ANH ĐÀO HÙNG VỚI NXB ĐÀ NẴNG - ANH DAO HUNG VOI NXB DA NANG - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 

              

                 ANH ĐÀO HÙNG VỚI NXB ĐÀ NẴNG

 

         Sáng nay (18/12/2013) tôi hay tin anh Đào Hùng, một cộng tác viên vô cùng thân thiết của NXB Đà Nẵng,  qua đời sau một cơn bạo bệnh.

         Những kỷ niệm thân thiết về anh lại trào lên trong tôi.

         Có thể nói, khi NXB Đà Nẵng mới thành lập, anh Đào Hùng là một trong những cộng tác viên đến với NXB Đà Nẵng sớm nhất. Cũng một lẽ, anh vốn rất quý anh Nguyễn Văn Giai, giám đốc đầu tiên của NXB Đà Nẵng. Điều nữa, tuy anh Đào Hùng về tuổi đời hơn chúng tôi rất nhiều, về kiến thức, nhất là kiến thức lịch sử, anh là bậc thầy  nhưng đối với chúng tôi, với một đội ngũ biên tập viên của NXB Đà Nẵng, đại bộ phận đã tốt nghiệp đại học một cách bài bản, anh rất vui, ham nói chuyện, nói chuyện một cách bình đẳng, không khoảng cách. Mỗi lần anh đến với NXB Đà Nẵng, là một lần “náo động” tiếng cười. Anh ít khi đi một mình, khi thì đi với nhà sử học Dương Trung Quốc, khi thì đi với nhà sử học Trần Quốc Vượng, lúc lại cùng nhà văn hóa Nguyễn Văn Xuân, khi thì có nhà nghiên cứu lịch sử Chăm Trần Phương Kỳ… Mỗi lần như thế quanh một bàn nhậu dân dã, anh cùng các nhà sử học, văn hóa, nghiên cứu… danh tiếng, kể những câu chuyện tưởng là “đời”, nhưng thực ra đó là một buổi bồi dưỡng về kiến thức văn hóa, lịch sử… mà những người biên tập viên như chúng tôi cần có. Thông qua những buổi nói chuyện như vậy, chúng tôi vỡ vạc ra rất nhiều điều như về nhân vật lịch sử Phan Chu Trinh, Phan Thanh Giản, Phạm Phú Thứ… về quan hệ Việt Minh với Mỹ trong những ngày đầu trước buổi binh minh lập nước… Đến bây giờ, những vấn đề này ngày càng sáng tỏ, nhưng những ngày ấy, vào thời điểm những năm tám mươi của thế kỷ trước, không phải nói ra ai cũng biết, ai cũng hiểu. Là một nhà dịch thuật, sử học, nhà báo danh tiếng, lại sinh trưởng trong một gia đình tri thức, thân phụ của anh là nhà nghiên cứu sử học, nhà Hán học nổi tiếng Đào Duy Anh, nhưng với chúng tôi, những biên tập viên NXB Đà Nẵng, anh Đào Hùng vẫn rất bình dị, thân thiết. Mỗi lần anh đến với NXB Đà Nẵng sau tiếng cười, hỏi thăm hết lượt, anh lại giới thiệu với chúng tôi những tập bản thảo mới, những tác giả mới cần liên hệ cứ y như anh là một cán bộ chính thức của NXB Đà Nẵng chứ không phải khách viếng thăm. Chính nhờ anh mà NXB Đà Nẵng là NXB đầu tiên in cuốn “ Tại sao Việt Nam?” rồi một loạt các cuốn sách nổi tiếng khác, có tính chất tư liệu lịch sử rất cao, trung thực, khách quan  như những cuốn sách viết về Phan Chu Trinh, Phạm Phú Thứ, về sự hình thành phát triển của Đà Nẵng… Trong thời kỳ này, khi NXB Đà Nẵng mới chân ướt, chân ráo của sự hình thành nhưng đã được đông đảo bạn đọc trong cả nước chú ý về những cuốn sách có giá trị về lịch sử, văn hóa…phải nói rằng đó là nhờ sự giúp đỡ  rất lớn của nhiều cộng tác viên có uy tín, trong đó phải kể đến anh Đào Hùng. Mỗi lần tôi hoặc Đà Linh ( bút danh của của nhà văn Nguyễn Đức Hùng) ra Hà Nội công tác, người đầu tiên chúng tôi muốn gặp là anh. Anh Đào Hùng gần như là bạn thân thiết của nhiều nhà tri thức lớn ở Hà Nội. Anh dẫn chúng tôi đi gặp được hầu hết những nhà trí thức này. Từ dịch giả Dương Tường đến nhà văn Hà Ân, biên tập biên NXB thế giới Phương Quỳnh đến cả đạo diễn điện ảnh Nguyễn Đỗ Ngọc…Đến đâu anh cũng nói với mọi người ưu thế của NXB Đà Nẵng, một NXB tầm cỡ miền trung, thay mặt chúng tôi, anh mời mọi người cộng tác. Có anh giúp đỡ, chúng tôi đỡ vất vả nhiều, nhất là vấn đề bản thảo có chất lượng. Cũng đôi ba lần anh dẫn chúng tôi về căn hộ ở khu tập thể Kim Liên, nơi gia đình anh sinh sống. Một căn hộ chật hẹp thời bao cấp nhưng điều đặc biệt rất rộng lòng. Hồi đó, chúng tôi biết, đồng lương của anh “vón cục”, có được bao nhiêu đâu, nhưng anh sẵn sàng mang ra hết để đãi bạn hiền. Tôi còn nhớ một kỷ niệm, ai đó biếu gia đình anh một chai rượu ngoại, hồi đó là của hiếm, chỉ khi có chuyện thật hệ trọng mới mang ra dùng. Khi thấy tôi và Đà Linh đến thăm, anh lẳng lặng mang chai rượu ngoại  ra chợ bán, rồi dùng số tiền đã bán chai rượu để đãi hai chúng tôi. Đà Linh biết chuyện muốn trả lại anh số tiền trên nhưng dứt khoát anh không nhận, hai anh em cứ đùn đẩy nhau số tiền đó, tôi nhìn vừa thương, vừa buồn cười. Với bạn bè của anh cũng như vậy, còn nhớ lần  tôi với anh đến thăm đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc, nhà ở  phố Quan Thánh. Trước khi đến nhà bạn, anh bảo với tôi ra chợ mua đồ nhậu, anh giải thích: “ Thằng ấy ( chỉ đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc) khí khái, lại nghèo, đang cô đơn, mày với tao đến thăm đừng làm phiền nó…”. Anh mua hết những thứ cần có, khi đến nhà của đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc chỉ việc bày biện ra, tôi nhớ, đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc có trách anh về việc này, nhưng trên khóe mắt của đạo diễn cứ rưng rưng…

