BÀI 2- NƯỚC MỸ - THOÁNG QUA THÀNH PHỐ LAKE CHARLER - BAI 2- NUOC MY - THOANG QUA THANH PHO LAKE CHARLER - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

Trường đại học ở thành phố Lake Charles (Ảnh minh họa)

 

THOÁNG QUA THÀNH PHỐ LAKECHARLES

 

           Xem trên bản đồ, thành phố Lake Charles  nằm cực nam của một bang trung bình nước Mỹ. Thành phố này yên bình, yên bình đến độ ngỡ ngàng.  Đi ngoài đường cũng không dám nói to, thảnh trước, nhìn sau có lúc trên đường chỉ có một mình, lại mong có một người đi ngược lại để gật đầu chào hỏi. Yên bình khiến ngạc nhiên nữa, không hề thấy bóng một chú cảnh sát nào? Nghĩ dại, cứ thế này bỗng xuất hiện một ông IS bịt mặt nào đó, giơ dao ra đòi cắt cổ, biết kêu ai? Con gái cười, ba cứ lo, bất cứ điều gì nghi ngờ, cảnh sát xuất hiện ngay, ba nói điều này với người Mỹ, họ cười cho…Ừ, cứ cho là thế đi, nhưng đi bộ một mình giữa con đường rộng, hai bên những hàng cây cổ thụ xanh lá, những  ngôi nhà thấp mái, đóng kín cửa, không bóng người… cũng có một cảm giác văng vắng, sợ sợ thế nào ấy! Hay là cảm giác này chỉ có người Việt Nam,  nhất là gần đây ở Việt Nam có mấy vụ giết người, giết nhiều người không ghê tay!!!

      Thành phố Lake  Charles có công viên nằm sát hồ PrienLake. Đứng bên này hồ, nhìn sang bên kia là chiếc cầu bê tông hiện đại, bốn làn xe, xe chạy đan nhau, như mắc cửi . Nhìn chếch sang bên trái là nhấp nhô của mấy ống khói  nhà máy lọc dầu. Nghĩa là công viên này không xa nhưng nơi dễ gây ô nhiễm, ấy vậy không biết nơi đây họ xử lý thế nào mà công viên này đẹp đến vậy. Những thảm cỏ xanh, mềm trải rộng. Nước hồ lặng, trong. Hàng cây tăm tắp, dáng đẹp, dễ khoe. Không một cọng rác vứt ra đường. Không khí tuyệt vời, cứ muốn hít thật mạnh cho nở ngực. Hơn nữa, là thái độ của người đi dạo, nói khẽ, bước chậm, thảnh thơi cứ như thể cả công viên rộng này là của từng người, của từng gia đình, mỗi người đang đi dạo phải có ý thức tự gìn giữ, tự bảo vệ. Suy nghĩ mãi, làm sao họ lại làm được điều này? Nghĩ đi rồi nghĩ lại, cứ nhìn việc giữ gìn yên bình môi trường thế này phải có tầm của người lãnh đạo, dù muốn làm gì thì làm, nhưng yếu tố đầu tiên quy hoạch thành phố là phải biết bảo vệ môi trường. Chỗ nào trong thành phố Lake Charles cũng có cây, cây lớn dọc đường đi, cây nhỏ tán to bao xung quanh những ngôi nhà một tầng giản dị. ( Ở thành phố này không cho phép xây nhà ba tầng, trừ những trụ sở của Ngân Hàng, Công ty lớn…)Tiếng chim hót ngân nga, bất tận từ sáng cho đến chiều tối, thú nhỏ như chồn, sóc, thỏ… chạy ra đường  thường xuyên bắt gặp. Đến ngay nghĩa trang của thành phố, cũng là những thảm cỏ xanh, trên những ngôi mộ, cạnh những phiến đá, miếng đồng khắc tên người quá cố là những bó hoa khoe sắc, người đến viếng không có cảm giác lạnh lẽo. Nên thế, đi bộ bất cứ đâu trong thành phố cứ cảm tưởng như đang đi dạo trong rừng để tìm cảm giác thảnh thơi sau một ngày lao động mệt nhọc. Con gái nói, ở đây không cho cắm trại, phải có chỗ, họ rất sợ chặt cây hay đốt lửa trại để cháy rừng. Mỗi gốc cây trong thành phố đều có ghi số cụ thể, hàng ngày vẫn có người đến chăm sóc. Lại nghĩ đến vụ chặt cây vừa rồi ở Hà Nội. Mấy ông lãnh đạo Hà Nội, giá như có chút suy nghĩ, trước khi ra quyết định dại dột, ngu xuẩn, hãy cho người sang đây quan sát, học tập và làm theo cách quản lý của những vị lãnh đạo thành phố Lake Charles, chắc sẽ không có chuyện đau lòng chặt cây như vừa rồi. Nghĩ là nghĩ thế thôi, chứ nếu có chuyện đó, khác nào “ lặn dưới nước ba mươi phút không có ống thở’!!!    

