BÃI TẮM AN BÀNG - Viết về Hội An - BAI TAM AN BANG - Viet ve Hoi An - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 

         Bãi tắm An Bàng

 

BÃI TẮM AN BÀNG

 

             Tôi cũng không biết ai đã đặt tên cho bãi tắm này của Hội An? Một bãi tắm an lành, tuyệt vời.

           Chỉ cách nội thị Hội An khoảng 4 cây số đường nhựa, mỗi sáng có thể thấy rất nhiều người dân chạy bộ ra biển. Một quãng đường trống, hai bên là những khoảng không, bên dưới là những đám ruộng xanh mướt, đọng hơi sương, bên trên là khoảng xanh mênh mông vô tận của bầu trời. Không khí thoáng đãng có cảm giác hình như mình đang hít thở mùi sương đang phảng phất chưa tan, mùi lúa ngậm đòng, mùi hoa sen đang nở…tất cả rõ ràng, hiện hữu… Chạy như thế, cả một đoạn đường dài những mùi hương ấy cứ bao lấy xung quanh như không thấy mệt.

          Ra được đến An Bàng, nếu là người lần đầu đến, tôi đảm bảo sẽ ngỡ ngàng. Một bãi cát mịn, mịn đến đến độ cảm như mình đang đi trên dải bột vàng mới phơi hút tầm mắt. Phía xa, mờ nhạt trong đường chân trời, đảo Cù Lao Chàm hiện lên như vóc dáng của một cô gái nằm khỏa thân phơi hết nét đẹp ngà ngọc. Cái sóng biển của An Bàng cũng lạ, thường như đùa với với người mới đến, mơn man, ào một chút, rồi lẫn đi như một cuộc chơi trốn tìm làm người đứng trên bờ ngập ngừng, nửa muốn bước xuống, nửa muốn bước lên. Còn người đã đến An Bàng thân quen, vừa đến biển đã muốn ào xuống, vùng vẫy, cuống quýt cứ như sợ nước biển theo sóng dạt ra tít tận phía đằng xa, bỏ lại mình. Làn nước trong xanh, nhìn tận đáy, không hiểu sao, tôi vẫn cố nhìn, nhìn thật lâu như muốn tìm hiểu sau lớp đáy cát kia biển An Bàng còn những gì nữa mà níu kéo con người đến thế?

