TRUYỆN CỰC NGẮN - 47 - TRUYEN CUC NGAN - 47 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 47

[Không rõ 11/02/2017 08:58 | by kytrung ]

 

Không đọc truyện cực ngắn nữa, cháu đi nhặt rác đây! ( Ảnh minh họa)

 

ĐƯỢC BẤT NGỜ !

         …Bị công an gọi, nó lo, cả nhà lo!

          - Anh cho tôi biết, những lần anh gặp ông H…để làm gì?

            Nó trình bày rõ ràng:

          -  Nhiều lần ông ấy không muốn gặp ông H…Tôi là thư ký tin cẩn, ông bảo tôi sang gặp, nói trớ đi rằng, Ông ấy bị đau, tôi phải đi thay, nếu ông H…nói gì,   tôi lắng nghe…rồi về nói lại. Bây giờ, ông ấy chết rồi, tôi cũng có thể cho các anh biết sự thật, không cần dấu diếm, giữa ông ấy và ông H…tuy ngang chức, nhưng trên thực tế hai người có mâu thuẫn, mâu thuẫn gay gắt. Gặp nhau , bên ngoài trông có vẻ tay bắt mặt mừng ,thậm chí có lúc trước quan khách, đại biểu…trên đoàn chủ tịch còn ôm hôn nhau, chứ bên trong, nói xin lỗi, căm nhau còn hơn kẻ thù, không đội trời chung…

           -  Anh nói thế chúng tôi hiểu, vậy mấy lần anh đi xuống vùng K…tiếp xúc với dân để làm gì? – Cán bộ điều tra hỏi tiếp nó.

           Nó bình tĩnh trả lời:

          -  Vùng K…là vùng giải tỏa để thành khu công nghiệp. Dự án này không để cho dân biết, mà chỉ nói, đây là vùng ngập lụt, cần di chuyển dân đi chỗ khác, đền bù bằng giá đất nông nghiệp, nghĩa là rất rẻ mạt rồi  ông ấy và chủ dự án bí mật  thông đồng, sau khi san lấp, đất đó được bán lại giá rất cao, thu được rất nhiều tiền chia nhau. Dân biết, họ cực lực phản đối, thậm chí, còn định tự thiêu trước nhà ông ấy. Ông ấy sợ dân không dám đến lại giao nhiệm vụ cho tôi đến gặp dân vùng K…để giải thích, ngăn không cho dân khiếu nại lên trên. Dân rất căm thù ông ấy, thấy tôi, dân chửi ông ấy …đến hết cả từ “Chửi!”

         - Vậy theo anh, tại sao lại có một vỉ thuốc lạ, không đúng với những vỉ thuốc ông uống hàng ngày… Anh có nghĩ ai bỏ vỉ thuốc này vào?

          Điều này đúng là nó khó trả lời, sợ bị đầu độc, ông bắt nó mang nước uống đi theo. Sợ ăn phải thức ăn có chất bẩn, bao giờ ông cũng nói với nó,  theo dõi đầu bếp sít sao, thậm chí nó phải nếm trước. Thuốc ông uống, chỉ giao riêng cho nó, nó giữ thuốc cho ông rất cẩn thận. Không hiểu sao, cẩn thận như thế mà vẫn lẫn vào một vỉ thuốc lạ?