        Buổi tối, con gái đưa đi tham quan casino của thành phố Lake Charles.  Casino là hai tòa nhà nhiều tầng, ô tô của khách đến đánh bạc đỗ chật như nêm ở bãi đậu. Hai casino này không phải là loại lớn, nhưng lại tập trung rất đông người từ trên Houston xuống. Bên ngoài lặng ngắt như tờ, đi trên đường, chỉ nghe thấy tiếng xe lăn, qua ánh đèn pha, còn nhìn thấy hai con chồn đùa trên đường. Ấy vậy, qua lớp cửa kính của tòa nhà của một casino, một thế giới khác hiện về. Một khu đánh bạc náo nhiệt, đèn đuốc sáng choang, đủ hạng người không phân biệt quốc tịch, giầu, nghèo cắm đầu, cắm cổ vào máy, vào bàn chơi bài. Tuyệt nhiên không có tiếng cãi nhau, cười đùa. Trật tự là một trong nguyên tắc người chơi phải tuân thủ nghiêm chỉnh của sòng bạc. Quán ăn ngay bên cạnh rất lịch sự, nhiều món ăn ngon, kể cả những món ăn dành cho người Việt. Trong sòng bạc còn có một sân khấu lớn, hiện đại, từng có nhiều sao Việt đến đây, được ban giám đốc casino thuê diễn, người xem, xem không mất tiền. Cạnh casino là một bể  bơi dành cho khách, nếu mệt người, có thể thư giãn dưới nước…. Con gái cho biết, thuế của sòng bạc này chiếm một tỷ lệ rất lớn trong số tiền nộp thuế cho bang.  Nhìn người ra, kẻ vào tấp nập trong sòng bạc, rồi thấy rất ít người đi trên đường, nghĩ, hóa ra sự trầm tĩnh của thành phố này chỉ là bề ngoài. Nó vẫn vận hành, thậm chí vận hành rất mạnh mẽ. Chỉ có điều, nó vận hành một cách khoa học, kín kẽ, chặt chẽ, không khoe khoang, lấy hiệu quả là chính. Lại một suy nghĩ khác, đi trên đường của thành phố này, trật tự giao thông, thông qua đèn tín hiệu, xe chạy đúng làn, người lái xe thực hiện đúng luật khỏi phải bàn, cái xe ô tô kia, mới là điều khiến phải để ý. Người Mỹ đi làm việc, rất ít đi xe sang, chiếc xe ô tô không phải để phân biệt đẳng cấp, chức vụ, giàu sang, nghèo hèn…mà đó chỉ là phương tiện nhằm phục vụ đi lại thuận lợi  trong công việc. Có ô tô, sử dụng ô tô lấy hiệu quả công việc là chính, đó cũng là ý thức văn minh, có học, thể hiện một xã hội phát triển.

        Còn không phải thế!!!

       Nhìn xã hội Việt  Nam, những chiếc ô tô sang trọng đang đi trên đường, người ngồi trong xe thái độ hợm hĩnh, khoe của, bên cạnh là những người nghèo, mà chữ “nghèo” chưa diễn tả đủ nỗi cùng cực. Sự phân hóa giầu nghèo đã ở mức độ báo động, đủ biết xã hội chúng ta đang ở giai đoạn nào của sự phát triển?!

       Con gái sang Mỹ du học, ngoài giờ học trên lớp, cháu còn đi làm thêm. Cháu làm trong một nhà do một người Mỹ gốc Việt quản lý. Cháu nói, ba nên đến thăm bà chủ cửa hàng, biết đâu sẽ có nhiều chuyện để ba viết bài.

