[Truyện thiếu nhi] Giữa vườn cây xanh lá - Tập II  phần III - [Truyen thieu nhi] Giua vuon cay xanh la - Tap II  phan III - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 Tập II
Trưởng Thành
Tập II - Phần 2
3
Vài hôm sau, sân đình làng bên, đoàn cải lương Hoa Ban về diễn vở kịch “HÙNG CA CỦA MỘT ANH HÙNG”, anh Cường nói với chị nuôi cho chúng tôi ăn cơm sớm để đi xem. Còn sung sướng nào bằng. Cả trại râm ran bàn tán. Về đây suốt mấy tháng nay, chúng tôi không được xem phim, không có đài công cộng để nghe thời sự và chương trình “Măng non đất nước” mà tôi rất thích. Cứ bảy giờ tối là ai về nhà nấy, trừ mấy đêm trăng còn đùa được, ngoài ra chỉ ngọn đèn dầu tù mù hắt một ánh sáng vàng vọt, buồn đến lạ. Hồi còn ở Sơn Hà, đôi ba lần, chúng tôi đến nhà hát nhân dân ngoài trời xem các đoàn kịch về biểu diễn. Thực tế, hồi ấy xem kịch chỉ là phụ, chúng tôi bày trò trêu mấy ông gác cổng, tìm cách “đột nhập” vào bên trong cứ như “đặc công”... Đến lúc phát hiện được, mấy người gác cổng đó đuổi theo chúng tôi làm náo loạn cả một góc sân, rất vui. Có khi quá vui, thậm chí vào bên trong rồi, chúng tôi lại đi ra, chui lại để trêu tức mấy ông gác cổng. Còn nếu đi cửa chính, chúng tôi bám vào mấy người lớn đi vào không mất tiền, để tiền mua mía, mua kem... Cứ thế, còn thiết gì đến xem?
Còn lần này... Tôi hỏi:
- Hạnh đi xem với bọn mình chứ?
Hạnh lắc đầu:
- Tớ chẳng đi đâu! Đi với các đằng ấy, các đằng ấy lại dọa ma như hôm nọ ấy à?
Tôi cười, trong thâm tâm lại trách cái trò đùa quái ác của thằng Oanh:
- Đấy là thằng Oanh đùa Hạnh và chị Liên chứ không phải mình. Mà nói thật nhé, đi xem phải có con trai đi cạnh, Hạnh mới không bị bắt nạt...
Hạnh thoáng suy nghĩ rồi cũng đồng ý đi với chúng tôi.
Tôi gửi thằng Minh đến nhà ông bà Mẹo rồi cùng chúng bạn đi xem. Đường đi cũng tương đối xa, phải đi qua một rặng nhãn và một bãi tha ma. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên đời để bớt sợ. Hạnh vẫn đi cạnh tôi, thỉnh thoảng Hạnh lại cười vì những câu chuyện vui mà tôi hoặc ai đó kể.
Khi chúng tôi đến sân đình, mọi người tập trung xem rất đông, khó tìm được chỗ chen chân. Tôi nắm tay Hạnh, cả hai tìm cách lách vào. Đang chen tìm chỗ như vậy, một người nắm tay tôi định lôi ra: “Đi đây thế này! Còn chỗ đâu mà vào?”. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, cả cái mùi... bùn của ai đó chưa rửa sạch, đặc quánh, bay thốc vào mũi. Tôi với Hạnh bị cái nóng hầm hập của hơi người làm ngột ngạt. Đã thế, lúc này, tôi và Hạnh hoàn toàn bị lạc với các bạn cùng đi. Hạnh cố dướn người nhìn lên phía sân khấu. Tôi cũng vậy. Cả hai chúng tôi chẳng nhìn thấy gì, chỉ thấy toàn... gáy với đầu người. Hạnh chán nản nói với tôi:
- Thắng ơi! Mình với bạn ra chỗ khác thôi, ở đây chẳng xem được!
Hai chúng tôi lại đi tìm chỗ khác. Ở đâu cũng thế, khó tìm được một vị trí tốt. May cho tôi và Hạnh, không hiểu sao, chỗ gần sân khấu, tự nhiên mọi người đứng dậy, nhốn nháo. Có tiếng người nào đó kêu lên: “Ối giời ôi! Đứa nào lại chơi cái trò quỷ này!”. Ai đó nghịch ngầm, lấy kim băng cài áo người nữ này với áo người nam kia. Có đến hai, ba đôi bị “dính”, mọi người phải đứng dậy gỡ kim. Tranh thủ lúc ấy còn chỗ trống, tôi kéo Hạnh đến ngồi sát sân khấu. Ở đây chúng tôi nhìn lên sân khấu tương đối rõ.
Trên sân khấu lúc này đang diễn tả một chiến sĩ cách mạng không may bị địch bắt, chúng đem anh ra xử tử. Đứng xung quanh anh là đông đảo quần chúng. Tôi nhìn thấy nét mặt của họ: đau khổ, uất hận, thương xót, căm thù... Chứ chả lẽ trước sự “hy sinh” của anh ấy, dù là trên sân khấu, lại... nhe răng ra cười? Tôi nghe thấy tiếng người diễn viên đóng vai thằng đội Pháp hô to: “Chuẩn bị! Bắn!”. Mấy người diễn viên đóng lính Pháp đứng cách “chiến sĩ cách mạng” độ ba mét giương súng lên. Một loạt tiếng súng nổ, người “chiến sĩ cách mạng” gục xuống. Không! Anh đứng thẳng dậy, giơ cánh tay bị xích ra trước mặt, ca liền một câu vọng cổ thật dài: “Không, không, chúng bay không bắn được ta, cũng không giết được ta, cái chết của ta sẽ là lời hiệu triệu chiến đấu, kêu gọi mọi người chống lại bè lũ xâm lăng, chống lại bè lũ tay sai thối nát. Các đồng chí ơi! Hãy coi cái chết của tôi là một lời nhắn nhủ mọi người đoàn kết, đồng tâm tiêu diệt kẻ thù cho đến ngày thắng lợi, cờ hồng tung bay trên khắp nước non. Cũng nhờ bà con nhắn vợ con tôi rằng, cho đến lúc chết tôi không có điều gì ân hận vì biết mình hy sinh cho sự tự do dân tộc, em hãy nuôi con khôn lớn tiếp bước con đường của... anh... đây...”. Tôi rất phục, phải nói hơi của anh diễn viên ấy dài thật. Anh đổ một câu dài như thế theo một làn điệu của ca cải lương dễ gần đến... mấy phút. Lúc này, lại một tràng súng nữa nổi lên. “Người chiến sĩ cách mạng” vẫn chưa chết. Anh hùng dũng ưỡn ngực tiến về phía “bọn lính” vừa “bắn” anh. “Bọn lính” vừa “bắn” anh hoảng sợ bỏ chạy tán loạn. Lúc đó, “người chiến sĩ cách mạng” mới ngã vào tay đồng bào. Mọi người nâng “xác” người “chiến sĩ cách mạng” lên cao, hô to: “Đả đảo quân khủng bố!”. Bên dưới người xem, xen lẫn tiếng vỗ tay có cả tiếng...cười.Tôi không biết họ cười vì cái gì...
Tôi với Hạnh mải xem thì tiếng kẻng báo động trên chòi gác ở ngọn cây gạo cạnh đấy gõ dồn dập, báo động có máy bay Mỹ. Đèn trên sân khấu tắt phụt. Tiếng loa nhắc nhở: “Đề nghị đồng bào đứng nguyên tại chỗ, không chạy lộn xộn làm lộ bí mật. Máy bay địch bay khỏi, chúng ta lại tiếp tục...”. Tiếng loa mới nhắc được có thế, một chiếc máy bay Mỹ, nó bay rất thấp lướt qua ngay trên đầu, tiếng rít đến rợn người như xé toác màng nhĩ, chẻ bóng đêm ra thành trăm mảnh. Xung quanh tôi, mọi người hoảng loạn thực sự, nháo nhào trong bóng đêm tìm chỗ núp. “Ầm”, cả tôi và Hạnh ngã bổ ngửa vì một bóng đen ngã đè lên mình. Người đó, không nhìn thấy mặt nhưng nghe miệng anh ta nói lắp bắp, ngay cạnh tôi:“ Chết mất... Lạy giời, máy bay ném bom vào chỗ khác, đừng ném trúng con...”. Tiếng máy bay Mỹ rợn óc đó xẹt qua rồi tất cả trở lại yên tĩnh. Tiếng kẻng báo yên trên cây gạo gõ lên, mọi người ai nấy về chỗ cũ để tiếp tục xem kịch. Đèn trên sân khấu bật sáng. Tôi ngỡ ngàng. Người lúc nãy nhảy ngã đè vào tôi và Hạnh không ai khác, chính là anh vừa đóng vai “chiến sĩ cách mạng” bị quân Pháp “xử tử”! Anh ấy nhìn tôi và Hạnh ngượng ngùng rồi trèo lên sân khấu, diễn lại đoạn kịch vừa rồi...
Tôi thấy không thích xem kịch như thế này nữa. Đang định nói với Hạnh, Hạnh lại kéo tay tôi:
- Ta về thôi Thắng ơi! Ở đây tớ sợ ăn bom lắm!
Đúng ý tôi. Cả tôi và Hạnh bỏ dở vở kịch, đi về. Thoát khỏi đám đông, thoát khỏi cả những mùi mồ hôi ngột ngạt, thoát cả cảnh phải nghếch cổ lên xem đến mỏi nhừ, ra đến đường trống, tôi với Hạnh thấy nhẹ cả người.
Trên cao, những ngôi sao lấp lánh, tỏa ánh sáng mờ mờ xuống mặt đất. Gió đồng nội thổi từng cơn, từng cơn mát dịu. Thích nhất là thỉnh thoảng, theo chiều gió, những sợi tóc dài của Hạnh lại bay vờn trước mặt tôi gây ra cảm giác buồn buồn, nhột nhột... Hai chúng tôi đi được một đoạn đường dài mà gần như không nói với nhau câu nào. Hạnh phá cái không khí im lặng đó, nói:
- Thắng kể với Hạnh chuyện gì đi chứ?
Tưởng trả lời thì dễ, thế mà tôi lại lúng túng:
- Hạnh bảo mình kể chuyện gì mới được chứ!
- Thì chuyện nào... Thắng cho là hay, kể đi!
