TRUYỆN CỰC NGẮN - 44 - TRUYEN CUC NGAN - 44 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 44

[Không rõ 29/01/2017 20:39 | by kytrung ]

 

Cháu đang xem truyện cực ngắn của chú đây! ( Ảnh minh họa)

 

                         “LỘC” CUỐI NĂM !

 

        …Lão thầy bói phán, năm nay là năm hanh thông, cuối năm có “lộc” ! Có ai ngờ…chỉ còn non chục tiếng nữa hết năm, ông lại gặp “hạn”!

           Cả nhà kéo nhau về, mặt mày người nào, người nấy lem luốc, áo quần dính đầy bùn đất…ông nhìn phát ngợp, hỏi:

          - Thế nào! Có tìm thấy không?

          Thằng con cả trả lời:

          - Nếu tìm thấy chúng con đã điện…

           Thằng út nói:

          - Tụi con bới tung tất cả, ngay chỗ họ vừa đổ, đúng như lời bố dặn, không cho ai biết mục đích tìm…thậm chí cả bọn quay truyền hình nữa…

         Ông giật mình:

          - Làm sao có bọn truyền hình vào đây! Chúng nó biết chuyện à?

          Thằng cả giải tích:

          - Không phải, chúng đến quay buổi làm việc của công nhân công ty vệ sinh cuối năm… thấy mẹ với tụi con ở đấy…rất ngạc nhiên, một người của đài hỏi, tại sao gia đình ông chủ tịch tỉnh lại ở đây…?

          - Thế mày trả lời như thế nào?

          - Cũng như mấy lần bố trả lời phỏng vấn báo chí, truyền hình…chúng tôi làm bất cứ việc gì cũng nghĩ đến dân, đến những người nghèo khổ trước tiên…nên ra đây tham gia lao động… thế là họ quay luôn…

         Ông gật gù:

          - Trả lời thế được đấy! – Nhưng rồi…nét mặt ông cau có, quay lại với thực tại – Thôi ,tất cả đi tắm rửa đi, hôi quá! Thế là mất toi gần tỷ bạc chứ ít gì…

          … Chẳng là… ông chuẩn bị một chiếc nhẫn hạt xoàn có gắn kim cương rất đẹp ,rất đắt …đặt tại Nam Phi để tặng cho vợ một ông “rất to”.  Ông cho chiếc nhẫn đó vào một hộp rất cẩn thận, nhưng bề ngoài, ngụy trang bằng một bọc giấy báo, để trên bàn chuẩn bị đưa cho vợ để vợ tặng vợ ông kia…Không biết thế nào,  nghe thấy tiếng chuông xe rác reo bên ngoài, lại tưởng đó là gói rác, thằng Cả chạy ra cho luôn vào thùng rác mang ra đổ…

        Tiếc của, ông bắt vợ con chạy ngay ra bãi rác bới tìm, tuyệt đối không cho ai biết. Lúc này đã là chiều ba mươi tết…

        Buổi tối, cả nhà ngồi quây quần ăn bữa cơm tối trong phòng ăn sang trọng, có đặt một chiếc ti vi to, mặt người nào người nấy như đưa đám. Chuyện mất chiếc nhẫn làm bữa ăn cuối năm mất ngon, vợ nhìn ông lấm lét như “rắn mùng năm”. Thằng cả, người sơ ý làm mất chiếc nhẫn, nhìn ông, ánh mắt ân hận, chỉ dám nói lớn hơn hơi thở: “ Con xin lỗi bố!”. Ông tức nó đến tím mặt,  không thèm trả lời…

       Vừa lúc đó, trên ti vi phát chương trình phóng sự, màn hình hiện lên cảnh công nhân công ty vệ sinh đang hối hả làm việc, đặc biệt họ quay cận cảnh vợ con ông với lời bình: “ …Chiều ba mươi tết cận kề, chúng tôi chứng kiến một hình ảnh đặc biệt, những người thân của đồng chí chủ tịch tỉnh… theo yêu cầu của đồng chí chủ tịch  cùng làm với anh chị em trong công ty vệ sinh. Thấy hình ảnh đó, những người thực hiện phóng sự này, rất cảm động. Đây là việc làm rất có ý nghĩa của một đồng chí lãnh đạo gần dân, sát dân, hiểu việc làm của dân... Chúng tôi hy vọng rằng, với những hình ảnh như thế thế này, sẽ nhân rộng ra cả nước..”.