         Hồi tôi làm biên tập viên NXB Đà Nẵng được tiếp rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo, dịch giả… nổi tiếng. Tôi có một nhận xét, những nhà văn, nhà thơ, nhà báo, dịch giả… kiến thức càng rộng, tầm hiểu biết càng sâu, ngoại ngữ giỏi, đại bộ phận những con người đó tố chất là khiêm tốn, giản dị, rất tôn trọng, bình đẳng với người đối thoại. Với chúng tôi, khi tiếp xúc với anh Đào Hùng, rất ngưỡng mộ trình độ ngoại ngữ, kiến thức sử học uyên thâm của anh nhưng chúng tôi ngưỡng mộ hơn là đức tính giản dị, không khoa trương của anh, từ cách ăn mặc, lời nói đến cách bông đùa… Với lớp thanh niên chúng tôi hồi ấy, anh Đào Hùng với chúng tôi là không có khoảng cách. Những lần anh vào công tác ở Đà Nẵng, Sau giờ làm việc, chúng tôi thường rủ anh đi chơi, dù có bận mấy, anh cũng nhận lời, tham gia nhiệt tình, không hề khách khí. Có những lần chúng tôi cùng anh, nhà nghiên cứu lịch sử Chăm Trần Phương Kỳ lên Mỹ Sơn chơi cả đêm mà hồi đó Mỹ Sơn không như bây giờ, còn hoang vu, đầy bom mìn, muỗi, vắt…Giữa không gian mênh mông, lặng đến độ sợ cả tiếng cú rúc, ánh trăng lạnh mênh mang rải xuống một khu vực âm u, bóng đền tháp ẩn hiện như những bóng ma… thế mà anh cùng nhà nghiên cứu Chăm Trần Phương Kỳ vẫn say sưa kể như đang giảng đạo cho con chiên về truyền thuyết người Chăm làm cho chúng tôi bái phục…

        Anh Đào Hùng với NXB Đà Nẵng trong thời kỳ đầu mới thành lập, có rất nhiều kỷ niệm…

         Nhắc lại một vài kỷ niệm về anh, cũng là nén hương thành tâm kính viếng anh.

 

          Anh Đào Hùng, một nhà tri thức, một nhà khoa học chân chính mà chúng tôi, thế hệ tri thức đi sau, hết sức kính trọng. 

Viết Về Bạn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2543)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]