[Truyện thiếu nhi] Giữa vườn cây xanh lá - Tập I  phần III - [Truyen thieu nhi] Giua vuon cay xanh la - Tap I  phan III - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

5
Tôi không dấu, qua cái chết của Bình, tự nhiên tôi với Hạnh thân nhau hơn. Hạnh cứ hay bắt tôi kể những kỷ niệm về Bình. Mỗi lần nghe tôi kể như vậy, Hạnh lại khóc rồi tự trách mình:
- Lẽ ra Bình không chết đâu, Thắng ạ! Thắng biết không? Lúc ấy Hạnh cũng mệt. Cô Phương đi xuống, thấy thế nói với tụi mình: “ Các em mệt rồi đấy, nghỉ đi, chuẩn bị ăn cơm. Mọi việc cứ để để đấy, chiều tất cả tiếp tục làm...”.Thế mà...
Nghe Hạnh kể, tôi cũng gật đầu xác nhận:
- Lúc ấy đám con trai bọn tớ, kể cả Bình cũng mệt lắm rồi, chỉ chờ các bạn giặt xong đám bao tải đó là kéo nhau đi ăn cơm...
Hạnh vừa khóc, vừa kể tiếp:
- Bọn tớ không nghe lời cô Phương, cố làm cho xong việc. Tớ giũ cái bao tải cuối cùng trong khi hai tay đã mỏi nhừ. Thế là khi nâng cái bao tải lên, cầm không chặt, bị tuột, bao tải trôi theo dòng nước. Nếu cứ để nó trôi, thì cũng chẳng sao, quá lắm là đền cho xí nghiệp. Tớ lại tiếc, lao theo như một phản sạ để giữ bao tải. Có ai ngờ...Chính tớ, vì không nghe lừoi cô Phương, đã làm cho Bình chết.
Hạnh kể xong, gục vào vai tôi khóc nức nở.
Không, lỗi đó không phải do Hạnh, mà thực ra do chính tôi và Oanh gây ra. Giá như chúng tôi không rủ Bình đi làm...Giá như chúng tôi xuống giúp Hạnh...Giá như...
Thôi, chuyện đã xảy ra rồi, bao nhiêu cái “ giá như...”, bao nhiêu điều tự trách mình cũng không thể làm cho Bình sống lại được với chúng tôi.
Chiều nào, tôi, Oanh, Hạnh và các bạn trong lớp cũng ra thăm mộ của Bình, đặt lên đó những bó hoa tươi chúng tôi kiếm được. Chúng tôi vẫn cảm giác Bình ở gần đây, không chết. Với Bình, có lẽ chúng tôi có sống tốt bao nhiêu cũng không thể bằng nó.
Cũng chính trong thời kỳ này, gia đình tôi có một sự kiện quan trọng. Bố tôi đi chiến đấu ở miền Nam ( Thời đó người ta thường hay gọi là đi B). Thực ra, chuyện này mãi về sau, khi bố tôi đi rồi, trong một đêm mưa tầm tã bên ngoài, mấy mẹ con nằm bên nhau, mẹ mới cho tôi biết.
Lần ấy, bố tôi nghỉ phép. Khác với mọi lần, lần này bố được nghỉ phép hình như sớm hơn, thời gian ở nhà cũng lâu hơn. Bố dẫn tôi đi thăm gần như tất cả những người quen trong thị xã. Rồi bố cặm cụi đóng cái chuồng gà, làm lại cái chuồng lợn, lợp lại mái nhà. Bố cố làm thật nhanh như chạy đua với thời gian.
Bố dặn tôi;
- Ở nhà, con phải giúp mẹ. Bây giờ không như hồi nhà mình ở Quốc nữa đâu, tình hình này sẽ có nhiều biến đổi trong thời gian tới. Các con sẽ phải làm quen với cảnh chiến tranh. Con phải lo cho em Minh giúp mẹ bởi sắp tới bố sẽ không có nhà.
- Thế bố đi đâu mà không có nhà ? – Tôi thắc mắc.
Bố ôm tôi vào lòng, nét mặt trầm ngâm, không nói. Sau này tôi biết, bố phải giữ bí mật chuyện này theo yêu cầu của tổ chức.
Khi nghe tôi kể chuyện về sự hy sinh của Bình để cứu Hạnh, bố rất xúc động. Bố nói với tôi:
- Thế đấy con ạ! Những tấm gương như thế con cần học tập, học để thành người, học để sống có ích. Bố đi xa, nếu biết con trưởng thành, sống có ích, được mọi người quý trọng như bạn Bình của con, học giỏi nữa là bố rất mừng.
Sau ngày bố tôi lên đường vào chiến trường, cả nhà tôi trải qua những ngày tháng rất nặng nề. Nét mặt của mẹ tôi trầm hẳn lại, trông khắc khổ hơn. Nhiều đêm mẹ ôm thằng Minh, khóc lặng lẽ. Trước đây, cứ độ hai tuần là bố tôi từ đơn vị đóng quân về thăm nhà. Biết lịch như vây, khoảng hơn năm giờ chiều là thằng Minh, em tôi chạy lon ton ra đầu đường, trông về phía hun hút xa xa kia để đón chờ bố. Khi thấy bố đạp chiếc xe đạp “Thống Nhất” đạp từ đằng xa tới, nó đã reo lên rất to: “ Bố về ! Bố về ! Anh Thắng ơi! Bố về. bố về rồi...”. Rồi nó xoắn xuýt chạy về phía bố. Bố tôi, mặt nhễ nhại mồ hôi, dựng vội chiếc xe đạp vào bên đường, rồi ông bế thốc thằng Minh lên, hôn tới tấp vào mặt , vào trán nó... Giờ đây, cảnh đó đã xa. Ấy vậy, thằng Minh vẫn không bỏ được thói quen đó. Cứ chiều thú bảy, như thường lệ, nó lại lủi thủi ra đầu đường chờ để đón bố . Chờ mãi, chờ mãi, không thấy bố đâu, nó về hỏi tôi:“ Anh Thắng ơi! Miền nam có xa không mà sao bố đi lâu vậy?”.
