TRUYỆN CỰC NGẮN - 4 - TRUYEN CUC NGAN - 4 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 4

[Không rõ 26/09/2016 10:22 | by kytrung ]

 

       Chính chúng mày mới hư ( Ảnh minh họa)

 

HỌC TẬP LÃNH TỤ 

 

... Sắp vào cuộc bầu cử, ông muốn tranh thủ lòng dân. Tranh thủ như thế nào ? Nghĩ mãi không ra. Chợt! Ông "À" một tiếng, phải học cách tiếp dân của lãnh tụ. Thế là ông chịu khó đi xem những vở kịch nói về lãnh tụ. Trên sân khấu, diễn viên đóng vai lãnh tụ bắt tay,nói, ôm hôn quần chúng thế nào ? Về nhà hay đến cơ quan ông tập y như thế. Thằng con trai của ông là vai "quần chúng", còn ông trong vai "lãnh tụ", hai bố con tập cả ngày. Đến cơ quan cũng vậy, ông yêu cầu anh em đóng vai "quần chúng" còn ông vẫn là "lãnh tụ", cơ quan chẳng làm được việc gì, chỉ vì mỗi chuyện ông học tập " tác phong" lãnh tụ... 
Khi tiếp dân, trông ông không khác gì bác Hồ ,Trần Phú... sống dậy. 
Ấy vậy, khi công bố kết quả cuộc bầu cử, ông trúng với số phiếu thấp nhất, trượt ngay từ lúc "chưa kịp gửi xe". Ông tức lắm ,chửi thầm: " Học tập tác phong lãnh tụ như thế mà không trúng. Từ giờ trở đi, đ...học cái gì nữa!".

 

CHƯA CÓ KINH PHÍ 

 

 

...Ngày thương binh liệt sỹ, dù bận trăm công nghìn việc, ông vẫn yêu cầu các phóng viên, đài, báo, ti vi ...cùng ông dẫn các em thanh, thiếu niên đi viếng nghĩa trang liệt sỹ thành phố. Không giáo dục truyền thống "uống nước, nhớ nguồn" là hỏng cả một thế hệ, ông hay nói với các phóng viên như vậy. Chúng ta phải biết ơn những người đã hy sinh để có những giờ phút hòa bình như ngày hôm nay. Những tính toán cá nhân, mặc cả với những gia đình liệt sỹ là sự vô ơn...ông cao giọng, vung tay...
Dẫn các em đến một ngôi mộ liệt sỹ trong nghĩa trang, giọng ông nghẹn ngào, mắt đẫm lệ: " Đây là đồng đội của bác, bác ấy một mình, một súng mở đường máu cứu bác và nhiều người trong một trận bị lính Mỹ càn quét...ngày hy sinh và tấm gương của bác ấy không bao giờ bác quên".
Một em học sinh nhìn vào tấm bia đúc xi măng chỉ to hơn hai bàn tay đặt trước ngôi mộ liệt sỹ ấy thấy ghi" Liệt sỹ....cấp bậc....quê quán....sinh ngày... hy sinh ngày 30 tháng 2 năm 1971" vội giật áo ông, nói nhỏ:
- Bác ơi, tấm bia này ghi sai rồi, tháng hai không có ngày 30!
- Bác biết chứ, nhưng tỉnh chưa có kinh phí để làm tấm bia khác - Giọng ông vẫn nghẹn ngào.

Bài viết cùng chuyên mục
[337] TRUYỆN NGẮN - 932/12/2017
[519] TRUYỆN NGẮN - 9229/11/2017
[1037] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[885] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[1043] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[1023] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[1114] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[738] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[645] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[788] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(918)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]