HOÀNG TRỌNG DŨNG - THƯƠNG QUÁ " TRÒ CHUYỆN VỚI MƯA" - HOANG TRONG DUNG - THUONG QUA " TRO CHUYEN VOI MUA" - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn
HOÀNG TRỌNG DŨNG – THƯƠNG QUÁ “ TRÒ CHUYỆN VỚI MƯA” – Viết về bạn
 
 
 
Tập truyện ngắn " trò chuyện với mưa" - Tác giả : Hoàng Trọng Dũng
 
Tôi chơi thân với với Hoàng Hoài Nhơn, em của nhà văn Hoàng Trọng Dũng, vì thế biết anh. Anh cũng coi tôi như em trai của anh ấy, nên dễ nói chuyện.
Cách đây cũng không lâu, anh khoe với tôi, sắp ra một tập truyện ngắn mới, tôi mừng cho lực viết của anh. Hoàng Trọng Dũng là người viết không nhiều, nhưng mỗi truyện ngắn anh viết, mỗi tập truyện ngắn anh in đều có sức “nặng” nhất định. Bởi, Hoàng Trọng Dũng viết không hề lấy tiếng, lại càng không phải để khoe, tận cùng là sự chiêm nghiệm, là sự giãi bày nhân tình thế thái, viết để giải toả mọi nỗi bức xúc của bản thân.
Có thể vì thế, tập truyện ngắn anh mới in lấy tiêu đề “ Trò chuyện dưới mưa”. Trong tập truyện ngắn này, anh không muốn để tên thật, bìa 4 chỉ một mầu, không minh hoạ ảnh chân dung, thậm chí vài dòng sơ yếu lý lịch cũng không có.
Bình lặng vẫn hơn.
Nghe tiêu đề sách “ Trò chuyện với mưa”, không cần đọc truyện, cũng thấy sự thầm lặng, cô đơn, một mạch văn không hừng hực, ngoa ngôn, chỉ là sự trò chuyện thủ thỉ của bản thân, không muốn người bên ngoài biết. Nhưng đó là cái nhận xét ban đầu, đọc kỹ từng chuyện trong tập truyện ngắn này, mới nghiệm ra rằng, nhận xét đó mới động chạm, phớt qua một mảng mầu xanh vách núi mà không hề biết bên trong một năng lượng ngầm đang tích tụ, chờ đúng dịp để bùng phát.
Ngay trong truyện ngắn đầu tiên “ Tiếng biển”, Hoàng Trọng Dũng dẫn người đọc đến thăm một ông già, cả cuộc đời chỉ có biết về biển. Biển gắn với cuộc đời, ông già không cần biết chữ, cũng không cần ai dạy mình phát âm, chỉ cần ra dấu về biển là ông hiểu hết. Biển là suy nghĩ, là hơi thở, là ngôn ngữ, là hành động của ông Một bức tranh ông vẽ trước khi mất, dẫu đó chỉ là nhưng nét sơ lược gửi lại hậu thế, phải giữ biển đến muôn đời. Ông già không nói được, nhưng cả cuộc đời của ông, qua câu chuyện Hoàng Trọng Dũng đã kể, mới biết rằng, chúng ta để mất biển, không phải chỉ là nỗi đau của một dân tộc, mà cụ thể, nỗi đau đó, nó thấm đến tận da thịt của con người, đến chết vẫn còn khắc khoải, mắt nhắm không yên, cụ thể nhất, như ông già câm trong truyện ngắn “ Tiếng biển”.
Câu chuyện kết thúc tưởng đơn giản, nhưng gấp sách lại, ý nghĩ của người đọc vẫn không thể dứt khỏi câu chuyện. Một ông già câm sống chết với biển như thế, còn những con người đang sống, lành lặn, có quyền ăn nói nghĩ với biển như thế nào? Có dám giữ biển và sống chết với biển không? Một câu hỏi lớn không dễ tìm ra lời giải đáp, nhất là lúc này!
Cả một tập truyện ngắn gồm 17 truyện ngắn Hoàng Trọng Dũng, với những nội dung khác nhau, nhưng đọc kỹ hóa ra liền mạch, là bởi, cả 17 truyện ngắn của Hoàng Trọng Dũng đề cập một xã hội đang chênh vênh thế đứng, những số phận con người đang đong đưa với lý tưởng, tương lai vô định. Chỉ cần một chút an ủi ví như được ký hợp đồng, được vào biên chế, cho dẫu mức lương chẳng phải là một con số “tiểu”, thế mà cũng có cảm giác thay đổi số phận như nhân vật Ninh, trong truyện ngắn cùng tên. Hoặc như trong truyện ngắn “ Cổ tích tình”, sống nhân hậu với nhau, không làm điều ác, sẵn sàng vì bạn và cả vì tình người thực sự, cứu vớt sự lầm lỡ, ý nghĩa lớn hơn rất nhiều với những lời nói khoa trương, nó sẽ đè bẹp sự hận thù.