        Cả nhà ông trợn tròn mắt ngạc nhiên!

         Nhưng ngạc nhiên hơn… Độ hơn một tiếng sau, ông nghe điện thoại, đầu dây bên kia là tiếng của ông “rất to”: “… Tôi vừa xem phóng sự phát trên ti vi, rất khen việc làm của đồng chí, chiều ba mươi tết đồng chí còn động viên gia đình ra làm việc cùng anh chị em trong công ty vệ sinh. Một biểu hiện sinh động của những đồng chí lãnh đạo biết “kiến tạo, thực hành, gần dân”. Trong cuộc họp Hội đồng … sắp tới, tôi sẽ yêu cầu tất cả lãnh đạo phải học tập việc này. Rất cảm ơn đồng chí!”

        …Đang là đêm ba mươi mà trước mặt ông như sáng bừng, sáng hơn cả ban ngày. Không phải đi máy bay mà thấy như lơ lửng, rồi ông  nhìn  xung quanh, tất cả đẹp một cách lạ lùng. Ông vội gọi:

      - Cả đâu! Mày ra đây cho bố hôn mày một cái!

           Ông thầy bói nói đúng, cuối năm nhà ông có lộc, mà lộc to!

 

 

 

 TRẢ THÙ !

 

           Hắn nằm một mình trong căn nhà ẩm thấp, khuất ở một ngõ nhỏ. Chưa bao giờ hắn thấy đời khốn nạn như thế này.

          Một thời hắn chỉ là thằng sinh viên nghèo, ngày học, tối phải làm thêm bưng bê, chạy hàng…Những ngày đó, cũng có lúc quá khuya, đường về ký túc xá lại xa, của hàng đóng cửa…hắn phải nằm co ro  trên vỉa hè , đắp một tấm chăn mỏng…

          Rồi có những ngày không có một đồng tiền dính túi, đói quay ,đói quắt mà vẫn cố chạy hàng, gục dưới bánh xe…

          May thời đó hắn gặp em, cũng một sinh viên nghèo. Hàng ngày em học, giống hắn, tìm cách làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt hàng ngày…Tình yêu của em và hắn, những ngày đó, bao vất vả nhưng thật đẹp…

        Sau này ra trường, em với hắn ở lại thành phố. Đám cưới đến với hai người, cũng hy vọng sẽ có một tổ ấm, một hạnh phúc…Nhưng, đời người, rất khó định sẵn một điều gì thật tròn vẹn, hay có ngã rẽ bất chợt. Hắn trúng những mối kinh doanh, ban đầu nho nhỏ rồi lớn dần…khi có vốn, hắn chơi những cú liều, lại trúng …Còn em, vẫn chăm chỉ hạt bột, hỗ trợ hắn, lúc thì chi tiền, quản lý nhân công, lúc nữa…giúp hắn về ngoại giao…em nhanh, nhưng so với hắn,  giống như một con chim sẻ với một con đại bàng…

         Khi có tiền, hắn đổ đốn, sau này hắn mới nhận ra điều đó…cón lúc ấy, hắn lao vào những cuộc đỏ đen, những trò chơi của giới quý tộc, hắn đi đứng theo dáng của người thừa tiền…Với em, hắn quên đi những ngày đầu vất vả, quên đi những ngày mưa gió, em vẫn lầm lũi đạp xe trong đêm đưa cho hắn chiếc áo lạnh… Phũ phàng hơn, mặc cho em khóc, van nài…hắn chạy theo một người đàn bà khác, có nhan sắc, có tiền…Đuổi em và đứa con ra khỏi nhà… Hắn nhớ như in, kỳ lạ, mọi lần em khóc, em quỳ dưới chân hắn, van xin, nhưng lần ấy, em không khóc, nhìn hắn với ánh mắt căm giận, cười khinh bỉ, đi thằng với những bước chân dứt khoát…