Tôi không biết trả lời cho em Minh như thế nào?
Trên đời, tôi thấy bố là người đàn ông tuyệt vời nhất. Ông có một tấm lòng vị tha, cao thượng, hiếm thấy.
Một lần, bố tôi về nhà cuối tuần, không hiểu sao ông lại về muộn. Tôi đi đá bóng về, bụng đói ngấu. Lúc ấy gần như không để ý phần cơm mẹ để dành cho bố, cứ thế tôi mang ra đánh chén sạch. Trong chạn chỉ còn phầm cơm vét nồi và cơm quét rơi dưới đất, mẹ trộn lẫn với xương cá để dành cho mèo. Bố tôi về không hề biết, cứ tưởng cơm đó để phần cho mình. Bố bưng bát cơm phần cho mèo đó ra, ăn ngon lành. Mẹ tôi biết chuyện, toan rút roi mây đánh tôi vì cái tội vô ý đó. Bố tôi liền can:
- Em đừng đánh con. Nó ăn khỏe như thế là anh mừng. Còn chuyện bát cơm phần cho mèo kia, không sao đâu. Ở đây là phần cho mèo, chứ sau này vào chiến trường, lúc đói mà có bát cơm như thế là “ ăn vàng” đấy!
Nói thế, sau đó bố lại quay sang nói với tôi:
- Bố nói với mẹ như thế, nhưng con cũng phải rút kinh nghiệm. “ Ăn trông nồi, ngồi trông hướng” nghe con!
Chuyện của bố ăn nhầm “ cơm phần cho mèo ” tôi ân hận mãi cho đến tận bây giờ. Nếu có ai hỏi tôi thích điều gì nhất? Tôi trả lời ngay không cần phải suy nghĩ: Mong bố không phải đi đánh nhau, về cùng mẹ và anh em tôi ngay lắp tự.
Nói chung, tôi và em Minh không được gần bố nhiều. Chỉ đến ngày bố được nghỉ phép, nghỉ lễ hoặc nghỉ tết, bố mới về thăm mẹ và anh em tôi.Tính bố tôi rất nóng, nhưng thực ra ông rất thương người, thương anh em tôi. Thằng Minh thấy bố về là nó khoái lắm vì bố sẽ làm ngựa cho nó cưỡi. Còn tôi thích nhất là bố về, đúng ngày chủ nhật sân vận động có bóng đá, thế nào bố cũng dẫn tôi đi xem.
Tối hôm trước ngày trở về đơn vị, bố nói chuyện với mẹ rất lâu. Không biết bố nói những gì mà tôi nghe thấy tiếng mẹ lúc rõ, lúc không: “ ...Em hiểu...em hiểu... Chỉ mong anh đừng làm sao...Anh cố gắng viết thư về...”. Rồi tôi nghe cả tiếng mẹ khóc. Thế là thế nào ? Chắc lần này cũng như mọi lần, bố đi công tác rồi lại về, thế mà tại sao mẹ lại khóc? Tôi nghe thấy tiếng của bố cũng như vậy, tiếng được, tiếng mất: “ ...Cũng không biết được...em thay anh cố chăm sóc các con, nhất là thằng Thắng. Nó lớn...nhưng còn dại lắm...Anh sẽ viết thư về...Nhất định...”.Tiếng bố thở dài. Đêm im lặng. Nghe rõ cả tiếng muỗi kêu. Rồi tôi nghe thấy tiếng bố xỏ dép. Bố đi qua chỗ hai anh em tôi ngủ. Bố vén màn, ôm hôn từng đứa. Tôi cảm thấy hình như có giọt nước mắt của bố in vào, ướt cả hai bên má của tôi...
Cũng trong thời gian này, có một chuyện... không biết tôi có nên kể ra đây không ?
Bữa đó, tôi mấy thằng bạn nữa đi học về, qua của hàng Bách hóa, thấy mọi người xúm đông, xúm đỏ vòng trong, vòng ngoài. Không biết có chuyện gì xảy ra? Vốn có tính tò mò, tôi và mấy thằng nữa len vào bên trong xem có chuyện gì? Một điều đập thẳng vào mắt tôi mà không thể tin được. Chú Nhiên bị mấy anh Công an bắt vì tội chui vào cửa hàng ăn cắp. Hai tay chú Nhiên bị trói quặt ra đằng sau. Đầu chú chúi thấp xuống, không dám ngẩn lên nhìn ai, tóc tai rũ rượi, trông chú thật khổ. Nhìn thấy chú như vậy, tôi vội quay ngay ra ngoài. Lời chú còn văng vẳng bên tai tôi hôm nào: “ Đồ phản bội!”. Bây giờ thì... May cho tôi, “ phản bội” chú, chứ nếu mình “ không phản bội” đi theo con đường của chú rồi sẽ ra sao nhỉ ?
Tôi rùng mình.
Cả buổi sáng ấy, quanh chợ Gừng, chỗ nào tôi cũng thấy họ bàn tán chuyện chú Nhiên ăn cắp bị công an bắt. Anh Cường nhân chuyện này nói với chúng tôi:
- Các em thấy không ? Cái tốt, cái xấu bây giờ dễ lẫn lộn. Chơi với bạn, các em phải quan sát, để ý. Tuyệt đối không lấy cảm tình của mình ra để nhận xét. Bạn Bình của chúng ta, ăn mặc không lành lặn, có lúc sống rất khổ, nhưng bạn đó có trái tim vàng. Còn chú Nhiên, ăn mặc lịch sự, lại cán bộ nhà nước nữa, chắc chắn biết chữ nhiều hơn bạn Bình nhưng suy nghĩ, hành động của chú ấy là không tốt...
Những chuyện như vậy, kể cả những lời khuyên của bố ,của anh Cường đã làm cho tôi hiểu thêm những chuỵen ngoài xã hội.