Tôi bực mình vì trí nhớ của mình. Bao nhiêu chuyện anh Cường kể, thế mà giờ thì nó trốn tận ngóc ngách nào trong óc, không thể lôi ra được. Tôi đành thú nhận sự kém cỏi này của mình:
- Nói thật, mình chẳng có chuyện gì...
Hạnh cười:
- Sao Thắng lại nói thế, buồn cười thật đấy! Thế chẳng lẽ ở nhà Thắng chơi với em Minh lại không có chuyện gì nói sao?
Sự gợi ý của Hạnh thật tuyệt vời, chuyện gì chứ chuyện em Minh thì tôi có thể kể cả ngày không hết... tội của nó. Nào là cu cậu chuyên đi dép trái, đánh vào chân tưởng nó nhớ, thế mà một lúc, đi dép trái vẫn hoàn đi dép trái. Lại còn chuyện nó lấy nước đổ vào cái đài của các cô chú cơ quan mẹ, vì theo nó: “Người ta nói nhiều như thế là khát nước!”. Rồi còn chuyện nó lấy bàn chải đánh răng vạch mồm con chó nhà tôi để định đánh răng cho con chó, bị nó đớp cho một miếng... Hạnh nghe chuyện tôi kể, cười ngặt nghẽo rồi nói:
- Thắng kể chuyện em Minh gần giống chuyện Oanh kể chuyện đứa em con ông cậu nhà Oanh...
Tự nhiên tôi thấy tức thằng Oanh. Té ra, nó cũng đã đi chơi với Hạnh, thậm chí còn nói chuyện với Hạnh. Thế mà nó cứ leo lẻo:
- Con Hạnh... hôi nách bỏ mẹ, không thể ngồi gần được.
Thấy tôi tự nhiên im lặng, Hạnh ngạc nhiên:
- Thắng làm sao thế? Kể tiếp chuyện đi...
- Tớ không kể nữa. Mà chẳng có gì để kể nữa...
Hai chúng tôi lầm lũi bước đi, trong đầu tôi tự nhiên cứ ghen tức với thằng Oanh. Vì sao thế nhỉ? Tôi không lý giải được. Tôi cũng bực luôn với Hạnh. Như vậy, Hạnh đâu có chơi thân với tôi, đâu có coi tôi... coi tôi... là “bạn thân”. Thế thì... Tôi vượt lên đi trước Hạnh, không đi với Hạnh nữa. Hạnh thấy tôi đi nhanh quá, vội đuổi theo:
- Thắng ơi! Đợi Hạnh với, sao đi nhanh thế?
Hạnh đuổi sát theo tôi, cầm tay tôi, giữ lại:
- Mình chẳng hiểu thái độ của Thắng đấy! Đang nói chuyện vui như thế lại đùng đùng bỏ mình, đi lên trước...
Tôi vẫn không nguôi tức giận, toan giật tay để đi. Bỗng... Hạnh giật tay tôi, ra hiệu:
- Thắng nhìn kìa! Dưới gốc cây nhãn hình như... có người...
Tôi vội dừng lại, căng mắt ra nhìn. Đúng là dưới gốc cây nhãn to có người thật, không phải một người mà những... hai người. Họ làm cái trò gì thế nhỉ? Tôi ra hiệu cho Hạnh dừng lại để tôi bò đến. Hạnh lắc đầu:
- Đừng để mình ở đây, sợ lắm. Cho mình đi đến đó với!
Trước sự việc nghiêm trọng như thế này, tôi quên hết chuyện bực dọc, nói thì thầm:
- Không được, anh Cường chẳng nói, muốn bắt được kẻ thù phải bí mật, bất ngờ... Đi hai người, lộ mất. Hạnh cứ ngồi đây để mình mò đến xem chúng làm gì. Có gì, mình sẽ báo Hạnh sau.
Hạnh đành bằng lòng, ngồi thụp xuống. Tôi lò dò bò đến, cố làm thật nhẹ nhàng, không đánh động. Hai bóng đen dưới gốc cây nhãn hình như không biết, vẫn say sưa... ôm nhau. Tôi đã nghe tiếng họ thở, rồi cả tiếng người nói:
- Đừng... Đừng... Cường... Đừng... Liên xin Cường đấy... Liên xin Cường...
Tôi choáng váng. Tưởng ai, té ra anh Cường với chị Liên. Tôi vội quay đầu, chẳng hiểu vì sao lại chạy. Vấp phải hòn đất to, tôi ngã sấp nhưng vẫn còn tỉnh táo ngồi ngay dậy, kéo Hạnh phóng đi. Nghe thấy tiếng động, anh Cường với chị Liên buông ngay ra. Hình như hai người cũng bỏ chạy thì phải, nhưng ở hướng ngược với chúng tôi. Đến một chỗ dừng lại thở, Hạnh hỏi:
- Họ làm gì thế? Mà sao Thắng lại chạy?
Tôi không nói, vì còn phải thở. Tự nhiên Hạnh nhìn ra phía sau tôi kêu lên, sợ hãi:
- Thắng ơi, nhìn kìa, có phải ma không?
Theo hướng Hạnh chỉ rõ ràng tôi thấy có ba, bốn đốm lửa xanh lè bay lơ lửng giữa đám đất gần mấy cái mả. Hình như... nó đang nhằm hướng của tôi và Hạnh bay tới. Hết ngạc nhiên này lại đến nỗi sợ hãi khác. Quá hoảng hốt, tôi cầm tay Hạnh, hét tướng lên:
- Chạy!







Anh Cường có lệnh phải về ngay Ủy ban để khám nghĩa vụ quân sự. Đích thân anh Khanh xuống tận trại trao quyết định triệu tập anh Cường về khám nghĩa vụ quân sự. Anh Khanh nhìn anh Cường với ánh mắt đắc thắng.
- Đồng chí nhớ ngày, giờ trong giấy triệu tập này mà tập trung đúng giờ, không được viện bất cứ lý do gì để ở nhà. Không chấp hành giấy triệu tập này là chúng tôi sẽ kỷ luật nặng.
Anh Cường cầm giấy triệu tập, nét mặt bình tĩnh, nói một cách từ tốn:
- Anh yên tâm đi, tôi sẽ về khám nghĩa vụ đúng theo yêu cầu của giấy triệu tập này.
Anh Khanh còn làm một việc nữa, tôi không thể chấp nhận. Anh gọi tôi ra một chỗ hỏi nhỏ:
- Dạo này em có thấy anh Cường với chị Liên còn quan hệ thân thiết với nhau không?
Tôi bực mình:
- Chuyện đó thì anh đi hỏi hai người ấy chứ sao lại hỏi em?
- Là vì anh thấy chị Liên có vẻ thân với em.
- Chị Liên thân với em nhưng còn chuyện hai người quan hệ như thế nào, làm sao em biết được?
Anh Khanh có vẻ bực với tôi nhưng chẳng làm gì được vì tôi ở đây còn anh ấy ở Sơn Hà, không thể bắt tôi đi canh “gián điệp” như dạo nào.
Trước khi về lại Sơn Hà khám sức khỏe, anh Cường giao nhiệm vụ cho tôi và Hạnh:
- Hai em ở lại, quản lý trại giúp anh một thời gian. Tí nữa, Hạnh sang anh sẽ bàn giao sổ sách, tem phiếu, tiền... Các em bàn với chị nuôi, cố gắng chi tiêu thật tiết kiệm, nhưng cố gắng có đủ chất cho các bạn trong trại. Còn Thắng, em phải thay anh quản lý giờ giấc học hành, nghỉ ngơi, phải giữ bằng được nội quy của trại. Nhất là với Oanh, em là bạn thân của nó, nên khuyên bảo Oanh không nên nghịch những trò như vừa rồi, không hay...
Tôi ngạc nhiên:
- Chị Liên không ở lại với bọn em sao?
Anh Cường trả lời, giọng nhỏ hẳn lại:
- Chị ấy sẽ đi với anh về Sơn Hà rồi sẽ quay về đây với các em...
Tôi lờ mờ hiểu trong đầu việc chị ấy phải đi với anh Cường. Trong tôi lại hiện lên hình ảnh bố chia tay với mẹ đêm ấy, trước khi ông đi B, có nước mắt, có đầy nỗi buồn... và có cả nỗi sợ hãi không thể nói ra bằng lời.
Anh Cường hỏi tôi:
- Thế Thắng có thích anh đi bộ đội không?
Đi bộ đội đánh nhau ai chẳng thích, nhưng với điều kiện... mình không được chết như trong phim chiến đấu của Trung Quốc hồi ở Sơn Hà tôi hay xem ấy. Nghe tôi nói vậy, anh Cường lắc đầu:
- Làm gì có chuyện đó hả em? Đã đánh nhau là có người chết, người sống chứ!
Tôi, Hạnh và các bạn trong trại tiễn anh Cường về Sơn Hà trong tâm trạng thật buồn. Tôi biết chắc, họ gọi anh Cường về khám sức khỏe cho nó có hình thức thế thôi, chứ nhìn vóc dáng, chiều cao của anh và cả tác phong nhanh nhẹn của anh ấy nữa thì chắc chắn anh Cường sẽ đi bộ đội, cần gì phải khám. Thế là anh Cường phải bỏ học giữa chừng. Tôi tiếc cho anh. Anh Cường học giỏi toàn diện. Tôi có cảm giác không điều gì là anh không làm được. Đứa nào không giải được bài toán khó, lại đến anh. Anh Cường có lối diễn giải gọn, súc tích, dễ hiểu. Anh Cường còn học giỏi các môn xã hội. Cứ chiều chủ nhật, anh và chị Liên hay dẫn chúng tôi đi cắm trại ở ngoài trời. Anh giải thích cho chúng tôi về hiện tượng tự nhiên, những sự tích đền chùa gặp trên đường đi. Những buổi đi chơi như thế không bao giờ chán cả, ngược lại, chúng tôi còn thu được bao nhiêu điều bổ ích...
Chị Liên đi bên anh Cường, nét mặt trĩu nặng âu lo. Tôi nghe chị nói nhỏ điều gì đó, anh Cường lắc đầu: “Không được Liên ạ! Nếu khám đủ sức khỏe thì Cường phải đi thôi. Chẳng có cách gì qua mặt được họ đâu. Còn... như cách Liên nói, lại càng không được. Trốn ở đâu họ cũng có thể bắt được...”. Anh Cường thở dài: “Có người nói đi bộ đội chưa chắc đã bị bắn, bắn chưa chắc đã bị thương, bị thương chưa chắc đã chết...”. Nghe anh Cường nói vậy, chị Liên đấm nhẹ vào vai anh ấy:
- Liên cấm Cường nói gở. Chưa đi bộ đội mà nói đến từ “chết”, Liên nghe sờ sợ thế nào ấy...
