TRUYỆN CỰC NGẮN - 42 - TRUYEN CUC NGAN - 42 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 42

[Không rõ 21/01/2017 20:26 | by kytrung ]

 

Đọc được đấy, chú cố lên! ( Ảnh minh họa)

 

           CẢM ƠN TỔNG THỐNG MỸ!

 

 

  Anh, một Việt kiều về quê ăn tết. Cũng như mấy lần trước, anh tham gia vào đoàn từ thiện giúp đồng bào nghèo. Nơi đoàn từ thiện đến là một ấp nhỏ, nghèo, gần như bà con ỏ đây chưa một lần vào thành phố lớn, quẩn quanh với những ruộng lang, vườn bắp…Đoàn từ thiện giúp cái gì, bà con cũng mừng từ mùng, mền, đến lọ dầu ăn, gói mỳ chính… nhìn thấy thương, có ít tiền Việt, anh rút hết, tặng cho bà con…
Ngôi nhà cuối cùng anh định đến là nhà của một bà mẹ già đơn thân, nghèo, không có con cháu. Ông trưởng ấp giới thiệu với anh:
- Mẹ sống một mình, tội lắm, không muốn làm phiền ai, ai giúp cũng cảm ơn…Cách đây hơn một năm, có đoàn từ thiện người Mỹ đến chỉ khám bệnh cho thuốc, mà mẹ nhắc mãi…Bây giờ mong ước của mẹ - Giọng ông trưởng ấp chùng xuống - Muốn có một cỗ áo quan, gọi là…để sẵn, để khi nằm xuống mẹ không muốn phiền ai… mà bà con trong ấp thì… mẹ còn sống mà kêu gọi mọi người đóng góp cũng thấy …kỳ kỳ…
Nghe ông trưởng ấp nói vậy, anh hỏi:
- Một cỗ quan tài giá bao nhiêu?
- Độ …bốn triệu anh à!
Nhẩm tính trong đầu, anh quyết định:
- Tiền Việt bây giờ tôi không còn, nhưng tôi đưa anh hai trăm đô la, quy đổi ra tiền Việt cũng bằng ngần ấy tiền…anh có thể đưa cho mẹ…để mẹ mãn nguyện…
Ông trưởng ấp nét mặt có vẻ mừng, nói với anh:
- Thôi, tôi không cầm đâu, anh với tôi đến gặp, anh đưa trực tiếp, nói rõ số tiền này là bao nhiêu để mẹ yên lòng. Tôi tin mẹ sẽ vui và biết ơn anh…
…Ngôi nhà của mẹ nằm ở cuối ấp. Anh ngó quanh, ngôi nhà có lẽ xây đã lâu, tường bong từng mảng, tấm lợp nứt, thủng, đồ đạc trong nhà gần như không có gì, tuổi cao, sức khỏe yếu, mẹ chống gậy bước chậm, nhưng trông vẫn còn minh mẫn… 
Chào mẹ, trao quà xong, anh rút trong ví ra hai tờ một trăm đô la, đưa cho mẹ:
- Thưa mẹ, đây là số tiền con tặng để mẹ dưỡng già và…cũng là thực hiện những điều mẹ muốn…
Mẹ cầm hai tờ một trăm đô la, ánh mắt lạ lẫm. Ông trưởng ấp cười nói nhỏ với anh:
- Mẹ chưa nhìn thấy tờ tiền này bao giờ! Để tôi nói cho mẹ biết - Ông quay sang nói với mẹ - Tiền này trông thế chứ to lắm đấy ! 
- Có bằng tờ có hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in không ? - Mẹ hỏi.
Ông trưởng ấp giải thích với anh:
- Mẹ vẫn tin, cụ Hồ cho in tiền nên tiền mới in chân dung cụ Hồ - Rồi ông dặn dò mẹ - Tiền của anh này tặng mẹ to hơn nhiều. Hai tờ này bằng tám tờ in hình cụ Hồ to nhất! Mẹ phải giữ cẩn thận đấy! 
- Thế sao hai tờ này in hình ông gì thế này!- Mẹ thắc mắc.
Anh cười, giải thích theo ý mẹ ,để mẹ hiểu:
- Tờ in hình cụ Hồ mà cụ Hồ cho in chỉ tiêu được ở Việt
Nam thôi. Còn hai tờ này in hình tổng thống Mỹ vì tổng thống Mỹ cho in, tiêu được khắp nơi trên thế giới...có giá trị hơn ,mẹ ạ!
Mẹ gật gật đầu như hiểu ra:
- Mẹ hiểu rồi, cụ Hồ cho in tiền có hình của cụ, có to mấy cũng chỉ ở Việt Nam thôi, còn tổng thống Mỹ in tiền có hình ông ấy là cho cả thế giới…ông ấy tốt thế ! – Mẹ nói với anh - Con cho mẹ cảm ơn tổng thống Mỹ nhé!

 

 

 

                   TỐT LẮM

            “Tốt lắm” là câu cửa miệng của ông. Tay thư ký thân tín có lần góp ý:

                - Em hiểu ý anh nói câu đó, nhưng không cẩn thận , ví như …ví như…anh đến đám tang…mà quen miệng ,lại nói “tốt lắm” thì rất nguy!