Cuối Năm chuyển cấp của tôi cũng là lúc Mỹ chuẩn bị gây ra cuộc chiến tranh phá hoại bằng máy bay ném bom ở miền bắc. Từ trước cho đến lúc ấy, trong suy nghĩ của tôi, gần như không có hai từ “ chiến tranh”, mà nếu có thì chắc cũng giống như trên phim chiến đấu của Liên Xô mà tôi thường được xem. Máy bay của bọn phát xít Đức bay từng đàn, đen ngòm với những tiếng rú gầm ầm ĩ. Chúng bị pháo cao xạ của Hồng quân Liên Xô bắn nổ liên tục, nòng cao xạ khạc đạn tóe lửa, hết chiếc máy bay này đến chiếc máy bay khác của bọn phát xít Đức bốc cháy, rơi xuống đất trong tiếng hoan hô của người trên màn ảnh và cả... người đang ngồi xem phim.
Còn chiến tranh ở Việt Nam.
Chỗ nào trong thị xã người ta cũng đào hầm, nhất là vỉa hè. Dọc con đường tôi đi đến lớp, những hố cá nhân thi nhau xuất hiện. Rồi có đêm, tôi giật mình thức giấc bởi tiếng ô tô kéo pháo, tiếng xe bánh xích nghiến trên mặt đường vọng đến tận chỗ tôi đang ngủ. Giờ giấc học của lớp chúng tôi cũng thay đổi. Bắt đầu học từ lúc bốn giờ sáng, tan học vào lúc tám giờ để tránh giờ cao điểm. Mỗi chúng tôi tự trang bị cho mình một cái đèn dầu để học bằng cách đục một lỗ trên thân ống bơ sữa bò, cổ đèn dầu làm bằng lọ mực Cửu Long để vào bên trong, cho ánh sáng vừa rọi đủ mặt trang giấy. Chúng tôi không được mặc áo trắng hoặc áo có màu sáng nữa, phải mặc áo xanh hoặc áo màu đen để “ khỏi bị lộ”. Thỉnh thoảng, trong thị xã, người ta tập báo động giả tránh máy máy bay ném bom. Mọi việc đang bình thường, tự nhiên, cái còi trên tháp nước giữa thị xã, ré lên. Tiếng còi dữ dội như xoáy vào tai từng người, kéo dài từng hồi, từng hồi một. Cả thị xã tắt hết đèn điện, mọi người trong nhà vội vàng chạy ra hầm trú ẩn. Tiếng loa phóng thanh mắc ở trên các cột đèn hay ở một cây cao nhắc nhở: “ ...Đồng bào chú ý ! Đồng bào chú ý ! Máy bay địch cách thị xã một trăm cây số về hướng tây - nam. Mọi người xuống ngay hầm trú ẩn. Ai không có nhiệm vụ tuyệt đối không được lên mặt hầm. Các lực lượng vũ trang chuẩn bị tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Đồng bào chú ý ! Đồng bào chú ý...”.
Không khí chiến tranh đó, bây giờ tôi không phải thấy trên phim mà diễn ra ngay trước mặt tôi như “sờ” thấy, làm cho tôi sợ.
Mẹ nói với tôi:
- Nếu máy bay Mỹ đến đây ném bom, có lẽ con và em phải đi sơ tán thôi. Mẹ sẽ gửi em Minh và con đi theo trại của Liên Cơ (1). Con chuẩn bị sách vở, áo quần...Có lệnh là đi ngay.
Tôi nói điều này với Hạnh và Oanh. Hạnh cho tôi biết:
- Mẹ của Thắng nói đúng đấy. Khu phố mình cùng một số khu phố khác sẽ tổ chức tập trung thành một trại sơ tán để tổ chức cho chúng mình tiếp tục học tập và nghỉ hè luôn.
- Thế ai chỉ huy bọn mình? Có phải anh Khanh không ? – Tôi hỏi lại Hạnh mà lạy giời, Hạnh trả lời “không phải”.
Hạnh lắc đầu:
- Không phải anh Khanh đâu, Thắng ạ! Anh ấy ở lại để chỉ huy đội dân quân khu phố sẵn sàng chiến đấu với máy bay Mỹ. Tớ nghe anh Cường cùng với mấy chị nữa sẽ đi theo tụi mình trong mấy tháng hè.
Nếu đúng như thế thì còn gì bằng!
Càng gần đến lúc kết thúc năm học, chúng tôi càng bận bịu hơn. Ngoài việc ôn tập cho kỳ thi tốt nghiệp cấp hai, học cả ngày lẫn đêm, chúng tôi còn phải tranh thủ đào hầm. Đào hầm trong lớp rồi đào cả những giao thông hào dẫn từ lớp ra hầm trú ẩn. Chúng tôi còn đi vào thôn xin rơm về đan mũ rơm chống bom bi. Việc đã nhiều như vậy, anh Khanh còn tập hợp chúng tôi lại làm một việc mà theo anh nói “ rất quan trọng”:
- Các em biết đấy, bọn đế quốc Mỹ đang thua nặng ở miền Nam. Để gỡ cho bọn tay sai khỏi lún sâu vào thất bại, chúng sẽ cho máy bay mang bom ra ném ở miền Bắc. Nhưng sự hung hăng của chúng càng chứng tỏ sự thất bại thảm hại đang đến gần. Chúng ta, những đoàn viên thanh niên lao động Việt Nam, những đội viên thiếu niên tiền phong phải thể hiện khí phách hiên ngang của mình ...
Nghe anh Khanh nói, cứ như đang nghe... loa phát thanh. Sợ thật! Anh Khanh nói hùng hồn:
- Các em nghe anh phổ biến tình hình mới đây. Sắp tới mọi người trong khu phố ta cũng như nhiều khu phố khác trong thị xã sẽ tham gia bầu cử Quốc hội. Bọn đế quốc Mỹ và lũ tay sai trong miền Nam rất muốn cuộc bầu cử Quốc hội này thất bại nên chúng rắp tâm phá hoại cùng với việc ném bom của máy bay. Bắt đầu từ hôm nay, ngoài việc học văn hóa, các em phải cùng các anh đi canh gác mọi ngóc ngách trong khu phố, đề phòng những âm mưu phá hoại của địch, sẵn sàng bắt bọn biệt kích...
Với anh Khanh, hình như lúc nào, ở đâu cũng có “ biệt kích”.