Anh Cường, chị Liên đi rồi. Biết là anh, chị đi một thời gian ngắn rồi lại về, đợi giấy gọi nhập ngũ, thế mà tôi thấy nhiều nỗi lo. Thằng Oanh khoái ra mặt. Gặp tôi, nó tự nhận một việc mà chính tôi đang phân vân chưa biết phân công cho ai làm:
- Mày cho tao làm thủ kho, phân phối thực phẩm cho các chị nuôi nấu ăn đi...
Thấy ánh mắt ngạc nhiên của tôi, nó thuyết phục:
- Mày chưa tin tao chứ gì? Xin lỗi, hồi ở nhà, mẹ tao giao cho tao tem phiếu, tiền ăn cả tháng của cả nhà, thế mà có tháng, tao chi tiêu còn thừa tiền đấy. Mẹ tao bảo: “Thằng Oanh khá thật, lớn lên con của mẹ sẽ làm kế toán”.
Không biết nó nói thật hay nói láo nhưng đang thiếu người làm thủ kho mà có người tình nguyện nhận thì tốt quá còn gì. Tôi đồng ý cho Oanh nhận việc đó. Tôi chỉ dặn:
- Mày cứ căn cứ số lượng người ăn trong trại mà phân phối lượng thực phẩm trong ngày cho chị nuôi nấu ăn. Thừa thì không sao, còn thiếu thì mày hoàn toàn chịu trách nhiệm, bỏ túi tiền ra mà đền...
Oanh xoa xoa tay ra chiều hoan hỉ:
- Yên tâm đi, Oanh này phân phối thực phẩm thì cứ gọi là... ăn từ “tươi” đến “tươi”, từ “bổ” đến “bổ”, từ “khoái” đến “khoái”...
- Thôi đi! Đừng có bốc phét. Chưa làm mà nói, tao sợ bước không qua.
Tôi cũng phải giả vờ lên giọng người phụ trách quát vào mặt nó. Thằng Oanh không hề giận, còn cúi người bắt tay tôi một cách thành kính:
- Dạ... dạ... “Binh nhất” xin nghe lời “ Đại úy”! – Chắc nó lại nghĩ đến “chức vụ” mà anh Cường phong cho chúng tôi khi... đánh trận giả xưa kia.
Biết chuyện tôi phân công Oanh làm thủ kho, Hạnh có vẻ không bằng lòng:
- Thắng đã nghĩ kỹ chưa mà phân công Oanh làm việc này. Tính Oanh liều lắm, hết gạo, hết mì, hết cả thực phẩm là khổ cho chúng mình đấy.
Tôi trấn an:
- Thắng cũng biết thế, nhưng Oanh hứa rồi. Mình tin nó sẽ làm tốt. Với lại, có gì còn mình với các bạn cùng kiểm tra nữa mà.
Mấy ngày đầu, quả thật thức ăn có vẻ tươi hẳn lên. Ai cũng nhận thấy rau xào nhiều hẳn mỡ, bóng nhẫy. Cơm đã có tóp mỡ kho với dưa, điều chưa từng thấy ở trại này kể từ hồi đi sơ tán đến giờ. Lại nữa, buổi sáng những nắm mì ăn sáng có vẻ to hơn. Mấy chị nuôi nấu ăn có vẻ vui vì đồ ăn không phải đắn đo khi chia từng suất, cũng không phải khổ vì cái cảnh cuối bữa ăn mấy đứa tranh nhau miếng cơm cháy. Một chị khen thằng Oanh: “Trông cậu Oanh nghịch như thế nhưng cũng giỏi ra trò. Thực phẩm cậu ấy quản lý hôm nào chia cho chúng tôi cũng nhiều, nấu ăn đỡ vất vả”. Mấy đứa ở trại sau bữa ăn bắt tay Oanh có vẻ trịnh trọng:
- Mày làm khá lắm, hơn hẳn chị Liên làm...
Mũi thằng Oanh phập phồng. Thằng Phiến vốn chẳng ưa gì thằng Oanh, mấy bữa được ăn no, có lẽ phởn chí mà hứa với tôi cùng thằng Oanh:
- Tối nay mày có đi tắm ở giếng làng, tao thưởng cho mày với thằng Oanh tắm xà phòng Hoa Lan.
Ở nơi chúng tôi sơ tán, có cái giếng làng to bằng cái miệng ao, xung quanh người ta xây bờ thành bằng đá ong, có bậc lên xuống. Nếu đến đó lấy nước, thay việc thả gầu múc nước thì người dân ở đây họ cứ gánh cả đôi thùng trên vai, đi theo bậc lên xuống, cho chân xuống khỏa nước, rồi vục đôi thùng nước, gánh nước lên. Cũng không giải thích được, giếng xây bên cạnh, dù nước có trong veo, uống nước cũng không ngon bằng giếng làng. Có lần, tôi đã chứng kiến một chị vừa đi làm đồng về, chân còn dính phân chuồng, dính cả bùn nữa, chị chẳng thèm rửa, cứ thế lội xuống giếng múc nước gánh về nấu ăn. Thế mà cơm ăn vẫn cứ ngon như thường, chẳng thấy ai bị đau bụng, kể cũng lạ. Lại nữa, nước ở giếng làng cũng mát hơn vì không phải một lần chúng tôi tắm ở đó...
Tất nhiên vì là giếng nước ăn, dân làng cấm tiệt tắm rửa cạnh giếng, còn vùng vẫy trong giếng thì lại càng nghiêm cấm. Nhưng với chúng tôi, nước mát thì phải vùng vẫy trong đó mới thích. Đã đôi lần, vào những đêm hè, lợi dụng lúc vắng người gánh nước, chúng tôi nhảy tùm xuống, ướt hết quần áo, khoái vô cùng. Còn lần này, thằng Phiến cho xà phòng Hoa Lan thì nhất định phải tắm một trận cho đã.
Buổi tối, khi mọi người đi gánh nước ở giếng làng đã vãn, thằng Oanh đến gọi tôi;
- Mày với tao đến rủ thằng Phiến ra giếng làng tắm, nó hứa cho xà phòng Hoa Lan lúc trưa, nhớ không?
Tất nhiên tôi quên thế nào được. Tôi với Oanh đến gặp Phiến. Phiến biết mình bị hớ khi hứa với chúng tôi là cho xà phòng Hoa Lan. Nó vốn là thằng “đại kiết lỵ”, chưa ai lấy được của nó một xu, thế mà lần này phải cho chúng tôi bôi lên đầu xà phòng Hoa Lan, một loại xà phòng mà trước đây tôi và Oanh chỉ mới sờ với ngửi chứ chưa bao giờ được bôi, chắc cu cậu cũng tiếc lắm. Nhưng biết thế nào được, vì đã hứa rồi. Thằng Phiến vào đầu giường mở hòm sắt ra, lấy bánh xà phòng Hoa Lan được bọc kỹ càng bằng mấy lớp giấy báo. Nhìn trước nhìn sau thấy không có ai, Phiến lấy nước bọt nhổ vào lòng bàn tay rồi nó xoa lên đầu từng thằng một. Tiếp đến, nó lấy miếng xà phòng xát mạnh lên đầu từng đứa. Sau đó, nó lấy giấy báo gói lại miếng xà phòng, cất vào hòm sắt. Nó giải thích:
- Phải tiết kiệm, chúng mày biết không? Mang bánh xà phòng này ra giếng, bọn trong trại biết, chúng nó ùa ra xin tao để bôi lên đầu thì... chỉ một lúc là hết. Tao dùng miếng xà phòng này gần hai tháng rồi đấy, mà gần như... còn nguyên.
Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mấy lần trước cùng tắm với Phiến, quái lạ, rõ ràng thấy nó đổ nước lên vò đầu, mùi xà phòng bay ra thơm lừng mà để ý thì không thấy Phiến mang xà phòng. Xin Phiến, Phiến trả lời không có! Cả bọn đi tìm, không thấy. Bây giờ tôi mới hiểu cái kiểu bôi xà phòng của thằng Phiến “kiết lỵ” này. Chả trách thằng Oanh ghét nó cũng... đúng thôi!
Cả bọn ra giếng làng. Trăng cuối mùa chênh chếch đầu ngọn tre. Tiết cuối hè, đầu thu, trời lành lạnh. Trong làng, mọi vật yên tĩnh, thỉnh thoảng đâu đó có tiếng chó sủa khan, không gay gắt... Giờ này, bọn tôi yên tâm không có ai ra gánh nước, và thế là...
Đầu tiên, thằng Oanh cởi quần áo, tồng ngồng lội xuống trước. Sau đó đến tôi và thằng Phiến. Nghĩ thế nào, thằng Phiến trèo lên lấy đống áo quần của cả bọn bỏ xuống cạnh chỗ tắm. Nó giải thích: “Không tin được bọn ở đây đâu. Biết đâu thấy bọn mình tắm như thế này, chúng lên đến lấy hết quần áo, thì chỉ có nước... cởi truồng mà đi về”. Thằng này lúc nào cũng chi li từng tí một. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ, thì nó nói cũng có lý, cẩn thận chẳng bao giờ thừa cả.
Chúng tôi đứng trên bậc đá ong, khỏa nước cho đám bèo tây dạt ra. Ánh trăng rọi xuống nước sóng sánh, mát lạnh. Chúng tôi vốc nước lên đầu rồi lấy tay vò tóc, mùi xà phòng bay ra, bọt xà phòng nở ra, một lúc đã thấy trắng cả đầu. Thế này thì đầu của bọn tôi cứ gọi là... sạch nhất trại. Thằng Oanh nói với tôi:
- Tắm vừa thôi, để còn... mùi xà phòng, chứng tỏ là mình là người “ Văn minh”.
Tôi cười:
- Mày nói thế mà cũng gọi là thằng biết tắm xà phòng. Mày nghe tao giải thích đây này. Trên người còn mùi xà phòng tức là mày tắm chưa sạch, còn bẩn, không “ Văn minh”. Hiểu chưa “con”?
Oanh vẫn không chịu:
- Mày nói thế mà cũng nghe được à? Mùi xà phòng là mùi tinh dầu, họ dùng để cho xà phòng thơm chứ đâu phải hết mùi đó mới gọi là tắm sạch?Mày nói...ngu bỏ mẹ!
