CHỊ TY BÁN CƠM GÀ - CHI TY BAN COM GA - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

CHỊ TY BÁN CƠM GÀ

[Không rõ 02/04/2012 10:14 | by kytrung ]

Chùa cầu Hội An

 

 

 

CHỊ TY BÁN CƠM GÀ

 

         Quán cơm gà của chị Ty đầu ngõ nhỏ, cạnh nhà tôi. Nhà chị nghèo, cái nghèo của sự chật chội, tần tảo, thức khuya, dậy sớm.

          Sớm, khoảng năm giờ đã thấy chị dọn gánh cháo gạo lức. Nồi cháo gạo lức đặc sệt, đặt cạnh một nồi nhỏ cá kho dưa. Hai nghìn cũng bán, ba ngàn cho đến năm ngàn cũng bán… chén cháo của người nghèo, lam lũ. Nghèo và lam lũ cả người bán lẫn người mua. Bán hết gánh cháo may ra lãi được mấy chục ngàn. Chị nói với tôi: “ Em dậy từ ba giờ sáng để nấu, cố gần năm giờ là xong để dọn hàng…”. Nếu nói thế thôi, cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên, điều tôi ngạc nhiên là cứ đến khoảng năm giờ chiều là chị cùng chồng và mấy đứa con hì hục sắp ghế, bưng bàn, để nồi …dọn hàng bán cơm gà đầu ngõ, bán cho đến hết hàng. Hôm nào sớm cũng phải hơn tám giờ tối. Còn có hôm ế khách, cũng phải đến gần mười một giờ khuya mới xong. Cả gia đình như xoay, như vần với công việc, cắm cúi, không một tiếng nhỏ, không một tiếng to. Nhiều lúc tôi cứ nghĩ, không biết chị và gia đình nghèo này lấy thời gian đâu để ngủ!

          Không gian đầu ngõ cũng chật, chỉ đủ để vừa một dãy bàn khoảng ba, bốn cái. Hôm nào đông khách, lại thấy gia đình chị kê thêm mấy chiếc bàn cho khách ở phòng trong, nơi gia đình chị sinh hoạt, để bưng bê, chạy ra, chạy vào đến khổ. Ấy thế, cái gia đình này lạ, tôi ở cạnh đấy suốt mấy năm trời, chưa bao giờ nghe thấy một tiếng nhỏ, tiếng to, than vãn về sự vất vả, về sự nghèo khó. Vẫn nhẹ từ lời ăn tiếng nói đến bước chân. Nói không ngoa, ở gia đình chị chỉ  thấy nụ cười, tiếng chào thân quen để nhiều lúc tôi cứ ngỡ như gia đình tôi với gia đình chị là họ hàng…

Chị Ty và quán cơm gà 23 - Phan Chu Trinh - Hội An

              Tối ấy, cũng khuya rồi, hàng quán xung quanh dọn dẹp, đèn đường đã tắt, thưa bóng xe máy qua lại, như mọi lần, tôi đi ra ngõ khóa vòi nước máy. Bất chợt!... Điều gì đang xảy ra? Tôi im lặng quan sát mà như không tin ở mắt mình. Cả gia đình chị Ty đang hỳ hục khiêng một chiếc xe máy đắt tiền. Chồng trước, vợ sau, hai đứa con đi hai bên cố nhấc chiếc xe máy từng bước, từng bước để đưa vào nhà mình. Họ làm cẩn thận có phần rón rén. Tại sao có việc này? Chiếc xe máy của ai? Ở đâu mà gia đình chị ấy khiêng về đây? Nhất là giọng của chồng chị: “ Cái xe khóa cổ thế này, không dắt được, nếu dắt được thì rất nhanh - Rồi anh nói với chị Ty cùng các con -  có nặng cũng cố khiêng, đừng kêu to, để hàng xóm còn ngủ!”. nghe thấy thế, trong tôi, hình ảnh đẹp về gia đình chị có từ bấy lâu nay cũng có phần bị nhạt nhòa. Chẳng lẽ, những việc mình nghĩ về chị Ty và cả gia đình chị là không đúng sao? Mà có nghèo đến đâu, ai lại làm thế? Làm xấu Hội An, một môi trường thân thiện và mến khách. Tôi lắc đầu, chán nản, thế ngẫm ra các cụ nói cấm có sai: “ Thức lâu mới biết đêm dài..”. Tôi định bụng, hẵng cứ biết thế, sáng mai sẽ hỏi cho ra ngọn ngành, nếu gia đình chị Ty không chịu nhận chuyện xấu này, tôi sẽ báo cho tổ trưởng khu phố và công an khu vực xử lý…

           Sáng sau, vợ chồng tôi chưa kịp chuẩn bị đi tập thể dục thì nghe thấy tiếng chị Ty hớt hải gọi tôi ngay đầu nhà: “ …Anh Trung ơi! Anh Trung. Dậy chưa! Ra đây em nhờ chút việc!” Việc gì mà chị ấy gọi sớm thế nhỉ? Vợ chồng tôi chạy ra.