Tối ấy, chúng tôi nghe thấy tiếng kẻng báo động. Theo đúng quy định của anh Khanh, chúng tôi tập trung rất nhanh. Nét mặt anh Khanh trong có vẻ nghiêm trọng, tay cầm một cái gậy. Thấy chúng tôi đã tập trung, anh bỏ cái còi trong mồm ra, hỏi:
- Các em kiểm tra lại xem còn thiếu ai nữa không ?
Kiểm tra, không thấy thiếu ai cả. Tôi rụt rè hỏi:
- Có việc gì không ? Anh Khanh ơi! Em đang ăn cơm...
- Ăn cơm cũng phải bỏ, có chuyện đấy...- Anh Khanh nói chậm từng câu như sợ chúng tôi không nghe rõ - Ở khu phố ta đã có bọn biệt kích xuất hiện, có một số dấu hiệu nghi vấn chúng phá hoại cuộc bầu cử Quốc hội...
Nghe anh Khanh nói vậy, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, hơi lo. Chẳng lẽ có chuyện biệt kích “ xuất hiện” trong khu phố này thật sao?
Anh Khanh nhìn từng đứa chúng tôi, mắt anh không chớp, rồi giải thích:
- Anh đã báo động cho các em biết là cuộc bầu cử Quốc hội của chúng ta thế nào đế quốc Mỹ cũng sẽ thả bọn biệt kích ra ngoài bắc để phá hoại. Đến bây giờ thì y như rằng. Chiều nay, câu khẩu hiệu viết bằng phấn trắng lên bảng tin khu phố :“ NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY BẦU CỬ QUỐC HỘI” đã bị bọn “ biệt kích” bí mật đột nhập xóa bỏ. Thay vào đó, chúng kẻ khẩu hiệu rất phản động: “ ĂN THỊT GÀ NGON LẮM!”. Các em thấy chúng có thâm độc không? Bọn đế quốc Mỹ rất coi khinh chúng ta, cứ như chúng ta sắp chết đói ấy. Phải chặn đứng âm mưu này và tìm cách bắt bằng được thủ phạm. Các bác lãnh đạo khu phố đã họp khẩn cấp và giao nhiệm vụ cho chúng ta phải truy tìm bằng được thủ phạm.
Nghĩ cũng ...kinh thật! Cái bảng đen thông tin để ngay chỗ đông người qua lại, lại được đèn đường chiếu thẳng vào, thế mà “ biệt kích của đế quốc Mỹ ” đột nhập, xóa đi thay vào khẩu hiệu : “ Ăn thịt gà...”. Chúng tài thế!!!
Anh Khanh phân công :
- Thế này các em nhé ! Từ bảy giờ tối đến mười rưỡi tối, tất cả những chỗ có kẻ khẩu hiệu trong khu phố ta, anh sẽ phân công từng nhóm, hai em một chịu trách nhiệm bảo vệ và theo dõi những người đến đọc khẩu hiệu. Các em chú ý, nếu phát hiện thấy những dấu hiệu nghi vấn, phải tìm cách thông báo ngay cho anh biết để anh báo cho các anh công an. Các em nghe rõ cả chưa?
Chúng tôi đáp lại:
- Rõ!
Sau đó, theo sự phân công của anh Khanh, tôi với Oanh lại vào một nhóm, canh gác, theo dõi mọi nghi vấn ngay tại khẩu hiệu:“ Ăn thịt gà...!”.
Tôi hỏi anh Khanh:
- Anh Khanh ơi! Thế khẩu hiệu của bọn “biệt kích” có cần xóa đi không?
Anh Khanh bặm môi suy nghĩ:
- Cứ để đấy đã vì việc này anh đã báo cho các anh phụ trách khu phố và các anh công an rồi. Các anh công an nói sẽ xuống xem xét.
Anh còn dặn thêm chúng tôi:
- Chuyện này, các em tuyệt đối giữ bí mật, không được để cho người ngoài biết. Bọn “biệt kích” biết động sẽ chuồn mất. Các em cứ núp vào một chỗ kín, theo dõi mọi nghi vấn.
Thằng Oanh đứng cạnh tôi hình như hơi giật mình. Sau khi anh Khanh đi khỏi, các bạn tản ra về vị trí theo sự phân công của anh Khanh.Thằng Oanh thẽ thọt hỏi:
- Theo mày, công an có xuống điều tra không?
Chuyện đã báo cho công an, công an họ sẽ xuống để xem xét... như anh Khanh nói, rồi cả mấy ông lãnh đạo khu phố phải “họp khẩn cấp”, tất nhiên đó là vụ “nghiêm trọng”. Tôi nói với nó:
- Họ phải theo xuống chứ. Một khẩu hiệu chào mừng ngày bầu cử Quốc Hội bị xóa đi, cho "gà qué" vào như thế, công an phải truy tìm bằng được thủ phạm.
- Nếu tìm được thủ phạm thì các anh công an sẽ xử lý như thế nào? Có bị “ tra tấn” không ?
Ơ, cái thằng này... Sao nó cứ hỏi mãi về chuyện đó thế nhỉ? Tự nhiên, tôi có cảm giác, hay là...
- Sao mày cứ hỏi tao điều đó, có phải mày...
Oanh vội thanh minh ngay:
- Đừng nghĩ như thế. Không phải tao viết. Tao thề đấy!
- Mày không viết thì việc gì cứ hỏi lằng nhằng! -Tôi bực mình
Hai đứa chúng tôi đi ra chỗ bảng thông tin có câu khẩu hiệu kia. Nhìn kỹ, vết phấn lau khẩu hiệu cũ có lẽ bằng tay trông nham nhở, vết tay còn khá rõ. Còn khẩu hiệu mới, tuy viết chữ in nhưng trông cũng còn vụng về. Bọn “biệt kích” này trình độ chắc cũng... bằng chúng tôi thôi!
