì thì ông ấy cũng là chú ruột của mình.
Khuya ấy, vợ chồng tôi đang ngủ thì có tiếng đập cửa mạnh, dồn dập. Tôi vội ngồi bật dậy ra mở cửa. Trước mặt tôi là bà vợ của chú, nét mặt hốt hoảng, miệng nói liên hồi kỳ trận, tay chỉ về phía buồng ngủ của chú và bà ấy. Tôi hiểu ngay, chú “ có chuyện”, vội chạy lại. Chú nằm trên giường, chân tay thõng thượt, thở gấp gáp mệt nhọc, dớt, dãi chảy ra hai bên mép. Quá hốt hoảng tôi vội gọi xe tắc xi chở vội chú đến bệnh viện. 
Nhanh như thế cũng không kịp, chú “ đi” mà không kịp trăn trối điều gì.
Vợ chồng tôi thương chú, lo chu toàn mồ yên mả đẹp. Xong chuyện đó, quay về với thực tại, bây giờ vợ chồng tôi mới hoảng.
Chú chết, bà vợ người nước ngoài tỏ ra buồn bã, không thiết ăn uống, tâm tính không còn bình thường, lúc khóc, lúc cười, lúc nhăn nhó… Lại có lúc không biết bà ta tức giận điều gì, hét toáng lên, chân giãy đành đạch, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà, c…vung tung tóe. Vợ chồng tôi lại phải dọn…
Khốn nỗi, có lần vợ chồng tôi có lần đưa bà ta vào viện dưỡng lão của thành phố, viện dưỡng lão này mới khánh thành. Bà ấy ở chỉ được hai ngày, bà giám đốc vội điện thoại gọi vợ chồng tôi đến, yêu cầu dẫn về vì không biết bà ta nói cái gì, nhất là không chịu được tính tình trái khoáy của bà. 
Bà ta về nhà, vợ chồng con cái chúng tôi vô cùng khổ. Vợ bỏ mọi việc hầu hạ bà, con tôi đi học ngoại ngữ, tiếng nước của bà, để biết mà nói chuyện, cái thứ tiếng gần như “không ai dùng”, càng học, càng ghét – Con tôi nói thế.
Cũng vì bà ấy là vợ của chú, lại nhớ lời mẹ dặn trước lúc “khuất núi”, cái “ nghĩa”, cái “tâm” trong gia đinh tôi vẫn còn, không ai dám trái đạo, nên dù có bực mấy, chúng tôi chăm sóc bà ấy cố chu toàn…Bạn bè tôi, đến thăm, thấy cả gia đình tôi lo cho một bà già người ngợm trông phát sốt, phát rét, tính khí ẩm ẩm, ương ương, ngồi đấy mắt trợn trừng, có người nói với tôi: “ Sao không dắt trả về nước của bà ta!”. Nghe vậy, tôi nghĩ thầm, người thế này thì ai mà dám nhận chứ không phải nói như vợ tôi sau khi lau chùi một bãi c…bà vãi ra sàn:
- Sao bà ta lâu chết thế nhỉ! Chú đưa bà ấy về nhà mình là quá sai lầm, làm khổ cả nhà!

 

 

 

                      

 

Bài viết cùng chuyên mục
[35] TRUYỆN NGẮN - 11823/9/2018
[63] TRUYỆN NGẮN - 11721/9/2018
[136] TRUYỆN NGẮN -11617/9/2018
[234] TRUYỆN NGẮN - 11512/9/2018
[281] TRUYỆN NGẮN - 1149/9/2018
[387] TRUYỆN NGẮN - 1136/9/2018
[480] TRUYỆN NGẮN - 1122/9/2018
[394] TRUYỆN NGẮN - 11131/8/2018
[788] TRUYỆN NGẮN - 11020/8/2018
[901] TRUYỆN NGẮN - 10915/8/2018
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2769)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]