        Nó suy nghĩ…

       Hay là do vợ của ông ấy, do quá ghét vì  một lúc ông ấy “nuôi” ba con bồ, sắm ba biệt thự cho chúng nó, mà bà ấy bỏ vỉ thuốc này vào…Cũng không phải… bà này hiền như cục đất, có lần ông ấy mắng: “ Mẹ mày! Muốn sống tao cho sống, muốn chết tao cho chết…ở nhà…hay ở ngoài… tao là trời, mày hiểu không ? Ở đấy mà ghen!”…Bà im thit thít, không dám cục cự. Hay là thằng con trời đánh của ông ấy! mà một lần đi siêu xe đua tốc độ, đâm chết người, bị công an bắt, ông ấy định cho công an bắt luôn vì ở nhà thằng con “phá” không còn một thứ gì! Nhưng thương con, ông ấy lại yêu cầu công an lập hiện trường giả, thả cho về. Mới ở trong trại tạm giam có năm ngày, ăn uống còn hơn “vua” con ,thế mà thằng con vẫn căm thù ông ấy ra mặt. Thằng con nói với nó: “ Ông ấy trông thế chứ chẳng tử tế đéo gì! Có coi mẹ tôi ra gì đâu…Nên tôi chán, tôi phá…ông ấy cũng có ngày bị trời hành…”. Nghĩ thế, nhưng làm gì có chuyện con hại bố…

       Nó không thể trả lời được câu hỏi này. Cán bộ điều tra thấy nó có vẻ lúng túng, cho biết thêm:

       - Tạm thời chúng tôi cho anh tại ngoại. Anh phải suy  nghĩ kỹ câu hỏi của chúng tôi để giải thích rõ ràng việc này. Chúng tôi cũng nói cho anh biết, hiện bên ngoài dư luận đang đồn râm ran là anh cố ý cho uống sai thuốc để ông ấy chết…Anh giúp chúng tôi phải tìm cho ra, ai bỏ vỉ thuốc lạ vào số thuốc ông ấy uống hàng ngày, để lúc họp báo chúng tôi minh oan cho anh. Chứ hiện nay, tôi nhắc lại, nhiều dư luận cho rằng anh đã đầu độc ông ấy…

         Nghe vậy ,nó lả người, đi đứng không vững. Cái chết đột ngột của ông ấy đúng là “giết” nó. Nó đi về nhà trong tâm trạng gần như “chết lâm sàng” bởi nỗi oan mà dư luận đang dồn vào nó.

         Khi về đến nhà, chưa kịp nói cho mọi người biết thì nó ngạc nhiện. Giữa nhà có một lẵng hoa  rất to, rất đẹp. Lẵng hoa đó có gắn một dải băng đỏ, trên có đề hàng chữ “ Cảm ơn anh đã diệt được một tên quan lại hại dân!”.

         Nó hỏi, người nhà trả lời ,nhân dân mang đến, nét mặt người nào cũng vui.

GIẢI QUYẾT TRIỆT ĐỂ

           - Hắn đang thích em, em cứ tự nhiên nói chuyện, cần thiết nến như hắn rủ em đi chơi…anh cho phép!

          Vợ nhìn nó với ánh mắt ái ngại, nói ngập ngừng:

          - Em thấy chuyện này nó kỳ kỳ sao ấy! Nói chuyện thì được…nhưng …anh lại bảo …em đi chơi với ông ấy…thế anh không ghen à !

           Nó giải thích, giọng đau khổ:

         - Em biết rồi, vụ việc này phải bám vào hắn, chỉ có hắn mới gỡ được…một tiếng nói của hắn, Công an, Viện kiểm sát…sẽ bỏ qua, không truy tố anh…mà hắn có vẻ …thích em…em phải cứu anh…

        - Tội anh quá! – Vợ nó khóc nức nở…- Thế em phải cứu anh bằng cách này à!

         Nó dính vào một vụ tham ô lớn, hắn đánh tiếng cho nó biết, sẽ không thoát…muốn thoát, gặp hắn, hắn sẽ bàn cho cách gỡ…

         Buổi gặp mặt trong phòng kín, sang trọng, chỉ có vợ chồng nó và hắn. Đang bàn bạc nghiêm túc thì hắn lại cười cợt: “ Ông có bà vợ xinh thật đấy! Làm thế nào mà ông cưa giỏi thế?”…  Nó  phát hiện, hình như hắn đang để ý vợ của nó.

         Tan tiệc, lúc ra về, vợ nói, làm nó càng khẳng định nhận định trên là đúng:

        - Làm chức lớn như thế mà không nghiêm túc. Nói ai nghe!

