[Truyện thiếu nhi] Sự tích con dã tràng - [Truyen thieu nhi] Su tich con da trang - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

Ngày xưa có một cậu bé tính rất hư, không bao giờ cậu chịu nghe lời của người lớn. Điều đó làm cho mẹ của cậu rất phiền lòng.

Đã lớn rồi mà cậu vẫn ham chơi. Hôm đó mẹ nói với cậu bé vào rừng kiếm củi. Cậu bé gật đầu, cầm dao vội đi. Nhưng đi giữa đường thấy một đám trẻ đang chơi thả diều, thế là cậu bé sà vào quên ngay chuyện đi lấy củi cho mẹ. Mẹ  ở nhà, đợi lâu quá, không thấy cậu bé về, đành một mình vào rừng lấy củi. Sức yếu, chặt củi chẳng được bao nhiêu, mãi tối mịt mẹ của cậu bé  mới về. Về đến nhà, thấy ngôi nhà im ắng, bếp nguội lạnh, mẹ biết, cậu bé mải chơi vẫn chưa về, bà rất buồn.

Có hôm chum nước ở đầu hồi không còn một giọt. Mẹ đi làm đồng về vừa khát, vừa đói, bà bảo cậu bé mang thùng ra sông xách một ít nước về nấu cơm. Cậu bé “ dạ” một câu rồi xách thùng đi. Đi đến gần bờ sông thấy một đám trẻ đang đánh đáo, cậu bé quên phắt ngay chuyện mẹ dặn, vứt thùng gánh nước bên rệ đường, lao vào đánh đáo cùng đám trẻ. Bà mẹ chờ ở nhà lâu quá, đành sang nhà hàng xóm xin nước về nấu cơm. Xách thùng nước quá nặng, mới đi được nửa đường, sức lại mệt, vấp phải một hòn đá,  mẹ ngã xuống, bất tỉnh. Mọi người thấy vậy, vội đỡ bà mẹ vào nhà rồi họ chạy bổ đi tìm cậu bé.

Cậu bé hay tin, vội chạy về nhà, thấy mẹ như vậy thì cậu rất ân hận về những việc làm của mình. Mẹ của cậu bé tỉnh dậy, nhìn thấy con, nói thều thào:

- Con ơi! Mẹ già rồi, không biết còn sống với con được bao lâu nữa. Con phải nghe lời mẹ, chăm làm, đừng ham chơi. Con lười biếng, không nghe lời mẹ, cuối cùng đời con sẽ khổ.

Những tưởng mẹ nói như vậy, cậu bé sẽ nhận ra lỗi lầm của mình mà sửa chữa. Nhưng, không ! Ở cậu bé, tính nào vẫn tật nấy, ham chơi hơn ham làm. Điều đó khiến cho mẹ của cậu bé buồn lắm.

Năm đó, ở vùng quê của cậu bé nước biển gần cửa sông dâng cao, đúng lúc mẹ của cậu bé bị ốm. Còn cậu bé lúc này vẫm mải chơi tận đẩu, tận đâu. Nhìn dòng nước mênh mang trước nhà, mẹ của cậu bé lo lắm.Nước cứ dâng thế này ,chẳng bao lâu nữa là đến nền nhà này mất thôi. Nếu mình không tôn cao nền nhà, thì nước sẽ tràn vào, lấy chỗ nào mà tránh? Nghĩ như thế, mẹ của cậu bé gắng gượng ngồi dậy, lấy cái cuốc bổ đất, đắp nền. Mẹ làm cật lực, nhưng sức có hạn, lại đang bị ốm, chỉ làm được một lúc, bà gục xuống.

Lúc đó cậu bé mới chạy về. Nhìn mẹ bất tỉnh trên nền nhà, xung quanh nước đang từ từ dâng lên. Cậu bé ôm lấy mẹ, nói đau đớn:

- Mẹ ơi! Mẹ làm sao thế này ?

Mẹ  từ từ mở mắt, nói ngắt quãng với cậu bé:

- Con ơi !Chắc mẹ không sống lâu được với con nữa…Mẹ thương con lắm!

Đến lúc này cậu bé mới thực sự ân hận về những việc làm của mình. Cậu bé ôm lấy thân hình gầy guộc của người mẹ, gào lên :

- Mẹ ơi! Mẹ phải ở lại với con.

Người mẹ mệt mỏi lắc đầu:

- Sức mẹ yếu lắm rồi. Nhưng …Con cứ như thế này thì mẹ có chết cũng không nhắm được mắt.

Cậu bé nhìn mẹ thương lắm, nói qua hai hàng nước mắt:

- Mẹ nói đi, bây giờ mẹ bảo gì con cũng làm.

Mẹ của cậu bé cố giơ tay chỉ con nước đang ngấp nghé nền nhà, cố nói :

- Phải cố đắp đất, tôn cao nền nhà…  Chỉ có như vậy mới tránh được lũ và cũng có đất…chôn mẹ…- Nói xong, mẹ của cậu bé lả đi.

Nhìn mẹ rồi nhìn con nước mỗi lúc một dâng cao, cậu bé mím môi suy nghĩ, rồi quyết định.

Đặt người mẹ lên một gò đất cao, rồi cậu bé lao vào đắp đất. Cậu bé làm suốt ngày. Hết ngày này, qua ngày khác. Cậu làm cả tháng này, qua tháng khác . Bất kể thời gian. Bất kể sức lực. Cậu làm đến lúc gục xuống. Rồi …cậu bé biến thành con Dã Tràng. Đến như vây, cậu bé vẫn cố lấy đất để đắp nền,  mặc cho những con sóng liên tục tràn vào phá vỡ thành quả của cậu bé.

Cậu bé làm như vậy vì muốn thực hiện lời hứa với mẹ, trước lúc mẹ của cậu bé qua đời.

 

 

HẾT

TRUYỆN THIẾU NHI | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(6929)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]