NÓI VỚI CON - Tản văn - NOI VOI CON - Tan van - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

NÓI VỚI CON - Tản văn

[Không rõ 18/07/2012 08:44 | by kytrung ]

                         Cha và con 

               

                 NÓI VỚI CON – Tản văn

 

         Con hỏi ba, thế nào là lòng nhân ái?

               Để ba nói với con. Trước đây ba đi bộ đội, muốn thống nhất đất nước, có lẽ xuất phát điểm đầu tiên để ba cùng với rất nhiều người trạc tuổi của ba dám lao vào chỗ chết, đó là lòng “ nhân ái”. Con không tin sao?  Ba từng chứng kiến những cảnh máy bay Mỹ ném bom trúng dân lành, những trường học tan hoang, những em nhỏ chết thảm… Cùng với những hình ảnh hiện thực đó là sự tuyên truyền của đài, báo ở miền bắc lúc đó tố cáo những tội ác man rợ của lính Mỹ và đồng minh của họ ở miền nam giết hại dân lành, phá chùa chiềng, đẩy con người đến vòng cơ cực của nô lệ … Không thể chịu những cảnh đó, đất nước của chúng ta phải có hòa bình, con người sống với nhau hòa hợp, có tình nhân ái… Ba nghĩ và ba tin nhiều người cũng nghĩ giống như ba đã lên đường chiến đấu lấy lòng “nhân ái” tiêu diệt cái “ ác” để đất nước mình không còn những cảnh trên.

          Sức mạnh của lòng nhân ái lớn lắm con ạ! Nó đã giúp ba cùng nhiều đồng đội vượt qua những dốc cao của dãy Trường Sơn. Những lúc đổ máu, đói lòng… lòng nhân ái đã giúp mọi người gần nhau. Lớn hơn nữa, chính lòng nhân ái, người dân và người bộ đội như ba lúc ấy, đã chan hòa làm một. Ba về với người dân ở mọi miền đất nước như về lại với người thân trong một gia đình… Với lòng  nhân ái, nhiều đồng đội của ba, trước lúc hy sinh, vẫn hy vọng ngày đất nước hòa bình thống nhất, tổ quốc Việt Nam sẽ lớn mạnh, mọi người sống với nhau với tình  bằng hữu. Đất nước mình sẽ  không còn kẻ gian tâm gây tội ác với dân, không còn cảnh dân rên xiết dưới đói nghèo, mất đất, không còn cảnh áp bức, bóc lột, không còn cảnh cảnh sát đàn áp dân lành…

       Nhưng thực tế đang diễn ra không đúng như những gì ba suy nghĩ. Khác chăng xưa kia, dân tộc ta có lòng nhân ái, giành được giang sơn thu về một mối, thì ngày nay, người dân phải đấu tranh để tìm lại lòng nhân ái, khoan dung.

        Ba trăn trở về đạo đức xã hội mà chúng ta đang sống, hình như xã hội của chúng ta không có lòng nhân ái. Nhìn đâu cũng thấy những cảnh đau lòng. Bé thì thấy cảnh người bị nạn, người đi qua ngó nhìn, con đánh chết cha mẹ, thanh niên chém người không ghê tay…Lớn hơn, lòng hận thù của người chiến thắng, kẻ thất bại dai dẳng, dẫu rằng cả người thắng và kẻ thua đều là người Việt Nam. Ngay trong nước, người dân yêu nước biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn xâm lược bị đàn áp. Đàn áp người dân có lòng yêu nước, lòng nhân ái đã triệt tiêu đến số O rồi con ạ! Mà một xã hội, bản chất không có lòng nhân ái thì giả dối sẽ lên ngôi, sẽ xuất hiện nhiều kẻ đầu môi trót lưỡi nói dối không biết ngượng, một xã hội có luật pháp mà như không có, băng hoại ghê gớm…Một xã hội nhân ái trước hết, những người lãnh đạo phải là những người có tâm, nghĩa là trọng dân, thương dân, làm bất cứ điều gì cũng phải nghĩ đến dân, một biểu hiện quan trọng, quyết định để minh định lòng nhân ái. Rất tiếc, trong hàng ngũ những người lãnh đạo hiện nay, không phải tất cả nhưng …có kẻ coi dân không là gì, coi đất nước này, một đất nước mà ba cùng rất nhiều đồng đội của ba đổ bao nhiêu xương máu để gìn giữ, cũng không là gì. Vì lợi ích nhóm, họ sẵn sàng cướp đất của dân, mặc cho cuộc sống người dân cơ cực, cũng vì lợi ích cá nhân, nhóm bẩn thỉu…họ sẵn sàng ươn hèn, hạ mình với những thế lực đế quốc lớn dâng đất chỉ mong giữ được vị trí lãnh đạo, giữ được gia tài tiền bạc đã cướp được của dân chúng…, Trong dòng máu chảy đang nuôi sống cơ thể của những con người này, ba khẳng định với con, không có một “ nhân tế bào” nào của lòng nhân ái. Điều này giải thích vì sao đất nước ta luôn trong tình trạng bất ổn, sự sợ hãi bao trùm, kinh tế rơi vào vòng khủng hoảng như hiện nay, chỗ nào cũng thấy người dân, các bác về hưu, những người cán bộ có lương còm cõi ca thán…