Hai thằng ngồi thụp xuống, núp sau cái cột đèn. Ánh sáng hắt ra phía ngoài, thành ra chúng tôi ngồi ở bên trong, phía bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy. Ngược lạ, từ đây, chúng tôi quan sát thấy tất cả. Tự nhiên phải làm một việc, chắc thằng Oanh cũng giống tôi, không thích. Thỉnh thoảng, hai thằng phải đập muỗi đen đét. Không hiểu sao thằng Oanh có vẻ hồi hộp, lo sợ một điều gì đó. Thỉnh thoảng, nó lại hỏi:
- Không biết bao giờ các anh công an xuống mày nhỉ!
Hai chúng tôi ngồi cũng được khá lâu, chẳng thấy cái gì gọi là “nghi vấn”, cũng chẳng thấy ai đứng đọc khẩu hiệu “Ăn thịt gà...”. Hình như họ không quan tâm. Thế mà anh Khanh cứ làm như cháy nhà đến nơi...
Vừa lúc đó, cổ tôi và cổ thằng Oanh bị mấy bàn tay như gọng kìm bóp chặt, đau điếng.
Một tiếng hô to xen lẫn cả tiếng cười:
- A! Chúng tao tóm cổ được hai ông mãnh...Chúng mày định ngồi đây để... ỉa bậy phải không?
Tôi vội kêu lên:
- Không phải các anh ơi, nhầm rồi. Em ngồi đây để theo dõi nghi vấn...
Mấy anh thanh niên thả hai chúng tôi ra. Một anh hỏi:
- Nghi vấn ai?
Tôi thuật lại yêu cầu của anh Khanh khi giao nhiệm vụ cho chúng tôi. Các anh cười chảy nước mắt. Một anh nói với chúng tôi:
- Cái thằng Khanh lúc nào cũng làm ra vẻ. Có cái thằng “biệt kích” nào ngu đi viết khẩu hiệu này?
Anh ấy nói với chúng tôi:
- Thôi, các em về đi, không việc gì mà ngồi đây. Còn khẩu hiệu này, chuyện đơn giản...
Anh ấy lấy ngay một tờ giấy bỏ dưới đường chùi sạch và nhặt cục phấn để ở góc bảng đen viết lại khẩu hiệu: “Nhiệt liệt chào mừng ngày bầu cử Quốc Hội” rồi anh ấy đứng ra xa ngắm nghía:
- Trông cũng được, đúng không chúng mày?
Mấy anh bạn của anh ấy gật đầu, đồng tình. Anh ấy thấy chúng tôi chần chừ chưa muốn đi, giục:
- Các em về đi mai còn học bài, đứng đây làm gì. Ngày mai, nếu anh gặp anh Khanh, anh sẽ nói cho. Về đi! Còn các anh cũng về đây...
Chẳng còn cách nào khác, tôi với Oanh đi về. Đi được một đoạn Oanh nói:
- Mày có biết ai viết khẩu hiệu: “Ăn thịt gà ngon lắm!” không?
- Mày bảo ai viết? – Tôi lờ mờ đoán ra, nhưng cũng hỏi lại nó.
Một thoáng lưỡng lự rồi Oanh trả lời:
- Tao viết đấy! Lúc chiều, tao đi qua nhìn thấy câu khẩu hiệu... Hình như chữ anh Khanh thì phải, trông xấu quá. Tức mình, nhìn trước, nhìn sau không ai để ý, tao xóa vội, rồi viết ngay câu “Ăn thịt gà ngon lắm!” . Chả là lúc trưa, nhà tao có mổ gà để cúng...
Tôi nghĩ, thế là mình đoán cũng... không lầm.






6


Thi chuyển cấp xong, cái không khí chiến tranh càng ngày càng rõ. Lúc này, chẳng còn chuyện báo động giả nữa mà toàn là báo động thật. Đã nghe thấy tiếng bom nổ ì ầm phía xa xa. Những tối thị xã tắt hết đèn điện, phía chân trời thấy rõ những ánh chớp giật từng hồi, từng hồi... và sau đó là tiếng nổ của súng, của bom âm âm u u. Từng loạt đạn cao xạ bắn lên đỏ lừ, đan chéo vào nhau, vạch trời đêm. Mọi hoạt động của thị xã dường như hối hả hơn. Người ta đi vội, nói chuyện cũng vội. Ban ngày, đường phố như thưa hẳn bóng người, chỉ có bóng mấy anh chị dân quân tự vệ, vai vác súng trường đi lên mấy nhà cao tầng hoặc mấy ụ chiến đấu ở trên mặt đê rồi họ ở lì trên đó đến tận tối... Cái không khí chiến tranh mới đầu chúng tôi sợ, nhưng dần cũng quen, không có cảm giác lạ lẫm nữa. Nghĩa là, khi không có báo động, chúng tôi vẫn chơi những trò thường chơi như đá cầu, chơi trốn tìm... Bất chợt nghe còi báo động thì tất cả chui ngay vào hầm trú ẩn gần nhất. Qua phút căng thẳng chờ đợi, sau đó, ở dưới hầm có khi lại... vui. Hầm tối đen, ngực người này áp vào lưng người kia, chật như nêm cối. Bất chợt, có anh thanh niên gào tướng lên: “Ối giời ơi, có con rắn nó cắn tôi...”. Thế là cả hầm nháo nhác, người nọ đạp người kia, ngã dúi dùi dụi, ai cũng cố vọt nhanh ra khỏi cửa hầm... Còn trong hầm, có khi mấy người đã ngã, người này níu chân người kia, nam nữ đè lên nhau, ngoi, đạp mà vẫn không ra được. Đến lúc biết bị đùa, họ nhìn nhau cùng ngược ngùng, đỏ mặt...