- Mày ngu thì có!
- Mày ngu.
Chỉ có thế thôi mà hai đứa chúng tôi cãi nhau. Thằng Phiến đứng cạnh, kệ chúng tôi cãi nhau, vẫn mải tắm. Còn hai chúng tôi vẫn hăng tiết “mày ngu”, “tao khôn”. Bỗng... cả hai thằng, tôi và Oanh đều ngưng lại cuộc cãi nhau bởi... có tiếng một bà già:
- Ai làm gì dưới giếng đó nhẩy?
Thằng Phiến sợ quá, nói run run:
- Chết rồi chúng mày ơi! Có người!
Làm sao bây giờ khi cả ba chúng tôi đều đang ở cái thế lên bờ là lộ. Trên bờ, giọng bà già càng gay gắt:
- Quái lạ, tại sao tôi hỏi không ai trả lời thế? Ai làm gì dưới giếng đó nhẩy?
Thằng Oanh ra hiệu cho chúng tôi không được nói, nó nói nhỏ:
- Chúng mày phải nghe lời tao, làm đúng như tao chỉ mới thoát được. Chứ để bà ấy hô hoán, mọi người kéo ra đây là chúng mình chết.
Oanh lấy bèo tây phủ lên đầu cả ba thằng, rễ bèo tây trùm kín mặt, trông cứ như... ma. Thế là “của thiên lại trả địa”, cái đầu vừa đấy sạch bong, thơm lừng mùi xà phòng Hoa Lan, bây giờ lại... tanh om mùi bèo tây. Phủ bèo lên đầu xong, thằng Oanh lấy đống quần áo, bắt thằng Phiến ôm trước ngực. Oanh ra hiệu cho tôi cùng nó khiêng thằng Phiến lên. Phía bên trên, tiếng bà già lẩm bẩm:
- Vừa mới nghe thấy ì oạp ở phía dưới như hai người nói chuyện, giờ sao lại im ắng thế - Tiếng bà già lại vọng xuống – Có ai ở dưới đấy không nhẩy?
Tất cả vẫn im lặng. Bà già xách một cái thùng tôn định lò dò bước xuống thì trước mặt bà một “con ma” đi bốn chân, có ba đầu, tóc tai rũ rượi, cởi truồng nồng nỗng từ dưới giếng bước lên. Cứ nhằm phía bà già, “con ma” thẳng tiến. Bà già quá sợ, ú ớ không thốt nên lời, hoảng hồn ngã lăn ra đất. Rồi bà ngồi bật ngay dậy, quỳ xuống lạy “con ma” như tế sao:
- Lạy thánh Cầu Đông, lạy ông Cầu Gõ, lạy mõ Chùa Hà, lạy bà Đồng Đậu, lạy cậu Vân Gia, phù hộ cho con, ma đừng có bắt, ơn trên độ trì, nam mô di đà...
Thằng Oanh với tôi đang khiêng thằng Phiến, thấy bà già lạy như vậy, buồn cười quá mà cố mím môi, không dám cười. Đi qua bà già một đoạn, tôi và Oanh thả oạch thằng Phiến xuống đất. Phiến la oai oái. Tôi với Oanh mặc kệ nó, ù té chạy...
Thoát nạn, cả bọn hoàn hồn.
... Mấy ngày sau, bữa ăn của chúng tôi, hôm thì có cá rô rán, hôm thì có ốc om chuối, hôm lại có cá diếc kho tương... Chuyện này cả trại chưa bao giờ nghĩ tới. Phải nói sự thông minh của thằng Oanh “phát tiết” dữ thật. Sau chuyện “sáng kiến” giả ma ở giếng làng, đến chính thằng Phiến cũng phải nói:
- Tao nghĩ lại chuyện đó cũng thấy sợ toát mồ hôi hột huống hồ bà già. Không có thằng Oanh nghĩ ra chuyện đó, chẳng biết làm thế nào để thoát.
Bây giớ đến chuyện Oanh lo thực phẩm cho cả trại. Tôi và Hạnh rất ngạc nhiên Oanh lấy đâu ra tiền mà mua lắm thứ thế? Hỏi nó, nó cứ ầm ừ cho qua chuyện:
- Chuyện vặt, chúng mày để ý làm gì? Cứ có cá kho tương, ốc om chuối... ăn được nhiều cơm là được rồi – Nó còn lên giọng ông kễnh – Đừng tò mò nhiều quá, tò mò là không tốt đâu.
- Mày đừng có đi ăn cắp đấy nhé! Chỉ một lần thôi đấy, lần này mà tái phạm, anh Cường và chị Liên về biết được là không tha đâu.
Oanh lấy tay chỉ vào mặt mình;
- Đừng “bỉ” tao nhá! Tao hiểu vấn đề chứ, dại gì làm chuyện đó? Tao chỉ muốn chứng minh một điều là bọn mình lớn cả rồi, có thể lo được mọi chuyện thế thôi.
Nó nói thì đơn giản, nhưng chúng tôi muốn tìm ra sự thật. Nước da nó mấy hôm nay trông có vẻ đen hơn, lại còn chuyện nghỉ học vì lý do “mệt”. Thực ra nó có mệt gì đâu. Tôi truy mãi, rồi Oanh cũng phải thú nhận:
- Tao nghĩ rồi, đến hai ba tháng nay, cả trại chúng mình có bao giờ được ăn bữa cơm no, được ăn bữa rau xào nào có tóp mỡ. Tranh thủ chị Liên, anh Cường đi vắng, tao cho cả trại ăn thả dàn vài bữa. Còn sau đó, mày biết tao làm thế nào không? Tao lấy lý do “mệt” nghỉ học rồi đi tát cá. Còn nữa, giữa trưa, tao nghĩ ra cách mang rổ đến mấy đám bèo tây trong mấy cái ao, hứng ở dưới, lấy gậy đập ở trên. Nước nóng, lũ cua đang bám vào rễ bèo rơi vào rổ. Đấy, chăm chỉ một tí cả trại có cái ăn thôi.
Nghe Oanh nói, chúng tôi rất thương nó. Thì ra trong con người của nó vẫn ẩn chứa những tình thương đồng loại mà trước đây tôi không phát hiện ra. Tính cách của thằng Oanh cũng có mặt xấu, nhưng cũng có mặt tốt. Nó không phải là một đứa chỉ nghĩ ra những trò nghịch ngợm hay ăn cắp vặt. Nếu biết động viên, tin tưởng Oanh, Oanh sẽ làm được nhiều việc tốt. Tuy thế tôi lại nghĩ, Oanh có thể làm một, hai ngày thì được, chứ làm sao như vậy cả tuần. Tôi nói với nó:
- Tất nhiên việc mày làm là tốt, nhưng một mình mày làm sẽ ảnh hưởng đến việc học và sức khỏe của mày, rồi chúng tao lại mang tiếng là ăn bám vào mày. Thế này nhé, từ giờ trở đi, đi tát cá hoặc vớt cua bám bèo, mày gọi chúng tao đi cùng, cùng làm với mày, hay hơn...
Từ hôm đó, bà con trong xóm không khỏi ngạc nhiên thấy đám trẻ thành phố về sơ tán cứ trưa trưa lại cắp rổ đến các ao bèo giũ cua bám rễ bèo hoặc chiều chiều lại ra mấy chỗ ruộng xâm xấp nước tát cá. Họ thán phục;
- Con trai thành phố mà chăm không khác mấy đứa trẻ ở nông thôn.
Chúng tôi vui với lời khen đó, mà vui nhất là thằng Oanh.






4

Anh Cường đi bộ đội đã được hai tháng. Nghe đâu ânh cùng đơn vị huấn luyện ở tận Hải Dương, chuẩn bị vào chiến trường ở miền nam. Mới đó tôi và mẹ tiễn bố vào chiến trường cũng hơn hai năm rồi. Bố vào chiến trường, nói sẽ gửi thư ra, mà gia đình tôi cũng chẳng thấy tin tức gì? Em Minh thỉnh thoảng lại nhớ bố, nó hay hỏi mẹ:“ Mẹ ơi! Bố đi bao giờ về ? Con nhớ bố lắm.”. Mẹ ôm thằng Minh vào lòng, nước mắt chảy dài. Thương nhất có lúc mẹ nói: “ Lạy giời! Bố của hai con đừng chết, về với gia đình mình, có que, cụt, mù mắt... khổ mấy mẹ cũng nuôi được.”. Với chị Liên, từ ngày anh Cường lên đường đi bộ đội, nét mặt của chị trông ưu tư hẳn. Chúng tôi không còn nghe thấy tiếng cười hồn nhiên vô tư của chị như hồi anh Cường còn ở nhà. Không phải chỉ riêng tôi mà tất cả bọn trẻ của trại sơ tán Liên Cơ đều biết chị Liên và anh Cường chơi thân với nhau. Mọi việc ở trại hai người đều trao đổi với nhau, đi đâu cũng có hai người. Tôi còn có cảm giác hai người yêu nhau nữa kia. Không phải vì chuyện tôi và Hạnh bắt gặp hai người hôm đi xem cải lương về mà tình cảm của chị Liên dành cho anh Cường khác với mọi người. Khi anh Cường đi khám nghĩa vụ quân sự, chị Liên đi cùng anh ấy về Sơn Hà trong tâm trạng thấp thỏm. Những ngày chờ quyết định của thị đội, nét mặt chị Liên rất buồn, anh Cường cứ phải động viên suốt. Rồi đến ngày anh Cường lên đường, đó là ngày nặng nề của chị. Trông nét mặt chị Liên già hẳn. Anh Cường nhập ngũ, mọi việc ở trại dồn lên hai vai chị. Trừ những buổi đi học, thời gian còn lại chị Liên lo cho chúng tôi , từ chuyện đi mua gạo, thực phẩm đến chuyện học hành, ốm đau...của từng đứa. Thương chị, tôi và Hạnh cũng cố giúp chị. Thằng Oanh cũng bớt nghịch, nó hiểu mọi việc hơn, có ý thức những việc làm của mình.
Còn chuyện tôi với Hạnh.
Không hiểu sao, lúc nào tôi cũng muốn giúp Hạnh, để hai đứa được gần nhau. Hôm tôi thấy Hạnh chuẩn bị rổ rá đi vớt bèo cho lợn hộ bà chủ nhà, tôi vội sốt sắng bỏ tất cả để cùng đi với Hạnh. Hạnh rất ngạc nhiên:
- Sao Thắng không ở nhà học bài? Đi nhặt bèo với Hạnh bẩn lắm.