          Ông cười lớn, vỗ vai tay thư ký có tính cẩn thận này:

                - Em góp ý cho anh như thế là tốt lắm! Anh cảm ơn, nhưng anh nói “tốt lắm!” là có ý nghĩa động viên tinh thần của đồng bào, động viên thanh niên có ý chí tiến công, động viên tầng lớp trí thức biết đem trí tuệ  phục vụ tổ quốc…Tốt lắm! không đơn thuần chỉ là một lời khen mà là sự một biểu tượng tiến bộ, một định hướng cứ thế mà phấn đấu…tốt lắm em à !

            Tay thư ký nghe vậy, rất vui. Và anh ta thật  mừng, những đám tang lớn, hay những buổi truy điệu anh hùng liệt sỹ, “Sếp” không bao giờ nói “tốt lắm” mà dùng từ “tốt lắm” đúng nơi, đúng chỗ…

            Ví như…

             Khi xuống địa phương, đến một vùng dân còn nghèo khó, ông hỏi dân : “ Bà con ở đây đã có biện pháp gì để thoát nghèo ”. Bà con trả lời: “ Chúng tôi cho các cháu gái lấy chồng Đài Loan hoặc Hàn Quốc rồi gửi tiền về!”. Ồng nói “Tốt lắm!”. Rồi đến một vùng rừng núi, ông cũng hỏi bà con : “ Làm thế nào để có mức sống khá hơn?”. Bà con đồng thanh trả lời: “ Phá rừng trồng cà phê, cao su, hồ tiêu…” Ông hoan hỉ, nói ngay: “ Tốt lắm!”…

           Câu “tốt lắm! “ lâu dần thành câu cửa miệng của nhiều người, đủ mọi lứa tuổi…

            Rõ nhất, là ngôi trường mà ông học từ nhỏ, hay về thăm, nếu có dịp…

            …Mỗi lần ông về thăm lại ngôi trường xưa là từ ban giám hiệu đến tất cả giáo viên, học sinh háo hức ra đón…

          … Học sinh ngồi đông đủ ở sân trường,  chăm chú nghe ông nói chuyện. Ông nói rất hay:

          - Đất nước của chúng ta đang dần dần trở thành một đất nước văn minh, xã hội ngày càng đẹp lên, đi ra đường mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt thân thương, nụ cười triù mến… Đặc biệt xe chạy ngay hàng ,thẳng lối không chen nhau…Đất nước của chúng ta như vậy, các em thấy thế nào?

          Tất cả lại đồng thanh:

           - Tốt lắm!

           Rồi một lần khác cũng về thăm trường, gặp riêng giáo viên, ông nói:

           - Tôi vốn là học sinh trường này, yêu và thương tha thiết các thầy cô, Mong các thầy cô yêu thương các em học sinh cũng như vậy. Dạy học thật tốt, nâng cao trí tuệ cho các em, giúp các em ra trường là có việc làm, vào được đại học, không em nào thất nghiệp, sống cù bơ, cù bất…cho dù hiện tại các thầy cô nhận lương thấp, thậm chí có tháng còn không có,  có người không có chỗ ở, không có phương tiện đi lại… nhưng chúng ta cố gắng khắc phục , khắc phục để hoàn thành nhiệm vụ . Các thầy, cô thấy tôi nói thế nào?

          Mấy thầy cô nhìn nhau rồi đồng thanh:

         - Tốt lắm!

          Tiếng “ Tốt lắm!”ở trường này , quen miệng ở chỗ nào người ta cũng nghe… Học sinh trốn  học, ra quán chơi trò chơi điện tử, gặp nhau cũng nói: “ Tốt lắm!”, giáo viên mượn giáo án của nhau, qua mặt hiệu trưởng, tự khen với nhau: “ Tốt lắm!”…

          …Hôm ấy!

           Thầy hiệu trưởng bất ngờ triệu tập hết tất cả giáo viên học sinh lại thông báo một tin khẩn:

            - Thầy thông báo cho các thầy cô và các em trong trường được biết, thầy vừa nhận được điện, cách đây một tiếng đồng hồ, đồng chí T…một nhà lãnh đạo lớn, một cựu học sinh cũ của trường, thường hay về thăm trường chúng ta ,cho những lời chỉ bảo quý báu,  mất đột ngột. Đây là tổn thất lớn không riêng cho tỉnh nhà mà cho cả nhà trường chúng ta - Ông hiệu trưởng quen miệng nói y như ông ấy về trường nói dạo nào - Các thầy cô và các em thấy thế nào ?

           Cả trường lại đồng thanh:

          - Tốt lắm!

 

 

                        CHẲNG BIẾT ĐÂU MÀ LẦN!

 

               Chuyện này xảy ra ở miền bắc từ hồi xa lắc, xa lơ, thời bao cấp nặng trước năm 1975.