            Trước mặt vợ chồng tôi là chị Ty đứng cạnh một ông người Tây mắt xanh, mũi lõ. Cạnh ông người Tây này là chiếc xe máy hôm qua tôi thấy gia đình chị Ty hỳ hục khiêng vào. Chị Ty nói với vợ chồng tôi: “ nhờ anh, chị dịch cho ông Tây này biết là em không thể lấy tiền, giúp nó thôi. Nó nói xì lô xì là, rồi dúi tiền vào cho em, em không lấy, nó không chịu đi!” Thấy tôi như không hiểu, chị Ty giải thích: “ …Tối hôm qua, bán cơm gà xong mãi đến hơn mười một giờ, vợ chồng em dọn hàng vẫn thấy chiếc xe máy này cùng hai mũ bảo hiểm để ở vỉa hè bên kia đường. Biết là có người bỏ quên rồi, chắc do say rượu, em huy động cả gia đình ra khiêng vào cất hộ. Sáng nay ông Tây này đến, bọn em trả lại, ông ấy nhận xe mà nói vô thiêng hồi, em chẳng hiểu gì cả, lại còn đưa tiền nữa. Gia đình em lấy tiền của ông ấy làm gì. Không lấy tiền, ông ấy không chịu đi. Anh, chị dịch hộ em, gia đình em không lấy tiền đâu, giúp ông ấy thôi! Nhớ lần sau đừng quên như thế nữa. Người cho thuê xe bắt đền thì hết tiền đến du lịch Hội An…”.

         Thế là tôi hiểu nguyên nhân vì sao gia đình chị khiêng chiếc xe máy này vào cất. Tôi ân hận về suy nghĩ của mình tối qua.

          Quá ân hận!

          Vợ tôi biết tiếng Anh, giải thích cho ông Tây quên xe kia biết lý do chị Ty không nhận tiền trả ơn.

           Ông người Tây nọ nghe ra, ánh mắt nhìn chị Ty hàm ơn nói được mấy câu tiếng Việt ngọng nghịu: “ Ngươi Hoi An tot lam! Cam ơn nhieu!”( người Hội An tốt lắm! Cảm ơn nhiều.)

Viết Về Hội An | Nhận xét(3) | Trích dẫn(0) | Đọc(3647)
mai Email
07/05/2012 01:31
Nhà ga xe lửa HA, đến năm 1925 bị bão làm hư hại nặng nên bỏ luôn, sau này là phi trường HA- Đủ lớn cho máy bay khổng lồ C130 đáp- Sau 75, vì là "tàn dư Mỹ-ngụy" nên pt HA cùng chung số phận với nghĩa trang QĐ VNCH phía đối diện bên kia đường! Xem qua ảnh cảnh san ủi mồ mả ở VG, HY, không biết trong đó có mộ của ông cán bộ người gốc Hải Hưng (hoặc bà con thân nhân của ông ta) đã chỉ đạo vụ san ủi NTQĐ VNCH ở HA không ? (Cũng xương, cũng hòm, cũng bia mộ tứ tung) Nếu có thì xin cho tui nói thật : Âu cũng là quả báo !Trước 1975, VC từ Bắc vô, đánh nhau chết không ai nhận thì tụi ngụy ĐÀO ĐẤT CHÔN XUỐNG. Sau 1975, tụi línhngụy đã chết chôn trong nghĩa trang lại bị chính quyền CÁCH MẠNG CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN của ta ĐÀO BỚI TUNG LÊN !!!Còm cho bác "xem xong rồi bỏ". Ở xứ "thiên đường xhcn", "dân chủ vạn lần hơn..." người ta không dám nói ra không phải vì họ không biết Khoảng 30 năm trước, PTĐông (Đông cha) có 1 tâp thơ viết tay trong vở học trò mà đến thời mở cửa như bây giờ, có cho vàng ký cũng không nxb nào dám in. Bây giờ PTĐ đủ khôn để không làm thơ theo bước NV-GP, cũng không thể làm thơ ca tụng ... như Phạm Tuyên viết nhạc...
kytrung Email Homepage
28/04/2012 19:09
Rất cảm ơn bạn đã đọc bài của tôi. Tôi còn một nhà nữa tại 19 Phan Chu Trinh. Đây là nhà ở, gần nhà chị Ty, còn nhà Trần Phú ( Cường Để cũ ), trước đây gia đình ở này là là cửa hàng do vơ tôi quản lý. Những tư liệu ban cung cấp rất quý, tôi sẽ thông báo đến cơ quan có trách nhiệm. Một lần nữa rất cảm ơn ban. TRẦN KỲ TRUNG
mai Email
28/04/2012 10:52
_Bác ở đường Cường Để, Chị Ty ở đường PCT, làm sao mà bác bảo :"ở gần nhà tôi" ?_Bác hỏi những người HA, ai biết nhà ga xe lửa HA ở đâu thì đó mới chính gốc dân HA. (Không biết thì hỏi... tui. hì hì)_CQ HA muốn trùng tu Khổng Miếu, ra cái ao rau muống đàng sau Khổng Miếu vớt tượng ông Khổng Tử lên để lại chổ cũ là được, khỏi cần đúc tượng mới. Hồi "bài trừ tàn dư Mỹ Ngụy", -Khổng Miếu trở thành nhà văn hóa thiếu nhi- tượng, bia, trụ biểu, tam quan, bình phong long mã... nằm hết dưới đó, híc._Trong tâm thức người HA "cũ", không có khái niệm "phố cổ" hay sông "Hoài" ! Rủ nhau "đi phố chơi" là biết đi từ "chợ phố" dọc bờ "sông Bạch Đằng" tới chùa Cầu, quay lại Nguyễn Thái Học và Cường Để là ... hết !_Bác có gặp bác phó nháy Đặng Kế Đông (Đông "con") thì cho tui gởi lời thăm nó và Đông "cha" !
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]