- Thắng học bài xong rồi! Để Thắng giúp Hạnh nhặt bèo cho nhanh – Tôi chỉ trả lời có vậy, rồi sợ Hạnh không đồng ý, tôi giằng lấy cái rổ trên tay Hạnh, kéo Hạnh cùng đi với mình. Cái ruộng bèo cạnh rìa làng cạn nước, bèo nằm phơi trên mặt bùn. Chân tôi và chân của Hạnh lồi bì bõm. Có chỗ bùn nhão, lún đến tận trên bắp chân. Đưa tay cho Hạnh nắm, tôi cố sức kéo Hạnh lên. Quá đà, chỉ một chút nữa là Hạnh ngã cả người vào người của tôi. Chỉ có thế thôi, mà sao tôi có cảm giác vui vui. Mặt trời lên cao, rổ bèo cũng gần đầy, mồ hôi hai đứa nhễ nhại, không biết lúc đó nét mặt của tôi ra sao ? Còn Hạnh, một khuôn mặt đỏ hồng với ánh mắt long lanh. Tôi nhìn Hạnh chăm chú, Hạnh có vẻ ngượng:
- Thắng đừng nhìn Hạnh như thế nữa, trông chán lắm. Cứ y như hôm Hạnh ngồi trong lớp bị Thắng nhìn ấy...
Ở lớp, Hạnh ngồi gần bàn cuối, còn tôi ngồi ở phía trên, cách bàn của Hạnh mấy dãy. Không hiểu sao, hôm ấy tôi đứng lên, quay xuống phía dưới, bắt gặp khuôn mặt của Hạnh, nhất là ánh mắt, cái ánh mắt như hút hồn, như không cho tôi quay mặt sang hướng khác. Thấy tôi nhìn chăm chăm vào mình, Hạnh buồn cười quá, nhắc tôi:
- Thắng ơi! Ngồi xuống đi...
Tôi giật mình, ngồi xuống, ngượng ngùng.
Bây giờ Hạnh nhắc lại chuyện này. Hôm đó đúng là tôi ngượng, còn hôm nay tôi mạnh mồm:
- Thắng thích thế đấy, Hạnh cấm à !
Hạnh lấy tay đấm khẽ vào lưng tôi:
- Thắng đừng nhìn như thế, Hạnh không thích đâu.
Tôi hỏi Hạnh:
- Hạnh có thích Thắng làm giúp không ?
Hạnh cười, nhìn tôi với ánh mắt rất lạ:
- Không hiểu sao Thắng hỏi Hạnh câu ấy nhỉ? Với lại ...- Hạnh quay mặt đi chỗ khác – Mọi việc Hạnh đều tự làm được. Lúc nào khó, Hạnh sẽ nhờ Thắng. Ở trại, Hạnh thấy Thắng còn bận bao nhiêu việc giúp chị Liên.
Nghe Hạnh nói như vậy, máu tự ái trong người tôi nổi dậy. À ! Nói như thế hả, đây cũng cóc cần. Cũng đừng tưởng đấy là cái gì ghê gớm. Bình thường thôi!Người ta “ quý” mới đến giúp. Còn không cần, đây cũng chẳng dại cầu xin.
Nghĩ như vây, tôi đùng đùng bỏ về, mặc cho chân lội bùn thụt lên, thụt xuống. Bùn bắn lên đến tận mặt, tôi cũng mặc kệ. Hạnh thấy tôi không nói, không rằng tự nhiên bỏ về, gọi với theo:
- Ơ! Thắng ơi, giúp Hạnh bê rổ bèo này về với.
Tôi như không nghe thấy, cứ thế bỏ đi thẳng.
Về nhà, bình tâm, ngồi nghĩ lại, thấy suy nghĩ và hành động của mình cũng vô lý. Hạnh nói thế cũng là bình thường , nào ý gì khinh mình đâu. Hơn nữa, Hạnh nói đúng quá rồi còn gì. Thì cũng giống mình, khi nào có những việc không thể một mình làm được mới đi nhờ người khác. Như hôm nọ, áo tôi bục một đường chỉ, thực ra tôi còn xé ...cho đường chỉ bục to hơn, không khâu được. Tôi mang chiếc áo bị bục đường chỉ đó đến nhờ Hạnh khâu hộ. Hạnh khâu lại cho tôi rất cẩn thận, đâu có từ nan. Mọi chuyện Hạnh nói đúng, đơn giản, có lý tôi lại biến nó thành “ phức tạp”, đi tự ái, quả là vô lý. Tôi phải đến xin lỗi Hạnh.
Tôi đi tìm Hạnh, nghe mấy bạn trong trại nói, Hạnh đã bê rổ bèo về đến nhà rồi. Tôi vội sang đó, trong đầu hình thành những câu nói sao cho nó có tình, có lý nhất để Hạnh hiểu, tha lỗi cho tôi. Cũng coi như đây là một lần để tôi rút kinh nghiệm. Nghĩ trong đầu như thế, nhưng đến ngõ nhà mà Hạnh đang ở, cái gì đập vào mắt tôi thế kia? Thằng Oanh đang ngồi cùng Hạnh thái bèo. Nó với Hạnh nói chuyện gì mà trông có vẻ rôm rả lắm, Hạnh cười ngất. Tôi nép vào bên cống quan sát thấy hết tất cả. Trong người tôi lúc ấy, sự tức giận dâng lên không thể tưởng. Hạnh phải là của tôi, Hạnh không được nói chuyện với bất kỳ ai khác, ngoài tôi. Tại sao Hạnh có thể cợt nhả với thằng Oanh được nhỉ? Chính Hạnh cũng từng có lần khuyên tôi không nên chơi thân quá mức với Oanh, vì tính Oanh còn trẻ con lắm. Hạnh nói với tôi như thế, sao giờ đây Hạnh lại có thể ngồi nói chuyện được với Oanh? Còn chuyện gì thế kia nữa? Thằng Oanh thái bèo bị dao cứa đứt tay. Ối giời! Chảy có tý máu mà làm ra vẻ! Thằng Oanh ôm ngón tay, nét mặt nhăn nhó. Nét mặt lo lắng, Hạnh chạy vội vào trong nhà lấy cái bát điếu của ông chủ nhà quay ra ngay, lẫy bã thuốc lào đắp vào chỗ Oanh bị đứt tay. Trông Hạnh và Oanh có vẻ tình tứ. Thế kia thì...thôi, thế là Hạnh đã phản bội tôi, không còn chơi thân với tôi nữa. Những suy nghĩ ban đầu của tôi về Hạnh đâu có sai. Tôi phải dạy cho Hạnh và cả thằng Oanh nữa một bài học. Đang cùng sôi sục với những suy nghĩ đó, bàn tay tôi bám vào thành cổng bóp vụn những mảng tường vôi bở. Ông chủ nhà dắt con bò đến gần lúc nào mà tôi không hay:
- Cháu làm gì ở đây? Sao không vào nhà?
Tiếng của ông chủ nhà hỏi làm tôi giật mình:
- Không ạ! Cháu...cháu... chờ bạn...
Tôi tìm cách chống chế, rồi không kịp chào ông ấy, tôi quay đầu đi thẳng.
Cả mấy hôm liền, tôi học bài không vào. Thằng Oanh có hỏi, tôi cũng không muốn trả lời. Hạnh lo lắng cho tôi:
- Thắng ốm à?
Tôi im lặng, có cảm giác tủi thân, nhưng tôi cố kìm không muốn thể hiện ra bên ngoài. Sau buổi học, tôi hay tha thẩn dọc bờ mương với một nỗi buồn không thể giải thích được.
Tôi gặp chị Liên, mong ở chị một lời khuyên và hy vọng, biết đâu lại giải tỏa nỗi buồn.
Đêm ấy, trăng sáng lắm. Trăng thu hắt một ánh sáng vàng nhẹ khắp cả cánh đồng. Tôi và chị Liên ngồi trên một vệ cỏ nhìn ra xa. Phía ấy, có ánh chớp liên hồi, sau đó có tiếng nổ ì ầm, rồi tiếng máy bay văng vẳng... Nơi ấy đang bị máy bay Mỹ ném bom. Không biết bao giờ chiến tranh mới chấm dứt. Nỗi buồn này liên tiếp với nỗi buồn khác. Chị Liên hỏi tôi:
- Nào, em có điều gì muốn tâm sự với chị?
Tôi thấy lúng túng thật sự. Chị Liên giục:
- Nói đi em!
Tôi hỏi chị Liên:
- Chị Liên ơi, thế nào là... tình yêu?
Chị Liên hỏi lại tôi:
- Tại sao em lại hỏi chị câu ấy? Năm nay Thắng bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
- Em mười sáu.
Chị Liên im lặng. Tôi cũng không hiểu chị hỏi tuổi của mình để làm gì. Chị Liên thở dài, tiếng thở dài như nuối tiếc, rồi chị bảo:
- Bằng tuổi của em, chị với anh Cường cùng các em đi sơ tán. Mới đó đã hơn hai năm rồi. Nhưng hồi đó, chị và anh Cường cũng chỉ chơi với nhau thôi, chứ không phải yêu...
- Nhưng em muốn hỏi chị thế nào là tình yêu cơ mà...
- Tình yêu... – Chị Liên nói gần như thì thầm – Có lẽ với tuổi em cũng là hơi sớm, cả với tuổi của chị nữa, có khi chị cũng chưa hiểu hết hai từ đó đâu. Nhưng... tình yêu là... hai người phải thực sự thương nhau, hiểu nhau, không giấu nhau một điều gì cả và đặc biệt đi xa phải nhớ nhau... Nó như thế này, cũng một tối giống như đêm nay, em ngồi cạnh chị, có khác tối ấy là anh Cường. Anh Cường nói với chị nhiều điều lắm. Đến bây giờ chị nhớ như in, thậm chí, chị có cảm giác... hơi ấm của bàn tay anh Cường tối ấy nắm tay chị vẫn còn ấm đến tận giờ. Nhớ ghê gớm như thế. Chị tin anh Cường cũng rất nhớ chị... – Chị Liên nhìn vào tôi – Em có nhớ người ta không?
- Em cũng không hiểu nữa, vì em có xa người ta đâu? Nhưng... – Tôi cố gắng diễn giải – Em chơi thân với người đó, người đó nói chuyện với em vui lắm. Thế sao người ấy cũng lại chơi thân với người khác... giống như chơi thân với em?