           Hắn học ở Liên Xô (cũ) về, nên biết tiếng Nga,  được tổ chức phân công về một nông trường vùng trung du làm phiên dịch cho một nữ chuyên gia. Bà này không phải người Nga, nhưng biết tiếng Nga. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, bà chuyên gia có chửa, mà tác giả cái thai, không ai khác, chính hắn. Ông giám đốc gọi hắn vào phòng riêng, đập bàn:

        - Anh có biết làm như vậy là làm mất danh dự của tổ quốc không? Mất danh dự một người đảng viên không?

          Hắn mếu máo:

        - Thưa đồng chí…tôi biết chứ… nhưng đồng chí chuyên gia đó cứ yêu cầu…

        - Họ là người nước ngoài …mà yêu cầu à ! Anh nói vô lý lắm! – Ông giám đốc nhìn hắn căm giận.

          Hắn tránh ánh mắt đó, thẽ thọt giãi bày:

       - Buổi tối, không có đèn mà đồng chí chuyên gia…nói nhờ … gãi lưng…có mùi nước hoa…rồi…

        Ông giám đốc vội lấy tay bịt mồm hắn:

       - Không nói nữa…tôi cấm anh nói những điều này với ai …tuyệt đối bí mật… hiểu chưa…còn kỷ luật sắp tới đảng ủy nông trường đưa ra, anh nghe đây…

         Hắn bị khai trừ ra khỏi đảng, xuống đội sản xuất, làm nông trường viên, mọi tiêu chuẩn cán bộ bị cắt hết. Nghe vậy hắn cố đề đạt:

       - Tôi thấy xứng đáng nhận kỷ luật đó. Nhưng thưa đồng chí giám đốc… hay là…sắp tới nông trường có đợt tuyển quân vào nam chiến đấu, tôi sẽ xung phong …lập công chuộc tội.

         Ông giám đốc cười khẩy:

      - Anh đừng hy vọng chuyện đó! Quân đội nào chứa chấp những người như anh, một thanh niên hư hỏng. trụy lạc…

       Hắn đành phải nhận án kỷ luật. Quá đau đớn nhưng biết làm sao!

        Ở đội sản xuất, hắn xấu hổ, thui thủi làm một mình, không dám tâm sự cùng ai…

         Đột nhiên…Hắn được gọi về Hà Nội,  gặp Đại sứ quán nước nọ, rồi đi nước ngoài một cách rất vinh dự…

         Vì sao có chuyện lạ đó?

       … Nước của bà chuyên gia, không hiểu sao đàn bà rất khó chửa. Người đàn ông nước này chỉ lấy vợ khi biết chắc người mình lấy sẽ có con. Bà chuyên gia vác bụng chửa về với niềm hân hoan, hân hoan hơn là ông thủ tướng, bố của bà ta. Tỏ tấm lòng thịnh tình, ông thủ tướng nước đó muốn gặp và tận tay trao cho hắn một số món quà.

           Nhà nước mình lúc ấy đang cần viện trợ, nhất là lương thực, thực phẩm, nhân cơ hội này giao nhiệm vụ cho hắn sang bên ấy yêu cầu thủ tướng giúp Việt Nam nhiều hơn nữa, trên tinh thần “Quốc tê vô sản” thắm thiết y như hắn với bà chuyên gia kia…Ông thủ tướng nước ấy đáp ứng nhiệt tình…

           Về nước, hắn được khen thưởng, phục hồi đảng viên, lại lên chức vù vù…chức to hơn cả ông giám đốc nông trường.

           Sợ hãi lúc ấy là ông giám đốc nông trường. Nghe chuyện của hắn, da mặt tái dại, sợ vãi “mật xanh, mật vàng”, cứ nghĩ lần mắng hắn, mồ hôi trên mặt ông đổ giọt, người run lẩy bẩy…

          Chết ông giám đốc thật rồi! Hắn đi xe com măng ca (1) lên tìm gặp, lại gọi vào phòng riêng. Thôi! Đời ông “toi”, thế nào cũng nhận sự trả thù y như ngày trước ông gọi hắn vào phòng riêng để xỉa mắng. Thấy ông giám đốc đứng dáng không bình tĩnh, hắn thấy lạ:

         - Anh làm sao thế?

           Ông giám đốc hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh rồi nói:

         - Mong đồng chí bỏ qua chuyện hồi ấy…hồi ấy…tôi có chút bực… cũng vì nhiệm vụ …nhiệm vụ… chung…

          Hắn hiểu chuyện ,cười vỗ vai ông thân mật:

          - Anh hiểu nhầm rồi, em lên đây gặp anh… là để có lời cảm ơn…hồi ấy mà anh nghe em , cho em đi bộ đội rồi vào nam…thì coi như xong…làm sao em được như ngày nay…Em tặng anh gói quà…

         Ông giám đốc nhận gói quà mà ngỡ ngàng.

        Chẳng biết đâu mà lần!

      

        

  

      

    

              

    

          

          

      

        

 

Bài viết cùng chuyên mục
[524] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[724] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3054] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1737] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[938] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[324] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2270] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4980] TRUYỆN NGẮN - 7024/8/2017
[4230] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[316] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1347)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]