TRUYỆN CỰC NGẮN - 13

[Không rõ 12/10/2016 10:27 | by kytrung ]

 

         Chú viết chuyện buồn quá ( Ảnh minh họa )

THẰNG TÙ 


…Còn sáu tháng nữa hết hạn tù, nó trông ngày, trông đêm mong ngày đó mau đến.
Nhớ mẹ lắm, mẹ ở nhà vòi või đợi, nhà có mỗi mình nó là con trai, bao lần mẹ vào thăm, dặn: “Con cố cải tạo tốt, để mau về với mẹ”. 
Nó cải tạo tốt nên được nhiều lần giản án…
Đang như vậy, nghe tin mẹ ốm nặng, dạ như lửa đốt: “ Làm sao về thăm mẹ được đây?”, nó lên xin giám thị trại giam, họ không cho. 
Nhân một dịp đi lao động ngoài trại, nó quyết định trốn…
Nhưng cuộc trốn đó bị lộ, nó bị công an trông coi trại giam đuổi theo. 
Giỏi bơi, nó đi ngược con sông, núp vào một bụi cây, đợi tối sẽ bơi qua. Công an truy lùng, mấy lần đi qua chỗ nó núp mà không biết.
Đang ngồi núp như vậy, nó thấy hai đứa bé có lẽ đi lấy củi, bị ngã xuống sông. “ Phải cứu!” chỉ nghĩ có vậy, nó lao xuống bờ sông, chạy như cuồng chân đến chỗ hai đứa bé. 
Những người công an phát hiện được, hô to: “ Đứng lại!” nhưng nó cứ chạy. Người chỉ huy giơ súng lên: “ Anh không đứng lại, chúng tôi bắn!”. Nó hua hua hai tay lên trời, nói một câu gì đó, quá xa mấy người công an không nghe thấy, rồi nó quay người lại định lao xuống sông…
Một phát súng nổ.
Nó ngã sấp người xuống bên mép sông.
Giữa dòng nước xoáy, hai, ba cánh tay trẻ con giơ lên vẫy vẫy một cách tuyệt vọng…rồi mất hút…


NGỰ Y 


 

Hắn là thầy thuốc giỏi, được vời vào cung. Mẹ hắn bảo: “ Vào làm gì hả con! Ở đây có làng có xóm, có bà con…Con chữa bệnh cho mọi người, công đức ấy, ai cũng nhớ . Chứ vào cung, chữa bệnh cho vua, may ra …chỉ có vui nhớ!”. Nó không nghe với cái lý, gần vua học được nhiều điều tốt, có điều kiện phát triển tay nghề của mình.
Tưởng thế, đến khi ở gần vua, nó mới phát hiện vua rất đểu. Ăn toàn món cao lương, mỹ vị nhưng món gì vua cũng bảo nó ăn trước, vì sợ bị ngộ độc. Vua ăn chơi trác táng, bắt nó ăn chơi theo… như vua nói: “ Trẫm có dính bệnh, thì người cũng có..”. Điều đó vẫn chưa kinh bằng, vua bắt nó “đóng kịch”. Đi đâu cũng phải nói vua khỏe mạnh, rồi suốt ngày bận tâm với công việc của dân, của nước…nó nói miết đến thành quen…
Thế là từ đó, nó đâm nghiện các món ăn của vua, cả cách ăn chơi, kể cả cách nói láo của vua, cũng thành thói quen khó bỏ…
Rồi thì…
Vua băng hà vì mắc một căn bệnh rất lạ. Mới có hai ngày, thi thể vua đã bốc mùi, dù nó đổ cả một bể nước thơm, ướp đến cả tạ hoa, quấn bằng trăm mét vải…cái mùi ấy vẫn tỏa ra, mấy người đứng xung quanh, dẫu rất thành kính, vẫn lén bịt mũi, nhổ nước bọt...
Còn nó.
Khổ thân, nó chết trẻ do mắc cái bệnh y như của vua. Khi đưa xác về làng, cả làng không ai dám đi đưa, vì cái mùi thối quá. Để trong quan tài kín như thế, chỉ một lúc ruồi nhặng vo ve kéo đến cả đàn. Dân không cho chôn cùng vào nghĩa địa của làng, bắt mẹ nó phải chôn nó ở tận tít trong chân núi, không có người qua lại vì dân làng sợ lây bệnh.
Mẹ nó khóc:
- Khốn nạn chưa con! Sao con không nghe lời mẹ, ở với dân, chữa bệnh cho dân, có chết dân vẫn thờ. Ở với vua làm gì cho khốn khổ thế này! Con ơi.

 

 

    
    
    
    
    
    
    
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
    Bình luận
    
    
    
    
    
Bài viết cùng chuyên mục
[5428] TRUYỆN NGẮN - 13116/6/2019
[7105] TRUYỆN NGẮN - 13026/4/2019
[11736] TRUYỆN NGẮN - 12914/3/2019
[11555] TRUYỆN NGẮN - 1287/3/2019
[12880] TRUYỆN NGẮN - 12727/1/2019
[15421] TRUYỆN NGẮN -1266/11/2018
[13138] TRUYỆN NGẮN - 125 27/10/2018
[7385] TRUYỆN NGẮN - 124 22/10/2018
[7534] TRUYỆN NGẮN - 124 22/10/2018
[6174] TRUYỆN NGẮN -12314/10/2018
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(988)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]