THẾ LÀ " SƯỚNG ", HÙNG Ạ! - Viết về bạn - THE LA " SUONG ", HUNG A! - Viet ve ban - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

        Nhà thơ, nhà báo Văn Công Hùng 

 

THẾ LÀ “ SƯỚNG”, HÙNG Ạ! – Viết về bạn bè

 

     Nghe điện thoại của anh Thái Bá Lợi giọng thảnh thốt: “ Trung ơi, Mẹ của thằng Văn Công Hùng vừa mất, mày xem làm cách nào gửi vòng hoa của tao với mày, tới viếng”. Mình cũng ngỡ ngàng, vì điều này Hùng không báo cho mình biết, mà trong lúc tang gia bối rối như thế này, có hỏi chắc gì gửi kịp vòng hoa đến nơi. Không còn cách nào khác, mình đành nhắn vội một tin chia buồn với Hùng. Đến chiều nhận được tin Hùng trả lời: “ Cảm ơn ông bạn vàng!”. Thế  là mình cảm giác an ủi phần nào, điện của người bạn phương xa đã đến được với bạn mình. Không vợi đi những giọt nước mắt, nhưng cũng là một ít lực, động viên bạn vượt qua những lúc cam co nhất của sức người.

      Bạn bè sống hết lòng với nhau, có lẽ rõ nhất là những lúc này. Mẹ của Văn Công Hùng mất, nhà văn Thái Bá Lợi báo ngay cho mình biết, còn mình, dẫu chưa bao giờ được gặp Mẹ của Văn Công Hùng, nhưng cũng cảm thấy đó là người thân, phải làm ngay một việc gì đó để động viên bạn. Đọc bài của Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo viết an ủi Hùng, mình cũng cảm động. Rồi khi Hùng cho biết bạn bè đến với Hùng trong những giờ phút đau đớn nhất đã an ủi, động viên Hùng rất nhiều.

         Mình nghĩ: Đến với nhau không phải vì chức quyền, tiền bạc mà đến với nhau bằng tình bẵng hữu chân thật, bằng những điều tâm sự sâu kín nhất vẫn có thể nói với nhau. Đến với nhau những điều xấu vẫn cứ nói thẳng mà không sợ bạn giận. Đến với nhau, chỉ một niềm vui nhỏ của người này cũng thành niềm vui lớn của cả nhóm, ngồi với nhau cả ngày nói không hết chuyện. Hùng đến với bọn mình bằng tiếng cười, vì bạn bè, bọn mình đến với Hùng cũng y như thế. Nên vậy, những người viết văn, làm thơ chân chính coi nhau như một gia đình, nỗi buồn vui của một người cũng là của tất cả, cùng chia sẻ. Trong thời buổi nhộn nhạo, à uôm của chính trị, xã hội, thậm cả cả văn chương nữa…thật, giả khó phân biệt. Thế mà, ngày mất của Mẹ, Hùng được bạn bè đông đảo xa, gần, thân, sơ … trên mọi miền đất nước từ vòng hoa, điện, tin nhắn gửi đến, đến chính Hùng cũng ngạc nhiên.

     Đâu có gì ngạc nhiên! Sống chân thành, vì bạn, vì mọi người, “đời” sẽ trả lại ơn.

      Mình tin, ở nơi tận xa, nếu hương hồn của Mẹ có chứng giám, chắc Mẹ của Hùng sẽ rất vui, chứng kiến được tình cảm của bạn bè Hùng đến với Hùng đẹp như thế nào?

      Và Hùng, đằng sau những giọt nước mắt khóc Mẹ, dẫu đau đớn vẫn có một chỗ dựa tinh thần rất lớn, đó là tình cảm bạn bè, những người viết văn, làm thơ chân chính , dành cho Hùng.  Không ai muốn xa Hùng, nhất là những lúc như thế này.

        Xã hội chúng ta đang sống, hiện tại không nhiều người được như thế đâu. Dẫu đám ma người thân của họ, hay chính họ to hơn, nhiều vòng hoa hơn, lời điếu nghe lâm li, thống thiết hơn…cũng chỉ đến thế, một thời gian không ai nhắc đến nữa. Thế vẫn chưa đau, có người vừa về hưu, mọi người đã coi người ấy như “chết”, không ai muốn quan hệ, không ai nhắc, thậm chí, tưởng là bạn thân thiết, không cũng muốn đến thăm… Còn Mẹ của Hùng, một người bình thường, và Hùng cũng thế, một bạn văn, bạn thơ bình thường nhưng được nhiều người thương, nhiều người còn nhắc. Và Hùng tin đi, dẫu sau này thời gian có đi xa, chúng mình gặp lại nhau, vẫn nhắc lại những ngày này, động viên Hùng, để động viên nhau, để chúng ta sống tốt với nhau, trong những ngày còn lại của đời người.

        Mình muốn xin lỗi Hùng, trong ngày này không nên nhắc những từ đó, nhưng Hùng cho phép mình nói: Thế là “Sướng” Hùng ạ!

       

Viết Về Bạn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1754)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]