Chị Liên giải thích:
- Đó không phải là yêu, em ạ. Mà tại sao em lại cấm người ta chơi thân với người khác cơ chứ? Em nói là mới “chơi thân”, thế người ta đã là gì của em đâu. Hơn nữa, đến khi đã yêu, theo chị nghĩ, cũng không thể nào bắt người kia phải lệ thuộc vào mình, không được chơi với ai. Như vậy là ích kỷ.
- Nhưng... – Tôi cố gắng bảo vệ ý kiến của mình – đã chơi thân với em lại chơi thân với người khác nữa, thế không phải là...là... là bạn tốt...
- Em nhầm, em nghĩ về tình bạn như vậy đã sai, tình yêu lại càng sai. Thôi em ạ, bao giờ em lớn em sẽ hiểu. Tuổi em bây giờ là phải học thật tốt. À, chị hỏi em, bạn thân của em là... ai vậy?
Tôi không nói. Tôi sợ nói cho chị Liên, Hạnh biết được sẽ giận tôi. Chị Liên thấy tôi có vẻ khó xử, xoa đầu tôi:
- Thôi, cậu bé ạ! Cậu còn trẻ con lắm, chưa đến tuổi yêu đâu. Nói thật nhé, tôi cũng biết bạn thân của cậu là ai rồi... Đứng dậy về đi, sương rơi nhiều quá, ở đây lạnh đấy. Em nhớ phải học giỏi đã, đừng yêu sớm như chị, khổ lắm.
Hai chị em tôi trở về trại.
Trong trại còn đôi ba đứa chụm đầu vào nhau học dưới ánh đèn dầu leo lét. Thằng Oanh nằm cạnh giường tôi ngủ vùi. Tôi biết chắc nó ngủ say bởi chiều nay đội bóng của trại đá với đội bóng trong làng, Oanh là thằng tiền đạo, nó chạy nhiều nhất. Mà hình như Oanh cũng chẳng để ý đến nỗi buồn của tôi. Nó hỏi, tôi không nói, nó vẫn vô tư, không để ý, không giận, vẫn chơi với Hạnh, vẫn đá bóng, thỉnh thoảng lại nói đứa này hôi nách, đứa kia thối mồm, đứa nọ đầu đầy chấy, trong đó có cả Hạnh. Khiếp bỏ mẹ! Ấy vậy mà tôi lại túc với Oanh khi nó chơi với Hạnh. Kể cũng ...vô lý to đùng đùng!
Tôi đi qua chỗ Hạnh thường ngồi học, ngạc nhiên không thấy Hạnh ở đó. Tất nhiên tôi biết rất rõ lúc này Hạnh không đi nói chuyện với Oanh rồi. Vậy Hạnh đi đâu? Tự nhiên tôi muốn đi tìm để nói chuyện với Hạnh. Khi tức giận, rất dễ mất bình tĩnh, lúc ấy mọi lỗi lầm tôi cứ nghĩ chỉ do Hạnh, lúc bình tĩnh trở lại mới thấy lỗi đó lại do mình. Không biết chuyện này có ai giống tôi không ? Đi khỏi trại một đoạn, trên con đường làng thưa vắng bóng người, chỉ có đom đóm bay lập lòe trước mặt lúc xa, lúc gần và vài cơn gió lạnh thổi từng đợt, từng đợt. Bỗng tôi thấy một bóng đen đi ngược chiều với mình, dáng rất vội vã. Nhìn kỹ, hóa ra là Hạnh. Tôi chưa kịp hỏi, Hạnh đã hỏi luôn:
- Thắng phải không ? Thắng có thấy chị Liên ở đâu không?
Mọi chuyện định nói chuyện với Hạnh tan biến. Mà hình như Hạnh cũng không để ý đến chuyện giận dỗi của tôi thì phải. Tôi trả lời với Hạnh trong tâm trạng hoàn toàn thỏa mái:
- Chị Liên vừa ngồi nói chuyện với Thắng xong. Hình như chị ghé lại chỗ mấy chị nuôi...
- Thắng đi với mình, có chuyện gấp lắm! – Hạnh kéo tay tôi đi, vừa đi vừa nói có vẻ chuyện đang xảy ra rất trầm trọng- Chuyện này chỉ có thể nói với Thắng thôi...
- Sao Hạnh không nói chuyện đó với Oanh? – Tôi vẫn chưa nguôi chuyện cũ.
-Tính Oanh bộp chộp lắm, không giữ được bí mật đâu. Hạnh chỉ tin Thắng thôi – Hạnh giải thích cho tôi.
Tôi nghe Hạnh trả lời như vậy, thở ra một cách nhẹ nhõm. Thấy mọi việc trở nên dễ dàng biết bao nhiêu. Mọi chuyện đã rõ ràng, sao tôi cứ tự hành hạ mình, nghĩ Hạnh thế này, thế nọ. Lúc này Hạnh có rủ tôi đi lên trời tôi cũng cũng đi. Tôi hỏi Hạnh:
- Có việc gì mà gấp thế ? Hạnh nói cho Thắng biết đi.
Cả hai chúng tôi dừng lai. Hạnh nói thì thầm :
- Anh Cường trốn đơn vị về thăm trại mình và...chị Liên. Mình đi tìm chị Liên suốt từ tối đến giờ.
- Anh Cường đào ngũ! – Tôi sửng sốt.
Hạnh vội lấy tay bịt miệng tôi lại:
- Sao Thắng nói to thế. Không phải anh Cường đào ngũ mà là, như anh ấy nói ...nhớ chúng mình ...nhớ chị Liên quá...Anh ấy về thăm ít hôm rồi sẽ quay về lại đơn vị...
- Sao anh Cường không xin phép đơn vị mà phải trốn? – Tôi vẫn thắc măc.
- Hôm nay Hạnh thấy Thắng thật lạ, hỏi lắm thế ? Làm sao chuyện đó Hạnh biết được? Nhưng có lẽ anh ấy xin về ...thăm chúng mình mà họ... không cho, nên anh tìm cách trốn...
Hạnh dẫn tôi đến gặp anh Cường, anh ấy đang ngồi thu lu trong góc sân đình làng. Đình làng này ban ngày vốn là lớp học của chúng tôi. Anh Cường gặp tôi mừng lắm, còn tôi khỏi phải nói, cứ muốn ôm rít lấy anh. Mới có hơn một tháng xa anh Cường, mà sao tôi thấy lâu là vậy. Tôi nói với anh Cường, anh cứ ngồi đây, để tôi đi tìm chị Liên, còn Hạnh sẽ đi tìm cái ăn cho anh ấy.Anh Cường cho chúng tôi biết, anh phải đi bộ từ ba giờ sáng, mà đi toàn đường tắt, không dám đi đường lớn sợ bị bắt. Từ sáng đến giờ chưa có cái gì vào bụng, trừ mấy củ khoai lang non anh móc ở ruộng, uống vội mấy ngụm nước lã. Nghe anh Cường nói vậy, tôi thương quá. Không biết sau này mình đi bộ đội, rồi cũng yêu, có dám làm như anh Cường không ?
Tôi tìm được chị Liên, bí mật báo tin này cho chị biết. Khỏi phải nói chị Liên mừng đến độ nào. Trên con đường làng lồi thụt lỗ chân trâu ấy, tôi chạy đôi khi còn vấp ngã mà chị Liên chạy, thật lạ, chẳng vấp ngã gì cả, cứ như bay thì đúng hơn...
Khi chị Liên gặp anh Cường, Hạnh kéo tay tôi ra hiệu đi ra ngoài để cho hai người nói chuyện tự nhiên. Hạnh nhắc khéo tôi:
- Thắng chẳng tế nhị một chút nào. Bây giờ không phải như hai đứa mình đi xem cải lương về gặp hai người đâu.
Tôi cười trừ, nhận lỗi, đi theo Hạnh. Phải công nhận những chuyện như thế này bao giờ con gái cũng xử lý khéo hơn con trai. Hạnh cho tôi biết:
- Hạnh đến bác chủ nhà mà hồi trước anh Cường ở cho bác biết là anh Cường đã về. Thế là bác gái cùng mình bê cả nồi cơm và mang cả bát cá rô kho tương ra cho anh Cường. Cả gia đình bác ấy thương anh Cường ghê.
Nghe Hạnh nói vậy, tôi giật mình:
- Sao Hạnh làm thế, lộ ra là chết!
- Anh Cường nói với mình đến đó đấy! – Hạnh giải thích – Nhà bác ấy cũng có con đi bộ đội, bác ấy hiểu. Hồi anh Cường ở đấy, hai bác thương anh ấy như con...
Chuyện anh Cường trốn đơn vị về thăm trại, chỉ hôm sau, cả trại biết. Làm sao mà dấu mọi người được, nhưng chúng tôi thống nhất một cách tuyệt đối là không cho người ngoài biết. Sự thống nhất của chúng tôi đã có một tác dụng không thể tưởng tượng nổi.
Hai hôm sau, kể từ tối anh Cường trốn đơn vị về thăm chúng tôi, anh Khanh dẫn hai anh bộ đội, một anh đeo súng ngắn, còn anh kia trẻ hơn, khoác một khẩu súng dài, về trại chúng tôi để truy tìm anh Cường. Đã rất lâu chúng tôi không gặp anh Khanh, mà trong trí nhớ của từng đứa, có khi chúng tôi cũng quên anh ấy rồi. Bây giờ nghe đâu anh Khanh đã lên chức Phó bí thư Đảng ủy khu phố Lê Lợi, phụ trách công tác tuyển quân. Thế nên anh ấy mới đi truy tìm anh Cường. Anh Khanh tập hợp hết chúng tôi lại ở giữa sân hợp tác, lên giọng:
- Trong khi cả dân tộc đang dồn sức chống xâm lược Mỹ thì tên Cường, một quân nhân, đã đào ngũ. Tên Cường biểu hiện hèn nhát, sợ chết, đầu hàng trốn về phía sau làm hoen ố truyền thống kiên cường cách mạng của khu phố chúng ta. Các em có trách nhiệm giúp các anh đây - Anh Khanh chỉ hai anh bộ đội đứng bên cạnh - Bắt bằng được tên Cường, đưa Cường ra tòa án quân sự để xử. Mấy hôm nay các em có thấy tên Cường về đây không ? - Anh Khanh hỏi chúng tôi.