Những ngày này, tôi lại nhớ đến Hảo, đến các bạn cũ của tôi ở Quốc. Nơi đó, thỉnh thoảng tôi cũng nghe thấy tiếng nổ ì ầm, những vệt sáng loang lổ... Có thể nơi đó bị máy bay Mỹ ném bom. Tôi hay chạy ra chiếc loa công cộng nghe bản tin thời sự buổi chiều, xem có chuyện gì ở Quốc xảy ra không? Không có tin tức gì cả, điều đó cũng có nghĩa ở Quốc, mọi việc vẫn bình thường. Tôi cũng tự trách mình, lẽ ra nên viết thư đều đặn cho Hảo nhưng... Cái tuổi của tôi, mau nhớ cũng mau quên, nhất là khi trước mặt mình những trò chơi, những người bạn... Rồi cũng phải thừa nhận, ở Sơn Hà, cái ánh đèn đô thị, sự náo nhiệt, quan hệ bạn bè... cuốn hút tôi, làm cho nỗi nhớ về Quốc, về Hảo trở thành sự thoáng qua, chợt nhớ... Có lúc bình tâm nghĩ lại, đó cũng là sự đáng trách. Bao lần, tôi đã ngồi vào bàn cầm lấy cái bút, lật trang giấy để viết thư cho Hảo, ấy vậy rồi cũng bỏ giữa chừng vì còn nhiều trò chơi lôi tôi phía trước.
Như câu chuyện tôi sẽ kể tiếp dưới đây.
Giữa thị xã Sơn Hà có một cái thành đất, xung quanh có một hào nước bao bọc, chiều nào tôi và Oanh cũng hay ra đấy câu cá. Nếu không có chiến tranh, nghe mấy anh nói, nơi này sẽ là một công viên lớn. Còn bây giờ, thành đất ấy lại biến thành một trận địa pháo cao xạ, không được ai đến gần. Tôi với Oanh nhìn những khẩu pháo nòng dài mấy ngày liền được xe xích kéo vào mà tò mò, không biết mấy chú bộ đội bắn kiểu gì? Thằng Oanh thì quả quyết, bộ đội bắn súng cao xạ bằng cách lấy chân đạp vào cò. Còn tôi, dù chưa một lần nhìn thấy vẫn khẳng định, đã là súng thì chỉ có dùng tay bóp cò chứ ai lại lấy... chân mà... đạp? Có mỗi chuyện như vậy mà hai thằng cãi nhau cả ngày, bất phân thắng bại. Để chứng tỏ ai đúng, ai sai, chỉ còn một cách là... mò vào tận nơi xem. Nhưng vào bằng cách nào? Thằng Oanh nghĩ một hồi, rồi nói với tôi:
- Nếu tao với mày xin vào xem, chắc các chú ấy không cho vào. Nhưng tao có cách rồi. Mình lội qua hào nước vào thành, chỗ mà tao với mày hay đứng câu cá ấy! Cứ giả như hai thằng kiếm củi, thế nào cũng bị các chú bộ đội giữ lại. Mà giữ lại thì thế nào các chú cũng phải dẫn qua chỗ đặt mấy khẩu pháo. Lúc ấy, cả tao với mày có thể xem ai nói đúng? ai nói sai? Rồi thì xin các chú ấy thả ra. Ai lại bắt mấy thằng đi xem cò pháo...
Thằng Oanh còn cho tôi biết thêm:
- Tao nghe mấy thằng ở khu phố Quang Trung nói, trong thành còn có một cái hầm rất rộng do người Pháp xây từ hồi mày với tao chưa đẻ cơ. Trong hầm ấy có nhiều cái lạ lắm, ví dụ như người Pháp làm hồ bơi, làm cả chỗ để đá bóng, để vật nhau... Biết đâu các chú bộ đội cho tao với mày vào đấy tham quan thì hay nhỉ!
Thằng Oanh nói thế càng kích thích sự tò mò của tôi. Tôi đồng ý liền với kế hoạch của nó. Than ôi, chẳng có cái dại nào như cái dại nào. Nếu kế hoạch đó thực hiện đúng thì cũng chỉ đúng có một phần. Đúng là chúng tôi bị mấy chú bộ đội canh gác bắt ngay tại trận khi vừa mới mò lên bên kia thành hào, mỗi tội chưa kịp nhìn thấy pháo cao xạ thì mắt của chúng tôi đã bị họ lấy dây vải bịt ngay lại, tối đen. Và cũng đúng là bị nhốt vào hầm, nhưng là cái hầm chật chội còn hơn... cũi lợn, bẩn không thể tưởng, nước lội lõm bõm, không khí bị bí bách do không có chỗ thoát nên bốc lên một cái mùi ẩm thấp, hôi không thể tả. Trong hầm đặc muỗi, chúng bay cứ như thể phải chen nhau mới có chỗ thoát. Chúng cắn chúng tôi chí chết, hai thằng phải lấy tay đập liên hồi. Mấy anh bộ đội tống chúng tôi xuống đó rồi... gần như quên chúng tôi hay sao ấy! Chúng tôi phải đứng mỏi nhừ chân trong căn hầm ấy đến cả tiếng đồng hồ. Có lúc mỏi quá, không có chỗ dựa, chẳng có cách nào khác, hai đứa phải dựa lưng vào nhau, rồi mỗi đứa co một chân. Trong lúc khổ, được một điều, tôi và Oanh không hề trách cứ lẫn nhau. Cái lỗi ngu này là do cả hai thằng cùng... đồng tình, trách ai?
Đến giữa chiều mới có một anh bộ đội xuống mở cửa hầm. Anh ấy có nét mặt dữ dằn, hỏi chúng tôi:
- Ai xui chúng mày vào đây để làm gì?
Tôi mếu máo:
- Em với thằng này – Tôi chỉ Oanh – cuộc với nhau, đứa thì bảo là cò pháo cao xạ đạp bằng chân, đứa thì bảo bóp bằng tay, không ai chịu ai lên định vào xem...
- Xem! Xem cái gì, mấy ông oắt con? Cho mỗi thằng một cái tát!
Tưởng anh ấy nói đùa, thế mà anh... tát thật, cái tát mạnh quá cứ như mặt tôi sắp... xoay ra đằng sau. Anh ấy hỏi:
- Đau để mà nhớ. Lần sau mà còn tái phạm thì biết tay. Chỗ này không phải là chỗ chúng mày đánh đố nhau, hiểu chưa? Còn bây giờ thì nghe tao hỏi đây: Mỗi thằng phải cho tao biết học trường nào, thầy giáo chủ nhiệm là ai, nhà ở đâu, bố mẹ tên gì?... Nào, khai ra đi, tao ghi...
