TRUYỆN CỰC NGẮN - 23 - TRUYEN CUC NGAN - 23 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 23

[Không rõ 02/11/2016 22:12 | by kytrung ]

 

 Chuyện của chú buồn quá! ( Ảnh minh họa)

 

           CHUYỆN TRONG PHÒNG GIAM

 

     - Mày bị bắt vào đây vì tội gì? – Thằng có vẻ đầu gấu, lớn tuổi hỏi hắn.
Hắn mếu máo, miệng lệch như miệng trai, nói não nùng:
- Tôi chỉ làm nghề viết văn, tội gì đâu, con vợ mua của ai mấy thứ hàng lậu, quản lý thị trường khám, tôi nhận thay, chứ vợ vào đây, con tôi rồi cả tôi nữa, ai nuôi…
- Ha. Ha… thằng này cười ,rồi cả bọn cười…cười xong, nó nói - Lẽ ra, bọn tao sẽ cho mày lễ “nhập phòng ”, nhưng thôi, mày gầy thế kia, chắc không chịu được. Mày nói là nhà văn, vậy mày hãy kể một câu chuyện mà tao thấy hay, thấy đúng…thì mày khỏi phải lễ “ nhập phòng”…kể đi!
Hắn hơi hoảng, tự nhiên bắt kể chuyện, không có “tứ” trong đầu, bắt đầu kể từ đâu? Hắn liều…nhặt nhạnh mỗi nơi một ít, lấy giọng lên bổng, xuống trầm, kể một câu chuyện:
-…Có một thằng bộ đội bị thương ở chiến trường Căm Phu Chia, chữa lành vết thương, về quê. Trên đường bị mất hết giấy tờ, hết lên tỉnh, xuống huyện ,về đơn vị cũ xin giấy xác nhận, chỗ nào cũng bắt nó” phòi” tiền, không có tiền, chúng nó không xác nhận. Nó điên tiết, nói với vợ : “ Tao đ…cần giấy tờ nữa, đi đãi vàng. “ nó đãi vàng vô cùng cực khổ, khổ về sức lực bỏ ra rồi còn bao nhiêu tệ nạn, phải chống trọi, nó trở thành “ lục lâm thảo khấu” lúc nào không biết, không biết sợ ai. Dẫu vậy, nó vẫn nhớ gia đình. Một đêm trở về nhà, có ai ngờ…vợ nó đang nằm với thằng chủ tịch xã. Nó điên tiết lao vào đánh thằng chủ tịch xã một trận, cho con vợ một cái tát trời giáng, rồi bỏ nhà đi…
Hắn đang kể như thế, tự nhiên có một thằng trong bọn khóc rống lên:
- Không phải, anh kể sai rồi, tôi đâm thằng đó, may mà nó chưa chết. Thằng bị đâm không phải là chủ tịch xã mà là bí thư, còn con vợ, tôi dần cho một trận…
Hăn vội xin lỗi rối rít:
- Tôi chỉ “bịa” thôi mà không ngờ là chuyện thật, xin lỗi anh, tôi kể khác.
Hắn lại kể, thằng bộ đội kia, về đến nhà, thấy cả nhà khổ quá, không ở quê nữa, kéo nhau lên rừng, khai hoang, làm rẫy trồng cà phê, hồ tiêu… làm ăn được mấy năm, cũng tạm qua cơn khốn khó thì bị một công ty tư nhân móc nối với chính quyền thuê người lên phá nát rẫy cà phê, hồ tiêu của thằng bộ đội này lấy lý do đây là đất “dự án”!!! Mặc cho cả nhà thằng bộ đội này van xin, chúng cứ phá, cứ đánh. Thằng bộ đội uất quá, đổ xăng vào người, tự thiêu…
Lại một thằng trong bọn , nước mắt rơi, giọng uất hận:
- Anh lại kể sai chuyện này rồi, đúng là xảy ra chuyện như thế, nhưng ở quê tôi, anh bộ đội ấy quá căm thù, “chơi” nguyên mấy viên đạn hoa cải vào bọn cướp cạn , máu phải trả bằng máu, chúng để lại mấy xác chết…còn anh ấy vô tù…
Nghe vậy, hắn vội vàng chữa lại cái kết của câu chuyện:
- Chết! Cũng không ngờ chuyện tôi”bịa” lại có thật. Anh cho tôi xin lỗi…Cái kết của chuyện ấy là thế này…Thằng bộ đội này về…mất giấy tờ, nhà cửa không có, đến chỗ nào cũng đòi phải có tiền, bước đường cùng, đi ăn cắp, bị bắt…không ngờ vào tù lại gặp mấy đồng đội cũ của mình…
Hắn mới kể đến đấy thôi…
Tự nhiên cả bọn trong phòng giam ôm nhau khóc.

