GIÀ - Tùy bút của nhà văn TRẦN ĐỨC TIẾN - GIA - Tuy but cua nha van TRAN DUC TIEN - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

Nhà văn Trần Đức Tiến tặng tôi tập đoản văn&tùy bút " Thả hy vọng" do NXB Trẻ xuất bản năm 2015. Đọc quyển sách này mới thấy bút lực nhà văn còn "mạnh"lắm. Tất cả ngóc ngách của đời thường, với người khác, vụt trôi nhưng với nhà văn là sự chiêm nghiệm, triết lý tìm hướng thiện của cuộc đời. Tôi khoái tùy bút "Già" của nhà văn. Ai cũng phải đến tuổi này, không cưỡng lại được. Cái sự "già" là phải chấp nhận, đừng ham hố, cũng đừng cậy"già" mà lên mặt.

   Đọc tùy bút này của nhà văn ,ngẫm sự "già" của thế sự đang diễn ra, giật mình. Ai đó đã bị người đời chê già, lẩn thẩn, mà vẫn cố gượng tưởng mình khôn nhưng có giữ được đâu, cuối cùng chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

Mời các bạn đọc tùy bút "GIÀ " của nhà văn Trần Đức Tiến.

 

·                                 Thế quái nào mà ngay từ hồi còn khá trẻ (trên dưới ba mươi), mình đã

khoái viết về những anh già. Nhân vật già, cũng giống như nhiều nhân vật khác

trong truyện của mình, không có tên, chỉ được gọi là “lão”. Một “lão” sống độc

thân trong khu tập thể, cả đêm lo sốt vó vì trận bão có thể quật đổ cây bàng

ngoài sân, đè bẹp căn phòng ọp ẹp của lão. Một “lão” khác suốt ngày trò chuyện

với con mèo cưng như trò chuyện với người, lo cả chuyện tìm vợ cho mèo (vì nó

là con mèo đực). “Lão” khác bỏ cái làng chài dưới chân núi lên sống ở lưng

chừng núi, có cái thú tiêu khiển lấy móng tay dài ngắt đôi con kiến để thấy cái

đầu quay lại ngoạm cái bụng tha về tổ. Chơi chán, “lão” vạch quần đái vào tổ

kiến. Rồi cuối cùng, chết trong một đêm biển động, xác lão bị đàn kiến tha ra

con đường mòn dẫn về làng… Truyện cuối cùng này kinh kinh. Giờ đọc lại

mình vẫn thấy sởn cả người. Nhưng lúc in ra chỉ có duy nhất một bạn đọc… trân

trọng ngả mũ! (he he). Mình nhớ đấy là một ông họa sĩ vẽ sơn mài độc thân vô

danh, tình cờ gặp nhau ở nhà người quen.

Có lẽ vì mình hay viết về người già, nên ngay cả khi còn trẻ, nhiều người

vẫn tưởng mình là nhà văn già. Bằng chứng là từ trước đến giờ, mình chưa từng

được dự bất kỳ một hội nghị nhà văn trẻ nào. Tận đến hội nghị lần thứ 7 ở Hội

An, mình mới được một đồng chí trong ban tổ chức mời, nhưng là mời đến để…

chơi cho vui, để đánh đu với các em 7X, 8X. Lúc ấy già đáu rồi, bố bảo cũng

chả dám vác mặt đến.

Mình không bôi bác người già. Không chống lại sự già. Viết về người già

cũng không phải là cách tự trấn an nỗi sợ già, sợ chết. Ai mà chả đến lúc già?

Trốn trời chẳng thoát già, trừ khi trời bắt tội chết yểu. Mình viết như thế cốt để

“tập thể dục” cho cái sự nhìn, giữ cho đôi mắt luôn mạnh khỏe để gắng nhìn

thấu đáo mọi nhẽ xem chính mình lúc già sẽ như thế nào. Lường trước mọi điều

may ra tránh được những bỡ ngỡ, những “bất cập” (mấy anh chị nhà báo bây giờ

sính dùng từ này) khi mình già thật. Chẳng hạn, những cái bệnh như nói trước

quên sau, nói với người này lại tưởng nói với người kia. Húp bát canh thì nước

canh rớt xuống cằm. Chả cười chả khóc gì mà mắt cũng tự nhiên nhoèn ướt. Nói

chuyện lúc hăng lên văng cả nước bọt. Mà chả phải chỉ có văng nước bọt. Già

còn hư đến mức một cái trung tiện cũng không kiểm soát được. Hồi trẻ ngồi

giữa đám đông, buồn đánh rắm thì cố nhịn, nhịn không nổi mới chủ động âm

thầm thả “quả bom nổ chậm”. Chứ lúc già là nó tự động buột ra thành tiếng,

thiên hạ chẳng cần “túng bủng tùng xòe” (*) cũng biết đích danh thủ phạm để

tha hồ lườm nguýt hay giả đò ngó lơ.