Đau thế này, tình cảnh khốn khổ thế này, anh ấy có hỏi tên ông... cố nội là gì? bố mẹ cãi nhau bao nhiêu lần? thậm chí ở nhà có... ăn vụng không? Tôi cũng khai tuốt tuồn tuộn, huống hồ những câu hỏi như trên. Tôi với thằng Oanh nhanh nhảu đáp ứng ngay yêu cầu của anh ấy. Ghi chép xong, nét mặt anh ấy có vẻ hơi dịu đi.
Anh bộ đội bỏ quyển sách vào cái túi xách đeo bên người, nói với chúng tôi:
- Bây giờ vẫn chưa tha được đâu! Phải đợi bố mẹ của chúng mày đến nhận, ký cam đoan... không vào đây nữa. Ngồi yên đấy!
Sau cái vụ ấy, tự nhiên tôi ác cảm với mấy chú bộ đội. Làm cái gì mà dọa nạt, đánh cả trẻ con thế? Chúng tôi chỉ tò mò tí chút chứ có là “gián điệp” đâu? Chán thật!
Từ đó, chẳng bao giờ chúng tôi mon men đến cái trận địa cao xạ giữa lòng thị xã ấy nữa.




Máy bay Mỹ ném bom miền Bắc làm cho không khí sinh hoạt của cái thị xã nhỏ bé này như căng ra. Chợ họp từ sáng sớm chưa rõ mặt người, đến bảy giờ sáng là đã tan. Mọi người đều mặc áo, quần màu xanh hay màu đen để ngụy trang. Đường phố, giao thông hào đào chằng chịt chạy dọc theo các vỉa hè. Trên những nóc nhà cao lấp ló những khẩu đại liên cùng với mấy người dân quân đầu đội mũ sắt hoặc mũ rơm đứng canh chừng. Cũng vì không khí chiến tranh này mà tôi với Oanh như có vẻ lớn hẳn ra, cứng cáp hẳn ra. Chẳng gì lớp tôi, số lượng con trai ít hơn số lượng con gái, nên những việc nặng như đào hầm, vác tre ...con trai làm tốt hơn. Hạnh hay nhờ tôi những việc như vậy. Tôi và Oanh giúp tổ của Hạnh đào xong một cái hầm chữ A ở bên ngoài cùng hào chạy từ trong lớp ra đến cái hầm đó chỉ trong vòng một buổi sáng. Các bạn nữ trong tổ của Hạnh nhìn hai thằng chúng tôi phục lắm. Tay bị phồng rộp, thở ra cả đằng tai, mồ hôi nhễ nhại, thế mà chỉ một lời khen của Hạnh: “ Các đằng ấy giỏi thật! Không có các đằng ấy, chúng tớ đào cả ngày chắc gì đã xong !”. Tôi liền ưỡn ngực lên vênh váo:
- Ăn thua gì ! Có mười cái hầm như thế này, chúng tớ cũng đào được.
Than ôi! Khổ cho lời “ khoe khoang” không phải lối. Hạnh nghe tôi nói vậy, liền đề nghị ngay:
- Hay quá ! Ngày mai,Thắng với Oanh đến nhà nhà mình, giúp bố mình đào một hầm trú ẩn nhé !
Tôi đưa mắt nhìn Oanh. Nó nhăn mặt nhưng không dám phản đối. Còn tôi, biết nói thế nào bây giờ, đành gật đầu:
- Yên tâm đi, ngày mai tớ với Oanh sẽ đến nhà bạn.
Nét mặt của Hạnh rất vui:
- Tớ sẽ nói với mẹ nấu một nồi chè đãi hai bạn.
Lúc về thằng Oanh nói với tôi, giọng bực mình:
- Ngày mai tao không đến nhà Hạnh được. Mày nói với nó, thằng Oanh ăn bậy, bị đi té re, không còn sức đào hầm. Mày chỉ chết vì cái tính hay khoe mẽ trước mặt con gái.
Biết nói với thằng Oanh thế nào? Tôi sẽ vẫn giữ lời hứa với Hạnh, dù Oanh có rút lui.
Sáng hôm sau, với bàn tay vẫn bị phồng rộp, nhưng từ rất sớm, tôi vác một cái xẻng đến nhà của Hạnh. Bố của Hạnh vốn tính cẩn thận, ông chỉ cho tôi một miếng đất dưới bụi tre:
- Bác tính rồi, đào hầm chỗ này là đắc sách nhất. Phía trước có bụi tre dày như thế này, nếu bom có rơi ở hướng đó, mảnh bom có bụi tren này ngăn lại. Còn phía này ,lấy đất cứng mà đắp hầm sẽ không sợ bom bi...
- Dạ, thưa bác – Tôi nghĩ thầm – Bom bi chưa nổ, cháu đã chết rồi! Bàn tay phồng rộp như thế này mà đào đất cứng trộn lãn vào rễ tre thế kia thì có đến ...mùa quýt mới xong !
Thấy nét mặt tôi bần thần, bác ấy vỗ vai:
- Cháu ngẫm nghĩ gì thế? Cháu xem bác chọn địa thế đào hầm có đúng không ?
Không xong rồi, đào xong cái hầm này, có khi tôi “ nát” bàn tay. Tôi nhìn ra xung quanh, thấy miếng đất phía xa, gần bờ ao có vẻ mềm. Làm ra vẻ ta đây cũng hiểu biết, tôi góp ý với bác :
- Theo cháu, bác nên đào hầm ở chỗ kia, gần bờ ao ấy, chỗ ấy trông an toàn hơn chỗ này.
- Cháu nói cái gì ? - Bố của Hạnh nghiêng một bên tai như cố nghe cho rõ.
- Là cháu nói nên đào cái hầm đó gần bờ ao – Tôi nhắc lại, giọng hơi to.
- Vì sao ?
- Vì chỗ đó ...nếu có bị bom ...- Tôi đâm ra nói ngắc ngứ - thì ...thì ... cả gia đình bác ...dễ nhảy xuống ao. Chú còn ở đây, nếu bị bom, vướng bụi tre, theo cháu, gia đình bác thoát đi đằng nào?