         … Khi có tiền ,hắn lên tiên, còn bây giờ hắn gục ngã, gục ngã đau đớn. những phi vụ làm ăn thất bại, tiền đội nón ra đi, vợ sau bỏ hắn, tiếp đến những món nợ lớn ,không kham nổi…Hắn đã định trốn, nhưng trời không tha, hắn bị một chiếc xe ô tô đâm phải…

               Hắn nằm viện, lúc đó trong túi không còn một xu, tiền viện phí lại cao, đang không biết tính toán như thế nào, thì có người đến đưa cho hắn một bọc tiền:

            - Chị L…gửi anh! Nói anh cố gắng chữa trị.

          Hắn giật mình, tại sao em vẫn còn nhớ đến hắn? Rồi hắn tự giải thích, có thể tình yêu ban đầu, không ai có thể quên, em còn yêu hắn! Hắn muốn gặp em, nhưng người đưa tiền nói, chị ấy ở rất xa, làm kinh doanh, nên rất bận, dẫu vậy chị vẫn biết rõ bệnh tình của anh, có gì cần ,anh cứ nói với tôi, tôi sẽ nói cho chị ấy biết.

         Nhờ  những đồng tiền của em, bệnh tình hắn đỡ, dù nằm liệt một chố, phải có người giúp…

          Em thuê cho hắn một căn nhà nhỏ, một người giúp việc…

          Hắn tha thiết  muốn gặp lại em, muốn nói ngàn lời xin lỗi, muốn nối lại tình  xưa . Em giúp hắn như thế này, là em vẫn còn thương và yêu, hắn rất ân hận. Nghĩ đến em,  trong bóng tối nhập nhoạng, dơi bay, leo lét ngọn đèn, hắn khóc… “ Về với anh!”

          Em đến gặp hắn, dáng em vẫn vậy đoan trang, nét mặt nhẹ nhàng nhưng biểu lộ của nghị lực, ánh mắt của em không yếu đuối như dạo nào, nghiêm khắc, không sợ sự đớn hèn. Hắn thấy em cố nhỏm dậy:

          - Em! Anh đợi, khao khát gặp em. Sao bây giờ em mới tới! Không có em, chắc anh chết rồi… - Giá như đứng dậy được ,hắn sẽ ôm em…

          Em nhìn hắn, nói không hề biểu lộ tình cảm:

          - Ai cho anh chết! Tôi cấm anh chết…vì thế ,bằng mọi giá…tôi yêu cầu các bác sỹ phải cứu anh…

          -…

          - Anh phải sống để nhìn thấy những điều anh làm với đời, với tôi, kết quả như thế nào…Anh phải mở to mắt nhìn người đàn bà mà anh đã phản bội làm được những gì…Tôi cho anh sống để thấy sự nhục nhã của sự phản bội…

         - Thế không phải là…em vẫn còn thương anh!- hắn vớt vát.

         - Không! Anh đừng nói câu nói đó với tôi! Đây là sự trả thù ,anh hiểu không! Trả thù !

           Em nói to với tất cả sự uất hận rồi bước ra khỏi căn nhà…

 

 

 

 

 

BẮN RƠI!

 

             Chuyện này cũng xảy ra hồi xa lắc, xa lơ, thời miền bắc còn bị máy bay Mỹ ném bom, trước năm 1973.

…Thành tích của nó quá lớn, dùng súng trường bắn rơi máy bay Mỹ, tôi được phân công gặp nó và viết về chuyện này.

        Trước khi gặp, tôi ra thực địa, nơi chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi, quan sát kỹ và chụp ảnh…

         Tại đại hội : “ Những cá nhân điển hình có thành tích” nó được báo cáo đầu tiên.