Đọc tập truyện ngắn “ Trò chuyện với mưa” tôi phục Hoàng Trọng Dũng với sự quan sát tinh tế, không bỏ sót bất cứ chi tiết nhỏ nhặt nào trong sự náo nhiệt, xô bồ của cuộc sống, để biến những chi tiết đó thành chi tiết đắt trong câu chuyện mà tác giả muốn kể lại cho người nghe. Như truyện ngắn “Oanh”. Oanh chỉ là một cô giúp việc nghèo, nhưng tâm tính tốt, biết thưởng thức văn hóa, nhiệt tình công việc…Những con người như thế, trong xã hội đầy tính nghiệt ngã này, có nhiều, nhưng rất ít được để ý. Để ý làm gì, giờ thì người ta để ý đến chức quyền, nhà lầu xe hơi, ví đầy tiền, chân dài, hoa hậu, những cuộc ăn chơi, khoe khoang thế, lực, lợi dụng lẫn nhau… Trong một gia đình trí thức, có cô Oanh giúp việc cũng vậy, họ ít để ý đến cô Oanh. Nhưng khi vắng cô ấy, căn nhà tự nhiên như mất “hồn” chết lặng, làm việc gì cũng khó, kể cả chuyện bán nhà. Khi cô Oanh trở về làm việc, mọi việc lại đâu vào đó, hành thông, con người sống trong ngôi nhà đó nhẹ nhàng hơn, đối xử với nhau nhân hậu hơn… Suy cho cùng, cái tốt, nhất là tốt về đạo đức vẫn là sự trường tồn, còn cái “ xấu”, lại xấu về đạo đức, dù có một xã hội đang báo động về sự suy đồi đạo đức, cái xấu đó cũng không thể tồn tại lâu dài…Hay như truyện ngắn “ Chiếc phong bì không tên người gửi”. Đám cưới của con gái, tác giả nhận được rất nhiều quà mừng. Kể ra, vợ chồng đã về hưu, bạn bè còn nhớ, còn đến dự đám cưới của con gái, thế cũng là hạnh phúc, hơn bao nhiêu kẻ về hưu, bạn bè lặn mất tăm. Nhưng điều tác giả áy náy, gợn rất nhiều trong trí nhớ là có chiếc phong bì của ai đó tặng hai cháu, không đề tên người dự, trong phong bì chỉ có hai chục nghìn đồng, đồng tiền cũ, nhàu nhĩ. Với Hoàng Trọng Dũng, chiếc phong bì đựng tờ hai chục nghìn đó, là một ân nghĩa, mình làm tốt với người ta, người ta biết ơn mình, nhưng phận chìm, bạc với danh phận, tự ty, nhưng không thể không đến. Đến lại sợ người ta hiểu sai về mình, đưa vội chiếc phong bì, có khi, người đó không dám vào dự đám cưới! Tác giả luôn nghĩ tốt về việc đó, tự trách mình nhiều hơn, lẽ ra phải biết người gửi để có một lời cảm ơn. Chi tiết hay, cuối truyện mà tôi cho anh viết giỏi, là có phong bì của người bạn thân tặng cho hai cháu, bên trong có năm mươi tờ vé số, người cha của hai cháu cũng không muốn dò xem có trúng hay không? Không trúng cũng chẳng làm sao, nhưng trúng, khi người ta đề tên thật của mình, rồi thì… phải giải quyết thế nào? Ơn nghĩa bằng tiền, bằng hiện vật, trả lại cho nhau, rất mệt. Sống với nhau bằng tình cảm, như người không đề tên có phong bì mừng đám cưới hai chục nghìn kia, lại thấy hay hơn.
Trong tập truyện ngắn này, tôi thích truyện ngắn “ Nếp nhà”. Nội dung của câu chuyện hết sức đơn giản, đó là tính nghiêm khắc của người cha, là sự tôn ti trật tự của ngôi nhà có trên, có dưới. Những người trí thức, được đi học ở nước ngoài, nhưng về đến nhà, vẫn giữ nếp gia phong, kính trọng người trên, nhường nhịn người dưới, đừng lai căng, sao chép, giáo điều… Một ngôi nhà cổ kính, con người sống truyền thống nhân hậu, mặt tốt cần phát huy, ngôi nhà đó mới bền vững. Còn không phải thế, chẳng riêng gia đình, cả xã hội sẽ loạn.
Một truyện ngắn đọc đều đều, không có những đoạn gay cấn, thắt nút, nhưng ý nghĩ nhân văn không nhỏ.
Tôi nghĩ, đây là sự thành công của truyện ngắn này.
