Một hình ảnh quá đau: Chẳng lẽ những người dân Văn Giang hy sinh cho nền độc lập dân tộc, kết quả như thế này sao?
NHỚ VĂN GIANG
Ngày 16/4/1972, Mỹ quay lại ném bom miền bắc, lúc đó, lớp sử ( khóa 1971-1975) Trường ĐHSP Hà Nội 1 của tôi, theo lệnh của BGH, cùng toàn trường đi sơ tán gấp.
Mới đầu thì về Đồng Văn ( Duy Tiên) Hà
Tôi nhớ, tôi ở với anh Long, cán bộ đi học, người Thanh Hóa ở nhà Mẹ Hòe, trong một thôn, tôi quên mất tên, nhưng còn nhớ là thôn này đi chỉ một đoạn đường là ra đến chợ cầu Váu, qua cầu Váu là đến đường lộ về Bần Yên Nhân, nơi chế biến tương nổi tiếng. Chồng của Mẹ mất sớm. Mẹ có ba người con, hai người con trai đi bộ đội vào chiến trường miền
Tôi ở với Mẹ được khoảng gần hai tháng, thì phải nhập ngũ. Ngày tôi tạm biệt lớp cũng là tạm biệt Mẹ, Mẹ lo cho tôi từng vắt cơm nắm, tý muốn vừng,một nhúm tép kho khế ủ vào cái lá chuối nướng, bọc bên ngoài là chiếc khăn tay của cô bạn gái cùng lớp tặng. Thương nhất, Mẹ lấy trong tay nải treo trên vách ra tờ năm đồng, gấp phẳng phiu, Mẹ đưa cho tôi: “ Con cầm lấy mà tiêu, cũng chẳng nhiều nhặn gì! Mẹ định dành cho hai anh của con. Nhưng giờ con cầm cũng như hai anh con cầm. Con đừng ngại”. Tôi cương quyết không cầm, Mẹ có vẻ giận. Ai ngờ! Lúc đến vị trí tập kết, tôi kiểm tra đồ mình mang theo, tờ năm đồng của Mẹ rơi ra, không biết Mẹ bỏ vào đó lúc nào? Cầm tờ năm đồng của Mẹ, tôi nghẹn ngào mà như nghe thấy lời Mẹ dặn cứ văng vẳng đâu đây: “ Con vào đấy, cầu trời, cầu phật, gặp được hai anh của con, con nhớ nói, Mẹ vẫn khỏe, đừng lo lắng gì cả. Nếu gặp chồng con Dung cũng nói thế, nghe con… Mẹ nhớ con cả các anh của con lắm”.
Tôi vào chiến trường, ngoài hình ảnh của người thân trong gia đình, có thêm hình ảnh của Mẹ Hòe ( Văn Giang) luôn bên cạnh động viên, tiếp thêm cho mình nghị lực…
Sau 30/4/1975 tôi xuất ngũ, về lại với đời sinh viên. Ổn định xong việc nhập học, nhận lớp, sinh hoạt… tôi đến thăm Mẹ. Trên đầu mẹ hai vành khăn tang trắng. Mẹ ôm tôi khóc: “ Con ơi! Hai anh con không về, giấy báo tử hai anh con cách nhau có ba tháng chứ mấy. Còn chồng con Dung đến giờ cũng chưa thấy tin tức gì! Nó như điên như dại, suốt này ngồi cứ lẩm bẩm gọi tên chồng…”.
Bây giờ nhìn thấy cảnh người dân Văn Giang bị công an, dân phòng… cưỡng chế, đàn áp dã man chỉ vì một nguyên nhân, người dân Văn Giang cố giữ mảnh đất của mình. Mảnh đất đã thấm bao mồ hôi, nước mắt của những con người yêu nước, họ hy sinh tất cả để giữ gìn sự toàn vẹn của Đất Nước, của Dân Tộc.
Hình ảnh của Bà Hòe và những người dân Văn Giang xưa kia lại hiện lên trong tôi.
Tôi ghi vội những kỷ niệm này!
| [857] KỶ NIỆM VỀ BÀI HÁT " SAO RƠI TRÊN BIỂN" | 6/3/2012 |
| [572] ĐÔI LỜI VỚI BẠN ĐỌC | 23/3/2011 |
1
KỶ NIỆM VỀ BÀI HÁT &


25/04/2012 18:51 | by 