          Con nói với ba, sao ba không nhìn thấy cảnh những người bộ đội, công an giúp đỡ người nghèo, người bị nạn khi lũ lụt, tai ương. Rồi những hình ảnh ti vi đưa về phong trào xây nhà tình nghĩa, vượt lên chính mình… những người nghèo, hoàn cảnh cơ nhỡ được phát không tiền bạc, chăn màn, nhà cửa…để thấy rằng lòng nhân ái của chúng ta vẫn còn?  ba không phủ nhận điều đó, thậm chí ba và tin cả dân tộc chúng ta, mọi người đều muốn nhân rộng hình ảnh đó lên.  Ở một đất nước nào, chính thể nào muốn được lòng dân, dân tin, ủng hộ đều phải biết làm những việc con vừa nêu, chứ không riêng ở Việt Nam. Tiếc rằng,  ở Việt Nam chúng ta hiện nay, cứ thêm được một ngôi nhà tình nghĩa, một gia đình vượt lên chính mình, giải thoát được tiền nợ vay ngân hàng thì lập tức cũng có hàng chục gia đình mất nhà cửa vì giải tỏa, đền bù giá rẻ mạt, lại có hàng nghìn công nhân không có việc làm lâm vào cảnh thất nghiệp, cũng con số ngần ấy về thanh niên hư, tai nạn giao thông, tự tử, đâm chém…Con nhìn rộng ra,  đất nước không có lòng nhân ái, con sẽ thấy, người dân còn muôn phần cực khổ, còn nhiều cảnh người Việt của chúng ta trở thành kẻ làm thuê cho nước ngoài ngay trên đất nước mình, thậm chí phải đi làm dâu cho người ngoại quốc, mà thực chất là “ bán thân” để nuôi gia đình.

          Đất nước không có lòng nhân ái, dân sẽ mất niềm tin, từ mất niềm tin quay ra phản kháng chế độ. Có thể, mới đầu sự phản kháng đó chỉ là lẻ tẻ, tự phát nhưng nếu như những người lãnh đạo chỉ dùng biện pháp hành chính đàn áp, không cùng nhân dân đi chung một con đường, thông cảm với dân, sống cùng dân điều gì sẽ ra, con biết không ? Đó là sự nổi loạn. Điều này, nói thật với con, ba không muốn. Đất nước mình trải qua bao nhiêu năm điêu linh, chiến tranh, lũ bão, hạn hán…tàn phá, bên ngoài Trung Quốc lăm le xâm lược… lúc này xã hội loạn bấn sẽ là điều kiện thuận lợi cho kẻ thù dân tộc thực hiện những mưu đồ bẩn thỉu. Một điều dễ dàng để làm thành một bức trường thành ngăn quân xâm lược, một móng nền vững chắc  để ngôi nhà Việt Nam trụ cương cường trước giông bão đó là lòng nhân ái. Đất nước, dân tộc của chúng ta đã thể hiện nhiều lần tính bất khuất chống xâm lược, cột nguồn của tính bất khuất đó, chính là lòng nhân ái. Rõ nhất, khi đất nước ta bị quân xâm lược phương bắc xâm lược, vua tôi đồng lòng, không còn phân biệt quan, lính, giàu, nghèo… mọi người tay trong tay, chị ngã em nâng, cây một cội…  cầm được vũ khí xung phong ra trận để giữ vững tròn vẹn tổ quốc, giữ yên cho từng ngôi nhà…  

       Sự nhân ái đoàn kết cả dân tộc, bảo vệ tròn vẹn tổ quốc Việt Nam.

         Bây giờ con đã hiểu lòng NHÂN ÁI là gì rồi chứ!          

Bài viết cùng chuyên mục
[9547] NÓI VỚI CHÁU NỘI31/10/2014
[4042] TRƯỜNG TÔI - Tản văn14/12/2012
[2585] LỚP TÔI - Tản văn29/11/2012
[4000] ĐÁM CƯỚI LÀNG - Tản văn23/10/2012
[2369] HỒN HÀ NỘI TRONG PHỐ CỔ HỘI AN - Tản văn10/8/2012
[2677] LÃNG ĐÃNG ...SÀI GÒN25/3/2012
[5414] MẸ TÔI ĐI TÂY4/11/2011
[1853] GHI CHÉP MỘT LẦN ĐẾN24/3/2011
[2036] Nắng Lào24/3/2011
Tản văn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2020)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]