Anh H. hơn mình khoảng chục tuổi, tức là năm nay ngót nghét bảy mươi,

chơi với mình khá thân. Tiếng là thân nhưng anh em ở xa nhau, chủ yếu chuyện

trò với nhau qua điện thoại. Hôm vừa rồi mình có dịp ghé qua cái thị xã nơi anh

ở, buổi sáng hẹn anh ra quán cà phê. Hai anh em ngồi với nhau suốt mấy tiếng

đồng hồ. Anh H. nói nhiều và nói rất hăng. Từ chính trị đến văn chương, chuyện

gì anh cũng có thể bàn, và đưa ra những ý kiến sắc sảo khiến mình bái phục. Chỉ

đến lúc đứng dậy ra về, mình mới kịp giật mình… Anh H. cứ loay hoay mãi với

·      cái xe máy khi phải dắt nó từ trên hè phố xuống lòng đường. Khi đưa được nó

xuống rồi, anh lại loay hoay thêm một lúc mới quay nổi đầu xe. Rồi lập cập vắt

chân qua yên xe, lúng túng thế nào suýt đổ kềnh cả xe lẫn người. Mình vội vàng

giơ tay ra đỡ. Thấy mồ hôi anh toát ra ướt cả áo. Anh nổ máy chạy đi rồi, mình

đứng nhìn theo, lặng đi hồi lâu. Không ngờ anh H. lại già yếu đi nhanh đến thế.

Mươi năm nữa đến lượt mình, cũng lóng ngóng chân tay, đi đứng lẫm chẫm như

anh H. bây giờ thì buồn nhỉ?

Nhưng chắc chắn sẽ buồn hơn, với những ai già rồi mà vẫn… tưởng mình

còn ngon! Tuổi già xấu xí, ốm đau, bệnh tật, lú lẫn, dẹo dọ cả thể xác lẫn tinh

thần, là gánh nặng cho chính mình và cho những người thân, không biết tự trút

bỏ những ham hố đi là rất khốn nạn. Khối anh già rất sợ về hưu. Đến tuổi hưu là

tìm cách tránh né, trì hoãn, cù nhầy xin thêm một bậc lương, một cái quyết định

lên chức. Có anh nhận quyết định hưu rồi còn lầy lữa không chịu bàn giao. Mình

biết một sếp kiên trì bám trụ như thế, tận đến lúc cậu văn thư cầm quyết định

hưu lên phòng, thấy sếp ngồi trên ghế bành, đầu gục xuống bàn, bất động. Cậu

văn thư tá hỏa, vội vàng chạy đến, lay gọi thật lực sếp mới hồi lại. Hai mắt đờ

đẫn, rãi chảy xuống mép, á khẩu, sếp không còn nhận ra mình đang ở chỗ nào.

Vài ngày sau đám cán bộ ở cái cơ quan ấy truyền tai nhau: “ngài” cố tình tìm

cách được “thăng” ở nhiệm sở, để cơ quan phải lập bàn thờ, hương khói cho

“ngài” vĩnh viễn.

Anh T. là thi sĩ lừng danh từ thời chống Mỹ. Mình cũng dân viết lách

nhưng thuộc lớp đàn em. Mấy lần hội họp đông người có mặt anh, mình chỉ dám

đứng xa xa nhìn. Hôm vừa rồi dựa hơi người quen mới được vinh hạnh ngồi

cùng mâm rượu. Trước khi vào bữa, anh rút tập thơ mới in ra ký tặng mọi người.

Lúc đưa sách cho mình, anh cười cười, giọng kẻ cả: “Mày chịu khó đọc thơ đi

mày”? Mình cũng cười cười, đưa cả hai tay ra nhận tập thơ: “Dạ, dạ, em xin

đọc ngay, xin đọc ngay”! Miệng nói thế nhưng bụng nghĩ: chắc gì bác đã đọc

thơ nhiều bằng em? Rồi buổi chiều hôm ấy nằm một mình trong khách sạn,

mình cẩn thận đọc hết tập thơ mới của anh T.

Biết nói thế nào bây giờ nhỉ? Bao nhiêu cái hồn nhiên, tài hoa thời còn trẻ

của anh biến đâu mất cả? Giờ thấy toàn ý tứ vặn vẹo, chữ nghĩa vặn vẹo, đọc

xong không thấy mỏi đầu mà thấy mỏi hàm. Đọc thơ anh, mình lại nghĩ đến

những con sóng ở ngoài Bãi Sau lúc triều xuống - những con sóng vẫn cố nhoài

vào bờ, giống như những thi sĩ hết hơi cố nhoài vào thơ, càng cố nhoài vào gần

thì càng bị rút ra xa hơn nữa.

Nhiều nhà văn cặm cụi viết, cặm cụi đi mãi một con đường đã trở nên quá

quen thuộc mà không hề biết giật mình. Thế là già từ khi nào mà không tự biết.

          Lại có cả những anh đã tắc tị từ lâu, giờ chỉ ngồi hưởng lộc của quá khứ,

lâu lâu lôi tác phẩm cũ ra sửa lại vài câu rồi cho tái bản, sợ thiên hạ quên mặt

quên tên thì chịu khó xuất hiện ở hội thảo này diễn đàn kia… Thế là bệnh già đã

đổ đốn ra đến mức lờn hết thuốc.

--------------------------------------------------------------------------------

·                                

Viết Về Hội An | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(5973)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]