 

 

GIỐNG Y CHANG 

 

… Cả ngày nó cứ đi quanh cái nhà của thằng dị tật trạc tuổi nó để quan sát.
Ngôi nhà dễ đột nhập, xa khu dân cư, hàng rào sơ sài. Một điều kiện thuận lợi nữa, nó nghĩ, không may bị lộ, thằng dị tật bị cụt một chân, một chân teo tóp, giò cẳng như vậy lại dính một tay bị liệt, chỉ một nắm đấm “hạ lôi”, thằng này không còn sức đứng dậy, chứ chưa nói đuổi.
Cứ nghĩ thằng con nó ốm liệt cả tháng trời không có tiền mua thuốc, con vợ suốt ngày nhặt phế liệu không đủ ăn… càng thôi thúc nó phải thực hiện bằng được cuộc đột nhập này…
Khuya!
Ngôi nhà của thằng dị tật đèn bên ngoài tắt hết, chỉ duy nhất trong phòng ngủ của thằng dị tật còn một ánh đèn nhỏ. Hai vợ chồng nó đang “ hợp sức” cố có một đứa con. Thằng dị tật gắng gượng trườn lên rồi tự nhiên lại lăn xuống vì cái tay bị liệt không chống được, đã thế cái chân teo tóp cứ lủng lẳng, không chịu theo sự điều khiển của con người , lúc quăng bên này, lúc quật bên kia. Con vợ thằng dị tật cố bế nó lên, nó lại tự động lăn xuống, chỉ một lúc thở hổn hển… Vợ thằng dị tật khóc:
- Em thương anh lắm mà cứ thế này thì chịu… sao ông trời ác thế, vợ chồng mình có làm gì nên tội đâu mà không cho mình một đứa con.
Thằng dị tật cố nhỏm dậy, lấy tay chùi nước mắt cho vợ, nói an ủi:
- Đừng trách ông trời ,em! Nếu có trách, có căm thù thì căm thù mấy thằng lính Trung Quốc. Chúng nó không xâm lược, anh đâu phải như thế này…Thôi ,đừng khóc nữa em, mình cố mà không có con, sẽ tìm đứa trẻ mồ côi nào đó nhận làm con nuôi. Em vẫn còn anh, anh vẫn còn em, còn có nhà, có cửa, anh còn có cả đồng đội nữa…họ không quên anh… 
Nó nằm dưới gầm giường, phủ trên người một tấm dạ mỏng nghe thấy hết.
Nước mắt nó rơi lã chã
Đến khuya ,khi hai vợ chồng thằng dị tật ngủ say, nó lặng lẽ rời khỏi ngôi nhà không một tiếng động….
Nó giống y như thằng dị tật, từng là bộ đội đánh quân Trung Quốc xâm lược, cũng bị thương…

 

            

 

Bài viết cùng chuyên mục
[426] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[483] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[628] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[640] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[796] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[549] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[478] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[574] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
[468] TRUYỆN NGẮN - 8310/10/2017
[596] TRUYỆN NGĂN - 827/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1413)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]