        Bà Phương, tên Việt Nam, chủ quán Wok D’Lite  tiếp với thái độ niềm nở. Bà nói: “ Ở Mỹ mà lười lao động người ta sẽ khinh”, mấy đứa con trai của bà, được gia đình chu cấp đầy đủ vẫn phải đi làm. Đứa thì làm công chức nhà nước, ngoài giờ đứng bán hàng cho mẹ. Thằng cả làm bếp trưởng, hết khách, dẫu đã khuya, vẫn cầm chổi cọ nhà vệ sinh…Cuộc đời của bà Phương, lắng nghe bà kể, đủ viết thành một cuốn tiểu thuyết. Vượt biên đến Mã Lai ở trong trại tỵ nạn hơn một năm, đủ điều đày đọa, bà cam chịu. Đến được Mỹ, trong túi chỉ có một trăm đô la, tiếng Anh chỉ võ vẽ, ba đứa con như sỏi, như bi lăn lóc. Một ông chồng ngơ ngác ngôn ngữ, ngơ ngác việc làm… Người ta nói, muốn thoát nghèo, phải có ba yếu tố. Một là phải chăm làm, tiết kiệm. Hai phải biết học tập. Ba là thời cơ, may mắn. Hai yếu tố đầu, bà Phương đã có, thậm chí quá cả sự mong đợi. Hơn mười năm đầu ở Mỹ, bà nói, không việc gì là bà không làm, thậm chí có cả những việc người Mỹ sợ, bà cũng làm, ngày ngủ chỉ khoảng bốn tiếng. Lúc ngủ có lúc giật mình tưởng như nghe thấy tiếng chủ gọi mà động chân, động tay như đang đi làm! Để chủ động trong công việc, trong giao tiếp, bà học tiếng Anh. Vừa làm, vừa học, sáu tháng bà đã có thể giao tiếp trực tiếp với ngươi Mỹ. Có tiếng Anh bà chủ động trong công việc, hiểu người thuê mình cần gì? Mình phải làm thế nào cho thật tốt, để giữ uy tín, giữ công việc mình đang làm. Có chút tiền, bà đầu tự việc học tập cho con cái, không muốn chúng có con đường vất vả như bố, mẹ. Điều quan trọng, chúng có định hướng, tự lập, phải biết vươn lên, có vị thế trong xã hội, không để người ta khinh… Nghĩ như thế, làm như thế, ông trời đâu có phụ. Bà Phương được một người bạn, cũng là người Việt sang Mỹ trước bà, có chút vốn liếng thương cảm đã giúp đỡ gia đình bà ít vốn, chỉ chỗ làm nhà hàng. Giờ thì… gần ba mươi năm ở Mỹ ,bà đã là chủ một nhà ăn Việt Nam có uy tín ở thành phố này.

       Chuyện bà Phương, rồi gặp gỡ một số người Việt có hoàn cảnh tương tự, ngộ ra rằng, người Việt mình có đầy đủ những đức tính mà phật ban cho,Trí, Thiện, Tín, Lễ … Ở một xã hội lành mạnh, có tổ chức, luật pháp nghiêm chỉnh những đức tính quý báo này như  những hạt giống tốt được gieo vào mảnh đất màu mỡ, nó sẽ phát triển thành cây cối tốt tươi, vươn lên mạnh mẽ. Còn ở trong một xã hội có sự cạnh tranh không lành mạnh, nhất  là ở chế độ độc tài, toàn trị, kẻ giàu chủ yếu do làm ăn bất chính, luật pháp chỉ thuộc về kẻ có quyền, có thế, đi lên bằng đút lót, tham ô… Tất yếu dẫn đến một xã hội loạn, giãn cách người giàu, người nghèo ngày càng rộng, mâu thuẫn xã hội phát triển, lối sống văn minh không có chỗ tồn tại, đạo đức tha hóa, nhiều vụ chém giết dã man giữa người với người, giữa người nghèo với người giàu xảy ra, nhân lên, độ rùng rợn càng khủng khiếp…

          Không biết suy nghĩ như vậy có đúng không?

      

                            

 

Phóng Sự, Tản Văn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(3272)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]