- Cháu nói nghe buồn cười quá!Đào hầm gần bờ ao, chắc chắn có nước. Đã thế, trong hầm lại tối, dễ thành chỗ trú cho rắn, muỗi, bò cạp... Bom nó mà ném trúng hầm thì chết ráo cả, ở đó mà nhảy...
Tôi nghe bố của Hạnh nói vậy, duối lý, đành chịu. Nói lẩm bẩm trong miệng: “ Sao mình nói ngu thế không biết.”. Tôi đang định quay sang nói với bố của Hạnh, thừa nhận bác ấy nói đúng thì thấy ông đấm hai tay vào nhau, mắt trợn ngược lên, nói với tôi, giọng to còn hơn máy bay Mỹ bỏ bom:
- Anh vừa nói câu gì ?Nói lại cho tôi xem. Nhỏ tuổi đừng có hỗn. Anh mới học lớp bảy mà đã lên giọng như vậy là thằng...mất dạy. Anh hiểu không ?Tôi không thể tưởng tượng con Hạnh nhà tôi lại có những người bạn vô giáo dục như anh –Bố của Hạnh chỉ tay ra cổng – Anh cút khỏi nhà tôi! Cút.
Chết tôi rồi, chuyện gì thế này? Tôi vội phân bua:
- Thưa bác, bác bình tĩnh cho cháu nói.
- Không có nói gì cả! Cậu đi khỏi nhà tôi ngay. Nhỏ mà láo.
- Cháu láo cái gì cơ ạ? – Quả tình tôi cũng chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
- Anh còn vờ vĩnh hả !Tôi không nói chuyện với anh nữa. Anh đi khỏi nhà tôi ngay. Tôi sẽ nói chuyện này với bố, mẹ anh và cả cô giáo chủ nhiệm nữa...
Nói rồi ông hầm hầm đi vào nhà.
Tôi cầm cái xẻng lủi thủi quay ra mà trong đầu chưa có câu giải thích đầy đủ về việc bố của Hạnh cáu với tôi. Đi khỏi cổng nhà Hạnh được một đoạn thì tôi nghe thấy có tiếng chân người chạy ở phía sau. Tôi quay lại, nhận ra Hạnh. Hạnh chạy lại, vội hỏi:
- Thắng nói câu gì mà để bố của Hạnh giận đấy?
Tôi im lặng, suy nghĩ rồi nói thật cho Hạnh nghe vì sao phải lấy lý do đào hầm gần chỗ bờ ao. Tôi chìa cho Hạnh xem hai bàn tay phồng rộp của mình vì hôm qua đào hầm và cả lý do vì sao mình nói những câu nói vừa rồi. Tôi lắc đầu:
- Tớ chẳng hiểu, đang yên, đang lành, bố của đằng ấy tự nhiên nổi nóng quát ầm cả lên, rồi đuổi tớ ra khỏi nhà của đằng ấy. Tớ chẳng hiểu gì cả!
Hạnh nghe tôi nói xong, cười rũ rượi:
-Thắng ơi! Hôm qua là mình nói đùa với Thắng thôi, chứ hôm nay, ngoài Thắng ra, còn rất đông các bạn trong lớp đến giúp gia đình Hạnh đào hầm. Hạnh biết Thắng bị đau tay chứ. Thắng là người đến sớm nhất nên bố của Hạnh mới ra nói chuyện. Chứ lát nữa, các bạn đến đông thì mọi chuyện sẽ khác. Với lại, Hạnh nói điều này nữa nhé! Bố của mình hơi nặng tai. Nói cái gì với bố, Thắng phải nói to lên, chứ đừng nói lẩm bẩm, cụ nghe không rõ thành ra hiểu lầm. Thế mà bố nói với mình là Thắng “ chửi” cụ, nói là cụ “ ngu”.
Thế có chết tôi không ? hèn gì, tôi nói câu nào bố của Hạnh cũng hơi nghiêng nghiêng một bên tai. Cụ không nghe rõ câu nói của tôi, nên hiểu sai, chứ đời nào tôi dám nói thế.
Đang không biết nên xử lý chuyện này như thế nào thì Hạnh đỡ cho tôi:
- Thôi, Thắng đừng lo, để mình nói cho bố hiểu. Tính của bố, Hạnh biết chứ. Ông rất nóng, nhưng ai nhận lỗi là ông tha ngay. Thắng quay lại nhà với mình đi. Mình sẽ nói cho bố hiểu.
Tôi hơi lưỡng lự, Hạnh liền cầm tay tôi kéo vào nhà. Tôi thành thực xin lỗi bố của Hạnh. Phút hiểu lầm cũng qua đi. Một lúc sau, các bạn trong lớp kéo đến, người cầm cuốc, người cầm xẻng, kẻ cầm mai... cùng giúp Hạnh đào hầm trú ẩn. Tất nhiên cái hầm đó vẫn đào bên cạnh bụi tre, chứ không phải đào bên bờ ao như tôi “ vẽ ” ra. Do bị đau tay, tôi không phải đào cùng các bạn mà làm nhiệm vụ đun nước và nấu chè giúp cho mẹ của Hạnh. Một điều tôi nói nhỏ với Hạnh:
- Hạnh đừng cho chúng nó biết chuyện lúc nãy nhé.
Hạnh giả nghiêm nét mặt, nói với tôi:
- Thắng phải cho mình cái gì , mình mới không nói!
Thấy tôi lúng túng, Hạnh cười nói nhỏ:
- Mình đùa đấy, nói làm gì. Chuyện ấy chỉ Thắng với Hạnh biết thôi.
Cũng là một kỷ niệm vui, tôi không quên.




HẾT TẬP 1

Chú thích:

(1) - Trại trẻ gồm các em của nhiều cơ quan, khu phố gộp lại thành một đoàn đi về nông thôn cho dễ quản lý, thời sơ tán tránh máy bay Mỹ ném bom.

TRUYỆN THIẾU NHI | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2382)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]