Chúng tôi đều trả lời là không thấy. Hôm ấy anh Khanh cùng hai anh bộ đội đi lùng anh Cường khắp mọi chỗ, hỏi rất nhiều người, trong đó có cả hai bác chủ nhà, nơi anh Cường đã ở. Mọi người đều nói, không biết, không thấy. Trước khi về lại Sơn Hà, anh Khanh gọi tôi ra , dặn dò, giọng có vẻ uất lắm:
- Thế này Thắng ạ! Việc tên Cường đào ngũ, anh thấy nhục quá. Làm sao ở một khu phố chúng ta lại có một thằng hèn như vậy. Vì thế, em thấy Cường lảng vảng quanh đây, phải lập tức báo ngay cho người lớn biết, bắt tại chỗ. Em làm tốt nhiệm vụ này, anh sẽ khen.
Tôi im lặng, không trả lời.
Tội cho anh Cường, mấy ngày anh bí mật về thăm trại mang tiếng là “ đào ngũ”, điều anh lo nhất là mấy cái hầm trú ẩn quanh trại. Anh nói: “ Các em đắp đất mỏng như thế này làm sao mà chống được với bom bi? Phải đắp đất dày lên.”.Anh cùng chúng tôi không kể sáng tối, đắp đất thành hầm thật cật lực. Anh làm như sợ không đủ thời gian. Anh bàn với chị Liên nên tranh thủ lúc mọi người gặt lúa trại nên xin một ít rạ lợp lại mái nhà tập thể. Có mấy tối anh ở lại với chúng tôi, anh Cường bắt mấy đứa dốt toán nhất mang vở ra cho anh ấy kiểm tra. Chúng tôi không muốn anh Cường đi xa.Không thể có điều đó, anh Cường là người có tự trọng. Trước lúc về lại đơn vị, anh Cường gọi tôi, Hạnh với thằng Oanh cùng mấy đứa nữa, lớn tuổi nhất trong trại đến để anh dặn dò:
- Anh phải về lại đơn vị. Anh không phải là một thằng “ hèn” như anh Khanh đánh giá – Anh nói với chúng tôi như một lời tâm sự của người anh với mấy đứa em – Anh thấy kiểu huấn luyện vừa rồi chắc sắp đi chiến đấu ở Quảng Trị, khó có thể về thăm các em và chị Liên. Xin về, chắc chắn họ không cho, anh đành liều vì nhớ các em và chị Liên quá. Về lại lần này rồi không biết còn có thể gặp lại các em nữa không ? Còn có ngày nhìn thấy nhau nữa không ?- Anh Cường ôm từng đứa vào lòng – Các em sống ở đây phải thương lấy nhau, đừng làm việc gì xấu để bố, mẹ , chị, em và các bác, các cô ở đây buồn phiền. Phải biết nhường nhịn, học thật giỏi, có đạo đức thế là anh mừng. Dù ở phương trời nào anh vẫn rất nhớ các em.
Anh Cường không khóc, nhưng mắt anh đỏ hoe. Hạnh và chị Liên khóc thành tiếng. Còn tôi, thằng Oanh và mấy đứa khác đứng chết lặng.
Anh Cường tạm biệt chúng tôi, bước mạnh ra phía trước, để lại cho tất cả một nỗi trống vắng không thể tả...






Mùa đông năm ấy không hiểu sao tiết trời lại lạnh một cách ghê gớm như thế. Ngoài trời, gió bấc thổi hun hút, mấy tàu chuối lá chuối cạnh trại rách tơi tả, rũ rượi mặc cho gió muốn làm gì thì làm. Đã vậy, còn có những cơn mưa phùn dầm dề làm cho cái lạnh thấm vào người thật tái tê. Mấy cái áo bông mẹ gửi cho tôi và em Minh mặc cũng không đủ ấm. Ngồi trong lớp với ánh sáng tù mù, tay tôi cầm bút, hơi lạnh thấm vào làm cho các ngón tay cứ như bị khô cứng cả lại. Những tối về ngủ, cả bọn bên giường con trai cố quấn chặt vào nhau, thằng nào cũng muốn len vào giữa. Bên con gái cũng thế, không đứa nào chịu nằm bên ngoài. Chị Liên phải đứng ra làm trọng tài để xếp chỗ...
Từ chiều đến giờ, tôi đang có một nỗi lo cháy ruột: Không hiểu sao Hạnh và một số bạn nữa, được chị Liên phân công đi mua gạo cho trại đến bây giờ vẫn chưa về? Trời lạnh thế này, đường quê lại khó đi, không đèn đóm, mang vác nặng, không biết Hạnh và mấy bạn sẽ xoay xở ra sao? Lẽ ra, tôi và Oanh làm việc này, nhưng có việc đột xuất nhà trường phân công, nên không đi được, chị Liên phân công Hạnh và mấy bạn nữa, đi thay. Cứ nghĩ, độ bốn, năm giờ chiều là Hạnh và các bạn có mặt ở nhà, thế mà đến bây giờ hơn bảy giờ tối, chẳng thấy mọi người đâu. Cơm canh để phần cũng nguội lạnh hết cả rồi.
Tôi ăn cơn cùng mấy bạn không hề có cảm giác, cố ăn nhanh để đứng lên. Nhìn sang mâm cơm để phần cho Hạnh cùng mấy bạn mà tôi tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Có lẽ gạo bị đổ, hoặc các bạn đi lạc, cũng có khi... các bạn bị bọn xấu cướp hết tiền, tem phiếu. Tôi đã nghe một câu chuyện tương tự xảy ra ở xã bên.
Thấy tôi cứ bồn chồn hết ra lại vào thỉnh thoảng lại hỏi chị Liên làm chị Liên cũng sốt ruột. Chị gọi tôi với Oanh lại:
- Không biết vì sao bây giờ mà Hạnh cùng với mấy bạn vẫn chưa về. Chị cũng cảm thấy lo lo. Hai em thử đi xem tình hình như thế nào? Lẽ ra chị sẽ đi cùng các em, nhưng ở trại có hai bạn đang cấp cứu vì sốt, chị phải ở lại. Có chuyện gì thì một trong hai em phải về đây ngay báo cho chị biết.
Nói xong, chị Liên giục tôi và Oanh mặc thêm áo ấm, khoác áo mưa, tay mỗi đứa cầm thêm một cái gậy đi ngay trong đêm.
Đêm mùa đông đen kịt như đặc quánh lại. Oanh đi trước tôi có nửa mét mà chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ nghe ở phía trước tiếng sột soạt của áo mưa, tiếng nước mưa rơi xuống mặt đường tí tách, tiếng gió thổi rít bên tai. Có lẽ cảm nhận rõ nhất là cái lạnh ngắt của mặt đất thấm vào gan bàn chân. Oanh quay lại dặn tôi:
- Mày cố bám sát vào tao, đi gần sát nhau cũng có khi cũng bớt lạnh. Tao nghe một số người nói như thế.
Bớt lạnh thì chưa chắc, nhưng bớt sợ, bớt đi nỗi cô quạnh thì đúng hơn. Hai chúng tôi vẫn lầm lũi đi. Mưa rây nặng hạt, chưa có dấu hiệu ngừng. Gió vẫn thổi lúc nhẹ, lúc mạnh. Hai tay tôi tê cứng bởi một tay nắm chặt hai mép áo mưa vào nhau. Còn tay kia nắm chặt cây gậy chống chọi với đường trơn và gió.
Dọc đường, hầu như chúng tôi chẳng gặp ai đi ngược chiều để hỏi chuyện. Giời lạnh thế này, có phát rồ mới ra đường. Khi Tôi và Oanh đến cửa hàng gạo mà trại thường mua, xung quanh đóng cửa im ỉm, trước cửa hàng lạnh ngắt không một bóng người. Tìm mãi, mới thấy ở góc cửa hàng có một ánh đèn dầu le lói. Tôi với Oanh lò dò tiến đến chỗ có ánh sáng của ngọn đèn dầu đó. Tiếp chúng tôi là một người đàn ông, nghe tiếng nói có thể đó là một người trung niên, không biết béo hay gầy vì ông ta khoác trên mình một tấm chăn chiên to xù. Chúng tôi chào người ấy và hỏi có thấy mấy bạn chúng tôi đến đây mua gạo không ?Người đàn ông này cho biết:
- Cửa hàng này hết gạo và hết mỳ gần một tuần nay. Muốn mua gạo và mỳ phải đi sang cửa hàng gạo đóng ở Minh Trung, cách đây gần hai chục cây số, có lẽ mấy em ở trại Liên Cơ đi sang đó mua gạo rồi.
Chỉ có thể như thế thôi nên Hạnh và các bạn đi bây giờ mới chưa về. Một tình huống tôi và Oanh không tính đến. Tôi và Oanh chào người đàn ông rồi đi ra. Phải đi tìm bằng được Hạnh và mấy bạn. Hai chúng tôi bàn với nhau. Oanh sẽ quay về trại báo tin này cho chị Liên biết để chị cử thêm người tiếp viện, còn tôi sẽ đi sang Minh Trung giúp Hạnh và các bạn.
Oanh quay về, còn tôi, một tay cầm gậy chống, một tay tiếp tục túm chặt tấm ni lông, lần theo con đường cái sang Minh Trung.
Hạnh ơi! Bạn ở chỗ nào? Bạn có biết bây giờ Thắng lo cho bạn và các bạn cùng đi, nhiều như thế nào không ? Lẽ ra, cửa hàng hết gạo các bạn quay về báo cho chị Liên và bọn mình biết, làm sao thân con gái, bạn liều như thế?
Mưa hình như mỗi lúc một nhiều hơn, gió thổi mỗi lúc cũng như mạnh hơn. Lúc nãy đi cạnh Oanh, có lúc tôi cũng thấy sờ sợ khi nhìn ra xung quanh. Nhưng không hiểu sao bây giờ tôi chẳng sợ một điều gì cả. Xung quanh tôi, vẫn đồng không, mông quạnh, không một bóng người, tiêng côn trùng rỉ rả.. .sao tôi lại thấy bình thường, cố nhìn ở phía trước, mong phát hiện ra Hạnh và các bạn.
Trời vẫn mưa.
Gió vẫn thổi.
