TÔI VẪN CÙNG EM MỘT GIẤC MƠ - Tác giả: Trần Đình Thắng - TOI VAN CUNG EM MOT GIAC MO - Tac gia: Tran Dinh Thang - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

Nụ cười tương lai của đất nước ( Ảnh minh họa)

 

     Bài thơ của nữ giáo viên Trần Thị Lam ( Hà Tĩnh ) " Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?" thực sự là một sự kiện văn hóa, thu hút sự chú ý của một lượng bạn đọc khổng lồ.

         Chỉ có thể lý giải, bài thơ này đã nói đúng tâm tự, tình cảm của những người Việt Nam yêu nước chân chính. Đất nước Việt Nam sẽ về đâu? Dân tộc Việt nam sẽ về đâu? Nếu như tất cả chúng ta đều là người vô cảm,nhẫn nhục, thờ ơ ...

        Hàng loạt câu hỏi trong bài thơ này buộc những người còn nặng lòng với vận mệnh quốc gia phải trả lời.Thật mừng, nỗi trăn trở đó, đã được nhiều  người Việt Nam trong và ngoài nước đáp lời. Bên cạnh một số bài thơ viết phản bác bài thơ " Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?" bằng những câu thơ hoang tưởng, truy chụp, thì chiếm đại đa số là những bài thơ họa bài thơ : " Đất nước mình ngộ quá phải không anh?"nêu trách nhiệm của người Việt Nam yêu nước, phải bản lĩnh, vững vàng, tin vào lẽ phải, tin vào công lý, không đầu hàng sợ hãi, không sợ sự trả thù của độc tài ,quyết đưa đất nước Việt Nam vào con đường dân chủ, văn minh.

         "Trăm con suối thành con sông, trăm con sông thành biển lớn", đất nước sẽ bước sang trang sử mới, bắt đầu từ những cuộc biểu tỉnh của người dân cả nước chống lại những kẻ lấy chất độc đầu độc biển xanh, đầu độc một dân tộc ngày 1/5/2016 và cũng bắt đầu bằng những bài thơ yêu nước lay động tâm can con người như bài thơ trankytrung.com giới thiệu dưới đây.

--------------------------------------

 

TÔI VẪN CÙNG EM MỘT GIẤC MƠ.


(Trần Đình Thắng - Virginia)

(Đáp lời Cô Giáo Trần Thị Lam, Hà Tĩnh, Việt Nam)

 

 

Ai trả lời dùm, đất nước sẽ về đâu?
Hỡi cô em ở cách nửa địa cầu
Câu hỏi ấy, những người chung tổ quốc
Chung giống nòi có ai lại không đau?

Câu trả lời, gần gũi lắm, không xa
Chính người dân phải nắm lấy sơn hà
Chính người dân phải mở con đường sống
Cho chính mình và tất cả quanh ta

Mỗi chúng ta phải dứt khoát thôi quỳ
Không thờ ơ, cam chịu, tự hồ nghi
Không sợ hãi, co ro hay xin xỏ
Mà phải đứng lên, vững chãi uy nghi

Bốn nghìn năm chờ đợi ngày hôm nay
Người dân mình phải đứng dậy vươn vai
Như cậu bé ngày xưa làng Phù Đổng
Chỉ qua đêm thành Thánh Gióng ngày mai

Hỡi cô em ở cách nửa địa cầu
Đơn giản thôi, nếu không muốn cúi đầu
Thì tất cả chúng ta cùng ưỡn ngực
Bước chân dồn và hãy ngẩng đầu cao

Đã đến lúc chúng ta phải quyết liệt
Đừng để sông cạn, rừng khô, biển chết
Để nhục nhằn truyền lại những đời sau
Để Mẹ Việt Nam sữa nguồn cạn kiệt

Đã đến lúc chúng ta phải giành lại
Cho thế hệ này và cho mãi mãi
Quyền được mơ những mộng ước tương lai
Quyền được sống theo lương tâm, lẽ phải

Đã đến lúc chúng ta phải tự hỏi
Nếu hôm nay tiếng lòng ta réo gọi
Thì sáng mai thức dậy phải làm gì
Để vén màn đêm cho bình minh chiếu rọi