Đọc hết mười bảy truyện ngắn trong tập truyện ngắn” Trò chuyện với mưa” tôi nhận thấy, với Hoàng Trọng Dũng, anh không hề có cái nhìn ác ý, hoặc như một thiên kién xấu với bất cứ sự kiện hay con người nào, dù người ta có thể chơi “ác” với mình. Một cái nhìn nhân hậu thấm đẫm, ngọt ngào, bao dung, không trách phận. Có lẽ đây cũng là nhân cách cần có của một người cầm bút. Từ chuyện quan hệ với hàng xóm, vợ chồng, đồng nghiệp, những sở thích của người mẹ thích xem bóng đá nhưng không hiểu bóng đá như trong truyện ngắn “ Chơi bóng bằng tay”, hay như “ Đ…mẹ chú Hai!”…Hoàng Trọng Dũng dùng toàn những lời văn nhẹ nhàng, tâm sự. Tốt một điều, qua những sự việc đó, bản thân tác giả cũng như người đọc rút ra được những bài học đối nhân xử thế tốt hơn, đẹp hơn. Nhìn đời, cho dù có bão tố, có nhiều điều nghịch lý, coi trọng vật chất hơn tinh thần, thậm chí quan hệ với nhau bằng thủ đoạn, nhưng, giữ được sự bình yên tâm hồn, không thù nghịch, quan tâm nhiều đến người thân, vợ con, sẽ nhận ra đâu là hạnh phúc, như trong truyện ngắn: “ Cô vợ anh hàng xóm”. Truyện ngắn là một lời trách cứ nhẹ nhàng của người vợ có chồng đi công tác xa. Người chồng lúc nào cũng chỉ nhớ những lồng chim nuôi ở nhà, vợ, con không một lời nhắn thăm. Còn vợ ở nhà, ngoài việc chăm sóc những lồng chim của chồng, một điều chị nhớ nhất đó là hơi thở, mùi mồ hôi, áo quần của chồng. Và nhớ hơn cả, như chị nói cuối truyện ngắn: “ Vợ con không hỏi một lời, lúc nào cũng chỉ chim!...chim!Có một con chim nuôi hoài vẫn chừng ấy mà cứ bày đặt!”.
Lời trách cứ của vợ nghe mà thương.
Truyện ngắn: “ Hậu và những chú cá hoa la hán”, tác giả viết có yếu tố hài, cứ tưởng cá la hán đẻ sẽ mang lại bạc triệu cho mình , khi vợ thông báo.Đến khi biết rõ đó là con gái đẻ ra một cu con, chứ không phải mấy con cá la hán kia, nhân vật Hậu trong truyện ngắn thốt lên “ Ái dà!”.
Nhân cách nhân vật này lộ rõ sau tiếng “ Ái dà!”, cũng là bài học cho người đọc, đâu là “tình người” , đâu là “ tình vật”. Con cá la hán dâũ là bạc triệu, cũng không thể có hạnh phúc bằng trong nhà giàu có, lại trống vắng tình người tự nhiên có tiếng khóc “ oa…oa…” của trẻ thơ.
Đọc hết tập truyện ngắn “ Trò chuyện với mưa” của Hoàng Trọng Dũng, ta sẽ thấy yêu đời hơn, những tị hiềm, đố kỵ, thủ đoạn xấu, gian manh chẳng là gì, nếu như chúng ta sống tốt với nhau.
Tôi rất hy vọng được chữ ký của anh Hoàng Trọng Dũng ký tặng tập sách này. Nhưng… điều này không thể, Hoàng Trọng Dũng bị bạo bệnh, rất nặng. Người ký tặng sách thay anh là nhà thơ Ý Nhi, chị ruột của Hoàng Trọng Dũng, một nhà thơ tôi rất kính trọng.
Tôi vẫn mong anh Hoàng Trọng Dũng sẽ khỏi bệnh, viết tiếp nhiều truyện ngắn.
Không phải riêng tôi mà nhiều bạn đọc thân thiết với anh cũng mong điều này.
Hãy trở về với đời, nghe anh!
Chúng em đợi.
---------------------------
 
 
 
 
 
 
 

 

Viết Về Bạn | Nhận xét(2) | Trích dẫn(0) | Đọc(5253)
Trần Hoài Vũ Email
30/08/2016 15:01
Chào Chú!Cháu tên Trần Hoài Vũ, bố tên là Trần Hiếu Trung quê ở Nghệ An. Hồi bố còn sống có kể rằng đi bộ đội và chơi thân với chú Hoàng Hoài Nhơn. Về sau cháu để ý xem tin tức chú Hoài Nhơn ở đâu mà không tìm thấy thông tin gì cả. Nếu Chú là bạn của Chú Hoài Nhơn thì cho cháu xin thông tin về chú ấy qua mail: vuth0106@gmail.com với ạ.Cháu xin chân thành cảm ơn nhiều!
Ph.Đương Email
07/01/2013 16:19
Nhắn nhờ phát đến anh giai,Thông báo anh giai biết: Trại trâu Hồ Giáo đã giải thể. 8 con trâu đang "rao bán", vì vậy, nếu cái ông bạn Nhựt Bổn của anh còn có ý định vời cụ Giáo ra Bà Nà làm quân sư thì nên xúc tiến sớm! Mong sớm hồi âm! Thân.
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]