Có lẽ tôi đã đi được một đoạn đường cũng khá xa. Mệt, lạnh và cả sốt ruột nữa. Tôi tựa vào một thân cây đứng ven đường, nghỉ một chút lấy sức. Tự nhiên có tiếng người lao xao ở phía trước làm cho tôi bừng tỉnh, mọi mỏi mệt như tan biến. Có thể Hạnh và các bạn đang về! Đúng như suy nghĩ của tôi, đúng là nhóm của Hạnh đang vác gạo trở về.
Gặp tôi, các bạn reo lên mừng rỡ. Tôi vội đỡ ngay chiếc ba lô đựng gạo của của Hạnh. Hạnh ngăn lại, lắc đầu:
- Thắng vác gạo hộ cho Tiến đi. Bạn ấy mệt lắm rồi. Hạnh còn sức, còn đi được!
Sức vóc của Tiến không được khỏe vẫn xung phong đi vác gạo, giờ đã mệt. Tôi đỡ bao gạo cho Tiến, quay lại trách nhẹ Hạnh:
- Không có gạo ở cửa hàng chúng mình hay mua, thì Hạnh cho các bạn quay về có sao đâu, để ngày mai mua cũng được. Sao Hạnh với các bạn liều thế!
Hạnh giải thích:
- Thắng không biết sao? Các kho gạo chỉ bán từ ba giờ chiều trở đi thôi vì họ sợ máy bay Mỹ ném bom. Hơn nữa, phải tranh thủ đi ngay mà mua, trại của chúng mình cũng sắp hết gạo rồi. Đến lúc trại mình không còn lương thực, ở đây cũng hết gao, cửa hàng bên Minh Trung cũng hết gạo, bọn mình lấy cái gì mà ăn? Nghĩ thế, cả bọn quyết tâm sang luôn Minh Trung mua gạo.
- Mua gạo với mỳ xong thì gửi đấy rồi về báo cho chúng mình biết để cả trại đi lấy gạo có tốt hơn không ?
- Mình cũng định thế - Hạnh nói – Nhưng từ trại mình sang Minh Trung đâu có gần, mỗi người cố một tý để đỡ vất vả lần sau.
Trong khó khăn, chúng tôi đã sống vì nhau, vì cái tập thể nhỏ nhoi này. Gần như mỗi người trong chúng tôi đều quên hết những vất vả của bản thân, mội người như gần lại nhau hơn, thân nhau hơn. Riêng với Hạnh, tôi không thể dấu dược tình cảm của mình. Tôi chủ định đi lùi phía sau Hạnh, lấy hai tay nâng ba lô của Hạnh lên, cho Hạnh thấy bớt nặng. Hạnh hiểu động cơ của tôi, quay lại phía sau, nói nhỏ:
- Thắng ơi! Đừng lo cho Hạnh nhiều. Hạnh còn sức mà. Thắng giúp mấy bạn khác đi.
Hạnh nói thế nhưng tôi biết Hạnh rất mệt.Tiếng thở của Hạnh nghe có vẻ nặng nhọc. Thỉnh thoảng Hạnh phải đứng lại xốc ba lô gạo, nếu không có tôi đỡ, Hạnh dễ ngã lắm.
Khi chúng tôi gặp chị Liên, Oanh và gần như tất cả các bạn trong trại Liên Cơ thì đã gần nửa đêm. Tất cả ôm nhau, mừng mừng, tủi tủi. Sao lúc đó chúng tôi thân nhau đến thế.
Sau buổi đi lấy gạo về, tưởng Hạnh hoặc ai đó sẽ sốt chứ không phải tôi. Ấy vậy mà ngược lại, tôi lại sốt. Có lẽ tôi nhiễm nước mưa, bị cảm lạnh. Những ngày tôi đau, Hạnh luôn luôn ở bên cạnh, lúc giúp tôi nấu nồi nước xông, lúc giặt hộ bộ quần áo, chăm sóc em Minh thay tôi. Nhìn Hạnh tất bật với bao công việc của trại, giúp chị Liên phân chia thực phẩm, giúp các em học tổ, nay lại còn lo cho tôi ... Tôi nghĩ, khỏi sốt tôi sẽ nói cho Hạnh biết tình cảm của mình. Tôi rất tin, Hạnh sẽ đáp lại tình cảm của tôi.
Nghĩ thì dễ như thế, nhưng đến lúc nói thì cực kỳ khó. Không biết Hạnh có hiểu tình cảm của tôi dành cho Hạnh không? Cứ nghĩ đến Hạnh, tôi học không vào. Nhìn thấy Hạnh trong lớp, cùng sinh hoạt trong trại... đâm quá quen. Tôi phải đi đâu đó, vắng Hạnh có một buổi đã nhớ quay quắt rồi lại liên tưởng, suy diễn ra đủ thứ chuyện. Tôi muốn nói thực suy nghĩ của mình để Hạnh mãi mãi thuộc về tôi. Nghĩ mãi, một tối, sau buổi học nhóm, tôi nói với Hạnh:
- Hạnh có thể đi với Thắng ra ngoài này, Thắng muốn nói với Hạnh một chuyện, được không ?
Đắn đo một lúc rồi Hạnh đi theo tôi.
Hai chúng tôi đi ra rìa làng, đúng cái chỗ mà tôi và chị Liên đã từng ngồi. Hai chúng tôi ngồi xuống. Hạnh hỏi:
- Thắng định nói chuyện gì với mình mà phải ra đây?Trời tối đen thế này, mình sợ quá. – Hạnh xích lại gần tôi một chút nữa.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, nghe rõ cả tiếng con dế nấp dưới bụi cỏ đang kêu, nghe rõ cả tiếng lá tre khô rơi. Nghe rõ tất cả. Hạnh lại giục:
- Thắng nói đi, sao lại im lặng như thế ?
Nói như thế nào nhỉ ?Tôi thấy tức thở, cố tìm một từ để diễn đạt, sao lúc này thấy khó thế:
- Mình muốn nói với Hạnh là ... là... thế này. Hai đứa mình chơi thân...chơi thân... thân với nhau...
Hạnh cười nho nhỏ:
- Thì mình với Thắng vẫn chơi thân với nhau đấy chứ!
Tôi đã lấy được bình tĩnh:
- Nhưng... mình với Hạnh...thân khác với kiểu thân của mọi người.
- Hạnh có thấy cái gì khác đâu, tình bạn của mình với Thắng giống như các tình bạn khác, khó khăn cùng giúp nhau, có niềm vui cùng hưởng chung. Thắng nói khác chỗ nào? – Hình như Hạnh cố tình chọc tức tôi.
Tôi hơi tự ái;
- Thế Hạnh không hiểu tình cảm của Thắng dành cho Hạnh à ?
Hạnh lắc đầu:
- Hạnh thấy tình cảm của Thắng dành cho Hạnh cũng giống như dành cho mọi người khác, có gì khác đâu!
Hạnh nói thế làm sao tôi chịu được. Không thể giữ được bình tĩnh, tôi nói liền một hơi:
- Hạnh có hiểu Thắng lo cho Hạnh nhiều như thế nào không? Hạnh hơi mệt, Thắng cũng lo. Đấy, như buổi Hạnh đi lấy gạo vừa rồi, ở nhà thấy Hạnh về muộn không biết lý do, là Thắng không chịu được. Cứ nghĩ, Hạnh có bị làm sao thì hình như trong chuyện đó, Thắng có lỗi, vì chuyện nặng nhọc như thế, Thắng phải đi chứ. Rồi còn chuyện chị Liên phân công quản lý trại, bao giờ Thắng cũng nhận phần hơn, vì nghĩ Hạnh quá vất vả, không nên để Hạnh làm nhiều. Cho đến tận bây giờ, Thắng vẫn nghĩ sẽ ở cạnh Hạnh, phải giúp Hạnh làm mọi việc để việc đến với Hạnh sẽ nhẹ nhàng hơn, dễ làm hơn...- Tôi nắm lấy tay Hạnh – Hạnh có biết ...Thắng ...Thắng cần Hạnh như thế nào không ?
Hạnh rút tay ra khỏi tay tôi, mà hình như Hạnh cũng ngồi lùi ra xa tôi một chút, không cho hai người chạm vào nhau.
- Thắng nói hết chưa ?
Tôi im lặng. Có lẽ Hạnh nhìn tôi, một lúc sau Hạnh nói thật bình tĩnh, đủ cho tôi nghe rõ:
- Hạnh rất cảm ơn những điều Thắng đã giúp Hạnh bấy lâu nay. Còn từ bây giờ, Thắng đừng giúp Hạnh như thế nữa, Hạnh đều tự làm được. Hạnh tưởng Thắng rủ Hạnh ra đây nói điều gì chứ, chứ những điều Thắng vừa nói với Hạnh, Hạnh hiểu, sắp tới Hạnh sẽ phải làm gì để trả ơn lòng tốt của Thắng. Thắng tin đi, bao giờ Hạnh cũng là bạn tốt của bạn. Còn bây giờ...Thắng ạ! Mình phải về thôi, khuya rồi...
- Hạnh! Hai chúng mình phải nói chuyện một lúc nữa chứ. – Tôi có cảm giác mình sắp đánh mất một thứ gì đó vô cùng quý giá – Hạnh mà bỏ về, Thắng vẫn ngồi đây đấy!
- Không ! – Thái độ Hạnh vẫn rất cương quyết, tôi chưa từng thấy – Thắng có ngồi đây, Hạnh cũng về. Về để chuẩn bị bài vở ngày mai đi học.
Tôi nghĩ, chắc Hạnh chỉ dọa tôi thôi, đường tối đen thế kia, lại là thân con gái, không có tôi bên cạnh, có cho kẹo Hạnh cũng không dám về. Lúc nãy Hạnh còn sợ cơ mà! Tôi đã lầm. Hạnh hỏi lại tôi một lần nữa :
- Thắng có về không ?
- Không! Thắng muốn ngồi đây một lúc nữa – Tôi trả lời.
- Thế thì...Thắng ngồi lại nhé ! Chào Thắng, Hạnh về trước.
Và Hạnh về thật. Hạnh bước mạnh bạo, không hề sợ hãi. Bóng Hạnh vừa đấy đã mất hút.
Những bước chân của Hạnh, tôi nghe xa dần.
Tôi ngồi lại, cảm nhận một thất bại ê chề. Chưa bao giờ tôi khóc, thế mà tối đó, tôi đã khóc....




HẾT TẬP II – PHẦN II

TRUYỆN THIẾU NHI | Nhận xét(1) | Trích dẫn(0) | Đọc(3159)
nhan xert
29/06/2012 20:16
bac cho ra tiep phan nua dismile
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]