Đã đến lúc người dân cùng nhịp tiến
Để giành lại đất, sông, rừng, núi, biển
Mà cha ông để lại, cho nghìn sau
Sẽ diễm lệ và vẹn toàn vĩnh viễn

Đừng buồn nữa, đừng buồn cô em nhé
Mọi mộng ước cao xa đều có thể
Nếu chúng ta cùng khởi bước hôm nay
Cho ngày mai đường hoa khô ráo lệ

Dân chín mươi triệu nên người lớn
Nước bốn nghìn năm sẽ nở hoa
Tôi ở bên này xa xôi lắm
Nhưng vẫn cùng em một giấc mơ

 

Ts. Nguyễn Đình Thắng, Virginia, Hoa Kỳ
Ngày 1 tháng 5, 2016

----------------------

nguon - facebook Quang Sang Le

 

THƠ, VĂN CỦA BẠN | Nhận xét(2) | Trích dẫn(0) | Đọc(11091)
nam
31/05/2016 15:55
rat hay rat y nghia
Phan Long
18/05/2016 22:22
KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU EM                              Hồi đáp cô giáo Trần Thị Lam ( Hà Tỉnh)Đất nước mình không phải vậy đâu emBốn nghìn tuổi, trang sử vàng chói lọiBao thế hệ mang gươm đi mở cõiNay bán đất gần, bỏ biển đảo xa xôi...Dân tộc mình đâu chỉ vậy em ơi!Dòng máu Lạc Hồng, trung hùng trí dũngQuí đức, trọng tài, tin người hữu dụngRạng rỡ một thời là Hòn Ngọc Viễn Đông...Đất nước mình từ ấy, trở về khôngVô sản hóa bởi con đường cải cáchTừ ruộng đất, đến công thương hết sạchMấy bận đổi tiền, từ có trở về không.Đất nước mình sao em nói bất côngĐang có đảng, Đảng che trời khuấy nướcĐi theo đảng, đi đón đầu, lội ngượcChủ nghĩa hoang đường, dân khốn khó tí thôi.Đất nước mình, từ khi Đảng trong tôiTư bản đỏ, đang hóa rồng thức dậyTham nhũng tràn lan, ai mà chẳng thấyMua chức, chạy quyền trên bán, dưới mua?Đất nước mình từ khi Đảng là vuaĐảng duy nhất tiên phong làm lãnh đạo Người theo đảng có chén cơm manh áoKẻ "đấu tranh" là lạc lối lầm đường.Dân nước mình sao em bảo đáng thương?Không "làm chủ", ra ngoài làm" nô lệ",Bãi rác, hang vàng, rừng sâu, đáy bể...Âu cũng là cách sống, cách mưu sinh. Đất nước mình khi có Đảng quang vinh.Đưa dân tộc lên một tầm cao mớiHợp tác bốn phương đôi bên có lợiCá tôm cần, sắt thép lại cần hơn.Văn hoá nước mình, vốn có bốn ngàn nămDi sản, Đền chùa lỗi thời ta phá sạchNay dựng lại, xây thêm cho đúng cáchVừa mới, vừa bền để con cháu mai sau.Đất nước mình luôn toan trước, tính sauNhiều lắm công trình xây xong bỏ ngõNhững dự án, biết rằng: Tiền chưa cóVẫn cứ xây để đó cháu con dùng.Đất nước mình, em chớ nói lung tungVề đâu nữa khi Bác Hồ đã chọnMấy chục năm qua, Đảng ta xây dựngChân lý định rồi sao em bảo về đâu...Hảy ngẫn cao đầu, ra trước năm châu Vì có Bác là Danh Nhân thế giớiBác của chúng ta thanh cao vời vợiCon cháu học người, sao thẹn với năm châu?Bất tận, bạt ngàn,đồng rộng sông sâuĐang chết khát vì mùa khô ngập mặnCó lẽ tại vì tiết trời đang nắngSá chi đâu" Ai" chặn nước thượng nguồn.  Đất nước mình, xin hỏi mấy ai buồn?Anh không biết làm sao em biết được.Phải chăng từ bốn mươi năm trước Một nữa vui cũng chừng ấy người buồn./.                                        PL  16/5/2016
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]