TRUYỆN CỰC NGẮN - 21 - TRUYEN CUC NGAN - 21 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 21

[Không rõ 25/10/2016 10:48 | by kytrung ]

 

Chú viết gì thế ? ( Ảnh minh họa)

 

BÀI VĂN TẢ CHÓ!

        …Biết Sếp hay làm thơ, nói thích văn : “ ….Giá như đừng dính chuyện cơm ,áo, gạo, tiền …tớ thành nhà văn rồi ấy chứ!” Sếp tâm sự với tôi như vậy.

       Cô giáo cho thằng con đề văn “ Hãy tả con chó nhà em.”. Tôi làm hộ nó, rồi đọc lại, thấy hay, nhưng mình tự khen, có khi không khách quan. Tôi nhờ Sếp:

             - Anh có sự tinh tế trong việc thẩm định văn học, anh xem hộ  em.

          Sếp cầm bài văn của tôi, hẹn ba ngày sau trả lời, thái độ vui vẻ.

       … Đến ngày thứ ba, tôi hồi hộp chờ đợi, cả ngày chẳng làm được việc gì. Đến tận gần hết giờ làm việc cũng không thấy sếp đả động đến. Tôi toan hỏi, thì Sếp gọi tôi lên, Tôi mừng thầm…thế là sếp đã đọc bài văn của mình.

          Cánh cửa phòng của sếp khép lại, chốt chặt. Sếp nhìn tôi , ánh mắt không hề biểu hiện sự thân thiện. Giọng của sếp gầm gừ:

          - Anh đưa bài văn tả chó này cho tôi, tôi hỏi thật , có ý đồ gì?

           Tôi lúng túng:

          - Có ý đồ gì …đâu anh! Em chỉ muốn …

          - Muốn gì…muốn “chơi “ tôi phải không? Anh tả chó mà như thế này –  Sếp lấy bài văn của tôi ra đọc một đoạn – “ Con chó nhà tôi rất khôn, không những khôn mà tinh. Khôn khi nó nịnh chủ, không bao giờ làm cho chủ giận. Tinh là nó biết nhìn thái độ chủ để nịnh. Chủ giận, nó nịnh kiểu khác. Chủ vui cũng nịnh kiểu khác…”- Sếp lại nhìn tôi một cách hằn học – Còn đoạn nữa, sếp  đọc tiếp: “  Chó nhà tôi cũng biết kết bè, kéo cánh. Nó cùng mấy con chó nhà bên cạnh  ăn chung, ngủ chung, lấy đồ ăn cắp như thịt, chả…cũng ăn chung không tranh giành nhau, nhưng con chó khác mà đến, thì đừng hòng, chúng hợp sức cắn chết…”

           Nghe Sếp đọc đến đoan đó, tôi vội thanh minh:

-         Chó nhà em đúng thế mà, chúng cũng “lợi ích nhóm” lắm!

            Sếp nghe vậy, quát lớn:

       - Anh nói với tôi thế à! Đây đoạn này, anh định ám chỉ ai: “ Cái giống chó nếu tử tế thì người ta nuôi, còn không phải thế cứ cắn càn, phản chủ, rồi chỉ biết ngủ ngày, ăn tạp, đi ghẹo chó cái, ngu dốt không biết cả chỗ ỉa, chỗ đái… thì có ngày người ta cũng đập chết.”. Anh viết thế này, đưa tôi đọc, ý là anh…

        Tôi vội nói với sếp:

         - Anh đừng hiểu sai ý em, em cũng chỉ tả con chó thôi!

      Sếp đưa trả bài văn cho tôi, rồi chỉ ra cửa:

         - Anh đi ra khỏi phòng tôi ngay.Tôi không muốn anh thanh minh, thanh nga ở đây nữa. Anh đi ra ngay.