        Tóc cắt cao thẳng thớm, áo đại cán bốn túi mới toanh, đôi dép cao su vừa vặn, ngực gắn huân chương lấp lánh, nó nhìn vào bản báo cáo thành tích, giọng đọc trơn tru, diễn tả lại cảnh hạ chiếc máy bay Mỹ bằng súng trường:

         - … Quan sát kỹ, tôi phục sẵn trên một ngọn đồi cao,  đón máy bay Mỹ thường bay thấp qua đây.  Tôi luyện rèn, bất kể ngày lẫn đêm …thậm chí có ngày tôi quên cả đói, trong lòng chỉ còn sự căm thù quân xâm lược, muốn trút nỗi căm thù đó lên đầu ngọn súng…

         Bên dưới vỗ tay…

        Đợi cho tiếng vỗ tay vừa dứt, nó cúi xuống đọc tiếp…

       -… Thời cơ đến, sáng ấy, vừa nghe tiếng ì ầm phía xa,. Tôi giương  khẩu súng lên, chờ đợi. Phía xa,  hai chiếc máy bay phản lực Mỹ xuất hiện, trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn chuẩn bị đi gieo tội ác. Tôi nhìn rõ, lại nhớ những tội ác của chúng gây ra cho đồng bào miền Nam. Còn chần chừ gì nữa! Phải trả thù…Và khi chúng bay qua ,cách chỗ tôi khoảng hai trăm mét,  lập tức tôi nổ súng, một tràng dài…chiếc máy bay phản lực Mỹ bùng lên, rơi xuống. Nhìn chiếc máy bay Mỹ bị đền tội, tôi cực kỳ hả dạ, muốn nói to lên: “ Đồng bào miền Nam ơi! Chúng ta sắp thắng rồi!”.

     Lúc đó, nó bỏ bản báo cáo xuống, giơ tấm ảnh đen trắng chụp chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi lên cao, cho mọi người xem…

       Cả hội trường vỗ tay như sấm dậy…

       Buổi tối theo sự phân công, tôi về phòng ở chung với nó, có điều kiện hỏi thêm một số chi tiết viết bài báo.Tôi nhìn nó,nói:

       - Anh chỉ hỏi em mấy câu hỏi, trong bản báo cáo thành tích, anh rất thắc mắc, em căn cứ vào đâu mà  nhìn rõ : “…Trong bụng nó lặc lè những quả bom lớn…”. Rồi  làm sao để em ước lượng chính xác từ chỗ máy bay đến chỗ em ngắm bắn là “hai trăm mét”…

         Nó có vẻ lúng túng nhưng vẫn gân cổ lên cãi:

          - Em … nhìn thế quen rồi…

         Tôi cười:

          - Cứ cho là thế đi, vậy em cho anh biết, súng trường của em bắn phát một, sao trên cánh máy bay là dính năm phát đạn, tạo thành năm lỗ to liền kề nhau…không lẽ …máy bay Mỹ đứng yên…

         Nó lúng túng không trả lời được. Tôi bồi thêm:

         - Còn một điều nữa, cả năm vết đạn trên cánh máy bay đều có ám khói của đạn bắn cự ly gần…Tại sao thế? Em trả lời đi.

          Nó mếu máo:

         - Thế là anh biết cả rồi! Em có bắn đâu! Lấy thành tích, các anh tỉnh đội dẫn em ra chỗ máy bay Mỹ vừa bị tên lửa bắn rơi, lấy súng bắn vào cánh máy bay… Rồi nói là em bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường… chuyện này không được nói cho ai biết…

         - Tại sao là em mà không phải người khác? – Tôi thắc mắc…

         - Em là đảng viên, con chủ tịch Tỉnh, có tên trong danh sách đi dự đại hội sinh viên quốc tế ủng hộ cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam, thì cũng phải có thành tích chứ!

         Nghe vậy…tôi chịu…

 

 

          

           

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

    

 

 

              

 

 

                                                                                                                                                                                                                                  

 

Bài viết cùng chuyên mục
[426] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[483] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[628] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[640] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[796] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[549] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[478] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[574] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
[468] TRUYỆN NGẮN - 8310/10/2017
[596] TRUYỆN NGĂN - 827/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1315)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]