        - Em nói cái gì vậy? – Nó hỏi.

        - Em nói anh đừng ghen nhé – Vợ nó kể - Ông ta lấy chân khều khều vào chân em ở dưới gầm bàn ấy. Rồi còn nháy mắt với em, lúc anh uống rượu, không để ý…

        Thế là trong đầu nó nghĩ ra một kế, phải buộc hắn cứu nó…

         …Nhân ngày lễ nghỉ dài ngày vợ chồng nó đến rủ hắn đi chơi: “ Anh đi với vợ chồng em cho vui,  khi vợ con anh đang ở nước ngoài, mà anh lại ở nhà một mình…”.

        Hắn nhận lời một cách chóng vánh, nói không úp mở:

       -  Nói thật với vợ chồng ông, tôi cô đơn lắm, tôi với vợ ly thân lâu rồi…rất buồn. Có cuộc đi chơi này ,giải tỏa phần nào… Tôi rất cảm ơn vợ chồng ông !

        Cuộc du hí mới được hơn một ngày, nó nói có việc riêng, phải về gấp, để vợ ở lại…

        Vợ về, nói cho nó biết:

       - Ông ấy nói với em, nhất định sẽ cứu anh…

       - Đúng không?

       - Đúng mà, nhưng…cần phải có thời gian…vụ của anh lớn quá…liên quan đến nhiều người…

      Nó thấp thỏm mừng thầm, biết là kế hoạch của mình đang đi đúng hướng:

       - Lần sau ,nếu cần gặp riêng với hắn, anh cho em tiếp tục…hắn yêu cầu em cái gì, em nói cho anh biết!

       Vợ đi rồi về,  nói với nó giọng càng ngày càng vui vẻ:

       - Ông ta nói, anh cần bình tĩnh…ông ta đang chỉ đạo công an, viện kiểm sát làm nhỏ lại những tang chứng trong vụ án này để anh có thể không bị truy tố…Em muốn nói với anh một điều…

       - Điều gì!

       - Ông ta muốn em với ông ấy đi nước ngoài trong chuyến công tác tuần tới…anh đồng ý không?

       -…

       - Ông ta cho biết, ông ấy đã chỉ đạo, vụ của anh sẽ giải quyết triệt để, coi như không có vấn đề gì phức tạp…khi ông ấy ở nước ngoài trở về…

       Nghe vợ nói vậy, nó gật đầu ngay.

       …Khi vợ trở về, chìa cho nó tờ đơn ly hôn, với lời xỉa vào mặt: “ Ông không xứng đáng là chồng tôi, khi coi vợ chỉ là món hàng trao đổi!”.

          Còn nó…nhận lệnh bắt khẩn cấp của Viện kiểm sát và công an vì tội: “ Chủ mưu tham ô, gây thất thoát lớn tài sản nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng…”

        Sau ly hôn, vợ nó lấy ai…trời biết!

MỘT CHUYẾN VI HÀNH

             …Được hơn một năm, ông muốn đi thăm lại những dự án mình cắt băng khánh thành, đọc lời chào mừng khai trương…cũng là một cuộc vi hành thể hiện tác phong gần dân, biết dân, hiểu dân…với cương vị một người lãnh đạo “to” ông hay quán triệt với cấp dưới…Cũng là một dịp đánh tan những lời đồn rằng, những dự án này chỉ có lợi cho “nhóm lợi ích” mà ông cầm đầu.