          Cầm bài văn đi ra khỏi phòng sếp, vừa đi, tôi vừa nghĩ: “ không hiểu vì sao sếp lại bực, lại suy diễn khi bài văn của mình chỉ tả con chó!”.

                                 SỰ NGHIỆP

          

          …  Về lại chỗ cũ, trong chị trào lên bao kỷ niệm.

            Mối tình đầu thật  đẹp, trong vắt, mới đầu chị tưởng thế…! Có ai ngờ. Chị nhớ mãi đêm hôm ấy, dưới một mái hiên nhỏ, bên ngoài ánh đèn đường vàng vọt đưa đẩy theo con gió, mưa rắc nhẹ như rây bột. Mọi lần anh vẫn ôm chị, nhưng  lần này anh đứng cách chị một quãng, bàn tay anh ấy buông xuôi hờ hững, giọng bình thản đến lạ lùng:

          - Anh nghĩ kỹ rồi, rất yêu em, nhưng không thể đến được. Em biết đấy, đến với em, tương lai, sự nghiệp của anh sẽ mất hết, thậm chí sẽ bị đuổi ra khỏi ngành… mà em biết rồi… họ thẩm tra lý lịch… biết anh yêu em… lý lịch nhà em, ba là trung tá cảnh sát ngụy…anh xin lỗi em…

           Nghe anh nói vậy, chị cười nhẹ, không nói, im lặng. Anh giục:

          - Em nói đi chứ, sao im lặng thế?

          - Anh nói xong chưa? – Chị hỏi.

          - Anh nói xong rồi.

       - Thế thì …chào anh em về. Chúc sự nghiệp của anh thành công.

         … Chị bỏ anh đứng đấy, bóng chị mất hút trong con đường chỉ có vài bóng đèn vàng đưa đẩy, vắng tịch bóng người…

        …Chị cùng gia đinh đi định cư ở nước ngoài. “ Sự nghiệp”, không biết vì sao hai từ đó cứ ám ảnh, chị lao vào học tiếng, làm việc, bương trải…như điên. Có thất bại, có vất vả, thậm chí cả máu nữa… nhưng, kể cả lúc đau khổ nhất, khi nghe người yêu nói vì “sự nghiệp “ bỏ chị, chị không khóc. Chị gìm nước mắt, để bật nghị lực, giờ chị thành công, là một doanh nghiệp có tiếng, được chính phủ Việt Nam mời về nước cùng ký kết hợp đồng với những dự án lớn.

        …Trong chị, mấy chục năm qua, lời chia tay cuối cùng của anh ấy trong đêm hôm ấy, đó là sự thách thức, là một nguyên nhân đỗ vỡ, không lẽ đơn giản thế sao. Chi muốn tìm hiểu sự nghiệp của anh thăng tiến đến đâu? Khi chia tay chị.

           Chị găp người hàng xóm cạnh nhà anh ấy hỏi chuyện, vì anh ấy không có nhà, ngôi nhà tạm trông hơi xập xệ, cửa khóa kín mít. Người hàng xóm kể:

          - Lão ấy sống nhục như chó, hồi làm công an, cậy có chức, ăn hối lộ, rồi đánh chết người, bị đi tù, có thằng con thì nghiện, vợ lấy hết của cải rồi bỏ lão…lão ấy đang đi xe thồ ngoài bến xe ấy. Cô ra đấy thì gặp… - Người hàng xóm thở dài – Cũng chẳng hiểu vì sao lão lại đổ đốn như thế! Mới đầu trông cũng tử tế lắm.

            Nghe người hàng xóm của anh  ấy nói vậy, chị cười, nhớ lại cái đêm  hôm ấy khi anh ấy nói đến “sự nghiệp” là nguyên nhân chia tay với chị …

        

            

          

        

        

                                                                                            

          

Bài viết cùng chuyên mục
[524] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[724] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3054] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1737] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[938] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[324] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2270] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4980] TRUYỆN NGẮN - 7024/8/2017
[4230] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[316] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1279)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]