VONG LUẨN QUẨN - Thủy Ngân - VONG LUAN QUAN - Thuy Ngan - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 

Chẳng biết có đỗ không? Rồi ra trường có việc làm? ( Ảnh minh họa)

 

VÒNG LẨN QUẨN - MONG ƯỚC ĐỔI ĐỜI VỚI TẤM BẰNG ĐẠI HỌC Ở VIỆT NAM - Thủy Ngân

Cuộc sống vốn dĩ nhiều bất trắc, chẳng ai nói trước được ngày mai sẽ ra sao nhất là trong xã hội Việt Nam. Cho nên bổn phận những người làm cha mẹ đều mong muốn vun đắp cho con cái mình có một nền tảng vững chắc trong tương lai. Các nhà nông càng thấm thía hơn cái cực khổ, bấp bênh và bạc bẽo của nghề nông, mất mùa hay được mùa cũng khóc ròng bởi không có một chính sách nào để hỗ trợ giúp đỡ bà con nông dân phát triển lâu dài. Chính vì vậy mà cứ mỗi năm, các gia đình ở quê có điều kiện đều ráng sức cho con mình vào đại học, để mong sau này kiếm được công việc văn phòng, ở lại chốn thành thị văn minh, thoát được cảnh chân lấm tay bùn, một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trăm bề đắng cay, khổ cực.

Mỗi dịp thi đại học, dòng người đổ về các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng mỗi năm một tăng. Vô hình chung tăng thêm sự quá tải cho các thành phố từ lâu đã chật chội, đông đúc. Đáng nói ở đây không chỉ có thí sinh mà còn có cả người nhà của thí sinh, có khi lên đến ba bốn người hộ tống một em thí sinh. Nhiều gia đình khó khăn phải cùng con lang thang vật vạ ngoài đường, ăn uống nghỉ ngơi cũng ở ngoài đường, sau khi thi xong dắt díu nhau về quê.

Như năm ngoái, sau những ngày thi cử căng thẳng, phụ huynh cùng thí sinh lại tiếp tục kẻ khóc người cười vì cái chương trình chấm điểm đổi mới tào lao của mấy ông trên bộ giáo dục. Công bố điểm thi hồi hộp như chơi chứng khoán. Những em có điểm thi cao, chắc chắn đậu thì tự nhiên rớt. Rồi quy trình nộp hồ sơ xét tuyển lại thông báo gấp rút, làm cho ai nấy nháo nhào ù té chạy cho kịp. Năm ngoái là năm bộ giáo dục tuyên bố thành công trong khi người nhà cùng thí sinh mếu máo. Tóm lại ở Việt Nam, người dân là những con rối trong tay các ông quan.

Năm nay chưa biết có thí điểm, đổi mới gì nữa không nhưng những ngày thi vừa qua cũng khiến cho nhiều gia đình mệt mỏi căng thẳng lắm. Tại sao chúng ta luôn luôn tự hào cái gì cũng xuất chúng ưu việt, mà cái kỳ thi vô lý này lại cố giữ, dù bao nhiêu bất cập, và đày đọa bao nhiêu gia đình khốn khổ?

Đã bắt người ta đóng tiền, không hỗ trợ cái gì hết thì tại sao không để cho con em học sinh có quyền lựa chọn? Như ở Mỹ, trẻ học xong trung học thích học gì thì ghi danh học. Người ta chỉ xét thành tích học tập ở lớp dưới thôi, không cần phải thi đậu vào. Còn những người đi định cư mới qua Mỹ, khi ghi danh học, cũng chỉ làm một bài kiểm tra xem trình độ tiếng Anh đến đâu để chuyên viên tư vấn xếp lớp cho phù hợp. Có bao giờ thấy cảnh “lều chõng lên kinh ứng thí” cực khổ như ở Việt Nam.

Chưa kể, cái kỳ vọng của phụ huynh vô tình tạo thêm áp lực không đáng có cho các em học sinh. Vốn đã bị áp lực quá tải bởi số lượng bài vở ở Việt Nam. Khiến cho các em luôn trong tình trạng lo sợ và đối phó, học tủ, học gạo, học để thi chứ không phải học để có kiến thức áp dụng cho cuộc sống.

Nhiều em lo lắng đến nỗi gần như phát điên, bởi chúng ta đã nhồi vào đầu các em “Đại học là cánh cửa duy nhất để thành công,” nếu rớt đại học, các em sẽ làm gia đình thất vọng, bạn bè cười chê, bản thân là kẻ thất bại… Rất nhiều em cho rằng rớt đại học coi như cuộc đời chấm hết, một suy nghĩ hết sức tiêu cực, nguy hiểm.

Trong khi có một thực tế, nhiều người tốt nghiệp đại học ở Việt Nam vẫn thất nghiệp, đi làm những công việc chân tay hoặc làm những công việc khác chuyên môn mình được học. Bởi vì có nhiều trường hợp tuy đã tốt nghiệp đại học nhưng kiến thức chuyên môn mù mờ, kinh nghiệm thực tế không có, không có khả năng để thích ứng với yêu cầu công việc.

Như cách đây vài năm, ngân hàng HSBC Việt Nam vì nhu cầu mở rộng kinh doanh phía Nam đã mở hội chợ việc làm với các vị trí ở khắp các phòng ban. Sau ba vòng tuyển lựa với mấy ngàn ứng viên cho vị trí nhân viên kinh doanh, cũng chỉ chọn được có hơn ba mươi người và phải trải qua khóa huấn luyện trước khi bắt đầu công việc chính thức.

Đúng như ông giám đốc nhà máy LG tại Hải phòng đã từng nhận xét :

“Chương trình giáo dục của Việt Nam không giúp được nhiều cho sinh viên sau khi ra trường.” Ông nói tiếp, “Sau chương trình đại học, sinh viên đa phần chỉ có kiến thức tổng quát, việc biến khối kiến thức ấy trở nên hữu dụng trong công việc lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.” Việc học đi đôi với hành là vấn đề nan giải tại Việt Nam.

Tuy tấm bằng đại học đã giúp cho không ít người thay đổi cuộc sống, nhưng cũng khiến không ít người lao đao. Nên thiết nghĩ, đó đâu phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công, đã có rất nhiều người vẫn có được thành tựu trong sự nghiệp đâu cần tấm bằng đại học. Bởi người xưa có câu “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh,” giỏi trong một ngành nghề hay một lĩnh vực nào đó cũng giúp ta có được thành công.

 

Kỳ thi đại học này cũng là minh chứng, phụ huynh học sinh cũng ăn mắm ăn cá nhưng nhà nước công bố cá chết do Formosa mà có ai quan tâm đâu, vì đang mắc lo dắt nhau đi thi đại học. Cá có chết, biển có chết thì vẫn phải cố thi đậu đại học. Một vòng lẩn quẩn không lối thoát!

 

--------------------------

 

nguon: Facebook :lehung

THƠ, VĂN CỦA BẠN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(5032)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]