       Hai cha con tôi tắm biển An Bàng thường muộn, khoảng gần 6 giờ sáng mới ra. Chẳng phải lười, cũng không phải do ngủ muộn mà một điều đơn giản, ra bãi tắm lúc này thường vắng người, mặt trời cũng vừa lên, muốn tận hưởng tất cả những gì mà An Bàng đã có. Sướng lắm! Đầu tiên là những người giữ xe đạp, xe máy ở đây. Thân thương như người nhà, bỏ xe máy đấy, không cần lấy vé xe. Lúc về cả tắm tráng nước ngọt và tiền giữ xe cho hai cha con tôi, họ lấy giá ba nghìn. Giá tráng nước ngọt và giữ xe như thế này có lẽ rẻ nhất nước… Lúc này ở An Bàng mọi người đã về gần hết, kẻ đi chợ, người đi làm, trẻ em đi học… nên bãi biển thưa người, trả lại vẻ đẹp nguyên sơ. Cả một bãi cát dài chỉ có mấy đứa bé nhẫn nại dùng cọng dừa đi bắt còng. Cọng dừa đập dập đầu, đưa xuống hang sâu do còng đào, ngoáy ngoáy, đảo qua, đảo lại…một lúc sau nghe động, kéo lên. Đầu cọng dừa một chú còng bụ bẫm, hai càng bám chặt. Chịu khó một tý, là có đủ một bọc còng để nướng, để nấu canh. Không có đâu, ít lắm có trò bắt còng thú vị này. Trẻ con An Bàng vô tư, hồn nhiên như sóng, đến trò chơi bắt còng của các em nhìn thấy thương, thấy quý đến lạ. Tôi còn thương còn quý nữa hai người phụ nữ thường thấy trên bãi biển này, mỗi sáng. Một chiếc cào, một người người cào rác, một người nhặt, đi nhẫn nại, làm nhẫn nại, cứ tha thẩn như thế đi cho hết bãi biển cũng rộng đến hai, ba cây số nhặt cho hết rác của khách đi tắm biển bỏ lại, một việc bình thường nhưng rất phi thường. Dễ ai đã làm như hai người phụ nữ này. Nhặt rác giữ bãi biển sạch, phụ cấp của phưởng trả không bao nhiêu, chẳng đủ đắp điếm qua ngày, nhưng sao hai người phụ nữ này vẫn làm? Họ trả lời với tôi: “ Có giữ bãi biển sạch khách mới đến,  con cháu mới có việc làm.”. Thương con cháu, có lẽ nếu so sánh, cũng chỉ bằng tình thương của hai người phụ nữ dọn rác, trên bãi biển An Bàng. Biển An Bàng xanh trong, mát, hiền, hình như cũng bị ảnh hưởng bởi tính nết của con người ở đây, tôi nghĩ thế! Ở An Bàng, đừng hy vọng tìm ra những món ăn cao lương mỹ vị của những kẻ nhiều tiền. Tắm ở ở đây là những người công chức nghèo Hội An, lương ba cọc, ba đồng, những người đạp xích lô phơi mình, phơi lưng suốt một ngày đội nắng, tắm mưa chở khách, cố kiếm đủ ăn trong một ngày, những người dân buôn thúng, bán bưng, đầu tắt, mặt tối áo đẫm mô hôi của thức khuya, dậy sớm, của những em học sinh đồng phục mặc phai mầu, đạp chiếc xe đạp cũ, xích líp xe khô dầu kêu lạo xạo dưới chân… những con người như thế làm gì có nhiều tiền. Ở An Bàng tôi thấy có một điều hôm nào cũng mới, cũng hồn nhiên như thể đó là những con người “ giàu”, không lo đời sống có “của ăn, của để”, đó là tiếng cười, tiếng chào hỏi nhau của mỗi buổi sáng, buổi chiều khi những người Hội An ra bãi tắm. Tiếng cười như trộn vào sóng bể bất tận, dồn dào cho đến tận khuya. Tất cả phiền muội bỏ lại sau lưng, vì trước mặt là bát ngát của biển, của mát, của sự tẩy sạch bụi trần, của sự no đủ đúng nghĩa, hợp với người nghèo …  Nên thế, ở An Bàng sau khi thỏa sức với sóng biển lên bờ có những gánh hàng ăn mà ai cũng có thể thưởng thức không phận biệt sang hèn. Kia là người bán khoai lang luộc, năm nghìn, ba củ. Còn phía xa kia là gánh cháo nghêu, giá cũng chỉ mười nghìn, một tô. Một bà già lưng lọm khọm ngồi quạt than nướng những bánh tráng chấm tương ớt. Mua năm nghìn, hai người ăn lai rai cũng hết một buổi chiều. Còn muốn no, mua những chiếc bánh chưng của người công nhân nét mắt khắc khổ, vừa đi làm về rao bán dọc bãi biển, giá tiền cũng không đáng bao nhiêu…

          Đến An Bàng, như thấy một xã hội trong sạch thu nhỏ, nghèo mà không tự ti, tình cảm con người là bằng hữu, không mặc cảm, không khoảng cách, gặp ai cũng có thể chào, như thân quen của nhà liền vách.  

           Cha con tôi tắm biển An Bàng đã lâu, rất lạ, chưa hề nghe thấy sự to tiếng, chứ đừng nói đến tiếng chửi. Đến An Bàng tắm biển mà như tìm lại được sự thư thái của tâm hồn, sự tĩnh tại của thế đứng mỗi con người trong một xã hội đầy rẫy sự xô bồ…

            Rất sướng!

            Không tin, bạn hãy một lần đến bãi biển An Bàng.              

        

Viết Về Hội An | Nhận xét(1) | Trích dẫn(0) | Đọc(4705)
Trương Thanh Hải Homepage
12/06/2012 19:50
Đây là bài viết về Hội An hay nhất mà em được đọc. Có lẽ,ngay cả nhiều người Hoian gốc cũng không nhận ra điều này. Cảm ơn anh.
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]