          Đến thăm lại nhà máy đường, một dự án lớn đến cả gần nghìn tỷ đồng,  ông thay mặt lãnh đạo “ to” cắt băng khánh thành. Lúc ấy, không thể tả được không khí hồ hởi, phấn khởi của công nhân, đặc biệt là người dân sống quanh đây. Một nhà máy đường có công suất lớn, một vùng đất bao la sẽ để người dân trồng mía cung cấp nguyên liệu cho nhà máy…đời sống nhân dân sẽ cải thiện, văn hóa nâng cao, kinh tế phát triển…Nhưng bây giờ, nhà máy đường nằm im lìm còn hơn “nhà tang đang đợi xác” những ống khói lặng ngắt, những cỗ máy hoen rỉ, lưa thưa vài người công nhân quét sân, xung quanh là những đồng mía xơ xác, có chỗ còn cháy loang lổ…Vì sao nên cơ sự này? Một người trong ban giám đốc cho ông biết, do nhập thiết bị của Tàu, quá lạc hậu, tiêu tốn rất nhiều than, xăng, dầu… do vậy, sản phẩm khi ra khỏi nhà máy giá thành rất cao, không tiêu thụ được. Thêm nữa do đường nhập lậu, giá rẻ, không thể cạnh tranh…

       Họ nói như thế, ông phải nghe, nhưng cũng góp ý:

       - Phải tìm cách khắc phục, các đồng chí ạ!

       - Theo anh, chúng tôi phải khắc phục như thế nào?

       Nhìn quanh, thấy câu nói của ông Hồ gắn lên trên một mảng tường lớn, bị mất mấy chữ chỉ còn : “ Không có gì…”, ông nói luôn:

      - Ví như …ví như…câu nói của bác Hồ nổi tiếng như thế, bị mất mấy chữ, các anh cho đắp lại, thể hiện sự tôn nghiêm, đồng thời thể hiện sự khắc phục khó khăn…

       Mấy người đứng xung quanh ông cười, một người nói:

     - Có mấy chữ đó thôi, nhà máy cũng không có kinh phí để thuê thợ đắp lại. Mà thấy bác Hồ nói đúng, lúc này qủa thật ,nhà máy: “ Không có gì…!” nên chúng tôi để vậy!

       …Đứng lại biết không giải quyết được việc gì, ông lại đến thăm một khu định cư mới. Ngày ông thay mặt lãnh đạo “to” tuyên bố dành toàn bộ những dãy nhà mới trong khu định cư này cho tất cả những gia đình của đồng bào thiểu số đã nhường đất làm thủy điện. Tiếng hoan hô rầm trời, bao nụ cười hoan hỉ, những ánh mắt hân hoan còn hơn qua cơn lạnh thấy ánh mặt trời…Thế mà giờ đây khi ông đến thăm lại khu định cư chỉ còn những dãy nhà trống toang hoác, mái tôn thủng lỗ chỗ, sân lầm cát, cỏ hoang mọc đầy, xung quanh là những cánh đồng đất hạn, nứt nẻ, không bóng người…Ông hỏi, mọi người cho biết:

         - Khu định cư xa nguồn nước, không hợp với sinh hoạt của người dân, thiết kế của daỹ nhà rất phản khoa học, rất lạnh về mùa đông, mùa hạ thì nóng không thể tưởng, đất không thể trồng trọt được…dân bỏ đi hết…

      Ông lắc đầu, không thể tưởng tượng được cảnh này!

       Nhưng rồi ông có một chút an ủi…

       Phía xa kia, cái cây ông trồng nhân ngày ông đến dự khai trương khu định cư vẫn còn, màu xanh vẫn còn…Ông vội đi đến.

       Cái cây người ta cắm xuống, cho ông tưới nước, gọi là “ Chào mừng khu định cư mới”  vẫn màu xanh ấy, thân cây ấy, y nguyên …cho dù xung quanh nhiều cây đã chết héo.

       Bây giờ ông mới nhìn kỹ. Hóa ra đó là… cây giả!

      

      

      

        

  

      

    

              

    

                                                                                                                                                                                                                                        

          

Bài viết cùng chuyên mục
[524] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[724] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3054] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1737] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[938] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[324] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2270] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4980] TRUYỆN NGẮN - 7024/8/2017
[4230] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[316] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1153)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]